Top 10 # Vần Thơ Hay Về Mùa Đông Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 2/2023 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Những Vần Thơ Mùa Đông Hay, Đầy Cảm Xúc Khi Gió Đông Đã Về

MÙA ĐÔNG KHÔNG NHAU – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

BỜ YÊU THƯƠNG LÀ EM – Thơ: Hoàng Anh

Ngày mùa đông gió miên man đi lạc Góc phố buồn ai mắc sợi tơ vương Dõi tình anh bay về chốn vô thường Bâng khuâng quá con đường yêu khát lả

Đất phì nhiêu sao vườn hồng tơi tả Nghe chạnh lòng anh ạ .. những hờn ghen Lá rêu phong em khắc một hàng tên Rồi thả gió bay về miền dĩ vãng

Em là mây anh là phương trời nắng Là cà phê giọt đắng ngự môi mềm Là tình yêu cho anh buốt ngực thêm Là mỗi khi sương buồn trên mắt lá

Suối thơ em chảy về anh tất cả Lênh loang dòng anh thả chiếc thuyền trôi Thơ ngọt ngào tan chảy những mắt môi Bờ yêu thương là nơi em …. bến đợi.

TUYẾT PHŨ CHIỀU ĐÔNG – Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

MÙA ĐÔNG KỶ NIỆM – Thơ: Nguyễn Anh Thư

SẦU TÍM ĐÔNG HỜN – Thơ: Nguyễn Anh Thư

Dang tay níu sợi tơ trời Dõi trông phương thẳm Người ơi em buồn Mi gầy lệ đẫm tràn tuôn Nén dòng châu ngược bão nguồn con tim…

Trời xa khoảng lặng im lìm khắc khoải dạ ghim bóng hình Dệt hoài một giấc mơ xinh Đong đầy kỷ nệm chúng mình thuở xưa

Yêu thương biết mấy cho vừa Niềm riêng em thả giọt mưa đáy chiều Loang hờn tím mảnh hồn phiêu Phím lòng cung bậc vạn điều chênh chao

Ai mang thương nhớ ngọt ngào Bùa yêu khéo thả xuyến xao ngõ này Tim hồng mở lối đắm say Dặm trường cách trở xéo giày tâm can

Vầng dương xa mãi ngút ngàn Bắc Nam đôi nẻo sầu chan nhạt nhoà Đâu rồi giấc mộng thuyền hoa Một trời kỷ niệm vỡ oà phận duyên…

MỘ TÌNH MÙA ĐÔNG – Thơ: Lê Tiến Toàn

MÙA ĐÔNG ẤM ÁP – Thơ: Mạc Phương

Có một vừa mới bắt đầu Góc phố quen lửng lơ câu duyên nợ Tiễn hương thu nên nắng vàng vụn vỡ Rơi ngập ngừng nỗi nhớ ở quanh đây.

Ngắm chiếc lá chao nhẹ giữa rừng cây Lại bất giác hiện đầy trong kí ức Tiếng tim rung, một khúc tình rạo rực Và nụ hôn náo nức lúc bình minh.

Em theo anh trong suốt tuyến lộ trình Gom cho hết cả mối tình vay mượn Túi thời gian đã căng đầy phía trước Mặc nắng mưa chẳng từ khước bao giờ.

Về với em đi – sao nỡ để em mơ Trong mộng điệp ngẩn ngơ điều ao ước. Tuyết phủ mờ ở trên vùng sơn cước Mình bên nhau như trước được không anh ?

Mặc chiều nghiêng rơi bên vách liếp mành Ấm vòng tay ngắm nhành lan phố núi Nói thương em – cô gái nghèo cặm cụi Viết thơ tình đẫm mùi vị riêng anh.

Tin nhắn hôm nay thêm chút ngọt lành Như gia vị trong nồi canh nấu cá Cho cuộc sống vơi bộn bề vất vả Một niềm chúng tôi giá lạnh mùa đông.

MÊNH MANG MỘT NỖI NIỀM – Thơ: Mạc Phương

ĐÊM ĐÔNG – Thơ: Mạc Phương

NGÀY VẮNG ANH – Thơ: Mạc Phương

Ngày vắng anh… sao nó dài đến thế Em thẫn thờ như thể kẻ mộng du Mắt lơ đãng nhìn chú nhện đánh đu Níu chiếc lá đang từ từ rơi rụng.

Sang thăm nhà ngượng ngùng như ăn vụng Sợ bất ngờ lại đụng phải người ta Họ mỉm cười rồi quay gót đi ra Khiến em thấy… mình thật là tội nghiệp.

Mùa đông sang, tiếng trở mùa thầm tiếc Ráng thu vàng mải miết dạo rừng cây Khoảng lặng buông chầm chậm ở lại đây Đủ cho em những phút giây xấu hổ.

Bóng hoàng hôn che mây mờ lỗ chỗ Mối tình mơ loang đỏ đỉnh núi non Cái nháy mắt hình như cũng chẳng còn Khi thời gian vón hòn trong sương lạnh.

Ngày không anh…nỗi buồn mang ỳ ạch Sương đầu cành tý tách nhỏ trong tâm Ngó lơ đãng với vẻ mặt trầm ngâm Trong nỗi nhớ âm thầm… mong anh đến…

GIỌT LỆ MÙA ĐÔNG – Thơ: Diệp Ly

KHÚC TÌNH MÙA ĐÔNG Thơ: Thu Sám

Anh không thể … Ngăn gió từ đông bắc Để thu nồng giữ lá sắc già nua Đành thôi em ..! mình đưa tiễn ngày mùa Mặc giá lạnh ướp tim khua hóa đá .

Anh không thể … Vì mùa đông nghiệt ngã Mà xa em cho nhạt má phai tình Ta mượn đời ngọn lửa của niềm tin Sưởi nhau ấm đợi bình minh cuộc sống

Ôi thương quá …! Xin trao khúc tình mộng Biển đời em mùa gió lộng hồn nghèo Ánh mắt buồn ..mà ngộ cứ trong veo Để ta nhớ ..xuôi lòng neo bến nhỏ .

Khúc tình tự … Mùa giáng sinh thắm đỏ Bài thánh ca anh cùng nhỏ nguyện cầu Chuông nhà thờ chứng giám hộ một câu Bên nhau mãi chúng tôi mái đầu thề ước .

Noel gọi … Chúa xuống trần ban phước Quà ta cần là xin được có em Này dậy đi ..như ai đó lay rèm Tình anh gởi ..già tuyết đem về nhỏ .

Yêu em lắm …! Nếu không tin hỏi gió Bấc thì thầm … Là thiệt đó ..nhỏ ơi!

MỘNG VỠ ĐÊM ĐÔNG – Thơ: Diệp Ly

MÙA ĐÔNG ẤM ÁP – Thơ: Chuyên Tạ

Ta gặp gỡ giữa mùa đông giá lạnh Bóng trăng gầy soi vọng ánh ngoài hiên Anh bảo em có đôi mắt thật hiền Và mơ ước được bình yên bên nhỏ

Em chờ đợi hàng cau reo trong gió Lá trầu vàng anh dạm ngõ trao duyên Hạnh phúc ơi hãy nối lại một miền Từng dòng chữ chép nên thiên tình sử

Trái tim nhỏ hình bóng anh đã ngự Yêu thương này em nguyện giữ dài lâu Nhé anh ơi trọn vẹn mối duyên đầu Xuân trở lại mình nối câu hẹn ước

Tương lai đó hai chúng mình chung hưởng Khảm chữ yêu trao trọn vẹn má hường Khúc giao mùa nghe lòng nhẹ vấn vương Ghì ôm trọn mãi cung đường hạnh phúc.

