Top 8 # Thơ Lục Bát Hay Về Giáng Sinh Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Thơ Lục Bát Của Học Sinh

Trời đang giá rét run người

Chợt mưa phùn đến dạo chơi đêm ngày Mai vàng, đào thắm trên cây Và chim én liệng từng bầy đồng xanh… Hình như những giọt mưa lành Đã mang xuân đến trên cành non tơ.

( Võ Thị Bảo Yến)

Chào xuân

Quê em yên ả thanh bình Mọi người đóng góp sức mình dựng xây Người dân vất vả cấy cày Lưng còng dấu hỏi mong ngày giàu hơn

( Đào Minh San)

Buổi trưa

Trong vườn hoa thắm nhiều cây Quả ngon, thơm mát vườn đầy tiếng chim Chim ơi hãy khẽ im lìm Để cho bé ngủ lim dim mắt tròn.

( Nguyễn Văn Huy)

Lời thầy

Vang vang tiếng giảng cô thầy Cho em bài học trời mây xa vời Cánh cửa kiến thức chân trời Mở ra trước mắt sáng ngời bao la Nhớ công dưỡng dục mẹ cha Lời thầy giảng dạy sâu xa tình người Cho em cảm nhận buồn vui Cho em thấu hiểu cuộc đời cha ông Lời thầy khơi dậy ước mong Để em sáng lòng phân đấu ngày mai

( Trần Thị Quỳnh Nga)

Đã đăng ở tập chí Văn học và tuổi trẻ số 155 – tháng 01 năm 2008

Lương Sỹ Hiệp @ 10:34 12/02/2012 Số lượt xem: 308

Thế Giới Thơ Lục Bát Biến Thể Của Bùi Giáng

Quan hệ giữa Bùi Giáng và Lục bát, có thể được minh chứng qua nhận định rất tài hoa và sâu sắc của nhà thơ Du Tử Lê: “Không phải những tác giả mới, không ném mình vào lục bát. Trái lại. Rất nhiều. Nhưng những tác giả này, không thấy đó làm một thách đố tử, sinh. Đa phần, họ chỉ thấy lục bát như một dòng sông tĩnh tự êm ả, một dải lụa ẩn dụ mềm mại chuỗi hư tự, hư ảnh… rất hư không… mà thôi. Rất ít tác giả, thấy lục bát là ngọn núi sừng sững chẻ đôi trời đất, chẻ đôi nhật, nguyệt, chẻ đôi sáng tối… May mắn thay, sau Nguyễn Du, Bùi Giáng là người cố tâm ở lại với lục bát. Là người rất rõ ràng nhất: Lục bát có thể chẻ đôi trời đất, chẻ đôi sáng tối, chẻ đôi nhật nguyệt. Bùi Giáng điên vì cõi thơ của ông. Trùng trùng lục bát. Vỡ bờ lục bát. Lục bát của ông làm ra đến triệu bài. Và, hàng triệu câu thơ đó, kết thành một “đoạn trường” thi ca, có thể xem như là tác phẩm đáng được lưu truyền thứ hai, sau “Đoạn Trường Tân Thanh”. Đọc thơ Bùi Giáng như thấy được một cuộc lưu vong đang rầm rộ trở về trong tiết tấu sa mù đầy ngẫu hứng. Những câu thơ linh hoạt dị thường. Liều lĩnh. Vượt xa trong thời gian vô tận” (Vài ý nghĩ về Lục bát – ChinhVn.net).

Những cái hay, cái đẹp, cái tinh, cái quái trong Lục bát Bùi Giáng đã được nhiều người bàn đến. Nay, tôi xin được đề cập đến một mảng Lục bát không kém phần quan trọng trong thơ Trung Niên Thi Sĩ, đó là: Lục bát biến thể.

Công bình mà nói, trong thơ hiện đại, Lục bát không chỉ biến thể ở Bùi Giáng mà ở rất nhiều nhà thơ, đặc biệt là các nhà thơ trẻ đương đại làm Lục bát. Tuy nhiên, sự biến thể hoặc phá thể của họ chỉ là thi thoảng, mà sự thi thoảng đó cũng chỉ là những biến thể không quá xa với câu Lục bát truyền thống (ví dụ như cách ngắt dòng để thay đổi nhịp thơ hoặc mở rộng số chữ trong câu,…). Còn với Bùi Giáng, Lục bát biến thể được ông tuôn ra một cách tự nhiên giống như khi ông làm Lục bát nguyên thể, gắn liền với biến động bão giông trong lòng ông và có một tần suất lặp đi lặp lại rất cao. Cơ hồ như, ngay lúc ấy, chính lúc ấy, chỉ có cách biến thể ấy mới nói hết những gì mà lòng ông muốn nói. Nghiên cứu Lục bát Bùi Giáng, ta có thể tìm ra một số mô hình biến thể rất phổ biến như sau:

1. Biến thể bằng cách mở rộng số chữ trong câu

Thông thường, sự mở rộng số chữ trong câu ta thường thấy các tác giả mở rộng câu Bát. Ví như: Thương nhau mấy núi cũng trèo/Ngũ lục sông cũng lội, thất bát cửu thập đèo cũng qua (Ca dao), Khúc ca sâu nặng nghĩa tình/ Nốt ơn cha nốt nghĩa mẹ nốt ru mình ngân nga (Mai Bá Ấn)… Còn sự mở rộng số chữ của Bùi Giáng thì lại rất đa dạng và phong phú.

a) Mở rộng câu Bát

Cũng như ca dao và cách biến thể Lục bát của các tác giả khác, Bùi Giáng đã mở rộng câu Bát:

– Chúng ta có thể hiểu chim

Nhưng làm sao chim hiểu được máu tim con người (Chuyện chim) – Cuối cùng kết thúc tiêu tao Thái Bình Dương chiến trận dạt dào đạn bom (Không đề) – Em ôi! Buồn tủi chất chồng Đẻ đau mang năng nặng phiêu bồng làm sao! (Ông là ai)

Ở đây, lẽ thường, dù muốn mở rộng bao nhiêu số chữ trong câu Bát thì cuối cùng cái chữ dùng để gieo vần với chữ cuối câu Lục vẫn cứ phải là chữ đứng thứ ba tính từ chữ cuối câu Bát ngược trở lại (các chữ tô đậm ở trên). Nghĩa là, chỉ mở rộng số chữ đứng trước chữ thứ 6 của câu Bát nguyên thể. Bùi Giáng không dừng lại ở đó, ông lại còn mở rộng cả phía sau chữ thứ 6 của câu Bát nguyên thể, cho gieo vần ở chữ thứ tư tính ngược từ chữ cuối câu Bát :

Tặng tôi vần điệu phiêu bồng Về sau tôi sẽ yêu ông hơn bây giờ (Lời thôn nữ Thanh Châu). Vì sao? Em biết lâm ly Anh từng đã trải – mà không một lời gì nên nói ra (Vô tận)…

Có khi lại đẩy chữ gieo vần của câu Bát về tận vị trí thứ 5 và thứ 6 tính từ chữ cuối câu:

Rồi về sau đứt ruột chín chiều Người ta tự tử- một liều thuốc độcquyên sinh Sau rồi anh sống một mình Buồn rầu quá độ anh quyên sinh cũng cô độc một mình (Trần gian)…

Điều đáng nói ở đây là, nếu ta giả dụ xin phép Bùi Tiên sinh cắt bớt các chữ mở rộng để trả về Lục bát nguyên thể thì nhất định Bùi sẽ không chấp nhận và cả với chúng ta, ta vẫn thấy, câu Lục bát ít hay hơn và đánh mất hoàn toàn chất thơ Bùi Giáng. Ví dụ: Vì sao em biết lâm ly/ Anh từng trải không lời gì nói ra hoặc: Sau rồi anh sống một mình/ Buồn rầu quá độ anh quyên sinh một mình …

Bùi Giáng còn mở rộng câu Bát thành hai câu Ngũ, mà cụ thể theo số câu là: Lục-Ngũ-Ngũ-Lục-Bát. Khi hóa thân thành “thôn nữ bờ mương”, Bùi Giáng thường có lối đối thoại Lục bát tự nhiên, gần gũi với ca dao như thế:

