Top 17 # Viết 1 Bài Thơ Về Thầy Cô Mái Trường / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Viết Về Thầy Cô Và Mái Trường / 2023

chúng tôi gửi đến các bạn độc giả những bài dự thi viết về thầy cô và mái trường của các bạn học sinh trường THCS&THPT Nguyễn Tất Thành – Hà Nội

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 1

Nhắm mắt lại và hồi tưởng về những ngày tháng học trò yêu thương dưới mái trường nhỏ nhắn xinh xắn nằm nép mình dưới những hàng cây, em cũng như bao thế hệ học trò khác của NTT dù đang ở nơi đâu cũng có trong tim mình một vị trí đặc biệt dành cho mái trường Nguyễn Tất Thành. Và đặc biệt, đối với em và 47 thành viên còn lại của tập thể 12D4 (2011-2014), tình yêu dành cho mái trường thân yêu từ lâu đã gắn với thầy Lê Văn Cường – người thầy đáng kính, người ‘bạn lớn’ thân thiết.

Trong suốt quãng thời gian cấp 3 vỏn vẹn chỉ 3 năm học, chúng em – 48 thành viên 12D4 – đã một niềm may mắn vô cùng đặc biệt mà không phải tập thể lớp ban D nào cũng có được. Đó là được sự dìu dắt quan tâm ân cần của ‘ người mẹ ‘ hiền Phạm Hương trong suốt năm học lớp 10 và sự tận tình cùng lòng nhiệt huyết của ‘người cha thông minh’ Lê Văn Cường trong chặng đường 2 năm cuối cấp. Đó là những cái tên đáng yêu mà những học trò tinh nghịch của 12D4 đã dành tặng cho 2 giáo viên chủ nhiệm của lớp với tình yêu cùng lòng kính trọng vô bờ.

Tiếp nhận phân công công tác chủ nhiệm, Thầy đã đồng hành cùng chúng em trong suốt 2 năm học – một khoảng thời gian không quá ngắn cũng không quá dài nhưng đủ để thầy trò gắn bó với nhau như một đại gia đình lớn mà ở đó Thầy là người cha thầm lặng, luôn lo lắng sát sao từng công việc. Đó là khoảng thời gian đầy vất vả không ít những lần mệt mỏi cùng biết bao lo toan nhưng cũng chứa đựng biết bao kỉ niệm vui vẻ cảm động đáng nhớ của thầy trò mình, Thầy nhỉ?

Em nhớ từng cơn gió lạnh như cắt da cắt thịt của mùa đông năm ấy nhưng chắc rằng trong lòng mỗi thành viên 12D4 đều không thấy lạnh bởi chúng em luôn được sưởi ấm từ ngọn lửa nhiệt huyết tận tâm từ người Thầy đáng kính . Thầy- người lái đò thầm lặng vẫn luôn bên cạnh chúng em , cùng chúng em đương đầu với mọi thử thách, cùng nhau vượt qua những khó khăn trên con đường học tập!

Em nhớ từng cơn gió mang không khí mát mẻ dịu dàng khi mùa thu – mùa tựu trường cuối cùng – đến. Đó là khi em cảm thấy vui biết mấy khi khoác trên vai bộ đồng phục của trường, vẫn được dự khai giảng với tư cách là một học sinh.

Em nhớ ánh nắng chói chang của mùa hè nơi Vĩnh Yên khi Thầy trò chúng ta cùng đốt lửa trại ban đêm hòa cùng lời ca tiếng hát… và Thầy đã trở thành người bạn lớn của chúng em như thế!

Em nhớ những ngày tháng tươi đẹp của mùa xuân cùng cái không khí của những ngày Tết đến gần bao trùm mọi nơi, và những hình ảnh rộn ràng của tập thể lớp 12D4. Biết được nỗi vất vả và tâm trạng lo âu của học sinh lớp 12 chúng em, Thầy lì xì đầu năm cho cả lớp cùng lời chúc may mắn với biết bao yêu thương gửi gắm: “Năm nay thi đỗ ĐH này” , “Nhớ thầy nhớ cô nhớ trường thì sau này về thăm chứ không được học lại thầy thêm năm nữa” … Thầy nói và cười… Nhớ biết mấy nụ cười hiền lành ấm áp của Thầy!

