Top 3 # Thơ Về Mùa Thu Hay Nhất Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Thơ 4 Chữ Về Mùa Hè(Hạ), Mùa Thu, Mùa Đông Hay Nhất

Tổng hợp thơ 4 chữ về mùa hè(hạ), mùa thu, mùa đông hay nhất

Có những bài thơ nào 4 chữ về mùa hè(hạ), mùa thu, mùa đông hay nhất nhỉ ?

Khí hậu ở Việt Nam ta có sự phân hóa rất rõ ràng về các mùa trong năm,Một năm sẽ có 4 mùa riêng biệt.Có những người sẽ yêu cái nắng của mùa hạ,hay yêu sự lãng mạng của mùa thu ,hay thích cảm giác cuộn tròn trong chăn ấm những khi đông về.Vì thế Vforum sẽ gửi đến các bạn bài viết Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ), mùa thu, mùa đông hay nhất để sưu tầm những vân thơ hay cho các bạn về các mùa trong năm .

Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ), mùa thu, mùa đông hay nhất

Top Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ) hay nhất 1:Em yêu mùa hè Mùa hè trong lòng tác giả là một tình yêu và niềm háo hức to lớn những lời thơ cho thấy mùa hè thật tuyệt vời với những trãi nghiệm mới như dắt trâu lên lưng đồi đầy gió mát bình yên hay hái những trái sim ăn ngọt mát ngày hè ,thả diều trên cánh đồng đầy gió..

Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ) 2:Mưa rào mùa hạ

“Vàng đấy, kìa vàng Trên trời rơi xuống!” Trẻ con la hét Đuổi theo mưa rào… – Trẻ con, thôi nào, Để chúng lại sau Ta sẽ cất mưa Vàng trời cho ấy Khi kho đã đầy Lúa mì thơm nức!​

Một cơn mưa rào bất chợt tắm mát cho những ngày hè nóng bức tuổi thơ gắn liền với những lần tắm mưa trưa hè là những trải nghiệm đáng để ai cũng thử một lần trong đời

Chọn lọc Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ) hay nhất 3:Sáng ngày hè

Sáng sớm mùa Hè Trời thật mát mẻ Gió thổi nhè nhẹ Nắng ghé xuống sân.

Một buổi sáng ngày hè thức dậy với tiết trời quang đãng yên bình với nắng vàng khắp ngõ ,tháng ngày mùa hè cứ thế an nhành bình dị cứ thế trôi qua

Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ), mùa thu, mùa đông hay nhất 4:Kỳ nghỉ hè

Giữa buổi trưa hè Ve kêu e… e…. trời ko mát mẻ Nhưng được nghỉ hè không học nên khỏe Em thích mùa hè.

Bài thơ hài hước vui nhộn về tâm lý thoải mái trước một kỳ nghỉ dài hạn đó là kỳ nghĩ hè dường như tiếng ve như báo hiệu cho một mùa khám phá phiêu lưu mới lại đến.

Tuyển tập Thơ 4 chữ về mùa hạ 5: Cuối hè Một mùa hè đã qua kết thúc cho những ngày tháng vui chơi thoải mái giờ đây mùa hạ chẳng còn háo hức râm rang như cái ngày đầu tiên nữa mà đã bình dị trong vắt trong tiết trời thu mát mẻ để bắt đầu cho những ước mơ mới

Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ) chon lọc hay nhất 6:Hè về Bài thơ là hình ảnh ngày hè về trên làng quê vốn đã yên bình nhưng càng đẹp đẽ và thơ mộng hơn trong tiết trời mùa hè càng làm cho bất cứ ai cũng có thể thấy thoải mái ở nơi này

Thơ 4 chữ về mùa hè(hạ), mùa thu, mùa đông hay nhất 7: Không đề Bài thơ về bức tranh thiên nhiên thay đổi theo bốn mùa Xuân ,Hạ, Thu ,Đông, đầy màu sắc góp phần cho cuộc đời và chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều yêu thích một tiết trời nào đấy của mùa mà chúng ta thích

Chon lọc Thơ 4 chữ về mùa thu hay nhất 8:Thu sang

Nỗi niềm mong ngóng của tác giả ở những ngày cuối hạ về một mùa thu mới sang cũng như mùa thu đã gắn với bao kỉ niệm của tác giả giờ đây cũng chỉ còn là một mùa nhớ nhung

Thơ 4 chữ về mùa thu 9:Chỉ còn những mùa nhớ Bài thơ mượn hình ảnh của hiện tượng thiên nhiên chỉ cho nỗi nhớ mong đã tạo nên nét đặc biệt của riêng bài thơ tạo nên cảm giác lãng mạng hiếm thấy ,thật ra thiên nhiên qua con mắt của nhà thơ cũng rất đẹp như vậy.

Thơ 4 chữ về mùa thu 10:Thu và cha Bài thơ là những ngày thu bên cha và những nỗi lòng mà con cái dành cho cha mẹ dù thế nào cũng phải cố gắng vì cha mẹ cực khổ mà quyết tâm học tập để thành tài cho mai sau để cuộc sống cha mẹ đỡ vất vả hơn

Thơ 4 chữ hay nhất về mùa thu 11:Thu của emThơ về mùa thu 12:Đi hết mùa thuTuyển tập thơ 4 chữ về mùa đông hay nhất 13:Mùa đông qua phốTop Thơ 4 chữ về mùa đông hay nhất 14:Mùa đông paris

Top chọn lọc thơ 4 chữ về mùa đông hay nhất 15:Những ngày cuối đông

Cảm Nhận Về Bài Thơ Thu Hứng (Cảm Xúc Mùa Thu) Lớp 10 Hay Nhất

Cảm nhận về bài thơ Thu hứng (Cảm xúc mùa thu) lớp 10 hay nhất

Đại thi hào Nguyễn Du đã từng đúc rút ra quy luật “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Thật vậy, dù cảnh có tráng lệ đến nhường nào, nhưng cũng vì tâm trạng con người mà nao núng theo. Đỗ Phủ khi xưa, vì mang trong mình nỗi nước nhà mà khiến cho mùa thu sầu như đổ lệ, để rồi nỗi lòng thi nhân khắc lên thành ánh thơ “Thu hứng”. Đó thật sự là một tuyệt tác của đời thơ Đỗ Phủ

Kể tên mười nhà thơ Đường xuất sắc nhất, sẽ thật thiếu sót nếu bỏ qua Đỗ Phủ, người từng được mệnh danh là “thánh thơ”. Cuộc đời ông gắn nhiều với những đau khổ bất hạnh, lúc nhỏ thì đói nghèo bệnh tật, khi trưởng thành lại vướng vào cảnh chiến tranh. Chưa bao giờ ông thôi làm thơ, ông gửi trọn lòng mình vào câu chữ. Khi sáng tác bài thơ “Thu hứng”, thi nhân đã trải qua mười một năm lưu lạc nơi xứ người sau loạn An Lộc Sơn. Ông sống cuộc đời lưu lạc ấy ở vùng Quý Châu, Tứ Xuyên, nơi mà núi non thi nhau hiểm trở, trùng trùng điệp điệp. Trước nơi đây, một hồn thơ Đỗ Phủ lại hướng về quê cũ, trĩu nặng suy tư. Và cũng từ đó, thi nhân mượn mùa thu để kí thác lòng mình.

Như bao bài thơ Đường khác, “Thu hứng” cũng được chia làm bốn phần đề thực luận kết. Bốn câu đầu, tác giả vẽ nên bức tranh mùa thu nơi vùng Quý Châu, có núi, có mây, có trời. Bốn câu sau là nỗi niềm của thi nhân khi đứng trước mùa thu, nhưng thực chất là đứng trước lòng mình mà nghĩ về phận lưu lạc. Mỗi phần đều có những đặc sắc về nghệ thuật và nội dung mà chúng ta còn phải khâm phục đến ngày hôm nay.

Đứng trước cảnh Quý Châu núi rừng bạt ngàn, tự nhiên lòng thi nhân cũng treo vào rừng vào núi:

“Thi trung hữu hoạ”, đối với trong thơ Đỗ Phủ quả không sai. Ta như nhìn được nét tay thi nhân chấm điểm từng nét của cảnh vật. Mùa thu về trên rừng phong, trên sương móc và núi non. Rừng phong có lẽ đã trở thành cổ điển cho mùa thu, khi lá phong chuyển màu đỏ cũng là lúc thu về. Nhưng cái nhìn tinh tế của Đỗ Phủ ở chỗ, ông nhìn được sương móc trên những cành phong rụng dần lá ấy. Lá phong mang màu đỏ sẫm li biệt, lại rụng dần theo ngày tháng, ắt hẳn là nói đến buồn đau, chia li. Nỗi buồn ấy dường như trở thành muôn thuở trong cảm xúc của mùa thu. Và giọt sương thêm vào cũng làm không khí trở nên u ám tiêu điều hơn. Cảnh thu được nhìn từ trên cao mà bao quát, nhưng dường như càng trên cao lại càng thấy xa lạ cô đơn.

