Top 17 # Vẽ Tranh Truyện Cổ Tích Nước Ngoài / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Truyện Cổ Tích Nước Ngoài Audio Mp3 / 2023

Nghe nghe kể chuyện cổ tích – Cô bé tí hon

Ngày xưa có một bà hiếm hoi, mong có một đứa con mà mãi không được. Bà phải tìm đến một mụ phù thủy để nhờ giúp. Bà nói:

– Tôi muốn có một đứa con, bà bảo giùm tôi phải làm thế nào.

– Ta sẽ giúp – mụ phù thủy trả lời – Hãy cầm hạt lúa này. Nó không giống như lúa mì vẫn mọc ngoài đồng, cũng không giống lúa vẫn cho gà vịt ăn. Đem về gieo vào chậu hoa, một thời gian sau sẽ biết.

– Cảm ơn bà – bà hiếm con trả công và chào mụ phù thủy rồi đem hạt lúa về nhà gieo. Chẳng mấy chốc nó mọc thành một cây hoa tuyệt đẹp, giống như hoa uất kim cương, nhưng cánh hoa cuộn lại như một cái nụ.

– Hoa đẹp quá!- Bà thốt lên và đặt môi lên hoa. Nhưng bà đang hôn bông hoa thì bỗng có tiếng động mạnh làm hoa bừng nở. Nhìn bông hoa, bà ngạc nhiên thấy ở giữa bông hoa có một cháu bé xinh đẹp ngồi trên nhụy hoa, như ngồi trên chiếc ghế tựa màu xanh. Bé chỉ lớn bằng ngón tay cái nên bà đặt tên cho bé là Bé tí hon.

Bà lấy vỏ hạt dẻ để làm cho bé một chiếc nôi rất đẹp, bên trong trải nệm bằng cánh hoa tím, chăn đắp cho bé là một cánh hoa hồng. Ban đêm bé ngủ ở đấy, còn ban ngày bé chơi trên bàn. Bà đặt trên bàn một cái đĩa đựng đầy nước, vành đĩa khoanh một vòng hoa. Cánh hoa nổi trên mặt nước. Có một cánh hoa cánh hoa uất kim cương to dùng làm thuyền. Bé ngồi vào đấy dạo chơi như dạo thuyền, một chiếc lông ngựa dùng làm mái chèo. Bé vừa chèo vừa hát, giọng thật êm ái, dịu dàng. Một đêm, bé tí hon đang ngủ, bỗng một con cóc to tướng vừa béo vừa nhớt trông phát khiếp chui qua ô kính vỡ trên cửa sổ vào phòng và nhảy lên bàn, nơi cô bé tí hon đang ngủ dưới cánh hoa hồng…

Tiểu Thuyết Truyện Cổ Tích Nước Ngoài Cho Bé / 2023

Chuyện kể rằng ngày trước có một con heo mẹ sinh ra được ba con heo con. Cả ba con heo này đều hay ăn nên rất nhanh lớn, khi con heo mẹ nhìn thấy đàn con của mình đều đã khôn lớn, trưởng thành cả rồi, thì heo mẹ mới gọi ba con tới và bảo rằng:

– Các con ạ, giờ ai cũng lớn hết rồi, chẳng còn bé bỏng như lúc xưa nữa. Bây giờ cũng đã đến lúc ta để cho các con ra đi, mỗi buy essay đứa phải tự xây được cho mình một căn nhà. Tuy nhiên, các con cần phải hết sức cẩn thận, tránh để chó sói bắt gặp mình, nếu không nó sẽ ăn thịt ngay. Ba con heo con chào tạm biệt heo mẹ xong thì bắt đầu cuộc hành trình, chúng tự nói với nhau là:

– Cả ba anh em ta phải rất cẩn thận, kẻo chó sói bắt ăn thịt đấy! Ba con heo con đi được một pay for essay quãng thì gặp ngay một bác nông dân, bác đang vác một bó rơm rất to trên người. Cả ba liền đứng lại, lễ phép mà chào hỏi bác nông dân ấy. Con heo cả bảo với bác rằng:

– Bác nông dân ơi, bác có thể cho chúng cháu bó rơm của bác được không? Cháu muốn tự mình làm một ngôi nhà rơm.

