Top 2 # Thơ Hay Về Phố Cổ Hội An Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Hội Nhà Văn Thành Phố Hồ Chí Minh

Kiều Thanh

(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Lê Anh Xuân (1940-1968) tên thật là Ca Lê Hiến, người Bến Tre… Thân phụ anh là giáo sư Ca Văn Thỉnh (1902-1987), nhà nghiên cứu văn học, có 6 người con. Chị của Lê Anh Xuân là Ca Lê Du, cán bộ, các anh là Ca Lê Dân, Ca Lê Thuần (nhạc sĩ), em gái là Ca Lê Hồng (Đạo diễn, NSƯT), em trai, Ca Lê Thắng.

Lê Anh Xuân theo cha tập kết ra Bắc học tập. Ra trường, làm giáo sư Khoa Sử thế giới tại Đại học Tổng hợp Hà Nội, rồi được cử đi nghiên cứu ở Liên Xô nhưng anh có nguyện vọng xin về Nam phục vụ (tháng 12/1964). Vừa hoạt động văn nghệ, vừa cầm súng ra trận chiến đấu, anh hy sinh tháng 5/1968) tại huyện Cần Đước (Long An). Lê Anh Xuân được truy tặng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (2011) và Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật (2001). Tác phẩm: Tiếng gà gáy (thơ,1965), Không có đâu như ở miền Nam (thơ, in chung, 1968), Nguyễn Văn Trỗi (trường ca, 1968), Hoa dừa (thơ, 1971), Thơ Lê Anh Xuân (tuyển thơ, 1981), Giữ đất (tập văn xuôi, 1966). Tên nhà thơ Lê Anh Xuân được đặt cho một con đường tại Quận 1,TP. HCM, và một con đường tại Đồng Hới, Quảng Bình.

“Dáng đứng Việt Nam” là nhan đề được nhà văn nổi tiếng Anh Đức đặt lại từ bài thơ “Anh giải phóng quân” của nhà thơ Lê Anh Xuân. Chủ đề khá gần gũi với bài thơ “Bài ca Xuân 68” của Tố Hữu (1920-2002), bài thơ của Lê Anh Xuân ca ngợi chân dung sáng ngời khí phách anh hùng của anh chiến sĩ giải phóng quân, trong lần tấn công vào phi trường Tân Sơn Nhứt, đợt I của cuộc Tổng tiến công vào mùa Xuân năm 1968. Phẩm chất cao đẹp của anh giải phóng quân trong bài thơ đã phản ánh được không ít dấu ấn cuộc sống hiện thực vô cùng ý nghĩa của tác giả – nhà thơ – chiến sĩ. Lê Anh Xuân trong thời đấu tranh, đuổi giặc giữ nước.

Xuất thân trong một gia đình giáo dục có truyền thống cách mạng ở Bến Tre – Nam bộ, mới 12 tuổi, Ca Lê Hiến đã bắt đầu tỏ ra say mê với văn chương. Ở vùng giải phóng, bên cạnh anh chị và các em  cùng gắn bó với phong trào cách mạng, Ca Lê Hiến vừa học vừa làm tại một nhà in, đồng thời sáng tác thơ văn, gởi đăng báo ở chiến khu. Sau chiến thắng Điện Biên lừng lẫy năm châu (1954) của quân dân ta, theo Hiệp định Genève, Ca Lê Hiến theo cha tập kết ra Bắc. Anh theo học tại trường học sinh miền Nam (Hải Phòng) rồi lên học tiếp trường Cấp 3 Phổ thông Nguyễn Trãi tại Hà Nội. Ra trường, anh dạy Đại học, rồi được cho đi nghiên cứu ở nước ngoài, nhưng Lê Anh Xuân muốn xin về quê hương phục vụ. Khi về Nam (16/9/1964), lúc đầu, anh phục vụ tại ban Tuyên huấn Trung ương Cục Miền Nam rồi sau đó chuyển sang công tác ở Hội Văn nghệ Giải phóng. Từ đây, sáng tác văn thơ, Ca Lê Hiến bắt đầu sử dụng chính thức bút danh Lê Anh Xuân (kết hợp bằng chữ lót Lê của tên Ca Lê Hiến + chữ đầu Anh của bút danh nhà văn Anh Đức (1935-2014) (Bùi Đức Ái) + chữ lót Xuân của tên người yêu nhà thơ là Bùi Xuân Lan – người Cần Thơ –  vốn là em ruột của tác giả Hòn đất.

