Top 15 # Truyện Cười Dài / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Đọc Truyện Rapunzel Cô Gái Tóc Dài / 2023

Mời các bạn và các em cùng đọc câu chuyện cổ tích đặc sắc của anh em nhà Grim – Cô gái tóc dài Rapunzel.

NGHE AUDIO TRUYỆN CÔ GÁI TÓC DÀI RAPUNZEL

Ngày xưa có hai vợ chồng nhà kia không có con, họ mong rằng ngày kia trời sẽ thương cảnh ngộ họ. Nhìn qua cửa sổ sau nhà thì thấy một mảnh vườn tuyệt đẹp, trồng toàn hoa thơm, các loại rau lạ. Mọi người đều biết đó là mảnh vườn của một mụ phù thủy nên không ai dám trèo tường vào vườn.

Một hôm, nhìn qua cửa sổ đằng sau nhà, người vợ thấy ở luống rau kia có loại rau mọc tươi mơn mởn, từ đó bà trở nên thèm được ăn thứ rau đó. Cơn thèm ngày càng tăng, rồi một hôm, đang đứng bên cửa sổ người vợ thấy choáng váng cả người và ngã lăn ra đất. Thấy vợ tái nhợt nằm đó, chồng lại bên và hỏi:

– Em yêu, em sao vậy?

Người vợ đáp: – Trời, nếu em không được ăn một bữa rau ba lăng trồng ở vườn sau nhà chắc em chết mất.

Chồng rất thương vợ nên nghĩ:

– Tại sao lại để vợ mình chết nhỉ, cứ liều sang lấy, đến đâu thì đến.

Đợi trời xẩm tối, chồng trèo tường lẻn vào vườn lấy rau ba lăng về cho vợ. Vợ nấu ăn thật ngon lành. Rồi hôm sau vợ lại càng thấy thèm rau ba lăng và năn nỉ chồng đi lấy nữa. Đợi trời xẩm tối, người chồng vào, vừa mới trèo qua tường đặt chân xuống đất thì đứng ngay trước mặt chàng là mụ phù thủy, chàng hoảng sợ, mụ nhìn chàng với con mắt bực tức và nói:

– Ngươi cả gan thật đấy, dám vào vườn ta hái trộm rau ba lăng. Ngươi sẽ biết tay ta.

Người đàn ông đáp:

– Trời, thương tình tôi với, chỉ vì thương vợ quá nên mới có chuyện hái trộm rau, vợ tôi nhìn thấy rau non mơn mởn nên thèm, thèm đến nỗi có thể chết đi được.

Mụ bớt giận và nói:

– Ngươi có thể hái rau ba lăng như ngươi muốn, nhưng với điều kiện, đứa con vợ ngươi đẻ phải giao cho ta nuôi, ta chăm sóc nó như con đẻ của ta.

Trong lúc hoảng sợ người chồng đồng ý tất cả. Đến khi người vợ sinh con, mụ phù thủy tới đòi, đặt tên đứa bé là Rapunzel – rau ba lăng – rồi mụ bế đứa bé đi luôn.

Rapunzel lớn lên nom rất dễ thương. Năm Rapunzel mười hai tuổi, mụ phù thủy nhốt em ở trong một cái tháp không có bậc lên hay cửa để ra vào. Mỗi khi muốn vào tháp mụ phù thủy phải gọi:

Rapunzel, Rapunzel

Ta muốn leo lên, Bện thả tóc xuống.

Rapunzel có bộ tóc dài óng mượt, mái tóc vàng nom cứ tưởng những sợi vàng ròng. Mỗi khi nghe giọng mụ phù thủy gọi, Rapunzel gỡ mái tóc dài ra, buộc một đầu vào chiếc móc ở tháp và thả đầu kia xuống, tóc Rapunzel dài chạm đất, mụ phù thủy đu theo mái tóc mà lên tháp.

Nhiều năm trôi qua, một ngày kia có hoàng tử cưỡi ngựa đi ngang qua, chàng nghe thấy có tiếng hát vang ra từ trong tháp, chàng dừng ngựa để nghe. Đó là tiếng hát của Rapunzel, nàng hát cho đỡ buồn. Hoàng tử tìm đường vào trong tháp nhưng không thấy cửa ra vào. Chàng ra về nhưng lòng còn bâng khuâng nhớ người có giọng hát hay. Và từ đó ngày nào hoàng tử cũng tới gần tháp để nghe hát. Một hôm, trong lúc hoàng tử đang đứng sau một gốc cây cổ thụ thì thấy mụ phù thủy bước tới gần tháp gọi với lên:

Rapunzel, Rapunzel

Ta muốn leo lên, Bện thả tóc xuống.

Rapunzel thả bím tóc xuống, mụ phù thủy leo lên. Hoàng tử nghĩ:

– Phải chăng đó chính là cái thang để leo lên tháp? Ta cũng thử một lần xem sao.

Ngày hôm sau, đợi lúc trời xấm tối, hoàng tử tới gần tháp gọi với lên:

Rapunzel, Rapunzel

Ta muốn leo lên, Bện thả tóc xuống.

Bím tóc được thả xuống, hoàng tử leo lên.