Và em nhớ những ngày nắng oi ả của mùa hè cuối. Thầy đến lớp với tấm lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Thầy cùng tập thể 12D4 trải qua những mùa hè tưởng như khó khăn và gian nan nhất trong cuộc đời học sinh khi ngày thi ĐH đang đến gần. Không chỉ truyền đạt kiến thức, Thầy còn là người truyền lửa – ngọn lửa của lòng nhiệt huyết, khát khao để chúng em có thể chinh phục những mục tiêu lớn cho cuộc đời…

Tất cả đã trở thành quá khứ nhưng trong em, những kỉ niệm thì vẫn vẹn nguyên và yêu thương vẫn đong đầy.

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 2

Từ trước đến nay, tôi luôn nhận định Toán là một môn học siêu khó và cực kì quan trọng. Vì vậy, tuy học không quá xuất sắc nhưng tôi cũng có được kết quả khá tốt để dâng tặng các thầy cô giáo yêu quý của mình. Và một trong những giáo viên mà tôi quý mến nhất là thầy giáo dạy môn Toán – thầy Lê Văn Cường.

Có lẽ trong những khóa học sinh được học thầy, lớp tôi có những kí ức đặc biệt hơn cả. Có thể là buổi thầy đọc một bài thơ ca ngợi bó hoa chẳng tàn – công thức toán học cho chúng tôi nghe. Có thể là buổi thầy giảng nhầm Đại số thành … Vật lý hay bị chúng tôi “lừa” nói tiếng Anh hết cả tiết học. Nhưng cũng có những kỉ niệm không vui khi học trò của thầy không làm bài tập, hay quên những gì thầy đã nhấn mạnh,… Đối với tôi, giây phút vui sướng nhưng có phần hơi sợ hãi là khi thầy đọc đúng tên mình lên bảng để chữa bài. Đó là do thầy sợ tôi nhút nhát ấy mà! Được thầy gọi nhiều, tôi cũng thấy mình khá hơn, và có những tư duy nhất định để tiến bước trên con đường học tập của mình.

Thầy ơi, ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11 sắp đến rồi! Bài viết này, con xin gửi tặng thầy với tất cả tình cảm kính yêu của con. Măc dù thời gian chúng con được học với thầy chưa lâu, nhưng con vẫn luôn coi thầy là người cha, một thần tượng, một người bạn thân thiết của mình, thầy ạ! Con cảm ơn thầy đã, và đang dạy dỗ tập thể 7A5 đến với bến bờ tri thức. Chúng con – những học sinh đang được thầy dẫn dắt sẽ luôn luôn yêu mến thầy!

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 3

Tôi bước chân vào ngôi trường mang tên Bác 6 năm về trước và cũng sắp chạm tới cái ngưỡng cuối cùng là 7 năm cho ít nhiều học sinh đang theo học. 6 năm nghe dài mà trôi qua nhanh như chớp mắt, ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết đời học sinh. 6 năm, Nguyễn Tất Thành và tôi như đôi bạn tri kỉ, chứng kiến bao thay đổi và trưởng thành cùng nhau.

Tôi chính thức trở thành NTTer khi còn là một cô nhóc trẻ con 10 tuổi. Đi qua cả nửa tuổi thơ của mình, tôi giờ đã là một cô gái 16. Năm ấy, trường tôi còn bé lắm, chưa có dãy nhà mới, chưa có cổng trường hiện đại như bây giờ. Tôi nhớ mình còn hay đứng ở góc hành lang tầng 4, ngắm sắc vàng của cây bạch đàn kim từng mùa trổ hoa.

Tôi bước qua cái thời ngây ngô vụng dại của mình với những kì thi, bài kiểm tra, với những mối quan hệ bạn bè, thầy cô, bao vui buồn, bao khám phá. Nguyễn Tất Thành cũng từng ngày thay đổi. Có những giáo viên cống hiến một đời giờ đã về hưu, các câu lạc bộ được mở ra, tỉ lệ học sinh đỗ tốt nghiệp và đại học hàng năm ngày càng đứng ở thứ hạng cao trong Thành phố Hà Nội cũng như trong cả nước. Học sinh trường Nguyễn Tất Thành vừa giỏi văn hóa, vừa tài năng ở các môn thể thao và nghệ thuật, vừa tích cực trong các hoạt động tập thể, vừa tự tin và chủ động tham gia sinh hoạt trong các câu lạc bộ phong phú của nhà trường, tham gia các cuộc thi trong và ngoài nước, tham gia trao đổi học sinh với các trường trung học nước ngoài thành công và tốt đẹp, được trao tặng nhiều giải thưởng danh dự và quí giá…

