Truyện Cổ Tích: Nàng Ngón Út

--- Bài mới hơn ---

  • Phim “lưu Ly Mỹ Nhân Sát”: Một Câu Chuyện Cổ Tích Đầy Màu Sắc Ở Hiện Tại Và Kiếp Trước
  • Đọc Kho Tàng Truyện Cổ Tích Việt Nam
  • 10 Truyện Tiếng Anh Ngắn Cho Bé Làm Quen Với Tiếng Anh
  • Soạn Bài Tấm Cám Lớp 10
  • Một Số Biện Pháp Kể Cho Trẻ Mẫu Giáo 5
  • Xưa có một nhà nọ, tuy hai vợ chồng tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng không con. Hai người rất lấy làm buồn phiền về sự hẩm hiu của mình.

    Một hôm, hai vợ chống bàn với nhau sắm lễ vật đến tháp cầu con. Họ khấn rằng:

    Sau đó mấy hôm thì người vợ quả nhiên có nghén. Bà nói cho người chồng biết. Hai vợ chồng rất lấy làm vui mừng. Họ ngày đêm hy vọng

    đứa bé sắp ra đời sẽ khôn ngoan, xinh đẹp hơn các đứa bé khác.

    Đọc truyện cổ tích Nàng ngón út

    – Ơ kìa, tại sao cha lại khóc, hay cha sợ thú rừng?

    Người cha nhìn con ngậm ngùi rằng:

    – Cha không sợ

    thú rừng đâu con ạ! Cha khóc vì một lát nữa hai cha con sẽ tạm xa nhau. Mẹ con từ khi sinh con đến nay đã mười sáu năm, nhưng không lúc nào được khuây khoả, vì con không được như những đứa con hàng xóm, mặc dù cha mẹ đã hết lòng chăm sóc con. Cha mẹ nghĩ không nở tâm, nhưng không còn cách nào hơn. Nay cha dựng cho con cái chòi này, cùng miếng rẫy kia, để con trồng dưa sống tạm qua ngày. Thỉnh thoảng cha sẽ đến thăm con. Cha cầu trời phù hộ cho con được an lành, thoát khỏi các tai hoạ.

    Nàng Ka Điêng nghe cha nói vậy cũng mủi lòng. Thế rồi hai cha con ngậm ngùi chia tay.

    Một hôm, có một hoàng tử dẫn đoàn quân đi

    săn bắn. Khi trở về, đoàn quân đi qua đám dưa của nàng Ka Điêng. Đoàn quân lấy làm lạ không hiểu tại sao giữa nơi rừng sâu này lại có trơ trọi mỗi rẫy dưa. Họ muốn ghé vào hái ăn. Nhưng thấy vắng chủ, bèn đến trình hoàng tử, và xin vào hái trái ăn đỡ khát. Nghe nói có rẫy dưa hấu tốt quả ở chốn rừng sâu, hoàng tử đích thân vào đám dưa xem thử chủ rẫy là ai. Hoàng tử nhìn thấy những trái dưa to thì làm lạ lắm. Nhưng chưa gặp được chủ dưa nên chưa dám hái. Chàng hái thử một trái bổ ra ăn nếm. Mới ăn được nửa trái, hoàng tử đã thấy no, dưa rất ngọt mà lại nhiều nước. Nửa còn lại hoàng tử đành bỏ đấy.

    Hoàng tử đi săn ngang qua bãi dưa

    Nàng Ka Điêng vừa trông thấy một chàng trai

    xinh đẹp từ xa đang xăm xăm bước tới chỗ mình, liền liền bỏ con trên nôi mà lẫn trốn. Hoàng tử bước vào chòi tranh thấy đứa bé đang nằm trên nôi một mình. Nhìn đứa bé, hoàng tử tự nhiên thấy mình yêu nó lạ lùng. Không cón do dự, chàng bèn cúi xuống bồng đứa bé lên hôn. Chàng ẵm đứa bé đi quan chòi tìm ngóng tìm xem mẹ đứa bé ở đâu, mà mãi vẫn không thấy. Rồi trời sập tối lúc nào không rõ. Còn về nàng Ka Điêng, khi nhìn thấy chàng trai lạ ẵm con mình thì định ra giành lấy, nhưng lại thôi vì sợ người lạ thấy mặt, xấu hổ. Nàng nhìn lên chàng trai thì rất ngạc nhiên, vì thấy mặt con mình giống chàng như một. Nàng suy nghĩ, nhưng lại cảm thấy vô lí, vì nàng chưa hề chung đụng với chàng cũng như với bất cứ người con trai nào bao giờ.

    Nghe có tiếng người, hoàng tử đưa mắt tìm tứ phía, nhưng vẫn chẳng thấy ai cả. Hoàng tử bèn lên tiếng:

    Kết nghĩa phu thê của hoàng tử và nàng ngón út

    – Ta truyền cho các con, nội trong bảy hôm, các con hãy dẫn đến cho ta nhìn mặt ba nàng dâu cùng với

    lễ vật. Mỗi người con dâu phải mang cho ta một bộ y phục, gồm đầy đủ hia mũ, áo quần, cùng quà bánh. Nếu lễ vật của ai vừa ý ta thì sẽ nhường ngôi, nhưng nếu ai không tuân lệnh thì sẽ bị nghiêm trị không dung thứ.

    Nàng

    Ka Điêng thấy chồng trở về với bộ mặt lo buồn, thì hỏi:

    – Hình như chàng có điều gì sầu muộn, chẳng hay tại triều nội có việc gì? Chàng có thể cho em biết được chăng?

    Lúc bấy giờ hoàng tử vẫn chưa hết ngạc nhiên, nhưng cũng rất sung sướng. Hai

    vợ chồng vội vàng sắm sửa lễ vật cùng hành trang để lên đường về kinh. Tại triều nội, đức vua và hoàng hậu ngừ trên ngai vàng, hai bên đủ mặt bá quan văn võ. Nhà vua cho gọi từng người con lên dâng lễ. Đầu tiên là hai vợ chồng anh cả, rồi tiếp đến vợ chồng hoàng tử hai. Cả hai đôi vợ chồng người anh đều dâng mũ, áo, quà bánh, nhưng đều bị vua cha và hoàng hậu loại, vì quà bánh thì không có gì lạ và ngon hơn những loại vua và hoàng hậu đã từng ăn, áo mũ thì cũng không có cái nào vừa cả.

    Đến lượt hoàng tử út, đức vua và hoàng hậu vừa trông thấy vợ chàng thì tưởng như có

    tiên nga giáng thế. Vua cha và hoàng hậu cùng bá quan phải trầm trồ khen ngợi vì sắc đẹp của nàng. Khi nàng Ka Điêng dân quà bánh lên, vừa mở ra, mùi vị đã bốc lên ngào ngạt. Vua cha và hoàng hậu dùng bánh của nàng rất ngon lành. Đến bộ cẩm bào, món đồ quý giá toàn là trân châu, mã não, vua xỏ thử thì thứ nào cũng vừa như in. Dùng thử xong mọi thứ đâu đấy, vua cha hỏi cô con dâu út:

    – Con hãy tâu cho cha rõ tên và ý nghĩa của hai loại bánh này?

    Nàng Ka Điên cúi đầu thưa:

    Nhà vua cùng hoàng hậu khi nghe vợ hoàn tử út nói vậy lấy làm cảm động, và cùng khen nàng dâu thảo. Nhà vua phán:

    Sau khi cô con gái nhỏ Ka Điêng chào đời, không ngày nào bà vợ được thoải mái, ít qua lại với hàng xóm vì tủi hổ bởi cô con gái bé nhỏ của mình. 16 năm thấm thoát trôi qua, nhưng Ka Điêng vẫn chỉ mang hình hài nhỏ bé như vậy. Vào một ngày, hai vợ chồng bàn tính đưa cô con gái nhỏ của mình bỏ chết vào rừng sâu. Trước mặt vợ người chồng có vẻ đồng tình, nhưng nhìn máu mủ ruột thịt của mình người cha không đành lòng. Trước khi đi, người chồng lén sắp lương thực đủ trong vòng một tháng cho Ka Điêng sau khi vào rừng sâu nuôi thân. Thỉnh thoảng người chồng lại lén vào thăm con gái, phát rẫy trồng dưa. Bẵng đi một thời gian, sau khi hoàng tử đi săn đã ăn dưa của nàng và nàng đã thụ thai sau khi ăn miếng dưa còn thừa của chàng. Một thời gian sau hoàng tử lại đi ngang qua cánh đồng dưa nhà nàng và đã kết phu thê. Nàng đã biến thành một cô gái xinh đẹp trước khi cùng hoàng tử vào kinh dâng lễ vua cha và được truyền ngôi. Câu truyện kết thúc có hậu với Nàng ngón út sau khi mang thân hình bé nhỏ bị ghẻ lạnh của bố mẹ, nhưng nàng không tủi thân mà vẫn có lòng tin vào cuộc sống. Cuộc sống sẽ mỉm cười khi ta có lòng tin.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Nàng Ngón Út
  • Đọc Truyện Cổ Tích Viên Ngọc Ước Của Quạ
  • Sách Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất
  • Vì Sao Truyện Thiếu Nhi Anh Quốc Thường Hấp Dẫn Hơn Của Mỹ?
  • Diều Hâu Và Rắn Hổ Mang
  • Truyện Cổ Tích Nàng Ngón Út

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cổ Tích: Nàng Ngón Út
  • Phim “lưu Ly Mỹ Nhân Sát”: Một Câu Chuyện Cổ Tích Đầy Màu Sắc Ở Hiện Tại Và Kiếp Trước
  • Đọc Kho Tàng Truyện Cổ Tích Việt Nam
  • 10 Truyện Tiếng Anh Ngắn Cho Bé Làm Quen Với Tiếng Anh
  • Soạn Bài Tấm Cám Lớp 10
  • –Phần trước–

    Nàng Ka Điêng nghe hoàng tử nói vậy bèn từ chỗ nấp bước ra. Hoàng tử hết sức ngạc nhiên khi thấy một người đàn bà vô cùng bé nhỏ mà lại là mẹ của một đứa bé to lớn như những đứa trẻ con khác. Mãi một lúc sau hoàng tử mới ngẫm nghĩ và nói:

    – Nói thật cùng em, ý anh đã quyết, dù có gian lao cực nhọc đến đâu anh cũng cam lòng cùng chung sống với em và đứa trẻ khôi ngô này. Mong em đừng từ chối, biết đâu đấy chẳng là duyên trời định.

    Nàng Ka Điêng lấy làm cảm động bởi những lời lẽ chân tình của chàng, nên bằng lòng chấp nhận cuộc kết nghĩa trăm năm. Hai người nên vợ nên chồng từ đó.

    Việc hoàng tử lấy một người vợ vô cùng nhỏ bé dần dần đã đến tai vua cha và hoàng hậu, cùng hai người anh.

    Một hôm, hai người anh vào tâu vua cha để tìm cách ly gián hoàng tử với nàng Ka Điêng, vì cho rằng Ka Điêng là một yêu quái hiện hình, dùng tà thuật mê hoặc em mình, biết đâu chẳng có ngày nó lại làm đổ triều chính gia phong.

    Nghe hai hoàng tử nói có lý, một hôm nhà vua cho gọi cả ba con trai lại, rồi truyền rằng:

    – Ta truyền cho các con, nội trong bảy hôm, các con hãy dẫn đến cho ta nhìn mặt ba nàng dâu cùng với lễ vật. Mỗi người con dâu phải mang cho ta một bộ y phục, gồm đầy đủ hia mũ, áo quần, cùng quà bánh. Nếu lễ vật của ai vừa ý ta thì sẽ nhường ngôi, nhưng nếu ai không tuân lệnh thì sẽ bị nghiêm trị không dung thứ.

    Hoàng tử út nghe lệnh vua ban khắc khe như vậy thì rất lo sợ. Chàng lấy làm chán nản không muốn trở lại chòi tranh, nhưng lại nhớ đến đứa bé và người vợ, nên đành quay gót trở về.

    Nàng Ka Điêng thấy chồng trở về với bộ mặt lo buồn, thì hỏi:

    – Hình như chàng có điều gì sầu muộn, chẳng hay tại triều nội có việc gì? Chàng có thể cho em biết được chăng?

    Hoàng tử bèn thuật lại cho vợ nghe những điều mà vua cha vừa ban. Nghe xong câu chuyện, nàng Ka Điêng mỉm cười với chồng:

    – Xin chàng đừng buồn, em sẽ lo liệu mọi việc chu toàn. Xin chàng chớ bận tâm về những chuyện nhỏ mọn ấy.

    Hoàng tử nghe nàng nói mà lòng vẫn hồ nghi, nhưng không còn cách nào khác, nên cũng yên lòng chờ xem.

    Sắp đến ngày hẹn mà vẫn chưa thấy vợ sắm sửa được gì, hoàng tử càng sốt ruột. Nàng Ka Điêng thấy chồng không được bình tâm chỉ cười mà không nói gì, nên chàng càng thêm lo lắng.

    Đến ngày hẹn, hoàng tử vô cùng bối rối, lo nghĩ. Chàng định nói với vợ về những lo lắng của mình, thì bỗng trong chớp mắt hiện lên một người con gái vô cùng xinh đẹp đứng mỉm cười trước mặt chàng. Nàng Ka Điêng đã hiện nguyên hình. Nàng cười nói với hoàng tử:

    – Chàng không nhận ra em ư? Em là Ka Điêng vợ chàng đây. Chúng ta hãy sớm lên đường về kinh kẻo muộn, phiền đến vua cha cùng các anh trông đợi.

    Lúc bấy giờ hoàng tử vẫn chưa hế ngạc nhiên, nhưng cũng rất sung sướng. Hai vợ chồng vội vàng sắm sửa lễ vật cùng hành trang để lên đường về kinh. Tại triều nội, đức vua và hoàng hậu ngự trên ngai vàng, hai bên đủ mặt bá quan văn võ. Nhà vua cho gọi từng người con lên dâng lễ. Đầu tiên là hai vợ chồng anh cả, rồi tiếp đến vợ chồng hoàng tử hai. Cả hai đôi vợ chồng người anh đều dâng mũ, áo, quà bánh, nhưng đều bị vua cha và hoàng hậu loại, vì quà bánh thì không có gì lạ và ngon hơn những loại vua và hoàng hậu đã từng ăn, áo mũ thì cũng không có cái nào vừa cả.