Rapunzel chưa từng gặp người đàn ông nào trong đời nên rất hoảng sợ. Hoàng tử vui vẻ, nhã nhặn, dùng lời lẽ nhẹ nhàng kể cho Rapunzel nghe rằng chàng từ khi nghe nàng hát đến giờ lòng lúc nào cũng khao khát được gặp người hát. Rapunzel dần dần tĩnh tâm lại. Hoàng tử hỏi nàng liệu có thể sống bên nàng được không, nàng thấy chàng đẹp trai, khỏe mạnh nên cũng rất ưng, nàng đặt bàn tay mình vào trong lòng bàn tay chàng và nói:

– Em cũng rất muốn đi cùng với anh, nhưng em không biết làm cách nào để tụt xuống chân tháp. Nếu như mỗi lần đến thăm em, anh mang cho em một bó tơ, em lấy tơ bện thành dây chão, khi nào dây chão bện xong em sẽ tụt xuống chân tháp, anh đón em lên ngựa và hai ta cùng đi.

Hai người hẹn với nhau, rằng cứ chiều tối chàng lại tới, vì ban ngày mụ phù thủy tới. Mụ phù thủy hoàn toàn không biết chuyện hò hẹn giữa hoàng tử và Rapunzel. Một hôm Rapunzel hỏi:

Mụ phù thủy liền la mắng:

– Ái chà, mày là quân vô đạo, mày nói gì vậy, tao tưởng tao đã cách ly mày với thế giới bên ngoài rồi, không ngờ mày còn có thể đánh lừa được cả tao.

Trong cơn tức giận, mụ túm tóc Rapunzel, lôi giật và tay trái ghì Rapunzel, tay phải cầm kéo cắt tóc, xoạt, xoạt – những bím tóc óng mượt rơi xuống đất. Mụ vẫn chưa hả giận, mụ đưa Rapunzel tới một miền hoang vu cằn cỗi để nàng phải sống trong cảnh thường xuyên bị đói khát dằn vặt.

Giờ đây mụ phù thủy ngồi trong tháp, mụ cột chặt bím tóc vào móc ở bên cửa sổ. Khi hoàng tử tới, chàng gọi:

Rapunzel, Rapunzel

Ta muốn leo lên, Bện thả tóc xuống.

Bím tóc được thả xuống, hoàng tử leo lên. Tới nơi chàng không thấy Rapunzel thương yêu, chỉ thấy mụ phù thủy có cặp mắt trợn trừng dữ tợn. Mụ cười vang nhạo chàng.

– Ái chà chà, ngươi tính đến đón người thương chứ gì, nhưng con chim ấy đâu còn ở trong tổ, nó cũng chẳng còn ca hát được nữa, mèo đã bắt nó đi rồi. Còn ngươi, mắt sẽ bị gai đâm mù, ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy Rapunzel, đối với ngươi hình ảnh Rapunzel thế là hết.

Trong lúc choáng váng hoàng tử nhảy từ trên tháp cao xuống bụi gai, bị gai đâm mù cả hai mắt, chàng đi lang thang trong rừng sâu, bới đào rễ cây, củ các loại và hái dâu rừng để ăn. Chàng vừa đi vừa than khóc nhớ người yêu.

Chàng đi hết nơi này tới nơi khác, sống cuộc đời lang thang như vậy mấy năm trời, cuối cùng chàng tới miền hoang vu kia, nơi Rapunzel cùng hai con đang sống – nàng sinh được một trai, một gái – Nghe tiếng nàng gọi con, chàng ngờ ngợ và cứ hướng tiếng người nói đi tới. Khi chàng đến gần, Rapunzel nhận ngay ra và ôm choàng lấy chàng mà khóc. Hai giọt lệ rỏ xuống mắt chàng, làm cho mắt chàng sáng ra, chàng nhìn được như xưa. Chàng cùng nàng và các con trở về vương quốc của mình. Họ được đón tiếp trọng thể trong niềm vui chung của mọi người. Từ đó hai người sống bên nhau trong bình an và hạnh phúc. Về phần mụ phù thủy, mụ đã đi khỏi vùng đó vĩnh viễn.

HẾT

Truyện Cười, Sưu Tầm Truyện Cười, Tổng Hợp Truyện Cười, Truyện Cười Gia Đình / 2023