Thấy heo nói, bác nông dân cũng mỉm cười vui vẻ mà nói:

– Cháu định xây nhà bằng rơm thật à cậu bé, vậy được, ta sẽ cho cháu hết chỗ rơm này đấy.

Con heo cả vô cùng vui mừng nhận lấy bó rơm to mà bác nông dân đã cho nó. Nó liền đem chỗ rơm ấy mà dựng thành một ngôi nhà rơm. Khi đã dựng nhà xong xuôi rồi nó mới nói:

– Từ bây giờ trở đi ta đã có được ngôi nhà rơm để sinh sống, và chó sói sẽ chẳng bao giờ mà bắt được ta cả, ta sẽ không lo bị nó ăn thịt nữa.

Con heo thứ hai lại nói:

– Em cũng sẽ tự mình đi xây một ngôi nhà còn chắc chắn hơn cả ngôi nhà rơm này của anh.

Và con heo út cũng bảo:

– Em cũng thế, ngôi nhà rơm của anh nhìn rất mong manh đấy, không thể nào mà chống được gió to mưa lớn đâu, em sẽ tự mình xây một ngôi nhà thật chắc chắn mới được.

Nói đoạn con heo thứ hai cùng với con heo út lại tiếp tục cuộc hành trình của mình, còn con heo cả lại quyết định ở lại ngôi nhà rơm mình vừa mới làm được kia. Khi đi được một quãng xa nữa thì cả hai con heo lại gặp được bác tiều phu, bác đang vác ở trên vai bó củi với những cành cây rất lớn. Con heo thứ hai lập tức tới và nói với bác tiều phu rằng:

– Bác tiều phu ơi, bác có thể cho cháu chỗ bó cây của bác được không? Cháu muốn dùng những cành cây này để làm một ngôi nhà cho mình.

Nghe heo hỏi thì bác tiều phu cũng vui vẻ mà bảo:

Sau khi nhận được cả bó cành cây từ chỗ bác tiều phu, con heo thứ hai lập tức dựng hành một ngôi nhà cành cây cho mình. Sau khi đã hoàn thành, nó liền nói:

– Ngôi nhà cành cây nhìn chắc chắn hơn hẳn ngôi nhà rơm của anh cả rồi. Và giờ thì mình cũng không phải lo lắng chó sói có thể ăn thịt mình nữa.

Nhưng con heo út vẫn nói rằng:

– Em sẽ đi và dựng cho mình ngôi nhà còn vững trãi hơn là ngôi nhà cành cây này của anh.

Bởi vì con heo thứ hai đã rất hài lòng với ngôi nhà cành cây mà nó vừa làm xong, vì vậy nó quyết định ở lại đó. Bây giờ cuộc hành trình cũng chỉ còn mình con heo út tiếp bước mà thôi. Nó đi thêm được một quãng đường nữa thì bắt gặp bác thợ xây, bác đang kéo một chiếc xe với những viên gạch màu đỏ. Heo con liền chào bác thợ xây rồi hỏi:

– Bác thợ xây ơi, bác có thể cho cháu chỗ gạch này của bác được không? Cháu muốn tự xây một ngôi nhà cho mình bằng những viên gạch đỏ ấy.

Nghe heo nói, bác thợ xây cũng vui lòng mà bảo:

– Đương nhiên là được rồi cậu bé, cháu có thể lấy bao nhiêu gạch cháu muốn.