Về Nam, Lê Anh Xuân đã có những vần thơ ca ngợi miền Bắc đang xây dựng chủ nghĩa xã hội. Nhà thơ bồn chồn nhớ lại cảm xúc say đắm yêu thương nồng nàn về một hiện thực bề bộn, thay đổi nhanh chóng trên con đường đi lên, nhà thơ đã vẽ lên trong những vần thơ đẹp của mình hình ảnh những công trình, con đường, những nhà máy, những mùa gặt… biểu tượng cuộc sống mới bừng nở của miền Bắc đang thay da đổi thịt từng ngày: “Thái Nguyên bừng nở khu gang thép/ Việt Trì khói trắng như mây trôi…”. Hết “Lên bắc Sơn”, Lê Anh Xuân lại xuống “Đêm Uông Bí”, để nói lên tất cả niềm lạc quan trong sáng hòa quyện trong cái tình yêu sôi nổi như máu thịt của mình: “Miền Bắc ơi ! sao tôi yêu quá / Như yêu em, yêu má, yêu ba/ Xa quê hương miền Bắc là nhà” (Mười năm). Miền Bắc hay miền Nam đều là quê hương.

Người chiến sĩ giải phóng, trong lần tiến công đợt I sân bay Tân Sơn Nhất vào xuân Mậu Thân, đã hy sinh một cách anh hùng trong tư thế tiến công kẻ thù: “Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt/ Nhưng anh gượng đứng lên, tì súng vào xác trực thăng/ Và anh chết trong khi đang đứng bắn/ Máu anh tuôn theo lửa đan cầu vòng/ Bởi anh chết rồi nhưng lòng dũng cảm/ Vẫn đứng đàng hoàng nổ súng tiến công”. Anh vĩ đại mà vô cùng bình dị: không tên, không địa chỉ, chỉ với đôi dép trông rất hiền lành: Như đôi dép dưới chân anh giẫm lên bao xác Mỹ/ Mà vẫn một màu bình dị sáng trong “mà có thể ”mạnh hơn tất cả đan bom/ làm run sợ cả lầu Năm góc”( thơ Tố Hữu). Người chiến sĩ giải phóng dù mang dép hay đi chân không, vẫn biểu trưng được cho chân dung khái quát của người chiến sĩ cách mạng yêu nước với “áo vải chân không/ đi lùng giặc đánh” – Hồng Nguyên (1924-1951) vì bởi ở những anh bộ đội cụ Hồ bao giờ cũng chân trần mà chí thép (từ dùng của một nhà văn nước ngoài, ca ngợi phẩm chất của bộ đội ta trong hai cuộc chiến đấu chống giặc ngoại xâm).

Bằng thể thơ mới phá cách, tiết điệu khỏe khoắn với câu dài ngắn không câu thúc, lời thơ dung dị tự nhiên nhưng có hình tượng nghệ thuật nên thơ, sáng tạo: “Máu anh tuôn theo lửa đạn cầu vòng”, Lê Anh Xuân tạc nên tượng đài anh chiến sĩ giải phóng quân trong bài thơ in như trong thực tế, đã hy sinh cao đẹp, hùng tráng hiện diện trong cái không gian hun hút xa thẳm của đường băng sân bay, có thể làm ta liên tưởng đến hình ảnh oai hùng gan góc của người võ sĩ giác đấu chết giữa một đấu trường mênh mông La Mã ngày xưa!