Ở câu thơ thứ hai, điểm nhìn vẫn treo chênh vênh trên đỉnh núi ấy. Ba chữ “khí tiêu sâm” vang lên làm mọi thứ cũng trở nên tối tăm mù mịt. Bản dịch dùng hai chữ “hiu hắt”, tôi nghĩ có lẽ vẫn chưa làm bật lên được sự u ám đến lạnh người ấy. Không gian đó trùm lên khắp Vu sơn, Vu giáp, làm núi Vu, hẻm Vu lại càng hiểm trở. Cả không gian núi non của vùng đất Ba Thục xưa hiện ra trước mắt tầng tầng lớp lớp. Mây mù che phủ cả núi cả rừng, là mây mù tự nhiên hay lòng thi nhân sầu mà tự khắc sinh mây? Nhà thơ đã nhuốm cả ngòi bút bằng tâm trạng u sầu của mình mà vẽ nên cảnh vật.

Hai câu thực tiếp theo, ta vẫn thấy cảnh vật nhuốm màu tâm trạng bi thương của tác giả. Núi non khép lại lại mở ra sông nước bạt ngàn:

Thi nhân giờ đây không còn phải ngước mắt lên mà thu trọn cảnh vật vào nữa. Hơi thu toả vào tình sông nước, bi thương mà hùng tráng đến nao lòng. Các tính từ “rợn, thẳm” gợi tả được cái hồn của cảnh vật và cả hồn người. Vì thác ghềnh, sông hẹp nên sóng từ giữa sông cứ thế vọt lên như một cảnh dị thường trong đời. Lòng sông hay lòng người mà sâu thẳm đến vậy? Liệu đây có phải cảm giác rợn ngợp của tác giả khi đứng trước cả sóng nước lòng sông bao la? Con người dường như quá nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ.

Đến câu thơ thứ ba, mây mù lại lan toả khắp chốn: “Tái thượng phong vân tiếp địa âm”. Lúc trước là sóng chạm trời, bây giờ lại là mây tiếp đất, cảnh vật chỉ có thể gọi bằng hai chữ “hùng tráng”. Mây đùn mây dày đặc như tiếp đất, vừa tả thực lại vừa lột tả tâm trạng. Vùng mây ấy che đi cả cửa ải, che lối về chốn cũ của thi nhân. Lòng người giờ đây cũng giăng mắc trong mây, cũng mập mờ khi nhìn về cố hương.

Bốn câu thơ đầu đã lột tả được hồn của cảnh vật. Khí thu nơi đây có cái hùng vĩ tráng lệ của thiên nhiên núi rừng, nhưng lại đơn độc, lẻ loi và mang màu u ám. Cả bức tranh của vùng Quý Châu cứ ẩn hiện trong tâm trí người đọc. Tác giả chỉ điểm chứ không tả, nên sức khơi gợi càng lớn hơn bao giờ hết. Đứng trước một cảnh trời thu như vậy, lòng tác giả liệu có thể an yên?

Trong thơ cổ, thiên nhiên và con người vốn là thể hợp nhất. Cảnh núi non Quý Châu buồn như vậy, tâm trạng của người ngắm cảnh liệu có thể vui? Như một quy luật tất yêu, bốn câu thơ sau đã vén mở bức tranh tâm trạng thầm kín của thi nhân:

Đây có lẽ là hai câu thơ hay nhất trong cả áng thơ cảm hứng mùa thu. Câu thơ vừa có cảnh, lại vừa sinh tình. Không còn là những trùng điệp hùng vĩ của thiên nhiên, tác giả quay về với khóm cúc trước mặt. Dùng cúc để gợi mùa thu, đó không phải là nét mới của Đỗ Phủ. Nhưng trước màu hoa cúc ấy mà tuôn lệ thì có lẽ chỉ có nỗi lòng Đỗ Phủ. Hoa cúc nở nhưng lòng người lại tàn đến xơ xác. Liệu có phải mùa cúc nở cũng là mùa thu nơi cố hương của tác giả, làm người lại nhớ đến những mùa thu xưa? Tức cảnh sinh tình, cúc cũng vì thế mà sinh lệ theo.

Cái tài của Đỗ Phủ là dùng được những hình ảnh, chỉ cần nhắc đến là người ta hiểu được tâm trạng mình. Trên dùng cúc, câu thơ dưới tác giả đặt hai chữ “cô chu”. Dùng hình ảnh con thuyền thôi cũng đã gợi sự lưu lạc thương nhớ lắm rồi, chữ “cô” lại làm nó đơn độc lạc lõng đến nhói lòng. Con thuyền ở chở nỗi lòng thương nhớ, chở khát vọng quay về, nhưng dường như trước cả núi non mây mù, nó không tìm được lại phương hướng. Lòng tác giả cũng ngổn ngang bề bộn như con thuyền đơn độc kia.

Bức tranh mùa thu kia mới chỉ có tĩnh mà chưa có động, mới có hoạ mà chưa có thang. Hai câu kết, có chút âm thanh vang lên như muốn đem lại sự sống:

Bóng chiều giờ đây đã buông xuống nuốt trọn cảnh vật và tâm hồn thi nhân. Còn lại trong cảnh chỉ là tiếng dao thước may áo rét, tiếng chày đập vải. Là âm thanh của sự sống nhưng dường như lại nhỏ nhoi quá, không đủ để phá đi cái âm u của cảnh và làm ấm lại lòng người. Trái lại, nó làm thi nhân nhớ đến những người lính nơi biên ải khi loạn nước chưa dẹp xong, chưa thể về bên gia đình. Tiếng đập vải ấy lại càng thêm chua chát. Cái lạnh lẽo của mùa thu đã bao trùm lên tất cả ,lên cả tiếng đập vải giữa trời chiều. Âm thanh ấy khép lại bài thơ, để rồi thả vào hồn người đọc những âm vang còn băn khoăn mãi.

Như vậy, cả bài thơ là hồn của cảnh và người vùng Quý Châu. Thiên nhiên dẫu có đẹp, có hùng vĩ đến đâu cũng không làm cho lòng người khởi sắc. Vẫn là một nỗi hoài niệm về chốn cũ chất chứa, như một chiếc thuyền đơn độc lẻ loi hay tiếng đập vải giữa đất trời. Ta thấy được cả một tài năng nghệ thuật trong cách tạo vế đối, cách dùng từ, đặt câu. Đỗ Phủ đã dùng lòng mình mà trải nên thơ, đã biết cảm hứng mùa thu thành khúc thu của nhân loại.

Thời gian rồi sẽ trôi, nhưng “Thu hứng” vẫn sẽ nằm ngoài sự băng hoại của nó!

Từ khóa tìm kiếm:

cam nhan ve bai cam xuc mua thu

1001 Bài Thơ Mùa Thu Đến, Tạm Biệt Hạ Chào Đón Thu Về Hay Nhất

(iini.net) Sau loạt thơ tình cuối Hạ, mời các bạn cùng đến với những bài thơ Mùa Thu đến, chào đón mùa Thu về hay & mới nhất.

Mùa thu về xua cái nắng hạ bỏng rát chạy trốn biệt đi đâu… Nhường lại chỗ cho những cơn mưa ngâu cùng gió nhè nhẹ ngang đầu man mác lành lạnh vào mỗi sáng sớm mùa thu. Gió mơn man thổi khiến ta lim dim hưởng trọn vẹn, trong cảm giác đó không muốn ngừng. Mùi hương cỏ mật thật ngọt lịm cùng với tiết trời trong veo làm cho ta như tìm thấy cảm xúc mới lạ, dường như ta đã tìm được một điều gì đó… mơ hồ… khe khẽ thốt lên: “Ôi nàng thu dịu dàng đã về đấy ư?”…

Trong khắc giao mùa đến và đi nàng Thu gợi cho chúng ta nhiều cảm xúc nhất, nỗi nhớ cồn cào về tình yêu… cảm giác bâng khuâng xa lạ lẫn quen thuộc… tất cả như hiển hiện trong sắc thu vàng miên man trải khắp muôn nẻo.

Mùa thu là mùa của những dự cảm, của những ước mơ khát vọng rất tình. Thu về bỗng thấy mình thật lạ, như thấy mình lãng mạn hơn, xao xuyến rung động với những nỗi niềm, những tâm trạng… đan xen thật khó tả. Cảm thấy thời gian dường như không đủ dài để có thể bày tỏ hết những yêu thương, để có thể sống cho quá khứ, cho hiện tại, cho mai sau thật trọn vẹn.

Thơ Tình Đầu Thu Hay #01MÙA CÂY THAY LÁ Thơ: Bằng Lăng Tím

Cứ thầm gọi tiếng mình ơi…em nhớ Thu đang về cùng ngọn gió heo may Lá vàng rơi thềm rêu vắng mỗi ngày Bâng khuâng bước chiều nay trên lối cũ

Trang nhật ký chứa yêu thương sao đủ Mây cuối trời vần vũ thả giọt mưa Anh biết không thời khắc ấy giao mùa Em mãi đợi cố xua đi ảo ảnh

Sương giăng phủ đôi vai gầy thêm lạnh Đêm buông dần đặc quánh một màu đen Dưới cỏ khuya than thở tiếng dế mèn Bao kỷ niệm đan xen sao khó tả

Hoa cúc nở ướp hương nồng tiễn Hạ Gói nỗi buồn em thả hết người ơi Gió phiêu du thầm nhắn nhủ đôi lời Mùa thay lá chơi vơi tình Thu gọi.

THU VỀ

Thơ: Vũ Xuân Hòe

Thu đã về rồi thật đó sao Để cho lòng ta cứ nôn nao Thu về cây lá thay áo mới Tình thu sao đến thật ngọt ngào.