Khi đã có đủ số gạch cần thiết để xây nhà, con heo út phải mất rất nhiều thời gian thì mới có thể hoàn thành ngôi nhà của chính mình. Nhưng những thứ đó chả hề gì cả, bởi vì nó đã có được thành quả rất đáng giá, một ngôi nhà vững trãi và rất chắc chắn. Nhìn ngôi nhà của mình, nó tự nhẩm:

– Ngôi nhà của mình thật tốt, như vậy thì chó sói không thể nào có thể ăn thịt mình được.

Vào một ngày nọ, một con chó sói từ đâu xuất hiện. Đầu tiên nó đi tới ngôi nhà rơm của con heo cả mất công dựng lên. Khi con heo cả trông thấy chó sói thì nó vội vàng chạy vào trong nhà và đóng kín cửa lại. Chó sói trông thấy thì cười bảo:

– Con heo ngu ngốc kia. Mày nghĩ trốn vào trong cái ngôi nhà yếu ớt này thì có thể ngăn cản việc ta bắt mày ăn thịt hả?

Nói đoạn, chó sói liền gầm gừ và thổi thật mạnh một cái, ngôi nhà rơm yếu ớt lập tức đổ sập xuống. Và con heo cả bị chó sói dễ dàng ăn thịt.

Ngày hôm sau chó sói dọc theo con đường hôm qua đi tiếp. Chó sói gặp một ngôi nhà xây lên từ những cành cây khô, ngôi nhà này là của con heo thứ hai. Khi con heo thứ hai trông thấy chó sói tới thì vô cùng sợ hãi, nó chạy nhanh vào trong nhà và cài then cửa thật chặt. Nhưng chó sói cũng lại cười mà bảo:

– Lại thêm một con heo ngu ngốc nữa, với ngôi nhà cành cây của mày ấy mà, tao chỉ cần nhẹ thổi một phát là nó bay ngay, mày nghĩ là mày thoát được tao hay sao.

Nói đoạn chó sói lại hít thật sâu rồi ra sức mà thổi mạnh, ngôi nhà cành cây cũng không thể nào chống đỡ được liền đổ sụp ngay, và con heo thứ hai cũng bị chó sói dễ dàng mà ăn thịt được.

Chó sói vẫn tiếp tục đi trên con đường cũ, ngày hôm sau nó gặp được ngôi nhà xây bằng gạch đỏ của con heo út. Khi con heo út trông thấy chó sói tới thì một mạch chạy thẳng vào trong nhà, rồi đem cửa chốt kín lại. Chó sói lại tới mở miệng đe dọa:

– Con heo kia, mày làm sao mà thoát được chứ, hai ngày trước tao đã đem hai ngôi nhà của mấy con heo như mày thổi bay và ăn thịt hết rồi. Bây giờ tao sẽ cho ngôi nhà của mày bay nốt.

Dứt lời thì chó sói lại lấy hơi rồi thổi mạnh y như hai lần trước nó làm vậy. Tuy nhiên thì ngôi nhà này được xây bằng gạch nên vô cùng chắc chắn, dù cho chó sói có cố gắng thổi bao nhiêu thì ngôi nhà vẫn chẳng hề suy suyển chút nào, chứ nói gì đến đổ sập.

Chó sói thầm nghĩ: “Con heo này có vẻ thông minh hơn, nếu mà muốn ăn thịt được nó thì ta chắc phải bày mưu dùng phương pháp nào mềm mỏng mới được”. Chó sói liền bảo với con heo út:

– Oh! Nếu vậy thì rất tốt, tôi thích củ cải lắm!

Con heo út cũng đáp lại lời của chó sói. Nhưng bằng trí thông minh thì heo con cũng thừa hiểu chó sói nói như vậy chính là để gạt mình, sau đó sẽ tóm mình rồi ăn thịt. Vì thế, buổi sáng ngày hôm sau, đúng năm giờ sáng thì heo con đã một mình chạy tới chỗ trang trại của nhà ông Smith, heo con lấy được cho mình khá nhiều củ cải tươi ngon, sau đó lại trở về nhà mình trước khi đồng hồ điểm sáu giờ sáng.