    Đến lượt hoàng tử út, đức vua và hoàng hậu vừa trông thấy vợ chàng thì tưởng như có tiên nga giáng thế. Vua cha và hoàng hậu cùng bá quan phải trầm trồ khen ngợi vì sắc đẹp của nàng. Khi nàng Ka Điêng dân quà bánh lên, vừa mở ra, mùi vị đã bốc lên ngào ngạt. Vua cha và hoàng hậu dùng bánh của nàng rất ngon lành. Đến bộ cẩm bào, món đồ quý giá toàn là trân châu, mã não, vua xỏ thử thì thứ nào cũng vừa như in. Dùng thử xong mọi thứ đâu đấy, vua cha hỏi cô con dâu út:

    – Con hãy tâu cho cha rõ tên và ý nghĩa của hai loại bánh này?

    Nàng Ka Điên cúi đầu thưa:

    – Muôn tâu đức phụ hoàng và mẫu hậu, bánh hình tròn màu đỏ gọi là Sakaya làm bằng trứng gà và đường, chưng cách thuỷ, tượng trưng cho thần thái dương hệ, ví như phụ hoàng, thuộc về dương. Còn loại bánh làm bằng nếp hương, giữa có nhân đậu tên là Pay nung tường trưng mặt đất, thuộc âm ví như mẫu hậu. Ý nghĩa của hai loại bánh trên là tỏ lòng kính biếu bậc sinh thành. Kính mong phụ hoàng cùng mẫu hậu nhận sự biết ơn chân thành của chúng con.

    Nhà vua cùng hoàng hậu khi nghe vợ hoàn tử út nói vậy lấy làm cảm động, và cùng khen nàng dâu thảo. Nhà vua phán:

    – Trẫm nay tuổi già sức yếu. Xét hoàng tử út là người trung can, nghĩa khí, một gương tốt soi chung toàn dân. Vậy trước đông đủ các mặt các khanh, ta truyền cho hoàn tử út được kế vị ngai vàng. Còn hai loại bánh Sakaya và Pay nung phải truyền khắp bàn dân thiên hạ, để từ nay mỗi khi làm lễ cầu hôn, hoặc giỗ tổ tiên, mọi người đều phải dùng hai loại bánh này.

    Truyền lệnh xong thì nhà vua bãi triều. Hôm sau triều đình tổ chức đại lễ tôn hoàng tử út lên làm vua và nàng Ka Điêng lên làm hoàng hậu.

    Bàn dân thiên hạ quanh vùng nghe tin cũng tự tổ chức ăn mừng vị tân vương và tân hoàng hậu. Còn hai người anh và hai chị dâu từ lấy hổ thẹn kéo nhau ra về.

    –Hết truyện–

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Truyện Cổ Tích Viên Ngọc Ước Của Quạ
  • Sách Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất
  • Vì Sao Truyện Thiếu Nhi Anh Quốc Thường Hấp Dẫn Hơn Của Mỹ?
  • Diều Hâu Và Rắn Hổ Mang
  • Cứu Vật, Vật Trả Ơn. Cứu Nhân, Nhân Báo Oán
  • Truyện Cổ Tích Nàng Tiên Cá

    --- Bài mới hơn ---

  • Phân Tích Hình Ảnh Nhân Vật Thạch Sanh Trong Truyện Cổ Tích “thạch Sanh”
  • Những Địa Danh Trong Truyện Cổ Tích Nhưng Có Thực Ngoài Đời
  • Sự Tích Hồ Gươm (Hồ Hoàn Kiếm)
  • 3 Truyện Cổ Tích Cho Bé 2 Tuổi Thú Vị Và Ý Nghĩa Mẹ Nào Cũng Nên Kể Cho Con
  • Jack Và Cây Đậu Thần Câu Chuyện Cổ Tích
  • “Biết đâu ta có thể trở thành Vua Thủy Tề nhờ con bé Ariel này…”

    Mụ sai đầy tớ là hai con cá chình đến chỗ nàng tiên cá, bọn chúng sẽ vẽ ra cho nàng viễn cảnh “lấy được hoàng tử”. Nàng tiên cá trong lòng đang cảm thấy buồn bã, lại nghe có cơ hội thực hiện mong muốn của mình nên nàng bơi theo chúng đến gặp mụ phù thủy.

    Mụ phù thủy nói:

    – Ta có một thỏa thuận cho con, con gái bé bỏng của ta, ta sẽ biến con thành người trong vòng ba ngày. Trong ba ngày đó, nếu con khiến hoàng tử hôn con, con sẽ được sống mãi với anh ta với hình dạng của một con người, còn không, con sẽ lại trở thành nàng tiên cá đồng thời sẽ là tù binh của ta. Thế nào? Con đồng ý chứ?

    Và một điều nữa, để có thể giúp con, ta sẽ phải lấy đi giọng nói của con.

    – Mất đi giọng nói ư? Không nói được thì làm sao tôi có thể khiến cho hoàng tử yêu tôi? – Nàng tiên cá hoảng hốt.

    – Khuôn mặt xinh đẹp của con vẫn có thể làm được điều đó mà! – Mụ phù thủy nói.

    Nàng tiên cá ngẫm nghĩ một chút rồi đồng ý, mụ phù thủy bắt đầu hóa phép, giọng nói của nàng biến mất và bay quanh người mụ phù thủy rồi chui vào chiếc vỏ ốc đeo trên cổ mụ. Đồng thời, chiếc đuôi cá của nầng tiên cá đã được thay bởi đôi chân của con người. Hải Âu giúp nàng tìm hoàng tử, nàng cố gắng giải thích nhưng Cá Nhỏ, Cua Đỏ và Hải Âu không thể nghe được tiếng nói của nàng.

    Nàng tiên cá gặp hoàng tử ở bên bờ biển, hoàng tử kể từ khi nghe được giọng hát của nàng thì cũng yêu nàng say đắm, hoàng tử nghĩ nàng chính là người cứu mình, nhưng vì nàng bị câm nên chàng nghĩ mình đã nghĩ nhầm. Biết nàng tiên cá đang cần chỗ ở, hoảng tử mời nàng về tòa lâu đài của mình.

    Trong hai ngày đó, hoàng tử cảm thấy mình càng ngày càng yêu nàng hơn, trong một chuyến du thuyền lãng mạn, hoàng tử chuẩn bị hôn nàng tiên cá thì hai con cá chình tay sai của mụ phù thủy đã lật đổ chiếc thuyền để ngăn lại. Khi nghe cá chình báo cáo, mụ phù thủy quyết định uống thuốc thần và biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, tìm cách để quyến rũ hoàng tử.

    Sáng ngày thứ ba, khắp nơi loan tin rằng hoàng tử hoảng tử chuẩn bị cưới một thiếu nữ vừa gặp, thật không may cho nàng tiên cá vì hoàng tử đã bị phù phép. Mụ phù thủy đã dùng giọng nói của nàng tiên cá để mê hoặc hoàng tử, hoàng tử tin rằng đây chính là cô gái đã cứu mạng mình.

    Nàng tiên cá rất đau khổ nhưng không có cách nào làm cho hoàng tử biết.

    Đám cưới sẽ được tổ chức tại con tàu mới của hoàng tử, lúc này, Hải Âu phát hiện ra con người thật của thiếu nữ chính là mụ phù thủy nham hiểm, Cá Nhỏ liền giúp nàng tiên cá tới chỗ con thuyền của hoàng tử, trong lúc đó thì bầy hải âu sẽ cố gắng ngăn đám cưới lại.

    Cua Đỏ về bẩm báo với Vua Thủy Tề. Khi hoàng tử và thiếu nữ chuẩn bị cử hành hôn lễ thì những chú hải âu sà xuống người cô dâu, khiến cô ta hoảng loạn và hét toáng lên bằng giọng của mụ phù thủy. Nhân dịp đó, Hải Âu lấy được chiếc vỏ ốc chứa giọng nói của nàng tiên cá. Nhờ vậy, nàng tiên cá lấy lại được giọng nói trong trẻo của mình và hoàng tử cũng được hóa giải bùa chú.

    Nàng tiên cá liền gọi:

    – Hoàng tử ơi, em yêu chàng!

    – Ta luôn nghĩ người đó chính là nàng mà! – Hoàng tử đáp.

    Cùng lúc đó, mặt trời cũng đã lặn, ba ngày đã trôi qua, nàng tiên cá đã trở lại với thân hình người cá của mình, mụ phù thủy hiện nguyên hình, mụ vô cùng tức giận lôi nàng xuống biển.

    Nhờ sự giúp đỡ của Cua Đỏ, Vua Thủy Tề đã đợi sẵn ở hang ổ của mụ phù thủy. Mụ nói:

    – Ta muốn đổi con gái của ông để lấy quyền lực.

    Vua Thủy Tề rất thương yêu con gái của mình nên đồng ý trao cho mụ cây gậy đinh ba của Ngài, ông đã trở thành tù nhân của mụ. Bỗng, mụ bị đá một cú rất mạnh vào vai, hoàng tử đã đến để giải cứu cho người yêu của mình – nàng tiên cá Ariel. Mụ phù thủy đuổi theo sau họ, mụ biến thành người khổng lồ cầm cây đinh ba phép thuật, hoàng tử thấy vậy cũng không sợ sệt gì, dũng cảm lái thuyền thẳng về phía mụ. Đúng lúc mụ chuẩn bị bắn một tia sét vào người nàng tiên cá, chiếc thuyền đã nhanh chóng đâm thẳng vào người mụ, khiến mụ phù thủy đau đớn dãy dụa.

    Mụ phù thủy chết, Vua Thủy Tề được tự do, Ngài bơi lên mặt nước với cây đinh ba trong tay. Ngày nhìn thấy cô công chúa bé nhỏ của mình đang mải mê ngắm nhìn chàng hoàng tử đang bất tỉnh trên cát sau trận chiến vừa rồi. Vua Thủy Tề biết nàng thật sự yêu chàng hoàng tử này rồi. Ngài chấp nhận xa nhớ cô công chúa bé nhỏ của mình, Ngài hóa phép vào đuôi nàng tiên cá, cái đuôi biến mất, nàng có lại đôi chân. Nàng tiên cá đã trở thành người. Hoàng tử tỉnh dậy và thấy nàng tiên cá yêu dấu của mình, họ cưới nhau ngay trong hôm đó và sống với nhau hạnh phúc mãi mãi.

    – HẾT TRUYỆN –

    Câu truyện cổ tích Nàng tiên cá kết thúc với cái kết thật hay phải không? Nàng tiên cá đã đạt được ước muốn trở thành con người của mình và sống hạnh phúc trên đất liền với hoàng tử của đời mình. Tuy nhiên, để đạt được điều đó thì Nàng đã phải đấu tranh và giành lầy hạnh phúc ấy từ tay mụ phù thủy độc ác.

    Để có được tình yêu, hạnh phúc trong cuộc sống, hãy luôn biết đấu tranh và cố gắng hết sức vì hạnh phúc và tình yêu ấy sẽ cho các bé sức mạnh, sự dũng cảm và lòng quyết tâm để thực hiện đến cùng.

    Ngoài ra, hãng phim Walt Disney để chuyển thể bộ phim này thành phim hoạt hình, đây là bộ phim hoạt hình nổi tiếng thứ 28 của hãng này, được phát hành ngày 17.11.1989 với độ dài 82 phút.

    Bộ phim kể về nàng tiên cá Ariel yêu đời và tinh nghịch, yêu mến con người đất liền. Mặc dù vua cha cấm không cho lên bờ và phải sống mãi với thế giới đáy biển sâu, nàng vẫn bơi lên bờ và đã cứu thoát Eric, chàng hoàng tử của giấc mơ nàng. Quyết định trở thành người, nàng đánh đổi với bà phù thuỷ Ursula giọng nói để có đôi chân xinh đẹp. Với sự trợ giúp của nhiều người bạn tốt như Flounder (cá bống sặc) và Sebastian (cua)… Ariel đã chinh phục được tình yêu của hoàng tử và cứu được vương quốc của cha nàng trong cuộc chiến với bà phù thủy…

    Nghe kể chuyện Nàng tiên cá

    Mời các bé lắng nghe chị ong Nâu kể câu chuyện về Nàng tiên cá Ariel. Chị ong Nâu là một biên tập viên rất gắn bó với chúng tôi và là một người yêu truyện cổ tích và trẻ nhỏ. Chị ong Nâu sẽ là người gắn bó với các bé trong những video kể chuyện. Video này được chị chọn lọc hình ảnh và dịch lời theo chúng tôi Chúc các bé nghe truyện vui vẻ!

    Tranh luận xung quanh cái kết của truyện Nàng tiên cá

    Trong một số phiên bản khác, kết thúc của truyện khá buồn khi mà Nàng tiên cá và hoàng tử của chúng ta không đến được với nhau. Hoàng tử đã kết hôn với người con gái khác, để lại nàng tiên cá bé nhỏ với trái tim tan vỡ. Khi bình minh đến, nàng gieo mình xuống biển. Cơ thể nàng tan thành bọt biển, nhưng thay vì thôi tồn tại, nàng cảm thấy được ánh mặt trời ấm áp; nàng đã trở thành một linh hồn, một người con gái của không trung. Nàng sẽ có được một linh hồn của riêng nàng bằng cách làm điều thiện trong 300 năm; với mỗi một đứa trẻ ngoan nàng tìm được, thời hạn đó sẽ rút ngắn một năm, và với mỗi một đứa trẻ hư hỏng, nàng sẽ khóc và mỗi giọt nước mắt sẽ thêm một tháng vào thời gian thử thách và cuối cùng, nàng sẽ bay vào vương quốc của Chúa.

    Điều này đã chịu nhiều chỉ trích từ các học giả và các nhà phê bình; một học giả cho rằng đoạn kết này thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả phần nội dung trên của truyện khi mà nàng tiên cá bị tan biến trong không trung. Làm thế nào mà câu chuyện về nàng tiên cá của chúng ta loại xoay ra thành câu chuyện đạo đức và giáo dục trẻ em hư hỏng?