Tôi nhớ những thầy cô đã ở bên dìu dắt, dạy dỗ tôi nên người. Không chỉ là những kiến thức trong sách vở, các thầy cô còn dạy tôi những bài học vô giá về tình yêu thương, về cách sống sao cho đẹp, cho văn minh, sống sao để hướng tới tương lai mà không quên đi quá khứ, biết trân trọng cả một thời vàng son của dân tộc. Các thầy cô dạy tôi cách làm một người con tốt, một học sinh tốt và một công dân tốt. Bóng hình của các thầy cô giáo mãi mãi vẫn còn in đậm trong trí nhớ của tôi. Đó là thầy giáo Lê Đình Cương với tiếng giảng bài lịch sử hào hùng, ấm áp. Đó là cô giáo Thành Vinh với giọng nói dịu dàng, trìu mến. Đó là dáng hình và cách truyền đạt mạnh mẽ của cô Nguyễn Thị Hợp. Đó là sự hài hước và thấu hiểu của cô giáo Nguyễn Thị Thu Anh. Đó là cách giảng bài sinh động, hấp dẫn của cô giáo Võ Thị Hải. Đó là những bóng dáng lặng thầm cống hiến của các thầy cô tổ giáo vụ, hành chính, các bác bảo vệ, các bác lao công… Bao ngày tháng qua đi, đọc lại những dòng lưu bút mà cô giáo chủ nhiệm viết cho chúng tôi vào năm cuối cấp mà trong tôi vẫn nguyên vẹn niềm xúc động nghẹn ngào: “… Ngày mai, các con như những chú chim đã mọc đủ lông đủ cánh bay đi khắp mọi miền của đất nước, các con sẽ trưởng thành, thành đạt, và có những bạn sẽ trở thành “ông” nọ hay “bà” kia nhưng A3 luôn là một góc nhỏ trong kí ức của các con. Cô cầu chúc các con thành công trong bước đường đi tìm tri thức của mình. Chúc cho các con trở thành người có ích cho xã hội và gia đình mình. Chúc cho những ước mơ của các con trở thành hiện thực trong nay mai…”.

Bao năm qua đi, ngôi trường Nguyễn Tất Thành vẫn im lìm chứng kiến lớp lớp học sinh trưởng thành. Chỉ còn bảng đen phấn trắng, chỉ còn những thầy cô ở lại, chỉ còn những dãy phòng học, chỉ còn những hành lang lộng gió, lại dang rộng vòng tay đón tiếp những khóa học sinh mới vào, mang trong mình trọng trách cao cả là nghiên cứu và áp dụng những phương pháp giáo dục tiên tiến vào giảng dạy và học tập. Gần hai thập kỉ trôi qua, Nguyễn Tất Thành hiện đại hơn nhưng vẫn giữ trong mình nét truyền thống, luôn phấn đấu, đi theo lời răn dạy của Bác, là một ngôi trường “mô phạm của cả nước”.

Ở nơi đây, tôi dần trưởng thành, mạnh mẽ, tự tin với những kiến thức, kĩ năng và yêu thương mình đã nhận. Dù mai này có cách xa, tôi tin ngôi trường Nguyễn Tất Thành vẫn mãi là một góc nhỏ an lành trong trái tim, để nhớ, để thương và để tự hào.

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 4

Tôi đạp xe trong cái lạnh của một ngày chớm đông. Gió mang theo mưa lạnh làm mọi người như co lại trong chiếc áo bông mềm mại. Trời lạnh và cảnh vật ảm đạm nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy ấm áp lạ thường bởi nơi tôi đến luôn đầy ắp tình cảm ấp áp và những nụ cười giòn tan như ánh nắng, xua đi cái giá lạnh của mùa đông.