Như lời nói của mình hôm trước, khi sáu giờ tới, chó sói liền đi sang và gõ cửa nhà heo con. Khi nghe thấy có tiếng gõ cửa, heo con biết là chó sói đã tới, nó liền bảo:

– Tôi đã tới chỗ trang trại của nhà ông Smith rồi, và tôi cũng đã mang về cho mình một giỏ củ cải tươi ngon dùng làm bữa tối.

Khi nghe heo con nói vậy thì chó sói bực lắm, tuy nhiên nó vẫn cố tỏ ra mềm mỏng mà bảo:

– Vậy à! Thật tốt quá, tôi thích táo lắm.

Lần này con heo con cũng vui mừng hùa theo lời dụ dỗ của chó sói. Nhưng sáng ngày hôm sau, nó lại dậy sớm hơn cả hôm trước, bốn giờ sáng nó đã đem theo giỏ tới chỗ vườn táo của ông Brown. Nhưng khi nó đang bận bịu trèo lên những cành cao để hái táo thì từ đâu chó sói bất thình lình mà xuất hiện ở ngay bên dưới.

Nhìn thấy chó sói tới thì heo con cũng sợ hãi vô cùng, nhưng nó vẫn cố gắng bình tĩnh lại, cố giả vờ không có chuyện gì và nói với chó sói rằng:

Con heo con liền ném một trái táo xuống dưới gốc cây, trái táo lập tức lăn tròn ra phía xa nên chó sói phải đuổi theo để nhặt lấy. Nhân dịp đó, heo con vội vàng tuột khỏi cây và chạy một mạch về ngôi nhà của mình rồi khóa cửa thật chặt.

Thấy vậy sói ta vô cùng bực mình vì biết mình đã mắc phải mưu của heo con. Nhưng chó sói vẫn cố gắng ra vẻ như bình thường và lại đi tói gõ cửa nhà con heo con và bảo:

– Oh, vậy à! Thế thì chắc vui lắm, tôi thích lắm.

Con heo con trả lời chó sói như vậy, nhưng đến hai giờ chiều thì nó đã vội vã đi đến chỗ hội chợ. Heo con vô cùng vui thích với bao nhiêu là trò chơi hay ở nơi này. Sau khi đã thỏa thích vui chơi rồi thì heo con liền mua một thùng để đựng bơ, nhìn thì thấy nó rất giống với những chiếc thùng lớn người ta dùng để đựng rượu.

Heo con đẩy chiếc thùng lớn mới mua và trở về nhà, khi đi trên đường, từ phía xa xa nó đã trông thấy bóng dáng chó sói đang leo lên trên đồi. Nó có chút hoảng hốt, vì vậy liền nhảy vào bên trong chiếc thùng rỗng và cứ thế lăn thật nhanh xuống dưới dốc.

Chiếc thùng lao nhanh và húc thẳng vào chó sói khiến nó ngã bổ nhào ra đất. Chó sói bị húc đến đau điếng, nó chẳng biết có chuyện gì cả, cứ ngỡ rằng có thứ nguy hiểm nên sợ quá thục mạng mà chạy trốn. Còn heo con cứ thế lăn trong chiếc thùng tới cuối dốc, nó nhảy ra khỏi chiếc thùng rỗng sau đó lăn nó về nhà mình.

Sáng ngày hôm sau thì chó sói lại mò tới và gõ cửa nhà của con heo con. Chó sói nói rằng:

Con heo con liền cười ha ha hai tiếng rồi bảo chó sói:

– Hôm qua chính là tôi húc đấy, lúc đó tôi đang nằm ở trong chiếc thùng bơ mà.

Sói nghe vậy thì giận sôi lên, nó không thể nào giữ bình tĩnh được nữa, nó gầm gừ hét lớn:

– Á à, được rồi, vậy thì tao sẽ thịt mày ngay bây giờ. Tao sẽ leo lên trên chiếc ống khói của nhà mày rồi tụt vào trong nhà làm thịt mày, đợi đấy con heo kia.