ĐÔNG CHỜ – Thơ: Phạm Vậng

ĐÔNG KHẮC KHOẢI – Thơ: Võ Ngọc Cẩn

Mây xám trời hiu hắt buổi chiều đông Gió vi vút trái lòng như vụn vỡ Mưa ngập trời, tiếng mưa rơi nức nở Nghẹn trong hồn nhớ thuở ấy bên nhau

Tiễn mùa đi hàng cây đứng gục đầu Tình thu chết niềm đau đang dày xéo Cô đơn bước giữamùa đông lạnh lẽo Gánh tình sầu nặng trĩu bước chân hoang

Thu đi qua cho tình cũng mỏi mòn Trên lối cũ vẫn còn bao kỷ niệm Chôn mùa chết lá khô làm vải lịm Khóc thu phai sầu tím cả linh hồn

Đông trở về đem cất giấu hoàng hôn Dài nhung nhớ mỏi mòn câu chờ đợi Chút dư hương cũng bay xa diệu vợi Nên lạnh lùng vào tới trái tim côi

Thu đi rồi tình cũng đã xa xôi…

Cap Mùa Đông Hay: Những Câu Thơ, Câu Nói Hay Về Mùa Đông

cap mùa đông tình yêu: Cap thả thính mùa đông lãng mạn

Đông đến mang theo cái lạnh giá buốt khiến nhiều người cảm thấy cô đơn lạnh lẽo và luôn muốn mình có một người yêu thương bên cạnh

#562+ cap mùa đông hay: Cap mùa đông chất, ấn tượng nhất

+ Những kẻ một mình, như em, những kẻ trót bị tình yêu lãng quên và bỏ rơi ở đâu đó… thì mùa đông là cả một nỗi ám ảnh thật dài.

+ Có những nỗi buồn chỉ mùa đông mới thấu. Có những nỗi cô đơn chỉ cơn mưa chiều lạnh ấy mới hiểu mà thôi…

+ Những con phố giấu mình rụt rè sớm hơn, em đi qua những khoảnh khắc trái tim lật ngửa để lộ nỗi buồn chỉ chực rơi vãi ra ngoài. Phố sao mà đau còn em sao buồn thế. Người yêu ơi, cớ sao em đi tìm mà anh vẫn chẳng thấy đâu?

+ Em ấm áp hơn cả mùa Hè, vì vậy anh muốn ôm em suốt cả mùa Đông. Em biết không, em có thể biến một ngày nhiều mây trong cuộc đời anh thành một ngày ngập nắng.

+ Một mùa đông nữa lại đến rồi, vẫn một mình anh ngồi nhớ em nơi góc vắng. Nhấm nháp một chút cà phê đắng và đếm từng giây trôi qua để mong đến ngày được gặp lại, được tận hưởng cái cảm giác ấm nồng khi được gần bên em.

+ Được ở bên em mùa Đông này, thế giới của anh như bùng cháy từ bên trong.

+ Mùa đông năm nay sao lạnh thế!!! Lạnh bên ngoài, lạnh cả trong tim.

+ Ngồi bên cửa sổ nhìn những cây cổ thụ rụng hết lá, trơ mình đón những con mưa phùn và gió lạnh của chiều đông chợt thấy trong lòng mình lạnh quá, một cảm giác cô đơn trống vắng như tràn ngập khắp căn phòng.

+ Gió lạnh đầu mùa về rồi đấy em ạ, ra đường nhớ mặc thêm áo ấm. Và hãy luôn nhớ rằng, bàn tay anh luôn ở bên cạnh khi em cần

+ Bên nhau bao nhiêu mùa hạ, cùng trải qua bao nhiêu mùa đông, mà em vẫn không biết: “Mình là gì của nhau?”.

+ Đông có thể ấm áp một chút được không? Đông cứ lạnh thế thì tim tôi làm sao mà ấm lên được!

+ Tôi thích mùa đông, vì tôi có thể cảm nhận được cơn gió mát lạnh thổi qua tai, những cơn mưa rào lất phất rơi nhẹ trên mái hiên tạo ra những âm thanh vang nhẹ êm tai. Mùa đông sẽ không hề lạnh khi ta biết thưởng thức nó.

+ Mùa đông lạnh nhưng đẹp và thu hút, cũng như ánh mắt em lạnh lùng, cuốn hút làm nghiêng ngã trái tim tôi.

+ Anh chẳng phải mùa đông nhưng anh lại giống mùa đông, chỉ gieo cho em toàn lạnh lùng và băng giá.

+ Nếu có thể tôi muốn ngủ cho qua hết những ngày đông, tôi sẽ mơ một giấc mơ mùa hạ, có nắng vàng soi rọi, có hơi ấm tay ai…

+ Đông kia cứ lạnh đi để em cần được sưởi ấm và tìm đến tôi.

+ Sài Gòn những ngày trở lạnh, khó khăn lắm mới đón được chút nắng, khó khăn lắm mới sưởi lòng bớt lạnh. Liệu anh có thể đưa em đi trốn được không?

+ Tháng + rồi. Gió mùa thổi lạnh lắm. Tao với mày đều FA. Hay là tao và mày yêu nhau đi. Cùng nhau đi qua mùa đông lạnh giá này. Được không?

+ Đông về rồi, nếu ai đó thấy lạnh thì nơi đây luôn có một vòng tay chờ đón để sưởi ấm cho ai đó.

+ Anh ơi đông về rồi, sao em đợi mãi vẫn chưa thấy bóng hình anh trở lại?

+ Thả kỉ niệm trôi theo gió cuối đông, gói nỗi nhớ gửi vào vùng băng giá, đóng nỗi buồn ngủ yên nơi tuyết phủ, còn nơi đây ta sống với vô ưu.

+ Năm nào Đông cũng đến, có lẽ vì Đông yêu tôi. Đông biết tôi buồn nên đến bầu bạn, tặng cho tôi cả bầu trời lạnh giá và ảm đạm vây kín nỗi cô đơn.

+ Nếu có một điều ước, tôi ước sẽ chẳng có mùa đông cũng như anh sẽ chẳng đến vào đông năm ấy rồi ra đi đột ngột bỏ lại tôi nỗi nhớ hiu quạnh mỗi đêm đông.

+ Có một mùa gió lạnh se buốt tâm hồn, đóng băng trái tim. Người ta gọi đó là mùa đông.

+ Mùa đông đến nơi đây tìm em giữa đem lanh rét căm…. Mùa đông khẽ ôm em thật lâu biết em chẳng có ai bên cạnh em.

+ Mùa đông đến, một mình tôi trong căn phòng lạnh giá gặm nhắm sự cô đơn và nỗi nhớ không thể gọi tên.

+ Mùa đông lạnh hay trái tim ai buốt giá, se cắt lòng của một kẻ đơn phương.

+ Đông này lại nhớ đông xưa, đông xưa có gấu, đông nay một mình.

+ Mùa đông phủ đầy tuyết, che mất lối anh về. Em cô đơn góc nhỏ, trong căn phòng quạnh hiu. Bao giờ hết đông, anh có về?

