Top 10 # Những Bài Thơ Hay Xuân Diệu Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Những Bài Thơ Hay Nhất Của Xuân Diệu

Cùng Inf Mã Bưu Điện xem bài viết Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu

Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh nhưng sinh tại Gò Bồi, thôn Tùng Giản, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định. Ông sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916, mất ngày 18 tháng 12 năm 1985 là một trong những nhà thơ lớn của Việt Nam.

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít .

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;

Đây mùa thu tới – mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;

Những luồng run rẩy rung rinh lá…

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…

Non xa khởi sự nhạt sương mờ…

Đã nghe rét mướt luồn trong gió…

Đã vắng người sang những chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim bay đi,

Khí trời u uất hận chia ly.

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”

Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười yêu thoả khát khao.

– Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,

Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,

Không thể vô tình qua trước cửa,

Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –

Ai đem phân chất một mùi hương

Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,

Chỉ lặng chuồi theo giòng xảm xúc

Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân trong nước, đứng say sưa,

Để tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.

Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!

Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá

Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát vàng

– Thoai thoải hàng thông đứng

Như lặng lẽ mơ màng

Suốt ngàn năm bên sóng…

Anh xin làm sóng biếc

Hôn mãi cát vàng em

Hôn thật khẽ, thật êm

Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại

Cho đến mãi muôn đời

Đến tan cả đất trời

Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt

Như nghiến nát bờ em

Là lúc triều yêu mến

Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh

Nhưng cũng xin làm bể biếc

Để hát mãi bên gành

Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá

Và gió về bay toả nơi nơi

Như hôn mãi ngàn năm không thoả,

Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,

Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,

Những ống khói cao bèn nhận trước.

Ruộng xanh đã cấy đến châi trời

Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết –

Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.

Người đi chợ búa tiếng chân ran,

Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng

Chạy dài như tận cuối không gian

Những dàn sắt dựng như ren sắt

Dẫn điện chuyền đi xâyhạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,

Thuyền của đôi ta vào hiện thực

Dựa thếđêmtan, ngày sáng rực,

Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem

Như nước xanh sông, như liễu rèm…

Có một bận em ngồi xa anh quá ,

Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn .

Em xích gần thêm một chút , anh hờn ,

em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa .

Anh sắp giận , em mỉm cười vội vã

đến kề anh và mơn trớn :” Em đây ! “

Anh vui liền , nhưng bỗng lại buồn ngay ,

vì anh nghĩ : thế vẫn còn xa lắm .

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm !

Ôi trời xa , vầng trán của người yêu !

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều

mà ta riết giữa đôi tay thất vọng .

Dầu tin tưởng chung một đời , một mộng ,

em là em ; anh vẫn cứ là anh .

Có thể nào qua Vạn lý trường thành

của hai vũ trụ chứa đầy bí mật .

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất ,

quá khứ anh , anh không nhắc cùng em .

_ Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm ,

ta chưa thấu , nữa là ai thấu rõ .

Kiếm mãi , nghi hoài , hay ghen bóng gió ,

anh muốn vào dò xét giấc em mơ ,

nhưng anh dấu em những mộng không ngờ ,

cũng như em dấu những điều quá thực …

Hãy sát đôi đầu , hãy kề đôi ngực !

Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài !

Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai !

Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt !

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt

cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng ;

Trong say sưa , anh sẽ bảo em rằng :

” Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm ! “

Trăng nhập vào đây cung nguyệt lạnh,

Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.

Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!

Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;

Lung linh bóng sáng bỗng rung mình

Vì nghe nương tử trong câu hát

Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,

Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi…

Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:

Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…

Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.

Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề

Sương bạc làm thinh, khuya nín thở

Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

Anh có nhà có cửa

Nhưng không vợ không con

Sợ cái bếp không lửa

Sợ cái cửa không đèn.

Những đêm đi xa về

Tận xa nhìn cửa đóng

Không ánh sáng đón mình.

Không có ai trông ngóng.

Từ khi em đến anh

Cửa sổ ánh đèn xanh

Xa xa anh thấy sáng

Trong đêm khung cửa lành

Biết có em trong phòng

Viết bài hay đọc sách,

Như trong bếp nấu cơm

Có lửa hồng tí tách,

Ôi cái khung cửa sổ

Em thường đứng nhìn ra:

Em là sao của cửa,

Em là hồn của nhà.

Giờ nghĩ chuyện em đi,

Anh sợ khung cửa sổ

Sợ những lúc xa về

Không thấy đèn sáng cửa

Ôi cái khung cửa sổ,

Của kiếp anh, đời anh!

Tay em không đến mở

Thôi còn gì tươi xanh ?

Em không có gì đáng trách

Nhưng anh muốn trách em

Trách bởi sao yêu mến

Rồi lại đến yêu thêm.

Trách: sao anh nhớ em

Đến nỗi hồn xẻ nửa,

Trách: sao em đi rồi

Anh như ngồi trên lửa.

Trách chiếc răng nho nhỏ

Bên một khóe môi cười.

Anh trách nhiều em đó

Đôi mắt đen, em ơi.

Thương em sợ trễ tàu

Quên trái cam để lại.

Giận anh tối hôm qua

Phải viết bài, thức mãi.

Thương em đi vội vã

Tem không kịp mua dành

Về làng xa bưu điện

Là chậm thư cho anh.

Anh còn muốn trách em

Bỗng gió mùa đông bắc

Em đi chăn mỏng manh

Chợt trên đường công tác.

Anh vừa thương vừa trách

Càng trách lại càng thương

Tìm theo anh xa cách,

Lòng anh đi giữa đường…

Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên,

Cây me ríu rít cặp chim chuyền.