Nói đoạn chó sói lập tức trèo lên trên mái nhà và theo đường ống khói để chui vào trong nhà. Nhưng nó nào ngờ được rằng ở trên bếp con heo con đã đun sẵn nồi nước sôi thật lớn để chờ nó ở ngay bên dưới ống khói. Chó sói tụt xuống ngã phịch vào trong nồi nước sôi và chết.

Vậy là con sói gian ác đã chết, thật là đáng đời nó mà. Còn con heo út của chúng ta đã thoát nạn bởi vì chú rất thông minh!

Đọc Truyện Cổ Tích Nước Ngoài Công Chúa Ngủ Trong Rừng Hay Nhất / 2023

Chuyện xưa kể lại rằng, có một ông vua cùng một bà hoàng hậu mỗi ngày đều cầu mong rằng: “Ước gì chúng ta có một đứa con!”. Nhưng mà dù có ước mãi thì nhà vua cùng hoàng hậu vẫn không sinh được mụn con nào cả.

Vào một ngày kia khi hoàng hậu đang tắm, đột nhiên từ dưới nước nhảy lên bờ một con ếch, nó nói với bà là:

– Điều mong ước của bà bao lâu nay sẽ thành thật đấy. Đến hết năm nay thôi thì bà sẽ sinh được một cô con gái. Và lời tiên tri đó của con ếch quả nhiên thành sự thực. Hoàng hậu sinh được một người con gái rất xinh đẹp. Nhà vua vô cùng vui mừng, vì vậy liền cho mở hội rất lớn để mừng con gái ra đời. Nhà vua cho mời hết tất cả những người họ hàng, bà con, bạn bè thân thiết, người quen cùng những bà mụ tới để họ có thể tận tâm mà săn sóc cùng thương yêu đứa con gái xinh đẹp của mình. Đất nước lúc bấy giờ có tất cả là mười ba bà mụ. Tuy nhiên thì nhà vua lại chuẩn bị có mười hai chiếc đĩa vàng thôi, vì vậy mà một bà mụ không được nhà vua mời tới.

Hội vô cùng linh đình. Khi bữa tiệc đã gần kết thúc chính là lúc để cho các bà mụ tới và niệm chú chúc mừng cho nàng công chúa nhỏ. Bà mụ đầu tiên thì chúc nàng công chúa có đức hạnh. Bà mụ thứ hai thì chúc cho nàng có được sắc đẹp tuyệt trần. Bà mụ thứ ba thì chúc cho nàng được giàu sang và phú quý… Các bà mụ cứ tiếp tục chúc cho nàng công chúa có được tất cả những thứ tốt đẹp nhất ở trên thế gian này.

Khi bà mụ thứ mười một chúc xong lời chúc phúc của mình thì đột nhiên bà mụ thứ mười ba lại tới. Bà rất muốn trả thù bởi vì mình không được nhà vua mời tới dự tiệc mừng. Bà ta cứ xăm xăm mà tiến lại chiếc nôi mà công chúa đang nằm, bà cũng chẳng thèm nhìn người khác lấy một cái hay là mở miệng chào hỏi ai. Đến gần công chúa, bà ta hét lớn:

– Khi công chúa mười lăm tuổi thì sẽ bị mũi xa của guồng quay sợ đâm và lăn ra chết!

Nguyền rủa xong, bà ta chẳng thèm nói thêm lời nào mà lập tức quay người rời đi luôn. Tất cả mọi người ở trong căn phòng lúc đó đều hết sức kinh hoàng, chưa ai kịp phản ứng với tình huống vô cùng xấu này. Bà mụ thứ mười hai nhanh chóng bước ra. Tuy rằng bà chưa niệm chú để chúc tụng cho công chúa, nhưng dù bà có nói ra lời chú thì cũng chẳng thể nào hóa giải được lời chú vô cùng độc ác kia, lời chúc tụng của bà chỉ có thể giảm nhẹ hậu quả của nó thôi. Vì vậy bà khẽ nói:

– Nàng công chúa của chúng ta sẽ không bị chết, nàng chỉ ngủ say thôi, một giấc ngủ kéo dài trăm năm.