Quay lại khoảng thời gian cách đây ba tháng, bước chân vào cổng trường THCS & THPT Nguyễn Tất Thành, tôi không khỏi bỡ ngỡ và lạc lõng. Nhà tôi không ở trong nội thành Hà Nội như hầu hết các bạn khác nên tôi phải chuyển ra ở cùng chị gái. Tôi phải học cách sống tự lập, không có ai ở bên giúp đỡ, nhắc nhở nên những tuần đầu tiên của lớp 10 trở nên thật khó khăn. Nhưng rồi trải qua tuần lễ quân sự – một tuần lễ tràn đầy kỉ niệm và những trải nghiệm thú vị và tiếp đó là sự chào đón nồng nhiệt của các anh chị khóa trên trong ngày hội Leviosa sôi động, cách cổng Nguyễn Tất Thành đã thực sự mở ra với tôi, tôi cảm thấy mình đã chính thức trở thành một NTTer…

Rồi tôi được làm quen với mô hình “Chương trình nhà trường” mới mẻ. Giờ đây, học không còn chỉ là đọc chép mà nó còn là trải nghiệm thực tế, là thực hành, vận dụng kiến thức vào đời sống. Ở trường Nguyễn Tất Thành, tôi đã được học cách đối nhân xử thế, cách làm người trong tiết Giáo dục công dân của thầy Nguyễn Văn Thiện đáng kính; học những giá trị nhân văn trong tiết Ngữ văn của cô Hà Song Hải Liên; học bằng trải nghiệm thực tế tại Bảo tàng Thiên Nhiên cùng cô Phạm Thị My hay được giao lưu và học tập với người nước ngoài trong giờ tiếng Anh của cô Thùy Dương;… Tất cả những điều đó đều thật mới mẻ và bổ ích.

Học ở trường Nguyễn Tất Thành, tôi có cảm giác như mình là con cá bé nhỏ theo dòng suối bơi ra sông lớn. Ở đây tôi được học biết bao điều mới lạ, làm quen với những môn thể thao và nghệ thuật thú vị, được học tập và sinh hoạt trong một môi trường lành mạnh, kỉ cương. Sau ba tháng học tập ở đây, tôi đã bắt đầu quen và yêu mến từng chiếc ghế đá, gốc bàng, yêu hành lang tầng hai và tầng năm lộng gió, yêu cả cái màu áo đồng phục mùa đông mà không thể nhầm lẫn với màu áo của bất kì trường nào khác. Trường Nguyễn Tất Thành đã chiếm một vị trí quan trọng trong tim tôi. Nó không chỉ đơn thuần là nơi học tập, nó còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và vun đắp ước mơ của tôi.

Được học tập và sinh hoạt dưới mái trường mang tên Bác – người thanh niên đã cống hiến cả đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc – tôi cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện. Mái trường Nguyễn Tất Thành sẽ là nơi tôi gửi gắm ba năm đẹp đẽ nhất của cuộc đời học sinh. Trường Nguyễn Tất Thành – ngôi trường mà mỗi lần nhắc đến, trong tim tôi lại nhen lên một cảm giác yêu thương ấm áp đến lạ thường…

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 5

Kính gửi toàn thể các thầy cô giáo kính mến của trường THCS&THPT Nguyễn Tất Thành!

Em là một trong 38 học sinh lớp 11A1 của thầy giáo Vũ Ngọc Toản.

Sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền núi khá xa Hà Nội, đối với em được học dưới mái trường mang tên Bác đã là ước mơ từ rất lâu rồi. Và sau bao nhiêu nỗ lực phấn đấu học tập, em đã đạt được một dấu mốc quan trọng: trở thành học sinh Nguyễn Tất Thành – quả là vinh dự. Dự lễ khai giảng nghiêm trang, em đã tự hứa với mình sẽ tiếp tục cố gắng học tập để hoàn thiện hơn mục đích trước đây và hướng tới mục đích lớn sau này.