    Tuy nhiên, Vườn cổ tích đã chọn kể cho các bé nghe một phiên bản có kết thúc có hậu hơn khi mà Nàng tiên cá được trở thành người và kết hôn với Hoàng tử. Chắc hẳn với một câu truyện cổ tích thì kết thúc hạnh phúc sẽ khiến các bé của chúng ra vui hơn phải không?

    Bài học rút ra sau Chuyện tình Nàng tiên cá

    Tưởng chừng như Nàng tiên cá chỉ là một câu chuyện tình yêu giữa nàng công chúa sống ở dưới biển và chàng hoàng tử của mặt đất, thế nhưng truyện còn chứa đựng rất nhiều những bài học về ước mơ và cuộc sống mà các bố các mẹ có thể đúc kết lại và giảng giải cho các con.

    Ở đoạn giữa của truyện, khi nàng tiên cá của chúng ra muốn có được đôi chân của con người, đây dường như là một mong muốn không tưởng và cũng đầy nguy hiểm. Thế nhưng, nếu ngay từ đầu bạn đã cảm thấy sợ và không dám chiến đấu để đạt được mơ ước thì bạn sẽ không bao giờ có được nó. Để đạt được nguyện vọng của mình, Ariel đã hứng chịu rất nhiều cái lắc đầu, của vua cha, của các chị, của các bạn “Không, con không thể làm điều đó”… Nàng cũng đã phải hy sinh rất nhiều, và còn mất đi giọng nói của mình, phải trải qua nhiều khó khăn thử thách. Và các bé thấy đấy, cuối cùng ước mơ của Ariel đã thành sự thật và nàng có được cuộc sống hạnh phúc với hoàng tử trên mặt đất.

    Cha mẹ luôn là những người lo lắng cho chúng ta nhất

    Ariel đã khiến vua cha vô cùng lo lắng khi muốn bơi lên mặt nước và làm bạn với con người. Người cha lúc nào cũng chỉ mong muốn điều mà ông cảm thấy là tốt đẹp nhất cho con gái của mình, đó là cuộc sống dưới đại dương. Nếu Ariel bơi lên mặt nước, biết đâu cô có thể bị bắt bởi những “người man rợ” đã đánh bắt biết bao nhiêu sinh linh trong vương quốc biển cả của nhà Vua?

    Một số người có thể cho rằng vua cha “phân biệt chủng tộc” đối với con người, nhưng thực sự ông chỉ sợ những điều không biết và muốn bảo vệ con gái mình. Đó là bản năng của người cha, và dù điều đó có thể khiến Ariel bị ngăn cấm thì cùng là bởi tình yêu mà vua cha dành cho cô là rất lớn.

    Hãy tôn trọng và làm “bạn” với con

    Và cùng phải nói thêm với các bố các mẹ, đôi khi mâu thuẫn giữa người lớn và trẻ nhỏ chỉ xuất phát từ việc “không hiểu nhau” chứ không hẳn là ai đúng ai sai. Nhất là ở tuổi thiếu niên – giống như công chúa Ariel – chúng ta càng nói không, bọn trẻ càng tò mò và làm ngược lại. Vua Thuỷ tề sợ con người và cho rằng cá và người không thể hoà thuận với nhau, còn Ariel thì không, cô thấy họ thú vị và muốn khám phá một cuộc sống mới. Và thực tế thì những con người trên mặt đất mà Ariel gặp đều là người tốt chứ không độc ác như cha cô nghĩ. Để nàng tiên cá út bé nhỏ của mình rời xa đại dương và trở thành con người là điều vua cha không hề muốn, nhưng đó lại chính xác là những gì bản thân Ariel mơ ước. Và cuối cùng câu chuyện, vua cha vẫn chúc phúc cho Ariel và hoàng tử thay vì buộc cô phải quay về biển khơi với gia đình.

    Nàng tiên cá trong văn hoá dân gian

    Truyện cổ tích Nàng tiên cá chắc hẳn đã rất quen thuộc với các bé phải không nào? Không chỉ truyện mà phim hoạt hình, phim điện ảnh rồi các trò chơi về nàng tiên cá ngày nay vô cùng phổ biến không chỉ ở Việt nam mà cả trên toàn thế giới. Hôm nay các bé sẽ được biết thêm một vài thông tin khác về biểu tượng của truyện cổ tích thế giới này.

    Nàng tiên cá được coi như là một sinh vật thuỷ sinh huyền thoại với nửa trên cơ thể mang hình dáng của con người, còn nửa phía dưới thì có hình dạng giống như đuôi của một con cá. Nàng tiên cá xuất hiện trong văn hóa dân gian của khá nhiều nền văn hóa trên toàn thế giới, bao gồm cả vùng Cận Đông, châu Âu, châu Phi và châu Á. Những câu chuyện đầu tiên về nàng xuất hiện ở Assyria cổ đại, trong đó nữ thần Atargatis đã tự biến mình thành một nàng tiên cá để chạy trốn khỏi nỗi xấu hổ vì vô tình giết chết người yêu của cô.

    Nàng tiên cá đôi khi xuất hiện trong những tình huống nguy hiểm như lũ lụt, bão, đắm tàu ​​hoặc chết đuối. Trong truyền thống thì các nàng tiên cá của chúng ta khá là nhân từ và còn có thể nảy sinh tình yêu với con người sống trên mặt đất nữa.

    Có nàng tiên cá thì cũng có chàng tiên cá đấy các bé ạ, họ được gọi là “ngư thần”, đây cũng là một nhân vật quen thuộc trong văn hóa dân gian. Mặc dù hình tượng ngư thần có phần ít phổ biến hơn so với các nàng tiên cá, nhưng họ vẫn được tin là cùng tồn tại với các nàng tiên cá.

    Một số thuộc tính của nàng tiên cá có thể bị ảnh hưởng bởi những chi tiết trong thần thoại Hy Lạp. Trong một số tài liệu lịch sử về nàng tiên cá, chẳng hạn như những báo cáo của Christopher Columbus trong khi ông đến khám phá vùng biển Caribbean, rất có thể hình ảnh nàng tiên cá đã được lấy cảm hứng từ lợn biển và động vật có vú dưới nước có hình dạng tương tự.

    Trong thực tế chưa có bằng chứng cho thấy người cá tồn tại ngoài đời thực mặc dù vẫn xuất hiện những báo cáo nhìn thấy người cá như ở Canada, Israel, và Zimbabwe.

    Bức tượng Nàng tiên cá ngồi trên một tảng đá ở cảng Copenhagen, Langelinie là một biểu tượng Copenhagen và một điểm thu hút khách du lịch lớn.

    Trong phiên bản phim hoạt hình Nàng tiên cá của hãng phim Disney, khi Ariel đang ngồi trên mỏm đá và khao khát ngắm nhìn hoàng tử Eric, cô ấy đang ở chính xác vị trí giống như bức tượng ở ngoài đời thực.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Câu Truyện Cổ Tích Của Vùng Đất Đài Loan
  • Tả Lại Hình Ảnh Ông Tiên Trong Truyện Cổ Tích Theo Trí Tưởng Tượng Của Em
  • Sự Tích Trầu Cau
  • Nguồn Gốc Motif Truyện Kể Dân Gian Từ Những Ý Niệm Và Thực Hành Nghi Lễ Nguyên Thủy
  • Motif Trong Truyện Cổ Tích Hai Cô Gái Và Cục Bướu Của Việt Nam Và Ông Già Và Cục Bướu Của Hàn Quốc Từ Góc Nhìn So Sánh
  • Truyện Cổ Tích Việt Nam: Chàng Cóc

    --- Bài mới hơn ---

  • Phim Cổ Tích Nghìn Sao
  • Kể Lại Câu Chuyện Cổ Tích Sọ Dừa Theo Lời Nhân Vật Cô Út
  • Tấm Cám: Chuyện Chưa Kể
  • 7 Câu Chuyện Hàng Đầu Thế Giới: Danh Sách Những Cuốn Sách Hay Nhất Dành Cho Trẻ Em
  • Phim Cổ Tích Nghìn Sao (2021) Vietsub 9/10
  • Chàng Cóc

    Ngày xưa, trong một bản vắng, có hai vợ chồng nọ đã sống qua nhiều mùa nương mà chưa có con nối dòng. Họ buồn rầu như cỏ tranh già ngày nắng. Ngày ngày, người vợ thắp hương cầu khấn mong trời thương cảnh nghèo đơn chiếc ban cho một đứa con. Quả nhiên, ít lâu sau, người vợ có thai. Hai vợ chồng mừng lắm. Họ mong ngày mong đêm đứa con sớm ra đời. Nhưng chẳng may người chồng lại bị ốm rồi chết, mắt chưa được nhìn con. Người vợ rất buồn nhưng cứ nghĩ đến đứa con sắp ra đời, lòng lại nguôi nguôi.

    Mười ba lần trăng lặn rồi mười ba lần trăng mọc, đứa bé trong bụng mới tròn tháng. Không ngờ, sau một cơn đau bụng dữ dội người vợ hóa lại đẻ ra một con Cóc xấu xí. Người vợ sợ lắm nhưng không nỡ bỏ đứa con của mình. Ngày ngày bà lên rừng đào củ mài để nuôi Cóc, mong cho Cóc chóng lớn. Ngày qua tháng lại, cóc lớn dần và trở thành một chàng Cóc cường tráng. Rồi mẹ Cóc cũng lại qua đời. Từ đó Cóc phải tự mình làm lụng nuôi thân.

    Đọc truyện cổ tích: Chàng Cóc

    Hồi ấy ở gần nhà Cóc có tên Khoàng Tý. Nhà Khoàng Tý có ba cô con gái đã đến tuổi lấy chồng. Đã bao nhiêu lần, Khoàng Tý mở hội để kén chọn con rể. Nhiều chàng trai đẹp đến để thi tài. Nhiều con nhà giàu mang trâu, ngựa đến để hỏi nhưng chưa ai làm Khoàng Tý ưng bụng. Lần ấy chàng Cóc tìm đến xin để làm con rể Khoàng Tý. Vừa thấy Cóc, Khoàng Tý đã giận dữ hét lên:

    – Con Cóc xấu xí kia, ai cho mày đến hỏi con gái ta! Có cút ngay đi không?

    Cóc vẫn bình tĩnh nói rõ ý định của mình. Khoàng Tý giận lắm, nhưng vẫn ra điều kiện:

    – Nếu mày bắn một mũi tên xuyên chín con chim mang về đây thì tao sẽ gả con gái cho.

    Chàng Cóc nhận lời, rồi mang cung tên đi, vào rừng săn chim. Hôm ấy trời nổi gió dữ dội. Lá to lá nhỏ rơi ào ào, cây đổ ngổn ngang, nhiều thú vật bị chết. Đến một gốc cây to cạnh con suối lớn, chàng Cóc thấy chín con chim bị gió bão quật chết từ lúc nào. Chàng liền nhặt lấy xâu vào một mũi tên rồi đem về dâng lên Khoàng Tý. Khoàng Tý phục chàng Cóc lắm. Nó lại ra thêm một điều kiện:

    – Lần này mày phải kiếm liền một lúc chín gánh củi về đây. Được vậy ta sẽ gả con gái cho. Nếu không tao sẽ đánh cho mày một trận.

    Khoàng Tý yên trí rằng Cóc nhỏ bé, yếu ớt thế chắc chẳng mang được chín gánh củi về cùng một lúc. Lúc ấy nó sẽ đánh cho Cóc đến chết.

    Hiểu được lòng dạ Khoàng Tý, nhưng chàng Cóc chẳng chút ngần ngại. Sáng sớm hôm sau, khi ông mặt trời chưa ngủ dậy, chàng đã sắp sẵn quang gánh, giả vờ đi vào rừng lượm củi. Một láy sau, chàng Cóc trở về nói với ba cô gái:

    – Tôi vào rừng kiếm củi chẳng may đâm phải cái gai ở đầu ngón chân cái. Đau quá tôi phải về đây nhờ ba cô nhổ giúp. Tôi nhớ ơn nhiều lắm.

    Nghe vậy, hai cô chị bĩu môi, nhổ nước bọt vào lưng Cóc rồi bỏ đi. Chỉ có cô em út là chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ đến khêu gai cho chàng Cóc. Cô đã khêu lâu lắm mà gai chẳng ra. Lúc bấy giờ Cóc mới bảo rằng:

    – Cô tốt bụng lắm nhưng khêu thế không được đâu! Phải cầm búa bửa mạnh thì gái mới chịu ra.

    Cô út nghe nói vậy lấy làm ngạc nhiên lắm. Nàng sợ Cóc đau nên không giám. Nàng đành phải nói cho cha biết. Mới nghe nói Khoàng Tý cũng ngạc nhiên chẳng kém gì cô con gái út. Nhưng chỉ một lúc sau Khoàng Tý lại thấy vui trong bụng. Hắn nghĩ rằng: thế thì Cóc sẽ phải chết. Hắn liền gọi người làm mang cho hắn một cái búa thật to, to nhất trong nhà. Nhìn thấy vua mang búa hằm hằm đi đến, Cóc đã biết ý ác của nhà vu. Khoàng Tý đến nơi, chẳng nói chẳng rằng cứ thế giơ búa nhằm vào đầu Cóc mà bổ thật mạnh. Chàng Cóc nhanh nhẹn lánh sang một bên và thưa:

    – Không! Tôi nhờ Khoàng Tý bổ vào ngón chân cái chứ có phải bổ bào đầu tôi đâu?

    Lần thứ hai rồi lần thứ ba, Khoàng Tý đều nhằm vào đầu Cóc mà bổ. Nhưng cả ba lần Cóc đều tránh được. Thất lạ, Khoàng Tý thầm nghĩ: “Hay ta bổ vào ngón chân cái của nó xem sao”. Khoàng Tý lền bổ mạnh vào ngón chân cái của chàng Cóc. Bổ xong, mệt quá, mồ hôi Khoàng Tý đầm đìa, mắt hoa lên. Hắn phải ngồi phịch xuống đất, nhắm mắt lại để thở. Khi mở được mắt ra thì Khoàng Tý thấy trước mặt mình chín gánh củi to và khô. Chàng Cóc bảo Khoàng Tý:

    – Đấy tôi đã mang về chín gánh củi rồi, Khoàng Tý gả con gái cho tôi đi.

