Top 12 # Vẻ Đẹp Tình Yêu Trong Bài Thơ Sóng / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Cảm Nhận Vẻ Đẹp Tình Yêu Của Tuổi Trẻ Trong Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh / 2023

Cảm nhận vẻ đẹp tình yêu của tuổi trẻ trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh

Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ nổi bậc nhất trong nền văn học Việt nam thế kỉ 20. Với nét trẻ trung, dí dỏm hồn nhiên và cởi mở trong từng câu thơ, Xuân Quỳnh đã là một hiện tượng trong nền thơ văn hiện đại thời ấy. Tiêu biểu là bài thơ Sóng được sáng tác ngày 12/9/1967, trong một chuyến đi thực tế ở vùng biển Diên Điền (Thái Bình). Đây là một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ của Xuân Quỳnh. Bài thơ in trong tập Hoa dọc chiến hào được xuất bản năm 1968. Bài thơ bộ lộ một tâm hồn đắm say, tha thiết hồn nhiên, trong sáng, thủy chung trong tình yêu của Xuân Quỳnh.

“Một hồn thơ tươi và trẻ đầy hứa hẹn”, “một nhan sắc riêng của nhà thơ tình Việt Nam”. Đó chính là những lời bình phẩm dành cho Xuân Quỳnh, một nhà thơ suốt đời cống hiến cho nghệ thuật. Xuân Quỳnh từng là một nghệ sĩ múa, là một nhà báo, từng là biên tập viên một tòa soạn lớn… Nhưng những danh phẩm đó không là gì khi người ta biết đến chị nhiều hơn qua hình ảnh một nhà thơ tình đầy lãng mạn.

Sóng là một hình tượng đẹp của thiên nhiên, đã được nhiều thi nhân mượn để “tả cảnh ngụ tình”, để biểu đạt những sắc tháu tình cảm của mình. “Sóng” có khi gợi cho ta vẻ buồn đau bất tận “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp”, hay có khi là những xao động tình cảm trong lòng người “Đưa người ta soa không đưa sang sông/ Sao có tiếng sóng ở trong lòng”, mà có khi “sóng” lại là tác nhân chia cách đôi đàng cặp tình nhân đang say tình.

“Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm”. Và hình ảnh “sóng” một lần nữa lại được Xuân Quỳnh mượn hình ảnh để thể hiện cái đặc trưng của tình yêu người con gái. Một hình ảnh để thể hiện sự thiết tha, cao vời, dào dạt và nồng ấm, bền bỉ và vĩnh hằng. “Sóng” và “em” trong bài thơ có một mối quan hệ mật thiết với nhau “sóng” hình ảnh tượng trưng cho tình cảm của “em” người con gái đang chìm đắm trong tình yêu.

Cho nên, đầu bài thơ Xuân Quỳnh đã mượn hình ảnh “sóng” để thể hiện những tính chất của tình yêu. Trạng thái của sóng cùng là trạng thái tâm lí của tình yêu:

Ở đây, ta có thể thấy được những hình ảnh cực đối lập mà nhà thơ đã thể hiện: “dữ dội” và “dịu êm”, “ồn ào” và “lặng lẽ”. Nhà thơ đã nói lên tính đối lập của sóng biển và sóng tình. Sóng vừa dữ dội và vừa dịu êm, vừa ồn ào và lặng lẽ. Tình yêu cũng vậy, có lúc nông nổi mãnh liệt, ào ạt, xô bồ, có lúc lai bình êm, lặng lẽ, mơ màng đi vào chiều sâu của nỗi nhớ và lòng mong đợi.

Một điều nữa tinh ý thì ta có thể thấy, tuy là thể hiện sự đối lập nhưng mà đối lập có trật tự có sắp xếp. Tính từ “dữ dội” và “ồn ào” đều được tác giả để lên đầu trong mỗi câu thơ còn những tính từ mềm mòng, nhẹ nhàng hơn thì được tác giả đặt cuối mỗi câu thơ. Điều này cho ta thấy được tác giả muốn nói lên trong chuyện tình cảm của người con gái thì ban đầu, bề ngoài và sự mãnh liệt, cháy bỏng đam mê nhưng bên trong tâm hồn là một khoảng “không” dành cho sự khát khao, sự bình yên, lãng mạn nhẹ nhàng của tình yêu.