+ Nếu có kiếp sau, em ước gì mình làm một con gấu trắng ở giữa bắc cực, sáu tháng mùa đông thì ngủ, sáu tháng mùa hè thì bắt cá để ăn. Như thế em sẽ chẳng phải suy nghĩ nhiều về cuộc đời này nữa! – Đoàn Đoan Vân H

+ “Không lấy được nhau mùa hạ, ta sẽ lấy nhau mùa đông. Không lấy được nhau thời trẻ ta sẽ lấy nhau lúc góa bụa về già.” – Tiễn dặn người yêu.

+ Bên nhau bao nhiêu mùa hạ, cùng trải qua bao nhiêu mùa đông, mà em vẫn không biết: “Mình là gì của nhau? ” – Mun Nhim

+ Bên nhau bao nhiêu mùa hạ, cùng trải qua bao nhiêu mùa đông, mà em vẫn không biết: “Mình là gì của nhau? ” – Mun Nhim

+ Đông đã về, em có nhớ rằng mình còn một cuộc hò hẹn với yêu thương? Và em có buồn khi biết rằng mùa đông năm nay sẽ thêm một lần lỗi hẹn? Chắc là không!

+ Trong sâu thẳm mùa đông, cuối cùng tôi cũng hiểu được trong tôi có mùa hè bất diệt. – Albert Camus

+ Giống như tuyết mùa đông trên bãi cỏ mùa hè, thời gian đã qua là thời gian đã mất. – Khuyết danh

+ Ngày tháng đã trở về theo đúng chu kỳ xoay của nó, chỉ có con người là biến đổi. Nhìn đàn ngỗng trời bay ngang qua bầu trời, biết rằng mùa thu đã trôi qua, mùa đông lại sắp đến. – Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất – Nhân Gian Tiểu Khả

+ Phố vẫn mơ màng giấc ngủ đầu đông. Em ơi, gió ngọt lịm và trời xanh trong, rất lạ! Gió hát trên những nhành cây không lá, để tôi kể em nghe về một thành phố ven sông khắc khoải giao mùa, nhưng yên ả, giọt nắng hồng ngập ngừng tìm về đôi mắt xanh xanh…

+ Chiều nay, Hà Nội bắt đầu se lạnh bằng những cơn gió đông đầu tiên, em cũng khẽ chào mùa đông bằng cái mỉm cười mệt mỏi. Anh ơi! Phải chăng những yêu thương cứ mãi rong chơi nơi tận cùng quên lãng, để mùa đông nó lại tìm về để sưởi ấm cái tâm tư hao gầy của con tim. Hay nó bận ngủ quên để cứ mỗi đông về nó lại thức giấc rồi dày xé những ký ức yếu ớt còn sót lại?

+ Em biết – mùa đông – cái rét của nó là dành cho những cặp nhân tình đong đầy tình cảm, lạnh thật đấy, nhưng nó gắn chặt những con tim trên thế giới này bằng sự ấm áp kỳ lạ chẳng khác gì phép màu. Em thấy mà, em thấy những cô gái nắm tay người yêu mình đi dạo vào sáng sớm, trời thì lạnh ngắt nhưng chàng trai vẫn sẵn lòng khoác cho cô gái chiếc áo mình đang mặc, cô gái ấy hẳn phải hạnh phúc lắm anh nhỉ? Em còn thấy những cặp đôi dẫn nhau đi ăn kem vào buổi tối, em thấy chàng trai cõng cô gái trên lối về gió thổi, cô gái dang tay hát vu vơ mấy câu nhạc nghịch ngợm rồi cười tươi.

+ Và em cũng biết – mùa đông – cái lạnh của nó làm biết bao nhiêu con người đang cô đơn phải ganh tị với những cặp nhân tình. Nó làm cho sự cô đơn bỗng nhiên bị ghét bỏ, làm con tim tưởng đã quen với sự cô đơn chợt khao khát một vòng tay ấm nồng thật chặt, nó làm con tim bỗng thèm một bờ vai để tựa vào…

+ Mùa Đông đến mà sao em không lạnh, vì có anh đến bên cạnh em rồi

+ Tôi đang cần một kỳ nghỉ. Ai đó làm ơn bắt cóc tôi đi với.

+ Đông đã về, em có nhớ rằng mình còn một cuộc hò hẹn với yêu thương? Và em có buồn khi biết rằng mùa đông năm nay sẽ thêm một lần lỗi hẹn? Chắc là không!

+ Tháng + Chào em! Nàng thơ cuối cùng mang trong mình giọng hát u buồn đến lạ. Như bao năm trước, nay em lại trở về đây và ru mọi thứ vào giấc ngủ say mềm, cằn cỗi, mệt nhoài để ngày mai thức dậy lại biết mỉm cười đón mùa nắng mới.

+ Em tìm cho mình một mùa đông tròn vẹn… cô đơn … và hoang hoải. Để thấy mình đã có rất nhiều, và, mất đi rất nhiều…

#562+ cap mùa đông cô đơn: Cap, Tus, Stt thả thính Mùa Đông Hay và độc đáo

+ Em tìm cho mình một mùa đông tròn vẹn… cô đơn … và hoang hoải. Để thấy mình đã có rất nhiều, và, mất đi rất nhiều…

+ Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa đông mình vẫn thấy ấm áp.

+ Mùa Đông đến mà sao e kẻ khen mùa đông không lạnh… vì đã có ai trong vòng tay bao bọc. Còn kẻ khác cũng thở dài không lạnh vì nước mắt kia nóng hổi tuôn trào.

+ Mùa đông về, em có thấy cô đơn? Lại đây đi, hai đứa mình hò hẹn. Cùng chắp tay nhìn lên trời cầu nguyện “Cho chúng con thoát khỏi kiếp…F.A”

+ Giận nhau là để hiểu nhau hơn… …chứ không phải vội vàng tìm kiếm người thay thế cho qua đi mùa đông giá lạnh!

+ Mùa đông đến nơi đây tìm em giữa đêm lạnh rét căm. Mùa đông khẽ ôm em thật lâu, biết em chẳng có ai bên cạnh

+ Cúc Họa Mi đang nở giữa mùa ĐôngEm xin gửi hồn hoa về miền ấyHương cúc trắng nói rằng yêu biết mấyNhư nồng nàn tia nắng những ngày Đông.

+ Đợt rét đậm đầu tiên của năm nay. Gió mạnh và có mưa. Bàn tay em buốt giá. Run rẩy đưa đôi tay gầy đi tìm hơi ấm từ + bàn tay, nhưng + xung quanh em là cô độc. Muốn ngủ để tìm chút ấm áp trong kỉ niệm, nhưng trong giấc mơ cũng k có a tìm về bên e. Ngay lúc này, e tủi thân lắm.

+ Em sợ đông mang theo mưa lạnh tớiƯớt bờ vai nhỏ bé không anhSợ một mình với cảm giác mong manhKhi đất trời cần thêm hơi ấm.

+ Mùa đông giá lạnh, con phố nhỏ ngày nào sao vắng tanh. Một mình anh lặng lẽ bước chân nhanh, với một chút buồn, luyến tiếc, hy vọng, đợi chờ về một cuộc tình đã xa.

+ Nếu tất cả là quá khó khăn thì xin cho em gặp anh trong mỗi giấc mơ khi đêm về, để em có thể đi qua những ngày đông một mình lạnh giá.

+ Này mùa đông ơi xin hãy làm tuyết rơi để chắn lối em anh về…

+ Gió lạnh của mùa đông khiến con người ta rộn rã, vội vàng hơn thì phải. Thấp thoáng đâu đó, ta bắt gặp bóng dáng những bông cúc họa mi trắng muốt. Mùa của em, không quá rực rỡ nhưng cũng đủ lay động bao tâm hồn.