    Lần này thì Khoàng Tý không thề chối cãi được nữa. Hắn đành phải gọi ba đứa con gái của mình đến và hỏi:

    – Đứa nào muốn làm vợ Cóc?

    Hai cô chị thi nhau cười giễu Cóc. Hết chê chàng da xù xì, lung gù lại chê là mùi hôi thối. Chúng không thèm trả lời, nhổ nước bọt vào lưng cóc rồi bỏ đi. Cô em út thì chẳng nói chẳng rằng cứ ngồi im lặng. Thấy vậy, Khoàng Tý bực lắm, hỏi:

    – Thế nào? Mày muốn lấy Cóc à?

    Cô gái lặng lẽ gật đầu. Cuối cùng Khoàng Tý đành phải ưng thuận cho con gái út lấy chàng Cóc xấu xí. Lúc tiễn hai vợ chồng Cóc, Khoàng Tý gọi con gái lại gần và bảo:

    – Ta sẽ đưa cho con một cái chày đá và một con ngựa, đến giữa đường, con phải ném chết cóc rồi đánh ngựa quay trờ về. Phải nhớ lời ta dặn đấy.

    Trên đường về nhà, Cóc dắt ngựa nhảy đi trước còn vợ Cóc cưỡi ngựa theo sau. Đi được một quãng xa, vợ Cóc xuống ngựa và nói với chồng:

    – Cha em không ưng bụng cho em sống cùng chàng đâu. Bụng cha em ác lắm, khác với bụng em nhiều, nhưng chàng đừng buồn, em không làm khác ý muốn của mình đâu. Nói hết câu, cô gái ném cái chày đá xuống vực rồi xuống ngựa cùng đi bộ với Cóc về nhà. Hai vợ chồng sống trong một túp lều tranh lụp xụp, rách nát. Hàng ngày, Cóc vẫn một mình phát nương làm rẫy. Vợ Cóc thương chồng lắm. Một lần nàng theo chồng đi ra nương. Đến nơi, nàng nhìn mãi mà không thấy chồng đâu, chỉ thấy một chàng trai khỏe, đẹp đang mải mê làm nương. Người vợ mải nhìn chàng trai, bàn chân vô tình đâm phải cành lá khô dưới đất. Thấy động, chàng trai lập tức chạy trốn vào một bụi cây gần đấy. Vợ Cóc lạ quá liền rượt theo, thì chẳng thấy chàng trai đâu mà chỉ thấy một con Cóc ngồi chồm chỗm dưới gốc cây mục. Vợ ra làm nương tiếp. Vừa làm, nàng vừa nghĩ; không biết chàng trai kia là ai mà lại đến nương làm hộ nhà mình.

    Ngày qua tháng lại đã đến ngày hội lớn ở trong vùng. Trai gái trong bẳn mặc những bộ váy áo thật đẹp, thật sặc sỡ để đi dự hội. Thấy mình xấu xí, Cóc không muốn đi chơi với vợ. Chàng dục vợ đi trước còn mình đi sau. Vợ Cóc đi rồi, ở nhà , Cóc liền lột vỏ biến thành một chàng trai trẻ đẹp, rồi theo đường tắt đi đến hội. Lũ làng ai cũng trầm trồ, đổ mắt nhìn về phía chàng. Khi thấy chàng đánh quay tài giỏi quá mọi người dồn đến xem chật vòng trong vòng ngoài. Con gái thì muốn được tung còn với chàng, con trai thì muốn được đọ quay với chàng. Ở trong cuộc vui mà vợ Cóc buồn lắm. Nàng chờ mãi chẳng thấy chồng đến. Nàng định bỏ về nhà, nhưng lúc đi qua đám đông nàng ghé nhìn vào chỗ người đang chơi quay thì bỗng nhận ra chàng trai phát nương ngày nào. Nàng đến gần chàng trai định hỏi chuyện thì chàng bỏ chạy về hướng nhà Cóc. Lũ làng đổ xô chạy theo sau. Mọi người vào nhà chẳng thấy chàng trai nữa, chỉ thấy một con Cóc nằm thở phì dưới gầm giường.

    Một lần khác trong vùng lại có hội. Cóc lại giục vợ đi trước. Còn mình đi sau. Lần này vợ Cóc đi đến nửa đường thì quay về nhà. Quả nhiên nàng nhìn thấy một tấm da Cóc ở dưới gầm giường. Chẳng chút chần chừ, nàng liền chạy lại cầm lấy tấm da ném vào lửa. Lúc ấy ở đám hội đang vui, tự nhiên chàng Cóc thấy người bỗng nóng rực lên, biết có chuyện xảy ra chàng bèn chạy ngay về nhà. Vừa vào đến cửa chàng đã ngửi thấy mùi khét, bèn lấy que khều đống lửa thì thây tấm da đã cháy hết. Từ đó Cóc mãi mãi hóa thành người và vợ chồng Cóc sống bên nhau đầm ấm.

    Từ ngày mất vỏ, chàng Cóc làm lụng thật vất vả. Mọi việc chàng đều phải nhờ vào hai bàn tay. Lúa trên nương của hai vợ chồng Cóc không tốt như trước nữa. Gạo trong nhà của hai vợ chồng Cóc mau hết hơn. Họ phải đi đào củ mài ở trên rừng để ăn. Một hôm chàng Cóc nói với vợ:

    – Vợ chồng mình khổ nhiều quá rồi. Bây giờ tôi không muốn nàng phải ăn củ mài ở trên rừng mãi, phải mặc áo rách mãi. Nàng ở nhà, tôi sẽ đi buôn một chuyến xa. Chỉ một lần trăng lên tôi sẽ trở về thôi!

    Thế rồi sáng hôm sau chàng Cóc từ biệt người vợ xinh đẹp ra đi, trong tay chỉ có vài đồng bạc nén. Chàng phải đi xa, xa lắm. Trên đường chàng gặp một Xê sư. Xê sư biết Cóc là người tài giỏi tốt bụng nên muốn giúp chàng đạt được ý muốn. Xê sư hỏi:

    – Chàng trai đi đây vậy?

    Chàng Cóc lễ phép cúi đầu chào rồi đáp:

    – Nhà con nghèo, con phải đi buôn một chuyến xa!

    Xê sư lại nói:

    – Thế thì con hãy đi theo ta!

    Trên đường đi, hai người gặp một dòng sông đoạn giữa trong còn ở đầu dòng và cuối dòng lại đục ngầu. Chàng Cóc lạ lắm, bèn hỏi Xê sư:

    – Tại sao lại có con sông lạ như vậy?

    Xê sư chậm rãi trả lời:

    – À phải! Làm gì có con sông lạ ấy được. Nước phải trong từ trên nguồn xuống chứ có bao giờ chỉ trong ở giữa quãng đâu.

    Hai người lại tiếp tục đi. Một lúc sau họ gặp một con chim chỉ có một chân. Thấy lạ chàng Cóc hỏi, thì Xê sư trả lời:

    – Con chim có một chân thì không thể đi được. Cũng như người ta không thể một chân mà đi lại dễ dàng.

    Chàng Cóc thấy Xê sư nói có lý thì phục lắm. Từ đó hễ trên đường gặp cái gì lạn chàng đều nhờ Xê sư bảo cho.

    Hai người đã qua bao nhiêu con sông, bao nhiêu ngọn núi. Một hôm nọ đến một bản nọ. Ở đầu bản họ thấy một cây gạo ra hoa đỏ chói trông rất đẹp mắt. Nhưng chẳng hiểu sao thân nó lại xù xì những gai. Chẳng kìm được tính tò mò, chăng Cóc lại nhờ Xê sư giải đáp giúp. Xê sư nói:

    – À có gì đâu! Cái cây đó giống như một con người tốt bụng. Bề ngoài trông xấu xí nhưng trong bụng lại không giấu con dao độc.

    Đi với chàng Cóc thêm nhiều con sông, thêm nhiều con suối nữa thì Xê sư nói với chàng:

    – Hỡi chàng trai tốt bụng! Bây giờ ta không thể cùng đi với con được nữa. Con hãy ghi vào trong đầu những điều ta đã nói với con ở dọc đường. Nó sẽ giúp con nhiều đấy.

    Nói xong Xê sư đi về một ngả, còn chàng Cóc cứ theo ngọn núi trước mắt mà đi. Chàng đi qua bản đầu tiên thì thấy một đám người đang định làm thịt con chó. Mắt nó ươn ướt như muốn nói với chàng một điều gì. Chàng Cóc thương hại con chó sắp bị làm thịt bèn bỏ một đồng bạc nén ra để mua. Con chó thoát chết mừng lắm. Nó ngoe ngẩy cái đuôi tỏ ý cám ơn chàng. Người và chó cùng đi. Đến một bản khác chàng Cóc lại thấy một con mèo xám bị nhốt vào giỏ sắp đêm thả xuống sông. Nghe tiếng kêu thảm thiết của con vật, chàng Cóc không nỡ để người ta giết nó. Chàng lại bỏ một đồng bạc nén để mua con mèo. Chó, mèo cùng chàng Cóc đi đến một cánh rừng nọ thì thấy rất nhiều người xúm quanh một con trăn lớn. Họ sắp giết chăn. Con trăn sợ lắm. Nó đang ra sức giãy giụa để mong thoát chết. Không ngần ngại chàng Cóc lại dốc cả số tiền còn lại ở trong túi để mua con trăn. Thế là số tiền mang theo không còn một xu. Chàng Cóc vui vẻ cung những con vật vừa mua được quay về nhà.

    Lại nói đến Khoàng Tý. Từ khi chia tay với con gái út, hắn tưởng con nghe theo mình giết Cóc rồi quay về. Hắn chờ đến năm lần chăng chết, rồi năm lần trăng sống vẫn chưa thấy con về. Khoàng Tý buồn rầu bèn sang nhà Cóc xưm sao. Đến nơi hắn chỉ thấy vợ Cóc ở nhà một mình, liền bắt con gái về để để gả cho con trai xú cà. Vợ Cóc khẩn khoản van nài nhưng nhà vua vẫn trợn mắt quả:

    – Bụng tao không ưng cho mày lấy thằng Cóc xấu xí ấy đâu. Mày phải lấy con xú cà thôi. Con xú cà nó có nhiều trâu, nhiều ngựa, nhiều bạc nén. Sao mày không thích giàu mà lại thích nghèo.

    Cô gái lại phân trần với vua cha:

    – Cha ơi! Cha nhầm rồi! Chồng con không phải là Cóc đâu. Chồng con là người mà.

    Nghe vậy nhà vua lại nổi cơn thịnh nộ:

    – Mày không nói lọt tai tao đâu! Bụng tao đã ưng cho mày lấy con xú cà thì mày phải nghe! Đừng nói trái lòng tao!

    Vợ Cóc khóc nhiều lắm. Nước mắt nàng chảy đã ướt hết một cái áo rồi hai cái áo, mà Khoàng Tý vẫn không chịu nghe. Tên xú cà bụng rất muốn có con gái làm vợ cho con nên nó cho mổ nhiều lợn, nhiều gà, lấy nhiều rượu, nhiều thuốc mời những kẻ giàu ở quanh vùng về ăn lễ. Nó muốn lễ cưới con nó với cô gái xinh đẹp con Khoàng Tý phải to nhất trong vùng. Chúng đang ăn uống linh đình thì đột nhiên có tiếng đập cửa thình thình. Cửa bật mở, chàng Cóc lừng lững bước vào trong nhà. Chúng vừa ngạc nhiên vừa tức nhưng vẫn phải mời chàng Cóc ăn cơm. Khi mời rượu khách, chủ nhà rót quanh một lượt riêng chàng Cóc thì nó bỏ qua. Chàng Cóc giận lắm, nhớ đến lời Xê sư dặn trên đường, chàng nói:

    – Nước đục phải đục từ trên nguồn xuống, có bao giờ chỉ đục quãng giữa đâu?

    Chẳng biết nói thế nào, bọn chúng phải rót rượu mời chàng. Lúc cầm đũa để gắp thức ăn, chàng Cóc chỉ thấy một chiếc. Chàng cố ghìm lòng nói to:

    – Chim chỉ có một chân thì làm sao đi được, người cũng thế? Sao chỉ cho ta một chiếc đũa để ăn.

    Lại một lần nữa chúng chịu thua chàng. Vừa lúc ấy vợ chàng Cóc từ trong nhà bước ra. Đầu nàng đội chiếc khăn thêu nhiều màu sặc sỡ, người nàng mặc bộ quần áo mới rất đẹp. Trông nàng như một bông hoa mới nở. Thấy vậy chàng Cóc cất tiếng hỏi:

    – Nàng ở nhà có chuyện gì không hay vậy?

    Vợ Cóc vừa khóc vừa kể hết đầu đuôi sự việc cho chồng mình nghe. Bấy giờ chàng Cóc mới hiểu tất cả bụng dạ cú cáo của Khoàng Tý. Chàng tìm lời an ủi vợ:

    – Thôi! Nàng đừng khóc nữa. Tôi đã mua chó và mèo về rồi. Nàng mang chúng vào nhà đi. Tôi phải ra đầu làng dắt con trăn về đã.

    Khi chàng Cóc đi tới nơi buộc trăn lúc sáng thì lạ quá, nhìn quanh chẳng thấy trăn đâu cả, chỉ có một cô gái đẹp đang nở miệng cười. Chàng Cóc hỏi:

    – Hỡi cô gái đẹp ơi! Cô có thấy con trăn của tôi buộc ở đây không?

    Cô gái mỉn cười đáp:

    – Con trăn của chàng chính là em đây!

    Chàng Cóc rất ngạc nhiên. Chàng mở mắt to nhìn cô gái đẹp. Thấy vậy, cô gái nói thêm:

    – Em là con gái thứ sáu, con gái út của Be dòng đấy. Hôm nọ trời đẹp em lên trần chơi chẳng may gặp đoàn đi săn, họ bắt em định thịt. Hôm ấy nếu không được chàng cứu thì em không nói được nữa rồi! Em biết ơn chàng lắm. Bây giờ chàng xuống chơi nhà em đi, đường dễ đi thôi!