Tác giả không dùng từ “mà” thay cho từ “và” bởi vì từ “và” đã làm rõ lên các tính chất đối lập ấy của tình yêu không tách ra làm hai nửa riêng biệt mà cùng hòa chung làm một. Tình yêu lúc nào mà không có sóng gió. Tình yêu không có sóng gió thì còn gì để người ta khao khát, để ngày đêm mong nhớ. Điều này cho ta thấy sự trải nghiệm sâu sắc về tình yêu của Xuân Quỳnh. Chị cảm nhận về tình yêu bằng cả trái tim, bằng cả tâm hồn mình. Và mỗi con sóng nhỏ đó đều mang một khát khao lớn:

Sông không hiểu nỗi mìnhSóng tìm ra tận bể…

“Sóng” không chấp nhận trong môi trường tù đọng và chật hẹp khi “sông” không hiểu được mình “sóng” sẵn sàng từ bỏ sông, tử bỏ đôi bờ chật hẹp để tìm ra biển rộng bao la, để tìm cho mình một tình yêu đích thực. Tâm hồn người phụ nữ đang yêu cũng vậy, khi đang yêu họ luôn trăn trở, thao thức khám phá bản thân, tìm cho mình một tình yêu đích thực không tầm thường, nhỏ hẹp và cam chịu. Tâm hồn người phụ nữ sẵn sàng thoát khỏi nơi nhỏ hẹp, tầm thường để tìm đến một nơi có trái tim đồng điệu với mình. Ta có thể thấy được cái cảm nhận mới mẻ về tình yêu đã được tác giả trình bày trong 4 câu thơ mà mang lại cho ta bao nhiêu cảm xúc và đồng cảm hơn đối với tình cảm của người phụ nữ. Để rồi từ đó mà nói lên nỗi nhớ của người con gái trước hình tượng sóng:

Tình yêu đến muôn đời là một ẩn số. Tác giả đã mượn hình ảnh sóng để cắt nghĩa cho sự bí ẩn của tình yêu. Giọng thơ trầm lắng như lời thì thầm của tác giả, điệp ngữ “em nghĩ…” tràn ngập sự trăn trở, thao thức và khắc khoải của người con gái trong tình yêu. Câu hỏi tu từ “Từ nơi nào?”, “Từ đâu?” đã gợi tả nên tâm trạng của người phụ nữ suy tư. Đứng trước biển lớn người phụ nữ muốn giải thích nguồn gốc của sóng nhưng bất lực. Từ đó người phụ nữ có sự liên tưởng trừu tượng rất hồn nhiên và bất ngờ.

Nguồn gốc của sóng là một sự huyền bí khó lí giải như nguồn gốc của tình yêu. Tình yêu như sóng biển, như gió đầy bí ẩn làm sao hiểu hết được. Tình yêu là phạm trù rung động của con tim mỗi người. Vì thế câu hỏi căn nguyên về tình yêu là một câu hỏi không ai có thể giải đáp. Ông hoàng của thơ tình còn phải thốt lên “Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!”. Thế cho nên sự lo lắng và hoảng hốt tìm câu trả lời của nhà thơ ngày càng dâng trào. Nhưng tất cả sự lo lắng hoảng hốt đó đã làm nên một nét rất con gái dễ thương, ngây thơ và trong sáng. “Em cũng không biết nữa…”. Nhà thơ có một con mắt quan sát rất tinh tế, cảm nhận sóng ở nhiều tầng, nhiều lớp và liên hệ đến bản chất của tình yêu,

