Top 17 # Thơ Hay Về Áo Dài Trắng / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Thơ Hay Về Áo Dài / 2023

Tóc xõa bờ vai, đôi mắt huyền Áo dài tha thướt dáng nàng tiên Hương hoa ngan ngát hòa theo gió Em đến trần gian xóa muộn phiền . Hồng Phúc

Một biểu trưng của Việt Nam Khác với kimono của Nhật Bản hay hanbok của Hàn Quốc, chiếc áo dài Việt Nam vừa truyền thống lại cũng vừa hiện đại. Trang phục dành cho nữ này không bị giới hạn chỉ mặc tại một số nơi hay dịp mà có thể mặc mọi nơi, dùng làm trang phục công sở, đồng phục đi học, mặc đi chơi hay mặc để tiếp khách một cách trang trọng ở nhà. Việc mặc loại trang phục này không hề rườm rà hay cầu kỳ, những thứ mặc kèm đơn giản: mặc với một quần lụa hay vải mềm, dưới chân đi hài, guốc, hay giày gì đều được; nếu cần trang trọng (như trang phục cô dâu) thì thêm áo choàng và chiếc khăn đóng truyền thống đội đầu, hoặc một chiếc miện Tây phương tùy thích. Đây chính là điểm đặc biệt của thứ trang phục truyền thống này.

Hò hẹn lâu rồi em nói đi ! ( thơ Đinh Hùng )

Chiếc áo dài hình như có cách riêng để tôn đẹp mọi thân hình. Phần trên ôm sát thân nhưng hai vạt buông thật mềm mại trên đôi ống quần rộng. Hai tà xẻ chí trên vòng eo khiến cho cử chỉ người mặc thật thoải mái, lại tạo dáng thướt tha, tôn vẻ nữ tính, vừa kín kẽ vì toàn thân được bao bọc bởi lụa mềm, lại cũng vừa khiêu gợi vì chiếc áo làm lộ ra sống eo.

Chiếc áo dài vì vậy mang tính cá nhân hóa rất cao: mỗi chiếc chỉ may riêng cho một người, dành cho riêng người đó; không thể có một công nghệ “sản xuất đại trà” cho chiếc áo dài. Người đi may được lấy số đo thật kỹ. Khi may xong phải qua một lần mặc thử để sửa nhỏ nữa mới hoàn thiện.

“Tháng giêng em áo dài trang nhã Tỉnh lỵ còn nguyên nét Việt Nam Đài các chân ngà ai bước khẽ Quyện theo tà lụa cả phương đông” (Nguyễn Tất Nhiên)

…Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong, Hôm xưa em đến, mắt như lòng, Nở bừng ánh sáng, em đi đến, Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng … (Áo Trắng, thơ Huy Cận)

Ngày nay, áo Dài xuất hiện khắp nơi trên thế giới. Những phụ nữ Việt Kiều biểu lộ tình cảm với quê hương qua chiếc áo dài. Nhiều du khách nước ngoài đã có những ấn tượng rất tốt về tà áo Dài VN. Họ cảm thấy được tiếp rất nồng hậu khi những tà áo Dài bay bay trước gió ở phi trường. Thật tiếc cho những ai đến VN mà không mang về một chiếc áo Dài làm kỷ niệm và để khoe với những ai chưa từng đến VN. sưu tầm trên net

ÁO DÀI THƯỚT THATóc xõa bờ vai, đôi mắt huyềnÁo dài tha thướt dáng nàng tiênHương hoa ngan ngát hòa theo gióEm đến trần gian xóa muộn phiền .Hồng PhúcMột biểu trưng của Việt NamKhác với kimono của Nhật Bản hay hanbok của Hàn Quốc, chiếc áo dài Việt Nam vừa truyền thống lại cũng vừa hiện đại. Trang phục dành cho nữ này không bị giới hạn chỉ mặc tại một số nơi hay dịp mà có thể mặc mọi nơi, dùng làm trang phục công sở, đồng phục đi học, mặc đi chơi hay mặc để tiếp khách một cách trang trọng ở nhà. Việc mặc loại trang phục này không hề rườm rà hay cầu kỳ, những thứ mặc kèm đơn giản: mặc với một quần lụa hay vải mềm, dưới chân đi hài, guốc, hay giày gì đều được; nếu cần trang trọng (như trang phục cô dâu) thì thêm áo choàng và chiếc khăn đóng truyền thống đội đầu, hoặc một chiếc miện Tây phương tùy thích. Đây chính là điểm đặc biệt của thứ trang phục truyền thống này.Gió bay khép nép đôi tà áo.Hò hẹn lâu rồi em nói đi !( thơ Đinh Hùng )Chiếc áo dài hình như có cách riêng để tôn đẹp mọi thân hình. Phần trên ôm sát thân nhưng hai vạt buông thật mềm mại trên đôi ống quần rộng. Hai tà xẻ chí trên vòng eo khiến cho cử chỉ người mặc thật thoải mái, lại tạo dáng thướt tha, tôn vẻ nữ tính, vừa kín kẽ vì toàn thân được bao bọc bởi lụa mềm, lại cũng vừa khiêu gợi vì chiếc áo làm lộ ra sống eo.Chiếc áo dài vì vậy mang tính cá nhân hóa rất cao: mỗi chiếc chỉ may riêng cho một người, dành cho riêng người đó; không thể có một công nghệ “sản xuất đại trà” cho chiếc áo dài. Người đi may được lấy số đo thật kỹ. Khi may xong phải qua một lần mặc thử để sửa nhỏ nữa mới hoàn thiện.”Tháng giêng em áo dài trang nhãTỉnh lỵ còn nguyên nét Việt NamĐài các chân ngà ai bước khẽQuyện theo tà lụa cả phương đông”(Nguyễn Tất Nhiên)…Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,Hôm xưa em đến, mắt như lòng,Nở bừng ánh sáng, em đi đến,Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng …(Áo Trắng, thơ Huy Cận)Có phải em mang trên áo bay Hai phần gió thổi, một phần mây Hay là em gói mây trong áo Rồi thở cho làn áo trắng bay (Nguyên Sa)Ngày nay, áo Dài xuất hiện khắp nơi trên thế giới. Những phụ nữ Việt Kiều biểu lộ tình cảm với quê hương qua chiếc áo dài. Nhiều du khách nước ngoài đã có những ấn tượng rất tốt về tà áo Dài VN. Họ cảm thấy được tiếp rất nồng hậu khi những tà áo Dài bay bay trước gió ở phi trường. Thật tiếc cho những ai đến VN mà không mang về một chiếc áo Dài làm kỷ niệm và để khoe với những ai chưa từng đến VN. sưu tầm trên net

