Top 5 # Những Bài Thơ Ngắn Hay Về Mùa Xuân Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân

Thơ xuân

Đây cả mùa xuân đã đến rồi Từng nhà mở cửa đón vui tươi Từng cô em bé so màu áo Đôi má hồng lên nhí nhảnh cười.

Và tựa hoa tươi cánh nở dần Từng hàng thục nữ dậy thì xuân Đường hương thao thức lòng quân tử Vó ngựa quen rồi ngõ ái ân.

Từng gã thư sinh biếng chải đầu Một mình mơ ước chuyện mai sau Lên kinh thi đỗ làm quan Trạng Công chúa cài trâm thả tú cầu.

Có những ông già tóc bạc phơ Rượu đào đôi chén bút đề thơ Những bà tóc bạc hiền như phật Sắm sửa hành trang trẩy hội chùa.

Pháo nổ đâu đây khói ngợp trời Nhà nhà đoàn tựu dưới hoa tươi Lòng tôi như cánh hoa tiên ấy Một áng thơ đề nét chẳng phai.

Nguyễn Bính

———————————–

Mùa Xuân Chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời. Bao cô thôn nữ hát trên đồi. Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thì với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng: “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc, Dọc bờ sông trắng nắng chang chang…”

Hàn Mạc Tử

————————————

Ông Đồ

Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua.

Bao nhiêu người thuê viết Tấm tắc ngợi khen tài ‘’Hoa tay thảo những nét Như phượng múa rồng bay’’.

Nhưng mỗi năm mỗi vắng Người thuê viết nay đâu? Giấy đỏ buồn không thắm Mực đọng trong nghiêng sầu…

Ông đồ vẫn ngồi đấy Qua đường không ai hay Lá vàng rơi trên giấy Ngoài giời mưa bụi bay.

Năm nay hoa đào nở Không thấy ông đồ xưa Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ?

Vũ Đình Liên

——————————

Ý Xuân

Trời đẹp như trời mới tráng gương, Chim ca, tiếng hát rộn ven tường. Có ai bên cửa, ngồi hong tóc Cho chảy lan thành một suối hương…

Sắc biếc giao nhau, cành bắt cành, Nước trong, hồ ngợp thủy tinh xanh. Chim bay, cánh trĩu trong xuân ý, Em đợi chờ ai, khuất bức mành?

Giữa một giờ thiêng, tình rất đẹp, Mắt buồn và rất…rất thanh thanh. Mày ai bán nguyệt, người ai nhỏ, Em ạ, yêu nhau…chết cũng đành!

Hồ Dzếnh

—————————-

Hồn Xuân

Ai biết em tôi ở chốn nào? Má tròn đương nụ, trán vừa cao. Tiếng mùa về gọi lòng em dậy, Lơ đãng lòng tôi chẳng kịp rào.

Ai biết người yêu nhỏ của tôi, Người yêu nho nhỏ trốn đâu rồi? Tròn trĩnh xinh như một quả đồi.

Ngực trắng giòn như một trái rừng, Mắt thì bằng rượu, tóc bằng hương. Miệng cười bừng nở hàm răng lựu, Sáng cả trời xanh mấy dặm đường.

Anh khắp rừng cao xuống lũng sâu, Tìm em, đi hái lộc xuân đầu. Trồng đâu chân đẹp tròn như cột? Em đẹp son ngời như cổ lâu.

Nghe nhịp đời lên, em bỏ anh, Đua theo xuân nở rộn trăm cành. Ý mùa cũng rộn trong thân mới, Tóc rủ bờ tơ sợi liễu mành.

Khách qua đường ơi! Em tôi đây, Chân em: cỏ mượt, mắt: hồ đầy. Lòng em hóa cảnh chờ anh gặp, -Man mác hồn xuân ngọn gió hây.

Huy Cận

————————————–

Với Đà Lạt tháng giêng

Tháng giêng lên xứ anh đào Mùa xuân như mở lối vào thiên thai Ngàn hoa nụ đẫm sương mai Ngả nghiêng ché rượu chỉ hai chúng mình.

Lương Định

————————

Anh đến

Anh đến mang về những gót xuân Lòng em chim hót tiếng trong ngần Xin đừng làm vỡ mùa xuân ấy Chút nhíu mày thôi đủ chạnh lòng.

Lê Thị Kim

———————————-

Mùa xuân

Mùa xuân Muốn hái lộc xuân Hoa thơm tặng bạn Nụ mầm tặng anh…

Đưa tay định ngắt mấy lần Thấy xuân mơn mởn Trong ngần Lại thôi…

Vũ Dạ Phương

——————————

Xuân

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu Đem chi xuân lại gợi thêm sầu? -Với tôi tất cả như vô nghĩa Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước Nhặt lấy cho tôi những lá vàng? Với của hoa tươi, muôn cánh rã, Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo Ý thu góp lại cản tình xuân? Có một người nghèo không biết Tết Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran! Chao ôi! Mong nhớ! Ôi, mong nhớ, Một cánh chim thu lạc cuối ngàn!

Chế Lan Viên

———————————–

Vào Xuân

Đi vào nẻo xuân Gặp đường lụa đỏ Ai chờ em đó Mà hoa trắng ngần

Đi vào thanh tân Như về quê ngoại Lúa hương đồng gần Đương thì con gái

Hẹn cưới phân vân Em nhìn mê mải Chuồn ngô ngủ mãi Bờ ao cúc tần

Khép tà áo mới Em vào đêm xuân.