Tình yêu gắn liền cùng nỗi nhớ xa cách, khổ thơ bỗng được thêm hai câu nữa thể hiện tâm trạng đang nhớ mong khắc khoải người yêu của tác giả, nỗi nhớ đang chực trào, nỗi nhớ mãnh liệt khôn cùng của sóng. Tình yêu có khi lắng sâu vào tâm hồn con người, có khi được thể hiện tất cả ra bề mặt. Chỉ có những người thật nhạy cảm, có chiều sâu tâm hồn mới có thể hiểu được nó. Nghệ thuật nhân hóa đã được nhà thơ khai thác để ta thấy được mặc dù những con sóng chìm hay nổi thì con sóng nào cũng nhớ bờ ngày đêm thao thức không thể tài nào ngủ được.

Nhịp thơ vẫn dạt dào nhưng đã có đôi chút náo nức, mãnh liệt hơn. “Lòng em nhớ đến anh” một sự thú nhận gây bất ngờ và đầy táo bạo nhưng chân thực, thiết tha. Em nhớ anh cũng như sóng nhớ bờ. Nỗi nhớ ấy như trở thành nỗi nhớ trong tiềm thức chứ không còn là ý thức nữa, nó như ngự trị sâu thẳm trong nỗi tâm hồn. Các thi nhân thường mượn hình ảnh ẩn dụ cho nỗi nhớ của mình Xuân Quỳnh lại thẳng thắn nói lên tiếng nói trong tâm hồn của mình:

Lòng em nhớ đến anhCả trong mơ còn thức

Nỗi nhớ không chỉ là ngày đêm dưới lòng sau hay trên mặt nước nữa mà ngay cả trong cơn mơ nỗi nhớ ấy bao trùm, lại tràn về như con sóng tức tưởi tìm kiếm bờ trong đêm tối. Cách diễn đạt rất độc đáo “trong mơ” nhưng mà nỗi nhớ ấy vẫn “còn thức” . Tức là nỗi nhớ vẫn tồn tại, vẫn hiện diện trong tâm hồn. Nó không hề lắng xuống mà vẫn trào dân mãnh liệt và quay quắt không nguôi.

Thế mới biết nỗi nhớ da diết trong thơ của Xuân Quỳnh là như thế nào. Tình yêu luôn gắn liền với niềm hi vọng. Khi yêu thì người ta luôn sợ sệt rằng tình yêu sẽ tan biến, bị chia sẻ cùng ai đó, hay lãng quên. Từ nỗi nhớ da diết trong tình yêu, Xuân Quỳnh đã khẳng định tấm lòng son sắt thủy chung của mình đối với người yêu. Dẫu anh ở phương nao thì lòng em chỉ hướng đến anh thôi:

Vẫn hình tượng song hành của “sóng” và “em” để nói lên lòng thủy chung về niềm son sắt của tình yêu đôi lứa. Hình ảnh đối lập “phương bắc”, “phương nam”, “ngược”, “xuôi” gợi cho ta không gian xa xôi cách trở. Cách nói tượng trưng cho sự xáo trộn bất thường có thể xảy ra. Nhưng có thể khảng định một điều bất biến không thể thay đổi được đso là tình cảm của em dành cho anh không hề thay đổi dù cho ở nơi nào trên trái đất. Em luôn hướng về “phương anh”.

Nhà thơ đã lấy quy luật của tự nhiên là con sóng đại dương trước sự xô dạt của dòng chảy vẫn trở về bờ khẳng định tình cảm của em trong dòng đời. Sức mạnh của tình yêu cũng giống như sức mạnh và quy luật của sóng: sóng khát khao bờ như em khát khao được có anh. Từ quy luật tự nhiên ấy: mọi con sóng đều tới bờ dù có phải qua muôn ngàn cách trở, Xuân Quỳnh đã thể hiện niềm tin vào tình yêu mãnh liệt và chân chính. Khi có tình yêu chân chính thì tình yêu sẽ cập bến bờ dù cho bao nhiêu sóng gió của cuộc đời:

Nỗi khát khao ấy chính là niềm tin mãnh liệt vào tình yêu chân chính, đích thực của Xuân Quỳnh. Cách nói thật mạnh mẽ thiết tha, thật đằm thắm nhưng cũng giàu nữ tính.