    Chàng Cóc rất thương vợ. Chàng muốn ở nhà với vợ nhưng lại muốn biết nhà của Be dòng đẹp như thế nào nên chàng ưng thuận đi theo. Đến một hồ nước rộng, trong xanh, cô gái xinh đẹp chỉ tay xuống mặt nước và bảo:

    – Nhà cha em ở dưới này! Giờ chàng nhắm mắt lại và cầm chặt lấy thắt lưng em. Khi nào em bảo mở mắt thì chàng mới được mở.

    Cô gái còn dặn thêm:

    – Xuống đó, khi về thế nào cha mẹ em cụng tạ ơn chàng đã cứu sống em. Chàng chớ có lấy vàng bạc mà hãy xin chiếc đuôi cá bằng vàng treo ở giữa nhà ấy. Nó sẽ giúp chàng ước gì được nấy.

    Chàng Cóc làm theo lời dặn của cô gái. Chàng nhắm mắt lại và nắm chặt lấy thắt lưng cô gái. Khi mở mắt ra chàng thấy mình đang ở trong một ngôi nhà lớn có nhiều lợn gà, vàng bạc. Cô gái kể đầu đuôi câu chuyện cho cha mình nghe. Be dòng niềm nở đón tiếp chàng. Be dòng dọn cho chàng ăn những thức ăn ngon nhất nơi thủy cung. Rồi cô gái lại dẫn chàng đi xem những cảnh đẹp. Sống được ít ngày, chang Cóc thấy nhớ vợ và xin Be dòng trở lại cõi trần. Be dòng biết không thể giữa chàng ở lại thủy cung, liền bảo chàng:

    – Hỡi chàng trai tốt bụng, chúng tôi không biết lấy gì đền ơn lòng tốt đã cứu con ta, chàng muốn gì ta sẽ tạ ơn!

    Chàng Cóc nhìn quanh nhà Be dòng, rồi thưa:

    – Tôi chỉ muốn xin chiếc đuôi cá vàng kia.

    Be dòng bằng lòng, lấy đuôi cá vàng trao cho chàng Cóc, rồi cả nhà cùng ra tiễn chàng lên bờ, chúc chàng hạnh phúc, muốn gì được nấy.

    Chàng Cóc nhắm mắt lại và nhờ cô gái xinh đẹp đưa lên bờ. Về đến nhà, theo lời dặn của cô gái, chàng Cóc tự tay đóng một cái bàn xinh xắn. Đóng xong, chàng gọi vợ đến và quét xuôi đuôi cá ba lần lên mặt bàn. Một mâm cơm ngon, đầy rượu thịt hiện ra. Hai vợ chồng cùng ăn uống vui vẻ. Sau đó chàng lại qué ba lần lên mặt bàn. Lập tức một tòa nhà bằng vàng óng ánh, cùng không biết bao nhiêu trâu, bò, lơn, gà hiện ra. Từ đấy cuộc sống của hai vợ chồng Cóc trở nên sung sướng, hạnh phúc.

    Còn Khoàng Tý, khi tan bữa tiệc cưới ít hôm, có người vào báo có chuyện lạ là vợ chàng Cóc vẫn không chịu về làm vợ con nhà xú cà. Không những thế chàng Cóc lại vừa mới xây xong một tòa nhà bằng vàng rất đẹp. Khoàng Tý lúc đầy không tin, đến tận nơi xem thì quả đúng như vậy. Hắn trở về và đem những điều mắt thấy tai nghe thuật lại cho vợ và hai cô con gái cả. Chúng không tin. Vợ Khoàng Tý bèn tới nơi để xem thử. Đến nhà con gái, mụ thấy hai vợ chồng chàng Cóc béo khỏe, xinh đẹp, sống rất sung sướng trong một tòa nhà lộng lẫy bằng vàng. Vợ chồng Cóc ra tận cổng đón mụ. Ở nhà vợ chồng Cóc, mụ vợ Khoàng Tý được ăn những thúc ngon lạ bấy nay chưa hề thấy. Rồi mụ lại còn được thấy những của cải quí của con gái. Máu tham nổi lên che hết đầu hết mặt. Mụ gạn hỏi vợ chồng Cóc.

    – Sao các con lại kiếm được những của hiếm này?

    Chàng Cóc thật bụng kể lại mọi chuyện chuyện cho mụ nghe. Khi đã biết được nhiều bí ẩn, vợ Khoàng Tý vội vã ra về. Mụ đi nhanh như gió thổi, như có con ma đuổi sau lưng. Vừa về đến nhà, mụ liền gọi chồng đến nhỏ to thuật lại mọi chuyện. Khoàng Tý nghĩ vợ mình nói dối nên lại sai hai con gái đến nhà vợ chồng Cóc. Hai cô chị trở về đều nói đúng như lời mụ. Khoàng Tý vẫn chưa tin. Hắn muốn tự mình đến nơi xem hư thực lần nữa. Ngay sáng hôm sau, hắn vội vã đến nhà vợ chồng con gái út. Hắn trở về nhà vừa lúc hai cô con gái cả của hắn vừa chết. Chẳng là, hai cô chị thấy chồng em mình giàu quá, đẹp quá liền tìm cách giết em gái để cướp chồng. Nhưng cô cả lại sợ cô thứ hai tranh mất nên tìm cách hại em. Hôm đó chúng dủ nhau đi tắm, thấy em sơ ý, cô cả liền đẩy em xuống sông, rồi chạy vào rừng định tìm hái lá ngón về giết em út. Nhưng vừa vào đến rừng chưa kịp hái thì đã bị một con rắn độc bò đến cắn chết tươi.

    Lòng vợ chồng Khoàng Tý rất buồn vì một lúc mất hai đứa con. Nhưng bụng nó vẫn không muốn bỏ chiếc đuôi cá bằng vàng của vợ chồng Cóc. Khoàng Tý mở kho lấy vàng rồi truyền lệnh cho thợ đánh ngày đêm bằng một chiếc đuôi cá y như chiếc đuôi cá thần của chàng Cóc. Đuôi cá được làm xong, Khoàng Tý hí hửng mang sang nhà chàng Cóc. Cũng như lần trước hai vợ chồng Cóc đón tiếp cha thật chu tất. Họ không thể ngờ được mưu gian của Khoàng Tý. Lừa lúc vợ chồng Cóc đi ngủ Khoàng Tý bèn đánh tráo đuôi cá thần. Sáng hôm sau hắn giả vờ buồn bã chào vợ chồng Cóc rồi ra về. Từ ngày cướp được đuôi cá vàng, Khoàng Tý đã giàu càng giàu thêm. Suốt ngày Khoàng Tý ăn uống no say, hết ở nhà vàng này lại sang ở nhà vàng khác. Hắn bắt đuôi cá làm việc liên tục, làm ra bao nhiêu của cải cho hắn.

    Còn vợ chồng chàng Cóc từ khi mất đuôi cá thần thì trở lại nghèo đói như xưa. Họ làm việc suốt ngày mà bụng vẫn không đủ no, áo mặc vẫn bị rách. Một hom chàng Cóc bàn với vợ:

    – Mình nhịn đói lâu rồi, trong nhà lại chẳng còn cái gì bán được. Hay ta mang chó, mèo đi đổi lấy gạo ăn vậy.

    Nghe thấy chủ bàn thế, chó và mèo buồn lắm. Chúng không muốn xa hai vợ chồng người chủ tốt bụng nên năn nỉ xin chàng Cóc cho được sống và hứa đi lấy đuôi cá vàng thần về cho chàng.

    Hai con rủ nhau đi. Chúng chạy suốt ngày suốt đêm không nghỉ. Tới nhà Khoàng Tý, mèo bảo chó:

    Chó gật đầu đồng ý. Nó nấp một chỗ kín để rình. Chỉ sau một lần nguẩy đuôi, chó đã thấy đàn chuột nhốn nháo chạy quàng chạy xiên ra ngoài. Chó nhảy xổ tới ngoạm lấy con chuột chúa. Mèo nhanh chân lẹ làng nhảy đến túm lấy chú chuột đang run lẩy bẩy mà bảo:

    – Mày muốn sống thì hãy đi gọi cả họ nhà mày đến đây để vào khoét bằng được cái hòm quí trong buồng Khoàng Tý.

    Chuột run sợ nhận lời. Chỉ một lát sau bao nhiêu chuột to, chuột nhỏ, chuột đực, chuột cái kéo về lúc nhúc trước mặt chó và mèo. Mèo bảo con chuột chúa:

    – Chúng mày hãy vào cắn thủng hòm của Khoàng Tý rồi lấy chiếc đuôi cá bằng vàng ra đây cho tao thì sẽ được tha chết!

    Chuột chúa vội vã vâng lời và nhảy đi trước. Theo sau nó là những chú chuột cường cháng nhanh chân nhất. Lúc ấy, Khoàng Tý đang cùng vợ ăn cơm trong nhà nghe thấy tiếng chuột cắn liền bảo vợ:

    – Bà vào đuổi chuột đi kẻo nó cắn thủng chiếc hòm đựng đuôi cá vàng mất.

    Ngay lúc đó mèo đứng ở góc nhà kêu lớn “meo meo!” làm cho vợ Khoàng Tý yên lòng bảo chồng:

    – Sợ gì, đã có mèo rồi!

    Chuột thay nhau hì hục khoét hòm. Chẳng mấy chốc hòm thủng, họ hàng nhà chuột khéo léo lôi đuôi cá vàng ra ngoài. Mèo ngoạm ngay lấy đuôi cá thần, tha chết cho họ hàng nhà chuột rồi nhẹ nhàng chạy ra cửa sau ra đường.

    Giữa lúc hai vợ chồng chàng Cóc đang than thở về người cha độc ác và thân phận nghèo đói của mình thì nghe thấy tiếng chó sủa ngoài bìa rừng. Biết là mèo và chó đã trở về, chàng Cóc vội ra đón. Mèo mừng rỡ trao đuôi cá thần cho chủ. Chàng Cóc cám ơn hai con vật tốt bụng rồi lấy đuôi cá vàng ra quét đi quét lại vài lần trên mặt bàn. Lập tức bao nhiêu thức ăn ngon hiện ra, rồi cả nhà cao cửa rộng, trâu ngựa béo khỏe cũng hiện ra. Từ đó hai vợ chồng chàng Cóc lại sống một cuộc sống no đủ sung sướng bên cạnh chó và mèo.

    Còn vợ chồng Khoàng Tý sáng ra thấy đói định mở hòm lấy đuôi cá vàng thì chẳng thấy đâu. Chúng tiếc ngẩn tiếc ngơ đến đứt ruột mà chết.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Ba Chiếc Lá Rắn
  • Người Con Hiếu Thảo
  • Kẹp Hạt Dẻ Muôn Mặt: 200 Năm Truyện Cổ Tích Mùa Đông
  • Bài Văn Mẫu Lớp 6: Kể Truyện Cổ Tích Sọ Dừa Bằng Lời Văn Của Em
  • Truyện Truyện Cổ Tích Chưa Được Kể
  • Truyện Cổ Tích Nàng Tiên Ốc

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Về Rapunzel
  • Lai Lịch Truyện Cổ Tích
  • Xin Chào, Ngày Xưa Ấy Quyển 2
  • Con Quỷ Trong Chai Thủy Tinh
  • Đọc Truyện Rapunzel Cô Gái Tóc Dài
  • Truyện cổ tích nàng tiên ốc – Truyện kể về một bà lão nghèo khổ nhưng sống hiền lành và tốt bụng nên đã được nàng tiên ốc đến giúp đỡ bà.

    Truyện cổ tích nàng tiên ốc: Truyện cổ tích về một bà lão sống hiền lành, tốt bụng. Cái kết truyện giúp bé nhận ra bài học ý nghĩa là những người sống giàu lòng yêu thương, sống nhân hậu sẽ được đền bù xứng đáng, sẽ được người khác giúp đỡ và yêu thương mình.

    Truyện cổ tích nàng tiên ốc

    Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nọ, có một bà lão tuổi cũng đã cao và vô cùng nghèo khó. Trông bà rất gầy gò, ốm yếu, nét mặt bà nhăn nhúm và đượm một vẻ buồn phiền. Bà sống một mình trong một chiếc lều nhỏ rách nát chỉ đủ che mưa che nắng chứ không che được những cơn gió rét của mùa đông. Bà không có con, không có cháu bên cạnh mình để đỡ đần và chăm sóc những lúc ốm đau.

    Ngày qua ngày, bà phải ra ngoài đồng mò từng con cua, bắt từng con ốc nhỏ để đổi lấy tiền mua gạo sinh sống qua ngày.

    Rồi một hôm, trong lúc đang bắt ốc, bà bắt được một con ốc rất đẹp. Con ốc có chiếc vỏ màu xanh ngọc bích, nó to hơn ngón cái bà một chút và tỏa ra những ánh sáng lấp lánh rất đẹp dưới ánh mặt trời. Bà vui mừng, nâng niu con ốc trên đôi bàn tay gầy guộc nhăn nheo và đầy vết chai sạm của mình. Bà thấy rất thương ốc nên bà không bán mà đem nó về nuôi trong một chiếc chum nước dựng ở sân nhà.

    Ngày qua ngày, bà vẫn cặm cụi với công việc của mình. Bà vẫn ra đồng mò cua bắt ốc. Nhưng bà rất đỗi ngạc nhiên khi trở về nhà, tất cả sân nhà đã sạch sẽ tươm tất, vườn rau phía sau nhà thì đã sạch cỏ, cơm nước trên bàn đã nấu tinh tươm. Bà nghĩ mãi nhưng không thể nghĩ được ai đã giúp mình.

    Hôm sau, bà vẫn ra đồng như thường lệ nhưng lần này giữa buổi bà quay trở về nhà. Về tới cổng, bà rón rén bước tới nép sau cánh cửa để xem ai giúp bà hôm qua. Bà thấy từ trong chiếc chum nước bước ra là một cô gái xinh đẹp, làn da cô trắng hồng, đôi mắt to đen như mắt bồ câu ẩn dưới hai hàng mi cong vút. Mái tóc cô đen một màu đen ánh và dài óng ả. Cô khoác trên mình một chiếc áo màu ngọc bích, dáng đi nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng cô vẫn làm việc nhà một cách nhanh thoăn thoắt. Cô dọn dẹp nhà cửa, quét sân, nhổ cỏ sau vườn. Khi công việc vườn tược xong xuôi, cô lại đong gạo nấu cơm cho bà lão.