Một gia đình trùm xã hội đen sau một ngày tổ chức tiệc cưới mệt nhọc. Tối sắp đến đêm tân hôn, chú rể bảo với cha “Đêm nay là đêm tân hôn của con, con xin nhờ cha đứng ở ngoài làm trọng tài cho con và vợ con” Ông bố:” OK. Con trai và con dâu cứ yên chí lớn. Ta không thiên vị đâu. Đêm nay 2 đứa nhất định phải phân thắng bại.” Cả ba người đâu bít lúc này trên trần nhà có một tên ăn trộm chuyên nghiệp đã đột nhập vào nhà từ lúc xế chiều, đợi khuya xuống cả nhà đi ngủ hết sẽ khuân hết đồ đạc. Nhưng chẳng may cho hắn là chọn phòng nào nấp không chọn, lại đi chọn ngay phòng hoa chúc của cô dâu chú rể   Đợi mãi nên tên trộm đuối quá, phần vì đói nên ngủ quên lúc nào không hay. Lúc này Ông bố đứng ngoài phòng trịnh trọng rống lớn:” Nào, rút kiếm ra” Tên ăn trộm đang ngủ nghe tiếng thét giật mìh, lại nghe ông bảo rút kiếm, ngỡ mình bị phát hiện nên lật đật trổ mái nhà phóng xuống bụi cây um tùm gần đó ẩn nấp, run như cầy sấy ^^ Ông bố lại rống lên:”Đâm dzô bụi lùm” ” Chết mẹ, không lẽ ổng phát hiện ra mình thật rùi?” Tên trộm hoảng hồn vội chui ra khỏi bụi cây, nhảy tọt xuống cái giếng gần đó nấp cho chắc ăn. Trong lúc đó ông bố vẫn hăng say với “nhiệm vụ” làm trọng tài của mình. Ông gào to:” Cố lên con trai. Khuấy động giếng sâuuuuuu…” “Lần này thì hết đường thoát”. Không thể tin được gia đình xã hội đen này công phu lại cao thâm đến thế, quyết truy sát mình. Tên trộm đành tiu nghỉu leo lên khỏi giếng, đến trước mặt ông bố đầu thú xin được tha mạng trong sự ngơ ngẩn tò te của ông ta cùng cô dâu chú rể đang “bất phân thắng bại” 