Và tác giả bài thơ “Dáng đứng Việt Nam” – Lê Anh Xuân cũng đã hy sinh một cách cao đẹp. Dù trong hoàn cảnh nào, sự ra đi mãi mãi cho một nghĩa lớn của nhà thơ Lê Anh Xuân cũng mang dấu ấn đậm nét của một chiến sĩ yêu nước vừa cầm bút vừa cầm súng, chiến đấu theo tinh thần lời dạy của Hồ Chủ tịch: “Nay ở trong thơ nên có thép/ Nhà thơ cũng phải biết xung phong” (Cảm tưởng đọc Thiên gia thi). Khi về miền Nam, trong thư từ qua lại với nhà thơ đồng hương Chim Trắng (1938-2011), Lê Anh Xuân đã nhiều lúc chân tình tâm sự với bạn là mình không muốn “đứt rễ dừa” – ý muốn nói xa rời thực tế chiến trường. Và Lê Anh Xuân thực sự đã nằm lại ở chiến trường.

Nhà văn Lê Văn Thảo (1939-2016), nguyên Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam cũng là người bạn văn đồng chí của nhà thơ sau này cho biết chính ông là người đã an táng Lê Anh Xuân sau khi tìm thấy nhà thơ đã hy sinh trong một trận càn của quân Mỹ tại vùng ven đô Sài Gòn. Tác giả “Ông cá hô” đã giúp gia đình nhà thơ tìm ra mộ bạn mình ở chiến trường xưa. Trường hợp không phải là cá biệt về sự hy sinh, và gởi thân xác tại nơi chiến trận khiến tôi trong một thoáng bồi hồi nhớ lại những câu thơ của Vương Hàn (687-735): “Túy ngọa sa trường, quân mạc tiếu/ Cổ lai chinh chiến, kỷ nhân hồi” (Lương châu từ), dịch thơ: “Sa trường ai mỉa ta say/ Xưa nay chiến địa mấy ai được về”  – Tản Đà ( 1889-1939).

Tóm lại, qua tổng thể sự nghiệp cách mạng ngắn ngủi và nội dung tác phẩm thi ca của Lê Anh Xuân, ta có thể khẳng định anh là một hồn thơ chiến sĩ: tha thiết với những sáng tác thi ca cháy bỏng tình yêu đất nước và tấm lòng hăm hở muốn được có mặt ở thực tế chiến trường, trực diện đấu tranh với kẻ thù chung của dân tộc. Bày tỏ cảm xúc khi liên hệ đến Lê Anh Xuân, nhà thơ Hữu Thỉnh, chủ tịch Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam và Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam tiết lộ: “Tôi khao khát được ra chiến trường vì đọc Trường ca Nguyễn Văn Trỗi của Lê Anh Xuân… Lê Anh Xuân xứng đáng là anh hùng trong thơ và cả trong đời”. Điển hình hơn cả, qua bài “Dáng đứng Việt Nam”, ta có thể nói nhà thơ Lê Anh Xuân đủ tư cách và điều kiện được coi là biểu tượng cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng, là tầm vóc đích thực và đúng nghĩa một con người mang dáng đứng Việt Nam.

K.T

Top 9 Bài Thơ Hay Về Hội An

Bài thơ: Hội An chiều không em – Tôn Công Thành

HỘI AN CHIỀU KHÔNG EM

Tác giả: Tôn Công Thành

Thể thơ: Song thất lục bát

Khu phố cổ chiều nay hoang vắng

Sông Thu Bồn lẳng lặng êm trôi

Đâu rồi hình bóng em tôi

Chiều mưa kỷ niệm, phai phôi nhạt nhòa.

Anh trở lại vườn hoa góc phố

Nhặt hương thầm, tìm chỗ yêu xưa

Lệ nhòa trong buổi tiễn đưa

Anh rời phố hội, chiều mưa hôm nào.