Tình yêu đã lỗi muôn vàn (Em)? Thiên hương kiều diễm (Anh)?- điếm đàng Sở Khanh! Bài thơ hiện tại thất thanh Gào kêu em giúp giùm anh qua đò (Thôn nữ nương dâu)…

b) Mở rộng câu Lục: Trong Lục bát biến thể Bùi Giáng, ta có thể thấy nhiều dạng mở rộng này:

– Mở rộng câu Lục thành Thất Thiên hương gồng gánh tuyệt vời Chăm lo cho cái quên đời bỏ đi Đời tài hoa? Quốc sắc lâm ly Đời thục nữ cũng một nghi vấn nào (Chuyện mất hút)…

Ở đây, cũng cần thấy thêm, thanh của câu Bát cuối khổ thơ: Đời thục nữ cũng một nghi vấn nào cũng được Bùi Giáng biến thể không giống với cái kiểu Bằng – Trắc thông thường, mà việc đó cũng không làm tổn hại đến vần của Lục bát truyền thống, chỉ thấy nó lạ vì cái kiểu “nói thơ” rất Bùi Giáng này.

– Mở rộng câu Lục thành Bát Em từ tuyệt thể bơ vơ Tấm thân liệu những từ giờ liệu đi Các anh? Thanh Hiên Liệp Hộ nói gì?… (Em đi)

Quan trọng hơn, nếu ta trả lại nguyên thể cho các câu biến thể này thì sẽ trở thành những câu Lục bát rất bình thường, không thể thấy cái chất phong trần, ngông nghênh, nghiêng ngã của Đười Ươi Thi Sĩ.

– Mở rộng câu Lục thành Cửu, Thất Người hỏi tôi: “Từ đâu ông đến nơi đây?” – “Thưa cô thôn nữ từ đây tôi về” – “Ủa phải anh Sáu Giáng đó không?” – “Và cô có phải cô Bông năm nào?” (Đi về làng xóm).

Cách mở rộng mang hơi thở bình dân này xem ra lại rất phù hợp với lối nói đối đáp, vừa rất ca dao lại vừa hiện đại phù hợp với ngữ cảnh giao tiếp.

c) Mở rộng cả câu Lục và câu Bát – Mở rộng Lục bát thành Lục-Cửu-Thất-Cửu-Cửu-Lục-Thất. Tặng tôi vần điệu phiêu bồng Về sau tôi sẽ yêu ông hơn bây giờ Bây giờ thấy mặt ông bơ thờ Hẹn mai trở lại với bài thơ tưng bừng Tôi sẽ chào ông với vẻ mặt vui mừng Nhưng ông già nua quá độ Mà tôi thì lẫy lừng trẻ măng (Lời thôn nữ Thanh Châu).

Nếu không xuống dòng mà ghép câu 6 và 7 thành 1 câu thì mô hình sẽ là: Lục-Cửu-Thất-Cửu-Cửu-Thập tam để tính đủ 3 cặp Lục bát (6 câu). Nghĩa là trong 7 câu thơ chỉ còn lại nguyên thể có 2 dòng Lục (theo cách tính số chữ theo dòng thơ hiển hiện: dòng 1 và dòng 6- chứ thật ra dòng 6 này là biến thể của câu Bát cuối cùng), câu Bát hoàn toàn biến mất, nhưng đọc lên vẫn biết nó là Lục bát do yếu tố gieo vần quyết định. Đoạn thơ này đọc lên biết ngay là của Bùi Giáng chứ không ai khác. Nó lại mang âm hưởng của ca dao vì Bùi thi sĩ đang hóa thân để nói cho đúng “Lời thôn nữ Thanh Châu”. Độc đáo của biến thể Lục bát Bùi Giáng chính là những yếu tố này.

– Mở rộng Lục bát thành Lục-Bát-Cửu-Lục-Bát

Trăm năm trong cõi người ta Cái ngày khổ tận ắt là cam lai Chữ tài liền với chữ lai rai một vần Em về thánh thể thành thân Tôi đi tham dự đạp thanh tôi về (Ngày mai).

Nếu không là thơ Bùi Giáng, ắt người đọc sẽ cho rằng, thiếu một câu Lục. Nhưng đã là Bùi Giáng thì ai cũng chấp nhận sự biến thể này. Bởi lẽ, một khi muốn bước vào thế giới Lục bát Bùi Giáng, mọi người đọc đều luôn chuẩn bị cho mình một tâm thế để sẵn sàng tiếp nhận những chiêu thơ quái dị của ông.

– Mở rộng Lục bát thành Lục-Cửu-Thất-Thập-Lục-Thập nhị

Rõ ràng nếu chỉ căn cứ vào mô hình câu như trên (Lục-Cửu-Thất-Thập-Lục-Thập nhị), chẳng ai dám bảo đây là thơ Lục bát. Nhưng khi đọc cụ thể vào thơ, do vẫn giữ rất kỹ yếu tố gieo vần nên ai cũng thấy nó là Lục bát biến thể. Cái tài của Bùi chính là lẽ đó:

Tôi sẽ chào ông với vẻ mặt vui mừng Nhưng ông già nua quá độ Mà tôi thì lẫy lừng trẻ măng Khó nghĩa thay! Cái lẽ thường hằng Oái oăm vô tận là cái lằng tằng éo le (Lời thôn nữ Thanh Châu)…

Lẽ ra, đã là Lục bát phải luôn luôn đi thành một cặp (4 câu). Ở đây, lại là 5 câu vì câu thứ 2 đã được ông “hô biến” thành 2 câu (Lục-Thất).

– Mở rộng Lục bát thành Lục-Thập-Thất-Thập-Lục-Thập nhất

Với một con người “phóng túng hình hài”, phóng túng cả trong tâm hồn lại giàu chữ nghĩa bình dân và chữ nghĩa văn chương như Bùi Giáng, rõ ràng ông đã đẩy Lục bát nguyên thể đi rất xa, nhưng cái hồn Lục bát, hồn ca dao thì vẫn như còn nguyên đấy:

Tuy nhiên em phải biết rằng Lôi thôi rất mực là cái lăng tằng chiêm bao Tình yêu không thiết lập lũy hào Chỉ riêng le lói là cái tư trào tan hoang Tan từ bốn ngõ ba đường Tới tan hoang khắp chốn, là cái bồn chồn bẻ bai (Đáp lời thôn nữ)… – Mở rộng liên tục hai câu Bát Lục liền nhau Tôi làm thơ để tặng nàng Để nàng cho phép tôi đàng hoàng thành tiên Mai sau thiên hạ sẽ kháo với nhau rằng Thằng Bùi Điên ấy là Tiên Giáng Trần (Nàng tiên trở lại).

Ở đây chỉ có câu Lục đầu và câu Bát cuối là nguyên thể, còn câu Bát đầu đã trở thành Cửu, đặc biệt câu Lục sau cũng lại là Cửu. Cái trạng thái phiêu bồng Tiên và Điên lẫn lộn đã khiến Bùi Giáng tuôn ra một kiểu Lục bát lạ lùng như thế. Mà, khổ là, phải như thế, mới ra Bùi Giáng.