Áo Dài Trong Thơ &Amp; Nhạc / 2023

Áo dài trong thơ và nhạc

Chiều nào áo tím nhiều quá / lòng thấy rộn ràng nhớ người…Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học.Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi dưới lá” trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Saigon ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc.Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:Dưới mắt Phạm Đình Chương là “Áo bay mở, khép nghìn tâm sự…” (Mộng dưới hoa)Dưới mắt Vũ Thành là“Áo dài bay ngờm ngợp cả khung trời…”(Mùa kỷ niệm)Dưới mắt Hoàng Dương là“Áo mầu tung gió chơi vơi…” (Hướng về Hà Nội)Dưới mắt Trịnh Công Sơn là“Áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…” (Tình nhớ)Những vạt áo dài, từ lâu lắm, đã lất phất trong những trang thơ tiền chiến. Từ…“Đôi tà áo lụa bay trong nắng” (Áo lụa, Bàng Bá Lân)đến…“Nắng thơ dệt sáng trên tà áolá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài” (Áo trắng, Huy Cận)Áo dài cũng len cả vào những câu lục bát trữ tình của Nguyễn Bính:“Hồn anh như bông cỏ maymột chiều cả gió bám đầy áo em” (Bông cỏ may)Và len cả vào dòng thơ hào hùng và lãng mạn của Quang Dũng:“Em đi áo mỏng buông hờn tủidòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Đôi bờ)Áo dài còn là giấc mơ thanh bình của những làng quê hiền hòa trong tình ca quê hương của Phạm Duy:Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi / mơ thấy bên lề cuộc đời / áo dài đùa trong tiếng cười… (Quê nghèo)Áo dài lướt thướt như vạt áo của nàng Xuân trong thơ Trần Mộng Tú:“Tôi gói xuân vào hai vạt áongước nhìn mây trắng dạ mang mang” (Mẫu Đơn)Áo dài bồng bềnh như dải trăng thu huyền ảo trong thơ Nghiêu Minh:“Dấu thu kinh tự còn mêEm mang tà áo bốn bề là trăng” (Thu vô lượng)Kỷ niệm êm đềm về một tà áo, một đôi mắt huyền được Tô Vũ ghi lại bằng nét nhạc lâng lâng:Em đến thăm anh / người em gáiTà áo hương nồng / mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh…(Em đến thăm anh một chiều mưa)“Ta ước mơ một chiều thêu nắng…”, nỗi “ước mơ” của chàng nhạc sĩ họ Tô ấy được vẽ lại trong những câu lục bát Trần Dạ Từ.Trong phút giây chờ đợi bước chân người tình khe khẽ đến bên hiên nhà, chàng tưởng chừng nghe được cả tiếng gió lay động vạt áo dài và tiếng lá nhẹ rơi bên thềm:“Môi cười vết máu chưa secành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiềnAnh nằm nghe bước em lênngoài song lá động, trên thềm áo bay” (Khi nàng đến)Áo bay làm gió lộng cả đường đi, làm… lay động cả trái tim chàng nhạc sĩ Tuấn Khanh:Mỗi lần em về là gió lộng đường đi / Anh nhìn em bồi hồi trông theo tà áo… (Từ đó khôn nguôi)Áo bay làm nhớ nhung, như nỗi nhớ da diết một mầu áo, một đôi môi thắm trong nhạc Từ Công Phụng:Chiều nay nhớ em rồi / và nhớ áo em đẹp trời thơ / môi tràn đầy ước mơ… (Bây giờ tháng mấy)Áo bay làm ngơ ngẩn, như chàng Huy Cận thuở mới lớn, trước cổng trường nữ sinh:“Một hôm trận gió tình yêu lạiđứng ngẩn trông vời áo tiểu thư” (Học sinh)Áo bay mất làm “cậu học trò” rụt rè Nguyên Sa phải hối tiếc vì một lời yêu chưa kịp nói:Tà áo khuất, thì thầm: ‘Chưa phải lúc’” (Tuổi mười ba)Áo bay trong nắng sân trường làm anh chàng làm thơ Kim Tuấn phải bâng khuâng:“Áo chiều bay trong nắngsân trường ai bâng khuâng” (Thu ở xa người)Áo bay làm chàng thi sĩ đa tình Nguyễn Tất Nhiên phải thẫn thờ, dõi mắt nhìn theo mãi một tà áo vu quy:“Đò qua sông chuyến đầu ngàyngười qua sông mặc áo dài buông eo” (Chuyến đò Cửu Long)Áo bay mịt mù theo gió theo mây, như cánh chim đã bay mất, như tình đã vụt bay trong thơ Như Thương:“Thôi thì anh, cánh chim bayEm tà áo mỏng theo mây nghìn trùng” (Vàng thu)“Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong”Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò, áo trắng của “một thời áo trắng”, từng làm ngất ngây trái tim bao chàng trai, để đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn còn trông thấy “áo ai bay trắng cả giấc mơ”.Áo trắng như dòng suối mát trong thơ Huy Cận:“Dịu dàng áo trắng trong như suốitỏa phát đôi hồn cánh mộng bay” (Áo trắng)Áo trắng như lụa trắng trong thơ Hoàng Anh Tuấn:“Áo em lụa trắng sông Hươngqua đò Thừa Phủ nhớ thương rạt rào” (Về chân trời tím)Và trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:“Đài các chân ngà ai bước khẽquyện theo tà lụa cả phương đông” (Tháng Giêng, chim)Và trong thơ Kim Tuấn:“Em về tà áo lụabay ngập ngừng trong anh” (Thu ở xa người)Và cả trong thơ Nguyên Sa:“Guốc cao, gót nhỏ, mây vào gótáo lụa trăng mềm bay xuống thơ” (Tám phố Saigon)Áo trắng như gió, như mây, để “nhà thơ của tình yêu” phải bâng khuâng:“Có phải em mang trên áo bayhai phần gió thổi, một phần mây?Hay là em gói mây trong áorồi thở cho làn áo trắng bay?” (Tương tư)Áo trắng của nhà thơ còn là dải sương mù lướt thướt trên bến sông Seine giữa kinh thành hoa lệ Paris, gợi nhớ một vạt áo dài mềm mại nơi chốn xa quê nhà:“Anh về giữa một dòng sông trắnglà áo sương mù hay áo em” (Paris có gì lạ không em?)Áo trắng của Hoàng Thi Thơ là bướm trắng, là hoa trắng, là mây trắng…Ngày nào em đến áo em mầu trinh / áo xinh là xinhÁo em trong trời buồn / là gió / là bướm / là hoa / là mây chiều tà… (Hình ảnh người em không đợi)Áo trắng một màu trắng thanh khiết trong nhạc Nguyễn Vũ:Áo trắng em bay như cánh thiên thần… (Bài thánh ca buồn)Áo trắng nhẹ bay trong chiều giáo đường trong nhạc Lê Trọng Nguyễn:Tà áo trinh nguyên tung bay / nụ cười thân ái… (Chiều bên giáo đường)Áo trắng một màu trắng xóa làm hoa cả mắt nhà thơ Hàn Mặc Tử:“Áo ai trắng quá ngó không ra” (Đây thôn Vĩ Dạ)Áo trắng như bài thơ trên những nhịp cầu chênh vênh đón bước ai qua trong thơ Y Dịch:“Áo em trắng cả bài thơCầu cong giữa nhịp chân chờ bước ai” (Tiễn đưa)Áo trắng níu chân người trên đường phố dập dìu trong nhạc Phan Ni Tấn:Nghe xôn xao thị thành / áo ai trắng bay mù lòng đường / làm rối bước anh về cõi thơ… (Sinh nhật của cây đàn)Áo trắng không còn bay trên những đường phố cũ trong nhạc Phạm Anh Dũng:Xa xôi ngàn khơi đâu tà áo trắng / Duy Tân im lìm phố vắng / thương cây lá hoang tàn… (Nhớ Saigon)Áo trắng xôn xao mùa tựu trường trong thơ Đoàn Vị Thượng:“Sáng nay áo trắng tựu trườnggót chân cuống quýt cả hương cúc vàng” (Ánh mắt tựu trường)Áo trắng lượn lờ như đôi cánh trắng trong thơ Luân Hoán:“Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượntrải dịu dàng trên cỏ mượt mà xanh” (Trong sân trường bữa ấy)Áo trắng trên đường lá me bay và ánh mắt trông theo trong thơ Trần Huy Sao:“Đường em về vàng rụng lá me trưaanh ngơ ngẩn vời theo màu áo trắng” (Áo trắng học trò)Áo trắng ngày xưa nay trôi dạt về đâu, để lại nỗi tiếc nhớ trong thơ Ngàn Sau:“Tôi về Ban-mê-thuột chiều mưaem ơi áo trắng bây giờ ở đâu?” (Nhớ Ban Mê)Bao nhiêu là áo trắng trên sân trường kỷ niệm!