+ Mới hôm qua nắng còn tắt dần thế này đây mà sáng ra đã thấy đông về ngay trước hiên nhà… Nóng hay lạnh rốt cuộc chỉ có người trong cuộc mới hiểu.

+ Tháng + từng cơn của mùa thu đông thổi làm lạnh trái tim nhỏ hơn của tôi.Gió đông tuy nhưng sao lạnh bằng cõi lòng tôi chứ?

+ Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn đội mũ len mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai đáng tin cậy. Ấm áp không phải khi bạn dùng bàn tay xuýt xoa mà có một bàn tay khẽ nắm lấy bàn tay bạn và nhẹ nhàng lên tiếng: Có anh bên em rồi!

+ Em… chưa bao giờ biết mùa đông là như thế nào… em chưa bao giờ được mặc chiếc áo len dày cộm màu mận chín cả khăn len và nón len nữa… à nhưng em thích và muốn đội nón len lắm lắm…

+ Mùa đông như thế nào vậy anh?! Mùi vị của cốc cafe nóng hổi trên tay bốc khói nghi ngút sau lớp cửa kính của cái quán nhỏ ồn ào đầy ắp người trong tiếng nhạc xập xình bài “we wish you a merry christmas…” ra sao hả anh?!

+ Em nhớ mùa đông có anh bên cạnh, ngồi sau xe, cho tay vao túi áo ôm a từ đằng sau, thoải mái trong vòng tay a. Nhớ lắm + năm trước mùa đông em có anh. Nhưng năm nay. Vào mùa đông anh bỏ em lại nơi chúng ta từng bắt đầu.

+ Nghỉ đông, không còn bận rộn với sách vở, tôi lại chôn mình trong giấc ngủ dài. Người ta buồn thì đi ra ngoài cho khuây khoả, tôi buồn thì ngủ nhiều hơn, vì trong mơ tôi lại có thể an bình.

+ Đông về, thêm những ngày nhớ, nhớ anh và nhớ những ngày xuân.

+ Giống như tuyết mùa đông trên bãi cỏ mùa hè, thời gian đã qua là thời gian đã mất.

+ Mùa đông này, lạnh lắm đó em ơi. Anh nghe nói nhiệt độ còn xuống nữa. Chiếc lá cuối cùng phía sau ô cửa. Chợt rùng mình trước cơn gió thoáng qua !Mùa đông có thể rất lạnh, nhưng ở bên người thương của mình trong ngày lạnh lại rất ấm áp. Mùa lạnh năm nay hi vọng ai cũng có người cạnh bên!!!

+ Mùa hè, anh đến mang theo hơi ấm của tia nắng làm tan chảy trái tim giá lạnh của em. Đông về, anh lại mang đi hơi ấm để lại em một trái tim khô cằn bị đóng băng bởi cái lạnh của mùa đông.

+ Không cần phải giết mùa đôngSang xuân đào vẫn nở hồng đấy thôi.

+ Không gì buồn bằng mùa đôngMùa tay rét buốt mà không có người.

+ Mùa đông lạnh nhưng rất lãng mạn, nắng của mùa đông yếu nhưng đủ làm ấm trái tim ai đó cap mùa đông lạnh . Hãy yêu để gió bớt thổi, mưa bớt rơi vfa tâm hồn bớt đơn côi.

+ Mọi người nói nhiều điều khi vào hè nhưng điều đó không có ý nghĩa khi mùa đông tới.

+ Cái lạnh của mùa đông sẽ giúp chúng ta có thể dễ dàng nhận ra những điều ấm áp luôn tồn tại xung quanh đây.

+ Thích nhất không phải là mùa đông buốt cắt mà chính là những ngày gió mùa se lạnh như thế này.

+ Mùa đông đến, có ai đó nói mùa đông không lạnh bởi được yêu thương, còn kẻ khác lại đang thở dài không lạnh bởi nước mắt kia tuôn trào nóng hỏi.

+ Bạn hỏi tôi mùa đông yêu thích nhất cái gì? Đó chính là khi mùa đông kết thúc.

+ Hãy bình tĩnh và hãy cố tận hưởng mùa đông này.

+ Hãy gọi tôi dậy khi hè đang tới. Mùa đông lạnh giá … cả bên ngoài lẫn bên trong.

+ Mùa đông chết vào đầu của mùa xuân, để được sinh ra một lần nữa khi cuối mùa thu.

+ Mùa đông bao giờ lạnh lẽo và buốt giá thế nhưng lại có một vẻ đẹp riêng của nó. Thiên nhiên tuy có lạnh lẽo nhưng con người có thể dễ dàng cảm nhận được cái ấm áp ở trong lòng họ. Thế nhưng mùa đông sẽ trở nên lạnh lẽo gấp nhiều lần nếu họ mất đi cái ấm áp ở trong lòng.

+ Ấm áp không phải là khi bạn nói ấm quá mà khi có người mà bạn yêu thương thì thầm với bạn “Có lạnh không?”. Hay cô đơn không phải là ở một mình mà bạn đang nhớ ai đó.

+ Mùa đông về cùng với gió mùa se sắt mà người ta vẫn thường gọi đây là mùa rét se lòng.

+ Gió mùa đông đã về, sáng nay trời lạnh quá nhưng cũng không lạnh bằng sự băng giá trong trái tim.

+ Mùa đông năm nay thiếu vắng em, thiếu đôi bàn tay của em, rồi bỗng thức giấc giữa đêm mi lại ướt nhòe nhớ về một người nào đó.

+ Yêu xa và cái lạnh trời đông… Họ chỉ có thể trao nhau yêu thương, hơi ấm qua từng dòng tin nhắn, vài ba cuộc điện thoại vội vã.

+ Mùa đông chính là cây cầu dẫn + con người đến với ngôi nhà hạnh phúc thế nhưng cũng chính cây cầu đó vì không đủ chắc chắn nên đã chia cắt tình yêu của đôi ta.

+ Đông đã về rồi, anh đang ở nơi đâuMà để em tìm hoài đến nát nhàu nỗi nhớ?Trời chuyển lạnh mà chẳng ai nhắc nhởRa đường quàng khăn, mặc ấm kẻo gió lùa.+ Đừng buồn vì mùa đông đang về mà chúng ta chưa có gấu. Vì bình thường chúng ta cũng có gấu đâu.

+ Tất cả mọi thứ dường như đang chờ đợi một cái gì đó sắp sửa xảy ra. Mùa đông tới đây liệu có khắc nghiệt hay vẫn ấm áp giống mùa đông năm ngoái anh nhỉ???

+ Mùa đông đến mà sao em không lạnh, vì có anh đến bên cạnh em rồi.

+ Anh biết rằng mùa đông là mùa lạnh lẽo nhất trong bốn mùa, đó là mùa của băng giá, của lạnh lùng, của cô đơn buồn tủi. Anh luôn mong chờ vào bờ vai và trái tim ấm áp của em.

+ Gió đông ơi xin đừng thổi vộiĐem mưa lạnh làm ướt tim tôiGió về rồi sao em chưa tớiĐền cho anh những ngày môi khô.

+ Cơn gió đầu đông đối với em vẫn không lạnh bằng ánh mắt của anh mỗi khi nhìn em.

+ Anh có phải mùa đông, mang đến cho em giá lạnh. Lạnh trong từng ánh mắt, cử chỉ làm tê buốt trái tim em.