2. Vừa mở rộng số chữ trong câu vừa gieo vần trắc

Nói đến vần trong Lục bát, nhất định phải nghĩ đến vần bằng. Tuy nhiên, thi thoảng trong ca dao và ở một số nhà thơ có ý thức cách tân Lục bát khác vẫn có xuất hiện cách gieo vần trắc, nhưng rất hiếm, và thông thường là gieo ở vần lưng (giữa câu): Đã thương nhau thì thương nhau cho chắc/ Bằng có trục trặt thì trục trặt cho luôn (Ca dao), Hương giang hoa tan bèo hợp/ Mưa rơi lộp độp thủng nón bài thơ (Mai Bá Ấn)… hoặc chèn vào một câu vần trắc bất ngờ: rừng xa nhạc ngựa tái tê/ em mơ đá nở đầy khe hoa vàng/ Vừ Già Pó về Mèo Vạc/ lang thang cuối đất cùng trời/ quê mình cứ vẫn thế thôi quê mình (Thanh Thảo)… Còn với Bùi Giáng, ông sử dụng “loạn đả” vần trắc trong Lục bát:

– Lục-Bát-Thất trắc-Bát trắc-Lục-Bát

Ở đây, Bùi Giáng gieo vần trắc ở cả câu Lục và câu Bát. Điều kỳ diệu là sau cái sự “loạn đả ngông cuồng” ấy, hơi thơ Lục bát vẫn chảy rất tự nhiên:

Đời xiêu đổ lộn đường đi đứng Nguồn xưa đâu anh lững thững tìm về Gặp em tưởng gặp tình quê Nào ngờ cố quận chán chê anh rồi (Chuyện Chiêm bao – 24)…

Với mô hình biến thể này, ta có cảm giác, Lục bát Bùi Giáng tuôn chảy như dòng thác, mà những câu biến thể như một vài viên đá tảng nhô lên, nhưng cũng không đủ sức làm cho Lục bát lệch dòng:

Em đi lúc gió đang bay Gió bay em bước cỏ say sưa mừng Bàn chân trần năm ngón chân Chân năm ngón như sương đầm lá ướt Cỏ chào em như phơi mở linh hồn Em giẫm lên nhẹ nhẹ dịu dàng Tình yêu xuân thắm nồng nàn xiết bao (Đường xuân -14)…

Rõ ràng, Bùi Giáng biến thể, nhưng cái sự biến thể này khiến người đọc cảm thấy hứng thú bởi ông đã thổi vào một làn gió lạ, làm dậy sóng cái vần điệu tĩnh tại bấy lâu như mặt nước hồ thu của Lục bát nguyên thể.

Nghĩa là ở mãi nơi đây Làm người dân Việt tháng ngày thong dong (Có nhiều ăn nhiều, có ít ăn ít) Có nhiều nhậu nhẹt vuông tròn Có ít nhậu nhẹt cũng tròn vuông như thường (Ngày sau ông sẽ)…

Nếu gọi nhà thơ là “phù thủy của ngôn từ” thì đúng Bùi Tiên sinh thuộc bậc “Đại phù thủy”.

3. Những biến thể Lục bát độc đáo

Ngoài những kiểu biến thể như trên, đọc Lục bát Bùi Giáng ta còn nhận ra rất nhiều những cách biến thể độc đáo khác.

– Mở đầu Lục bát bằng hai câu Lục

Phép biến thể này có đặc điểm chung là chữ cuối câu Lục đầu gieo vần với chữ cuối câu Lục sau, rồi sau đó lấy chữ cuối câu Lục sau gieo với chữ 6 câu Bát để trở về Lục bát. Có thể nói, đây là cách biến thể rất riêng của Bùi Giáng, rất khó tìm thấy trong Lục bát Việt Nam, mà nếu có thì cũng nhất định học từ Bùi Giáng mà ra:

Nàng có mặc áo mặc quần – Đây là rất mực giữa rừng Chẳng ma nào thấy nàng ngần ngại chi (Chuyện chiêm bao – 13) Trăm năm thương hải tang điền Phù trầm quán kiến vô duyên

Tòng lai giai mính diện tiền giai nhân (Một nàng tiên) …

– Mở đầu Lục bát bằng câu Bát

Đã là Lục bát tất phải Lục trước Bát sau, vậy mà chàng Trung Niên Thi Sĩ này, dù yêu Lục bát đến tận cùng gan ruột, vẫn cứ nhởn nhơ phá thể, đảo lộn tứ tung để câu Bát vọt cả lên đầu câu Lục:

Chiêm bao tôi thấy tôi về Quảng Nam Dòng khe mất bóng đá vàng Dòng sông trôi xuống Hội An, Kim Bồng (Tôi thấy tôi về) Chiêm bao tôi thấy tôi về Quảng Nam Rong chơi Đại Lộc, Điện Bàn Duy Xuyên, Tiên Phước, Hòa Vang, Thăng Bình (Về Quảng Nam)…

Và tôi nhớ, hình như ông có hẳn một bài thơ Bát lục, tôi đã có đọc qua, rất ấn tượng, nhưng giờ chưa lục lại được trong toàn bộ thơ Bùi Giáng mà tôi đang hiện có!

– Mở rộng Lục bát thành Thập-Thập tứ

Nói Thập-Thập tứ là dưới con mắt của nhà nghiên cứu lấy yếu tố gieo vần của thơ Lục bát làm nền. Còn theo số chữ trong câu thì lại là: Tứ – Lục/ Tứ – Bát. Nghĩa là, đưa thêm vào trước câu Lục và trước câu Bát, một câu Tứ:

Chiều hôm phố thị Em ngồi đếm lá bay chơi Đèn khuya phố thị Sao xưa sáng ở trên đồi cây rung Những lời cũ kỹ Một trời thu để nhớ nhung Chuyện đời giản dị Chiêm bao tay nắm vô cùng ngón tay (Chiều hôm phố thị).

Nếu bỏ hết 4 câu Tứ thêm vào này thì sẽ trở về 4 câu Lục bát nguyên thể: Em ngồi đếm lá bay chơi/ Sao xưa sáng ở trên đồi cây rung/ Một trời thu để nhớ nhung/ Chiêm bao tay nắm vô cùng ngón tay. Mà nếu như vậy thì bài thơ sẽ không còn hay, không còn là thơ Bùi Giáng và cũng không còn cái đầu đề bài thơ là Chiều hôm phố thị.Nếu quan niệm đề bài thơ là hồn của bài thơ thì, cái Chiều hôm phố thị (cái biến thể) là yếu tố chính (hồn) của bài thơ chứ không phải là những câu Lục bát nguyên thể trong bài.

– Gieo vần chữ 7 của câu Bát

Đây lại là hiện tượng khá độc đáo dường như chỉ có riêng ở Lục bát Bùi Giáng. Ông đã tự làm lệch đi quy tắc gieo vần của Lục bát truyền thống. Nhưng dường như để người đọc không cảm thấy “gặp chướng ngại vật”, ông thường sử dụng “từ láy hai” (mông lung, long lanh) để gieo vần cho câu Bát:

Nửa đời bê bối thân anh Một miền đi khuất trong âm thanh nào (Thiếu phụ trở về) Ngày xưa xanh ngút mái trường Cỏ xanh bờ trúc bến sông Hương chào (Lối cỏ trường xưa)… 4. Bùi Giáng và Chủ nghĩa Hậu hiện đại qua Lục bát biến thể

Về vai trò của Bùi Giáng đối với Chủ nghĩa hậu hiện Việt Nam, Đỗ Lai Thúy cho rằng chính Bùi Giáng là người đi đầu, người “mở cửa”: “Bùi Giáng đã vượt qua chủ nghĩa hiện đại, mở một cánh cửa vào hậu hiện đại, để hôm nay, càng lúc càng đông nhà thơ trẻ, với những kích thước tài năng và tầm vóc tư tưởng khác nhau, chen chân qua khung cửa hẹp ấy. Nếu trước đây, Nguyễn Du mở ra thời kỳ trung đại cổ điển trong văn học Việt Nam, nâng nó lên ngang tầm khu vực Đông Á, còn Tản Đà vào những thập niên đầu thế kỷ XX đã mở đầu cho thời hiện đại, đưa văn học Việt Nam vào quỹ đạo thế giới, tuy có sự lệch thời gian, thì Bùi Giáng ở những mười năm cuối của cùng thế kỷ ấy đã đi đầu trong việc mở ra một thời đại mới cho văn học Việt Nam, văn học hậu hiện đại” (Nhà thơ của các nhà thơ, Bichkhe.org). Ở đây, tôi chỉ xin nêu một vài yếu tố Hậu hiện đại qua Lục bát biến thể của Bùi Giáng.