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu,

Lả lả cành hoang nắng trở chiều.

Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,

Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân,

Anh đi lững đững chẳng theo gần.

Vô tâm – nhưng giữa bài thơ dịu,

Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,

Con cò trên ruộng cánh phân vân.

Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,

Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm,

Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm.

Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,

Lòng anh thôi đã cưới lòng em.

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ…

Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành;

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,

Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!

Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:

“Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.

Em bằng lòng cho anh được phép yêu;

Anh sung sướng với chút tình vụn ấy”.

Em đáp lại: “Nói gì đau đớn vậy!

Vừa gặp anh, em cũng đã mến rồi.

“Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi;

Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?”

Lời nói ấy về sau đem gió sóng

Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;

Anh tưởng em là của anh rồi,

Em mắc nợ, anh đòi em cho được.

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!

Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!

Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,

Em ác quá! Lòng anh như tự xé…

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…

Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

– Không gian như có dây tơ,

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…

Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.

Phất phơ hồn của bông hường,

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

– Không gian như có dây tơ,

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm

Đem gửi hương cho gió phũ phàng!

Mất một đời thơm trong kẽ núi,

Không người du tử đến nhằm hang!

Hoa ngỡ đem hương gửi gió kiều,

Là truyền tin thắm gọi tình yêu.

Song le hoa đợi càng thêm tủi:

Gió mặc hồn hương nhạt với chiều.

Tản mác phương ngàn lạc gió câm,

Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm;

Tên rừng hoa đẹp rơi trên đá,

Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

Tình yêu muôn thủa vẫn là hương;

Biết mấy dòng thơm mở giữa đường,

Đã mất tình yêu trong gió rủi,

Không người thấu rõ đến nguồn thương!

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ,

Nhận rồi không hiểu mộng và thơ…

Người si muôn kiếp là hoa núi,

Uổng nhuỵ lòng tươi tặng khách hờ!

Hôm nay chiều đợi chờ

Nắng nhỏ cành vương vấn.

Sương hồng cây ước mơ;

Em đến; lòng van khấn.

Chân thơm mang gió lại

Tay đẹp ngỡ ngàng chi.

Ngoảnh đầu che sắc thẹn

Nghiêng đầu im bóng mi.

Lòng tôi rung động như

Hoa hồng trong cốc nước.

Chim cao êm ái về

Đêm ngất triền miên bước.

Ai để bàn tay ngọc

Run run hoa lá gần.

Thoảng màu đôi mắt lọc,

Bên lòng vang gió ngân.

Cho lòng xin chút hương

Cho lòng xin chút lửa

Cho lòng xin chút thương

Cho lòng xin chút nữa…

Đội binh văn sĩ với người thơ

Nghe thổi trong kèn lòng cứu nước,

Rúc lên từ những ngực tròn xoe

Những tiếng căm hờn không nén được;

Nghe dồn mặt đất, chuyển không gian

Súng khạc ngang thù, dao thét ngược:

Luống run trong dạ những giây đờn

Tê tái những ngày than cô đơn.

II

Run vì tủi hổ những ngày qua

Leo mãi cầu thang của tháp ngà.

Chưa đủ cao sang, xây mãi nóc;

Trèo lên lưng quỷ, trốn người ta.

Bởi chưng cơn rét ngàn năm đến

Trên chiếc thuyền “Tôi” trôi lạc bến,

Khóc rơi nước mắt tựa sao mờ

Buồn toả hương xa như gió quyện.

III

Đau thương mòn mỏi kiếp chơi vơi,

Thiếu cả màu xanh, thiếu ánh trời.

Thiếu cửa vô cùng trên sự sống,

Tái teo da thịt, bút tàn hơi.

Năm ba họp đến cười vênh váo,

Mây khói tràn đi hút ngậm ngùi,

Hồn bóng bọt theo mây bóng bọt,

Uổng công xanh đỏ tạo đồ chơi!

IV

Bỗng từ ruộng lúa rừng cây nổi

Một ý cang cường như bão tới.

Những trang áo rách bọng ve sầu

Vác chí anh hùng ra chấp chới.

Ra đi mở hội của giang san,

Khổ với phong sương, họp với đàn;

Hứa gặp cuộc đời trên chót đỉnh,

Đánh cho đêm cũ bóng lìa tan.

V

Búa đe, cày cuốc những lo chung,

Cây bút kiêu căng hoá ngượng ngùng.

Người thật anh hùng, cười giản dị,

Ta sao làm bộ giữa hoàng cung?

Cung vàng cũng phá ra dân chúng,

Huống nữa bài văn đóng bịt bùng?

Sự sống vẫn còn hơn cả chữ,

Máu xương hơn cả những lời trong!

VI

Đội binh văn sĩ với người thơ

Mới giật mình run trong ảo tưởng:

Mũ thiên tử giả, áo hoa vờ,

Tiên nữ sương mờ, tri kỷ gượng…

Tháp ngà lạnh lẽo tựa mồ chôn,

Xuống vội, ra đường tìm ánh sáng!

Bấy lâu khuyên nhủ vẫn đêm hồn,

Một phút tỉnh bừng vì Cách mạng!

VII

Nghe triều mới biết bể nhân gian

Sông phải về theo, suối phải hàng.

Đổ giốc trăm nguồn về sự sống,

Ánh vui lên mãi vượt thời gian.

Ta đi, mặc kệ những người rơi.

Nghe tiếng gà kêu, họ chết rồi!

Thơ ẩm mùi men, văn ngạt thuốc,

Họ tàn, – Ta cứ bước lên thôi!