Áo Dài Trong Thơ &Amp; Nhạc / 2023

Áo dài trong thơ và nhạc

Chiều nào áo tím nhiều quá / lòng thấy rộn ràng nhớ người…Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học.Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi dưới lá” trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Saigon ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc.Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:Dưới mắt Phạm Đình Chương là “Áo bay mở, khép nghìn tâm sự…” (Mộng dưới hoa)Dưới mắt Vũ Thành là“Áo dài bay ngờm ngợp cả khung trời…”(Mùa kỷ niệm)Dưới mắt Hoàng Dương là“Áo mầu tung gió chơi vơi…” (Hướng về Hà Nội)Dưới mắt Trịnh Công Sơn là“Áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…” (Tình nhớ)Những vạt áo dài, từ lâu lắm, đã lất phất trong những trang thơ tiền chiến. Từ…“Đôi tà áo lụa bay trong nắng” (Áo lụa, Bàng Bá Lân)đến…“Nắng thơ dệt sáng trên tà áolá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài” (Áo trắng, Huy Cận)Áo dài cũng len cả vào những câu lục bát trữ tình của Nguyễn Bính:“Hồn anh như bông cỏ maymột chiều cả gió bám đầy áo em” (Bông cỏ may)Và len cả vào dòng thơ hào hùng và lãng mạn của Quang Dũng:“Em đi áo mỏng buông hờn tủidòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Đôi bờ)Áo dài còn là giấc mơ thanh bình của những làng quê hiền hòa trong tình ca quê hương của Phạm Duy:Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi / mơ thấy bên lề cuộc đời / áo dài đùa trong tiếng cười… (Quê nghèo)Áo dài lướt thướt như vạt áo của nàng Xuân trong thơ Trần Mộng Tú:“Tôi gói xuân vào hai vạt áongước nhìn mây trắng dạ mang mang” (Mẫu Đơn)Áo dài bồng bềnh như dải trăng thu huyền ảo trong thơ Nghiêu Minh:“Dấu thu kinh tự còn mêEm mang tà áo bốn bề là trăng” (Thu vô lượng)Kỷ niệm êm đềm về một tà áo, một đôi mắt huyền được Tô Vũ ghi lại bằng nét nhạc lâng lâng:Em đến thăm anh / người em gáiTà áo hương nồng / mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh…(Em đến thăm anh một chiều mưa)“Ta ước mơ một chiều thêu nắng…”, nỗi “ước mơ” của chàng nhạc sĩ họ Tô ấy được vẽ lại trong những câu lục bát Trần Dạ Từ.Trong phút giây chờ đợi bước chân người tình khe khẽ đến bên hiên nhà, chàng tưởng chừng nghe được cả tiếng gió lay động vạt áo dài và tiếng lá nhẹ rơi bên thềm:“Môi cười vết máu chưa secành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiềnAnh nằm nghe bước em lênngoài song lá động, trên thềm áo bay” (Khi nàng đến)Áo bay làm gió lộng cả đường đi, làm… lay động cả trái tim chàng nhạc sĩ Tuấn Khanh:Mỗi lần em về là gió lộng đường đi / Anh nhìn em bồi hồi trông theo tà áo… (Từ đó khôn nguôi)Áo bay làm nhớ nhung, như nỗi nhớ da diết một mầu áo, một đôi môi thắm trong nhạc Từ Công Phụng:Chiều nay nhớ em rồi / và nhớ áo em đẹp trời thơ / môi tràn đầy ước mơ… (Bây giờ tháng mấy)Áo bay làm ngơ ngẩn, như chàng Huy Cận thuở mới lớn, trước cổng trường nữ sinh:“Một hôm trận gió tình yêu lạiđứng ngẩn trông vời áo tiểu thư” (Học sinh)Áo bay mất làm “cậu học trò” rụt rè Nguyên Sa phải hối tiếc vì một lời yêu chưa kịp nói:Tà áo khuất, thì thầm: ‘Chưa phải lúc’” (Tuổi mười ba)Áo bay trong nắng sân trường làm anh chàng làm thơ Kim Tuấn phải bâng khuâng:“Áo chiều bay trong nắngsân trường ai bâng khuâng” (Thu ở xa người)Áo bay làm chàng thi sĩ đa tình Nguyễn Tất Nhiên phải thẫn thờ, dõi mắt nhìn theo mãi một tà áo vu quy:“Đò qua sông chuyến đầu ngàyngười qua sông mặc áo dài buông eo” (Chuyến đò Cửu Long)Áo bay mịt mù theo gió theo mây, như cánh chim đã bay mất, như tình đã vụt bay trong thơ Như Thương:“Thôi thì anh, cánh chim bayEm tà áo mỏng theo mây nghìn trùng” (Vàng thu)“Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong”Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò, áo trắng của “một thời áo trắng”, từng làm ngất ngây trái tim bao chàng trai, để đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn còn trông thấy “áo ai bay trắng cả giấc mơ”.Áo trắng như dòng suối mát trong thơ Huy Cận:“Dịu dàng áo trắng trong như suốitỏa phát đôi hồn cánh mộng bay” (Áo trắng)Áo trắng như lụa trắng trong thơ Hoàng Anh Tuấn:“Áo em lụa trắng sông Hươngqua đò Thừa Phủ nhớ thương rạt rào” (Về chân trời tím)Và trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:“Đài các chân ngà ai bước khẽquyện theo tà lụa cả phương đông” (Tháng Giêng, chim)Và trong thơ Kim Tuấn:“Em về tà áo lụabay ngập ngừng trong anh” (Thu ở xa người)Và cả trong thơ Nguyên Sa:“Guốc cao, gót nhỏ, mây vào gótáo lụa trăng mềm bay xuống thơ” (Tám phố Saigon)Áo trắng như gió, như mây, để “nhà thơ của tình yêu” phải bâng khuâng:“Có phải em mang trên áo bayhai phần gió thổi, một phần mây?Hay là em gói mây trong áorồi thở cho làn áo trắng bay?” (Tương tư)Áo trắng của nhà thơ còn là dải sương mù lướt thướt trên bến sông Seine giữa kinh thành hoa lệ Paris, gợi nhớ một vạt áo dài mềm mại nơi chốn xa quê nhà:“Anh về giữa một dòng sông trắnglà áo sương mù hay áo em” (Paris có gì lạ không em?)Áo trắng của Hoàng Thi Thơ là bướm trắng, là hoa trắng, là mây trắng…Ngày nào em đến áo em mầu trinh / áo xinh là xinhÁo em trong trời buồn / là gió / là bướm / là hoa / là mây chiều tà… (Hình ảnh người em không đợi)Áo trắng một màu trắng thanh khiết trong nhạc Nguyễn Vũ:Áo trắng em bay như cánh thiên thần… (Bài thánh ca buồn)Áo trắng nhẹ bay trong chiều giáo đường trong nhạc Lê Trọng Nguyễn:Tà áo trinh nguyên tung bay / nụ cười thân ái… (Chiều bên giáo đường)Áo trắng một màu trắng xóa làm hoa cả mắt nhà thơ Hàn Mặc Tử:“Áo ai trắng quá ngó không ra” (Đây thôn Vĩ Dạ)Áo trắng như bài thơ trên những nhịp cầu chênh vênh đón bước ai qua trong thơ Y Dịch:“Áo em trắng cả bài thơCầu cong giữa nhịp chân chờ bước ai” (Tiễn đưa)Áo trắng níu chân người trên đường phố dập dìu trong nhạc Phan Ni Tấn:Nghe xôn xao thị thành / áo ai trắng bay mù lòng đường / làm rối bước anh về cõi thơ… (Sinh nhật của cây đàn)Áo trắng không còn bay trên những đường phố cũ trong nhạc Phạm Anh Dũng:Xa xôi ngàn khơi đâu tà áo trắng / Duy Tân im lìm phố vắng / thương cây lá hoang tàn… (Nhớ Saigon)Áo trắng xôn xao mùa tựu trường trong thơ Đoàn Vị Thượng:“Sáng nay áo trắng tựu trườnggót chân cuống quýt cả hương cúc vàng” (Ánh mắt tựu trường)Áo trắng lượn lờ như đôi cánh trắng trong thơ Luân Hoán:“Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượntrải dịu dàng trên cỏ mượt mà xanh” (Trong sân trường bữa ấy)Áo trắng trên đường lá me bay và ánh mắt trông theo trong thơ Trần Huy Sao:“Đường em về vàng rụng lá me trưaanh ngơ ngẩn vời theo màu áo trắng” (Áo trắng học trò)Áo trắng ngày xưa nay trôi dạt về đâu, để lại nỗi tiếc nhớ trong thơ Ngàn Sau:“Tôi về Ban-mê-thuột chiều mưaem ơi áo trắng bây giờ ở đâu?” (Nhớ Ban Mê)Bao nhiêu là áo trắng trên sân trường kỷ niệm!