…Mỗi người đều cần có một mái trường để luyến tiếc, để nhớ về… Nhớ về ngôi trường cũ là nhớ về những người thầy, người bạn, nhớ về những lớp học, những giờ ra chơi, những tà áo mầu, áo trắng mềm mại và những tháng năm tươi đẹp nhất của một đời người.“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”Áo bay như bướm lượn, áo bay như đàn bướm muôn mầu muôn sắc trong khu vườn mùa xuân. Áo bay nhiều quá, để chàng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ làm… thơ:Hôm nay sao áo bay nhiều thế! / Tôi tưởng ngàn cánh bướm khoe mầu… (Tà áo cưới)Áo mầu của Phạm Duy lất phất trong gió chiều như lòng người… phất phơ:Xin cho em một chiếc áo mầu / cho em đi nhẹ trong nắng chiềuMột chiều nhiều người theo / ở ngoài đường trên phố / và lòng người như áo phất phơ… (Tuổi ngọc)Nhớ về một mầu áo là nhớ về những đường phố quen tên, nhớ áo ai bay trong chiều trên những con đường ngập xác lá vàng, như nỗi nhớ ngút ngàn của Trịnh Công Sơn:Nhớ Saigon những chiều lộng gió / lá hát như mưa suốt con đường điCó mặt đường vàng hoa như gấm / Có không gian mầu áo bay lên… (Em còn nhớ hay em đã quên)Những tà áo muôn mầu muôn vẻ vẫn khoe sắc thắm trong những trang thơ và nhạc. Áo vàng trong thơ Nguyên Sa có khi là bông cúc vàng:“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc” (Tuổi mười ba)Có khi là nắng thu vàng:“Có phải mùa xuân sắp sửa vềhay là gió lạnh lúc đêm khuya?hay là em chọn sai mầu áođể nắng thu vàng giữa lối đi?” (Tương tư)Áo vàng như cánh mai vàng trong nhạc Trần Thiện Thanh. Người lính trẻ thấy sắc hoa rừng, mơ về mầu áo năm xưa:Những hôm vừa xong phiên gác chiều ven rừng kín hoa mai vàngchợt nhớ tới sắc áo năm nào em đến thăm gác nhỏ… (Đồn vắng chiều xuân)Người lính chiến trong nhạc Phạm Đình Chương cũng bâng khuâng vì một sắc hoa, một mầu áo, một đôi mắt người xưa:Ngày hành quân anh đi về cánh rừng thưa / thấy sắc hoa tươi nên mơ mầu áo năm xưaKỷ niệm đầu len len trở về tâm tư / Có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ… (Màu kỷ niệm)Tà áo màu xác pháo để lại nỗi buồn lắng đọng trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:“Người qua sông mặc áo hườngNắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều” (Chuyến đò Cửu Long)“Áo em vạt tím ngàn simnửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ”Áo mầu tím, mầu của “định mệnh”, của mộng mơ, của nhớ nhung và chia cách. Chuyện tình “ngàn thu áo tím” của cô bé trót yêu màu tím, được Hoàng Trọng, “nhạc sĩ của mầu tím”, kể lại:Ngày xưa xa xôi em rất yêu mầu tím…Chiều xuống áo tím thường thướt tha / bước trên đường thắm hoa / ngắm mây trời lướt xa…Rồi khi vừa biết yêu là khi chia tay với mầu tím, chia tay với tình đầu:Ngàn thu mưa rơi trên áo em mầu tímNgàn thu đau thương vương áo em mầu tím… (Ngàn thu áo tím)Trong mắt Vũ Thành, “nhà thơ của mầu tím”, khi mùa thu buông áo xuống một phương trời, mầu mây tím trông như mầu áo người mình yêu để lòng chàng gợn lên nỗi buồn trăn trở:“Áo em tím cả phương nàyanh nghe thành phố đêm nay trở buồn” (Áo tím)Vạt áo dài mầu tím hoa sim, trong thơ Phạm Thiên Thư, chỉ là thoáng lay động, vừa ngập ngừng e ấp vừa nao nức gọi mời:“Áo em vạt tím ngàn simnửa nao nức gọi, nửa im lặng chờYêu nhau từ độ bao giờgặp đây giả bộ hững hờ khói bay” (Động hoa vàng)Rồi áo tím qua cầu, mang theo cả mùa thu, để lại nỗi trống vắng mênh mang trong lòng nhà thơ Trang Châu:“Thế giới của anh không có chân trờikhông có mùa xuân lấy đâu hoa bướmkhông có bàn tay cho bàn tay hò hẹnáo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu” (Thế giới của anh)Có những gặp gỡ rất tình cờ, bất chợt, như gặp gỡ một tà áo tím, cũng đủ để lòng chàng nhạc sĩ Hoàng Nguyên mãi vấn vương theo mầu áo:Một chiều lang thang bên dòng Hương giang / tôi gặp một tà áo tím / nhẹ thấp thoáng trong nắng vương…Rồi lòng bâng khuâng theo mầu áo ấy… (Tà áo tím)“Nhạc sĩ của mầu xanh”, danh hiệu ấy có lẽ thuộc về hai chàng nghệ sĩ Đoàn Chuẩn–Từ Linh chứ chẳng ai khác hơn:Với bao tà áo xanh đây mùa thu… (Gửi gió cho mây ngàn bay)Câu hát nghe như bàn tay kéo nhẹ tấm màn cửa mở ra khung trời bát ngát mùa thu, bát ngát màu xanh.Trong những dòng kẻ nhạc của hai chàng nghệ sĩ đa tình ấy vẫn luôn luôn thấp thoáng một “tà áo xanh” và một “màu xanh ái ân”:Tà áo xanh nào về với giấc mơ / Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu… (Thu quyến rũ)“Trót”, như một định mệnh, buộc chặt người viết câu hát ấy với mầu xanh kia.Hẹn một ngày nao khi mầu xanh lên tà áo… (Cánh hoa duyên kiếp)Câu hát nghe như câu hẹn ước, như lời thề nguyền sắt son.Khi nào em đến với anh / xin đừng quên chiếc áo xanh… (Tà áo xanh)Còn lời dặn dò nào ân cần, thiết tha hơn thế nữa!Nhớ về một mầu áo là “nhớ những giây phút êm đềm / nắng loang trên sân trường một chiều nào…” 4 Màu áo xanh trong thơ Nguyên Sa là màu cây cỏ xanh tươi trên sân trường phượng vỹ:“Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi mười ba)Màu áo xanh trong nhạc Y Vũ & Nhật Ngân gợi nhớ một mái tóc, một tà áo thấm đẫm nước mưa:Chiều xưa mưa rơi âm thầm / để thấm ướt chiếc áo xanh / và đẫm ướt mái tóc em… (Tôi đưa em sang sông)Tà áo mầu xanh thắm của một “tiếng hát học trò” gieo vào lòng hai chàng nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Minh Kỳ bao “niềm thương nhớ đầy vơi”:Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ / Tà áo em xanh / mầu mắt ngây thơ… (Tiếng hát học trò)Thiếu nữ vừa biết yêu trong nhạc Trần Thiện Thanh cũng bồi hồi khoác vào người chiếc áo mầu xanh da trời trong lần hò hẹn đầu tiên:Biết anh thích mầu trời / em đã bồi hồi chọn mầu áo xanh…(Bảy ngày đợi mong)Tà áo dài trong nhạc Nguyễn Văn Đông có màu xanh của rừng thông Đà Lạt một mùa nào Giáng Sinh:Tà áo năm xưa xanh màu thông Đà Lạt… (Màu xanh Noel)Áo xanh mộng mị còn bay cả vào trong thơ “trung niên thy sỹ” Bùi Giáng:“Biển dâu sực tỉnh giang hàcòn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Áo xanh)Áo xanh mộng mị của một thời quên lãng trong thơ Đinh Hùng:“Trong vườn quên lãng áo ai xanh” (Dạ hội)Làm sao kể hết được câu chuyện về những vạt áo dài dịu dàng và thướt tha, những vạt áo dài lộng gió trong thơ và nhạc. Tà áo dài mềm mại đã nhẹ nhàng êm ái đến với cuộc đời, nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người…Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù ở chốn quê nhà gần gũi, hay ở phương trời nào xa thẳm, chiếc áo dài cũng mang theo bầu trời quê hương, cũng mang về mùa xuân ấm áp trong lòng người Việt tha hương. Chiếc áo dài còn là biểu tượng thân quen để người Việt nhận ra nhau trên bước đường lưu lạc trong cuộc sống nổi trôi nơi xứ lạ quê người.Thấy một vạt áo dài, thấy quê hương xa xăm mà gần gũi.Qua bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, chiếc áo dài truyền thống, chiếc áo dài duyên dáng và trữ tình của người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn luôn là hình ảnh khó phai mờ và còn đọng lại mãi trong lòng người.