Trời thu xanh lặn vào mắt em Đôi mắt thêm xanh chẳng buông rèm Ai đó đang nhìn say đắm đuối Đã thấy thu cười trong mắt em.

Thu ơi em đến thật rồi sao Để cho nỗi nhớ cứ cồn cào Đêm đêm ngồi tựa bên cửa sổ Mà lòng sao cứ thấy chênh chao.

Thu đến trong ta đến thật rồi Khẽ khàng nghe tiếng lá thu rơi Ai đang đứng đợi nơi ngõ vắng Để cho lòng ta cứ chơi vơi.

ƯỚC HẸN CÙNG THU

Thơ: Bằng Lăng Tím

Con phố cũ là nơi hò hẹn Tiễn Hạ rồi Thu đến người ơi Yêu thương nhắn gió đôi lời Heo may gió lạnh sao vơi nỗi buồn

Đường ta bước giữa muôn sóng gió Em đợi hoài anh có hay không Trao nhau tất cả tình nồng Mùa Thu ước hẹn nhớ mong anh về.

THU SẦU

Thơ: Châu Ngọc

Buồn da diết thu về khơi tiễn biệt Ta tiễn người biền biệt mấy thu sang Cho hôm nay hai đứa vẫn đôi đàng Bao yêu dấu đã sang mùa dĩ vãng

Gió miên man lá vàng bay khắp ngã Từng chiều vàng lã chã tiếng thu rơi Thôi quên mau thương nhớ đã xa rồi Mà mộng ước theo thu về gõ cửa

Lá vàng rơi hay tiếng lòng chất chứa Mùa Thu nào hai đứa mộng chung đôi Em và tôi hai hướng đời ngược lối Ngõ tối tôi về ngõ sáng em đi.

Thơ Tình Đầu Thu Hay #05

THU VỀ XIN GỬI YÊU THƯƠNG

Thơ: Bằng Lăng Tím

Lối hẹn hò ngày xưa vẫn còn đây Thu mới đến lá rơi đầy ngõ nhỏ Bao kỷ niệm còn vẹn nguyên nơi đó Mùa Hạ thương hoa đỏ cánh rụng tàn

Giữ vẹn tình mong anh mãi bình an Xa mấy nẻo ngút ngàn chân trời tím Lửa vẫn cháy chưa khi nào tắt lịm Ngày tao phùng mọng chín nụ hôn yêu

Nhớ không anh đi dạo mỗi buổi chiều Anh thủ thỉ bao điều em vẫn nhớ Tình đẹp mãi như hoa kia mới nở Sắc mùa Thu rạng rỡ đóa cúc vàng

Dù dòng đời có cay đắng trái ngang Mình chung bước ngập tràn niềm vui mới Trong ánh mắt niềm hân hoan phấn khởi Kìa anh yêu! Thu mới lại đang về…

Thơ Tình Chào Mùa Thu Sang Hay #06

TÌNH THU

Thơ: Vũ Xuân Hòe

Gửi em một chút nắng vàng Gửi em một cánh lá vàng mùa Thu “Bướm vàng đậu trái mù u” Còn đâu em gái mùa Thu ngày nào.

Hương Thu êm dịu biết bao Tình Thu man mác ngạt ngào hương bay Mắt Thu xanh biếc đắm say Môi Thu thắm đượm ngất ngây lòng người.

Thu cười cho mắt lả lơi Thu yêu để mãi đôi môi nồng nàn Thu ôm cả cái mơn man Thu say trong tiếng ngập tràn yêu thương.

Chênh chao cái nắng Thu vương Lá vàng trải khắp con đường Thu qua Tình Thu mãi vẫn thiết tha Lòng ta cũng muốn giao hòa cùng Thu.

Thơ Tình Chào Mùa Thu Sang Hay #07CHỚM THU Thơ: Diệp Ly

Lời tạ từ hạ đã nói hay chưa? Mà sáng nay bóng thu vừa đến cửa Vài lá úa dật dờ bay trong gió Lối heo may bỏ ngõ để tình trôi.

Từng trang thư thu gõ nhịp bồi hồi Trời xanh thẫm mây buồn trôi nhè nhẹ Bên hàng hiên nụ cúc vàng vừa hé Dưới ao sâu sen lặng lẽ cuối đầu.

Nghe thương thương mùa hạ đã về đâu Đêm tháng bãy giọt mưa ngâu day dứt Bên sông Ngân có chăng cầu ô thước Để tương phùng Ngưu Chức một đêm vui?

Thu nhẹ nhàng nên nỗi nhớ lên ngôi Thu lộng gió để thả trôi tiềm thức Thu xôn xao cho lòng ai rạo rực Thu ngậm ngùi thêm ray rứt trời mơ.

Thơ Tình Chào Mùa Thu Sang Hay #08

CHIỀU THU HIU HẮT

Thơ: Diệp Ly

Hạ đi rồi anh có biết không anh? Chùm phượng cuối lìa cành trong tiếc nuối Thu vừa sang lá vàng rơi khắp lối Mùa phai mùa bối rối bước thời gian.

Chiều thu buông hiu hắt chút nắng tàn Gió heo may ngỡ ngàng bên song cửa Đỏ mắt chờ khi hoàng hôn thắp lửa Ảo ảnh nào lần nữa lén vào tim.

Thu trở về cho khát vọng đầy thêm Đêm trầm mặc đi tìm trong giấc mộng Cánh chim bay cuối trời xa gió lộng Để nơi này hoài vọng giữa đơn côi

Thu đây rồi sao lòng vẫn chơi vơi Nhặt xác lá tả tơi vùi ký ức Đốt tình thư bằng mảnh hồn day dứt Buồn thẫn thờ thao thức đến tàn canh.

Thu về rồi em lại để mất anh Đếm lá rơi tim mình đau xót quá Anh ở đâu để chiều hoang đến lạ Lệ thu rơi lã chã đẫm mi sầu.

Thu vẫn còn mà người đã về đâu ? Bến tương tư nhịp cầu còn dang dở Hai niềm đau hai đầu con sông nhớ Thu về rồi than thở chỉ mình em.

Thơ Tình Chào Mùa Thu Sang Hay #09MÙA LÁ RỤNG Thơ: Bằng Lăng Tím

Lá rụng vàng nơi góc phố ta qua Nắng cũng nhạt hiền hòa thương trải lối Heo may gió nhẹ nhàng vi vu thổi Những vòng xe tiếp nối cuối con đường

Thu dịu dàng mùa cốm mới tỏa hương Hoa cúc nở giọt sương mai mát ngọt Chim gọi bạn tiếng bổng trầm lảnh lót Hạ vừa xa còn xót chút hương thừa

Cây ven đường cành nhớ lá đong đưa Kỷ niệm đẹp như chưa hề phai nhạt Còn đọng mãi hương mùa Thu thơm ngát Bản tình ca dào dạt lắng trong hồn

Nhớ thật nhiều lần đầu ấm nụ hôn Xao xuyến lạ bồn chồn khi xa cách Dòng máu nóng chảy tràn trong huyết mạch Lá rụng rơi thầm trách lỗi tại mùa.

Thơ Tình Chào Mùa Thu Sang Hay #10LẮNG ĐỌNG HỒN THU Thơ: Bằng Lăng Tím

Sớm bình minh nắng rạng rỡ bên thềm Cơn gió nhẹ ru êm làn tóc rối Hoa đỏ rụng Hạ giường như cũng vội Lá vàng rơi trải lối mộng thuở nào

Thu đã về mây lơ lửng trên cao Con sóng vỗ cuộn trào bên cát trắng Bài tình khúc ru nồng nàn sâu lắng Suốt ngàn năm mang nặng nghĩa vuông tròn

Đêm buông mành le lói mảnh trăng non Em lặng bước lối mòn xưa kỷ niệm Còn đâu nữa mà cứ hoài tìm kiếm Vắng xa anh tắt lịm ngọn lửa tình

Trăng dát vàng muôn màu sắc lung linh Xin gửi chút tâm tình mùa Hạ nhớ Mình hai ngả có duyên mà không nợ Lắng hồn Thu chớm ngõ ngát hương thầm.

Thơ Tình Giao Mùa Hạ-Thu Hay #11KHÚC GIAO MÙA Thơ: Võ Sơn Lâm

Hạ đi nắng nhạt chiều nay Thu về chạm ngõ những ngày đầu tiên Cúc vàng hé nở đồng tiền Còn em lặng lẽ dưới hiên mơ màng

Giao mùa đón gió thu sang Áo dài e ấp bên đàng chờ anh Mùa này trầu lá đang xanh Cau buồng nặng hạt trĩu cành đung đưa

Thu về tan những cơn mưa Trời trong mây trắng nắng thưa ánh vàng Những cô thôn nữ chảnh sang Mơ về hạnh phúc cùng chàng đón đông.!.