Từ ngày đó trở đi, vì nhà vua không muốn lời nguyền kia hại đến con gái của mình nên ban lệnh cấm người trong cả đất nước này không được kéo sợi. Đồng thời thì mọi lời chúc phúc từ các bà mụ dành cho công chúa đều thành hiện thực. Nàng công chúa của chúng ta vô cùng xinh đẹp, nàng đức hạnh và thùy mị, nàng cũng rất thông minh, tất cả mọi người khi gặp nàng đều cảm thấy yêu quý nàng.

Những ngày tháng tốt đẹp ấy nhanh chóng kết thúc, vào năm công chúa của chúng ta vừa tròn mười năm tuổi, chuyện đã xảy ra. Ngày ấy, nhà vua cùng với hoàng hậu của mình đều đi vắng cả, và công chúa phải ở lại lâu đài một mình. Quá buồn chán, nàng liền tự đi lang thăng khắp nơi trong cung điện, nàng tạt vào tất cả các phòng cùng các buồng để xem xét.

Cuối cùng thì nàng đi tới một chiếc cầu thang dài và cũ kĩ. Vì quá tò mò nên nàng cứ thế trèo lên, bậc thang hình xoáy ốc chật hẹp, nó đưa nàng tới trước một cánh cửa khá nhỏ. Công chúa dừng chân lại trước cánh cửa, nhìn ổ khóa vẫn đang cắm một chiếc chìa khóa đã rỉ sét. Như có điều gì đó thôi thúc, nàng đưa tay tới chỗ chìa khóa và “cạch”, nàng quay chìa khóa và rồi cánh cửa được mở tung. Đằng sau cánh cửa, bên trong căn phòng ấy có bà cụ đang chăm chú ngồi kéo sợi. Thấy lạ nên nàng hỏi bà:

– Cháu chào bà ạ! Bà đang làm gì ở đây vậy?

Nghe thấy tiếng nàng, bà lão vẫn không ngừng tay, chỉ khẽ gật đầu bảo nàng:

– Ta đang ngồi kéo sợ đấy!

– Ồ. Vậy cái gì mà nhảy nhanh như là cắt vậy hả bà?

Công chúa không nhịn được liền đưa tay mình tới, nhưng nàng chỉ vừa chạm vào chiếc xa kéo sợi kia thì cũng là lúc lời nguyền của bà mụ thứ mười ba khi trước linh ngiệm. Công chúa của chúng ta đã bị mũi quay của guồng kéo đâm thẳng vào tay. Lập tức nàng ngã vào chiếc giường ngay cạnh đó rồi thiếp đi.

Không chỉ vậy, vào giây phút nàng công chúa của chúng ta thiếp đi ấy, tất cả cung điện đều cùng rơi vào trong giấc ngủ say triền miên. Khi nhà vua cùng hoàng hậu của mình trở về, họ chỉ mới vừa đặt chân vào trong điện, định ngồi lên chiếc ngai của mình thì cũng lăn ra ngủ ngay. Tất cả triều thần trong cung cũng đều ngủ say cả.

Đàn ngựa ở trong chuồng, đàn chó ngoài sân, những con chim bồ câu đậu trên mái nhà, đến cả những con ruồi đang đậu ở trên tường cũng đều chìm vào giấc ngủ. Đến ngay cả ngọn lửa đang phập phùng trong bếp lúc ấy cũng đứng lặng. Những miếng thịt quay đang nấu cũng dừng tiếng xèo xèo lại. Bác đầu bếp trông thấy người phụ bếp của mình đãng trí, vốn định đưa tay kéo tóc thì cũng đành buông tay xuống mà ngủ. Những cơn gió lập tức ngừng thổi. Những hàng cây ngay trước lâu đài cũng chẳng rụng thêm chiếc lá nào nữa.