Không gian cho tình yêu cũng thật rộng lớn và thênh thang nhưng phương của “vecto” tình yêu thì luôn hướng về anh. Sắc thái tình yêu thì nhiều nhưng sự chung thủy của người phụ nữ thì chỉ có một phương nó không bao giờ chia lìa, bởi vỉ nó là tình yêu vĩnh cửu.

Như nhà thơ Ta-gor muốn đập tan viên ngọc “thành trăm mảnh”:

Sự tan ra thành trăm mảnh trong Bài thơ số 28 của Ta – go cũng có nghĩa là khao khát tăng dần về tần số của tình yêu. Và tình yêu tăng lên, tăng lên của sự tận tụy, thủy chung. Xuân Quỳnh cũng khao khát “thành trăm con sóng nhỏ” để diễn tả muôn trùng trong tình yêu. Tất cả đều nhận thức về tình yêu vô tận, vô biên và sự cống hiên tất cả cảm xúc của con người cho tình yêu. Cũng là sự khao khát hòa hợp tuyệt đỉnh của con người trong thế giới tâm hồn.

Nói tóm lại trong hình ảnh sóng, ta có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt của tâm hồn người phụ nữ. Xuân Quỳnh đã mạnh dạn bày tỏ những khát khao rung động chân thành của con tim mình đang dào dạt và say đắm trong tình yêu.

Sóng là một tác phẩm thành công vang dội của Xuân Quỳnh. Bài thơ bộc lộ tất cả những cung bậc trong tình yêu, thể hiện tình cảm son sắt, tha thiết, thủy chung, cao thượng cùng bao nỗi nhớ, niềm tin yêu vào tình yêu cao cả không chấp nhận một tình yêu tầm thường và nhỏ hẹp. Khát vọng một tình yêu cao cả không chấp nhận một tình yêu tầm thường và nhỏ hẹp. Khát vọng một tình yêu cao đẹp thủy chung. Phải có một tâm hồn chung thủy thì mới có những vần thơ đẹp và lung linh đến như vậy, Xuân Quỳnh đã góp một hơi thở đắm say, một tiếng sóng đẹp đẽ làm tươi thắm lên cho thi đàn hiện đại Việt Nam.

Cảm Nhận Vẻ Đẹp Tình Yêu Trong Sáng Trong Bài Thơ Tôi Yêu Em / 2023

Cảm nhận về vẻ đẹp tình yêu trong sáng trong bài thơ Tôi yêu em của tác giả Puskin – Puskin nhà thơ của tình bạn và tình yêu, ông là nhà thơ khai thác đề tài tình yêu và biến chúng thành tình yêu đẹp và cao thượng. Tôi yêu em của Puskin là một bài thơ đầy ý nghĩa và nhân văn.

Tôi yêu em nằm trong số những bài thơ tình hay được sáng tác bởi Puskin. Bài thơ gồm có 8 câu, mang những lời lẽ chân thực, giản dị làm rung động lòng người.

“Tôi yêu em đến nay chừng có thể

Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai”

Tôi yêu em dành tặng tình cảm một cách nhẹ nhàng, kín đáo, đôi lúc là sự nhút nhát bên trong nhưng điều đó thể hiện một tình yêu thầm kín và chung thủy.

Yêu em bằng tình cảm nhẹ nhàng, sâu đậm nhưng nếu tình cảm không mang lại hạnh phúc thì ta nên chấm dứt và đừng để e bận tậm.

“Nhưng không để em bận lòng thêm nữa

Hay hồn em phải gạn bóng u hoài”

Một tình yêu đơn phương, không có sự hồi đáp nói đúng hơn là tình yêu vô vọng nhưng thể hiện nhiều sắc thái trong tình yêu đó là sự nhút nhát, hay ghen tuông khi yêu ai đó, tình yêu mang lại sự chờ đợi và đôi khi cả đau khổ, giày xéo tâm hồn.