…Mỗi người đều cần có một mái trường để luyến tiếc, để nhớ về… Nhớ về ngôi trường cũ là nhớ về những người thầy, người bạn, nhớ về những lớp học, những giờ ra chơi, những tà áo mầu, áo trắng mềm mại và những tháng năm tươi đẹp nhất của một đời người.“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc”Áo bay như bướm lượn, áo bay như đàn bướm muôn mầu muôn sắc trong khu vườn mùa xuân. Áo bay nhiều quá, để chàng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ làm… thơ:Hôm nay sao áo bay nhiều thế! / Tôi tưởng ngàn cánh bướm khoe mầu… (Tà áo cưới)Áo mầu của Phạm Duy lất phất trong gió chiều như lòng người… phất phơ:Xin cho em một chiếc áo mầu / cho em đi nhẹ trong nắng chiềuMột chiều nhiều người theo / ở ngoài đường trên phố / và lòng người như áo phất phơ… (Tuổi ngọc)Nhớ về một mầu áo là nhớ về những đường phố quen tên, nhớ áo ai bay trong chiều trên những con đường ngập xác lá vàng, như nỗi nhớ ngút ngàn của Trịnh Công Sơn:Nhớ Saigon những chiều lộng gió / lá hát như mưa suốt con đường điCó mặt đường vàng hoa như gấm / Có không gian mầu áo bay lên… (Em còn nhớ hay em đã quên)Những tà áo muôn mầu muôn vẻ vẫn khoe sắc thắm trong những trang thơ và nhạc. Áo vàng trong thơ Nguyên Sa có khi là bông cúc vàng:“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc” (Tuổi mười ba)Có khi là nắng thu vàng:“Có phải mùa xuân sắp sửa vềhay là gió lạnh lúc đêm khuya?hay là em chọn sai mầu áođể nắng thu vàng giữa lối đi?” (Tương tư)Áo vàng như cánh mai vàng trong nhạc Trần Thiện Thanh. Người lính trẻ thấy sắc hoa rừng, mơ về mầu áo năm xưa:Những hôm vừa xong phiên gác chiều ven rừng kín hoa mai vàngchợt nhớ tới sắc áo năm nào em đến thăm gác nhỏ… (Đồn vắng chiều xuân)Người lính chiến trong nhạc Phạm Đình Chương cũng bâng khuâng vì một sắc hoa, một mầu áo, một đôi mắt người xưa:Ngày hành quân anh đi về cánh rừng thưa / thấy sắc hoa tươi nên mơ mầu áo năm xưaKỷ niệm đầu len len trở về tâm tư / Có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ… (Màu kỷ niệm)Tà áo màu xác pháo để lại nỗi buồn lắng đọng trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:“Người qua sông mặc áo hườngNắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều” (Chuyến đò Cửu Long)“Áo em vạt tím ngàn simnửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ”Áo mầu tím, mầu của “định mệnh”, của mộng mơ, của nhớ nhung và chia cách. Chuyện tình “ngàn thu áo tím” của cô bé trót yêu màu tím, được Hoàng Trọng, “nhạc sĩ của mầu tím”, kể lại:Ngày xưa xa xôi em rất yêu mầu tím…Chiều xuống áo tím thường thướt tha / bước trên đường thắm hoa / ngắm mây trời lướt xa…Rồi khi vừa biết yêu là khi chia tay với mầu tím, chia tay với tình đầu:Ngàn thu mưa rơi trên áo em mầu tímNgàn thu đau thương vương áo em mầu tím… (Ngàn thu áo tím)Trong mắt Vũ Thành, “nhà thơ của mầu tím”, khi mùa thu buông áo xuống một phương trời, mầu mây tím trông như mầu áo người mình yêu để lòng chàng gợn lên nỗi buồn trăn trở:“Áo em tím cả phương nàyanh nghe thành phố đêm nay trở buồn” (Áo tím)Vạt áo dài mầu tím hoa sim, trong thơ Phạm Thiên Thư, chỉ là thoáng lay động, vừa ngập ngừng e ấp vừa nao nức gọi mời:“Áo em vạt tím ngàn simnửa nao nức gọi, nửa im lặng chờYêu nhau từ độ bao giờgặp đây giả bộ hững hờ khói bay” (Động hoa vàng)Rồi áo tím qua cầu, mang theo cả mùa thu, để lại nỗi trống vắng mênh mang trong lòng nhà thơ Trang Châu:“Thế giới của anh không có chân trờikhông có mùa xuân lấy đâu hoa bướmkhông có bàn tay cho bàn tay hò hẹnáo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu” (Thế giới của anh)Có những gặp gỡ rất tình cờ, bất chợt, như gặp gỡ một tà áo tím, cũng đủ để lòng chàng nhạc sĩ Hoàng Nguyên mãi vấn vương theo mầu áo:Một chiều lang thang bên dòng Hương giang / tôi gặp một tà áo tím / nhẹ thấp thoáng trong nắng vương…Rồi lòng bâng khuâng theo mầu áo ấy… (Tà áo tím)“Nhạc sĩ của mầu xanh”, danh hiệu ấy có lẽ thuộc về hai chàng nghệ sĩ Đoàn Chuẩn–Từ Linh chứ chẳng ai khác hơn:Với bao tà áo xanh đây mùa thu… (Gửi gió cho mây ngàn bay)Câu hát nghe như bàn tay kéo nhẹ tấm màn cửa mở ra khung trời bát ngát mùa thu, bát ngát màu xanh.Trong những dòng kẻ nhạc của hai chàng nghệ sĩ đa tình ấy vẫn luôn luôn thấp thoáng một “tà áo xanh” và một “màu xanh ái ân”:Tà áo xanh nào về với giấc mơ / Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu… (Thu quyến rũ)“Trót”, như một định mệnh, buộc chặt người viết câu hát ấy với mầu xanh kia.Hẹn một ngày nao khi mầu xanh lên tà áo… (Cánh hoa duyên kiếp)Câu hát nghe như câu hẹn ước, như lời thề nguyền sắt son.Khi nào em đến với anh / xin đừng quên chiếc áo xanh… (Tà áo xanh)Còn lời dặn dò nào ân cần, thiết tha hơn thế nữa!Nhớ về một mầu áo là “nhớ những giây phút êm đềm / nắng loang trên sân trường một chiều nào…” 4 Màu áo xanh trong thơ Nguyên Sa là màu cây cỏ xanh tươi trên sân trường phượng vỹ:“Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi mười ba)Màu áo xanh trong nhạc Y Vũ & Nhật Ngân gợi nhớ một mái tóc, một tà áo thấm đẫm nước mưa:Chiều xưa mưa rơi âm thầm / để thấm ướt chiếc áo xanh / và đẫm ướt mái tóc em… (Tôi đưa em sang sông)Tà áo mầu xanh thắm của một “tiếng hát học trò” gieo vào lòng hai chàng nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Minh Kỳ bao “niềm thương nhớ đầy vơi”:Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ / Tà áo em xanh / mầu mắt ngây thơ… (Tiếng hát học trò)Thiếu nữ vừa biết yêu trong nhạc Trần Thiện Thanh cũng bồi hồi khoác vào người chiếc áo mầu xanh da trời trong lần hò hẹn đầu tiên:Biết anh thích mầu trời / em đã bồi hồi chọn mầu áo xanh…(Bảy ngày đợi mong)Tà áo dài trong nhạc Nguyễn Văn Đông có màu xanh của rừng thông Đà Lạt một mùa nào Giáng Sinh:Tà áo năm xưa xanh màu thông Đà Lạt… (Màu xanh Noel)Áo xanh mộng mị còn bay cả vào trong thơ “trung niên thy sỹ” Bùi Giáng:“Biển dâu sực tỉnh giang hàcòn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Áo xanh)Áo xanh mộng mị của một thời quên lãng trong thơ Đinh Hùng:“Trong vườn quên lãng áo ai xanh” (Dạ hội)Làm sao kể hết được câu chuyện về những vạt áo dài dịu dàng và thướt tha, những vạt áo dài lộng gió trong thơ và nhạc. Tà áo dài mềm mại đã nhẹ nhàng êm ái đến với cuộc đời, nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người…Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù ở chốn quê nhà gần gũi, hay ở phương trời nào xa thẳm, chiếc áo dài cũng mang theo bầu trời quê hương, cũng mang về mùa xuân ấm áp trong lòng người Việt tha hương. Chiếc áo dài còn là biểu tượng thân quen để người Việt nhận ra nhau trên bước đường lưu lạc trong cuộc sống nổi trôi nơi xứ lạ quê người.Thấy một vạt áo dài, thấy quê hương xa xăm mà gần gũi.Qua bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, chiếc áo dài truyền thống, chiếc áo dài duyên dáng và trữ tình của người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn luôn là hình ảnh khó phai mờ và còn đọng lại mãi trong lòng người.