Hoàng Cầm

———————————–

Nụ hoa vàng mùa xuân

Anh cho em mùa xuân Nụ hoa vàng mới nở Chiều đông nào nhung nhớ Đường lao xao lá đầy Chân bước mòn vỉa phố Mắt buồn vin ngọn cây

Anh cho em mùa xuân Mùa xuân này tất cả Lộc non vừa trẩy lá Thơ còn thương cõi đời Con chim mừng ríu rít Vui khói chiều chơi vơi

Đất mẹ gầy cỏ lúa Đồng ta xanh mấy mùa Con trâu từ đồng cỏ Giục mõ về rộn khua Ngoài đê diều thẳng cánh Trong xóm vang chuông chùa Chiều in vào bóng núi Câu hát hò vẳng đưa Tóc mẹ già mây bạc Trăng chờ sau liếp dừa Con sông dài mấy nhánh Cát trắng bờ quê xưa…

Anh cho em mùa xuân Bàn tay thơm sữa ngọt Dải đất miền chim hót Người yêu nhau trọn đời Mái nhà ai mới lợp Trẻ đùa vui nơi nơi Hết buồn mưa phố nhỏ Hẹn cho nhau cuộc đời Khi hoa vàng sắp nở Trời sắp sang mùa xuân Anh cho em tất cả Tình yêu non nước này Bài thơ còn xao xuyến Nắng vàng trên ngọn cây…

Kim Tuấn

———————————–

Mùa xuân nho nhỏ

Mọc giữa dòng sông xanh Một bông hoa tím biếc Ơi con chim chiền chiện Hót chi mà vang trời. Từng giọt long lanh rơi Tôi đưa tay tôi hứng

Mùa xuân người cầm súng Lộc dắt đầy quanh lưng Mùa xuân người ra đồng Lộc trải dài nương mạ Tất cả như hối hả Tất cả như xôn xao

Đất nước bốn ngàn năm Vất vả và gian lao Đất nước như vì sao Cứ đi lên phía trước Ta làm con chim hót Ta làm một nhành hoa Ta nhập vào hoà ca Một nốt trầm xao xuyến

Một mùa xuân nho nhỏ Lặng lẽ dâng cho đời Dù là tuổi hai mươi Dù là khi tóc bạc

Mùa xuân ta xin hát Câu Nam ai, Nam bình Nước non ngàn dặm mình Nước non ngàn dặm tình Nhịp phách tiền đất Huế.

Thanh Hải

—————————–

Xuân

Xuân à! Những tưởng Xuân đi. Nào hay Xuân lại tức thì đến ngay. Đời say, Xuân cũng say say. Hoa vàng, bướm trắng, ngất ngây một trời. Xuân à! Những tưởng Xuân tươi. Ngờ đâu Xuân cũng biết cười gió đông Bên kia Xuân đẹp, Xuân nồng. Bên này Xuân quá lạnh lùng, hỡi Xuân!

Đăng Nguyên

Những Bài Thơ Hay Về Mùa Xuân Năm 2022

Một năm nữa lại trôi qua, mùa xuân lại ùa về trong tiềm thức của con người Việt Nam. Đến độ xuân về, lòng người nôn nao đến lạ, mọi người đều hướng về gia đình thân yêu. Để tăng cảm xúc và gửi gắm tình cảm, ATP Academy xin gửi đến bạn những lời thơ mùa xuân đón năm mới thật ấm áp và rung động.

Bài thơ mùa xuân đón năm mới

Bài 1: Cho mùa xuân rực rỡ

Rồi một ngày đẹp tươi!

Bài 2: Mùa Xuân Gọi

Sưu tầm – Thơ tình bốn mùa

Em có nghe trước thềm xuân khẽ gọi Lời thì thầm muôn lối bước vào xuân Bản tình ca lại dìu dặt vang ngân Đào mai nở sắc xuân hòa mộng ấm

Em có thấy mùa xuân tràn tia nắng Óng ánh vàng sưởi ấm những ngày vui Tiễn đông xa cho tuyết trắng ngủ vùi Tim nhộn nhịp nói lời thương em đó

Dấu yêu ạ xuân đã về nhè nhẹ Hôn má hồng khe khẽ gửi lời yêu.

Bài 3: Anh thấy xuân đã về bên em

Thơ Phan Hoàng

Anh thấy xuân đã về bên em Khi sáng sớm nụ cười rạng rỡ Em nhẹ nhàng xách làn đi chợ Và mang về hương sắc mùa xuân . Anh thấy xuân đã về bên em Sau phút giao thừa sang năm mới Màn pháo sáng mở ra ngày hội Ta nhớ về “mùa xuân đầu tiên” . Anh thấy xuân đã về bên em Khi ngày Tết gia đình đoàn tụ Xung quanh ta quây quần con cháu Em như người ở giữa vườn hoa . Mùa xuân đến đem niềm vui mới Để cho em quên tuổi của mình Ta bước tiếp trên đường đi tới Khi xuân về bên em bên anh! .

Bài thơ mùa xuân về tình yêu đẹp

Bài 1: Bên ngoài mùa xuân

Giả dụ có một thiên đường

Thì trên thiên đường có mặt thượng đế

Và trên quê hương có mặt tình thương.

Giả dụ mùa xuân chỉ nở một lần

Còn rất mới nguyên lòng chưa trang điểm

Một lần nhìn nhau cũng đủ quen thân.

Nếu giả dụ rằng anh sinh ra đời

Khô đọng im lìm chỉ một mình thôi

Và em sẽ không bao giờ có mặt

Thì anh vẫn là đất sét hà hơi.

Thượng đế phủi tay đứng dậy đi rồi

Mình ngẩn ngơ tìm như người hành khất

Tình thương như đồng bạc rơi.

Anh đứng trên đời mà vẫn lang thang

Anh sống trong đời rất đỗi hoang mang

Anh chợt thấy mình trong nỗi bâng khuâng

Anh đợi bên ngoài mùa xuân.

Bài 2: Ai níu mùa xuân đấy

Và… sương mai giăng đầy

Giọt sương thơm đầu ngày.

Bài 3: Anh cho em mùa xuân

Đời mùa đông vô cùng!

Giọng ca buồn quá sức!

Anh cho em mưa dài!

Đời mùa đông vô cùng!

Khói có bay lên không?

Bài thơ chúc Tết cha mẹ, chúc Tết ông bà

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 1

Ơn cha mẹ biển sâu Con sao trả hết mái đầu phơ phơ Xuân về cho phép con thơ Kính chúc cha mẹ thọ như tiên trời.

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 2

“Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Tết này cúi chúc mẹ cha Một năm sức khỏe thuận hòa gió mưa!