Thơ Tình Giao Mùa Hạ-Thu Hay #12THU YÊU THƯƠNG Thơ: Thanh Hiếu

Hoa cúc lại nở vàng thơm ngát Làn gió chiều đang hát kìa anh Dáng xưa vẫn đứng sau mành Nhớ bao kỷ niệm ngày xanh đôi mình

Thu đã đến ru tình thêm đỏ Nụ hôn đầu ngày đó còn vương Thẹn thùng e ấp môi hường Nồng say hạnh phúc ngọt hương tình đầu

Thơ Tình Giao Mùa Hạ-Thu Hay #13THU VỀ Thơ: Quốc Phương

Chiều buông nắng sợi vàng buồn man mác Cây nhẹ rung..xào xạc lá rơi bay Thu đã về..mang theo gió heo may Con phố nhỏ..hàng cây đòi thay lá

Lời thúc giục..như tìm ai hối hả Bước chân đi..về ngả ấy xa xôi Thu về rồi..và cứ thế thu trôi Tình chờ đợi..để rồi mang nhung nhớ

Yêu biết mấy..mùa thu đầy duyên nợ Hương nồng nàn..nhắc nhở tới người thương Dù nơi đâu..dũng khí vẫn kiên cường Đừng nản chí..sầu vương vì xa cách

Mình lặng lẽ..bước chân đầy thử thách Vững lòng tin..giữ sạch gót chân son Thu lá bay..tình xuân chẳng hao mòn Dù cuộc sống..nhiều bon chen sóng gió.

Thơ Tình Giao Mùa Hạ-Thu Hay #14THU YÊU THƯƠNG Thơ: Loan Nguyễn

Thu đã về trên khắp mọi nẻo đường Đang chào đón cánh cổng trường hé mở Thu tô đẹp Hướng dương vàng rực rỡ Như lòng ai thổn thức ở trong tim

Thu đã về sao ta mải kiếm tìm Tiếng ve kêu đã lặng im trong gió Nhành phượng thắm chẳng còn khoe sắc đỏ Nỗi nhớ hôm nào đã bỏ nơi nao

Thu đã về với tất cả ngọt ngào Thêm tô đẹp cho vần thơ bay bổng Khắp làng quê rộn ràng vang tiếng trống Trung thu này lòng lại nhớ quê hương.

Thu lại về trong nỗi nhớ mênh mang Cùng dạo bước bên hàng cây đổ lá Nghe văng vẳng lòng người như rộn rã Búp sen hồng như cũng tỏa ngát hương.

Sắc dã quỳ đang nở rộ ven đường Mùi hoa sữa cũng nồng vương kỷ niệm Thu tháng Tám các loài hoa tô điểm Vị nồng nàn của nàng diễm ngây thơ.

Lòng xuyến xao tim mong ngóng đợi chờ Muốn gom cả giấc mơ Thu tháng Tám Để nhớ mãi mối tình xưa sâu đậm Sắc lá vàng gửi gắm những men say.

Cùng với em lưu giữ mối duyên này Hoàng hôn xuống tay đan tay dạo bước Rồi cứ thế chúng mình luôn có được Những ái nồng mơ ước của ngày mai.

Anh có nghe thu đã về qua ngõ Chiếc lá vàng trong gió khẽ rung rinh Chớm heo may se lạnh trái tim mình Còn vương vấn chút tình mùa thu cũ

Hàng liễu xanh vẫn bên hồ đứng rủ Cuối đường xa quán cũ vẫn đợi chờ Mối tình đầu đẹp tựa những giấc mơ Giờ đã trôi xa mờ vào dĩ vãng

Góc phố buồn từng cơn mưa lãng đãng Đôi tình nhân lẳng lặng bước bên nhau Trái tim ta sao bỗng thấy nhói đau Dù bao ngày đã nát nhàu héo úa

Thơ Tình Chào Đón Thu Về #17VỀ BÊN EM ANH NHÉ! Thơ: Violet Hoa

Anh có nghe tiếng chim đùa huyên náo Cúc Họa Mi đang rạo rực đưa hương Về đi anh tô thêm má em hường Cho đôi mình lên hương tình phiêu lãng…

Thơ Tình Chào Đón Thu Về #18KHÚC GIAO MÙA Thơ: Hiền Thu

Vừa tỉnh giấc Thu khẽ khàng chưa ngỏ Hạ chần chừ ngoài ngõ cũng ra đi Lá dần phai nghe gió hát thầm thì Như làm nũng thả tình si vạn lối

Còn chút nắng khuông chiều chưa tắt vội Ánh tà buông đang rực khối chân trời Gieo đáy lòng muôn hạt nhớ chơi vơi Khúc nhạc trỗi chứa chan lời dìu dặt

Cơn gió lạ len vào hồn se sắt Thổn thức về đi góp nhặt ngàn phương Sắc hoa xưa trải rộng cuối con đường Niềm day dứt bởi mùa thương dang dở

Nay thu tới vẫn bồi hồi bỡ ngỡ Người thương ơi hỏi duyên nợ có còn Có khi nào phương ấy chợt héo hon Lòng chững lại bởi chưa tròn hẹn ước.

Thơ Tình Chào Đón Thu Về #19ĐÓN NÀNG THU! Thơ: Nguyễn Thị Thắm

Nàng Thu vừa đến sớm nay Gót son lướt nhẹ như bay dịu dàng Sương đêm trong trẻo mơ màng Tưởng như mắt lá mở choàng long lanh!

Chim ca ríu rít trên cành Trời cao thăm thẳm ngát xanh một màu Gió đùa thơm ngát hương cau Hoa lưu li nở trắng phau vườn nhà!

Không đỏng đảnh, chẳng kiêu sa Như người thiếu phụ mặn mà đoan trang Thướt tha trong chiếc áo vàng Ngắm Thu trời đất ngỡ ngàng đắm say!

Đợi Thu đã bấy nhiêu ngày Đông qua, hạ mãn đến nay mới về Hương tình chín nựng đam mê Lại ao ước thuở môi kề hôn môi!

Thu đã về với tháng tám rồi anh Nắng loang toả khắp trời vàng rực rỡ Giữa hoàng hôn em ngồi thờ thẩn nhớ Kỉ niệm nào còn lại hỡi người xưa?

Thu đã về mang theo những cơn mưa Cho mắt biếc long lanh thừa giọt ngấn Cho thu phai nhạt nhoà lên má phấn Cho môi hường thêm chút đắng men yêu

Thu đã về sao da diết nhớ nhiều Khi giấc thu cựa mình theo hơi thở Anh có thấy lá vàng rơi đầy phố Cuộn bay đi xoay tít cuối trời xa?

Thu đã về gió hát mãi lời ca Nhè nhẹ ru tâm hồn hoài xao động Em bỗng thấy đời khát khao cháy bỏng Con tim yêu vẫn thắm đượm tình nồng

Thu đã về sắc vàng nhuộm cả sông Nhìn con nước bạc màu dòng luẩn quẩn Thuyền tình kia chông chênh nghiêng trước sóng Hỏi bờ nào là bến đỗ bình yên?

Thơ Tình Mùa Thu Sang #21LẮNG NGHE MÙA THU VỀ Thơ: Thu Hà

Em có nghe mùa thu về trong lá Nhuốm màu vàng thêm cả gió xôn xao Nghe đâu đây dường như tiếng thì thào Em có thấy trời cao xanh rồi đó.

Ở ngoài kia trăm ngàn con sóng nhỏ Hôn vào bờ như tỏ những yêu thương Em biết không trên cả những cung đường Hoa nở rộ dường như đang vẫy gọi.

Thu nhẹ nhàng đến bên anh thầm hỏi Lời tự tình anh trao gởi nơi đâu ? Anh mỉm cười nhớ chiếc lá chuyển màu Vào thu trước mình bên nhau hò hẹn.

Em mỉm cười rồi gật đầu thật khẽ Như làn mây bay nhẹ giữa bầu trời Mùa thu này sẽ đẹp khắp muôn nơi Anh chợt thấy cuộc đời ôi đẹp quá !

Thơ Tình Mùa Thu Sang #22TÌM Ở MÙA THU Thơ: Mạc Phương

Em tìm gì khi mùa thu vừa tới. Bên hiên nhà đàn én nhỏ đùa vui. Sao em mãi rưng rưng lệ ngậm ngùi. Khi bình minh luôn điểm tô sức sống.

Lộc xanh non trải dài theo cánh ruộng. Vài chú cò lãng đãng ngắm sương rơi. Đàn chuồn chuồn lả lướt khắp khung trời. Cây cội già nhẹ nhàng vơi chiếc lá.

Em tìm gì trong cuộc đời nghiệt ngã. Sự chia ly đâu hiếm gặp em ơi. Hãy coi như duyên phận chẳng mỉm cười. Bởi tình người vẫn luôn luôn thay đổi.

Em hãy vui đừng tỏ ra mệt mỏi. Hãy mỉm cười uống liều thuốc thời gian. Đến một ngày căn bệnh nhớ tiêu tan. Em sẽ thấy bình tâm và thanh thản.

Thơ Tình Mùa Thu Sang #23PHÚT GIAO MÙA Thơ: Mạc Phương

Hình như là… thu đã đến bên em. Cái khoảnh khắc giao mùa se se lạnh. Nắng bông đùa giữa hàng cây sóng sánh. Mây nhạt nhòa vắt từ hạ sang thu.

Vẳng đâu đó còn nghe tiếng chim gù. Con đường mòn vòng vèo qua chốn cũ. Tâm vô hồn khi nỗi sầu tích tụ. Em chơi vơi trong khoảng lặng không anh !