Thuý Hồng:Cuối năm lớp 5 là khi H nhận bí tích Thêm Sức , mẹ may cho cái dài đầu đời màu trắng bằng soie pháp . Lần đầu tiên mặc áo dài rất là vụng về , ngọn tay lọng ngọng khi cài nút áo . Bà chị kế phải giúp H cài nút áo . Lúc H đứng cho bà chị cài nút , nhìn thấy mình trong gương , trong khoảnh khắc thấy mình không là trẻ con nữa và ngạc nhiên không ít khi thấy hình ảnh một cô thiếu nữ trong gương . Khoác lên người chiếc áo dài , con bé 12 tuổi đó tự nhiên cảm thấy mình nghiêm trang hơn mọi ngày . Vài tháng sau, H thi đậu vào Gia Long. Trước ngày tựu trường , mẹ mua cho sấp vải lụa trắng hoa mai và nhờ chị thợ may ở gần nhà may cho H thêm 1 áo dài làm đồng phục đi học . H nhớ rõ ngày tựu trường năm ấy , lúc tan học trời mưa vừa tạnh . H đứng trước cổng trường chờ người nhà đến đón . H nhìn thấy bóng tà áo trắng của mình trong vũng nước mưa … Có lẽ từ phút giây đó , H biết yêu thích tà áo dài Việt Nam smile emoticon Hơn 4 năm dài mài đũng quần trên băng ghế trường Gia Long, những ngón tay bây giờ đã thoăn thoắt cài những nút bấm của áo dài . Nhớ những hôm trễ giờ , thay áo dài xong đã chạy bay xuống cầu thang vừa chạy vừa cài nút áo . Vậy mà trước khi ra tới cửa là quần áo chỉnh tề rồi:-) Những năm tháng ở nước ngoài , cả năm mới có cơ hội mặc áo dài một lần. Rồi sau đó khi bắt đầu sinh hoạt với hội GL Bắc Cali mình có nhiều dịp mặc áo dài hơn . Gia tài chỉ có vài cái áo dài mà một nửa đã là màu tím GL rồi . Nhớ mãi những năm GL tham gia diễn hành Tết trên đường phố San Jose . Mình nằm trong đoàn diễn hành áo dài tím của trường GL . Nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên diễn hành qua đường phố trong tà áo tím – là một niềm hãnh diện . Hãnh diện là học trò Gia Long , hãnh diện vì được mặc áo dài VN . Đã mấy mươi năm rồi , mình vẫn yêu thích tà áo dài VN . Rồi bẵng đi vài năm qua không sinh hoạt thường xuyên với hội GL hay hội đoàn nào trong cộng đồng , H cũng gần như không có dịp áo dài nữa . Vì vậy cũng hơn 10 năm rồi mình chưa may áo dài mới . Mấy tháng trước H đặt may 2 cái áo dài ở VN . Áo mang sang thử lên rất đẹp H vừa ý lắm nhưng mà … áo dài bây giờ người ta may dây khoá không còn nút bấm như ngày xưa nữa, cái hò áo cũng không còn nữa . H ngồi lặng ngắm cái áo dài mà cứ nhớ cái hò áo ngày xưa . Cái hò áo và nút áo cũng không tránh được luật đào thải cuả thời gian . Có lẽ H là con người hoài cổ hay nói đúng hơn là bước vào tuổi hoài cổ – nhìn cái áo dài mà vẫn thương nhớ hàng nút bấm và cái hò áo ngày xưa.