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 3

Đi hết cuộc đời chưa thấu hết gian truân của mẹ Bạc vàng núi núi không trả hết công cha Cúi đầu cung chúc năm qua Xuân sang cha mẹ tựa là xuân xanh.

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 4

Cầu cho mưa thuận gió hòa Chúc cho cha mẹ khỏe ra mỗi ngày Lo toan phiền muộn tan bay Đầu xuân con chúc mẹ thầy an vui!

Bài thơ chúc Tết cha mẹ số 5

Nếu cho con ước một điều Con xin cầu nguyện sớm chiều mẹ vui Tết xin chúc mẹ thảnh thơi Dồi dào sức khỏe, êm xuôi cửa nhà.

Bài thơ xuân Tết xa nhà

Bài 1: Tết xa quê

Trời ấm dần lên mưa bụi bay

Ô kìa! xuân đã đến rồi này

Giơ tay đón khẻ làn mưa ấy

Cứ ngỡ xuân về ở trong tay

***

Năm cũ dần xa, tết đến gần

Xứ lạ, quê người lại đón xuân

Hoa muôn ngàn đóa khoe hương sắc

Sao chẳng cho ta một chút gần

***

Tết xa quê thấm đượm nỗi buồn

Thương nhớ cội nguồn mãi vấn vương

Chợt thấy lẻ loi đêm trừ tịch

Đón tết đơm đầy nỗi nhớ thương

Bài 2: Xuân này anh không về

Thơ: Hoa Cúc Tím

Chiều cuối năm mai, đào khoe sắc thắm

Phố rộn ràng tươi màu áo vui xuân

Nhưng thiếu anh dạ héo rũ trăm lần

Em ngơ ngác trong nỗi niềm mong đợi.

Anh việc nước nên còn xa vời vợi

Đời quân hành biền biệt phận nhà binh

Phép mỗi năm dành mái ấm gia đình

Cùng đồng đội anh sẻ chia ngày tết.

Là vợ lính không so đo gì hết

Việc gia đình em chẳng quản gian nan

Cha mẹ đôi bên không chút phàn nàn

Các con nhỏ em chăm từng giây phút.

Chiều cuối năm một mình em hẫng hụt

Nhớ anh nhiều khao khát một vòng tay

Giá cùng nhau dạo phố đón xuân này

Chắc vui lắm lòng em ngời hạnh phúc.

Nhưng anh ơi ta chia đều cảm xúc

Đồng đội anh cũng cần có mùa xuân

Họ rất mong tiếng con trẻ trong ngần

Nên ta sẽ chờ xuân sau anh nhé.

Tình chúng mình giữa cuộc đời nhỏ bé

Nhưng rộng lòng yêu mến tựa mùa xuân.

Những bài thơ hay viết về cuộc đời người Lính

Bài 3: Chiều cuối năm trên đảo

Thơ: Hương Đào

Chiều cuối năm trên đảo rất yên bình

Sóng vỗ nhẹ lên bờ cát trắng

Những vệt nắng dùng dằng im lặng

Muốn níu kéo điều gì mà nắng vẫn chưa đi?

Chiều cuối năm trên đảo nghe thầm thì

Lời của biển hay là lời của sóng

Lời của đất trời,lời của ai đồng vọng

Lời anh lính trẻ lần đầu đón tết ở đảo xa?

Chiều cuối năm trên đảo hát lời ca

Về Tổ Quốc đang rộn ràng khí thế

Năm mới cận kề rạng ngời bao thế hệ

Đảo xa vui mừng hướng về đó đất liền ơi!

Chiều cuối năm hoàng hôn ngập khung trời

Vẫn ánh lên những tia hồng rực sáng

Sóng khẽ hôn bờ và gửi lại vài tia nắng

Cho dư âm nào sót lại ở năm sau.

Bài 4: Thương nhớ chốn quê nhà

Tháng chạp về lũy tre làng vẫy gọi

Tuổi thơ ơi rơm rạ chốn quê nhà

Thương cọng lúa, vồng khoai của mẹ

Thương luống cày vất vả một đời cha…

Lớn lên rồi con xa nhà từ ấy

Nhớ chốn quê nhà da diết mẹ cha ơi

Và hôm nay đất trời đang sanh khí

Xuân đã về con chắc chắn về thôi.

Bài thơ mùa xuân quê hương

Bài 1: NHỚ QUÊ

Quê hương nghĩa nặng tình nồng

Nhớ về Trần xá nghe lòng mênh mang

Nhớ đò xuôi ngược Kiến Giang

Nhớ câu đối đáp hò khoan dạt dào

Nhớ sao chợ Hôm, chợ Hàu

Nhớ Côn Nổi, ngô ngát xanh

Nhớ đồng lúa chín như tranh họa đồ

Nhớ sao những buổi hẹn hò

Cây đa bến nước kết tình lứa đôi

Xa quê mấy chục năm rồi

Vấn vướng Trần Xá bồi hồi nhớ quê

Bài 2: XUÂN LÒNG

Đông tàn xuân đến xuân nở hoa

Nổi buồn dấu kín giữa chiều tà

Vui thơ xướng họa cùng bè bạn

Gửi chút tình riêng đến nẻo xa

***

Chợt nghĩ hình ai nơi cỏi vắng

Chiếu nay lặng lẹ ngắm mây trời

Lòng ta man mác buồn da diết

Thả hồn trong gió say tình say

***

Xứ Huế đây, ở xứ Huế đây

Tiếng thơ dìu dắt nước non này

Mơ màng bóng cũ người xưa ấy

Say đắm một thời tuổi thơ ngây

***

Ta muốn tình thơ luôn sẽ đến

Để cùng chung điệu tiếng ngân nga

Để hồn ấm lại trong hưu quạnh

Ngây ngất xuân lòng ta với ta

Lời kết

99+ Stt Mùa Xuân, Những Câu Nói Hay Về Mùa Xuân Mới

Mùa xuân – mùa của yêu thương lan tỏa, mùa của sắc màu tràn ngập những hi vọng, sức sống được nảy nở. Là khoảnh khắc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới, mùa xuân đem lại cho ta cảm giác dịu êm, mát mẻ và yên bình.Hãy đọc và cảm nhận STT Mùa Xuân hay nhất để cảm nhận hơi thở mùa xuân đang ùa về trong ta.