– Lối viết tự động

Có thể nói, Bùi Giáng là một hồn thơ lai láng đất trời. Thơ ông tuôn ra như mưa nguồn, thác đổ. Chính vì lẽ đó, lối thơ tự động thể hiện rất rõ trong toàn bộ thi phẩm Bùi Giáng. Với Lục bát biến thể, dường như ông không còn nghĩ đến yếu tố vần (một đặc trưng sinh tử của Lục bát). Ở đó, có nhiều bài, nhiều đoạn thành công:

Em đi chồng chất oán hờn Tưởng như triều biển đang lồng lộn dâng (Chuyện chiêm bao – 19) Giai nhân số dzách một cây Mất trinh mà vẫn cứ ngây thơ cười Rằng: “trinh” chữ ấy đâm chồi Chết từ cái mất mà ra cái còn (Số dzách một cây)…

Nhưng cũng có nhiều bài, nhiều đoạn, do không được kiểm soát nên tuôn ra quá tự nhiên, thiếu trau chuốt ngôn từ, đặc biệt với Lục bát là thiếu sự kiểm soát về vần. Cứ theo bản năng thơ, Bùi Bàng Dúi tự do phá thể Lục bát kéo theo sự lạc vần (một điều tối kỵ của Lục bát truyền thống):

Nói ra thiên hạ người ta Sẽ hồ đồ nghi hoặc – tự hỏi rằng thế thôi (Vô tận) Tuy nhiên nỗi ấy còn tùy Cũng còn nỗi khác tự tim mình tuôn ra (Ngày mai)…

Cũng chính từ lối thơ tự động ấy mà khi biến thể Lục bát, Bùi Giáng đã để vần gieo trùng chữ nhau. Ở đó, cũng có nhiều câu trùng vần nhưng rất tự nhiên, rất Bùi Giáng:

Thở than rằng giấc mộng đầu Ồ em Gái Núi dịu dàng Ngập ngừng em hỏi dở dang là gì (Ngập ngừng – 3) Ngắm người lại ngó đến ta Người là người lạ ta là ta quên Quên người ta biết ta quên Nhớ người khuôn mặt mà quên tên người (Quên Quên Quên)…

Nhưng cũng có những lúc do thiếu kiểm soát khiến sự lặp vần làm nghẽn dòng chảy tự nhiên của Lục bát xưa nay:

Cười như quỷ khóc như ma

Cụ Hồ bảo cứ để cho nó quỷ ma tha hồ (Quả nhiên như thế) Làm sao nghe được lời chào Chỉ còn vô tận chắp tay chào vu vơ (Ngày mai)…

Đây cũng là nhược điểm thường thấy trong lối Thơ Tự động nói chung.

– Đưa ra hai phương án cho người đọc tự chọn

Nếu quan niệm, người đọc là một đồng sáng tạo tác phẩm cùng với tác giả, thì Bùi Giáng là nhà thơ đã biết phát huy sớm quan niệm này trong quá trình sáng tác của mình. Thể hiện rõ nhất là, với tài năng và vốn chữ của mình, ông thường đưa ra cả hai phương án để người đọc thích cách đọc nào thì đọc, tham gia cấu trúc lại tác phẩm theo cách ấy. Ta thử xét đoạn Lục bát biến thể sau:

Nghĩ rằng tội lỗi tại gương Đập tan nát tấm gương tròn trớ trêu Về sau chẳng dám bòng đèo (đèo bòng) Soi làm chi nữa cho lòng rối tung (Soi làm chi nữa cho hút heo nỗi lòng)- (Người đẹp soi gương)

Cách đọc 1:

Nghĩ rằng tội lỗi tại gương Đập tan nát tấm gương tròn trớ trêu Về sau chẳng dám bòng đèo Soi làm chi nữa cho hút heo nỗi lòng.

Cách đọc 2:

Nghĩ rằng tội lỗi tại gương Đập tan nát tấm gương tròn trớ trêu Về sau chẳng dám đèo bòng Soi làm chi nữa cho lòng rối tung

Với khổ Lục bát biến thể sau đây:

Cây tươi lá thắm thật thà Cây tươi tốt lá ngọc ngà trái cây (Cây thăm thẳm lá cây già cây non) (Cây còn thì lá cũng còn) Cô nương rất mực vuông tròn Còn tròn vuông cả hơn tròn trái cây (Vàng)

thì người đọc nào ưa Lục bát nguyên thể, lối gieo vần chỉn chu thì đọc (cấu trúc lại) là:

Cây tươi lá thắm thật thà Cây thăm thẳm lá cây già cây non Cô nương rất mực vuông tròn Còn tròn vuông cả hơn tròn trái cây

Còn người đọc nào thích gieo chệch vần theo lối tự động thì đọc (cấu trúc lại) là:

Cây tươi lá thắm thật thà Cây tươi tốt lá ngọc ngà trái cây Còn tròn vuông cả hơn tròn trái cây…

Tóm lại, lạc vào thế giới (rừng thơ) Lục bát biến thể Bùi Giáng ta lại càng phát “kinh” về sự rậm rạp các loại cây, chằng chịt những loài dây leo tinh quái của thơ ông. Có thể nói: Nếu Lục bát Bùi Giáng là một biển thơ thì Lục bát biến thể Bùi Giáng là những khe, lạch, con suối, dòng sông đa dạng đa hình. Trong thế giới Lục bát biến thể ấy nhất định sẽ có những khúc đục (nhược điểm), khúc trong (ưu điểm). Nhưng cả đục và trong ấy, thảy cũng đều góp phần làm nên một phong cách Bùi Giáng không thể lẫn lộn cùng ai.

Chùm Thơ Lục Bát Viết Về Tình Yêu Hay Nhất

Tuyển chọn những bài thơ lục bát tình yêu mới và hay nhất viết cho những người đang yêu.

BÀI THƠ: MÃI YÊU

Tác giả: Hạ Buồn

Tình yêu là phép nhiệm màu

Giúp ta nhích lại gần nhau trong đời

Xua tan cảm giác chơi vơi

Niềm tin rực sáng, cảnh đời đẹp hơn.

Trí tâm thức tỉnh không sờn nghĩa ân

Gần xa trợ giúp tương thân

Anh em, cha mẹ ân cần hỏi han.

Giảm đi bao cảnh trái ngang

Nỗi lòng nhẹ nhõm, thênh thang bước đường

Không còn chua xót đêm trường

Đớn đau trăn trở, chán chường kêu oan.

Không còn là giấc mơ hoang

Nhà nhà đầm ấm vẹn toàn yêu thương

Nụ tình chớm nở vấn vương

Đua nhau khoe sắc môi hường nở hoa.

THƠ TÌNH LỤC BÁT: BÊN EM ANH NHÉ

Tác giả: Quỳnh Liên

Cho anh những bữa cơm ngon

Cho anh khẽ chạm môi son hằng ngày

Cho anh giấc ngủ nồng say

Cho anh lời đẹp ý hay dịu dàng

Cho anh dáng ngọc đoan trang

Cho bầy trẻ nhỏ em càng yên tâm

Em xin chia sẻ thăng trầm

Em xin xoá bỏ sóng ngầm đời anh

Hôn lên môi mắt để anh vui cười

Cho anh hương dịu, cho người vợ ngoan

Bề trên hiếu kính vẹn toàn

Bởi yêu dạ cứ hân hoan rạng ngời

BÀI THƠ: YÊU THƯƠNG

Tác giả: Liên Phạm

Yêu thương gửi hết nơi xa

Kèm theo cả những hương hoa ngọt ngào,

Em tôi dáng nhỏ thanh cao

Nụ cười đằm thắm đi vào tim anh.

Với bao mộng ước mong manh

Anh trao em cả mộng lành ngàn năm,

Ngọt ngào, sâu lắng, âm thầm

Dịu êm thơm ngát hương trầm quế xưa.

Ngoài trời đã đổ cơn mưa,

Mình anh ngồi ngắm gió mưa mặc lòng.

Nhớ em thơ mộng trắng trong

Đam mê tình tứ, cho lòng xuyến xao.

Nhớ em, nỗi nhớ ngọt ngào

Gửi theo mây gió đi vào trùng khơi.

Cho anh ấp ủ một trời yêu thương.