Thuý Hồng:Cuối năm lớp 5 là khi H nhận bí tích Thêm Sức , mẹ may cho cái dài đầu đời màu trắng bằng soie pháp . Lần đầu tiên mặc áo dài rất là vụng về , ngọn tay lọng ngọng khi cài nút áo . Bà chị kế phải giúp H cài nút áo . Lúc H đứng cho bà chị cài nút , nhìn thấy mình trong gương , trong khoảnh khắc thấy mình không là trẻ con nữa và ngạc nhiên không ít khi thấy hình ảnh một cô thiếu nữ trong gương . Khoác lên người chiếc áo dài , con bé 12 tuổi đó tự nhiên cảm thấy mình nghiêm trang hơn mọi ngày . Vài tháng sau, H thi đậu vào Gia Long. Trước ngày tựu trường , mẹ mua cho sấp vải lụa trắng hoa mai và nhờ chị thợ may ở gần nhà may cho H thêm 1 áo dài làm đồng phục đi học . H nhớ rõ ngày tựu trường năm ấy , lúc tan học trời mưa vừa tạnh . H đứng trước cổng trường chờ người nhà đến đón . H nhìn thấy bóng tà áo trắng của mình trong vũng nước mưa … Có lẽ từ phút giây đó , H biết yêu thích tà áo dài Việt Nam smile emoticon Hơn 4 năm dài mài đũng quần trên băng ghế trường Gia Long, những ngón tay bây giờ đã thoăn thoắt cài những nút bấm của áo dài . Nhớ những hôm trễ giờ , thay áo dài xong đã chạy bay xuống cầu thang vừa chạy vừa cài nút áo . Vậy mà trước khi ra tới cửa là quần áo chỉnh tề rồi:-) Những năm tháng ở nước ngoài , cả năm mới có cơ hội mặc áo dài một lần. Rồi sau đó khi bắt đầu sinh hoạt với hội GL Bắc Cali mình có nhiều dịp mặc áo dài hơn . Gia tài chỉ có vài cái áo dài mà một nửa đã là màu tím GL rồi . Nhớ mãi những năm GL tham gia diễn hành Tết trên đường phố San Jose . Mình nằm trong đoàn diễn hành áo dài tím của trường GL . Nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên diễn hành qua đường phố trong tà áo tím – là một niềm hãnh diện . Hãnh diện là học trò Gia Long , hãnh diện vì được mặc áo dài VN . Đã mấy mươi năm rồi , mình vẫn yêu thích tà áo dài VN . Rồi bẵng đi vài năm qua không sinh hoạt thường xuyên với hội GL hay hội đoàn nào trong cộng đồng , H cũng gần như không có dịp áo dài nữa . Vì vậy cũng hơn 10 năm rồi mình chưa may áo dài mới . Mấy tháng trước H đặt may 2 cái áo dài ở VN . Áo mang sang thử lên rất đẹp H vừa ý lắm nhưng mà … áo dài bây giờ người ta may dây khoá không còn nút bấm như ngày xưa nữa, cái hò áo cũng không còn nữa . H ngồi lặng ngắm cái áo dài mà cứ nhớ cái hò áo ngày xưa . Cái hò áo và nút áo cũng không tránh được luật đào thải cuả thời gian . Có lẽ H là con người hoài cổ hay nói đúng hơn là bước vào tuổi hoài cổ – nhìn cái áo dài mà vẫn thương nhớ hàng nút bấm và cái hò áo ngày xưa.