STT Mùa Xuân Ngọt Ngào, Lãng Mạn Khi Yêu

Mùa xuân hay mùa yêu là cách diễn tả tâm trạng của ai đang đắm chìm trong cảm xúc yêu đương. Có sự ngọt ngào, êm dịu và bình yên của nắng xuân, có chút lãng mạn, mặn nồng của hơi thở nàng xuân. Hãy để những tâm trạng được bộc lộ qua STT về mùa xuân ngọt ngào nhất.

1.

Tim ta quá bé nhỏ để cất giữ mùa xuân, để lưu hương vị nhớ, để mãi một niềm yêu, bầu trời rộng lớn xin hãy ôm lấy mùa xuân, đừng để tình yêu đi mất, để ta sống trọn trong những vấn vương.

2.

Ngoài trời mưa cứ rơi, xin đừng cuốn niềm yêu đi mất, đừng mang mùa xuân rời xa, để tim ta thôi nhớ nhung.

3.

Từng giọt nhớ của mùa xuân mang về cho ta chút bồi hồi, bồi hồi của thuở ban đầu mới yêu.

4.

Xuân về, cây lá đâm chồi, lòng người cũng tràn ngập một niềm yêu khó tả, cứ ngỡ như một cơn gió khiến lòng người êm dịu những nỗi buồn, để niềm vui được lên ngôi.

5.

Thổn thức theo từng nhịp thở của mùa xuân, theo những bồi hồi của trái tim yêu, hình như mùa yêu đã về.

6.

Mùa xuân vui trong từng nhịp thở, vui trong một cái buồn thật đẹp.

7.

Có mùa yêu bắt đầu từ mùa xuân, có những miền nhớ trôi dạt vào trong tâm trí anh khi nghĩ về em.

8.

Mùa xuân ơi, xin một lần được du dương trong tiếng thì thầm của gió, được nghe trái tim hôn lên từng nhịp thở của em.

9.

Mùa xuân của tôi là những ấm êm trong vòng tay ai đó giữa cái se lạnh hòa cùng chút nắng nhạt.

10.

Đi theo em vào một buổi chiều mưa xuân, thấy lòng bình yên đến lạ những niềm yêu dạt dào.

11.

Tình ta có biết bao nhiêu nồng say tựa mùa xuân ngọt ngào, có những nhung nhớ như sóng vỗ, có những đắm say như gió mát.

12.

Mùa xuân cho em cái yêu, cho em những phút giây được nồng cháy với tuổi trẻ tươi đẹp.

13.

Có cánh hoa đợi ngày nắng trong lành, có tiếng yêu thổn thức giữa nhịp thở của mùa xuân.

14.

Mùa xuân như dệt nỗi nhớ ai vào trong từng tiếng thở, nỗi nhớ như gieo mầm, thắt chặt tim ta.

15.

Mang đi theo giấc mơ những niềm yêu của nắng, những trong trẻo của mây, những ngọt ngào của mùa xuân chợt nỡ rộ.

16.

Tình yêu phút ngọt ngào rồi đắng cay, như mùa xuân có chút nắng, cũng thấm giọt mưa đầu mùa làm ướt lòng người.

17.

Có tiếng yêu chưa kịp nói, có mùa xuân vừa đến rồi chợt đi. Cuộc sống vốn dĩ là chuỗi ngày cứ tiếp nối nhau, chỉ cần một phút chần chừ sẽ lạc nhau mãi muôn đời.

18.

Mùa xuân đến mang bao tia nắng tràn ngập vào lòng người, sưởi ấm những nỗi buồn lạnh lẽo, chia xa những kí ức đau buồn, lòng chợt rộn ràng một niềm yêu khó tả.

19.

Níu giữ mùa xuân ở lại thêm chút cho lòng ngập tràn những niềm yêu, cho bao thương nhớ quay về tựa thuở ban đầu.

20.

Mùa xuân đã về, sao em còn đứng đó, không chạy lại ôm chặt lấy anh để đôi bàn tay ta đan vào nhau, để những hơi ấm xua tan đi cái se lạnh đầu mùa.

21.

Mùa xuân năm nay tràn ngập không khí tưng bừng của một không gian tràn ngập niềm yêu, có những niềm yêu đang yêu và những nỗi buồn thật đẹp.

22.

Xuân lại về, sắc xuân bao phủ cả khoảng không gian vốn dĩ đã rất lạnh lẽo của tàn dư mùa đông, đem lại cái nắng ấm cùng những yêu thương ùa về.

23.

Mùa xuân gợi cho ta bao nhiêu niềm yêu, cho ta sống lại với tuổi trẻ mơ mộng, say đắm trong những cảm xúc du dương không tên.

24.

Chúng ta đã cùng đi qua mùa xuân của tuổi trẻ, đã đắm chìm trong những cơn mưa đầu mùa, đã cùng đi qua cái mơ mộng chẳng còn quay lại.

25.

Có ngã tư tuổi trẻ cất giữ bao nỗi nhớ về khoảng thời gian tươi đẹp tựa như khói sương của màu xuân.

Cap Hay Về Mùa Xuân Của Tuổi Trẻ

Mùa xuân – mùa của tuổi trẻ, của tình yêu, của những khát khao được làm chủ cuộc đời, được phiêu theo khúc nhạc du dương, là khoảnh khắc tươi đẹp nhất của trời đất, hãy để tuổi trẻ được đắm chìm trong dòng nước mát của mùa xuân vỗ về qua STT mùa xuân tuổi trẻ.

26.

Mùa xuân của em hay tuổi trẻ của anh, là những ngày ta có nhau trong phút êm dịu nhưng chợt thoáng qua, chúng ta đã bước qua nhau.

27.

Chúng ta sau này sẽ có tất cả, chỉ là không có nhau những mùa xuân tiếp đến.