Trên đỉnh dốc lao xao mưa phớt

Cầu Cẩm An rơi rớt tiếng cười

Nghịch đùa nét ngọc xinh tươi

Đèo vai anh cõng, đưa người sang sông!

Con sáo sậu sổ lồng sang bến

Quên người xưa, lời hẹn câu thề

Chùa Cầu trầm mặc ủ ê

In hình đáy mộ, nẻo về hư không!

Góc phố cổ nghiêng lòng con nước

Chiều không em anh bước độc hành

Tìm em đâu, giấc mộng lành

Soi chung bóng nước sông xanh Thu Bồn!

Bài thơ: Hội An mùa không em – Nguyễn Lan Hương

Hội An mùa không em

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Có nỗi nhớ giục em về Cửa Đại

Gặp mênh mang mặt nước sông Hoài

Có câu hát gọi em về phố Hội

Đêm đèn lồng mời gọi bóng hình ai.

Vòm cửa nhỏ khép hờ bên hiên vắng

Tiếng rao hàng rộn rã phía chợ đêm

Bà lão bán hàng rong cười móm mém

Tiếng nước ngoài nghe cụ nói thật êm.

Cầu Nhật bản im lim soi bóng nước

Khách thập phương bước mòn ván Chùa Cầu

Anh có đợi bên kia đường La Hối

Bóng chiều tàn ngơ ngẩn bước về đâu?

……………..

Nghe đài báo nước về dâng phố Hội

Hàng bằng lăng bỗng xơ xác tiêu điều

Con sông Hoài oằn mình trong nước xiết

Ánh đèn lồng tắt vụt mấy mùa yêu.

……………

Có nỗi nhớ gọi em về phố Hội

Gửi cho anh một chút nắng quê nhà

Cho ấm lại bát mì thơm xứ Quảng

Thắp lại ngọn đèn lồng khi mùa bão đi qua…

6-11-2017

bài thơ: Tình em xứ Quảng – Lê Hương

TÌNH EM XỨ QUẢNG

Tác giả: Lê Hương

Em đến quê anh xứ biển Hội an

Đất miền trung mưa dầm và nắng chan mặt đất

Nơi xóm chài quanh năm tất bật

Giàu mỗi nụ cười luôn chân thật trên môi

Mới gặp mà thương như đã lâu rồi

Đôi tay trần xạm đen màu của nắng

” Thuyền ra khơi xa, tìm luồng cá lặn “

Con cá tình người chát mặn mồ hôi

Em đến từ vùng đất xa xôi

Đâu phải lần đầu em xốn xang với biển

Nhưng đất quê anh thật là đáng mến

Thương cái thật thà, chất phác lạ như quen

Em chỉ cười không hiểu mấy giọng Quảng nơm ( Quảng nam )

Nhưng đoán được cái ngọt ngào của tình anh trong đó

Hương biển xôn xao trong chiều nắng đổ

Lời thì thầm trong gió, nhớ Hội An…

Bài thơ: Một thoáng Hội An _ Phan Huy Hùng

MỘT THOÁNG HỘI AN

Tác giả: Phan Huy Hùng

Phố đo được bằng bước chân

Nhà đếm được từng ngôi một

Sao đi mấy ngày không hết

Mắt ta ai vẽ thêm đường?

Lối này ngõ phố rêu phong

Nhà cổ cột lim nhẵn bóng

Lối kia hoa văn Hội Quán

Đến rồi đâu dễ dời đi.

Chùa Cầu thương cảng ngoài kia

Nơi người xưa từng hội nhập

Vươn xa mà đâu có mất

Những gì muôn thuở trời Nam?

Xuôi làng nghề cổ Hội An

Tinh hoa bao đời truyền lại

Đâu bàn tay vàng thuở ấy

Dựng cung đình Huế huy hoàng?