Những Bài Thơ Viết Về Tà Áo Dài Việt Nam Hay Nhất / 2023

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về tà áo dài Việt Nam. Đó là những vần thơ miêu tả, ca ngợi vẻ đẹp của chiếc áo dài truyền thống của người phụ nữ Việt Nam.

BÀI THƠ: TÀ ÁO VIỆT NAM

Thơ: Hằng Ngô

Xin anh giữ trọn lòng tin

Vẫn tà áo trắng xinh xinh thuở nào

Chắc anh thấy dáng ngọt ngào

Nhìn qua anh ngỡ em chào thời trang

Em đây tha thướt đẹp sang

Cũng tà áo lụa vẫn mang dịu dàng

Mai, Lan hay Cúc mãi vàng yêu thương

Anh ơi tình nếu còn vương

Áo dài em vẫn luyến thương trang đài

Em quỳ chánh điện khép gài tà lơi

Áo dài con mãi giữ nơi cổ truyền

Kiệu hoa anh tới dâu hiền vợ ngoan

Đẹp duyên mai trúc ta vang tiếng cười

Em từ thành thị theo người

Nhưng em vẫn giữ dáng ngời Việt Nam!

BÀI THƠ: TÀ ÁO DÀI

Thơ: Lãng Du Khách

Tôn vinh gái đẹp má hường VIỆT NAM

Bồng bềnh mái tóc đuôi sam

Nụ cười nhân ái phô hàm ngọc trai.

Làm em tôi thật trang đài kiêu sa

Để em đằm thắm mặn mà thật duyên

Gót son em bước giáng tiên

Dịu dàng thục nữ gái hiền đoan trang

Em là mỹ nữ hay nàng tiên sa

Áo dài em khoác Mẹ Cha hài lòng

Còn anh thoả chí ước mong

Vuốt ve ôm ấp vào lòng em ơi

Như làn mây tím của trời lang thang

Làm anh xao xuyến ngỡ ngàng

Hồn siêu phách lạc mơ màng cõi yêu

Để cho thế giới phải yêu áo dài

Thời trang hoa lệ các đài thế gian !

BÀI THƠ: ĐẸP MÃI ÁO DÀI

Thơ: Nguyễn Thị Quý

Em xinh xinh quá dáng mảnh mai

Áo dài tha thướt quá tuyệt vời

Nhìn em nhớ một thời áo trắng

Nón lá nghiêng che tóc dài bay

Em cười lúng liếng sao đằm thắm

Đứng cạnh hoa hồng, có ghen thay

Thoáng gặp mà tim cứ rộn thay

Cổ truyền muôn thủa xưa và nay

Từ già đến trẻ ai cũng thích

Tiệc tùng, lễ tết áo dài bay

Em yêu tà áo dài hãnh diện

Non nước việt nam tự hào thay

Nét đẹp áo dài khó đổi thay

Em mơ đến ngày xe hoa kết

Được mặc áo dài tay trong tay

Cùng anh gặt hái mùa tình đợi

BÀI THƠ: ÁO DÀI ƠI Tác giả: Sen Nguyễn

Áo xinh xắn tròn ôm dáng ngọc

Tà thướt tha tạo vóc diễm kiều

Thân hình nhẹ mỏng đáng yêu

Sắc tươi rực thắm thêm nhiều bóng xuân

Trong buổi lễ nét thuần rực sáng

Tạo tác phong mãi rạng ánh hào

Áo dài tha thướt nhẹ trao

Tặng hương đậm nét gởi vào bước chân

Tình em sáng như vầng nhật nguyệt

Dáng thiên thần thuần khiết ngàn năm

Gợi khoe nét đẹp trăng rằm

Ra cùng bốn biển người thăm bạn chào

Em mãi tỏa rực sao Nước Việt

Người thẫn thờ dệt viết thành thơ

Đượm tình thắm mãi ước mơ áo dài

Tà tung vẫy ánh mai réo gọi

Trải trắng đường tiếng nói nữ sinh

Bước đi nhẹ lướt hữu tình

Trắng ngần chân sáo dịu xinh má hường

Thuần tuý đẹp mãi vương hình bóng

Áo dài ơi ! Khát vọng dâng trào

Mãi em là áo tự hào Việt Nam.