Em giấu anh chút nắng đào cuối hạ. Mùa thu sang vàng võ nỗi nhớ thương. Con nai rừng ngơ ngác bến sông tương. Chờ giọt ngâu cuối chiều vờn bóng xế.

Em giấu anh suối đầu nguồn ngấn lệ. Giữa rừng thu man mác lá vàng rơi. Cây nghiêng ngả rũ xác lá tả tơi. Tia nắng quái chập chờn trong ảo ảnh.

Em giấu anh nơi con tim giá lạnh. Mùa mưa ngâu rả rích xót xa tình. Đâu có còn tin nhắn lúc bình minh. “Chúc em yêu đón ngày vui hạnh phúc”

Em giấu anh giữa bạt ngàn hoa cúc. Mùa thu sầu ngơ ngẩn tím chiều hoang. Bước lơ đãng trong mơ cõi thiên đàng. Về nơi ấy ngọt ngào trong tiềm thức.

Em giấu anh con tim hằn vết mực. Lưu hình hài lưu dấu ấn tình anh. Để ngày ngày gặm nhấm giọt tin lành. ” Ơi cô bé, anh yêu nhiều lắm đấy”

Vết thương lòng ngàn ngày còn sưng tấy. Yêu rất nhiều nên chẳng chữa được đâu ? Giấu yêu thương con tim mãi nhói đau. Hồn thổn thức mùa thu vàng đang tới.

Thu lại về trong khắc khoải đợi mong Mùa luân chuyển trôi lòng vòng nhanh quá Mới xuân thắm đã chuyển sang tàn hạ Tiết giao mùa trời lả tả mưa ngâu

Thu vội sang làm lá cũng chuyển màu Ta lại sợ đông sẽ mau ùa tới Đông lạnh lẽo con tim buồn vời vợi Nỗi u hoài tầm với cũng dần xa…

Mùa thu ơi ! chầm chậm đến thôi mà Đừng đến vội rồi lại qua nhanh thế Ta chỉ thích mùa xuân hoài tươi trẻ Lá trên cành không dễ gió cuốn bay.

(đang cập nhật…)

Top Những Bài Thơ Hay Nhất Về Mùa Thu Lãng Mạn Ý Nghĩa

Có những bài thơ nào hay về mùa thu nhỉ? ​

Top những bài thơ hay nhất về mùa thu lãng mạn ý nghĩa

1.Mùa Thu Đến Lá Trong Vườn Đã Rụng

Mùa thu đến lá trong vườn đã rụng. Lá vàng bay, bay theo gió. Ngoài đồng Phía xa xa, ngay sát rìa thung lũng. Đang khoe mình, đỏ rực cả hàng phong.

Anh khẽ nắm tay em, một lúc. Buồn và vui, lẫn lộn giữa trời chiều. Anh nhìn em và khóc vì hạnh phúc. Vì vụng về không biết nói anh yêu.

Bài thơ miêu tả cảnh lá trong vườn rụng khi trời chuyển sang thu, tác giả miêu tả một cảnh rất đẹp, lãng mạng và hữu tình. Qua đó “khẽ nắm tay” người yêu đi trên con đường lãng mạng đầy lá thu rơi, với cảm xúc bồi hồi, xao xuyến.

2. Mùa thu đi qua vườn hoa ẩm ướt

Mùa thu đi qua vườn hoa ẩm ướt, u ám làm sao! Trên những cây thông lơ mơ ngái ngủ giông chơi vĩ cầm! Tôi khoác vai gió đi dọc vườn hoa Trong màn đêm đen tôi tìm chỗ trú tìm một góc riêng – Nơi đó bình yên đìu hiu, cô tịch loé lên ánh đèn Nơi ngày xưa cũ lấp lánh đá quý chiếc nhẫn cô đơn,- Tâm tưởng u buồn bay tìm ai đó khắp thế gian này … Ai đang gõ cửa nơi tôi náu nương? Chẳng bình yên nữa! Ôi chà, mùa thu già nua u ám làm tôi xáo động, trong thông mơ màng, bão chẳng chịu yên! Trốn đâu khỏi giông, trong ngày trời xấu Giấu mình ẩn náu? Nhớ tháng ngày qua tôi chợt khóc oà…

Vào mùa thu bầu trời dường như cao hơn, xanh hơn, trong hơn và lộng lẫy hơn. Và sẽ đôi lúc có những cơn mưa mùa hạ bất chợt. Trong gió, thì chẳng còn những vị oi nồng khó chịu, mà chỉ thấy một không gian mát mẻ tràn ngập khắp chốn muôn nơi.

3. Mùa thu khóc như một bà goá phụ

Mùa thu khóc như một bà goá phụ Trong áo quần đen, u ám con tim… Hồi tưởng lại những lời xưa của chồng Rồi bật khóc và không thôi nức nở.

Cứ như thế, cho đến ngày tuyết nhẹ Chưa tỏ lòng thương với đau khổ của nàng Cả hạnh phúc và cay đắng, lãng quên Ở đời này là chuyện không chút dễ.

Bài thơ với tựa “Mùa thu khóc như một bà goá phụ” ở đây tác giả dùng hình ảnh “bà góa phụ” để diễn tả những cơn mưa bất chợt ở trời thu.

Mùa thu khóc như một bà goá phụTrong áo quần đen, u ám con tim…Hồi tưởng lại những lời xưa của chồngRồi bật khóc và không thôi nức nở.Cứ như thế, cho đến ngày tuyết nhẹChưa tỏ lòng thương với đau khổ của nàngCả hạnh phúc và cay đắng, lãng quênỞ đời này là chuyện không chút dễ.Bài thơ với tựa “Mùa thu khóc như một bà goá phụ” ở đây tác giả dùng hình ảnh “bà góa phụ” để diễn tả những cơn mưa bất chợt ở trời thu.

Mùa thu vàng rực rỡ Lại đã bắt đầu rồi. Trong hồn vui phơi phới, Lá vàng bay đầy trời.

Mây như là mạng nhện, Hơi thở nhẹ nhõm hơn, Sương mù trên đồng vắng Như sữa bay chập chờn.

Mùa hè rớt vẫn còn, Những ngày vàng rực rỡ. Còn cả biển nắng tươi Mang niềm vui cho đời.

Nhưng buổi chiều sẫm tối Màn đêm đến sớm hơn, Dường như còn luyến tiếc Muốn trở lại mùa buồn.

Có một mùa thiêng liêng: Là mùa xuân rực rỡ, Nhưng niềm vui, hãy nhớ, Riêng thu vàng tặng ta.

Mùa thu, với những bước chân nhẹ nhàng đến tự khi nàc mà không ai hay biết. Chỉ khi một sớm mai thức dậy, ta khoan khoái trong cái se sẽ lạnh riêng biệt của mùa thu, và những hạt ngọc sương đang long lanh treo trên đầu ngọn cỏ còn mặt trời thì tỏa những tia nắng hết sức dịu êm mơn man vạn vật. Đấy chính là khi mùa thu đã về.

5. Vào một ngày mùa thu lạnh lùng

Vào một ngày mùa thu lạnh lùng Tôi lại trở về nơi ấy Hồi tưởng về tiếng thở dài mùa xuân Và hình bóng xa xăm nhìn lại.

Tôi không khóc khi đến đây Hồi tưởng về nhưng không cháy. Tôi gặp những bài hát cầu may Và bình minh của một mùa thu mới.

Qui luật khắc nghiệt của thời gian Làm ngủ yên những linh hồn đau đớn Tiếng tru tréo, tiếng rên rỉ xa xăm Không nghe ra – tôi bây giờ câm lặng.

Ngọn lửa như những đôi mắt mù quáng Không còn đốt lên mơ ước xa xăm. Và ngày còn tối hơn đêm vắng Ru ngủ những linh hồn.

Bài thơ tác giả miêu tả về “một ngày mùa thu lạnh lung”. Cái cảm giác se lạnh vào mùa thu khiến người ta thích thú, nhưng cũng làm cho không ít người không ưa. Rất nhiều hình ảnh buồn được diễn ra vào mùa thu là vì vậy.

6. Ai Chờ Ai Mùa Thu

Nắng ngã vàng mong nhớ Ai chờ ai mùa thu Bên thềm hoa nở biếc Áo chiều xa sương mù

Một lời sao chẳng ngỏ Ngày muộn rồi qua mau Mưa giăng mờ dốc phố Trên môi ai giọt sầu

Khúc quanh nào khuất nẻo Sông nước trôi niềm đau Nhịp cầu suông bến vắng Ðêm lạnh gió ngang đầu

Ðã bao mùa lá rụng Trong tim người lãng du Sao mùa xuân đến chậm Cho buồn lá rừng thu

Nắng vàng, nhưng hình như lại không màu sắc. Ta chỉ thấy nó lung linh thắp sáng đất trời, làm rực rỡ lên màu biếc xanh của lá, rộn rã thêm tiếng hót của muông chim và nồng nàn thêm hương thơm sắc thắm của những bông hoa nở đúng thu vàng. Trưa đến, nắng rộm vàng sóng sánh như mật ong đổ tràn lên vạn vật.