Sự Tích Bánh Chưng Bánh Dày / 2023

Bấy giờ là thời kì trị vì của vua Hùng. Nhưng vì tuổi vua càng ngày càng già hơn, thời gian ngồi ngai vàng cũng đã đằng đẵng biết bao năm trời. Có thể thấy được sức khỏe của bản thân ngày càng suy yếu hơn trước, nhà vua muốn chọn lấy một người để nối ngôi của mình. Nhà vua có tất cả là hai mươi người con trai. Và họ đều đã khôn lớn cả rồi. Vua nghĩ bụng:

– Nói về tài năng thì cũng nhiều đứa trội. Chính vì vậy nên ta phải lựa chọn thật cẩn thận mới được. Đặc biệt là phải làm sao cho bọn chúng không tranh giành với nhau.

Đó chính là điều mà nhà vua quan tâm, lo lắng nhất. Sau cùng, may là nhờ viên quân hầu hiến kế, nhà vua liền ra quyết định sẽ mở cuộc thi, căn cứ vào kết quả để mà lựa chọn người thừa kế ngai vàng. Vua Hùng cho gọi tất cả hoàng tử đến. Khi mà mọi người đã tề tựu đông đủ thì nhà vua mới phán rằng:

– Cha cũng biết mình sắp gần đất xa trời rồi. Nay cha muốn chọn một người trong số các con để truyền ngôi lại. Bây giờ các con, mỗi người hãy kiếm hoặc là tự làm lấy một món ăn để dâng lên cúng tổ tiên. Người nào có được món ăn ngon và vừa với ý ta nhất thì ta sẽ chọn người đó.

Sau khi nghe xong lời vua cha nói thì đám hoàng tử lập tức đua nhau sai người đi đến khắp mọi nơi để mà tìm lấy thức ăn quý. Bọn họ hết lên ngàn rồi lại xuống biển, lần mò chẳng sót một nơi. Bất kể là nghe nói có thứ gì ngon, lạ thì họ sẽ cố gắng tìm cho ra.

Trong số các hoàng tử thì có chàng hoàng tử thứ mười tám tên là Liêu. Từ khi còn nhỏ đã mồ côi mẹ, vì thế Liêu phải sống những ngày rất cô đơn cho đến tận khi trưởng thành. Trong khi anh em của chàng vội vã chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm lấy những thứ của ngon vật lạ khắp nhân gian, thì chàng Liêu lại vẫn ung dung nằm khểnh tại nhà.

Không phải là chàng không muốn đi tìm, mà là chẳng có người nào giúp đỡ. Từ nay đến ngày thi chỉ còn lại đúng ba ngày, nhưng chàng Liêu vẫn chưa chuẩn bị được thứ gì cả.

Đêm hôm ấy, chàng Liêu vắt tay ngang trán rồi cố nhớ lại mấy bữa ăn ngon mà chàng từng được đến tham dự. Chàng cứ mải mê suy nghĩ mà ngủ quên từ lúc nào chẳng hay. Chàng mơ màng trông thấy mình và hai mươi mốt người anh em đang thi làm bánh cùng với nhau. Mỗi người đều có được một gian bếp nhỏ do nhà vua chuẩn bị sẵn.

Liêu cũng chưa biết là nên làm việc gì đầu tiên, đột nhiên từ trên trời có một vị nữ thần bay xuống và giúp chàng. Nữ thần nói với chàng:

– To lớn nhất thiên hạ chẳng gì sánh được với trời đất, mà quý báu nhất trên trần gian này chẳng gì bằng được gạo cả. Ta cũng đừng làm quá nhiều, chỉ cần làm đủ hai thứ bánh mang ý nghĩa nhất là được rồi. Hãy nhặt cho tôi chỗ nếp ấy, sau đó tìm cho tôi thêm ít đậu nữa.