BÀI THƠ: MÀU ÁO ANH THƯƠNG Thơ: Tùng Nguyễn

Yêu sao tà áo thân thương

Sắc màu đất nước quê hương chúng mình

Ngàn đời nét vẫn đẹp xinh

Tung bay trước gió gợi tình chứa chan..

Bốn mùa tươi thắm rộn dàng tiếng ca

Tô thêm vẻ đẹp mắt ta mắt mình..

Thướt tha kiều diễm lung linh

Dịu dàng thân thiết bóng hình mến thương

Dẫu xa muôn dặm nẻo đường

Vẫn không quên nổi vấn vương bên đời..

Thắm trong dáng vẻ tuyệt vời

Để tình lưu luyến gửi nơi bóng hồng

Miệng cười con mắt liếc cong

Khiến ai ngơ ngẩn trải lòng tứ thơ. ..!

1001 Bài Thơ Về Tà Áo Dài Việt Nam Hay Và Đặc Sắc Nhất / 2023

Nội Dung

Tuổi học trò gắn liền với những tà áo dài trắng và đó cũng chính là lý do những bài thơ về áo dài trắng lại phổ biến đến vậy. Đó là một thời hồn nhiên đầy ngây ngô với những rung động đầu đời. Nếu hoa phượng tượng trưng cho mái trường, vào khoảnh khắc chia xa thì với áo dài trắng càng làm con người ta thêm phần ngẩn ngơ. Bên cạnh đó màu áo này cũng chính là màu tượng trưng cho vẻ đẹp của người thiếu nữ.

Này cô bé còn mơ thời áo trắngKhúc khích cười sao lại ngó bâng quơĐể trời đêm chỉ toàn ánh sao mờHồn tập tễnh làm thơ thời mới lớn

Này cô bé có bước chân chim sáoĐang vui cười sao bỗng bặt im ngayĐể đưòng về sao nhiều lá me bayTà áo trắng như là bao cánh bướm

Này cô bé mái tóc dài tha thướtKẹp bồng bềnh trói buộc mảnh tình siĐang cười vui sao bỗng chớp hàng miHồn phiêu bạc bỗng thành mây viễn xứ

Này cô nhỏ… sao lại nghiêng vành nónĐể vô tình mây trắng vẩn vơ bayGiận ai đâu… sao lại lỡ thở dàiThơ viết mãi vẫn chưa vào cung bậc

Này cô nhỏ… có còn hay hờn dỗiTóc buông dài vương sợi nhớ tương tư…

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượngEm chở mùa hè của tôi đi đâu ?Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười támThuở chẳng ai hay thầm lặng – mối tình đầu

Mối tình đầu của tôi có gì ?Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớpLá áo người trắng cả giấc ngủ mêLá bài thơ cứ còn hoài trong cặpGiữa giờ chơi mang đến lại…. mang về.

Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệpMùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ vào câyNgười con gái mùa sau biết có còn gặp lạiNgày khai trường áo lụa gió thu bay…Mối tình đầu của tôi có gì ?Chỉ một cây đàn nhỏRất vu vơ nhờ bài hát nói giùmAi cũng cũng hiểu – chỉ một người không hiểuNên có một gã khờ ngọng nghịu mãi… thành câm.

Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượngEm hái mùa hè trên câyChở kỷ niệm về nhàEm chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lạiNhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa.

Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yênNhưng cứ thao thức mãi trong tiềm thứcBài thơ xưa bỏ quên trong kí ứcPhải chăng là nỗi buồn tuổi hai mươi

Có chút ngây thơ trong những tiếng cườiTình yêu không là suy tính thiệt hơnYêu thật nhiều mà vẫn thấy cô đơnTrang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ

Có những bài thơ nửa chừng dang dởSao vẫn còn ảo vọng tuổi hai mươiGiữ trong tim giọng nói tiếng ai cườiNhư bảo vật là niềm đau chôn giấu

Có những muộn phiền cứ mãi gọi tênKhi tất cả chỉ còn là trống vắngBài thơ xưa của một thời áo trắngBây giờ đọc lại thấy mình ngây ngô

Thời áo trắng tháng ngày xưa cũMộng trong mơ ấp ủ học đườngVào thu lá úa dặm trườngThơ ngây xa thẳm má hường nhạt phai

Còn đâu nữa áo dài ngày trướcNhặt lá vàng lướt thướt u buồnĐể hồn e ấp mây tuônMột thời ngây dại sao luôn nhớ hoài

Nữ sinh hỡi ngồi ngoài sông đóChờ đợi ai đến ngỏ lời yêuĐêm về uớc mộng thật nhiềuMai vào lớp học còn phiêu chữ tình

Thế giới ảo trước sau như mộtMối chân tình thắt cột tim yêuMộng về thơ tả đôi điềuHình thơ gói trọn phiêu diêu uớc nguyền…

Thời thơ dại trinh nguyên dáng ngọcBiết bao là lửa bốc mộng mơBây giờ xưa cũ xa mờNỗi niềm ký ức vào thơ nhớ về…

Em không đến mùa thu năm ấy nữaEm không đến trường cả mùa thu năm sauChiếc lá rụng xuống hoàng hôn xẹt lửaTheo mùa thu tiếc nuối chảy qua cầu

Tháng năm buồn ghềnh thác vực sâuCâu thơ chở chòng chành tiếng khócTôi uống cạn dòng sông trong vốc tay kí ứcNghe mùa thu xa lắc ngấm vô lòng

Biết em còn đến lớp với tôi khôngLo phấp phỏng tháng ngày trôi vội vãNắng kí thác đời mình trên sắc láMới hiểu mùa thu đánh tráo tuổi xanh rồi

Tôi quá tuổi học trò từ ấy em ơiChiều nay trước cổng trường rươm rướm mắtChưa kịp nhặt mùa thu vừa chạm đấtCon gái tôi tan lớp giục tôi về.