    Đến lúc này thì bà lão đã nhận ra tất cả, thì ra đó là một nàng tiên ốc, bà nhẹ nhàng bước tới chiếc chum, lấy chiếc vỏ ốc rồi đập vỡ. Nghe thấy tiếng động, cô gái vội vàng quay lại chiếc chum để chui vào chiếc vỏ ốc nhưng đã quá muộn. Bà lão chạy tới ôm lấy cô và nói:

    – Con gái! Hãy ở lại đây với mẹ!

    Từ đó trở đi, bà lão và cô gái sống với nhau rất vui vẻ và hạnh phúc.

    Truyện cổ tích Sự tích hoa bằng lăng tím – Mối tình ngây thơ của tuổi học trò

    – Ý nghĩa câu thành ngữ vịt hóa thiên nga từ truyện cổ tích vịt con xấu xí của nhà văn Andersen

    – – Truyện cổ tích Việt Nam về tấm lòng hiếu thảo của năm người con với người bố nuôi, cũng là người thầy dạy võ nổi tiếng trong vùng

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vua Chuột Kén Rể
  • Chuyện Cổ Tích Về Xứ Schlauraffen
  • Truyện Cổ Tích Cậu Bé Thông Minh
  • Truyện Cổ Tích Việt Nam Cậu Bé Thông Minh
  • Phân Tích Truyện Cổ Tích “cây Tre Trăm Đốt”
  • Truyện Cổ Tích: Nàng Tiên Cá

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Cho Bé: Nàng Tiên Cá
  • 2Dguru: Ultimate Top 25 Anime Comedy
  • Tả Nàng Tiên Cá Trong Câu Chuyện Cổ Tích Mà Em Đã Đọc.
  • Giáng Sinh Câu Chuyện Cổ Tích Về Ông Già Noel: Các Mô Tả Về Cốt Truyện, Các Tác Giả
  • Bức Thư Về Ông Già Noel Vẫn Lay Động Con Tim Sau Hơn Một Thế Kỷ
  • Ngày xửa ngày xưa, nơi đáy đại dương sâu thẳm có một cung điện nguy nga tráng lệ, nơi vua Thủy Tề sinh sống. Ông sống trong đại dương bao la và cai quản cả vùng biển khơi rộng lớn ấy. Vua Thủy Tề có bảy người con gái, các nàng công chúa – nàng tiên cá ấy, cô nào cô nấy đều xinh đẹp và đều có tài năng riêng. Đặc biệt hơn nữa, là người con gái út, nàng công chúa tên Ariel. Ariel không chỉ xinh đẹp mà nàng còn sở hữu một giọng hát trong trẻo, mượt mà.

    Cha nàng – Vua Thủy Tề hết lòng khen ngợi: “Ariel yêu quý, con có giọng hát thật tuyệt vời. Khi con cất tiếng hát, từng đàn cá tụ tập để lắng nghe. Cả những con trai cũng mở miệng ra tán thưởng, để lộ ra những hạt ngọc quý, và bầy sứa cũng phải dừng lại không trôi đi”.

    Công chúa Ariel rất thích cuộc sống trên mặt đất – thế giới của loài người. Vua cha vẫn thường dặn nàng: “Mặt đất không phải thế giới của chúng ta, con chỉ có thể ngắm nhìn và chiêm ngưỡng thôi. Chúng ta thuộc về biển cả. Con hãy cẩn thận và tránh xa họ ra, họ sẽ luôn săn bắt thần dân của chúng ta và luôn đem đến những điều xui xẻo mà thôi”.

    Thế nhưng, vào những ngày đẹp trời, nàng vẫn thường cất tiếng hát du dương của mình giữa biển khơi. Mặc dù bị vua cha ngăn cấm những nàng vẫn nhiều lần trốn lên mặt nước rong chơi và ngắm nhìn đất liền từ xa.

    Nàng công chúa có hai người bạn là Cá Nhỏ và Hải Âu. Hải Âu thường kể cho hai người mọi thứ về con người mà chú biết. Một ngày nọ, Vua Thủy Tề rất tức giận vì phát hiện ra cô con gái nhỏ của mình thường xuyên làm trái lệnh của mình. Ngài lo lắng cho sự an toàn của nàng nên ngài cử Cua Đỏ – một bề tôi trung thành để mắt tới nàng tiên cá.

    Vài ngày sau, nàng tiên cá thấy có một chiếc tàu thủy trên mặt nước, nàng liền reo lên:

    – Con người đó! – Nói rồi, nàng liền nhanh nhẹn bơi đến gần chiếc tàu.

    Nàng thấy một đám thủy thủ đang nhảy múa và ca hát. Lúc sau, trên bầu trời xuất hiện thật nhiều chùm ánh sáng đủ màu sắc rực rỡ, tiếng pháo hoa nổ trên trời đêm. Theo sau đó là tiếng reo mừng, tung hô của đám thủy thủ:

    – Xin chúc mừng hoàng tử, thuyền trưởng của chúng ta, nhân ngày sinh nhật thứ 20 của người. Hu-ra, hu-ra. Chúc người luôn hạnh phúc.

    – Xin cảm ơn các bạn! – Hoàng tử đáp

    Công chúa Ariel tự hỏi: “Sinh nhật ai vậy nhỉ?”

    Nàng thấy trên boong tàu một chàng trai khôi ngô tuấn tú, mà mọi người cừa chúc mừng sinh nhật. Ariel không thể rời mắt khỏi chàng. Hoàng tử ấy trông mới đẹp trai làm sao! Ngay từ cái nhìn đầu tiên, nàng đã đem lòng yêu thương chàng.

    Bỗng nhiên, bầu trời tối sầm, mưa gió, sấm sét nổi lên dữ dội, chiếc tàu chòng chành trong cơn bão. Nó bị nhấn chìm bởi những cơn sóng và hoàng tử bị đánh văng ra khỏi mạn tàu.

    Nàng tiên cá hét lên: “Mình phải cứu chàng bằng được!”

    Nàng cố gắng ôm lấy hoàng tử rồi nhanh chóng đưa chàng vào bãi cát. Khi hoàng tử vẫn chưa tỉnh, nàng hát cho chàng nghe một bản tình ca tuyệt vời. Sau đó, nàng nghe thấy tiếng bước chân của những thủy thủ đang tìm kiếm hoàng tử, nàng nhanh chóng bơi xuống biển.

    Khi hoàng tử thức dậy, quản gia hỏi chàng:

    – Hoàng tử có biết ai đã cứu chàng không?

    – Có một cô gái xinh đẹp đã cứu ta, ta đã được nghe nàng hát một bản tình ca. Chưa bao giờ ta được nghe một giọng hát hay đến như thế. Ta phải tìm nàng để cưới nàng làm vợ. – Chàng hoàng tử đáp.

    Trở lại biển khơi, nàng tiên cá ngày đêm thương nhớ hoàng tử, Vua Thủy Tề vô cùng tức giận khi biết con gái đã yêu một con người, ngài phá hủy toàn bộ kỷ vật về con người của nàng.

    Nàng tiên cá bé bỏng cố gắng giải thích cho cha:

    – Cha ơi, nhưng con yêu chàng, con muốn cưới chàng!

    – Không bao giờ, hắn ta là một con người, hắn ăn cá, thần dân của ta. – Ngài bỏ đi trong bực bội. Mặc cho nàng tiên cá ôm mặt khóc.

    Cách đó không xa, mụ phù thủy hắc ám biết được câu chuyện của nàng tiên cá qua quả cầu phép. Đã từ lâu, mụ luôn tìm cơ hội để lật đổ Vua Thủy Tề , mụ vừa nghĩ ra một âm mưu nham hiểm: “Biết đâu ta có thể trở thành Vua Thủy Tề nhờ con bé Ariel này…”

    Mụ sai đầy tớ là hai con cá chình đến chỗ nàng tiên cá, bọn chúng sẽ vẽ ra cho nàng viễn cảnh “lấy được hoàng tử”. Nàng tiên cá trong lòng đang cảm thấy buồn bã, lại nghe có cơ hội thực hiện mong muốn của mình nên nàng bơi theo chúng đến gặp mụ phù thủy.

    Mụ phù thủy nói:

    – Ta có một thỏa thuận cho con, con gái bé bỏng của ta, ta sẽ biến con thành người trong vòng ba ngày. Trong ba ngày đó, nếu con khiến hoàng tử hôn con, con sẽ được sống mãi với anh ta với hình dạng của một con người, còn không, con sẽ lại trở thành nàng tiên cá đồng thời sẽ là tù binh của ta. Thế nào? Con đồng ý chứ?

    Và một điều nữa, để có thể giúp con, ta sẽ phải lấy đi giọng nói của con.

    – Mất đi giọng nói ư? Không nói được thì làm sao tôi có thể khiến cho hoàng tử yêu tôi? – Nàng tiên cá hoảng hốt.

    – Khuôn mặt xinh đẹp của con vẫn có thể làm được điều đó mà! – Mụ phù thủy nói.

    Nàng tiên cá ngẫm nghĩ một chút rồi đồng ý, mụ phù thủy bắt đầu hóa phép, giọng nói của nàng biến mất và bay quanh người mụ phù thủy rồi chui vào chiếc vỏ ốc đeo trên cổ mụ. Đồng thời, chiếc đuôi cá của nầng tiên cá đã được thay bởi đôi chân của con người. Hải Âu giúp nàng tìm hoàng tử, nàng cố gắng giải thích nhưng Cá Nhỏ, Cua Đỏ và Hải Âu không thể nghe được tiếng nói của nàng.

    Nàng tiên cá gặp hoàng tử ở bên bờ biển, hoàng tử kể từ khi nghe được giọng hát của nàng thì cũng yêu nàng say đắm, hoàng tử nghĩ nàng chính là người cứu mình, nhưng vì nàng bị câm nên chàng nghĩ mình đã nghĩ nhầm. Biết nàng tiên cá đang cần chỗ ở, hoảng tử mời nàng về tòa lâu đài của mình.

    Trong hai ngày đó, hoàng tử cảm thấy mình càng ngày càng yêu nàng hơn, trong một chuyến du thuyền lãng mạn, hoàng tử chuẩn bị hôn nàng tiên cá thì hai con cá chình tay sai của mụ phù thủy đã lật đổ chiếc thuyền để ngăn lại. Khi nghe cá chình báo cáo, mụ phù thủy quyết định uống thuốc thần và biến thành một thiếu nữ xinh đẹp, tìm cách để quyến rũ hoàng tử.

    Sáng ngày thứ ba, khắp nơi loan tin rằng hoàng tử hoảng tử chuẩn bị cưới một thiếu nữ vừa gặp, thật không may cho nàng tiên cá vì hoàng tử đã bị phù phép. Mụ phù thủy đã dùng giọng nói của nàng tiên cá để mê hoặc hoàng tử, hoàng tử tin rằng đây chính là cô gái đã cứu mạng mình.

    Nàng tiên cá rất đau khổ nhưng không có cách nào làm cho hoàng tử biết.

    Đám cưới sẽ được tổ chức tại con tàu mới của hoàng tử, lúc này, Hải Âu phát hiện ra con người thật của thiếu nữ chính là mụ phù thủy nham hiểm, Cá Nhỏ liền giúp nàng tiên cá tới chỗ con thuyền của hoàng tử, trong lúc đó thì bầy hải âu sẽ cố gắng ngăn đám cưới lại.

    Cua Đỏ về bẩm báo với Vua Thủy Tề. Khi hoàng tử và thiếu nữ chuẩn bị cử hành hôn lễ thì những chú hải âu sà xuống người cô dâu, khiến cô ta hoảng loạn và hét toáng lên bằng giọng của mụ phù thủy. Nhân dịp đó, Hải Âu lấy được chiếc vỏ ốc chứa giọng nói của nàng tiên cá. Nhờ vậy, nàng tiên cá lấy lại được giọng nói trong trẻo của mình và hoàng tử cũng được hóa giải bùa chú.

    Nàng tiên cá liền gọi:

    – Hoàng tử ơi, em yêu chàng!

    – Ta luôn nghĩ người đó chính là nàng mà! – Hoàng tử đáp.

    Cùng lúc đó, mặt trời cũng đã lặn, ba ngày đã trôi qua, nàng tiên cá đã trở lại với thân hình người cá của mình, mụ phù thủy hiện nguyên hình, mụ vô cùng tức giận lôi nàng xuống biển.

    Nhờ sự giúp đỡ của Cua Đỏ, Vua Thủy Tề đã đợi sẵn ở hang ổ của mụ phù thủy. Mụ nói:

    – Ta muốn đổi con gái của ông để lấy quyền lực.

    Vua Thủy Tề rất thương yêu con gái của mình nên đồng ý trao cho mụ cây gậy đinh ba của Ngài, ông đã trở thành tù nhân của mụ. Bỗng, mụ bị đá một cú rất mạnh vào vai, hoàng tử đã đến để giải cứu cho người yêu của mình – nàng tiên cá Ariel. Mụ phù thủy đuổi theo sau họ, mụ biến thành người khổng lồ cầm cây đinh ba phép thuật, hoàng tử thấy vậy cũng không sợ sệt gì, dũng cảm lái thuyền thẳng về phía mụ. Đúng lúc mụ chuẩn bị bắn một tia sét vào người nàng tiên cá, chiếc thuyền đã nhanh chóng đâm thẳng vào người mụ, khiến mụ phù thủy đau đớn dãy dụa.