Nắng ngã vàng mong nhớAi chờ ai mùa thuBên thềm hoa nở biếcÁo chiều xa sương mùMột lời sao chẳng ngỏNgày muộn rồi qua mauMưa giăng mờ dốc phốTrên môi ai giọt sầuKhúc quanh nào khuất nẻoSông nước trôi niềm đauNhịp cầu suông bến vắngÐêm lạnh gió ngang đầuÐã bao mùa lá rụngTrong tim người lãng duSao mùa xuân đến chậmCho buồn lá rừng thuNắng vàng, nhưng hình như lại không màu sắc. Ta chỉ thấy nó lung linh thắp sáng đất trời, làm rực rỡ lên màu biếc xanh của lá, rộn rã thêm tiếng hót của muông chim và nồng nàn thêm hương thơm sắc thắm của những bông hoa nở đúng thu vàng. Trưa đến, nắng rộm vàng sóng sánh như mật ong đổ tràn lên vạn vật.

Bốn mùa. Anh “ghét nhất” mùa thu Lá rụng nhiều hơn, lối sương mù Rồi mưa, lại nắng, hờn ghen chín Người rẽ về đâu trong giấc mơ

Vẫn anh. Say đắm những hoàng hôn Để ngõ cho thu khoả điếng hồn Dìu nhánh trăng gầy xuyên cánh mộng Biết có ngây khờ… Hoang vắng hơn?!

8. Anh Có Là Mùa Thu

Mùa thu còn mảnh dẻ Khép minh trong lá gầy Có phải thu thật đấy? Em ngơ ngẩn nhìn cây

Tình yêu đến trong tay Hồn nhiên như ngọn gió Em nào uống rượu say Sao giờ còn bỡ ngỡ

Thu đến như lá cỏ Thấm mát đôi bàn tay Có tiếng ai nho nhỏ Hát trong vườn chiều nay

Như bên mình có ai Em đi giữa đường phố Vài chiếc lá me khô Hôn trên bàn tay nhỏ

Thành phố như chú bé Trong chiều thu dịu dàng Em đôi chân chim nhỏ Giữa lòng anh thênh thang

Không gian nắng bỗng vàng Ngàn sao bay trong mắt Đâu đó chim hót vang Chiều mở toang lồng ngực

Trên mây một chú thỏ Nghêng đầu ngó vu vơ Anh như giòng chữ “nhớ” Mở đầu một trang thơ

Anh có là mùa thu Cho em giấc ngủ hiền Trong vòng tay đan kín Xỏa dòng tóc bình yên

Tác giả miêu tả một người đàn ông sử dụng “mùa thu” để gửi gắm những lời tốt đẹp nhất đến cho người yêu của mình. Thu là thu với hương hoa sữa nồng nàn nơi góc phố, với cúc vàng rực nấng, với cốm xanh – hồng thắm và một màu trắng như pha lê.

9. Anh Có Mùa Thu

Mùa hạ bắc nhịp cầu nối lại ở đâu mà chẳng bến trông chờ sau lụt lội sông trầm lắng mãi gió oải rồi bờ lá cũng dần thưa

Có thật là trong thoảng nhớ vu vơ múi bưởi tách hai màng vỏ trắng tay anh cầm gượng nhẹ chút ngây thơ mùa thu ấy lần đầu em gửi tặng

Như mùa trước sẵn lòng sau gánh nặng để chiều thu thênh thả xuống vai mình khúc sông nào đó ta vừa chân đã một vùng vời vợi dáng buồm chen

Nụ hé mơ màng hoa toả thơm êm bao mùa trước dồn về đang chín tới em cứ nâng chiếc lá em xem trái gấc trỏ điều gì như đón đợi.

Như phác thảo mấy mùa không biết mỏi để bây giờ tròn trặn suốt tuần trăng mai bươn bả băng qua mùa gió đuổi anh có mùa thu cầm giữ sức thăng bằng.

10. Anh Xin Mùa Thu

Sau một năm ngồi ghế Thứ Phi Giờ mùa thu lên ngôi Hoàng Hậu Mùa thu dẫn mùa hè ra khỏi cửa Nhẹ vén xiêm y khe khẽ cúi chào Đâu chỉ riêng rừng cây khoác áo hoàng bào Đâu chỉ có mây đội chiếc vương miện màu ngọc bích Mà cả những trang thơ cũng vàng màu lúa Kết tụ sinh sôi làm hạt chữ nuôi anh Xin em! Xin em!.. Đừng nhúng trái tim xanh thành màu lá rụng Đừng bỏ tù anh trong bức tường vàng em phù phép Anh là vua: – Chồng của bốn hoa khôi!

Sau một năm ngồi ghế Thứ PhiGiờ mùa thu lên ngôi Hoàng HậuMùa thu dẫn mùa hè ra khỏi cửaNhẹ vén xiêm y khe khẽ cúi chàoĐâu chỉ riêng rừng cây khoác áo hoàng bàoĐâu chỉ có mây đội chiếc vương miện màu ngọc bíchMà cả những trang thơ cũng vàng màu lúaKết tụ sinh sôi làm hạt chữ nuôi anhXin em! Xin em!..Đừng nhúng trái tim xanh thành màu lá rụngĐừng bỏ tù anh trong bức tường vàng em phù phépAnh là vua:- Chồng của bốn hoa khôi!

Sáng nay áo trắng em ngang phố ngày đã sang thu tóc cốm về sương trắng hồn ai trong mắt lá bâng khuâng chín mọng một đam mê

Anh hái tơ trời trong mắt biếc em nghiêng hương sắc xuống đôi tà mùa thu anh gọi về thương mến cho gió vờn say với lụa là

Sáng nay, ừ nhỉ? bâng khuâng lạ! một chút thương yêu chạm cõi hồn mà lạ! gió mùa sao quái quỷ má hồng em thẹn… giả vờ hôn.

“Áo trắng mùa thu” là bài thơ miêu tả về hình ảnh người con gái trong tà áo dài trắng thướt tha giữa trời thu làm cho anh chàng ngất ngây, say mê. Tác giả đã sử dụng rất nhiều hình ảnh hay và đẹp để gợi tả hình ảnh của mùa thu cũng như người con gái trong lòng.

12. Bài Ca Mùa Thu

Chim bay về sau biển, Mùa gặt đã qua rồi. Trên nền hoa cương xám Lá vàng rơi rơi rơi.

Rèm mây phủ kín trời Vầng dương chẳng thấy đâu. Rừng nép sau quả đồi Như con cáo hung nâu.

Chênh vênh thang không khí Trên cửa sổ lửng lơ Chú nhện con nhảy dù Báo những ngày trời xấu

Bao ngón mưa thon nhỏ, Gõ trên những mái nhà, Hồn thu trong ống khói Bắt đầu đồng thanh ca.

Đất vườn đầy hơi ẩm, Sáng mai em hãy ra Để thấy qua đêm lạnh Đã tàn hết cỏ hoa.

Trên cây thanh lương trà Từng giọt long lanh đọng Mưa, xám như chim sẻ, Mổ từng hạt sương trong.

Bài thơ này tác giả miêu tả về cảnh chiều thu, nắng trở nên kém phần rực rỡ, nắng mờ nhạt phíà chân trời xa, những dải voan trắng nhẹ nhàng hư ảo như dải khăn làm duyên của cô thiếu nữ hờ hững vắt ngang nền trời xanh biếc.

13. Bài Hát Mùa Thu

Hôm nay có phải là thu? Mây năm xưa đã phiêu du trở về Cảm vì em bước chân đi Nước nghiêng mặt ngọc lưu ly phớt buồn Ai về xa mãi cô thôn Một mình trông khói hoàng hôn nhớ nhà? Ngày em mới bước chân ra Tuy rằng cách mặt, lòng ta chưa sầu Nắng trôi vàng chẩy về đâu? Hôm nay mới thực bắt đầu vào thu Chiều xanh trắng bóng mây xưa Mây năm xưa đã phiêu du trở về Rung lòng dưới bước em đi Lá vàng lại gợi phân ly mất rồi! Trời hồng, chắc má em tươi Nước trong, chắc miệng em cười thêm xinh Em đi hoài cảm một mình Hai lòng riêng để mối tình cô đơn Hôm nay tưởng mắt em buồn: Đã trông thấp thoáng ngọn cồn, bóng sương Lạnh lùng chăng, gió tha hương? Em về bên ấy, ai thương em cùng?

“Bài hát mùa thu” với những cánh diều no gió mùa thu vi vút của các em thơ thả âm thanh dìu dặt vào giữa thinh không. Trước lúc đi ngủ, mặt trời còn cố hắt lên nền trời những tia nắng óng à hình dẻ quạt, tô điểm cho chiều thu êm ả thêm phần lộng lẫy và quyến rũ.

14. Bài Thơ Mùa Thu

Chiều đã nhoà khung cửa Làm sao tôi ngồi đây Linh hồn không đốm lửa Cho buồn len cuối ngày

Đèn thành phố vừa lên Lời ca xưa đã rụng Đời còn mờ hơi sương Biết người đi hay đến?

Từng chiều đi cúi mặt Từng đêm ngồi khóc thầm Bao nhiêu là mất mát Bấy nhiêu lần xa xăm

Không một lời hò hẹn Tìm ai mà đợi chờ? Mộ hồn giăng mây tím Tháng năm rồi bơ vơ

Đời sắp tàn hai mươi Tương lai thì vàng võ Bàn tay đầy sương gió Nhớ thương hoài thu ơi!