Em là góc nhỏ thiên đường

Em là yêu dấu, mến thương ngọt ngào

Em như trăng sáng trên cao,

Nụ cười ánh mắt dạt dào tim anh!

BÀI THƠ: SỨ GIẢ TÌNH YÊU

Tác giả: Châu Lê

Bồng bềnh mây nhẹ trôi êm

Buồn lòng tôi đứng bên thềm nhớ thương

Mây ơi bay tới muôn phương

Nhắn lời tôi gửi lời thương tới nàng

Mây bay đừng vội..nhẹ nhàng

Rơi đi vần chữ tình mang nhắn lời

Mây nè..đừng chớ ham chơi

Để người ta đợi giận rơi lệ sầu

Thuộc rồi mây nhớ mấy câu

Ta thương em lắm đêm thâu mộng tình

Hỡi em gái nhỏ duyên xinh

Mây là sứ giả của mình đó nhe..

BÀI THƠ: CHÒNG CHÀNH NỖI NHỚ

Tác giả: Đỗ Thùy Lâm

Ôi sao nhớ quá tái tê phận hồng

Hỏi anh còn nhớ hay không

Nhờ mây nhắn gió nỗi lòng của tôi

Đêm buồn chiếc bóng đơn côi

Lệ trào rớt xuống mặn môi đâu còn

Thà đừng biết đến thì hơn

Yêu chi để khổ giận hờn cao xanh

Nỗi buồn cứ mãi chòng chành

Nữa thương nữa nhớ trên vành môi son

Tình buồn lòng dạ héo hon

Sầu đâu mấy độ thơ non hoá già

Tình mình như giấc mơ hoa

Hôm nào nồng thắm giờ là đắng cay

Tình mình như bóng mưa mây

Chợt mưa chợt tạnh nơi này nhớ mong.

BÀI THƠ: NHỚ

Tác giả: Liên Phạm

Trao em hạnh phúc mong chờ bấy lâu.

Khắc ghi đậm nét ngàn câu thơ tình…

Em cười chúm chím thật xinh,

Đôi mắt ẩn chứa ân tình xuyến xao.

Chứa tình anh đó dạt dào thương yêu.

Đâu rồi em những buổi chiều,

Cùng anh dạo phố yêu kiều dáng xinh.

Đâu rồi những sáng bình minh,

Em mang hạnh phúc, ân tình trao anh.

Nhớ sao, giọng nói yến oanh,

Dịu dàng thủ thỉ, ngọt lành bên tai.

Nhớ sao, nỗi nhớ thật dài…

Bên em say đắm, thiên thai cuộc tình!

BÀI THƠ: KHÔNG LÀ GIẤC MƠ

Tác giả: Nguyễn Thanh Phong

Không ai biết được chữ ngờ trước đâu

Biết là chuốt lấy khổ sầu

Nhưng ta vẫn cứ cấm đầu vào yêu

Thề non hẹn ước thì nhiều

Mấy ai làm được cái điều đó chưa

Như trời sáng nắng chiều mưa

Như mây và gió đẩy đưa bất thường

Lần đầu nếu chọn sai đường

Có khi chuốt lấy đau thương cả đời

Không như các thứ trò chơi

Mà người điều khiển được rồi chán ngay

Yêu nhau thì phãi nồng say

Chọn đời suốt kiếp không thay đổi lòng

Cũng không một dạ hai lòng

Đồng cam cộng khổ vợ chồng bên nhau

Sớt chia cay đắng ngọt ngào

Thì làm gì có thương đau để buồn

Quan tâm nhiều đến đối phương

Mãi không có chuyện lệ tuông vì tình.

BÀI THƠ: ĐỢI EM QUAY VỀ

Tác giả: Phan Thanh Tùng

Từng giây từng phút muốn chung lối về

Đợi em trở lại nơi quê thanh bình.

Của người con gái đẹp xinh nhất đời

Yêu nhau chẳng muốn xa rời

Nhưng vì nghịch cảnh lệ rơi cam đành.

Cho nợ duyên mãi an lành tháng năm

Tình anh vẫn đợi đêm nằm nhớ thương.

GIọt sầu cứ thế hoài vương

Em ơi có biết canh trường xót xa

Chờ ngày hội ngộ đậm đà duyên trao.

♥ Thư giãn: Chùm thơ vui so sánh tình yêu Xưa và Nay

THƠ TÌNH: NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU

Tác giả: Liên Phạm

Tình yêu là chuyện muôn đời

Khi yêu có cả ngọt bùi đắng cay

Dạt dào ngây ngất đắm say

Giận hờn đến nỗi lung lay dạ lòng

Cách xa nhung nhớ phập phồng nỗi lo

Chỉ vì tự ái khiến cho hiểu lầm

Bằng không quậy phá hờn căm thỏa lòng

Gây nên bi kịch bão giông

Sẵn sàng bẻ gãy chữ đồng làm đôi

Sao không suy nghĩ thử coi

Chịu lui một bước khúc nôi giải bày

Hãy nên hòa giải sống ngay hết lòng

Vị mùi tha thiết thắm nồng

Cùng nhau vun đắp thông dòng nghi nan

Ra vào chỉ biết khóc than

Chi bằng nuôi dưỡng tâm an nghĩa tình.

THƠ LỤC BÁT: ƯỚC MƠ TÌNH YÊU Tác giả: Đức Trung – TĐL

Anh luôn mơ ước mộng lành

Dù cho xa cách tình anh vẫn nồng.

Đừng làm băng giá… má hồng phôi phai.

Tim anh cửa đóng then cài

Nỗi buồn man mác biết ai thương mình?

Hẹn nhau trọn kiếp ba sinh

Có ai biết trước biển tình bão giông ?

Nỗi niềm em có biết không?

Tình anh rơi xuống dòng sông Thu Bồn.

Mỗi khi chiều tím hoàng hôn

Lòng anh khắc khoải…bồn chồn nhớ em.

Nỗi buồn thương nhớ trong đêm

Em như làn gió bên thềm đợi anh.

Bao nhiêu tình cảm chân thành

Trao nhau ân ái em anh thỏa lòng.

Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông

Tình yêu mãi mãi trong lòng đôi ta.

THƠ LỤC BÁT: EM NHƯ LÀN GIÓ 4 MÙA Thơ: Đức Trung – TĐL

Mơn man trên mái tóc anh nhẹ nhàng.

Mùa xuân thủ thỉ khẽ khàng

Lời yêu thương…thật dịu dàng ấm êm.

Anh về thao thức từng đêm

Em như làn gió bên thềm đợi anh.

Đêm hè dưới ánh trăng thanh

Ru anh gió hát ngọt lành tiếng yêu.

Em như làn gió trong chiều

Trời xanh bát ngát sáo diều vi vu..!

Đưa hương hoa sữa biết từ nơi nao?

Đông về lạnh giá làm xao xuyến lòng.

Trời cao, biển rộng mênh mông

Em làm gió thổi, mây hồng là anh.

Tình yêu gắn kết trung thành

Bên nhau mãi mãi em – anh suốt đời.

♥ Thư giãn: Chùm thơ chế vui về tình yêu cực chất

THƠ TÌNH: ANH TÌM..

Tác giả: Đặng Minh Mai

Anh tìm chút nắng thu vàng

Mang về sưởi ấm má nàng hây hây

Tìm đâu ngọn gió thơ ngây

Đem về thổi mát vai gầy tóc em

Anh tìm trong giữa màn đêm

Ngôi sao lấp lánh cánh mềm tặng em

Tìm trong nỗi nhớ không tên

Đâu là nhớ nhất đặt lên môi hồng

Tìm trong giá rét mùa đông

Đâu rồi hơi ấm tình nồng hai ta

Cau trầu quyện thắm thiết tha mặn nồng

Tìm trong sợi nắng hừng đông

Tinh khôi ấm áp rực hồng sớm mai

Gom về thắp sáng ngày dài

Chặng đường đôi lứa chung vai gánh gồng

Tìm trong thăm thẳm đáy lòng

Sắt son chung thuỷ mãi vòng tay yêu!