    Mụ phù thủy chết, Vua Thủy Tề được tự do, Ngài bơi lên mặt nước với cây đinh ba trong tay. Ngày nhìn thấy cô công chúa bé nhỏ của mình đang mải mê ngắm nhìn chàng hoàng tử đang bất tỉnh trên cát sau trận chiến vừa rồi. Vua Thủy Tề biết nàng thật sự yêu chàng hoàng tử này rồi. Ngài chấp nhận xa nhớ cô công chúa bé nhỏ của mình, Ngài hóa phép vào đuôi nàng tiên cá, cái đuôi biến mất, nàng có lại đôi chân. Nàng tiên cá đã trở thành người. Hoàng tử tỉnh dậy và thấy nàng tiên cá yêu dấu của mình, họ cưới nhau ngay trong hôm đó và sống với nhau hạnh phúc mãi mãi.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bồi Dưỡng Nhân Cách Cho Học Sinh Tiểu Học Qua Truyện Cổ Tích Trong Phân Môn Kể Chuyện
  • 2 Sao Nữ Gây Ngưỡng Mộ Vì Chuyện Tình Đẹp Như Cổ Tích Lọ Lem Và Hoàng Tử
  • Giúp Trẻ Kể Chuyện Cổ Tích Sáng Tạo
  • Review Sách 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2)
  • Những Câu Chuyện Được Kể Bởi Một Kẻ Dở Hơi
  • Câu Chuyện Về “nàng Út Trong Ống Tre”

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cổ Tích Chọn Lọc
  • Sự Tích Lấy Chồng Trăn
  • Lâu Đài Dưới Đáy Biển
  • Đứa Con Trời Đánh
  • Nghe Kể Chuyện Cổ Tích Việt Nam
  • 27/01/2021

    Ngày xửa ngày xưa, tại gia đình nọ có bảy chị em gái. Cô cả xinh đẹp, nhưng cô hai còn xinh đẹp hơn, cô thứ ba xinh nhất, cô thứ tư biết đi mây về gió, cô thứ năm có tài ngủ mà như không ngủ, cô thứ sáu có mái tóc như những dùi trống, và cô thứ bảy hiền lành nhất hay được gọi là Lãng Quên. Sở dĩ cô thứ bảy bị gọi là Lãng Quên vì cô không thể tranh giành được với các chị, luôn bị các chị hắt hủi. Trong một lần Lãng Quên mải đi tìm chút gì đó để ăn, cô đã đi miết và dừng lại bên hồ nước, gặp một người đi câu vừa câu được một con cá vàng… Sau khi con cá vàng được Lãng Quên cứu giúp, họ trở thành bạn tốt của nhau. Nhưng 6 người chị gái của Lãng Quên luôn tìm cách chia rẽ tình bạn của nàng với cá vàng. Lãng Quên cần phải làm gì để bảo vệ bạn cá vàng mình?

    Thu gọn

    --- Bài cũ hơn ---

  • .: Hộp Thư Đài 108 Tphcm • Chi Tiet Goc Thieu Nhi
  • Con Nhím Và Bầy Rắn
  • Cô Bé Quàng Khăn Đỏ (Bìa Cứng)
  • Ý Nghĩa Giáo Dục Từ Truyện Cổ Tích Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
  • # Tổng Hợp Các Bức Tranh Tô Màu Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Trong Truyện Cổ Tích
  • Truyện Cổ Tích Song Ngữ Hàn Việt: Chàng Mù Và Chàng Bại Liệt.

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Song Ngữ Hàn Việt: Vị Tướng Quân Ăn Bám
  • Combo 6 Quyển Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Song Ngữ Việt Anh,giúp Bé Yêu Học Tiếng Anh Nhanh Và Hiệu Quả Hơn
  • Truyện Ngắn Song Ngữ: Sắc Màu Tình Bạn
  • Truyện Cổ Tích Việt Nam Song Ngữ: Cậu Bé Tích Chu
  • Ra Mắt Truyện Cổ Tích Song Ngữ Việt Nam
  • Truyện cổ tích song ngữ Hàn Việt đầu tiên mà chúng tôi giới thiệu đến các bạn đó là truyện chàng mù và chàng bại liệt:

    “무슨 일인데 아침부터 그리 서두르나?”

    “이러고 있을 때가 아니네, 어서 나갈 채비를 하게.”

    “저 산 넘어 아주 용한 의원이 있단 얘기를 들었거든 자네의 아픈 다리를 고쳐줄지도 몰라”

    “그래? 하지만 나는 걸을 수가 없고 자네는 볼 수가 없는데 무슨 수를 산 넘어 의원을 찾아간단 말인가?”

    “자네가 내 눈이 되어주게! 난 자네의 발이 되어주겠네!”

    장님은 앉은뱅이 친구를 업고 험한 산길을 부지런히 걸었습니다.

    Ngày xưa trong một ngôi làng trong núi chỉ có một người mù hiền lành sinh sống. Vào một ngày nọ:

    “Có ai không ạ?”

    “Có chuyện gì thế? mới sáng mà gấp gáp như vậy hả?”

    “Thật là không phải lúc, tôi rời đây ạ”

    “Tôi nghe nói trên núi đó có một người giỏi nghề y có lẽ sẽ chữa được chân của cậu”

    “Thật vậy hả? nhưng mà tôi đi không được, cậu lại không không nhìn thấy, ý của tôi là có là núi nào thì chúng ta vẫn có thể vượt qua đi tìm thần y”

    “Tôi làm con mắt của cậu, cậu làm cái chân của tôi nha!”.

    Thế là chàng người mù cõng chàng bạn liệt của mình cần mẫn đi qua đường núi nguy hiểm.

    “괜찮은가? 마침 저기 연못이 있으니 좀 쉬어가세! 자네부터 시원하게 목을 축이게”

    “아니 세상에! 황금! 연못 속에 커다란 황금이 있어”

    “뭐? 황금이라고?” 장님은 더듬더듬 연못에 들어가 황금을 건졌습니다.

    “이보게 자네가 먼저 보았으니 자네가 갖게”

    “그게 무슨 소린가 자네가 나를 업고 이곳까지 왔으니 자네 거지”

    두 친구는 서로 황금을 양보했습니다.

    “Cậu không sao chứ? Vừa khéo chỗ kia có một cái ao, ta qua đó nghỉ chút đi, làm mát cổ họng cho cậu đã”

    “Cảm ơn cậu”

    “Ôi không trời ơi! Vàng! Bên trong ao có cục vàng rất lớn”

    “Cái gi? Cậu nói vàng á?” chàng mù dò dẫm bướt vào trong ao và vớt ra thỏi vàng.

    “Cái này cậu nhìn thấy trước tiên cho nên nó là của cậu”

    “Cậu nói cái quỷ gì vậy vì cậu đã cõng tôi tới nơi này nên cậu sở hữu nó” Hai người nhường cục vàng cho nhau.

    “안 되겠네 둘로 나눌 수도 없으니 그냥 두고 가세”

    장님은 황금을 제자리에 놓고 앉은뱅이 친구를 업었습니다. 산 정상에 거의 올랐을 때였습니다.

    “네 이놈! 냉큼 이리 오너라! 누군가 난데없이 호통을 쳤습니다. “다리가 아프니 나를 업어라!” 비단옷을 입은 양반이었습니다.

    “나리 그럴 순 없습니다.”

    “어허 당장 나를 업지 못할까?”

    그러다 문득 황금이 떠올랐습니다. “산 아래 연못에 황금이 있습니다요.” “뭐? 황금? 그 말 틀림없겠지?” 양반은 뒤도 안 돌아보고 쌩 하니 달려갔습니다.

    “Không được rồi hai người thì chia không được, chúng ta cứ mang nó theo trước đi đã rồi tính sau”

    Chàng mù cất cục vàng và tiếp tục cõng chàng liệt. Lúc gần lên tới đỉnh núi thì:

    “Này nay thằng kia lập tức lại đây cho ta” ai đó đột ngột quát lên.

    “Chân ta đau và cõng ta mau” Thì ra là một người phú quý mặc áo gấm.

    “Thưa ngài, tôi không thể làm như thế được”

    “Ố? ngươi không thể cõng ta lên ngay bây giờ á?”

    Đang lúc đó bỗng nhiên cục vàng lòi rớt ra ngoài.

    “Trong một cái ao phía dưới núi có vàng đấy ạ”

    “Cái gì? Vàng? Ngươi nói thật sao?” người phú quý đó nhìn cũng không nhìn lại cứ thế ào ào chạy nhanh xuống dưới núi.

    연못에 도착한 양반은 황금을 찾기 시작했습니다. “으아 구렁이다!” 놀란 양반은 도망을 쳤습니다.

    “감히 구렁이를 황금이라고 속이다니!”

    양반은 장님과 앉은뱅이에게 크게 화를 내고 가버렸습니다.양반의 이야기를 장님은 앉은뱅이를 업고 연못으로 갔습니다. ”

    Người phú quý kia sau khi đến cái ao lập tức tìm vàng. “á á con trăn”. Kẻ phú quý kia trong cơn kinh sợ đã bỏ chạy.

    “Ngươi thật to gan dám nói dối con trăn là vàng”

    Kẻ phú quý kia nổi trận lôi đình với chàng mù và chàng liệt rôi bỏ đi. Chàng mù nghe chuyện của người phú quý kia thì cõng chàng liệt trở lại cái ao.

    “두 마리나 있단 말인가?”

    “황금이 두 개나 있단 말일세!”

    “뭐라고?” 장님이 깜짝 놀라자 앉은뱅이가 장님의 등에서 미끄러졌습니다. 우지끈 소리가 나더니 앉은뱅이의 다리가 펴졌습니다.

    “Cậu nói có tới hai con trăn luôn á?”

    “Ý tôi là có tới hai cục vàng luôn”

    “Cậu nói cái gì?” chàng mù thốt lên kinh ngạc chàng liệt cũng bị trượt khỏi lưng chàng mù. Bỗng một tiếng răn rắc phát ra, chân chàng liệt được duỗi ra.

    “세상에 내 다리가 쭉 펴졌네!” “그게 정말인가? ” “세상에 보이네 보여!” 놀란 장님은 눈을 번쩍 떴습니다. 앉은뱅이와 장님은 얼싸안고 기쁨의 눈물을 흘렸습니다. 두 사람은 황금을 팔아 큰 부자가 되었고 그 후에도 서로 아끼며 행복하게 살았습니다.

    “Trời ơi, chân tôi duỗi thẳng được rồi nè”

    “Cậu nói thật hả? …Ông trời ơi! Tôi nhìn được nè nhìn được nè!” Chàng mù kinh ngạc mở đôi mắt. Chàng mù và chàng liệt ôm ghì nhau mà khóc trong niềm hân hoan. Hai người bán số vàng đó đi và trở thành người giàu có, kể từ đó họ quý trọng lẫn nhau và sống thật hạnh phúc.

    심술궂고 욕심이 많은 양반에게는 연못의 황금 대신 구렁이가 보였고 마음씨 착한 장님과 앉은뱅이에게는 황금이 2개로 늘어났고 서로의 병이 치료되기까지 했습니다. 아마 사이좋고 마음씨 착한 장님과 앉은뱅이에게 신이 주신 선물이 아닐까 싶은데요. 평소의 마음씨와 행동을 올바르게 하면 언젠가 좋은 일이 생길 거라는 교훈을 주는 듯싶습니다.

    Kẻ phú quý kia với lòng tham lam và ganh ghét nên thay vì được thấy vàng trong ao thì thấy con trăn còn chàng mù và chàng liệt thì được cho đến 2 cục vàng và ngay cả bệnh cũng được chữa khỏi. Có lẽ bởi sự hòa thuận và tấm lòng hiền lành của chàng mù và chàng liệt nên Thần đã cho hai người 1 món quà. Điều giáo huấn muốn mang lại đó là trong cuộc sống nếu như hành động và tâm tính của ta ngay thẳng thì những điều tốt đẹp luôn xuất hiện.

    Truyện cổ tích song ngữ Hàn Việt phần từ mới:

    Truyện cổ tích song ngữ Hàn Việt trên với nhiều từ mới nhưng thông dụng và thường gặp trong cuộc sống hàng ngày sẽ giúp mọi dễ hiểu hơn khi đọc. Các cấu trúc câu cũng đơn giản, đa dạng nên mọi người có thể vận dụng linh hoạt vào giao tiếp.

    Nguồn: chúng tôi chúng tôi dịch

    --- Bài cũ hơn ---

  • Dàn Ý Cảm Nghĩ Của Em Về Truyện Cổ Tích Sọ Dừa
  • Review Sách Tô Màu Truyện Cổ Tích Việt Nam
  • Cảm Nghĩ Của Em Sau Khi Đọc Xong Truyện Cổ Tích Sọ Dừa
  • Kể Lại Truyện Cổ Tích Sọ Dừa Bằng Lời Của Nhân Vật Sọ Dừa
  • Hãy Kể Lại Truyện Cổ Tích “sọ Dừa” Theo Một Kết Thúc Mới Bởi Sự Tưởng Tượng Của Em
  • Truyện Cổ Tích Nàng Công Chúa Bán Than

    --- Bài mới hơn ---

  • Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu
  • Truyện Nàng Công Chúa Và Hạt Đậu
  • Mười Hai Nàng Công Chúa Và Những Đôi Giày Nhảy Rách
  • Những Món Quà Của Vị Thần
  • 12 Nàng Công Chúa Thích Khiêu Vũ
  • Ngày xưa có một ông vua sinh được ba nàng công chúa. Ba nàng đều xinh đẹp như nhau, nhưng tính tình lại rất khác nhau. Hai công chúa lớn chỉ sống ỷ lại. Cả hai đều lấy được chồng con nhà quan, giàu có. Sẵn có vàng bạc của cải, ngày ngày hai nàng chỉ ngồi ăn chơi. Công việc nhà cửa đều phó thác cho người làm, người ở. Còn công chúa Ba thì nghĩ và làm khác hai chị. Nàng không sống dựa vào giàu có mà trái lại rất siêng năng làm việc và nhất định không chịu lấy chồng con nhà giàu.

    Một hôm, vì không nhận lời con trai quan tể tướng nên công chúa Ba bị vua cha đuổi ra khỏi cung. Nhà vua sai người trao cho nàng một con ngựa mù và nói: – Con đã không muốn sống giàu có thì hãy đi ra khỏi nhà này. Ta muốn xem con làm giàu cách nào bằng hai bàn tay kia và cấm không được trở lại cung điện chừng nào chưa có nhiều tiền bạc của cải hơn hai chị gái. Công chúa Ba không chút buồn rầu, nàng vỗ về con ngựa mù và nói: – Sau này ta sẽ trở nên giàu có và chữa cho ngựa khỏi mù. Nói rồi nàng nhảy lên lưng ngựa, lặng lẽ lên đường. Con ngựa tuy mù cả hai mắt nhưng đi rất đều chân. Đến lúc xẩm tối, ngựa dừng lại trước một túp lều nho nhỏ ven đường mòn bên một cánh rừng. Công chúa xuống ngựa và bước vào lều. Nàng hỏi ra mới biết đây là nhà của một bà già goá chồng. Bà cụ đã ngoài sáu mươi tuổi, có một người con trai vừa tròn ba mươi, chuyên làm nghề đốt than. Vì vậy người ta quen gọi chàng là chàng Đốt Than.