“Tôi yêu em âm thầm không hy vọng

Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen”

Nhưng trên hết nhân vật trữ tình cầu mong những điều tốt đẹp nhất đến với người tôi yêu, đó là sự chân thành, cao thượng nét đẹp vĩnh hằng trong tình yêu đôi lứa.

“Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm

Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em”

Con người trong tình yêu dù có bị từ chối, hay yêu âm thầm đều có trái tim độ lượng, nhân hậu mong muốn người mình yêu sẽ hạnh phúc, câu cuối của bài thơ “Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em” thể hiện nhân vật trữ tình là con người cao thượng, giàu lòng nhân ái.

Bài thơ Tôi yêu em mang màu sắc buồn của tình yêu đơn phương luôn âm thầm chờ đợi nhưng quan trọng nhất vẫn là một tình yêu đẹp, trong sáng, cao thượng mong muốn những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người yêu. Lời thơ giản dị, chân thành mà sâu sắc.

Vẻ Đẹp Nữ Tính Trong Bài Thơ Sóng Của Xuân Quỳnh / 2023

          Trong đời sống văn học, có một số nhà văn nhà thơ nữ rất được độc giả nữ mến mộ, thậm chí đến mức cuồng nhiệt, nhưng lại không “được lòng” nam giới. Tôi nghĩ một phần có lẽ do tiếng nói đấu tranh cho nữ quyền trong văn thơ của họ mạnh mẽ quá chăng? Mạnh mẽ đến mức khiến nam giới phải chợn, phải e ngại, thậm chí… hậm hực! Nhưng với Xuân Quỳnh, tiếng thơ của chị có một sức hấp dẫn đắm say đối với cả độc giả nam lẫn nữ. Tôi cho rằng, đó là vì vẻ đẹp nữ tính thật đậm đà trong thơ của chị. Bài thơ Sóng là một ví dụ.

          Mỗi lần nhìn tấm ảnh Xuân Quỳnh với gương mặt phúc hậu, với ánh mắt đằm thắm và nụ cười tươi tắn, tôi luôn hình dung đến trái tim đàn bà ấm áp của chị. Xuân Quỳnh đã đến với thơ ca bằng con người thành thực nhất của mình. Chị sống trong đời như thế nào thì cất tiếng trong thơ như thế ấy. Một Xuân Quỳnh khát khao tình cảm từ những ngày thơ bé, khi chị sống xa cha và mất mẹ, nên có một Xuân Quỳnh trong thơ luôn tha thiết yêu thương. Một Xuân Quỳnh từng đi qua đổ vỡ, mất mát nên có một Xuân Quỳnh trong thơ luôn ao ước sự trọn vẹn, vững bền. Một Xuân Quỳnh tận tụy và bao dung trong tình yêu nên có một Xuân Quỳnh trong thơ luôn nồng nàn với nguyện ước dâng hiến. Xuân Quỳnh ở ngoài đời hay Xuân Quỳnh ở trong thơ, bao giờ cũng là một trái tim đàn bà dịu dàng mà say đắm. Người đàn bà ấy, mãnh liệt vì yêu mà cũng khiêm nhường vì yêu. Sóng chính là lời tỏ bày vừa mãnh liệt vừa khiêm nhường ấy.

          Bài thơ lựa chọn một ẩn dụ quen thuộc cho tình yêu: sóng. Đó là một ẩn dụ có màu sắc trẻ trung, sôi nổi, mãnh liệt. Bởi thế mà khi viết Biển, Xuân Diệu đã mượn sóng để thể hiện sự cuồng nhiệt và khao khát: Anh xin làm sóng biếc/ Hôn mãi cát vàng em/ Hôn thật khẽ thật êm/ Đã hôn rồi hôn lại/ Cho đến mãi muôn đời/ Đến tan cả đất trời/ Anh mới thôi dào dạt. Nhưng với Xuân Quỳnh, sóng là: Dữ dội và dịu êm/ Ồn ào và lặng lẽ. Có dữ dội, có ồn ào như ai cũng biết, ai cũng thấy, nhưng Xuân Quỳnh còn nhìn thấy một vẻ khác của sóng, đó là dịu êm và lặng lẽ. Bên cạnh cái mãnh liệt nồng nàn, là cái dịu dàng và sâu lắng, làm nên vẻ đẹp nữ tính của hình tượng sóng. Và như thế, sóng nhất định phải là ẩn dụ cho trái tim tình yêu của người phụ nữ.