Ở quanh cung điện thì những bụi hồng gai ngày lại mọc nhiều thêm, rậm rạp thêm, chúng đem lâu đài nguy nga, lộng lẫy phủ kín đi, không thể nhìn được gì bên trong nữa, đến lá cờ ở trên mái giờ cũng chẳng thấy đâu cả.

Trong miền lúc bấy giờ truyền nhau câu chuyện về bông hồng xinh đẹp cùng giấc ngủ triền miên. Tất cả mọi người đều gọi nàng là công chúa Hồng Hoa. Thi thoảng sẽ có vài chàng hoàng tử vì nghe được truyền thuyết đó nên tìm đến chỗ bụi hồng gai mà tìm cách chui vào bên trong để tới chỗ lâu đài. Tuy nhiên thì bụi hồng gai ấy như là những cánh tay rắn chắc giữ tất cả lại, bụi hồng gai chưa từng cho người nào lọt qua, tất cả đều bị mắc kẹt lại.

Và như vậy tháng năm cứ dần dần trôi qua. Đến một ngày nọ, lại có chàng hoàng tử đi tới đất nước này. Có một ông lão kể cho chàng nghe rằng sau những bụi hồng gai rậm rạp kia chính là một tòa lâu đài, nơi đó là nơi nàng công chúa Hồng Hoa đã triền miên trong giấc ngủ được cả trăm năm rồi. Nhà vua, hoàng hậu cùng với tất cả triều đình đều say ngủ hết.

Ông lão cũng nói cho chàng hoàng tử nghe về chuyện mà tổ tiên ông để lại, chính là chuyện về những chàng hoàng tử đã tìm cách vào bên trong lâu đài đó và đã bị những bụi hồng gai kia giữ lại ra sao. Khi nghe toàn bộ câu chuyện ấy thì chàng hoàng tử liền nói rằng:

– Con không sợ, và con muốn tới được đó để có thể gặp được nàng công chúa Hồng Hoa xinh đẹp trong truyền thuyết.

Đương nhiên là ông lão đó đã tìm hết cách và hết sức để mà ngăn cản ý định này của chàng hoàng tử, nhưng chàng nhất định không chịu nghe. Tuy nhiên không ai biết rằng hạn định giấc ngủ trăm năm của nàng công chúa đã qua rồi, và cũng đã tới lúc nàng công chúa Hồng Hoa của chúng ta được tỉnh giấc.

Khi chàng hoàng tử tiến lại gần chỗ bụi hồng gai, chàng trông thấy rất nhiều những bông hoa hồng lớn đang nở rộ như là đang nói lời chào mừng với chàng. Chúng giãn ra thành lối để cho chàng đi tránh cho chàng bị xây xát da thịt. Chàng bước đi tới đâu thì bụi hồng gai ấy lại khép kín tới đó. Khi vào tới sân của lâu đài, hoàng tử trông thấy đàn ngựa cùng những chú chó tam thể yên giấc ngủ. Ở trên mái nhà thì hàng đàn chim bồ câu đang lặng lẽ rúc đầu vào trong cánh.

Hoàng tử tiến vào trong cung thì thấy những con ruồi đang đậu im lìm trên những bức tường lạnh ngắt, bác đầu bếp thì lại ngủ ở trong tư thế đang giơ tay lên như định túm lấy đầu của người phụ bếp vậy. Cô hầu gái thì lại thiếp đi vào lúc đang làm dở lông của con gà đen bên giếng.

Hoàng tử lại tiến vào trong điện chính, chàng trông thấy tất cả triều thần đều đang ngủ. Nhà vua cùng với hoàng hậu đang ngồi ở trên ngai vàng cũng đang chìm sâu trong giấc ngủ. Tất cả cảnh vật đều lặng như tờ. Chàng có thể nghe thấy được cả hơi thở của chính mình.