    Sau một hồi chuyện trò thăm hỏi, công chúa tự xưng tên và hoàn cảnh của mình và nàng có ý xin ở lại làm dâu bà cụ. Nghe nói vậy bà cụ sợ hãi chắp tay vái lạy công chúa và hết lời từ chối. Chàng Đốt Than cũng không dám nhận lời. Chàng mời công chúa nghỉ lại một đêm rồi sáng sớm mai công chúa định đến đâu chàng dẫn đi đến đó. Công chúa Ba hết sức thành thực xin ở lại làm dâu bà cụ và làm vợ chàng Đốt Than. Bà cụ không còn cách nào từ chối, đành phải nhận lời. Sau bữa cơn rau bình thường, công chúa hỏi han mọi việc làm ăn và mọi sinh hoạt sớm tối ở trong nhà. Ba mẹ con thân mật trò chuyện mãi tới khuya.

    Sáng hôm sau, hai mẹ con bà cụ lại mỗi người mỗi việc như thường lệ. Bà cụ dậy sớm nấu cơm cho con trai ăn trước khi đi làm. Chàng Đốt Than cũng dậy rất sớm quẩy sẵn hai gánh nước cho mẹ. Công chúa cũng bắt tay vào công việc. Nàng dậy sớm hơn mọi hôm ở trong cung điện để dọn dẹp nhà cửa, quét tước sân ngõ, thả ngựa đi ăn cỏ. Sau bữa cơm sáng, chàng Đốt Than lại đeo dao, quẩy sọt vào rừng. Công chúa Ba ngỏ ý muốn đi theo nhưng bà cụ bảo nàng ở lại cùng cuốc vườn để kịp trồng ngô đúng ngày đúng vụ. Nàng làm việc suốt từ sáng đến chiều nên rất mệt. Đến cuối buổi nàng còn tranh thủ cắt thêm một gánh cỏ cho ngựa ăn đêm. Chiều tối, chàng Đốt Than quẩy một gánh than về. Công chúa ra tận ngõ đón chồng.

    Từ khi có vợ, chàng không phải đi chợ bán than như mọi khi nữa. Việc bán than đã có vợ giúp nên chàng có nhiều thì giờ vào rừng và đốt ngày càng được nhiều than hơn.

    Công chúa Ba đã quen đần với công việc. Sau mỗi buổi đi chợ về, nàng lại vác cuốc ra làm vườn. Một hôm, nàng cuốc phải một vật rất cứng màu vàng, to bằng quả trứng, nhặt lên xem thì đó là một cục vàng, thấy con dâu nhặt hòn đá cho vào túi bà cụ phì cười cho là người cung các muốn chơi đá làm cảnh và cũng không hỏi nàng. Sáng hôm sau công chúa lại cuốc được một cục vàng giống như hôm trước, nàng lại nhặt bỏ vào túi rồi đem cất vào đầu giường nằm. Ngày ngày nàng vẫn cùng mẹ chồng cuốc đất rồi tiếp tục cùng bà cụ gieo trồng. Chàng Đốt Than vẫn vào rừng làm than và quẩy về mỗi ngày một gánh nặng.

    Tuy bận việc suốt ngày nhưng công chúa không lúc nào quên con ngựa. Hôm nào nàng cũng dành thì giờ cắt thêm cỏ, hái thêm lá rừng cho ngựa ăn đêm. Một hôm dắt ngựa đi uống nước nàng gặp một đạo sĩ. Thấy con ngựa béo đẹp nhưng lại mù, đạo sĩ đứng lại hỏi chuyện. Công chúa ngỏ ý muốn chữa mắt cho ngựa. Đạo sĩ mách, muốn chữa cho ngựa khỏi mù thì phải lấy lá mản ở trên đỉnh núi Tiên cho ăn và lấy nước giếng phun ở trên đỉnh núi Tiên cho uống trong ba tháng liền. Công chúa cảm ơn đạo sĩ. Rồi từ đấy, chiều nào, sau khi làm vườn xong nàng cũng nhanh chân leo lên đỉnh núi Tiên hái lá mản và múc nước thần về cho ngựa. Nàng kiên trì làm công việc này trong suốt ba tháng ròng. Quả nhiên con ngựa đã khỏi mù.

    Một hôm, nàng ngỏ ý muốn theo chồng vào rừng đốt than nhưng chồng không ưng vì sợ vợ không leo được lên dốc. Chờ chồng đi khỏi, nàng lén theo sau. Tới nơi, công chúa hỏi chồng cách đốn cây chặt cành rồi nàng bắt tay vào công việc. Công việc chặt cây rồi cũng quen dần. Chẳng bao lâu những khúc cây chặt xếp đống chật xung quanh lò than. Công chúa bàn với chồng đào thêm một hai cái lò nữa.

    Sáng hôm sau, vừa coi lò, chàng Đốt Than vừa cùng vợ đào thêm cái lò thứ hai. Đang đào, chợt công chúa thấy hai cục vàng, rồi bới lại được thêm hai, ba cục nữa. Nàng kêu lên sung sướng. Sau đó hai vợ chồng còn tìm thêm được rất nhiều vàng nữa. Công chúa dặn chồng phải giữ kín chuyện và tìm cách chuyển vàng dần về nhà. Từ hôm ấy, chiều nào hai vợ chồng cũng gánh về một gánh than và cho ngựa thồ thêm một gánh. Trong thồ và gánh than nào cũng có mươi, mười lăm cục vàng. Suốt ba tháng trời, hai vợ chồng nàng đã chuyển hết hang vàng về nhà, chôn giấu cẩn thận. Vườn ngô do hai bàn tay nàng và bà mẹ vun trồng đã tới vụ bẻ. Nàng phải cùng chồng dựng thêm lều chứa ngô thu hái về. Từ đấy, trong nhà đã có đủ ngô ăn quanh năm và có vàng chi dùng.

    Thấy trong nhà đã có vàng gấp năm gấp mười kho vàng của vua cha, công chúa bàn với chồng và mẹ dựng nhà tậu trâu, mua ruộng. Nàng bảo chồng vào cung đo nhà của nhà vua để làm một cái nhà y như thế. Chàng Đốt Than theo lời vợ dặn vào cung đo chiều dài, chiều rộng, chiều cao của cung vua. Nhà vua thấy vậy liền quát hỏi chàng Đốt Than. Chàng không chút sợ hãi đáp: – Tôi là người đốt than, chồng của nàng công chúa Ba, là con rể của nhà vua. Theo lời công chúa, tôi vào đây đo đạc cung vua để về dựng một cái nhà to cao như vậy. Nghe xong nhà vua giận lắm, lớn tiếng quát tháo và sai lính đuổi chàng Đốt Than. Hai công chúa lớn cũng ra sân xỉa xói, xỉ vả mắng nhiếc chàng thậm tệ. Chàng Đốt Than không nói không rằng, bình thản đi ra cổng thành. Về đến nhà, chàng kể lại cho vợ nghe câu chuyện vừa xảy ra ở trong cung điện. Công chúa an ủi chồng: – Sau này ta sẽ làm vua cha và hai chị biết. Bây giờ chàng hãy chịu khó ít lâu.

    Chàng Đốt Than vào thành thuê một đoàn thợ về xây nhà. Đoàn thợ làm ngày làm đêm, chỉ trong vòng hai tháng, tòa nhà đã dựng xong. Ngày về nhà mới, nàng bảo chồng sang mời vua cha và hoàng hậu sang chơi. Lần này vua không quát như trước nhưng vua mỉa mai bảo chàng Đốt Than về làm kiệu bằng vàng và võng vàng sang đón thì vua và hoàng hậu mới đi. Công chúa Ba cho thợ đúc ngay một cái kiệu vàng và một cái võng vàng sang đón vua và hoàng hậu.

    Thấy vậy nhà vua lấy làm lạ lắm. Tuy vua không ưa gì nàng công chúa ngang ngạnh, khó bảo nhưng cũng muốn đến tận nơi, xem công chúa làm ăn như thế nào. Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa lớn sang bên công chúa Ba.

    Bốn người đến nhà công chúa Ba giữa lúc trong nhà đang đông nghịt những khách đến chúc mừng nhà mới. Ngắm nhìn toà nhà đồ sộ, cột, kèo, xà đều chạm trổ rồng phượng công phu, lại sơn son thiếp vàng sáng chói, nhà vua càng ngạc nhiên. Hai công chúa chị ngẩn người, hết ngắm nhà cửa lại nhìn mâm bàn rồi cùng nhau gật gù thầm khen em gái mãi. Cùng lúc ấy, con ngựa trong tàu hý vang. Chàng Đốt Than dắt con ngựa ra sân. Con ngựa ngẩng cao đầu, vểnh đôi tai, đập bốn vó thình thịch, hý vang như có ý chào mừng nhà vua, hoàng hậu và hai công chúa chị. Nhìn con ngựa tốt, khoẻ mạnh, hai mắt lành lặn và sáng ngời, nhà vua vô cùng cảm động, đến bên ôm lấy cổ ngựa vỗ về.

    Sau ba ngày ăn uống linh đình mừng ngôi nhà mới, nhà Vua cùng hoàng hậu và hai công chúa chị ở lại chơi thêm vài ngày. Người rào cũng hỏi han đủ điều. Nghe công chúa Ba kể đầu đuôi mọi công việc làm ăn trong những tháng năm qua, nhà vua hết lời khen ngợi. Biết hai công chúa chị ngồi ăn núi lở, vốn liếng đã cạn nhiều, công chúa Ba tặng mỗi chị vài chục cục vàng. Nàng tha thiết khẩn khoản mời hoàng hậu ở lại với nàng cho vui. Từ đó vợ chồng nàng cùng sống với hai bà mẹ những ngày tháng yên ấm, hạnh phúc.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hoàng Tử Ếch Và Công Chúa
  • Truyện Cổ Tích Công Chúa Ếch
  • Truyện Cổ Tích Cậu Bé Tích Chu Và Những Bài Học Thú Vị
  • Truyện Cổ Tích Cho Bé: Tấm Cám
  • Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé
  • Truyện Cổ Tích Việt Nam: Nàng Tiên Ốc

    --- Bài mới hơn ---

  • Kể Truyện Cổ Tích Việt Nam Nàng Tiên Ốc Hay Nhất Cho Bé
  • Câu Chuyện Người Đẹp Và Quái Vật
  • Người Đẹp Và Quái Vật
  • Vườn Cổ Tích: Người Đẹp Và Quái Vật
  • Rapunzel (Mới) Câu Chuyện Cổ Tích
  • Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ có một bà lão tuổi cũng đã cao và vô cùng nghèo khó. Trông bà rất gầy gò, ốm yếu, nét mặt bà nhăn nhúm và đượm một vẻ buồn phiền. Bà sống một mình trong một chiếc lều nhỏ rách nát chỉ đủ che mưa che nắng chứ không che được những cơn gió rét của mùa đông. Bà không có con, không có cháu bên cạnh mình để đỡ đần và chăm sóc những lúc ốm đau.

    Ngày qua ngày, bà phải ra ngoài đồng mò từng con cua, bắt từng con ốc nhỏ để đổi lấy tiền mua gạo sinh sống qua ngày.

    Rồi một hôm, trong lúc đang bắt ốc, bà bắt được một con ốc rất đẹp. Con ốc có chiếc vỏ màu xanh ngọc bích, nó to hơn ngón cái bà một chút và tỏa ra những ánh sáng lấp lánh rất đẹp dưới ánh mặt trời. Bà vui mừng, nâng niu con ốc trên đôi bàn tay gầy guộc nhăn nheo và đầy vết chai sạm của mình. Bà thấy rất thương ốc nên bà không bán mà đem nó về nuôi trong một chiếc chum nước dựng ở sân nhà.

    Hôm sau, bà vẫn ra đồng như thường lệ, nhưng lần này giữa buổi bà quay trở về nhà. Về tới cổng, bà rón rén bước tới nép sau cánh cửa để xem ai giúp bà hôm qua. Bà thấy từ trong chiếc chum nước bước ra là một cô gái xinh đẹp, làn da cô trắng hồng, đôi mắt to đen như mắt bồ câu ẩn dưới hai hàng mi cong vút. Mái tóc cô đen một màu đen ánh và dài óng ả. Cô khoác trên mình một chiếc áo màu ngọc bích, dáng đi nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng cô vẫn làm việc nhà một cách nhanh thoăn thoắt. Cô dọn dẹp nhà cửa, quét sân, nhổ cỏ sau vườn. Khi công việc vườn tược xong xuôi, cô lại đong gạo nấu cơm cho bà lão.

    Đến lúc này thì bà lão đã nhận ra tất cả, bà nhẹ nhàng bước tới chiếc chum, lấy chiếc vỏ ốc rồi đập vỡ. Nghe thấy tiếng động, cô gái vội vàng quay lại chiếc chum để chui vào chiếc vỏ ốc nhưng đã quá muộn. Bà lão chạy tới ôm lấy cô và nói:

    – Con gái! Hãy ở lại đây với mẹ!

    Từ đó trở đi, bà lão và cô gái sống với nhau rất vui vẻ và hạnh phúc.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Cổ Tích: Nhổ Củ Cải
  • Câu Chuyện Cả Nhà Nhổ Củ Cải
  • Nữ Thần Mặt Trời Và Mặt Trăng
  • Truyện Cổ Tích Việt Nam: Lấy Chồng Dê
  • Chủ Đề: Truyện Dân Gian Lớp 6
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100
  • CẦM ĐỒ TẠI F88
    15 PHÚT DUYỆT
    NHẬN TIỀN NGAY

    VAY TIỀN NHANH
    LÊN ĐẾN 10 TRIỆU
    CHỈ CẦN CMND

    ×