+ Có phải mùa đông năm nay lạnh lắm, trời phủ đầy tuyết che mất lối anh tìm em?

+ Những cơn gió lạnh của mùa Đông làm cho con người ta có một cảm giác vô cùng trống vắng ở trong lòng, tự nhiên thấy rùng mình và chỉ mún ở yên trong căn phòng thân quen. Mùa Đông cũng chính là mùa của sự thay đổi. Nếu không có mùa Đông thì cây không bao giờ được khoác lên mình một lớp áo mới để sẵn sàng chào đón một mùa xuân tươi đẹp.

+ Có một mùa đông ấm áp đến lạ thường, làm tan chảy tâm hồn của kẻ cô đơn. Em không còn sợ mùa đông vì đã có anh bên cạnh.

+ Có một mùa đông mang tên hạnh phúc,Có một mùa đông gieo mầm hy vọng,Có một mùa đông tạo niềm thương nhớ,Có một mùa đông mang tên người thương!

+ Chăn + độ ở đâu nhỉ?

+ Chính cái giá lạnh của mùa đông dã làm anh nhớ về một thời kỉ niệm của đôi ta. Tình yêu chúng ta đều không thể đoán được tương lai sẽ như thế nào và ai sẽ là người cùng ta đi nốt chăng đường còn lại của cuộc đời. Bây giờ khi gió đông thổi anh lại nhớ đến mùa đông của + năm về trước nó thật đẹp và cũng thật ấm áp.

+ Mùa nào CÔ ĐƠN cũng buồn. Nhưng bạn có thể chia tay CÔ ĐƠN nếu biết mình cần gì và thế nào là đủ

+ Những ngày lạnh, mưa gió, buồn đến nao lòng. Ơ thế mà, cứ lạnh đi, vì khi vui lên ta lại chẳng biết làm gì!

+ Mỗi ngày trôi qua là một ngày cho ta cảm giác mới, một cảm nhận mới của cuộc sống, chả có gì lạ khi càng lớn ta chỉ mong mình nhỏ bé lại… Vì càng lớn cân nặng của ta càng tăng và càng khó giảm hơn…

+ Làm sao quên hơi ấm ấy, đôi tay ấy và cả con người ấy. Em chợt tan biến như những bông tuyết ngoài trời đông.

+ Ăn kem mùa đông mình có thể tận hưởng hương vị của nó một cách trọn vẹn nhất. Đặc biệt ăn chậm cũng không sợ kem bị chảy

+ Mùa đông sắp tới rồi cái lạnh của thời tiết không bằng cái lạnh khi thiếu anh.

+ Em vốn dĩ là một đứa con gái có nhiều mộng mơ và đôi chút lãng mạn, cho dù thu đi đông đến hay xuân về thì em vẫn tin rằng một ngày nào đó, sẽ lại có một người khiến cho trái tim em rung động, khiến trái tim vốn dĩ đã đóng băng kia có thể rung động thực sự…

+ Cuộc đời này thật là buốn chán. Nó cũng như những cành cây khô trơ trụi những thân gầy.

+ …vẫn là mùa đông, và nếu đó là mùa đông xa xứ, xa quê hương thì dấu ấn của mùa đông càng đậm nét hơn bao giờ hết. Không gia đình, không người thân thiết, không cả tình yêu, chỉ có một thân một mình, đơn độc và lầm lũi…. Cảm nhận!!!

+ Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió. Bởi lúc ấy, chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta thật sự không biết bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta, chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó, tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời ấy, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt khi ít khi nhiều. Thế là mùa đông năm ấy, cả thế giới chỉ còn lại chia ly và từ biệt.

+ Có khó gì đâu khi mùa đông đến. Bạn chỉ cần nhắm mắt lại và quên người ấy được không.

+ Mùi vị của mùa đông này không giống với mùi vị của mùa đông năm xưa, bởi vì anh đã không còn ở bên cạnh em.

Những Bài Thơ Tình Hay Về Mùa Đông

Tuyển tập những bài thơ tình về mùa Đông hay và mới nhất do các bạn thành viên tự sáng tác và chia sẽ! Sau chùm thơ tình hay về mùa Thu, xin mời các bạn tiếp tục thưởng thức và chia sẽ những vần thơ tình hay về mùa Đông.

NỖI NHỚ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Cà Phê Đắng

Đông lại về mưa buồn rơi lã chã

Lạnh không em khi gió đã giao mùa

Áo anh tặng nay em mặc có vừa

Khăn choàng cổ ngày xưa…em còn giữ?

Tình chúng ta tuy đã là quá khứ

Nhưng hình em anh vẫn giữ chẳng mờ

Không còn anh bên cạnh em nhắc nhở

Phải tự mình chăm sóc…nhớ nghe em

Gió đông về mang giá rét từng đêm

Anh ước được chia cùng em chút lạnh

Chân lạc bước giữa đêm dài cô quạnh

Mãi mơ về thuở hạnh phúc ấm êm

Ngày chia tay trăn trở thức trọn đêm

Đôi dòng lệ ướt mềm trên gối nhỏ

Dù cách xa luôn nhớ về nơi đó

Tình dỡ dang nào có tại chúng mình

Giấu thương đau chôn chặt một mối tình

Chân cố bước tỏ ra mình mạnh mẽ

Nỗi đau này thời gian sẽ phôi pha.

Có phải đông về mới sáng nay

Hàng cây lạnh giá dáng khô gầy

Cành trơ trụi lá lòng chua xót

Xác héo thân tàn dạ đắng cay

Cõi tạm nhân sinh đầy sóng gió

Trần gian cuộc sống thoáng mây bay

Ngày xanh vội vã trôi nhanh quá

Bóng xế buồn vương tủi tháng ngày.

SẦU ĐÔNG

Tác giả: Minh Thu Tạ

Thu đã hết đông sang rồi đó

Hoa cỏ sầu bởi gió mùa đông

Em nghe buốt giá trong lòng

Tim côi thổn thức đôi dòng lệ cay.

Chiều buồn gió thoảng bay hờ hững

Gửi cánh diều lững thững tầng không

Thương người xa vắng mỏi mong đợi chờ.

Diều thả cánh ngóng chờ tin gió

Mang tin về bầy tỏ yêu thương

Trái tim trao gửi vấn vương

Nơi miền xa ấy yêu thương dạt dào.

Cánh diều vẫn nghiêng trao đón gió

Mong món quà từ gió gửi trao

Nhưng sao chẳng có tin nào

Gió kia hờ hững vẫy chào diều xanh.

Hoa chẳng nở trên cành rực rỡ

Nắng buồn rầu bỏ lỡ bình minh

Trúc xinh vẫn đứng một mình

Diều sầu nhớ gió buông mình đứt dây.

MÙA ĐÔNG ĐẤT KHÁCH

Tác giả: Minh Huy

Giá lạnh âm thầm nhớ kẻ xa

Tìm đâu những phút ở quê nhà

Đô thành khói bụi mờ nhân ảnh

Đất khách sương hàn nhạt bóng hoa

Ngóng đợi bao ngày đau ý bậu

Mong chờ lắm buổi xót tình ta

Đông này dạ gót sầu muôn ngã

Mộng thuở đoàn viên nghĩa đậm đà.

Có phải đông về..làm anh thêm lạnh

Gió Bấc thoáng qua..càng chạnh lòng hơn

Chờ đợi chi “hỡi trái tim cô đơn?”