VIII

Bút ta mong được đầy hơi sống,

Hơi của muôn nghìn, hơi đại chúng.

Đầy niềm trở dạ của thời nay

Mang nặng tương lai, hứa đến ngày…

Đầy rẫy hoa xuân nhân loại mới,

Đầy thêm mật ngọt bướm vàng bay.

Và đầy những cánh mừng phơi phới

Khi chuyển ngàn thân, quân tiến tới…

IX

Chữ nằm trong trận tựa muôn binh,

Câu sắp theo câu họp biểu tình,

Ra lệnh cho vần không được dỡn,

Theo còi, nhằm tới đích xa xanh.

Huyết quản là giòng mực láng lai,

Đội binh văn sĩ của ngày mai

Hướng đôi cánh mũi theo hơi súng

Vác bút lên đàng, bước: “một! hai!”.

Tháng Tám 1946

Cờ Đỏ Sao Vàng… Tháng Tám Bốn Mươi Nhăm…

Nhà Hát Lớn… Mùa Thu Năm Cách Mạng…

Hà Nội Thủ Đô… Việt Minh Mặt Trận…

Tự Do Độc Lập… Dân Chủ Cộng Hoà…

– Những tiếng thần reo rắt mãi, mãi lòng ta!

Nhớ hỡi nhớ, khóc oà vui biết mấy!

“Cái thuở ban đầu Dân quốc ấy,

“Nghìn năm chưa dể đã ai quên…”

Cụ Hồ về, lần thứ nhất giao duyên

Với nước Việt, mà sao tình khắng khít!

Thu ơi mùa thu ơi! ta sống hay là chết?

Cả hồn ta thương nhớ quá đi thôi!

Việt muôn năm, nước Việt lại ra đời.

Ta tôi mọi, ta thành người trở lại.

Hai năm qua, nay lại mùa thu tới.

Mỗi lần thu tới, lại mới mùa thu.

Thu từ đây không thu thảm, thu sầu,

Mà thu sướng, nhuộm mầu xuân mát mát.

Lá biếc xanh xanh, trời mở ngát ngát,

Da tươi thịt thắm nở lại cùng sương.

Áng mây bay như múa cuộc nghê thường,

Nắng hạ giọng nói những lời dịu sáng:

Một ít thịt xương ta – đã theo cùng Cách Mạng!

Mùa Thu Tháng Tám, Năm Bốn Mươi Nhăm!

Khởi nghĩa đi lên, dân chúng rầm rầm,

Máu đường phố gầm gầm, nghe nóng nóng.

Và từ ấy trên thời gian to rộng,

Thu Việt Nam có nghĩa một mùa xuân.

Trăm năm sau, nghe Tháng Tám gần gần,

Nghìn dân lại nhớ tình dân mới bén,

Nhớ tự do đầu, đỏ vàng ước hẹn,

Sao rất thu vàng trong sáng như gương,

Đỏ rất xuân, thơm rực máu bông hường,

Ngày khởi nghĩa để Tháp Rùa ngây ngất!

Nhớ tất cả Năm Cộng Hoà Thứ Nhất,

Như lá vàng cũng có nghĩa là vui.

Như mưa ngâu dường có vị ngọt bùi,

Như lụt lội chỉ tại lòng tràn ngập.

Hà Nội! Thủ Đô! Cộng Hoà! Độc Lập!

Nhớ thương ôi ngày mới tuổi hoa lay

Chính quyền về đầy rẫy những bàn tay,

Khiến chân đảo, khiến người say; nhớ lắm!

Tất cả nhớ quây quần Tháng Tám

Như bướm điên mê khướt một đài hoa.

Lòng tiết trinh vui trong tiệc sáng loà,

Tình nguyên thuỷ vẫn hãy còn run rẩy…

“Cải thuở ban đầu Dân quốc ấy.

“Nghìn năm chưa dễ mấy ai quên!”.

Tháng Tám 1947

Nắng trong xanh, trời cũng trong xanh.

Mây bay, trái giỡn trên cành.

Một con chim cánh vàng như nắng

Bay qua thông còn hát thanh thanh.

Thông ngâm, sông cũng long lanh,

Nước non rất đỗi an lành,

Một buổi trưa của Mẹ hoa giam ríu rít

trong mành thời gian.

Trưa hôm nay lòng con sao cảm xúc!

Răng thánh tha như hai lượt phím đàn;

Bờ bên mắt lệ đầy như chẩy trút,

Vì vui, vì mừng, vì ngợi Việt Nam.

Trưa hôm nay con ngồi như trẻ nhỏ,

Giữa đáy trưa, trong lòng mẹ vô cùng.

Con là sáo, mẹ là ngàn vạn gió,

Mẹ là trời, con là hạt sương rung.

Sương uống mãi chẳng bao giờ hết sáng

Của trời cao chói lói mỗi triều ngày.

Sáo ca mãi lòng tre run choáng váng,

Gió vẫn đây ngàn nội bốn phương bay.

Không nói được lời hương lên thỏ thẻ.

Không nói được trưa, không nói được ngày.

Không nói được lòng con tôn quý Mẹ,

Không nói được trời, không nói được mây.

Mẹ còn ngự mênh mông và diễm lệ,

Ánh linh lung soi đôi mắt dịu hiền.

Nước bông bống dỡn với trời se sẽ,

Canh la đà bên Mẹ vẫn làm duyên.

Núi cao ngất đứng hầu như trẻ nít,

Cuốn thân xanh dưới chân Mẹ biển nằm.

Sóng xếp nếp cảnh gia đình quấn quít,

Dờ con tầm hồi hộp mấy ngàn năm.