Dừng chân bên dãy quán hàng

Cao lâu đượm mùi Trà Quế

Điện Bàn ngọt thơm đường mía

Mát lòng du khách đường xa.

Mấy ngày cưỡi ngựa xem hoa

Dùng dằng nửa đi nửa ở

Ngoái trông dòng xanh Hoài Phố

Buồn như giã biệt người thương…

Bài thơ: Về Hội An – Phạm Hồng Giang

VỀ HỘI AN

Tác giả: Phạm hồng Giang

Anh chưa từng đặt chân đến Hội An

Chiều nắng rạn nghe điệu hò xứ Quảng

Sông Thu Bồn mây mù giăng lãng đãng

Nhớ con đò buổi sáng ấy sang sông.

Biển An Bàng cát còn trắng hay không

Đêm vào hội đỏ đèn lồng phố cổ

Tường rêu phong tháng năm dài loang lổ

Chuông chùa Cầu vừa đổ một hồi xa.

Anh hãy về kẻo tháng bẩy sắp qua

Nắng miền trung nhạt nhoà miền gió cát

Biển Cửa Đại chưa bao giờ hết khát

Cái gió Lào bỏng rát gót chân ai.

Bánh mì Phượng du khách xếp hàng dài

Hai mươi phút chờ hoài chưa đến lốt

Đường La Hối anh ơi đừng dại dột

Lạc chân qua chờ em đốt lồng đèn.

Anh hãy về phố Hội với bon chen

Chiều xứ Quảng….

Nắng mưa chèn….

Nhung nhớ!

06/07 /2018 Hồng Giang.

Bài thơ: Vọng – Lê Viết Hòa

Vọng

Tác giả: Lê Viết Hòa

Tháp Chàm, Tháp Chàm thành quách cũ

Dây giăng mối dợ hận Đồ Bàn

Bao hồn vất vưởng trên đất rũ

Vọng cõi xa vời tiếng cuốc kêu

Hội An,

Hội An màu rêu phủ

Ruộng hạn đồng khô xót một thời

Phố xưa trơ trọi ngàn năm khóc

Còn lại Tháp Chàm đứng chơi vơi…

Bài thơ: Nỗi niềm Hội An – Bùi Thế Uyên

NỖI NIỀM HỘI AN

Thơ: Bùi Thế Uyên

Nick fecabook: Tony Bui

Khoảnh khắc bên nhau em nhớ chăng

Cầm tay nguyện ước kết kim bằng

Hội An* ngày đó hoa đầy ngõ

Kỷ niệm An Bàng ngắm biển sao.

Nụ hôn ngọt thắm buổi duyên trao

Chiều trên phố cổ nhớ ngày nào

Sánh bước cùng em thăm hội quán*

Ghé lại Tân Kỳ dạ nao nao.

Lặng lẽ Chùa Cầu thầm ước ao

Mộng được bên em gió động dào

Văn Lầu lạnh lẽo sầu cô quạnh

Mọng ngày hội ngộ thỏa khát khao.

Warszawa 06/07/2018

Bài thơ: Tản mạn lịch sử Hội An – Hoàng Minh Tuấn

TẢN MẠN LỊCH SỬ HỘI AN

Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Hội An thương cảng một thời

Con đường tơ lụa rạng ngời Chăm Pa (1)

Thương thuyền Ả rập, Ba Tư

Đi về nơi ấy, tên là Phố Lâm (2)

Từ Trung quốc đến Trung đông

Con đường gốm sứ viếng thăm nơi này.

Kinh doanh phồn thịnh lâu nay

Từ Âu sang Á qua đây chào hàng

Bồ, Pháp, Nhật đến Hà Lan

Ba trăm năm một Hội An thương trường. (3)

Kinh doanh cũng lắm bất thường

Hội An bỏ cảng thông thương ra ngoài (4)

Nét nguyên cổ kính trang đài

Hội An Di Sản người người viếng thăm (5)

…………….