Mà không yêu cho đong đầy hơi ấm

Yêu đi anh, bàn tay có người nắm

Dìu dắt nhau trên phố lắm người qua

Rồi cùng nhau vượt những chặng đường xa

Tay trong tay thiết tha từng khoảnh khắc

Yêu đi anh, cho môi mềm khao khát

Nụ hôn nồng đang rạo rực vì yêu

Rồi cách xa lòng nhung nhớ thật nhiều

Gom nổi nhớ bấy nhiêu cho là đủ

Yêu đi anh, để có từng giấc ngủ

Người thức khuya, người nhắn nhủ “ngủ đi..”

Rồi đôi lần biết bảo vệ, chở che

Biết quan tâm, lắng nghe lời tường tận…!!

MÙA SANG

Thời gian như thể nước trôi qua cầu

Nỗi buồn sao mãi khoét sâu

Lòng đau, dạ tủi, tim sầu không thôi..

Làm sao cho hết kiếp đời chênh chao

Đông về cho nắng hanh hao

Cho cơn gió lạnh buốt vào tận tim…

Ngu ngơ, thảng thốt kiếm tìm

Chút hạnh phúc mọn đang chìm nơi đâu

Đợi khi nhắm mắt, buông câu…hết buồn !

MÙA ĐÔNG VỀ

Thơ: Nguyễn Văn Chiểu

Có phải đông về lạnh lẽo không

Trời khuya gió thổi gợn se lòng

Mơ ngày kết mộng đan tình thỏa

Ước vọng sum vầy mở ngõ thông

Nẻo khuất mưa dầm oanh vẫn đợi

Phương này nắng hạn liễu thường trông

Mong kề má tựa đêm huyền ảo

Sưởi ấm bờ môi đã nhạt nồng.

THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG: NGÀY KHÔNG EM Thơ: Phụng Hải Đăng

Mây từ đâu đến, mưa bay ướt đường

Chênh chao nỗi nhớ vấn vương

Thu đi để lại mùi hương cốm nồng

Đúng rồi ! Trời đã vào đông

Ở xa em lạnh lắm không giờ này ?

Ngoài vườn cây lá xôn xao

Gió lạnh vẫn thổi ào ào từng cơn

Trong phòng một bóng cô đơn

Lo em ướt áo, đường trơn khó về

Thương em vất vả bận nghề quanh năm

Hàng ngày công việc vẫn chăm chỉ đều

Muốn gửi cho nắng thật nhiều

Giúp em ấm áp là điều anh mong

Trời trở ấm lại để không bận lòng

Ngồi buồn giở nhớ ra hong

Chỉ ta với lại ngày không em rồi !

Dạo bước vườn xuân một buổi chiều

Nghe hồn khắc khoải nhớ người yêu

Ngàn năm hẹn ước lòng không đổi

Trọn kiếp chung tình…dạ chẳng xiêu

Dạo bước trường xưa bỗng nhớ người

Hè về góc phượng kín hoa rơi

Tình yêu áo trắng thời hoa mộng

Để lại hồn ta…mãi nụ cười

Dạo bước công viên dạ thẩn thờ

Thu vàng trải nắng nhuộm trời mơ

Nhưng lòng man mác buồn tê tái

Cũng bởi lòng vương…khúc đợi chờ

Dạo bước làng quê khói ngập đồng

Ngồi buồn dõi mắt phía dòng sông

Mơ người lữ thứ hồi quê cũ

Thỏa dạ mong chờ…buổi tiết đông!

CHUYỂN ĐÔNG

Tác giả: Nguyễn Thành Diệu

Vũ trụ thay mùa chuyển sắc Đông

Hồng nhan tủi phận lỡ duyên nồng

Dời canh rũ rượi tìm quanh quẩn

Đổi khắc bơ phờ mộng viễn vông

Đã hận mây trùm se cửa vắng

Thêm hờn tuyết phủ lạnh phòng không

Đường tơ nghẽn lối hồn tơi tả

Hụt hẫng đêm về bởi nhớ trông.

MÙA ĐÔNG

Tác giả: Ng Sinh Thủy

Đông về tiết lạnh đu đưa,

Lòng em trống vắng có thừa hay không?

Hay em đang tự dối lòng!

Vẩn yêu, vẩn nhớ, vẩn trông anh về.

Qúa nhiều màu sắc… đường về anh quên?

Đông về ngày tháng buồn tênh,

Mong anh ra khỏi nơi quên ân tình.

Bao lời hứa hẹn chúng mình như xưa.

Vẩn yêu, thương mấy cho vừa,

Ru em vào chốn mây mưa bềnh bồng.

Thiên thai một cỏi chung lòng dìu nhau.

Mùa Đông xin chậm qua mau,

Thiên thai chung bước tháng ngày bên nhau..!

MÙA ĐÔNG CỦA TA

Tác giả: Quên Tôi Là Ai

Còn ta uống rượu, chỉ say một mình

Gác buồn ly trọng ly khinh

Tự ta thổ lộ tâm tình cho ta.

Còn ta say rượu chỉ ca một bài

Khúc buồn thảm khốc bi ai

Hát cho rượu cạn,ngày dài nhanh qua.

Gác buồn rượu cạn còn ta với mình.

Đông về rồi trời bắt đầu se lạnh

Mang trong lòng nỗi canh cánh suy tư

Nhớ thương ai mà lại cứ chần chừ

Câu hờn dỗi còn dường như lưu luyến.

Gió đông lạnh chợt làm ta xao xuyến

Gợi chút buồn nhớ đến chuyện ngày xưa

Nơi phố nhỏ ai đã từng đón đưa

Của một thời mà nắng mưa chung lối.

Vẫn nhớ lắm lần đầu gặp bối rối

Mong trông chờ bứơc chân vội nhìn xa

Để giờ đây toàn chỉ thấy nhạt nhoà

Từng giọt đắng lại vỡ òa nhung nhớ.

Đông về rồi vần thơ tình trăn trở

Câu với từ ghép bỡ ngỡ phân vân

Viết gì đây mà dạ cứ tần ngần

Để lạc lõng rồi xa dần ẩn khuất.

Phố nhỏ xưa đậm buồn vui chất ngất

Chợt chạnh lòng ta giở lật ngày xưa

Đến hôm nay biết nói sao cho vừa

Đông lạnh vắng chỉ còn mưa sương gió.!

THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG: MÌNH HẸN HÒ ANH NHÉ! Thơ: Vân Nguyễn

Để mỗi ngày khỏi đơn lẻ ước ao

Mối tình si mà ta vẫn khát khao

Câu yêu thương lời ngọt ngào nhớ mãi.

Trời lạnh rồi anh ơi đừng khắc khoải

Đừng ngó lơ mãi mê mải về ai

Thu đi xa bỏ sợi nắng nhạt phai

Để ngày qua lại giằng dai nỗi nhớ.

Hò hẹn nhau có gì mà bỡ ngỡ

Bao mong chờ nhớ hơi thở sớm trưa

lối phố nhỏ còn đây vẫn như vừa

Chiều lạnh vắng bóng ngừơi thưa mong mỏi.

Đông về rồi vòng tay đang mời gọi

Câu ân tình như len lỏi vào tim

Nhìn dõi theo ánh mắt lại kiếm tìm

Xin đừng thấy khoảng lặng im vời vợi.