Hoàng tử lại tiếp tục cất bước đi, chàng đi tới trước cửa một căn phòng, nơi đó chính là căn phòng mà công chúa Hồng Hoa đang say ngủ. Khi chàng đẩy cửa bước vào trong thì đập vào mắt chàng là nàng công chúa xinh đẹp lộng lẫy đang nằm trên giường. Chàng tiến lại gần mà ngắm nhìn, ánh mắt chàng không thể rời đi nơi khác được, sau đó chàng nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi của nàng công chúa.

Môi của hai người vừa chạm vào nhau thì công chúa Hồng Hoa đột nhiên bừng tỉnh. Đôi mắt nàng mở to nhìn chàng đầy trìu mến. Rồi hai người cùng nắm tay nhau rời khỏi căn phòng và đi xuống dưới lầu.

Nhà vua cùng hoàng hậu đều đã tỉnh, tất cả triều thần trong triều cũng đã thức giấc. Đàn ngựa ngoài sân liền đứng lên mà quẫy mình. Đám chó săn thì cứ nhảy nhồng lên mà quẫy đuôi mừng rỡ. Những chú chim bồ câu ở trên mái nhà cũng vươn cổ, nhìn xung quanh một chút rồi đập cánh bay về phía cánh đồng xa. Mấy con ruồi đang đậu ở trên tường thì tiếp tục mà bò đi.

Ngọn lửa ở trong bếp lập tức bùng cháy tiếp, lại bập bùng mà đun nấu thức ăn. Chỗ thịt đang quay dở lại tiếp tục phát ra những tiếng xèo xèo. Còn bác đầu bếp thì bạt tai người phụ bếp của mình một cái rõ đau khiến hắn la toáng. Cô hầu bếp thì lại tiếp tục làm lông con gà đen trên tay mình.

Và rồi lễ cưới của chàng hoàng tử dũng cảm cùng nàng công chúa Hồng Hoa xinh đẹp diễn ra vô cùng linh đình. Kể từ ngày đó thì hai vợ chồng được sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Truyện Cười Nước Ngoài #38 / 2023

Truyện cười nước ngoài #38

112. Đúng là luật sư

Đẩy tung cánh cửa có gắn bảng “Văn phòng tư vấn”, ông hàng thịt đối đầu với vị luật sư:

– Nếu một con chó ăn cắp miếng thịt ở cửa hàng của tôi thì chủ con chó có phải chịu trách nhiệm không?

– Nhất định là có – vị luật sư trả lời.

– Hay lắm! Con chó của ông vừa lấy một miếng thịt trị giá 2 đô-la của tôi cách đây 5 phút.

– Đúng vậy – vị luật sư tỉnh bơ đáp – Còn ông, ông phải trả cho tôi 2 đô-la tiền công cố vấn pháp lý cho ông.

113. Thật thà

Trong một vụ cướp, nạn nhân chống đỡ dữ dội với hung thủ đến nỗi cả hai cũng ngất xỉu. Tên cướp tỉnh dậy trước, moi túi nạn nhân, chỉ tìm thấy vài đô-la. Lúc nạn nhân tỉnh dậy, tên cướp giận dữ nói:

– Đồ con lừa! Có ngần ấy tiền mà cũng bày đặt chống cự.

– Vì tôi tưởng ông định cướp 2000 đô-la tôi giấu trong bít tất.

114. Vụng chèo khéo chống

Khách qua đường cho một người ăn xin mấy đồng. Vừa đi được vài bước, quay lại nhìn, ông ta quá ngạc nhiên thấy kẻ ăn xin mù lòa đang đứng đếm tiền. Ông khách hỏi giận dữ:

– Này, mắt ông sáng có kém gì tôi đâu, sao không làm việc mà lại đi ăn xin?

– Ấy, chính người mù thường hay ngồi đây nhờ tôi trông hộ chút xíu để anh ta đi xem phim.