28.

Nỗi buồn đẹp lắm, nỗi buồn của mùa xuân tuổi trẻ, của những giấc mơ chưa kịp vẽ đã vội qua đi.

29.

Trong vali tôi cất giữ hàng trăm nỗi nhớ, rời xa nơi này, nỗi nhớ về mùa xuân năm ấy sẽ mãi ở lại cùng tôi trên từng chặng đường.

30.

Tôi hong khô nỗi nhớ về một mùa xuân đã qua, mùa xuân có em, có tuổi trẻ của chúng ta, có rất nhiều điều hối tiếc không thể chạm vào.

31.

Giá như có ai đó, nắm lấy đôi bàn tay này chạm vào mùa xuân để tim, tôi thôi cô quạnh trong những tàn dư của màu đông.

32.

Mùa xuân không chỉ đẹp vì có đất trời nảy nở những niềm yêu, mà còn chứa chang nhiều kỉ niệm của tuổi thanh xuân.

33.

Mùa xuân – mùa yêu – mùa tuổi trẻ hay “thanh xuân” đều có nghĩa, bởi chúng ta đã rất bước qua khoảng thời gian đẹp nhất của đất trời, của đời người.

34.

Nhớ những mùa xuân ta đã cùng nhau gieo mầm những yêu thương, nhưng rồi yêu thương ấy lại nảy nở thành nỗi nhớ.

35.

Em chạy thật xa để kí ức ấy không bao giờ đuổi kịp, nhưng vô hình mùa xuân đã kéo nỗi nhớ đến gần, em chẳng thể trốn chạy được nữa.

36.

Liệu rằng mùa xuân có mãi tươi đẹp như lúc bấy giờ, như tuổi trẻ đang phơi phới một niềm yêu.

37.

Mùa xuân đến cho ta phút giây hân hoan giữa những ngỗng ngang của cảm xúc chưa thể cất gọn. Thế là ta vui trong một nỗi buồn thật đẹp.

38.

Điều gì khiến em hối tiếc khi đi qua mùa xuân của tuổi trẻ – là không thể đi cùng anh hết đoạn đường này.

39.

Vội vàng đi qua mùa xuân của tuổi trẻ để bấy giờ chỉ còn lại những tiếc nuối.

40.

Lại một mùa xuân nữa đang đến trong bao mong chờ, mùa xuân đồng hành của tuổi trẻ, của những khát khao cháy bỏng.

41.

Những điều em giấu kín hóa ra chỉ là một nỗi buồn thật đẹp của tuổi trẻ, của mùa xuân năm ấy, của những dấu yêu chưa thành lời.

42.

Ta không thấy tìm lối ra trong sự mù mịt của màng sương đầu xuân, như cách ta không thể chạy trốn những yêu thương.

43.

Những điều tốt đẹp vốn dĩ sẽ qua đi rất nhanh, như một cơn gió thoáng qua, như mùa xuân vội vã rời đi, như thanh xuân trêu đùa với cuộc đời.

44.

Phút đắm đuối, tình ta như ánh trăng chìm ngập trong những dịu êm, rồi lại vụt qua như mùa xuân vội vã đi qua.

45.

Thu đi để lại lá vàng, xuân đi để lại muôn vàng nhớ nhung.

46.

Mùa xuân là khởi đầu cho một tình yêu, cho một tuổi trẻ đắm say trong những mơ mộng của tình đầu.

47.

Tuổi trẻ đâu ai muốn quên đi cái mộng mơ để sống với hiện thực, ta muốn quên đi những ưu sầu và chìm đắm trong du dương của hương vị yêu.

48.

Vậy là chúng ta đã đi qua mùa xuân của tuổi trẻ, đã yêu xong tình đầu đầy mộng mơ.

49.

Mùa xuân trong ta là những hoài niệm của luân hồi tạo hóa, chẳng thể trốn tránh, nhưng cũng không thể đối mặt.

50.

Gửi niềm yêu vào mùa xuân để lan tỏa một nỗi niềm thật đẹp, để xung quanh ngập tràn một sắc màu của dư vị yêu thương.

Những câu nói hay về mùa xuân buồn, cô đơn

Xuân buồn hay lòng người nặng trĩu những ưu tư, xuân đến mang niềm yêu tràn ngập không gian lạnh lẽo nơi đây, nhưng cũng thể vứt bỏ được những buồn sầu sâu thẫm trong con tim. Từng nhịp đập như mang hơi thở của nỗi buồn. Hãy đọc và tham khảo những tus mùa xuân buồn để trái tim được hòa chung một nhịp đập.

51.

Lặng lẽ bước qua mùa xuân, bao nhung nhớ như bủa vây, xin được một chút nắng ấm hơ nóng con tim này.

52.

Xin em đừng đem mùa xuân đi mất, đừng đem nỗi nhớ rời xa nơi anh, đừng để giọt buồn vương khóe mi.

53.

Tình yêu đã chết, xuân đã úa tàn, nắng nhạt màu thôi chói chang , gió kia cuốn niềm yêu đi xa mãi chẳng thể níu giữ.

54.

Xin xua tan một niềm đau, để mùa xuân trọn vẹn một niềm yêu mãnh liệt không nguôi.

55.

Nắng xuân nhạt màu, ta đánh rơi chiếc hôn lạc lối trong mớ cảm xúc hỗn loạn, ta  trót bỏ rơi người ta yêu nhất.

56.

Ai trên con đường vắng không lẫn quẫn một câu hỏi:” Liệu có nên đi tiếp, liệu có níu kéo mùa xuân, có nên níu bước chân ai quay lại”.

57.

Chúng ta vốn dĩ là hai người xa lạ, đi chung trên chuyến mùa xuân năm ấy mà trót nhớ nhung từng ánh mắt của nhau, rồi trót cho nhau nỗi vấn vương, để rồi bây giờ cách xa mãi chẳng biết lúc nào mới gặp lại.

58.

Xuân buồn hay lòng người vướng bận những ưu tư, xuân vui hay lòng người ngập tràn những niềm yêu.