THƠ LỤC BÁT TÌNH YÊU Thơ: Đức Trung – TĐL

Tình yêu như sắc cầu vồng

Lung linh rực rỡ mà lòng nhói đau.

Tình yêu như biển thẳm sâu

Những khi giông tố bạc đầu sóng xô.

Gần nhau mà chẳng bao giờ gặp nhau.

Nhớ thương…thương nhớ nát nhàu con tim.

Tình yêu ta mãi kiếm tìm?

Làm sao nỡ để cánh chim lìa đàn.

Tình yêu có lúc ngập tràn thương đau.

Nếu còn lưu luyến về nhau

Tình yêu xin giữ bền lâu trong lòng.

Thương em một kiếp má hồng

Chỉ mong gần mãi trong vòng tay ôm.

Thơ Lục Bát Về Tình Yêu

Nội Dung

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Như hoa sớm nở chiều tàn Luyến lưu nhau lắm cũng dang dở rồi Anh về sống kiếp đơn côi Đêm đêm gặm nhấm một thời mình yêu.

Dù cho thương nhớ còn nhiều Nhưng tình đã cạn đành điêu đứng sầu Nghẹn ngào thốt chẳng thành câu Thôi em hãy bước sang cầu…tìm quên.

Đời anh lên thác xuống ghềnh Tim mang vết xước chẳng rên xiết gì Âm thầm lặng lẽ bước đi Đường yêu không nợ chớ ghì níu nhau.

Thời gian rồi cũng phai màu Nhưng tình lỗi nhịp thương đau mãi còn “Gánh sầu lặn lội đầu non Chân thờ thẫn bước…lối mòn không em”.

Thơ: Liên Tâm Đưa tay hứng giọt nắng vàng Bàn tay nhỏ bé nắng tràn xuống sân Từ nay thôi hết ái ân Trò chơi kết thúc vạn lần từ ly

Phố dài người cứ bước đi Để tôi đứng lại ôm ghì tang thương Nắng lên rãi xuống cung đường Những lời mật ngọt ai vương nặng lòng.

Em về gom nắng ra hong Cho môi khô giọt lệ ròng vì đau Ngưu Lan Chức Nữ sang cầu Vô tình em thấy thương sao phận buồn.

Suối tình róc rách chảy tuôn Cuốn theo hết những ngọn nguồn ấm êm Lá rơi xào xạc ngoài thềm Lẩn trong tiếng gió nghe đêm bỗng dài

Ừ thì do lỗi em sai Thuyền đã có bến còn hoài ngóng trông… Tình si em tự vun trồng Để rồi bão nổi hóa không…hững hờ.

Thơ: Đức Trung – TĐL Anh đi xa có nhớ không? Để em ở lại phòng không đợi chờ Bao lần em thấy trong mơ Bóng anh thấp thoáng bên bờ tre xanh

Dịu dàng em đến bên anh Lời yêu thỏ thẻ yến oanh khẽ khàng Bây giờ đang độ xuân sang Vườn hồng hé nụ em càng nhớ hơn

Bao nhiêu sầu tủi dỗi hờn Gió bay đi hết chỉ còn nhớ thương Xa nhau cách trở dặm trường Tình yêu cháy bỏng còn vương tơ lòng…

Thuyền tình vẫn cập bến sông Chờ anh trở lại chỉ hồng em trao Nụ hôn say đắm ngọt ngào Lời yêu tha thiết dạt dào trong tim.

Thơ: Vũ Thắm Anh ơi nhắc lại làm gì Từ ngày anh cất bước đi sông hồ Đời em trôi dạt sóng xô Tim em lạnh giá héo khô mi sầu

Tóc xanh dù có phai màu Mà lòng son thắm ..mưa ngâu chẳng nhòa Đắm hồn theo ánh trăng ngà Mà quên thực tại ngỡ là mơ chăng

Trải qua bao mấy mùa trăng Thu vàng lá rụng sương giăng mù trời Thời gian xa vắng ngàn khơi Mà người cũng chẳng gửi lời về thăm

Tình mình ước hẹn trăm năm Mong cho thắm sắc chỉ cầm ba sinh Áo mặc sao khỏi đầu mình Nên đành lỗi hẹn duyên tình khi xưa

Xin anh đừng trách cơn mưa Trách thu rụng lá nhạt thưa tình mình Chúc anh vững bước viễn chinh Tìm được hạnh phúc trọn tình nghe anh

Em giờ chôn dấu ngày xanh Vùi quên nỗi nhớ trọn dành thủa xưa…

Thơ: Đức Trung – TĐL Vườn xưa man mác hương yêu Lối xưa tha thiết những chiều mộng mơ Sao em giờ lại hững hờ Để anh trông ngóng đợi chờ em ơi?

Ngắm nhìn chiếc lá vàng rơi Cánh chim lẻ bóng giữa trời bao la Sao em nỡ bỏ đi xa Để cho tình cảm đôi ta héo mòn?

Lời xưa em hứa sắt son Nụ hôn say đắm em còn nhớ không? Tình ta trước những bão giông Để cho sóng vỗ trong lòng…xót xa!

Má hồng em cũng phôi pha Bao đêm lệ chảy nhạt nhoà ướt mi Em buồn than khóc làm chi? Thôi đành ta phải chia ly đôi đường

Lục bát: Cỏ Hoang Tình Buồn Dòng sông kỷ niệm còn đây Đường xưa nay cũng mọc đầy lá hoa Nhưng thương anh đã nhạt nhòa Lời yêu câu nhớ thiết tha chẳng còn.

Em về điểm lại phấn son Rồi lang thang đến lối mòn chờ anh Ngờ đâu mộng vỡ tan tành Đêm về thao thức năm canh ngồi chờ.

Ngày nào hai đứa mộng mơ Đắng cay chua chát bây giờ em mang Anh gieo chi lắm phủ phàng Xuôi thuyền bỏ bến sang ngang không về.

Đông tàn lạnh buốt tái tê Bến sông vắng lặng bốn bề lá rơi Thương thay phận số một đời Tình duyên ngang trái hai nơi thật buồn.

Thơ: Đức Trung – TĐL Em ơi ngày ấy em đi Để anh thương nhớ níu ghì tuổi xuân Nhìn hoa Ban nở trắng ngần Lòng anh xao xuyến mùa Xuân đang về

Em đi phượng đỏ bờ đê Tiếng ve rả rích não nề chia ly Nhìn em lệ ướt hàng mi Mình anh ôm mối tình si đợi chờ!

Bao lần gặp lại trong mơ Vòng tay âu yếm hôn bờ môi xinh Tỉnh ra lại vẫn một mình Nhớ em…ôm mãi bóng hình trong tim

Lòng anh vẫn vững niềm tin Dù xa cách mấy vẫn tìm lại nhau Bây giờ em ở nơi đâu? Để anh trông ngóng nát nhàu ruột gan

Xa xăm cách trở non ngàn Tình anh vẫn đợi… ngập tràn yêu thương!

Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn Anh về gom hết vầng mây Cho mưa rớt xuống phủ đầy dòng sông Thả trôi nỗi nhớ bềnh bồng Ngồi trông hò hẹn…mà không thấy về.

Vắng em lòng thấy tái tê Một mình bước giữa bốn bề hắt hiu Ngẫn ngơ nhìn sóng cuối chiều Không nhau đời thấy cô liêu lạnh lùng.

Nhớ ngày đôi bóng về chung Bên nhau hạnh phúc mình cùng sánh đôi Giờ đây kỷ niệm hết rồi Mình anh từng bước nổi trôi cuối đường.

Tìm trong ký ức yêu thương Mới hay tình lắm đoạn trường gian nan Quay lưng nước mắt hai hàng Nhìn theo chiếc bóng lòng tan nát lòng.