          Phụ nữ bao giờ cũng thế, đến với tình yêu là mang theo ước mong hiểu và được hiểu. Được thấu hiểu, với người phụ nữ, là hạnh phúc, và chỉ cần như thế, họ sẵn sàng dâng hiến trọn vẹn trái tim và cuộc đời mình, không toan tính thiệt hơn. Xuân Quỳnh đã thành thực giãi bày khát vọng ấy của mình: Sông không hiểu nổi mình/ Sóng tìm ra tận bể. Hành trình từ sông ra bể ấy, theo tôi, chính là tiếng lòng thành thực nhất của người phụ nữ: dám khát khao, dám kiếm tìm, dám quyết liệt, dám theo đuổi đến cùng, chỉ để mong cầu một chữ: “hiểu”. Phải là biển cả mênh mông, khoáng đạt, ẩn dụ cho một tình yêu lớn, tình yêu đích thực, mới xứng đáng với hành trình mạnh mẽ ấy. Chỉ ở trong một tình yêu lớn lao, đích thực, trái tim người phụ nữ mới được hiểu, được trọn vẹn hiến dâng. Chẳng phải nữ thi sĩ Lâm Thị Mỹ Dạ cũng đã từng trăn trở và ao ước điều đó hay sao: Trời ơi/ Làm sao có một cuộc đời/ Để tôi ném cuộc đời mình vào đó/ mà không hề cân nhắc đắn đo/ Rằng cuộc đời ấy vẫn còn chưa đủ. Và tôi nghĩ, trong cuộc đời Xuân Quỳnh, Lưu Quang Vũ chính là tình yêu lớn đó, nơi chị hiểu và được hiểu, nơi chị có thể tận tụy và bao dung, có thể hết lòng hy sinh bằng một trái tim chân thành và tha thiết nhất. Nơi tình yêu ấy, chị có thể, bằng bàn tay vốn in hằn tất cả những cay đắng vất vả của đời người, thật dịu dàng chăm chút cho tình yêu: Trong tay anh tay của em đây/ Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ/ Trời mưa lạnh tay em khép cửa/ Tay phơi mền, vá áo cho anh/ Tay cắm hoa, tay để treo tranh/ tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc. Hiểu trái tim đàn bà tha thiết với hạnh phúc đời thường của Xuân Quỳnh, mới thật hiểu cái ước ao chân thành ẩn sau cái hành trình tưởng như vô cùng quyết liệt và dứt khoát ấy: Sông không hiểu nổi mình/ Sóng tìm ra tận bể.

          Cũng là đi tìm khởi nguồn của tình yêu, cũng là mong muốn cắt nghĩa tình yêu, nhưng cái lắc đầu bối rối của Xuân Quỳnh, mới thật dịu dàng, mới thật nữ tính: Sóng bắt đầu từ gió/ Gió bắt đầu từ đâu/ Em cũng không biết nữa/ Khi nào ta yêu nhau. Có lẽ bắt nguồn từ mong muốn hiểu và được hiểu mà khi yêu, người con gái thường đặt ra muôn vàn câu hỏi: Vì sao, khi nào ta yêu nhau? Nhưng câu hỏi của Xuân Quỳnh chẳng làm rối lòng người, bởi lẽ Xuân Quỳnh đã tự biết khiêm nhường: Em cũng không biết nữa. Nó không phải là một sự chất vấn, nó chỉ là nỗi băn khoăn của một trái tim mà tình yêu đang chiếm lĩnh toàn phần. Đọc câu thơ này, không hiểu sao tôi cứ liên tưởng đến câu văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường khi miêu tả sông Hương: dòng sông mềm hẳn đi, như một tiếng “vâng” không nói ra của tình yêu. Có lẽ bởi cái chất nữ tính dịu dàng, kín đáo thấm vào trong dáng điệu của người con gái, cứ làm ta thấy mềm lòng đi.