59.

Tuổi trẻ mãi đâm đầu vào những lạc lối, để rồi khi quay đầu, ta chẳng còn cái gọi là tình yêu, mùa xuân của tuổi trẻ.

60.

Nếu lạc lối trong những u mê tăm tối không thể thoát ra, hãy để màu xuân xoa dịu những đớn đau trong lòng như cách ai đó vỗ về bạn.

61.

Đau khổ nào cũng qua đi, chỉ còn lại mùa xuân úa tàn bên những héo mòn của thời gian.

62.

Mùa xuân giữ lại cho nhau chút dư vị của tình yêu, nhưng cũng tràn ngập một nỗi nhớ không tên.

63.

Dư vị của mùa xuân đọng trên phiến lá, để nỗi buồn bám víu mãi chẳng thể cách xa.

64.

Muốn cất giữ mùa xuân cho riêng mình, để yêu thương đong đầy, để nỗi nhớ đi xa.

65.

Điều gì tàn nhẫn bằng đánh cắp mùa xuân , điều gì đau đớn hơn một thoáng chia li.

66.

Dẫu là đớn đau, anh vẫn muốn ôm chặt lấy mùa xuân của kí ức, mùa xuân của những ngày ta bên nhau.

67.

Có niềm đau nào hơn niềm đau chia xa mùa xuân, đánh rơi tuổi trẻ và tập quên đi người ta từng thương.

68.

Một mình ta ôm trọn những cô đơn trong căn phòng trống, bóng hình em mãi dậy sóng không nguôi, cứ ngỡ mùa xuân sẽ đem chút nắng xoa dịu trái tim, ấy thế mà lại in sâu một nỗi nhớ không nguôi.

69.

Anh không muốn khoảnh khắc chia li, không muốn mùa xuân xa mãi, không muốn nắng trên cao nhạt màu,anh không muốn, nhưng lại không thể…

70.

Khoảnh khắc đi giữa cái nắng ngập tràn của màu xuân nhưng trái tim lại lạnh lẽo dư vị của mùa đông – thật tê tái.

71.

Anh đã rất muốn níu giữ một chút yêu thương, anh đã rất muốn mùa xuân mang em quay về, nhưng tất cả đều không thể.

72.

Chúng ta lạc mất nhau thật rồi, anh đã chờ đợi bao cái xuân qua đi, chỉ để một lần ta quay về bên nhau, nhưng giờ đã quá xa vời.

73.

Mình còn lại gì khi mùa xuân đã úa tàn, khi những niềm yêu đã hóa dĩ vãng.

74.

Câu yêu thương đã hóa sương khói, theo dấu chân người đi mãi chẳng quay về, màu xuân cũng không còn ở lại nơi anh.

75.

Ta chẳng còn lại gì, cũng chẳng còn những lời yêu vương lại, cũng không thể níu giữ chút hơi ấm của mùa xuân, dường như ta đã mất đi phần quan trọng nhất của cuộc sống.

STT Thả Thính Mùa Xuân

76.

Anh có một ước mơ, đó chính là giữ riêng Xuân cho mình anh.

77.

Gọi em là màu xuân , màu của thương nhớ, của những bình yên mỗi sớm mai, của một thoáng ngây dại chẳng thể nào quên.

78.

Anh nghe mùa đông thì thầm :” xuân về mang em đến cạnh anh”,anh nghe tiếng con tim mình đập nhộn nhịp khi em cười, anh như lạc vào những nhớ nhung không lối thoát.

79.

Gọi nỗi nhớ em là nắng, nắng của đầu xuân, nắng của hi vọng, nắng của tình yêu anh.

80.

Có nỗi nhớ dệt thành hình trên khung cửa sổ, để mùa xuân đánh thức giấc ngủ em, để êm đềm một sớm mai trong lành.

81.

Em là nàng thơ, là sắc xuân ngập tràn trong nỗi nhớ anh, một sắc màu thật tươi đẹp.

82.

Anh thích ngắm nhìn cơn mưa trong đôi mắt biếc của em, anh yêu mùa xuân vương trên mái tóc mây.Anh nhớ.

83.

Anh yêu giọt nắng trên mái tóc em, anh yêu mùa xuân vương trên đôi môi hồng.

84.

Giọt nắng vương trên thềm chút yêu kiều từ em, cô gái xuân xanh vừa tròn 18.

85.

Vốn dĩ anh cũng không quan tâm đến bốn mùa trong năm và vốn dĩ anh cũng không thể cảm nhận được cho đến khi em đến trao mùa xuân cho anh.

86.

Chúng ta đã yêu nhau chưa? Đã ướt đẫm trong cơn mưa đầu mùa, đã đi qua mùa xuân ngập nắng, chỉ là chưa nói câu yêu đương.

87.

Mùa xuân dẫu đẹp cũng không thể rực rỡ như cái nắng mùa hạ. Và tình yêu cũng thế, tình yêu đầu tuy đẹp nhưng không nồng cháy, là phút cảm nắng để nhớ thương một đời.

88.

Ta đan đôi bàn tay vào nhau trong tiết trời se lạnh khi dư vị của mùa đông chưa qua, khi mùa xuân chưa kịp đến.

89.

Kìa nắng lên rồi, nắng trong nụ cười em, kìa xuân đã về, về trong tim ta một niềm yêu.

90.

Ta nhớ hơi ấm thân quen, ta nhớ cái ôm da diết một niềm yêu, ta nhớ em – nàng xuân yêu kiều.

91.

Nơi ta hò hẹn ngập tràn những yêu thương của sắc màu mùa xuân, ngỡ như người vẫn thì thầm bên anh.

92.

Phố xa, em cũng đi mãi theo từng bước chân của mùa xuân, em cũng chẳng quay về, chỉ còn anh nơi đây hoài niệm một nỗi nhớ.

93.

Chợt tia nắng ban mai về sưởi ấm trái tim anh, như cách mùa xuân vỗ về cái lạnh giá của đông tàn.

94.

Em mơ màng trong niềm yêu anh, trong tiết trời sương lạnh vấn vương chút đông chưa kịp đi của mùa xuân chợt về.