Khi đất nước có ngoại xâm

Hội An dân chúng đồng lòng đấu tranh

Đoàn kết quyết chí bền gan

Anh Hùng lực lượng vũ trang nhận về. (6)

Trong lao động rất say mê

Anh hùng lao động thời kỳ kinh doanh (7)

Đôi điều tản mạn loanh quanh

Hội An như thể bức tranh muôn màu!

Hà nội, 5/7/2018.

(1) Thời ấy Hội An thuộc Chăm pa thế kỷ 9-10;

(2) Phố Lâm còn gọi Lâm ấp Phố;

(3) Hội An là cảng thị sầm uất từ thế kỷ 16 đến thế kỷ 19;

(4) Đà nẵng thay thế Hội an là thương cảng nên Hội An không bị tác động đô thị hoá nên giữ được nét cổ kính như ngày nay;

(5) Hội An được công nhận là di sản văn hoá thế giới vào ngày 4/12/1999;

(6) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 1998;

(7) Hội An được phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới năm 2000;

Bài thơ: Phố cổ về đêm – Thanh Trang

PHỐ CỔ VỀ ĐÊM

Tác giả: Thanh Trang

Phố lên đèn đánh thức cả trời đêm

Thướt tha quá ngọt mềm như làn gió

Cây đưa đẩy bên đèn lồng trước ngõ

Hội An cười như có bóng người thương.

Tiếng rao đêm như giọng hát mật đường

Hàng ăn nhỏ tỏa mùi hương thật nhẹ

Như mời gọi, như vẫy chào anh ghé,

Ghé tìm em cô bé mộng của trời.

Hội An giờ bình yên lắm em ơi

Khuya con phố gói lời anh gửi đến

Bước thật nhẹ ta mình cùng hò hẹn

Ngắm phố khuya tim anh bén chút tình.

Đẹp lắm thay cô nàng nhỏ xinh xinh

Thướt tha quá để cho mình đắm mãi

Say giọng hát, say mùi hương mềm mại

Phố cổ, em duyên dáng tự buổi nào.

06/07/2018. Thanh Trang

Hội An luôn là một địa điểm khiến du khách muốn quay trở lại. Và mỗi lần đi và đến đó luôn để lại trong lòng du khách những kỉ niệm khó phai. Hi vọng đọc những bài thơ hay về Hội An sẽ khiến cho độc giả thêm yêu mảnh đất này.

Chùm Thơ Phố Núi Pleiku (1)

Chùm thơ Phố núi (1)

Vẫn ngày rất phố

Vẫn Pleiku vẫn phố mù sương Vẫn biển Hồ xanh trongVẫn trầm mặc Hàm RồngRêu con đường những mưa bayDã quỳ vàng layVẫn em là sương lãng đãng tình nhânPhố núi cao phố núi tình thân (*)Tôi tìm em trận đồ người đâu đóDuyên nợ thôi kiếp nào em tôiPleiku vẫn ngày rất phốHương cà phê bóng chiều đê mêSê San sông chảy xuôi vềPleikuNhững ngày như gió những ngày mâyMuốn về bên phố ngã lưng ngủ sayViết câu thơ tình, hình phố núiBấm đốt tay phong trần hỏi tuổiTuổi tôi tóc bạc nhen rồiPleikuTìm em là sươngPhố mờ trong sươngSương lấpEm chìm đâu mấtNụ cười sóng sánh Biển Hồ đầy

Thái Uyên 02/11/2009

———————————–

(*): Nhớ -Vũ Hữu Định

PHỐ & NGÀY TÌM TÔI KÍ ỨC

(Cho Phố núi cao và ngày về)