Chiều đã nhoà khung cửa Chuông giáo đường ngân vang Còn chi mà khóc nữa Con dơi mù lang thang

Bài thơ miêu tả về một mùa thu, Thu đẹp nhường ấy, thanh tao nhường ấy, dịu dàng nhường ấy nhưng cũng thật sôi động và rộn ràng nhịp sống. Câu thơ “nhớ thương hoài thu ơi” là cậu được xem là chủ chốt của bạn thơ và thể hiện được ý nghĩa của bài thơ.

15. Bao Giờ Cho Đến Mùa Thu

Bao giờ cho đến mùa thu em chê tôi mùa hè vội vã mùa đông ưu tư mùa xuân vồn vã bao giờ cho đến mùa thu

Bao giờ cho đến mùa thu đàn chim én từ hồn tôi bay ra nắng mật ong từ tay tôi nhuộm vàng trái bưởi cành cây cũ nảy tầm xuân mới cô Tấm bồi hồi từ vỏ thị bước ra…

Bao giờ cho đến mùa thu tôi về đồng cũ hái lá bánh khúc ngắm hoa cúc dại đầu bờ đánh bạn cùng ngọn gió bơ vơ trời xanh đầm đìa hai mắt

Bao giờ cho đến mùa thu bao giờ cho đến mùa thu bao giờ cho đến mùa thu để em trở lại để hồn tôi thôi mưa dầm nắng dãi để trời xanh mãi ở cùng tôi

Đất trời mùa thu như đang trả lại sức sống bất diệt cho vạn vật xung quanh. Do vậy mà tác giả lặp đi lặp lại rất nhiều câu thơ “bao giờ cho đến mùa thu” cũng là tựa đề của bài thơ. Quả thực, còn gì thú vị bằng được thung thăng dạo bước giữa mùa thu trong mùi hương hoa sữa cùng với một người bạn tâm giao

16. Bây Giờ Là Cuối Thu

Bây giờ là cuối mùa thu Gió se se tiếng chim gù sớm mai Nắng dùng dằng như nhớ ai Mà cay cay mắt sương bay cuối trời.

Mượn heo may để gửi lời Lòng thao thiết nhớ mắt người lá răm Chao ơi cái nhìn xa xăm Một thời tóc xõa trăng rằm tương tư.

Nếu còn được nói giá như Bây giờ là cuối mùa thu. Cuối mùa… Thẫn thờ chợt tiếng lá thưa Nhuộm vàng tiếc nuối như vừa mới xanh.

Bài thơ tả về cảnh trời sắp cuối thu. Mùa thu sắp ra đi đem theo những mùi hương quyến rũ, những làn gió trong lành và cả một màu nắng pha lê. Bài thơ thể hiện sự vương vấn của tác giả không muốn mùa thu trôi qua một cách nhanh chóng và vội vã như vậy.

Bây giờ là cuối mùa thuGió se se tiếng chim gù sớm maiNắng dùng dằng như nhớ aiMà cay cay mắt sương bay cuối trời.Mượn heo may để gửi lờiLòng thao thiết nhớ mắt người lá rămChao ơi cái nhìn xa xămMột thời tóc xõa trăng rằm tương tư.Nếu còn được nói giá nhưBây giờ là cuối mùa thu. Cuối mùa…Thẫn thờ chợt tiếng lá thưaNhuộm vàng tiếc nuối như vừa mới xanh.Bài thơ tả về cảnh trời sắp cuối thu. Mùa thu sắp ra đi đem theo những mùi hương quyến rũ, những làn gió trong lành và cả một màu nắng pha lê. Bài thơ thể hiện sự vương vấn của tác giả không muốn mùa thu trôi qua một cách nhanh chóng và vội vã như vậy.

Tháng tám mùa thu lá khởi vàng em nhỉ Từ độ người đi thương nhớ âm thầm

Chiều vào thu nghe lời ru gió Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên Mắt nai đen mùa thu Hà Nội Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương

May mà có em cho đường phố vui May còn chút em trang sức sông Hồng Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng

Thôi thì có em đời ta hy vọng Thôi thì có em sương khói môi mềm Có phải em mùa thu Hà Nội Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều Có phải em mùa thu Hà Nội Nghìn năm sau níu bóng quay về

Phải nơi đây miền Thanh, Nghệ Tĩnh Phải nơi đây Hồng Lĩnh – Ba Vì Phải nơi đây núi Nùng, sông Nhị Lớn đậy con người đất Tổ Hùng Vương Anh sẽ đi Cả nước Việt Nam yêu dấu Đẹp quê hương gặp lại tình người Bước nhỏ long lanh hồn nghệ sĩ Mơ Quang Trung vó ngựa biên thuỳ Ngày anh đi Nhất định phải có em đường cỏ thơm giong ruổi Sẽ ghé lại Thăng Long thăm Hoàng Thành, Văn Miếu chắc rêu phong đã in dấu bao ngày

Đã nghe bập bùng trống trận Ngày chiến thắng Điện Biên Sáng hồn lửa thiêng Xuôi quân về giữ quê hương Hôm nay mùa thu Gió về là lạ Bỗng xôn xao con tim lời lá Bỗng xôn xao rơi vàng tiếng gọi Lệ mừng gặp nhau ngàn phím dương cầm

Có phải em mùa thu Hà Nội Ngày sang thu lót lá em nằm Bên trời xa sương tóc bay Hà Nội ơi em có hay Quê hương thần thoại hiển linh hồn sông núi Nắng thu muôn màu rực rỡ trong hồn anh

18. Đi Tìm Mùa Thu Hà Nội

Em gái Huế lần đầu Gặp mùa thu Hà Nội Háo hức đi tìm sắc vàng cây cơm nguội mà không thấy Lại đi tìm lá đỏ cây bàng màu lửa cháy mà cũng không ra

Em hỏi tôi đường hoa sữa có xa? Tôi im lặng Thu mới về một nửa Cốm ngậm màu xanh, hồng chờ sắc đỏ Hoa sữa ủ hương đợi gió heo may Nắng ngập ngừng rắc vàng bụi lên cây Phủ vết rám cho ươm dần trái bưởi

Tôi im lặng Và em thôi hỏi Em mỉm cười trong nhạt nắng bâng khuâng Ánh mắt buồn thoáng một nét xa xăm Của trời trong và mây thu Hà Nội Dẫu vẫn biết thời gian không vội Tôi ước thầm mùa thu chín nhanh hơn.

19. Thu Nay, Hà Nội

Như bài thơ mang từ thuở dời đô Tôi ấp ủ với mùa thu Hà Nội Ba mươi sáu đường cờ năm ấy Sắc đỏ bay trong mắt mẹ sinh thành

Tôi lớn bên bờ Lê Thái Tổ me xanh Trời thu sáng phơi một nền giấy trắng Năm cửa ô cánh hoa xoè kiêu hãnh Cỏ non tơ chạy hát dọc sông Hồng

Lòng như cờ không một nếp nhăn Mười bảy tuổi nụ hôn đầu ngọt mãi Giã trang sách trước mùa hoa phượng cháy Nẻo Trường Sơn, Tháp Bút dựng trong hồn

Tôi trở về ba mươi sáu đường thơm Mây thu trắng một vầng trên tóc mẹ Em hiển hiện trong mắt nghìn thiếu nữ Lối Cổ Ngư hoa tím nửa khung trời

Thắp hương trầm lên mái phố bom rơi Nền thu cũ cao lên giàn giáo mới Vẫn biết có một tình yêu đón đợi Tôi mười năm trong phố bụi đi về…

Lời mùa thu em lại hát tôi nghe Ô cửa nhỏ, đoá cúc vừa trổ thắm Mùa thu nay, tôi đã đầy đặn lắm Hà Nội ơi, Hà Nội giữa tay mình…

20. Tôi Có Một Mùa Thu Hà Nội

Tôi có một mùa thu Hà Nội Thu của tôi và Hà Nội cũng của tôi Từ em đến như mùa thu đến vội Giữa lòng tôi xào xạc lá vàng rơi

Hà nội vẫn Hà nội tôi thuở ấy Thu vẫn thu của Hà Nội năm nào Tôi vẫn tôi của một thời tuổi trẻ Sao bây giờ bỗng yêu quý Hà Nội hơn?

Nhớ cái thuở tôi xa Hà Nội Đêm vẫn đêm của Hà Nội trong lòng Ngày chong mắt nhìn ra phương Bắc Mùa thu đâu và em ở đâu?

Nay em đến và em ở lại Nên mùa thu vẫn thu mãi tim mình Hà Nội vẫn Hà Nội xưa yêu quý Anh vẫn anh của thu Hà Nội và em.

21. Mùa Thu Hà Nội

Hà Nội bây giờ còn trong nỗi nhớ, Những chiều se lạnh bên phố chờ ai, Cơn mưa phùn rơi không ngại ướt áo, Từng cội me già nhẹ tiếng lao sao.

Mái đình rêu phong muôn đời cổ kính, Con đường gạch đỏ ngại bước chân ai. Mặt nước hồ Gươm miệt mài soi bóng, Những cuộc tình làm gợn sóng lung linh,

Từ dạo Thu về phố bỗng hoang vu, Héo hắt hồ Gươm khi gió Thu về, Hàng me chết lặng khi Thu chợt đến, Tàn tạ hao gầy vào độ Thu sang.