Hò hẹn thôi có gì phải nghĩ ngợi

Tha thiết chờ và ngóng đợi nơi đây

Bao vấn vương hạnh phúc dâng ngập đầy

Đông vội vã xua tan màu nắng

Mang mưa về nằng nặng âm u

Trời xanh khuất bởi mây mù

Nhạc lòng khơi lại khúc ru nghẹn ngào

Yêu dấu hỡi ! Làm sao quên được

Mùa đông xưa mình bước song hành

Gieo mầm ươm dệt tình xanh

Đôi tim hòa hợp mộng lành mơ hoa

Góc phố cũ mưa nhòa trơn lối

Đêm đông buồn chàng vội ra đi

Lòng ôm một mối tình si đợi chờ

Bao ngày tháng bơ vơ cô lẻ

Ngóng trông người nuốt lệ sầu tư

Gom vào ngồi dệt tình thư gởi người

Mong chàng hãy về khơi bếp lửa

Sưởi ấm lòng vai tựa kề nhau

Thủy chung son sắc một màu

Trầu xanh quyện thắm bên cau suốt đời

Đừng để tình xa với tầm tay

Buồn thương chim nhạn lạc bầy

Não lòng ai oán mi cay lệ nhòa.

NỖI SẦU ĐÊM ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Nhân

Đêm không ngủ khơi niềm thương nỗi nhớ

Biết em giờ nơi đó lạnh lắm không

Khi tiết mùa đang trở giấc vào đông

Chiếc chăn bông có sưởi lòng em ấm

Vạt sương khuya sao trời thêm ảm đạm

Đóm thuốc tàn khói loãng phủ màn đêm

Sầu hắt hiu bên góc vắng không đèn

Mắt đờ dại mong đêm dài mau sáng

Thời gian ơi sao chừ như quá chậm

Muốn làm gì rút ngắn được ngày đêm

Hồn suy tư đôi mắt mãi nhắm nghiền

Đếm nhịp thở nơi miền xa xôi lắm

Con tim ơi cớ làm chi cố ráng

Cứ tôn thờ bóng dáng đã mờ phai

Mơ mà chi vóc ngọc nét trang đài

Để mi chịu những tháng ngày đau khổ

Hay có lẽ tình yêu không đúng chỗ

Con tim khờ trăn trở mãi làm chi

Nếu biết đau sao cứ níu ôm ghì

Không muốn quên thôi thì mi cứ nhớ..

Đông lại về trên miền nhớ chơ vơ

Một mảnh tình riêng đợi chờ vô vọng

Năm tháng lặng trôi đường dài đơn bóng

Đêm vẫn mịt mùng ngày vẫn mông lung.

Hơn nửa cuộc đời tình có như không

Một mối duyên thừa giữa dòng oan trái

Nước mắt tuôn rơi niềm đau còn lại

Mấy nẻo đường tình oằn gánh trả vay.

Ta chẳng trách trời hay giận riêng ai

Một kiếp phù sinh mây bay gió thổi

Một chút tơ vương chiều đông lạc lối

Nửa mảnh hồn sầu bối rối lời thơ.

Gió bấc lạnh lùng cây cỏ xơ rơ

Gối mỏi chân chùng ngẩn ngơ kỷ niệm

Sương khói bủa giăng hoàng hôn tắt lịm

Quanh quẩn đêm trường tìm kiếm dư hương.

Đông đã về trên lối nhỏ chiều nay

Từng cơn gió lạc loài trong đêm vắng

Em cô đơn bên nỗi buồn thầm lặng

Về đi anh đêm trắng có em chờ.

Đông đã về cây cỏ cũng xơ rơ

Ngàn mây xám dật dờ trong sương lạnh

Ôm tình si em ngồi trong cô quạnh

Về đi anh trăng lặn đã lâu rồi.

Đông đã về cho nỗi nhớ lên ngôi

Chôn ký ức mồ côi vùng kỷ niệm

Đông giá băng mà tình không tắt lịm

Về đi anh hiện diện cả trời thương.

Đông đã về em góp nhặt dư hương

Sương gió lạnh cõi tình trường vẫn ấm

Con tim yêu là biển tình thăm thẳm

Về đi anh thèm lắm một vòng tay.

Đông đã về anh phương đó có hay?

Có nghe lạnh lúc canh dài thao thức?

Có thấy chăng khối tình sầu day dứt?

Về đi anh hạnh phúc mãi mong chờ.

Tháng mười về mang theo cơn gió lạnh

Trải khắp miền..khi mới tạnh bão giông

Gió lạnh về báo hiệu đã sang đông

Trong cái rét là màu hồng duyên thắm

Phiên chợ cũ..người người đi mua sắm

Đủ sắc màu áo lạnh ngắm mà mê

Những lứa đôi say đắm lúc gió về

Cùng trao hẹn trọn lời thề chung thủy

Ở đâu đó dưới trời đông mộng mị

Sưởi ấm lòng đôi lứa tựa bờ vai

Hứa với nhau cùng xây dựng tương lai

Đây mùa cưới..kết lâu đài tình ái

Cơn gió lạnh đưa tình yêu đẹp mãi

Mùa đông về..như dải phép nhiệm mầu

Chút hương nồng trai gái gửi trao nhau

Hòa quyện mãi như trầu cau đỏ thắm.

Thơ Về Mùa Đông – Những Câu Thơ Lục Bát Tự Sáng Tác Về Mùa Đông Lạnh

Thơ về Mùa Đông

Mùa đông là cái mùa được yêu thích nhất hiện nay, khi được mặc những bộ độ len ấm áp, hay tự nhốt mình vào những đêm đông lạnh buốt. Ôi! Mùa đông, chờ mùa đông về như chơ một ai đó. Lạnh thật tồi, cảm giác thật là thích. Những buổi sớm mai bước ra đường dường như những con phố cũng co mình lại, đôi tay soa suýt vào nhau để tạo hơi ấm. Trời lạnh là một cảm giác thật là thích, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn từ trong sâu thẩm.

Gió Mùa Đông – Tác Giả: Nguyễn

Đêm, lạnh rồi, Em, giữ ấm nghe em! Gió mùa đông, Bên thềm, xơ xác lá! Những mái nhà, Đang dần nghiêng dần ngả! Nhớ, em ơi! Bông cúc đẫm sương mờ!

Nhớ Em ……Mùa Đông Về – Tác Giả: Đi Tìm Chân Lý

Nghe tiếng gió rì rào kẻ lá. Thả hồn trong lạnh giá đêm trường. Nhớ ai một thuở chung đường. Bao nhiêu thương nhớ vấn vương cõi lòng.

Xa rồi cơn gió mùa đông. Rồi em vội khoác áo hồng vu quy. Em đi em có nhớ gì. Đàn ai dạo khúc chia li đượm buồn.

Bài Thơ Luc Bát Về Mùa Đông Lạnh

Cơn Mưa Mùa Đông – Tác Giả: Vdl Vdl Vdl Vu

Sáng nay mưa rớt quanh đời. Lòng buồn mắt dõi xa xôi phương trời. Đông về lạnh thấm mưa rơi. Để ngàn nỗi nhớ thương người mênh mông.

Rừng Thu thưa lá thay Đông. Người giờ phương đó hỏi lòng còn thương. Để em tim khờ sầu vương. Tháng năm hờn tủi lệ ròng nhòa mi.

Đợi chờ mãi bóng người đi. Nhớ người nhớ phút chia ly hẹn thề. Người đi dẫu hẹn ngày về. Sáng nay mưa lạnh tái tê cõi lòng.

Người xa nay đã mấy Đông. Em đợi mòn mỏi má hồng nhạt phai. Lòng buồn mưa đổ sớm mai. Còn đây hương nồng ân ái Đông nào.