Miền Trung Bộ như vòng cung sắp bắn,

Dáng em Nam mềm mại chiếc chân giỏ,

Chị Bắc Bộ cánh quạt xoè tươi tắn:

Ba vẻ cùng biêng biếc một màu tơ.

Hồ sắc cốm hợp với đồng lá mạ,

Ao cá rô êm ả ngủ chờ sung,

Làng tre thầm điểm nhà vàng mái rạ:

Ôi những chiều quê, ôi những chiều hồng.

Quần xắn gối, chân nâu đi vặm vỡ;

Áo tứ thân hay theo nhịp gánh gồng;

Môi trầu thắm hạt na cười hớn hở;

Mẹ thái bình yêu những việc nhà nông.

Con chim hót, con bướm thì đập cánh,

Con cá bơi, con trâu lững lờ nhai,

Con nít chạy đuổi nhau cười nhí nhảnh,

Mẹ tươi vui ôm ấp cả trăm loài.

Việt Nam hỡi! ôi rừng vàng biển bạc!

Việt thanh thanh. Việt sắc sảo mặn mà,

Việt rộng mở như nụ cười nước Việt,

Việt muôn đời! con xin gửi bài ca.

Nguồn: Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu – thuthuatphanmem.vn

Từ Khóa: Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu , Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu , Những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu

Những Bài Thơ Tình Của Xuân Diệu Hay Nhất

Nếu ví nền văn học việt Nam là một bầu trời đầy sao thì Xuân Diệu sẽ là ngôi sao sáng trên bầu trời sao ấy. Những bài thơ của Xuân Diệu luôn mang những sắc thái khác nhau, đưa người đọc tới nhiều cung bậc cảm xúc. Thơ Xuân Diệu chủ yếu viết về tình cảm nam nữ hay nói cách khác là thơ trữ tình. Hôm nay mình xin chia sẻ tới các bạn yêu thơ Những bài thơ tình của Xuân Diệu hay nhất mời các bạn cùng theo dõi.

Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió

Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây

Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây

Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến

Đây là quán tha hồ muôn khách đến

Đây là bình thu hợp trí muôn hương

Đây là vườn chim nhả hạt mười phương

Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc

Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc

Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm

Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm

Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ

Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ

Nghìn trái tim mang trong một trái tim

Để hiểu vào giọng suối với lời chim

Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động

Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng

Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời

Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi

Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ

Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ

Mà vạn vật là muôn đá nam châm

Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm

Sao lại trách người thơ tình lơi lả ?

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Đem cho em kèm với một lá thư

Em không lấy là tình anh đã mất

Tình đã cho không lấy lại bao giờ .

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo

Tình thì buồn như tất cả chia ly

Xếp khuôn giấy để hoài trong túi áo

Mãi trăm lần mới gấp lại đưa đi

Em xé như lòng non cùng giấy mới

Mây dần trôi hôm ấy phủ sơn khê

Cười trên cành sao được nữa em ơi!

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất

Đem cho em là đã mất đi rồi!

Phải nói

Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ ?

Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều,

Anh biết rồi , em đã nói em yêu;

Sao vẫn muốn nhắc một lời đã cũ ?

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ,

Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng;

Không tỏ hay, yêu mến cũng là không .

Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch .

Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích .

Em biết không ? Anh tìm kiếm em hoài .

Sự thật ngày nay, không thạt đến ngày mai …

Thì ân ái có bao giờ lại cũ ?

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ ,

Phải nói yêu, trăm bận đến nghìn lần ;

Phải mặn nồng cho mãi mãi đêm xuân,

Đem chim bướm thả trong vườn tình ái .

Em phải nói, phải nói và phải nói

Bằng lời riêng nơi cuối mắt, đầu mày

Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,

Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết .

Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!

Cốt nhất là em chớ lạnh như đông .

Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng ,

Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ .

Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ .

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi .

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi .

Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần

Tôi sung sướng . Nhưng vội vàng một nửa;

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân

Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất .

Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt …

Con gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng buồn vì nỗi phải bay đi ?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?

Chẳng bao giờ, ôi, chẳng bao giờ nữa …

Mau lên đi màu chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Yêu là chết ở trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu;

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết .

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt .

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

– Yêu là chết ở trong lòng một ít .

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt .

Những người si theo dõi dấu chân yêu ;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu

Và tình ái là sợi dây vấn vít .

Yêu, là chết ở trong lòng một ít .

Xa cách

Có một bận em ngồi xa anh quá ,

Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn .

Em xích gần thêm một chút , anh hờn ,

em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa .

Anh sắp giận , em mỉm cười vội vã

đến kề anh và mơn trớn :” Em đây ! “

Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay ,

vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!

Ôi trời xa, vầng trán của người yêu!

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều

mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.

Dầu tin tưởng chung một đời, một mộng,

em là em; anh vẫn cứ là anh.

Có thể nào qua Vạn lý trường thành

của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,

quá khứ anh , anh không nhắc cùng em.

Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,

ta chưa thấu , nữa là ai thấu rõ.

Kiếm mãi , nghi hoài , hay ghen bóng gió,

anh muốn vào dò xét giấc em mơ,

nhưng anh dấu em những mộng không ngờ,

cũng như em dấu những điều quá thực…

Hãy sát đôi đầu , hãy kề đôi ngực!

Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!

Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai!

Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt

cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;

Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:

” Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm! “

Anh đã giết em

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Từ đây anh không còn được yêu em ở trong sự thật

Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất

Ta nhìn nhau bốn mắt biết làm sao

Ôi! Em mến yếu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất

Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt

Tim anh vẫn đập như vấp thời gian

Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn

Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ

Nhớ trời đất cho anh mở

Nhớ

Muôn thuở thần tiên

Ôi! Xa em, anh như rơi vào vực không cùng

Đời anh không em lạnh lùng tê buốt

Nhưng còn anh, còn em mà đôi ta đã khác

Ta :Hai người xa lạ- phải đâu ta

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh

Đêm nào anh cũng đi quanh em mà khóc

Anh vẫn ước được em tah thứ

Anh vẫn yêu em như thuở ban đầu

Thế mà tại sao ta vẫn xa nhau?

Tại em cố chấp

Tại anh đã mất

Con đường đi tới trái tim em

Anh đã giết em rồi, anh vẫn ngày đêm yêu mến

Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu?

Khách ngồi lại cùng em trong chốc nữa

Vội vàng chi trăng sáng quá, khách ơi .

Đêm nay rằm: yến tiệc sáng trên trời;

Khách không ở, lòng em cô độc quá .

Khách ngồi lại cùng em! Đây gối lả .

Tay em đây mời khách ngả đầu say;

Đây rượu nồng. Và hồn của em đây,

Em cung kính đặt dưới chân hoàng tử .

Chớ đạp hồn em! Trăng từ viễn xứ

Đi khoan thai lên ngự đỉnh trời tròn .

Gió theo trăng từ biển thổi qua non;

Buồn theo gió lan xa từng thoáng rợn.

Lòng kỹ nữ cũng sầu như biển lớn

Chớ để riêng em phải gặp lòng em;

Tay ái ân du khách hãy làm rèm,

Tóc xanh tốt em xin nguyền dệt võng.

Đẩy hộ hồn em triền miên trên sóng,

Trôi phiêu liêu không vọng bến hay gành;

Vì mình em không được quấn chân anh,

Tóc không phải những dây tình vướng víu,

Em sợ lắm. Giá băng tràn mọi nẻo.

Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da.

Người giai nhân bến đợi dưới cây già,

Tình du khách: thuyền qua không buộc chặt.

Lời kỹ nữ đã vỡ vì nước mắt

Cuộc yêu đương gay gắt vị làng chơi.

Người viễn du còn bận nhớ xa khơi,

Gỡ tay vướng để theo lời gió nước.

Xao xác tiếng gà. Trăng ngà lạnh buốt

Mắt run mờ, kỹ nữ thấy sông trôi .

Du khách đi . Du khách đã đi rồi .

Áo em

Áo em để lại dáng hình

Treo trên mắc áo cho mình thấy thương

Đôi vai nho nhỏ bình thường

Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.

Sờn sờn đôi chỗ đâu đây.

Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,

Mấy khuy cúc áo thật thà.

Ngắn rồi – em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em

Hiểu còn gian khổ cho nên tay gầy.

Áo em gần với anh thay!

Những khi khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu

Áo em say đắm một màu trầm hương

Áo em ngày nhớ đêm thương

Áo em chín nắng mười sương anh chờ.

Hôm nay, trời nhẹ lên cao ,

Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn .

Lá hồng rơi lặng ngõ thôn,

Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương

Phất phơ hồn của bông hường

Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng .

Nghe chừng gió nhớ qua sông,

Em bên lau lách thuyền không vắng bờ .

Không gian như có dây tơ

Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu .

Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,

Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn …

Anh thương em ngủ

Anh thương em khi ngủ

Phong thái rất hồn nhiên.

Em ngủ như trẻ nhỏ

Ngon say một giấc liền.

Tay em thả xuôi xuôi

Như bơi vào cõi mộng

Mắt em khép dài dài

Dưới trán em lồng lộng.

Em nằm in trẻ nhỏ

Trong chiếc võng yêu thương

Anh dệt giăng khắp chỗ

Trong phòng, quanh quất giường.

Anh thức nhìn em ngủ,

Anh canh giấc cho em;

Anh lắng nghe nhịp thở

Ngực em điều xuống lên.

Trở mình, tay ấp má

Anh thương em dáng người

Tin cậy vào cuộc sống,

Tin ở anh trong đờị

Sau một ngày đầy việc

Chúc em tôi giấc lành!

Anh vô cùng sung sướng

Nếu em mơ thấy anh.

Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy

Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan ?

Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đàn

Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,

Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ

Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu

Toi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,

Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa

Tưởng gần tàn.-Yêu ? yêu nhau ? làm chi nữa !

Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;

Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;

Tôi như chiếc thuyền hư, không bến đỗ;

Tôi là một con chim không tổ,

Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,

Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,

Để tự nhủ : “ta được yêu đấy chứ”.

Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ

Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;

Mà người thì,lơ đãng, dậm trên buồn,

Bân đi hái những cành vui xanh thắm.

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm !

Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm !

Tôi biết rằng người nói-vậy cười-chơi,

Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,

Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,

Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.

Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,

Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,

Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.

Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ

Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương.

Và như màu theo nắng nhạt, như hương

Theo gió mất, tình người đành tản mác.

Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,

Trái tim buồn như một bãi tha ma,

Gượng mỉm cười : “Người quên nghĩ rằng ta

Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội”.

Vì khốn nỗi ! tôi vẫn còn tin mãi

Sự nhầm kia; tôi không thể không yêu

Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều :

Khi người nói, tiếng người êm ái quá …

Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,

Tay vô tình gây một đám cháy to :

Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,

Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm

Đương rạo rực, thì thào, rối rắm

Ngập lòng tôi-Mà ai ngó tới đâu :

Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm !

Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng

Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,

Không cần xin, không trách móc, vì-ôi !

Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏi

Cứ như thế cho đến giờ đen tối

Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,

Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ

Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh

Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,

Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vui

Không thấy người bằng không thấy mặt trời,

Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới

Của sầu tủi. Nhưng, hỡi người yêu hỡi !

Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;

Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,

Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại

Và mơn trớn cả một kho ân ái,

Tôi một mình đối diện với tình không

Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

Một năm, thêm mấy tháng rồi

Thu đi, đông lại, bồi hồi sắp xuân

Gặp em, em gặp mấy lần

Tưởng quen mà lạ, tưởng gần mà xa

Ai làm cách trở đôi ta

Vì anh vụng ngượng, hay là vì em ?

Trăng còn đợi gió chưa lên,

Hay là trăng đã tròn trên mái rồi ?

Hằng ngày em nói bao lời

Với cha, với mẹ, với người xung quanh

Với đường phố, với cây xanh,

Sao em chưa nói với anh một lời ?

Tương tư ăn phải miếng mồi

Đứng đi trên lửa, nằm ngồi trong sương

Phải duyên, phải lứa thì thương,

Để chi đêm thẳm ngày trường em ơi !

Gửi hương cho gió

Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm

Đem gởi hương cho gió phụ phàng !

Mất một đời thơm trong kẽ núi,

Không người du tử đến nhằm hang.

Hoa ngỡ đem hương gởi gió kiều,

Là truyền tin thắm gọi tình yêu

Song le hoa đợi càng thêm tủi,

Gió mặc hồn hương nhạt với chiều

Tản mác phương ngàn lạc gió câm

Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm,

Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá,

Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;

Biết mấy lòng thơm mở giữa đường

Đã mất tình yêu trong gió rủi,

Không người thấu rõ đến nguồn thương !

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ

Nhận rồi không hiểu mộng và thợ..

Người si muôn kiếp là hoa núi

Uống nhụy lòng tươi tặng khách hờ.

Thơ tình mùa xuân

Mùa xuân về trong tiếng ca chim,

Trên nước xanh sông, trong liễu rèm.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ em tạm đem.

Ánh xuân mỗi sớm hồng tươi mướt,

Những ống khói cao bèn nhận trước.

Ruộng xanh đã cấy đến chân trời

Lóng lánh mạ soi mình xuống nước.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Cây trồng – ta chẳng trồng nêu tết –

Những lá đầu tiên vừa nhú biếc.

Người đi chợ búa tiếng chân ran,

Quần láng mới thâm còn sột soạt.

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng

Chạy dài như tận cuối không gian

Những dàn sắt dựng như ren sắt

Dẫn điện chuyền đi xây hạnh phúc…

Chưa hái được hoa mang tặng em

Nên một cành thơ anh tạm đem.

Anh muốn mời em bước xuống thuyền,

Thuyền của đôi ta vào hiện thực

Dựa thế đêm tan, ngày sáng rực,

Thuyền ta đi dựng lấy thần tiên…

Đây một cành thơ anh tạm đem

Như nước xanh sông, như liễu rèm…

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo,

Em yêu rồi, anh đã vội quên ngay

Mới hôm kia tình tự đến mê say

Sang bữa nay anh làm như mất hết

Anh đòi mãi như một kẻ keo kiệt,

Trong hồn anh tình ái chẳng lâu sao?

Anh không chắt chiu dành dụm tí nào,

Là đất xấu hạt gieo không nảy nở

Nên anh mới luôn luôn nghèo khổ

Giận hờn như anh chẳng được em yêu

Mà thật ra em yêu dấu rất nhiều

Ngẫm cho kỹ anh là người bạc bẽo.

Nụ cười Xuân

Giữa vườn ánh ỏi tiếng chim vui

Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời

Sao buổi đầu xuân êm ái thế !

Cánh hồng kết những nụ cười tươi.

Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao

Cây vàng rung nắng lá xôn xao

Gió thơm phơ phất bay vô ý

Đem đụng cành mai sát cành đào

Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều

Bên màu hoa mới thắm như kêu

Nỗi gì âu yếm qua không khí

Như thoảng đưa mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe

Nhạc thầm lên tiếng hát say mê

Mùa xuân chin ửng trên đôi má

Xui khiến lòng ai thấy nặng nề…

Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người

Chưa từng hẹn đến – giữa xuân tươi

Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy

Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười.

Xuân Rụng

Sắc tàn, hương nhạt, mùa xuân rụng!

Những mặt hồng chia rẽ hết cười.

Đỡ lấy đài xiêu, nưng lấy nhị,

Hồn ơi, phong cảnh cũng là ngươi!

Duyên mỏng bay theo đỡ sắc buồn,

Cho mình hoa rụng cứ xinh luôn.

Phút giây hoá bướm lìa cây dạo,

Đến đất không nghe một tiếng hờn.

Gió tuy nhiu nhíu chỉ đưa hơi,

Sương dẫu chưa buông lệ ám trời;

Nhưng bóng chiều mau sa nặng lắm,

Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi…

Trên đồng lỏng lẻo khói giờ cơm,

Ấy lúc sao êm hiện mấy chòm.

Thần chết thướt tha nương bóng héo,

Bắt đầu đi nhặt những hồn thơm.

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,

Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”

Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp

Một thoáng cười yêu thoả khát khao.

Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,

Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,

Không thể vô tình qua trước cửa,

Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên? –

Ai đem phân chất một mùi hương

Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,

Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc

Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa

Dầm chân trong nước, đứng say sưa,

Để tôi là kẻ qua sa mạc

Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.

Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!

Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá

Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

Hoa Cau

Đôi ta giàu lắm, bởi thêm nhau

Là cả nhân gian lại bắt đầu

Lại mới trời xanh, thanh nước biếc

Như vườn sáng sớm nở hoa cau

Hoa cau nứt mở tủa hoa ngà

Ánh sáng cùng hương lấp lánh hoa

Anh muốn tặng em hương thoảng ấy

Vô cùng dịu mát với sâu xa

Tình ta như thể nhánh hương cau

Cuốn cả vườn theo sức nhiệm mầu

Chim chóc ríu ran dan díu hót

Đôi ta giàu lắm, bởi thêm nhau

Tuyển Chọn Những Bài Thơ Hay Của Nhà Thơ Xuân Diệu

Xuân Diệu vốn được biết đến là một trong những nhà thơ nổi bật trong phong trào Thơ mới. Thơ của ông với đặc trưng, vừa “vườn mơn trớn”, ca ngợi tình yêu tươi đẹp, lại pha lẫn chút vị đắng cay. Ngay từ khi gia nhập vào làng thơ, ông đã chọn con đường riêng, “sống để yêu và phụng sự cho tình yêu”. Thông qua việc hăm hở làm thơ tình, các tác phẩm đều cho thấy sự phụng sự bằng trái tim yêu nồng cháy. Ông như một con chim bay hay hát, chúng tôi xin giới thiệu một vài bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?

Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:

Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.

Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

– Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,

Những người si theo dõi dấu chân yêu;

Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.

Và tình ái là sợi dây vấn vít

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Nguồn: Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004

Bài thơ: Vội vàng

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Đây là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Xuân Diệu trước Cách mạng. Đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt, nhưng đằng sau đó là cả một quan niệm nhân sinh mới chưa thấy trong thơ ca truyền thống.

Bài thơ này được sử dụng trong các chương trình SGK Văn học 11 giai đoạn 1990-2006, Ngữ văn 11 từ 2007.

Nguồn:

1. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004

2. Thơ thơ, NXB Sống mới, Saigon, 1971

3. Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004

4. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

Bai thơ: Dại khờ

Người ta khổ vì thương không phải cách,

Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.

Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi,

Người ta khổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm quá, ai đi mà nhớ ngó!

Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương.

Vì thả lòng không kìm chế dây cương,

Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;

Những tim không mà tưởng tượng tràn đầy;

Muôn ngàn đời tìm cớ dõi sương mây,

Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,

Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.

Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,

Không muốn chữa, không muốn lành thú độc.

Nguồn: Tuyển tập Tự lực văn đoàn (tập III), NXB Hội nhà văn, 2004

Xuân Diệu không còn nữa, nhưng cây tình yêu trên mảnh đất này có hư hao đi chút nào màu xanh muôn thuở? Trong khi nhà thơ, ở một cõi khác, có thể đang ôm ấp những hồn ma xinh đẹp nào đó, thì ở trên thế giới này, những chàng trai, những cô gái, những cặp tình nhân, những cặp vợ chồng vẫn đang sống, đang cảm xúc, và hưởng thụ tình yêu sống động và bất tuyệt.

Để phục vụ những người yêu thơ, đặc biệt là những ai đam mê các tác phẩm của Xuân Diệu. Những người đã và đang yêu cần may những mẫu áo đôi, làm mình chứng cho tình yêu của mình. Hãy liên hệ với chúng tôi để được tư vấn miễn phí thiết kế áo theo yêu cầu.

Bảng màu may áo đồng phục công ty của chúng tôi rất phong phú. Bên cạnh tone màu cơ bản, bạn thoải mái được chọn tone màu pha trộn độc đáo. Hoặc chúng tôi có thể tận dụng phối màu áo theo sở thích, nhằm tạo điểm nhấn thêm nổi bật. Hiện tại, cơ sở đang sử dụng công nghệ in chuyển nhiệt, in kỹ thuật số. Công nghệ in hiện đại, máy móc đời mới sẽ giúp ây chất lượng hình in bền – đẹp, sắc nét.

Song song với yếu tố cơ sở vật chất kỹ thuật thì nhân tố con người cũng được đặt lên hàng đầu. Cụ thể là chúng tôi đầu từ mạnh mẽ vào khâu đào tạo, tuyển chọn đội ngũ thiết kế, thợ may tay nghề cao, lành nghề, tâm huyết. Hãy đến với chúng tôi để nhận được những mẫu áo tuyệt đẹp, lưu giữ những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu.

Mở Bài Vội Vàng Xuân Diệu Hay Nhất

Có ai đang đau đầu vì chưa thể viết nổi một mở bài cho mình hay chưa? Đến với bài thơ Vội vàng, để có những bài văn hay trước hết nên có một dẫn dắt ấn tượng. Vậy cùng tham khảo các mở bài Vội vàng hay nhất để có thể lôi cuốn người đọc bằng những câu văn thật hấp dẫn nha.

Mở bài Vội vàng ngắn hay

Mở bài 1

Nhắc đến ông hoàng thơ tình không ai không biết đến nhà thơ Xuân Diệu với những bản tình ca cháy bỏng và da thiết. Nhà thơ của những vần điệu trữ tình sâu lắng đi vào lòng người đã cho chúng ta thấy được những triết lý sâu sắc của một trái tim yêu. Tiêu biểu nhất là bài thơ Vội vàng. Mỗi lần những vần thơ cất lên là bao trái tim say đắm trong cái ngọt ngào bất tận của một tâm hồn giàu cảm xúc. Không phải ngẫu nhiên ông hoàng thơ tình lại có thể viết nên được những giai điệu thơ hay đến thế. Mà phải chăng đó là cách ông khẳng định cái tôi cá nhân cùng những cảm nhận sâu sắc về mùa xuân, mùa của yêu thương, của những tuổi trẻ.