Thơ: Đức Trung – TĐL Yêu em anh vẫn đợi chờ Cho dù cách trở đôi bờ xa xôi Mặc cho nước chảy, bèo trôi Nhưng lòng anh vẫn trọn đời nhớ mong

Bây giờ đã cuối mùa đông Ngoài trời rét buốt, trong lòng rét run Xa nhau man mác nỗi buồn Chắc em nơi ấy lệ tuôn nhớ thầm

Đông tàn gọi nắng mùa xuân Tình ta tươi đẹp trong ngần tiếng chim Nỗi niềm thổn thức trong tim Mong ngày gặp mặt niềm tin ngọt ngào

Má hồng, môi thắm em trao Nụ hôn say đắm lạc vào cõi mơ Gửi em ngàn vạn ý thơ Chứa chan trong đó vô bờ yêu thương!

Yêu yêu yêu mãi thế này! Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu Một hai ba bốn năm chiều rồi… thôi

Nơi này chán vạn hoa tươi Để yên tôi hái đừng mời tôi lên Một đi làm nở hoa sen Một cười làm rụng hàng nghìn hoa mai Hương thơm như thể hoa nhài Những môi tô đậm làm phai hoa đào Nõn nà như thể hoa cau Thân hình yểu điệu ra màu hoa lan

Ai yêu như tôi yêu nàng Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh Chung nhau dựng một trường đình Thờ riêng một vị thần linh là Nàng… (Nguyễn Bính)

Em ơi! Dẫu sống trăm năm Đến khi chết xuống, anh nằm không yên Bởi đời đẹp quá đi, em! Yêu rồi, yêu mãi, yêu thêm chẳng thừa Yêu đời biết mấy cho bưa Cả khi cay đắng đời chưa hết tình… Tiếng gà lại giục bình minh Đã yêu cuộc sống, nằm thinh được nào!Giản đơn chiếc áo mặc vào, Cởi ra còn nhớ, huống bao năm trường Yêu đời trong máu, trong xương Lòng anh hạt muối đại dương bồi hồi Quê anh cà nhút mặn mòi Sinh anh muối mặn yêu đời, đó em… (Huy Cận)

Tà dương khởi sắc đường chiều Chân son trỏ gót liêu xiêu dòng đời Rộn ràng ong bướm lả lơi Đây đôi mắt biếc kia ngời dáng xuân

Ngậm ngùi hai chữ phù vân Vận vào thế cuộc gian truân nửa vời Giọt hồng bao lượt đầy vơi Giọt tình bao bận nổi trôi sóng cồn

Chơ vơ người xác tôi hồn Người hình tôi bóng chon von cõi này Nửa đời trả kiếp thương vay Tóc xanh giờ đã đong đầy khói sương

Gặp nhau đây ! Giữa đời thường Tôi đi vừa hết nửa đường… mây bay Chiều buông hồn ngật ngừ say Trả vay còn một kiếp này tình ơi! (Hoàng Mai)

Tim em hóa đá lâu rồi Anh còn chăm chút đầy vơi lửa lòng Mắt em lệ đã cạn dòng Anh đem giông bão xoay vòng làm chi

Em từ hát khúc biệt ly Máu tim như đã có đi không về Tơ trời bao lượt kết se Đò tình bao chuyến nặng nề từ khi …

Lỡ làng hai chữ vu quy Thân em gửi cửa từ bi nửa vời (Hoàng Mai)

Nhớ xưa em bảo cùng anh: Nếu mai hai đứa chúng mình chán nhau Thì đời buồn biết bao nhiêu… Vô tư anh chẳng nghĩ điều ấy đâu

Ngày vui thấm thoắt qua mau Bây giờ mình đã xa nhau thật rồi Người xưa đã vắng bên trời Lời xưa đã hoá thành lời tiên tri Tình yêu đến, tình yêu đi Biết chăng thì cũng làm gì được đâu

Giá ngày ấy chẳng gặp nhau Chẳng trao ánh mắt, chẳng trao nụ cười Thản nhiên hai cái mặt người Dửng dưng đi giữa cuộc đời dửng dưng Rồi ra mỗi đứa một đường Không xao xuyến, chẳng vấn vương trong lòng Chẳng buồn, chẳng nhớ, chẳng mong Đêm không mộng mị, ngày không đợi chờ…

Giá như hai đứa… ngày xưa Chán nhau ngay lúc mới vừa gặp nhau… (Anh Ngọc)

Nói nhiều ! Viết cũng thế thôi Sân trường phượng nở hạ mời xuân đi Nhà anh bên gốc cây si Mùa thu ẩm ướt mùa thi chạnh lòng

Những chiều nắng tắt bên song Chúng mình hai đứa lệ lòng trao nhau Bài thơ lồng bóng chim câu Chiều xưa hoa tím đượm màu thủy chung

Khát khao mơ cuộc tương phùng Tình đời oan trái nghìn trùng cách xa Thời gian nhạt phấn phai hoa Em đi với dáng chiều tà nghiêng nghiêng

Ai gieo giông bão lụy phiền Nên tình hai đứa tựa miền tuyết băng Đời em mây tím giăng giăng Đời anh giọt nắng chiều hanh lối mòn

Đâu còn cái thuở chân son Đâu còn những phút bồn chồn ngẩn ngơ Đâu còn dệt mộng ươm mơ Đâu còn cái phút đợi chờ trông nhau

Sông Tương nào biết nông sâu Để duyên hai đứa mộng sầu vỡ tan Chiều xưa đừng kết giây oan Thì nay đâu phải lỡ làng tình vay (Hoàng Mai)

Mắt em còn một chút buồn Đang tâm anh thả cánh chuồn chuồn bay Em về nhốt gió heo may Giấu trăng kỷ niệm quên ngày nắng xiêu

Mười năm cay đắng đã nhiều Mười năm tim vẫn thầm yêu chính mình Một chiều nắng xế lung linh Có con bướm trắng vô tình bay qua

Vườn hồng từ dạo phong ba Xuân sang khởi sắc trổ hoa bốn mùa Dòng đời kẻ được người thua Giọt tình ai hứng còn chừa giọt đau

Chờ người ! Chờ đến bao lâu ? (Hoàng Mai)

Mưa buồn hoa lá tả tơi Em buồn em khóc cho vơi cuộc tình ! Trăm năm là cuộc hành trình Bao năm bóng nỡ xa hình người ơi

Díu dan chi một góc đời Thương vay khóc mướn một thời đắng cay Bóng chiều tóc phủ màu mây Ráng chiều chầm chậm đưa ngày vào đêm

Quanh co cỏ ướt mi mềm Bao thu ta đã lụy phiền trong nhau Mưa buồn mưa suốt canh thâu Em buồn anh cũng sầu đau bến tình

Chung riêng duyên phận chúng mình Như hình với bóng nửa tình nửa ta Con đường hoa gấm đi qua Người ơi sao chằng nhạt nhòa trong em

Giọt sầu nhẹ lướt qua tim Nghe câu lục bát nổi chìm trong tôi Bây giờ hai đứa hai nơi Mình em một bóng cuối trời buồn tênh (Hoàng Mai)

Cùng giường khác mộng sao em ? Tình ta đau đớn hơn đem tử hình! Trăm muôn mơn trớn dục tình Bằng sao được bóng in hình trong tim! Nếu anh lạc mất hồn em Thì ôm thân thể khôn tìm tình yêu! Ẩm là tim bạn rõi theo Khi xa biết có người yêu nhớ mình; Vui là trong dạ đinh ninh Hai ta, ta chẳng một mình đơn cô. Buồn là một trái tim trơ. Phía sau không hậu phương chờ đợi ta! Giữa khi nắng hạn, lạnh là Biết ai tin cậy để mà mến yêu! Anh không muốn mộng phiêu diêu Muốn yêu em, được em yêu suốt đời Hỡi em, anh nhớ thương hoài Kề nhau, mộng đã xa rồi hay sao ? (Xuân Diệu)

Ta xin anh… một chút tình Để làm chiếc bóng bên mình mỗi đêm Ta xin anh chút êm đềm Hong khô sợ nhớ bên thềm gió đưa

Ta xin anh chút hương thừa Mười năm tình vẫn… như chưa từng buồn Ta xin anh chút cô đơn Để ta làm ánh trăng lòn qua tim

Ta xin anh chút bình yên Để ta về với gió hiền cỏ hoa Mười năm tình dẫu trôi xa Mười năm ta vẫn mặn mà cùng nhau