          Ngay cả nỗi nhớ, vốn được coi là quy luật của tình yêu, không phải là đặc quyền của riêng giới nào, thì Xuân Quỳnh vẫn có cách biểu tỏ rất riêng, như một trạng thái chỉ thuộc về trái tim phụ nữ: Ôi con sóng nhớ bờ/ Ngày đêm không ngủ được/ Lòng em nhớ đến anh/ Cả trong mơ còn thức. Nỗi nhớ khiến trái tim cồn cào không thể ngủ, ở đó chỉ có hình ảnh anh ngự trị. Tôi nghĩ rằng, nỗi thao thức đêm trường ấy, là thuộc tính của phụ nữ. Chẳng phải ca dao, chỉ khi nói đến nỗi nhớ của người con gái, mới diễn tả nỗi thao thức ấy sao: Đèn thương nhớ ai/ Mà đèn không tắt/ Mắt thương nhớ ai/ Mắt ngủ không yên.

          Có lẽ không một người đàn ông nào không mềm lòng, khi nghe hai chữ phương anh tha thiết đến nhường này: Dẫu xuôi về phương bắc/ Dẫu ngược về phương nam/ Nơi nào em cũng nghĩ/ Hướng về anh một phương. Cuộc đời đầy biến động, không gian thật mênh mông, kiếp người là hữu hạn, đó là ý thức thường trực trong thơ Xuân Quỳnh. Nhưng với chị, có một thứ bền bỉ vượt lên tất cả, là tình yêu – một tình yêu chung thủy, như nhất, trọn vẹn và trường cửu. Tình yêu ấy đủ sức xác lập một phương mới trong lòng người phụ nữ: phương anh. Hai chữ phương anh ấy, đủ để làm bất kì người đàn ông nào cũng cảm thấy tự hào và hạnh phúc, khi thấy mình được vinh danh, được độc tôn trong lòng người phụ nữ. Và người phụ nữ, cũng đẹp lên trong chính sự khiêm nhường ấy, bởi khiêm nhường trong tình yêu cũng là một cách để tôn vinh chính tình yêu của họ.

          Tình yêu cần sự mãnh liệt đắm say, nhưng cái dịu dàng sâu lắng thì mới làm nên sức hấp dẫn muôn đời của phái nữ. Cho nên, dẫu sóng là một hình tượng không xa lạ trong thơ ca viết về tình yêu, nhưng con sóng dữ dội và dịu êm, ồn ào và lặng lẽ thì mãi mãi thuộc về riêng Xuân Quỳnh, thuộc về trái tim nữ thi sĩ của hạnh phúc đời thường.

( Những ngày cuối năm 2020)

NGUYỄN THỊ MINH TÂM

Chùm Thơ Thái Bình Quê Tôi Với Vẻ Đẹp, Tình Yêu &Amp; Nỗi Nhớ / 2023

(iini.net) Tổng hợp những bài thơ quê hương viết về tỉnh Thái Bình với những địa danh nổi tiếng. Thơ ca ngợi vẻ đẹp, tình yêu & con người Thái Bình của những người con đang sống nơi đây hoặc đang ở xa quê nhà khi nhớ về quê hương của mình.