Và rồi Liêu trông thấy nữ thần cứ lần lượt lấy ra từng tàu lá xanh và rộng. Sau đó nữ thần vừa gói bánh lại vừa giảng giải cho chàng:

– Bánh này là tượng trưng cho đất. Mà đất thì có cây, có núi rừng, có đồng ruộng nên màu phải xanh và hình dáng thì phải vuông vắn mới được. Trong bánh thì phải cho thịt, cho đỗ, ý nghĩa chính là đất có cỏ cây, có muông thú… Sau đó thì lấy nếp thơm kia đồ cho thật dẻo và giã ra để làm thứ bánh tượng trưng cho trời, có màu trắng, và hình dáng phải tròn mà khum khum như là vòm trời vậy…

Đến khi tỉnh giấc, Liêu bắt tay vào làm hai món bánh mà nữ thần đã dạy chàng ở trong mộng.

Cái ngày mà các hoàng tử đua nhau đem các món ăn về Phong Châu dự thi là ngày vô cùng náo nhiệt và đông vui ở đây. Người đến xem đông ngùn ngụt. Dân chúng ở khắp mọi miền đất nước đều đổ xô về để được tham dự cái Tết hiếm có này: mở đầu là cuộc thi về các món ăn giữa hai mươi hai vị hoàng tử, và kết thúc chính là lễ đăng quang ngai vàng của vị vua mới.

Khi mặt trời vừa mọc, vua Hùng ngồi trên kiệu đi tới để làm lễ tế gia tiên. Nơi này cờ quạt, chiêng trống tưng bừng đến mức khiến mọi người đều cảm thấy nhức mắt rộn tai. Tất cả mọi người đều rất trông chờ, mong ngóng cho đến khi các giám khảo kia bình giá món ăn mà các hoàng tử dâng lên.

Giờ phút mà mọi người mong đợi cuối cùng cũng đến. Nhưng tất cả chả phượng, nem công, gan tê, tay gấu… mà các vị hoàng tử khác dâng lên đều chẳng thể sánh với hai món bánh có vẻ quê mùa của chàng hoàng tử Liêu.

Ban đầu lúc chàng dâng cỗ lên thì tất cả mọi người đều bĩu môi, lắc đầu, khuôn mặt ai cũng bày ra vẻ chê bai rõ rệt. Tuy nhiên, khi mà nếm xong thì thái độ của họ hoàn toàn thay đổi, không có bất cứ người nào lại không gật đầu mà tán thưởng cả. Ông Lạc tướng cũng phải xoa tay mà khen ngợi rằng:

– Đây chính là hương vị khác thường mà lại được làm từ chính những thứ tầm thường nhất.

Còn vua Hùng lại vô cùng ngạc nhiên khi nếm được miếng bánh lạ này. Nhà vua cũng ngắm nghía kĩ lưỡng tất cả những tấm bánh chưa được bóc khác. Sau đó thì vua cho gọi Liêu lên điện, rồi hỏi chàng về cách thức để làm ra những chiếc bánh này. Chàng thành thật tâu lên toàn bộ, kể cả giấc mộng hôm ấy nữa.

Đến quá trưa ngày hôm ấy thì vua Hùng công bố kết quả cuộc thi với tất cả con trai của mình: hoàng tử thứ mười tám đã giành được giải nhất và cũng sẽ là người nối ngôi vua. Vua Hùng đem hai món bánh kia giơ lên cao cho tất cả mọi người cùng nhìn xem, vua cũng nói rõ hết căn cớ, lí do mà mình lựa chọn món ấy là món đứng đầu trong tất cả các mâm cỗ ngày hôm nay. Nhà vua phán:

– Thứ bánh này chẳng những quý và ngon, nó còn mang rất nhiều ý nghĩa vô cùng đặc biệt nữa. Nó không chỉ bày tỏ được lòng hiếu thảo của con cái, tôn trọng kính yêu cha mẹ như là trời đất, mà nó còn chứa đựng tình thương yêu đối với ruộng đồng quê hương. Hơn nữa loại bánh này lại rất dễ làm, nó được làm từ những hạt ngọc quý giá nhất trong số những hạt ngọc trong trời đất này, mà tất cả những hạt ngọc này mọi người lại đều có thể tự làm ra được. Người có thể nghĩ ra được loại bánh này thì hẳn phải là người rất có tài…

Kể từ đó trở về sau thì hằng năm mỗi khi Tết đến là mọi người lại theo tục lệ mà làm hai thứ bánh ấy, họ gọi đó là bánh chưng và bánh giầy để dâng lên thờ cúng cho gia tiên.

Còn hoàng tử Liêu khi lên ngôi vua, lấy hiệu là Tiết Liêu Vương, là Hùng Vương đời thứ mười bảy. Nhưng vì cuộc thi ấy mà có không ít hoàng tử sinh ra lòng ghen ghét, ác cảm và đố kị với chàng Lang Liêu. Bởi vậy nên khi vua cha qua đời, người nào cũng giữ khư khư phần đất của mình. Sau đó họ còn làm hàng rào gỗ để rào xung quanh phần đất của mình làm kế cố thủ, cũng có ý muốn tranh giành cùng Tiết Liêu Vương.