Mười năm con nước về đâu Mười năm ta vẫn còn nhau trong đời (Hoàng Mai)

Năm xưa cũng bến sông này Sánh vai hai đứa cầm tay nhau về Chạnh lòng tách bến xa quê Anh… con đò nhỏ… não nề lòng em

Gió Xuân lay động trước thềm Đò duyên một chuyến êm đềm tình say Ngỡ rằng mình hóa bóng mây Hoa tim nở xóa bao ngày bão giông

Bây giờ tình có… như không… Ra đi là chẳng còn mong ngày về Giận người dấn bước… xa quê Sóng xô cũng mặc sương che chẳng màng

Một mình với chiếc đò ngang Chiều buông ta vẫn thẳng đàng mà đi (Hoàng Mai)

Chia tay ngày ấy sân ga Chúng mình hai đứa nhạt nhòa dòng châu Ngày xưa người khóc em đau Ngày sau em khóc… ai lau thay người

Nhạc lòng cứ thế đầy vơi Giọt tình trả mãi vạn đời chưa xong Hạ về mà ngỡ đông phong Xuân sang hồn cứ ngập dòng mưa thu

Trái tim em vẫn ngục tù Chia tay… mà ngỡ thiên thu mất rồi Năm xưa… ngày ấy… anh ơi ! Trăm năm dâu bể cuộc đời là đây (Hoàng Mai)

Chiều nay mây tím giăng sầu Nhớ người ngàn dặm nhịp cầu gẫy ngang Xuân về mà ngỡ thu sang Mưa tuôn lệ đổ miên man nặng lòng

Giờ em vui sống bên chồng Thương anh áo mỏng mùa đông lạnh lùng Phải chi ngày ấy anh mong Cầu ô nối nhịp mộng lòng chung đôi

Thì nay ta có nhau rồi Trăm năm… đâu phải nửa vời… lạc nhau Cách bao sông – bấy nhịp cầu Cho đôi ta mãi lệ sầu hoen mi

Anh từ cất bước ra đi Kẻ Âu người Á bất nghì vì đâu ? Em nghe lòng xót xa đau Chiều nay hồn có trái sầu vừa rơi

Không tình cũng nghĩa người ơi Con tim ta suốt một đời vì nhau (Hoàng Mai)

Như hoa sớm nở chiều tàn Luyến lưu nhau lắm cũng dang dở rồi Anh về sống kiếp đơn côi Đêm đêm gặm nhấm một thời mình yêu.

Dù cho thương nhớ còn nhiều Nhưng tình đã cạn đành điêu đứng sầu Nghẹn ngào thốt chẳng thành câu Thôi em hãy bước sang cầu…tìm quên.

Đời anh lên thác xuống ghềnh Tim mang vết xước chẳng rên xiết gì Âm thầm lặng lẽ bước đi Đường yêu không nợ chớ ghì níu nhau.

Thời gian rồi cũng phai màu Nhưng tình lỗi nhịp thương đau mãi còn “Gánh sầu lặn lội đầu non Chân thờ thẫn bước…lối mòn không em”

Đưa tay hứng giọt nắng vàng Bàn tay nhỏ bé nắng tràn xuống sân Từ nay thôi hết ái ân Trò chơi kết thúc vạn lần từ ly

Phố dài người cứ bước đi Để tôi đứng lại ôm ghì tang thương Nắng lên rãi xuống cung đường Những lời mật ngọt ai vương nặng lòng.

Em về gom nắng ra hong Cho môi khô giọt lệ ròng vì đau Ngưu Lan Chức Nữ sang cầu Vô tình em thấy thương sao phận buồn.

Suối tình róc rách chảy tuôn Cuốn theo hết những ngọn nguồn ấm êm Lá rơi xào xạc ngoài thềm Lẩn trong tiếng gió nghe đêm bỗng dài

Ừ thì do lỗi em sai Thuyền đã có bến còn hoài ngóng trông… Tình si em tự vun trồng Để rồi bão nổi hóa không…hững hờ.

Anh đi xa có nhớ không? Để em ở lại phòng không đợi chờ Bao lần em thấy trong mơ Bóng anh thấp thoáng bên bờ tre xanh

Dịu dàng em đến bên anh Lời yêu thỏ thẻ yến oanh khẽ khàng Bây giờ đang độ xuân sang Vườn hồng hé nụ em càng nhớ hơn

Bao nhiêu sầu tủi dỗi hờn Gió bay đi hết chỉ còn nhớ thương Xa nhau cách trở dặm trường Tình yêu cháy bỏng còn vương tơ lòng…

Thuyền tình vẫn cập bến sông Chờ anh trở lại chỉ hồng em trao Nụ hôn say đắm ngọt ngào Lời yêu tha thiết dạt dào trong tim.

Anh ơi nhắc lại làm gì Từ ngày anh cất bước đi sông hồ Đời em trôi dạt sóng xô Tim em lạnh giá héo khô mi sầu

Tóc xanh dù có phai màu Mà lòng son thắm ..mưa ngâu chẳng nhòa Đắm hồn theo ánh trăng ngà Mà quên thực tại ngỡ là mơ chăng

Trải qua bao mấy mùa trăng Thu vàng lá rụng sương giăng mù trời Thời gian xa vắng ngàn khơi Mà người cũng chẳng gửi lời về thăm

Tình mình ước hẹn trăm năm Mong cho thắm sắc chỉ cầm ba sinh Áo mặc sao khỏi đầu mình Nên đành lỗi hẹn duyên tình khi xưa

Xin anh đừng trách cơn mưa Trách thu rụng lá nhạt thưa tình mình Chúc anh vững bước viễn chinh Tìm được hạnh phúc trọn tình nghe anh

Em giờ chôn dấu ngày xanh Vùi quên nỗi nhớ trọn dành thủa xưa…

Vườn xưa man mác hương yêu Lối xưa tha thiết những chiều mộng mơ Sao em giờ lại hững hờ Để anh trông ngóng đợi chờ em ơi?

Ngắm nhìn chiếc lá vàng rơi Cánh chim lẻ bóng giữa trời bao la Sao em nỡ bỏ đi xa Để cho tình cảm đôi ta héo mòn?

Lời xưa em hứa sắt son Nụ hôn say đắm em còn nhớ không? Tình ta trước những bão giông Để cho sóng vỗ trong lòng…xót xa!

Má hồng em cũng phôi pha Bao đêm lệ chảy nhạt nhoà ướt mi Em buồn than khóc làm chi? Thôi đành ta phải chia ly đôi đường

Dòng sông kỷ niệm còn đây Đường xưa nay cũng mọc đầy lá hoa Nhưng thương anh đã nhạt nhòa Lời yêu câu nhớ thiết tha chẳng còn.

Em về điểm lại phấn son Rồi lang thang đến lối mòn chờ anh Ngờ đâu mộng vỡ tan tành Đêm về thao thức năm canh ngồi chờ.

Ngày nào hai đứa mộng mơ Đắng cay chua chát bây giờ em mang Anh gieo chi lắm phủ phàng Xuôi thuyền bỏ bến sang ngang không về.

Đông tàn lạnh buốt tái tê Bến sông vắng lặng bốn bề lá rơi Thương thay phận số một đời Tình duyên ngang trái hai nơi thật buồn.

Em ơi ngày ấy em đi Để anh thương nhớ níu ghì tuổi xuân Nhìn hoa Ban nở trắng ngần Lòng anh xao xuyến mùa Xuân đang về

Em đi phượng đỏ bờ đê Tiếng ve rả rích não nề chia ly Nhìn em lệ ướt hàng mi Mình anh ôm mối tình si đợi chờ!

Bao lần gặp lại trong mơ Vòng tay âu yếm hôn bờ môi xinh Tỉnh ra lại vẫn một mình Nhớ em…ôm mãi bóng hình trong tim

Lòng anh vẫn vững niềm tin Dù xa cách mấy vẫn tìm lại nhau Bây giờ em ở nơi đâu? Để anh trông ngóng nát nhàu ruột gan

Xa xăm cách trở non ngàn Tình anh vẫn đợi… ngập tràn yêu thương