Thả trôi phố chiều, tôi vo kí ức ngày thơ ngọ ngậylộ thiên đời áo gạo lớ ngớ tôiGập mặt nỗi đờikhát mùa quỳ vàng quay quắt nhớngăn tim & bài thơ dang dỡđêm chân trần quờ quạng badanPhố gói ngày mùa đan lãng đãngsương mờ đường kháchmặc trầm Hàm Rồngngân ngấn Biển Hồlơ ngơ bàn cờlên xuốngĐau đáu chờcất mười lăm năm(*) nhắc nhởthiên di núi sau lưng mõi cổu mê tôi nợ nầntrận đồ người đuổi bắt: phố – tôiKệ bữa chợ ngườimặc sóng đời loay hoay chìm nỗitôi gấp phố, chiều naythuyền giấy xoaymưa cỡi trầnmột tôi tắm giữa một đời

SêSan 4- đêm 06/11/2009           Thái Uyên

—————————————

(*)Nhật ký phố núi cao 

Phố Nợ

Là Hàm Rồng che hoàng hôn xõa phố Biển Hồ sâu xanh thẳm một hồn thơ Pleiku, hương đất ba-dan rặng dã quỳ vàng mờ sương sớm dưới chân ngờm ngợp trăng lên ngàn

Một đời phố ôm tôi, duyên nợ con đường dài lộ thiên ký ức cười khóc ngày mưa bụi mào gà, rào dâm bụt, súng tre hái kò ke làm đạn chơi giữa phố, phố đuổi bắt tôi.

Pleiku xa đáy ba lô vương gai mắc cỡ,buồn thơ Bửu Nghiêm, chuông chùa lơi giật mình nước mắt trẻ con

Pleiku,18/10/2008      Thái Uyên

Cảm Xúc

                                      (Cho Thái Uyên)

Mơ ước một ngày nghe nhạc Trịnh Rừng núi hoang vuGiữa lòng đô thịSao đèn khuya ngọn đỏ ngọn xanhMà lòng anh lại thành phố núiMơ ước một ngày gánh trên vai hai chữ phiêu bồngBỏ những con đường thành đô ồn ào ta về với núiNúi mang gương mặt người đàn bà bình yên sau cơn yêu cháy bỏngĐứng buông tay chờ yêu dấu quay vềRừng mang trong trái tim mình ngọn đuốcSoi rõ con đường chuộc lỗi với mây xanhÔi, người đô thị thèm mơ về phố núiNgười núi rừng lại hoang hoải thành đôNhững ngón tay hôm nay có khi nào đánh tráoNhư quân bài xanh đỏ những yêu thươngTa ngồi ở một nẻo của căn phòng nhỏKhông biết mình đang ở đồng bằng hay ở núiChỉ câu thơ cứ lạnh lùng bước tiếpNhư dấu chấm câu này.

               Saigon.20/11/2009                  Lê Nguyệt Minh

Bầu trời và cơn mưa nhỏ

(Tặng Hoa Đắng và….)

tôi thả tôi vào Pleiku bầu trời cái váy màu mây ghi xámnhững cơn mưa nhỏ, mắt lệ long lanhnhững ngả dốc áy náy, ngực len ấmcà phê mở dưới vòm cây xanh nét mi*tôi thả tôi vào dàn dạt mưa, hạt nhỏnhư sương như mộng tình tôi thởphố khỏa thân mưa ướt đồi, em ướtngõ xộc xệch, đường lặng trắng, mưa em cười*tôi thả tôi tồng ngồng chạy giữa mưa đêmđiên một chút, với em, đen mắt xuân thìem hát lời tả tơi, lời lả lơiđừng xa em – đừng xa em đêm nay *nhưng mưa đã thôi và em đã xa tôinhư hoàng hôn cứ tấu lên nỗi buồn già cổikhông có bình minh nắng thơm môiPleikuđã quá xa em, bầu trời cơn mưa nhỏ

                    Pleiku .Hè 2009                         Vĩnh Phúc

Bài thơ phố

(Tặng Thái Uyên)