Trong vòng tay ấm anh trao. Tình say hương ái ngọt ngào lả lơi. Đông này mưa lạnh lùng rơi. Mình em thương nhớ giữa trời bơ vơ.

Tình ơi sao mãi hững hờ. Để gầy thân liễu đợi chờ tháng năm. Tàn Thu Đông về lạnh câm. Buồn thương cánh nhạn xa xăm mấy mùa.

Lạnh – Tác Giả: Trường Bùi

Trời kia lại đổ mưa rồi Làm cho thời tiết bồi hồi lạnh se. Thu giờ đã kéo rèm che Đông đang bước đến bên hè phố xưa.

Ngồi buồn nhìn những hạt mưa Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa dâng trào. Cùng em dạo phố hôm nào Cũng mùa đông đấy, mà sao ấm nồng.

Yêu thương như ngọn lửa hồng Xóa đi cái lạnh đêm đông tháng mười. Giờ đây cách biệt phương trời Đường tình đôi ngả xa rồi còn đâu.

Trời buồn thả những giọt ngâu Mà anh thấy lạnh tận sâu trong lòng….

Chờ Người Mùa Đông – Tác Giả: Nguyễn Gai

Tháng mười là tháng mùa đông Mùa đông lạnh lẽo tim này giá băng Ai đem chút ấm tình yêu Cho lòng ấm áp chúc tình duyên xưa

Tình này đã rất lao đao Mắt buồn nhỏ lệ bao nhiêu lần rồi Vì người ấy đã phụ tình Ra đi mãi mãi để lòng đớn đau

Em giờ rất nhớ thương anh Anh còn đi mãi mùa đông chưa về Em giờ vẫn đứng chờ anh Gió đông lạnh buốt suốt đời cô đơn…

Mùa Đông Trút Lá – Tác Giả: Quang Thìn Tạ

Thu đi mang hết lá vàng Anh đi mang hết lỡ làng của tôi. Cũng từ dạo ấy xa rồi Lá vàng trút hết, nay chồi đã xanh.

Mùa Đông không lá trên cành Còn tôi trơ trọi vắng anh đêm về. Canh khuya cô quạnh ê chề Buồn trông lạnh lẽo não nề ruột gan.

Nhớ thương vẫn thế ngập tràn Ngoài hiên gió vẫn ngút ngàn réo vang. Trời Đông lạnh lắm vô vàn Cô đơn đêm vắng lại càng cô đơn.

Gió ơi ! Đừng thổi giận hờn Để ta còn kịp thiệt hơn với người Có anh tràn ngập tiếng cười Không anh vắng vẻ thôi rồi còn đâu

Khuya về một bóng âu sầu Hát chi mãi khúc: “ Qua cầu gió bay…”. Anh đi đi suốt đêm dài Để em chờ đợi tối ngày buồn thiu.

Thương câu: “…Để đứt chạc chìu” Nay về lạnh quá đìu hiu giọt sầu. Nước mắt thôi hãy ngừng tuôn Đã đành như thế giận hờn ai đây (?).

Lục Bát Lạnh – Tác Giả: Thuyen Diem

Lục bát lặng Lục bát lạnh Sợ gió ngày bão thổi mạnh cõi người Lạnh tiếng khóc

Lặng tiếng cười Tan hoang về để trắng trời đau thương Thiên tai thảm họa ai lường Nhân tai thảm cảnh ai nương ai nhờ Lục bát lạnh đến chơ vơ…

Lắng Nghe Thời Gian

Lặng nghe tích tắc thời gian. Những heo may gió, mơ màng, về đông. Bao cô thiếu nữ má hồng. Thướt tha trong sắc nắng vàng tinh khôi.

Này em, đông ghé hiên trời. Viết cho mùa cũ, đầy vơi nỗi niềm. Xin đời ban một chữ “duyên”. Cho thuyền xuôi mái tìm về bến mơ!

Giao Mùa Đông Tuyết – Tác Giả: Tai Truong

Tàn thu gió tuyết đông sang. Từng đêm khắc khoải lở làng dáng yêu. Hởi người duyên phận trăm điều . Bao giờ khởi nguyện tình yêu tơ lòng.

Tàn thu đông đến chờ mong. Hồn trong se lạnh tình nồng nơi đâu. Mỏi mòn tìm mãi mong cầu. Thời gian biền biệt sắc màu dở dang.

Tỏ nguồn niên kỷ tình lang. Giao hòa phụng uyển mộng vàng thiên thu. Đông về say giấc tâm tư. Lửa hồng hun hút niệm từ đông sang …

Mùa Đông Lạnh Giá

Gom…đi giọt lệ tủi hờn Từng..lời yêu nhớ vẫn còn khắc ghi Hạt…tình thấm ướt sầu bi Nắng…vàng đã tắt ôm ghì nỗi đau

Mùa…băng giá buốt tim nhàu Đông…về tuyết phủ lạnh vào tận xương Đem…đàn dạo khúc cung thương Về…đâu tìm được trọn đường chữ yêu

Cất…vào tim nhỏ rất nhiều Giữ…hoài tình đó tiêu điều xác thân Cho….chàng vui bước phù vân Lòng…này vẫn mãi ngàn lần yêu ai

Ấm…êm một giấc ngủ dài Hơn…bao giờ hết trang đài thầm mong Gom từng hạt nắng mùa đông Đêm về cất giữ cho lòng ấm hơn

Mùa Đông Đó Em – Tác Giả: Phúc Co Đơn

Mùa đông đang đến đó em Quê người có nắng hay mưa hỡi lòng Lâu rồi biệt xứ bao năm Nhưng lòng đau mãi nơi đâu tìm về

Đông về lạnh bút cơn mê Người ơi có nhớ tình quê mặng nồng Bốn mùa xuân hạ thu đông Nhưng lòng một mối nhớ mong tràng trề

Biết lòng nặng lắm phu thê Nhưng đời đã điểm mang về trong anh Tình thương gắn bó trong lành Nhưng đời cám dỗ xa anh nỗi buồn

Biết lòng lệ đỗ mưa tuông Suốt đời chân lý lòng buông vì đời Buồn buồn viết lại cho vơi Phận đời là thế đơn côi quen rồi

Chiều Mùa Đông – Tác Giả: Khanh Vu

Gió Bấc lại về Ai biết không? Mây mù giăng nhẹ phía trời Đông Có biết nơi đây Người vẫn đợi Nhớ thương thương nhớ mấy cho cùng…

Gió Bấc lần này đã rét ghê Gió luồn len lỏi lạnh tái tê Người ơi có mặc cho đủ ấm? Có nhớ về Ai – có nhớ về…???

Nắng Mùa Đông – Tác Giả: Khanh Vu

Nắng mùa Đông thật hiếm hoi Nắng mùa Đông rất tuyệt vời bạn ơi Nắng mang ấm áp cho đời Nắng cho em gái rạng ngời nét xinh…

Nắng cho hoa đẹp lung linh Nắng cho đôi lứa thắm tình thêm duyên Nắng mang nét đẹp bình yên Nắng xua giá rét, muộn phiền trong ta…!!!

Phải chăng ta quen những thứ rực rỡ của mùa hè, rồi khi mùa đông đến với sắc màu ảm đạm, xám xịt lại cho cảm thấy nhẹ lòng và thoải mái bình yên đến lạ thường. Một ngày mùa đông ở Hà Nội mới đẹp làm sao khi được hít hương thơm cưa cơn mưa sắp đến và cảm nhận gió lạnh mùa đông.