Phố xá đìu hiu bầy chim vỡ tổ, Soải cánh tìm về một chốn nương thân, Kiếp sống tha phương thân phận lưu đầy, Giọt lệ âu sầu nghẹn nấc từng đêm.

Hà Nội vẫn chờ cơn gió mùa Xuân, Chờ nắng vàng hanh những chiều vào Hạ, Chờ cơn se lạnh của những mùa Đông, Chờ những con người Hà Nội năm xưa.

Hà Nội bây giờ còn trong nỗi nhớ,Những chiều se lạnh bên phố chờ ai,Cơn mưa phùn rơi không ngại ướt áo,Từng cội me già nhẹ tiếng lao sao.Mái đình rêu phong muôn đời cổ kính,Con đường gạch đỏ ngại bước chân ai.Mặt nước hồ Gươm miệt mài soi bóng,Những cuộc tình làm gợn sóng lung linh,Từ dạo Thu về phố bỗng hoang vu,Héo hắt hồ Gươm khi gió Thu về,Hàng me chết lặng khi Thu chợt đến,Tàn tạ hao gầy vào độ Thu sang.Phố xá đìu hiu bầy chim vỡ tổ,Soải cánh tìm về một chốn nương thân,Kiếp sống tha phương thân phận lưu đầy,Giọt lệ âu sầu nghẹn nấc từng đêm.Hà Nội vẫn chờ cơn gió mùa Xuân,Chờ nắng vàng hanh những chiều vào Hạ,Chờ cơn se lạnh của những mùa Đông,Chờ những con người Hà Nội năm xưa.

Hà Nội mùa thu thơm hương cốm Tiếng rao buồn man mác heo may Em không đợi tôi về nơi ấy Để xa xăm nỗi nhớ vơi đầy…

Hà Nội mùa thu rất nhiều phố Lá rơi vàng cho thi sĩ làm thơ Nhưng hình như chẳng ai còn đọc nữa Thuơng lá bàng ngăn ngắt đỏ mùa xưa.

Hà Nội mùa thu đêm hoa sữa Rất nồng nàn đâu chỉ phố Nguyễn Du Anh cứ giận ngày xưa chưa kịp nói Để muộn mằn thu ấy hoa sữa rơi…

Anh trở lại phố ngày xưa ấy Mùa thu trốn tìm sau những khoảng mây, Heo may nhắc một người xa Hà Nội Không kịp về hôm nay!…

23. CẢM XÚC THU VỀ

Gió đưa thoang thoảng thu về Không gian trống trải bốn bề đìu hiu Mùa này thương nhớ luyến lưu Mùa này đôi lứa dập dìu bên nhau

Lá vàng rớt rụng hiên sau Người đi để lại hàng cau đợi chờ Trăng kia khi tỏ khi mờ Người đi để lại hững hờ nhớ mong

Thu về cây cối khô cong Gió chúng tôi lạnh khiến lòng nôn nao Cuộc tình tựa cánh Diều chao Bỗng nhiên ngừng gió lật nhào đứt dây

Thu về mờ mịt làn mây Lòng buồn hiu quạnh chốn đây thẫn thờ Dáng xưa nay đã xa mờ Đành ôm trọn nỗi mong chờ vấn vương

Thu về ngắm những giọt sương Tối đêm trải ướt con đường em đi Lẽ nào Thu của chia ly Thu về đọng lại những gì trong ta.

24. MÙA THU VỀ

Thu về êm dịu trong chiều Mỏng manh dáng lụa yêu kiều thướt tha.. Thu về nắng dải lụa là Gió mơn man toả thiết tha mặn nồng

Thu trên mái tóc mây bồng Đôi môi mọng đỏ, má hồng xuyến xao Thu cho tình cảm ngọt ngào Yêu thương nhung nhớ ta trao duyên nồng

Thu về thoả nỗi ngóng trông Tay trong tay lại say nồng khát khao Thu về trang nhã, thanh tao Dệt hương dấu ái ngọt ngào đắm say

Thu cho dịu ngọt tràn đầy Thu cho quyện chặt ngất ngây tình nồng Thu đẹp như giấc mơ hồng Long lanh, tha thiết, mênh mông đất trời…!!!

25. THU VỀ

Hòa vào trong gió làn hương, Thoảng mùi hoa sữa con đường ta qua. Giao mùa mới lốm đốm hoa, Nơi nào tình ngỏ vỡ òa con tim.

Hạ đi thu mãi trốn tìm, Heo may se lạnh, lũ chim vội vàng. Tiết trời đang kéo thu sang, Làm cho cảnh vật ngỡ ngàng đổi thay.

Buổi sớm sương nhè nhẹ bay, Lá xanh mùa hạ, giờ thay lá vàng. Mây che làm nắng mơ màng. Tất cả hội tụ để mang thu về.

Không gian nới rộng bốn bề, Lẽ nào thu đã tìm về chẳng hay!

26. CẢM XÚC MÙA THU

Thu về cánh lá nghiêng chao, Mang theo nỗi nhớ xuyến xao vào lòng. Thu về nhớ cốm làng Vòng, Nhớ hương hoa sữa nhớ bông cúc vàng.

Thu về ta nhớ đến nàng, Gió heo may thổi ta càng nhớ thêm. Thu về cho nắng nhẹ êm, Trời xanh biêng biếc mây mềm nhẹ bay.

Thu về khao khát đắm say, Được quay lại tuổi thơ ngây ngày rằm. Thu về để đón chị Hằng, Ngắm sư tử múa ngắm trăng ngoài trời.

Thu về tuyệt lắm bạn ơi,

27. THU ĐẾN MUỘN

Thu ơi sao đến muộn màng Để cho hạ vẫn nặng mang nỗi buồn Nửa đêm giọt lệ rơi tuôn Căn nhà quạnh vắng luôn luôn nhớ người

Giờ đây một nửa chân trời Để lại một nửa lệ rơi đêm dài Mây buồn che ánh sao mai Ở nơi xa đó còn ai nhớ về

Nhớ mùa thu ở thôn quê Ánh trăng mờ ảo triền đê riêng mình Nhớ sao đôi mắt đưa tình Đêm về thao thức nhớ hình bóng xưa

Trời buồn trời đổ cơn mưa Gió buồn thổi khẽ đu đưa lá vàng Một mùa thu lại sắp sang Nhớ về kỷ niệm….đò ngang.. tiễn người.

28. BỒI HỒI SẮC THU

Sương mai níu cánh lá vàng Nửa đêm thu đến ngỡ ngàng xác ve Phượng hồng rực rỡ mùa hè Những ngày hạ nắng ..nhường nghe thu về

Mùa thu neo đậu thôn quê Trải vàng thảm cỏ triền đê nương đồi Thu về vẽ nét em ngồi Ngày qua đêm tới bồi hồi trăng lên

Mây hồng lặng lẽ nhường bên Gió như ngừng thổi bỏ quên chị Hằng Dập dìu sóng nước đêm trăng Sương rơi mờ ảo chúng tôi rằng thu sang

29. MÙA THU ĐẾN

Thu về ươm hạt nắng mai Cho mầm bông cúc từng ngày sinh sôi Hương thơm tỏa ngát vào đời Tình yêu nồng ấm đâm chồi nở hoa

Cho em hương sắc mặn mà Ngất ngây màu nắng chan hòa yêu thương Hạt sương lóng lánh vấn vương Vỗ về hơi thở mộng thường đắm say

Ngỡ ngàng luồng gió heo mai Đem làn nắng ấm tháng ngày rong chơi Đong đưa chiếc lá vàng rơi Khắc lên cuộc sống một thời lãng quên.

Thu về ươm hạt nắng maiCho mầm bông cúc từng ngày sinh sôiHương thơm tỏa ngát vào đờiTình yêu nồng ấm đâm chồi nở hoaCho em hương sắc mặn màNgất ngây màu nắng chan hòa yêu thươngHạt sương lóng lánh vấn vươngVỗ về hơi thở mộng thường đắm sayNgỡ ngàng luồng gió heo maiĐem làn nắng ấm tháng ngày rong chơiĐong đưa chiếc lá vàng rơiKhắc lên cuộc sống một thời lãng quên.

Phố đứng rầu rầu khóc chiều sang Hoàng hôn lớp lớp phủ lávàng Tôi về phố cũ thưa thưa vắng Xơ xác bên lề vạt nắng hoang Tôi vẫn về đây mỗi ngày ngày Tháng tháng trả về những hôm nay Thời gian xuôi ngược mênh mông quá Năm tháng ưu tư nỗi một ngày Tôi về, thu đến, phố đơn côi Nỗi niềm đơn chiếc: xác lá rơi Thăm thẳm chân mây sầu lặng lẽ Hoàng hôn nắng đổ rợp rợp trời Tôi đứng đợi gì? Nhớ nhớ ai? Chiều nghiêng nghiêng bước bóng chạy dài Ửng vầng mây tím: buồn vô cớ! Nghe mùa thu về rơi trên vai… Khói thuốcrơi đầy: dángchiều mơ! Nửa nhớ nửa quên, góthững hờ Góc phố tôi qua chầm chậm lại Như ngắm anh chàng đứng làm thơ. Ôi thu đợi chờ, thu ước ao: “Người ấy về đây khép áo chào” Duyên dáng làm sao, mùa thu nhỉ? Mới nghĩ thôi mà timxôn xao!