NHỮNG BÀI THƠ HAY VỀ THÁI BÌNH CỦA CƯ DÂN MẠNG

THÁI BÌNH QUÊ TÔI Thơ: Bùi NiNa

Em sẽ về thăm Thái Bình quê anh Có làn gió ngọt lành theo hơi thở Có ruộng lúa người làm nông trăn trở Có bài thơ rộng mở cánh cò xưa

Họ Bùi ta lặn lội giữa nắng mưa Gieo hạt giống sớm trưa vùng đất mặn Cánh đồng muối trắng phau không còn cặn Đồng lúa vàng như nhắn nhủ cùng ai

Về thăm làng dệt vải ở Phương La Thăm bãi biển Đồng Châu tựa ngọc ngà Thăm Chùa Keo tiếng chuông ngân nga mãi Thăm khu sinh thái Cồn Vành – Cồn Đen …!

Và thăm làng nghề chạm bạc Đồng Xâm Làng dệt chiếu Hới như thầm thì mời gọi Bài thơ này thay cho tiếng nói Danh tiếng họ BÙI chói lọi ngàn sau.THÁI BÌNH QUÊ EM Thơ: Ngân Ngân

Anh ơi hãy ghé quê em Ngắm đồng lúa chín cùng xem thả diều Bên thềm nắng ngả về chiều Hóng con gió mát tình phiêu chao chàng

Cây đa bến nước đầu làng Bóng dừa tỏa mát anh nàng sóng đôi Hàn huyên tâm sự ta ngồi Ngắm trăng in bóng nước trôi lững lờ

Chao anh thề ước mộng mơ Gửi vào nét chữ vần thơ trao tình Duyên trời se lại chúng mình Nguyện cùng sóng bước bình minh rực hồng

Bài thơ họa của Đinh Hữu Lợi

Thái Bình vựa lúa trĩu bông Vẫy chào lữ khách thăm đồng quê em Dòng sông nước chảy êm đềm Cho thuyền anh đến bên em hẹn hò

Bên bờ đê nước ngập to Thương bông lúa chín cái cò uổng công Bây giờ đang mùa bão giông Chờ khi nước cạn bến sông êm đềm

Xa nhau ta nhớ nhau thêm Đang mùa nước nổi về đêm càng buồn Em ơi anh sẽ về luôn Không chờ được nữa muốn hôn em rồi.THÁI BÌNH ƠI! Thơ: Nguyễn Thanh Ru

Thái Bình đất ít người đông Biển thời chút xíu, ngòi sông không nhiều Tài nguyên đâu có bao nhiêu Dựa vào nông nghiệp là điều chờ mong.

Cấy trồng vất vả long đong Gió mưa bão lũ đau lòng bà con Không rừng cũng chẳng núi non Người khôn của hiếm vẫn còn khó ghê.

Lâu lâu có dịp trở về Thương quê với những bộn bề nghĩ suy Từ đất này ta ra đi Luyến lưu để lại những gì tuổi thơ.

Nhớ sao tiếng mẹ ầu ơ Thương cha lam lũ sớm trưa ngoài đồng Chị em nghĩa thắm tình nồng Mẹ cha chăm sóc vun trồng chăm nom.

Một mình ta vào Sài Gòn Thái Bình yêu dấu mãi còn chờ trông Sau khi chị cả lấy chồng Ba em nhỏ anh bế bồng vui chơi

Lớn lên mỗi đứa một nơi Nhớ yêu lắm Thái Bình ơi Thái Bình!ANH SẼ VỀ Thơ: Giáp BN

Anh sẽ về nơi ấy để thăm em Nơi quê mẹ dịu mềm bông lúa chín Khi hạ về tiếng ve sầu bịn rịn Dạo tiếng đàn lưu luyến dắt dìu em

Anh sẽ về em ạ lối đê quen Cùng dạo bước ngắm sáo diều trong gió Cùng em nghe làn hương nồng lá cỏ Mỗi chiều về bày tỏ vạn lời yêu

Anh sẽ về nơi ấy chốn phiêu diêu Trao và nhận thật nhiều từ em đấy Để mộng mơ cả cuộc đời sóng dậy Mãi ngọt ngào từ ấy chốn yêu thương

Hạ sang rồi ngàn vạn những tơ vương Cài trên tóc quyện làn hương quen dấu Anh sẽ về để cuộc đời neo đậu Mãi yên bình nương náu trọn đời yêu!!!