Trong buổi chiều nhạt nắngNhẹ nhẹ gió heo mayCuốn trôi từng chiếc láMùa thu trong mắt nai

Em dịu dàng tha thướtThời áo trắng mộng mơMắt long lanh trong biếcLà cả một trời thơ

Lời tỏ tình sao khóNói mãi chẳng thành câuLen lén nhìn sang đóVô tình mắt chạm nhau

Một thời ta nhút nhátMột thời yêu ngu ngơLần đầu tiên say đắmLặng buồn đêm bơ vơ…

Đêm vắng lang thang tìm ký ứcPhố buồn trở giấc thức cùng aiGõ tên trường cũ tôi tìm kiếmChút kỷ niệm buồn dẫu đã phai

Trường cũ hiện về trên cửa sổPhượng hồng, áo trắng vẫn đầy sânBóng ai thấp thoáng như thầy cũNỗi nhớ ngày xưa bỗng thật gần

Mái tóc của thầy giờ đã bạcSợi còn, sợi mất, sợi cô đơnNgày tôi rời lớp thầy còn trẻGiờ bóng thầy đang ở cuối đường

Gió đã theo về tận chốn xaThời gian phong kín tháng năm quaMái trường rêu phủ màu hoang phếTôi biết tìm đâu tuổi ngọc ngà..?

Áo trắng còn thương tuổi học tròĐường xưa in dấu vết ngây thơBao năm xa cách còn chưa nhạtMàu áo vương đầy tuổi mộng mơ.

Áo trắng học trò tuổi trắng trongThêu hoa dệt gấm ngát hương lòngEm về qua phố chiều phai nắngTóc gió nghiêng che má ửng hồng

Áo trắng em bay giữa phố phườngLòng em chưa để một tơ vươngHoa rơi từng cánh trên đường vắngHoa tỏa hương hay em tỏa hương?

Áo trắng em bay giữa nắng chiềuLòng em đã vướng bận thương yêuSóng tình vùi lấp con tim nhỏĐã ngẩn ngơ hồn dệt mộng yêu?

Tà áo em bay cuối nẻo đườngKhuất rồi lối tắt lấp người thươngĐường đời đâu dễ duyên tương ngộMột phút xao lòng mãi vấn vương.

Mười sáu tuổi thuở hồn nhiên trong sáng Áo trắng ngần thêm duyên dáng ngây thơ Ngày hai buổi đến trường…những mộng mơ Tương lai đã mở ra chờ trước mặt

Ngày xưa đó…nhớ về càng se thắt Tiếng ve ngân, lòng̣ ai cắt nghẹn ngào Ôi mái trường bạn bè cũ…chốn nao Vắng xa để mỗi Hè xao xuyến dạ

Tà áo trắng, đơn sơ…mà đẹp lạ Tuổi học trò là tất cả trong tôi Mãi trong tim dù biết đã xa vời Vẫn luôn nhớ dẫu đường đời rẽ hướng

Hè lại đến bùi ngùi trông cánh phượng Kỷ niệm về hồn mộng tưởng đắm say Ước mơ tàn theo năm tháng đổi thay Tiếng ve khóc nỉ non hay lệ đổ.

Tháng ba về tung bay tà áo trắng Gửi tâm tình theo vạt nắng ban mai Học trò ơi nay đẹp lắm trang đàiCùng vẫy gọi đón tương lai rộng mở

Ta đi trong một chiều xuân niềm nở Gửi tình yêu vào nỗi nhớ mông lung Ngày tan trường chúng mình bước đi cùng Giấc mơ đẹp nơi tương phùng bạn hữu

Nếu rời xa bạn ơi đừng nũng nịu Giờ chia tay gửi trìu mến vào tim Để nhớ nhung cho ta phải đi tìmTà áo trắng nay lim dim niềm nhớ

Học trò ơi nay sao không bày tỏ Tấm lòng trân có lẽ nhớ khôn nguôi Ngày chia tay cũng sẽ sắp đến rồi Rất đắm đuối áo tinh khôi một thuở.

Thuở xưa áo trắng mộng mơ Bên nhau trao gửi vần thơ học tròCùng chung trên một chuyến đòBến sông năm ấy câu hò mênh mang

Tuổi thần tiên thật mơ màngĐể bao nỗi nhớ mênh mang bên cầu Cao cao khung cửa muôn màu Quên làm sao được tình đầu thuở xưa

Hôm nào em đứng dưới mưaMãi chờ mãi đợi ai đưa mình vềTrường kia lối cũ câu thềMột trời phượng nở đường quê thuở nào

Một thời thơ mộng biết baoNam thanh nữ tú ngọt ngào dễ thương Phượng ơi cháy đỏ sân trường Cùng nhau đi tiếp con đường tương lai.

Gặp lại em ngược hướng giữa dòng đời.Anh chợt nhớ về một thời áo trắng.Mái tóc dài nụ cười em toả nắng.Nhớ ánh mắt mình thầm lặng trao nhau.

Khi chia tay chưa kịp nói một câu.Mối tình khờ anh chôn sâu trong dạ.Nay tình cờ gặp nhau nơi xứ lạ.Ký ức quay về nhớ quá không quên.

Thuở mười lăm ta chung sách chung đèn.Vui tới trường ngồi kề bên chung lớp.Vai sánh vai trên con đường bóng rợp.Ngắm chim chuyền cành ca hót líu lo.

Mãi không quên ngày ấy thuở học trò.Ước một lần cho tuổi thơ quay lại.Chưa chia ly để mình bên nhau mãi.Duyên thắm màu như hoa cải vàng bông.

Em chưa lên đò ngày ấy sang sông.Anh là chàng trai trắng trong chưa vợ.Trời se tơ cho mình nên duyên nợ.Tình thắm màu như hoa nở mùa xuân.

Ai cũng có tình dại khờ để nhớTuổi học trò còn đó những ước mơNhặt phượng hồng ghép vội mấy vần thơNgơ ngẩn đợi sau những giờ tan lớp

Hàng phượng vĩ nghiêng mình che bóng rợpTiếng ve ngân bản hợp xướng tình đầuLời tỏ tình lưu trong vở từ lâuKhông dám trao ướt lem màu mực tím

Gói tâm tư ôm nỗi niềm phong kínNhớ thương thầm tà áo trắng thơ ngâyMối tình đầu đành trôi theo gió mâyDòng lưu bút còn đây em nào thấy

Bao năm qua theo dòng đời xô đẩyPhút ban đầu đâu dễ mấy ai quênCây phượng già vẫn còn khắc hàng tênTuổi học trò êm đềm còn đâu nữa..!