95.

Ta đắm say trong môi hôn của mùa xuân,  trong những mơ màng của cảm xúc bồng bềnh như may bay khi bên em.

96.

Tiếng yêu như sát gần bên tai, mùa xuân như đang về trong tim.

97.

Anh có nghe tiếng mùa xuân thầm thì tiếng yêu, anh có nghe nhịp tim mình rộn ràng hay không?

98.

Trong tim anh có mấy phần yêu em, có mấy phần đợi chờ mùa xuân về.

99.

Tìm về trong mùa xuân một nỗi nhớ chôn sâu, nỗi nhớ em như sóng vỗ, vỗ mãi không nguôi.

100.

Anh muốn tình yêu mình như mùa xuân, dịu êm mà ngọt ngào, lãng mạn và yên bình.

Mùa xuân hay xuân trong lòng là mùa xuân tràn ngập sắc màu, tràn ngập những tâm trạng, tràn ngập những câu chuyện, câu chuyện của bạn có còn dở dang, nhịp cảm xúc có được nói lên thành lời, hãy để STT Mùa Xuân ôm lấy những nỗi niềm ấy.

Thơ Hay Về Mùa Xuân, Những Bài Thơ Căng Tràn Nhựa Sống

Nội Dung

Trải qua mùa đông rét mướt, cây lá trơ trụi, muông thú ngủ đông, tránh rét, con người cũng thu mình lại lạnh lẽo cô đơn, mùa xuân đến, tiết trời chuyển ấm áp, cây nảy chồi xanh lộc biếc, muôn hoa đua nở, nắng xuân ươm vàng góc phố, gió xuân mơn man thịt da, chim chóc lượn vòng véo von ca hát. Vạn vật bừng thức, hồi sinh, mang đến cho con người sự vui tươi, ấm áp. Có lẽ vì thế mà mùa xuân được chọn làm mùa khởi đầu của một năm cũng là mùa đẹp và nhiều ý nghĩa nhất. Chính vì vậy, mùa xuân luôn mang lại nguồn cảm hứng vô tận cho mọi thi nhân.

Xuân về gọi gió mưa dầm sương bay

Xuân về gọi mắt nai say

Xuân về nắng gọi bàn tay dịu mềm

Xuân về hạnh phúc êm đềm

Xuân về xum họp bên thềm đoàn viên

Xuân về ta cúng tất niên

Xuân về nở nụ cười hiền thắm duyên

Xuân về gọi nắng dịu hiền

Xuân về gọi gió ru miền xanh tươi

Xuân về hoa hé nở cười

Xuân về màu lá xanh tươi ngập tràn

Xuân về du lãng miên man

Xuân về thăm thú cảnh quan thế trần

Xuân về đổi kiếp trầm luân

Xuân về kết dính xa gần thăm nhau

Xuân về xanh ngắt một màu

Xuân về mai nở trắng phau núi rừng

Xuân về chim hót tưng bừng

Xuân về gọi gió ngập ngừng tiễn đông

Xuân về hạnh phúc ấm nồng

Xuân về giá buốt của đông lụi tàn

Xuân về gọi hạ mênh mang

Xuân về sức sống căng tràn thật xuân.

(Tác giả: Lãng Du Khách)

Xuân về qua ngõ nhà ta

Để quất sai trái để nhà đoàn viên

Xuân về ru mộng thần tiên

Để mai đào nở đông liền mau qua

Gió xuân se lạnh làn da

Em mặc áo mới thật là xinh tươi

Nắng xuân ấm áp tiếng cười

Của bầy em nhỏ vui chơi trong chiều

Xuân mới mang đến bao điều

Công danh sự nghiệp đạt nhiều ước mơ

Xuân về dệt mộng tình thơ

Lứa đôi hạnh phúc duyên tơ thắm nồng

Xuân về vạn vật ước mong

Già trẻ trai gái trong lòng sướng vui

Cỏ cây hoa lá xinh tươi

Đàn chim ríu rít trong trời mùa xuân.

(Tác giả: Hoàng Trọng Lợi)

Khoác màu áo mới điệu đà thanh tân

Ngoài kia hoa nở đầy sân

Gió xuân hây hẩy trong ngần trinh nguyên

Kể từ mình kết nợ duyên

Mùa Xuân là cả một miền lung linh

Mái nhà chăm chút thêm xinh

Có đầy hơi ấm và tình yêu thương

Nhớ từng buổi sớm tinh sương

Chở em trên khắp phố phường… tìm Xuân

Em mang về những vui mừng

Cho ngôi nhà nhỏ tưng bừng rộn vang

Bàn thờ sắp đặt nghiêm trang

Đầy hương vị tết ghé ngang nhà mình

Du dương khúc nhạc Xuân tình

Từ trong ánh mắt chợt nhìn long lanh

Xuân qua, xuân lại thật nhanh

Vẫn còn rạo rực mộng lành như xưa

Xuyến xao chờ phút giao thừa

Bàn tay nắm chặt đong đưa mắt cười.

(Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

Xuân về rực thắm cánh đào

Đung đưa trong nắng đón chào tết sang.

Hoạ mi vui hót rộn ràng,

Hương hoa toả ngát mênh mang đất trời…

Lao xao tiếng gió chơi vơi,

Nắng xuân toả nhẹ, đất trời reo ca.

Dịu dàng trìu mến thiết tha

Anh trao em cả chan hoà niềm yêu.

Xuân sang nói hộ bao điều,

Khát khao nồng cháy những chiều giá đông.

Thẹn thùng đôi má ửng hồng,

Ánh mắt say đắm, hôn nồng trao anh!

Xuân về thắm cả trời xanh,

Ngọt ngào giọng nói yến oanh dịu dàng.

Nụ cười rạng rỡ hân hoan,

Xuân ơi! Xuân đến chứa chan ân tình…!