Mở bài 2

Nếu ai hỏi tôi thích nhất mùa nào trong năm, chắc chắn tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó là mùa xuân. Chắc hẳn không chỉ riêng tôi mà có biết bao tâm hồn khác khi nhắc đến mùa xuân cũng mang trong mình những rạo rực và cảm nhận riêng. Có lẽ vì thế mà mùa xuân luôn là đề tài bất tận cho bao thi sĩ say đắm và thể hiện trong sáng tác của mình. Và với Xuân Diệu cũng không ngoại lệ. Ông ghi dấu ấn với bài thơ Vội vàng được in trong tập “Thơ thơ” năm 1933 – 1938. Với một tâm hồn yêu và trái tim biết rung động, ông đã gửi gắm những khao khát, say đắm với mùa xuân, với những dự cảm về sự hữu hạn của thời gian, của sự sống mãnh liệt.

Mở bài 3

Tuổi trẻ là gì mà mỗi khi nhắc tới có biết bao tâm hồn phải suy ngẫm? Thời gian là gì mà có mấy ai tự chiêm nghiệm về nó? Nhưng có một nhà thơ được coi là biểu tượng của nghệ thuật thời gian. Đó là nhà thơ Xuân Diệu. Ông đã nhìn đời, cảm nhận đời bằng lăng kính của thời gian để thấy được những triết lý của nó. Nổi bật cho một tâm hồn say đắm, yêu đời là bài thơ Vội vàng in trong tập “Thơ thơ” – đóa hoa đầy hương sắc của đầu mùa. Thông qua những vần thơ xúc cảm, Xuân Diệu đã thể hiện một cái tôi cá nhân vượt lên tất cả cùng những suy ngẫm về thời gian, về tuổi trẻ, về sự sống mãnh liệt. “Vội vàng” mang đến một cách hiểu mới. Chẳng phải sống nhanh sống vội mà là trân trọng sự sống, quý trọng từng giây phút của tuổi trẻ – quãng đời thanh xuân chỉ có một lần trong cuộc đời mỗi con người.

Mở bài 4

Khi nhắc đến mùa xuân ta thường nhắc đến mùa của sự sống, của sự sinh sôi nảy nở. Trước cách mạng tháng Tám, đề tài bao trùm trong các sáng tác của các tác giả bao giờ cũng gắn liền với Tổ quốc thân yêu. Mùa xuân cũng là mùa xuân của đất nước, sự sống của đất nước. Ta từng biết đến một “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải với tình yêu sự sống muốn được hòa mình góp chung làm nên mùa xuân lớn của đất nước. Hay trong những câu thơ khi viết về mùa xuân của vị lãnh tụ vĩ đại – Hồ Chí Minh cũng gắn liền với công việc hệ trọng của Tổ quốc: “Rằm xuân lồng lộng trăng soi/ Sông xuân nước lẫn mầu trời thêm xuân/ Giữa dòng bàn bạc việc quân/ Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”. Có thể nói cái tôi cá nhân ít được đề cập đến. Song đến Xuân Diệu thì cái tôi được đề cao trên nhất. Đặc biệt phải kể đến bài thơ “Vội vàng” với những triết lý suy ngẫm về sự hữu hạn của thời gian, về sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ.

Mở bài 5

Văn học Việt Nam với phong trào thơ mới đã mở ra một thời kỳ rực rỡ của những tâm hồn miên man. Chúng ta không thể nào quên một Thế Lữ với Nhớ rừng – mượn hình ảnh con hổ với núi rừng đại ngàn để thể hiện nỗi đau, hoài niệm về một thời đã xa. Hay những vần thơ được coi là kì bí, ám ảnh của một hồn yêu “Hàn Mặc Tử” với “Đây thôn Vĩ Dạ”. Song phải kể đến “Vội vàng” của Xuân Diệu thì ý thơ mới thực sự thăng hoa cùng tâm hồn yêu da diết. Chưa bao giờ người đọc cảm nhận về một mùa xuân lại mềm mại, dịu dàng và trữ tình đến vậy. Chưa bao giờ con người ta thực sự hiểu hết về thời gian. Và cũng nhờ đó mà mỗi chúng ta lại cảm thấy yêu cuộc sống này đến vậy. Bởi “Vội vàng” là lời thúc giục sống tích cực, nắm trọn từng khoảnh khắc của tuổi thanh xuân ngắn ngủi một đi không trở lại này.

Mở bài 6

Phong trào thơ mới được coi là một hiện tượng của văn học Việt Nam vào đầu thế kỷ 20 với những giá trị nghệ thuật rất lớn. Nhắc tới thơ mới chúng ta thường nhắc đến những cái tên như Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên, Huy Cận hay Nguyễn Đình Thi. Song một cái tên nổi bật lên cả và được coi là “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” đó là Xuân Diệu. Phải chăng vì sự phá cách đề cao cái tôi cá nhân cùng một tâm hồn thơ lãng mạn, trẻ trung mà độc giả và các nhà phê bình đã ưu ái đặt cho ông một cái danh là “Ông hoàng thơ tình”. Thời đại của thi ca (Hoài Thanh) đã ghi dấu một Xuân Diệu đa tình, lãng mạn, khao khát với “Vội vàng”. Đây là bài thơ xuất sắc nhất của ông viết về mùa xuân, về nỗi day dứt của một thời gian trôi. Từ đó giục giã tuổi trẻ hãy sống “nhanh”, sống “vội”, sống trọn mình với những năm tháng của tuổi trẻ, tuổi thanh xuân tươi đẹp.