Người con gái Huế được đặc trưng bởi màu áo tím, và đây cũng chính là nguồn cảm hứng để viết lến các bài thơ về áo dài Huế. Ở đó ta cảm nhận được một cái gì đó rất Huế, rất mộng mơ. Một mảnh đất với sự trữ tình, thủy chung son sắt. Chính những bài thơ về áo dài Huế đã làm con người ta thêm yêu và thêm quý mảnh đất này.

Em như cánh bướm dễ thươngÁo dài tím Huế vấn vương gợi tìnhBóng hồng lưu luyến lung linhDịu dàng tha thướt đẹp xinh ngàn đời

Tung bay trước gió buông lơiYểu điệu tà áo em ơi ngỡ ngàngCõi yêu hồn phách bao chàngThẹn thùng duyên dáng che ngang má hồng

Sợi tinh khiết trải mềm congSay tình mộng ảo êm trong sắc màuTrinh nguyên ngây ngất xuyến xaoNuốt từng cảm xúc tuôn trào áng thơ

Hồn tôi thi sĩ mộng mơTinh khôi áo trắng tuổi thơ học tròVô tư trong sáng chẳng loQua rồi cái tuổi thập thò chớm yêu

Vấn vương chưa dám lời nhiềuTình xưa lưu giữ bao điều ngẩn ngơHè về hồn mãi thẩn thờTiếng ve nức nở vu vơ nhớ hoài …

Anh tìm Huế nơi nắng chiều lịm tắtNắng chiều tà hiu hắt cố đô xưaDòng Hương xanh màu mắt em kỷ niệmAnh tìm Huế của những buổi chiều mưa

Tà áo tím, trót thương tà áo tímNón ai nghiêng hờ hững đứng giữa dòngMắt lệ buồn rơi mấy nhịp cầu congHơn đôi lần cố đô sầu môi mắt

Anh về Huế tìm dáng em không thấyThẫn thờ tìm, thờ thẫn, thuở em xinhAi quên ai đất Thần Kinh rêu phủKhói thuốc anh hư ảo tựa dáng hình

Ơi áo tím, ơi nón nghiêng chiều nắngHỡi đông phong, hỡi héo hắt thu sầuNày Tràng Tiền, này tiếng chuông Thiên MụEm gái cố đô đã lạc về đâu?

Em là Huế hay Huế anh trong ấyHương Giang trôi hay làn tóc em anhThôi tiễn biệt rồi ngóng chờ trong HuếAnh vẫn tìm em của những ngày xanh…

Giữ chút gì rất Huế đi emNét duyên là trời đất giao hoàDẫu xa một thời anh gặp lạiVẫn được nhìn em say lá hoa

Giữ chút gì rất Huế hiền ngoanThề nguyện ai có cắt tóc dàiLàm sao gió thổi cho bay tócVà suốt mùa đông lạnh se vai

Giữ chút gì rất Huế mặn màDạ thưa ngọt lịm ai mê sayEm đi gót nhẹ xanh hồn cỏVà hơi thở mềm sương khói bay

Giữ chút gì rất Huế trang đàiNón nghiêng bóng nắng dáng thơ ngâyGặp anh, nón hỡi đừng nghiêng xuốngCho anh trông mắt ngọc mày ngài

Giữ chút gì rất Huế dịu dàngÁo trắng hai tà chắp cánh thơEm như lụa mỏng bay trong phốMột chiều sương trắng ngỡ như mơ

Dẫu em rất Huế tự bao giờĐừng để lòng như cung điện xưaĐừng cho anh suốt đời đứng đợiTrước cấm thành gọi chẳng ai thưa.

Thôi thế là em cách biệt rồi!Đường đi mỗi bước lại xa xôiTim tím rừng chiều, tim tím núiTim tím chiều hôm, tim tím mai

Ban chiều tim tím nhớ mong nhauĐêm tối kìa em tím rất nhiềuAnh cúi xuống hôn màu tím giấyThư về em, tím nét thương đau

Mai mốt rồi đây lầm cát bụiAnh lại đường xa trải kiếp ngườiTim tím rừng chiều, tim tím núiChiều hôm nhiều tím thế em ơi!

Em anh ơi? Theo anh về xứ Huế!Xứ bao năm mắt quế với môi trầmĐóa sen hồng đẹp dưới đợt mưa râmHàng phượng vỹ dầm mình qua mùa lũ

Huế vẫn thế, bao đời nay vẫn thếHương Giang trôi, còn trôi mãi ngàn nămNhịp Tràng Tiền đâu còn quá xa xăm?Em anh ơi, em có về xứ Huế?!

Có một Huế mờ sương trong kỷ niệmNước sông Hương xanh tận đáy chân trờiMột tiếng dạ! Thoáng nghe lòng xao xuyếnTà áo dài tha thướt ướt hoàng hôn.

Có một Huế dịu dàng trầm mặc như tranhSao tiếng sóng ở trong lòng cứ vỗ?Nếu không có dòng Hương, thuyền em qua Bạch HổXuôi Trường Tiền còn đâu nữa Huế thơ?

Huế của em có Núi Ngự, Nam GiaoNhững thành quách, đài rêu phong lịch sửLàn mây bạc bay ngang trời Thượng TứBiêng biếc dòng Hương xanh điệu mái nhì.

Nhưng ngàn đời Huế vẫn cứ mộng mơVẫn còn mãi trong tôi, một tình yêu dịu ngọtCó một Huế nắng vàng như mật rótMột trời nắng miền Trung đến Huế cũng xiêu lòng.

Đã có lần thăm xứ huế mộng mơMảnh đất thân thương còn nhớ hôm nàoCô gái huế vẫn thướt tha tà áoThắm môi cười một màu tím thủy chung

Bên dòng sông hương những bước chập chùngThuyền giấy gấp thả trôi theo dòng nướcTà áo tím dấu chân son rảo bướcNét thanh tao nhẹ gót, mắt, môi cười

Nón bài thơ.. nghiêng che nụ cười tươiVà giọng nói âm trầm sâu lắng làMàu tím huế . ngàn xưa còn để lạiĐến bây giờ .và mãi mãi mai sau

Ta áo kia luôn giữ thắm một màu Tím của huế ngàn sau luôn son sắc Như tình ai kết tơ lòng bền chặt Thoáng bồi hồi mơ mộng với huế yêu.