(Tác giả: Liên Phạm)

Trăm hoa đua nở ngất ngây lòng người

Xuân cho Lộc nẩy chồi tươi

Xuân tô nét thắm nụ cười trẻ thơ

Ban mai điểm giọt sương mờ

Chào Xuân diễn lệ bên bờ cỏ xanh

Xuân ươm nụ biếc trên cành

Đợi tia nắng ấm an lành trổ bông

Xuân mơ ủ nhụy cánh hồng

Gió lùa khe khẽ hương nồng nhẹ bay

Xuân đem hạnh phúc trao tay

Xuân về rực rỡ trời mây sắc hồng.

(Tác giả: Đỗ Lan)

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,

Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh,

Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,

Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.

Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;

Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,

Vài cụ già chống gậy bước lom khom,

Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.

Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ,

Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,

Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau.

Sương trắng rỏ đầu cành như giọt sữa,

Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa,

Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh,

Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.

Người mua bán ra vào đầy cổng chợ.

Con trâu đứng vờ rim hai mắt ngủ,

Để lắng nghe người khách nói bô bô.

Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi bồ,

Tìm đến chỗ đông người ngồi giở bán.

Một thầy khoá gò lưng trên cánh phản,

Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân.

Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm,

Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ.

Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ,

Nước thời gian gội tóc trắng phau phau.

Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,

Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu.

Áo cụ lý bị người chen sấn kéo,

Khăn trên đầu đang chít cũng bung ra.

Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà,

Quên cả chị bên đường đang đứng gọi.

Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi,

Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa.

Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha.

Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết,

Con gà trống mào thâm như cục tiết,

Một người mua cầm cẳng dốc lên xem.

Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm,

Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh,

Trên con đường đi các làng hẻo lánh,

Những người quê lũ lượt trở ra về.

Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê,

Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.

(Tác giả: Nguyễn Văn Cừ)

Xuân sang tết đến mọi nhà

Con chúc ông bà sức khỏe, an khang

Chúc cô chú bác giàu sang

Một năm sung túc cười vang mỗi ngày

Chúc anh chúc chị học hay

Con ngoan trò giỏi đợi ngày công danh

Chúc cho vạn sự tốt lành

Đinh Dậu năm mới bức tranh xuân ngời.

Xuân đến với mọi gia đình

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất;

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

Này đây lá của cành tơ phơ phất;

Của yến anh này đây khúc tình si.

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;

Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,

Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.

Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,

Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt…

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa…

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

– Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

(Tác giả: Xuân Diệu)

Tôi có chờ đâu, có đợi đâu

Ðem chi xuân lại gợi thêm sầu?

– Với tôi, tất cả như vô nghĩa

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước

Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?

Với của hoa tươi, muôn cánh rã

Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo

Ý thu góp lại cản tình xuân?

Có một người nghèo không biết Tết

Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc

Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran!

Chao ôi! Mong nhớ! Ôi mong nhớ!

Một cánh chim thu lạc cuối ngàn

(Tác giả: Chế Lan Viên)

Xuân yêu thương gieo niềm nhung nhớ,

Ánh mai hồng rực rỡ lung linh.

Không gian thắm đượm ân tình,

Giao hòa, khoảnh khắc bình minh…tuyệt vời !

Nắng Xuân về buông lơi say đắm,

Bao mong chờ đằm thắm thiết tha…

Xuân nồng… trời đất giao thoa,

Cho cây kết nụ trổ hoa tháng ngày.

Xuân hạnh phúc đong đầy nhịp sống,

Câu yêu thương gởi nhắn bao người…

Ươm mầm hy vọng sáng tươi,

Tình Xuân đem đến niềm vui cho đời.

Anh hay chăng khắp trời Xuân mới,

Hương Xuân nồng ngát với ngàn hoa…

Cung thương réo rắc hoan ca,

(Tác giả: Hoàng Hôn Tím)

Mùa đông vừa đi qua Cây trong vườn trút lá Chợt mùa xuân hiện ra Bật chồi non mượt mà Bầu trời xanh trong vắt Thánh thót tiếng chim ca Ông mặt trời ló ra Gửi nắng mai làm qua Bé mở tung cửa sổ Đón mùa xuân vào nhà

Dung dăng dung dẻ Dẫn trẻ đi chơi. Mùa xuân đến rồi Ánh xuân tươi sáng. Đám mây bông trắng Nổi giữa trời xanh. Gió đưa bồng bềnh Cao vời lồng lộng. Vườn thênh thang rộng Cỏ non xanh rờn. Hoa đào tươi thắm Vườn xuân đầm ấm Ríu rít chim ca.

Cây đào đầu xóm Lốm đốm nụ hồng. Chúng em chỉ mong Mùa đào mau nở. Bông đào nho nhỏ Cánh đào hồng tươi. Hễ thấy hoa cười Đúng là Tết đến.

Hoa đào trước ngõ Cười vui sáng hồng Hoa mai trong vườn Rung rinh cánh trắng Sân nhà đầy nắng Mẹ phơi áo hoa Em dán tranh gà Ông treo câu đố Tết đang vào nhà Sắp thêm một tuổi Đất trời nở hoa.

Con dốc vàng nắng xuân Núi bừng hoa ngũ sắc Chị em bướm bâng khuâng Đến soi mình bên thác . Chị tinh khôi áo trắng Em biêng biếc áo xanh Rồi áo hồng, áo đỏ Một đàn bướm, xinh xinh Trong rừng chị chim hót Triền suối anh vượn kêu Hương hoa lan ngào ngạt Mùa xuân sao diễm kiều. Chị em bướm thích quá Chập chờn đôi cánh mơ Giữa đôi bờ hoa lá Cùng nhảy điệu slow

Hoa đào nở đỏ Hoa mơ trắng ngần Búp non nhu nhú Cùng chào mùa xuân. Rồi cánh mơ rụng Đào phai hết màu Cành xanh lá biếc Mùa xuân về đâu? A, Em biết rồi! Mùa xuân rất lạ Ú tim nắng hè Ẩn vào chùm quả

Dịu dàng và nhẹ nhàng Vẫn là chị nắng xuân Hung hăng hay giận giữ Là ánh nắng mùa hè Vàng hoe như muốn khóc Chẳng ai khác nắng thu Mùa đông khóc hu hu Bởi vì không có nắng.