Ba ngày ở Pleiku Chỉ đi trên những con phố thấp Sương mờ khuất khói cafe Buổi sáng mưa Ban chiều mưa Đêm trong vòng tay người Nên chẳng nhớ Ba ngày ở Pleiku Chỉ quẩn quanh dăm ba con phố Ngắm phong lan rừng Nở hoa trong buổi vừa nắng vừa mưa Tay bấu vào ghế Tìm chỗ dựa Giờ có người nhắc tới Pleiku Lòng chợt ngả vàng như hoa dã quỳ triền dốc Mà chưa từng gặp. Xao xuyến Pleiku.

             Anna Phạm- 2008

Vô Thanh

                                               (Tặng T.L.T.)

Từ rất xa Ý nghĩ chỉ là một dấu chấm Một thoáng mờ Sương Từ rất xaGió đến bằng đôi cánh Cuốn hương đêm và ngày Vương Từ rất xa Giọng nói ấm nồng theo em trăn trở Mơ Cổ tích không dành cho tuổi Câu chuyện Mang hình hài hạt bụi Rơi Đến vô cùng Ta đã gặp Như một sắp đặt Từ nơi rất xa Một lần nào đó Tình cờ Em và anh đồng điệu Giới hạn diễn giải Vô thanh

     Đêm KonTum.16/05/2010          Hồng Thủy Tiên

Chùm Thơ Đà Lạt Mùa Thu Hay, Thành Phố Buồn Và Lãng Mạn Khi Thu Về

(iini.net) Tuyển chọn những bài thơ viết về Đà Lạt mùa thu hay nhất. Thơ ca ngợi vẻ đẹp của khi vào Thu, và cùng với đó là những vần thơ tình yêu thật lãng mạn dành cho đôi lứa..

THƠ ĐÀ LẠT MÙA THU

Không biết từ bao giờ, Đà Lạt đã trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách thập phương mỗi độ thu về. Được mệnh danh là thành phố ngàn hoa, là xứ sở sương mù, chỉ nghe cái tên như vậy thôi cũng đủ để có sức lôi cuốn với bất cứ một ai rồi!

Mùa thu Đà Lạt có gì mà đẹp đến vậy? Đó là những làn sương mù vào buổi sáng sớm thật mờ ảo và huyền bí, là những đóa dã quỳ vàng tươi trải dài trên những sườn đồi, là hoàng hôn màu tím thật đẹp và lãng mạn…..

Đẹp là vậy, thế nhưng Đà Lạt còn được gắn liền với cái tên “Thành phố buồn”. Buồn bởi những ngôi nhà thưa thớt, những căn biệt thự vắng vẻ, buồn bởi rừng thông được bao phủ sương mù mờ ảo, cái se se lạnh của của những trận mưa phùn….tất cả những điều ấy đã khiến cho thành phố trở nên buồn hơn.

Nói đến sự lãng mạn người ta không thể không nhắc đến Đà Lạt. Mùa thu đến, Đà Lạt trở nên dịu dàng hơn, không khí trong lành hơn, rất phù hợp cho những đôi lứa yêu nhau. Thung lũng tình yêu chính là một trong những nơi hẹn hò lý tưởng nhất. Sẽ thú vị biết bao khi được nắm tay nhau dạo trên đồi thông, qua những vườn hoa đua nở rực rỡ, cùng nhau ngắm cảnh Hồ Xuân Hương và hoàng hôn tím đang dần buông.

Cảm nhận được dư vị của Đà Lạt, rất nhiều tác giả đã ghi lại những hình ảnh và khoảnh khắc đó qua những bài thơ rất hay và nổi tiếng. Nếu bạn chưa một lần được đặt chân lên mảnh đấtĐà Lạt vào mùa thu, thì chùm thơ viết về Đà Lạt mùa thu, thành phố buồn và lãng mạn sau đây sẽ giúp bạn được trải nghiệm rồi đó!