Tuy nhiên, để thích nghi với một môi trường hoàn toàn mới quả thật không dễ dàng. Em được xếp vào lớp 10A3 do cô Võ Thị Hải chủ nhiệm. Trong mắt em, mọi thứ đều xa lạ, từ lớp học đến thầy cô, bạn bè, đặc biệt là với một học sinh như em mới chân ướt chân ráo đặt chân đến Thủ đô. Sự bắt đầu rất khó khăn, em chưa thể hòa nhập ngay với các bạn, chưa thể cởi mở phát biểu, chia sẻ với thầy cô. Vậy là xuất hiện vài điểm kém, và em đã cảm thấy khá thất vọng, sợ rằng những thành quả học tập của mình trước đây sẽ vụt tan biến hết, sợ rằng bao hi vọng của bố mẹ đặt vào con sẽ chỉ còn là hư vô – một việc mà bất cứ ai trong chúng ta đều không mong muốn. Nhưng đến bây giờ em đã hiểu rằng đã là học sinh Nguyễn Tất Thành, khi đối mặt với những bất trắc nhỏ như vậy thì đều có thể vượt qua. Nhờ sự nhiệt tình thân thiện không hề có khoảng cách của các anh chị lớp trên trong ngày Leviosa, nhờ tính cách hòa đồng của tất cả các bạn trong lớp và đặc biệt là sự chú ý và chỉ bảo kịp thời của các thầy cô, em đã khắc phục được những khó khăn ban đầu và trở thành một thành viên thực sự của lớp. Đón nhận những tiết học bổ ích và lí thú, tràn đầy nhiệt huyết của các thầy cô, tham gia nhiều giờ sinh hoạt đầy tiếng cười và tình đoàn kết của tập thể lóp, thưởng thức những tiết mục văn nghệ, những phong trào thi đua của trường, em cảm thấy gắn bó và yêu mái trường này biết bao. Đôi khi cảm thấy sao nhãng, chán nản vì một khó khăn nào đó thì sự chỉ dạy tận tình của thầy cô khiến em nhận ra rằng mình đã sai và phải trân trọng từng giờ từng phút hơn nữa, khi học tập tại nơi đây. Đó thực sự là một khởi đầu đáng nhớ- khởi đầu cuối cùng của đời học sinh để sẵn sàng đối mặt với những chông gai lớn trong đời sau này. Cảm ơn thầy cô và mái trường biết bao đã giúp em đi đúng hướng cho sự khởi đầu quan trọng ấy.

Sau hai tháng nghỉ hè lớp 10, em cùng những học sinh khác lại bước vào năm học mới. Thật hào hứng khi sắp được gặp lại thầy cô và bạn bè, sắp được tiếp tục học tập trong phòng học quen thuộc cùng những con người quen thuộc. Nhưng thật bất ngờ khi em cùng bốn bạn khác trong lớp được chuyển lớp.

Lớp 11A1!

Tâm trạng em giờ đây bối rối vô cùng, vui bởi mình sẽ được học cùng các bạn rất giỏi nhưng cũng không khỏi lo lắng, bởi em sẽ lại có một khởi đầu khác khi đã khá quen với A3, sợ rằng mình sẽ không theo kịp các bạn khác… Sự thích nghi giờ đây trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Không lẽ mình sẽ một lần nữa đối mặt với những khó khăn chồng chất như năm ngoái? Trước mắt em giờ đây là thầy cô mới, bạn bè mới và đặc biệt là kiến thức mới thực sự rất khó. Nhưng trái ngược với những lo lắng ấy, các bạn rất thân thiện chào đón chúng em, thầy cô rất nhiệt tình chỉ bảo, không hề có sự phân biệt học sinh mới hay cũ mà luôn coi chúng em như một tập thể đã gắn bó từ lâu. Sự quan tâm hết mực tận tình của thầy Toản cùng các thầy cô giáo bộ môn giúp chúng em nhanh chóng hòa vào nhịp đập của lớp. Khi nghĩ về những lo lắng trước kia, em cảm thấy mình đã thật hồ đồ và thiếu chín chắn, được học trong môi trường học tập mới, quen nhiều bạn bè, thầy cô hơn, vậy mà lại… Giờ đây khi đã có thể an tâm học tập, em càng thêm yêu mái trường – ngôi nhà chung này, yêu những người bạn như anh chị em ruột, yêu thầy cô như cha mẹ thân thương hết lòng vì con cái. Vì vậy em càng phải trân trọng hơn những tri thức được thầy cô truyền thụ mỗi ngày, giữa môi trường học tập lí tưởng này.

Nhân ngày nhà giáo Việt nam 20-11 này, em xin gửi tới các thầy cô những lời tri ân sâu sắc nhất, lời cảm ơn chân thành nhất về tất cả những gì thầy cô đã tận tình cống hiến bằng cả tâm huyết cho bao thế hệ học sinh Nguyễn Tất Thành chúng em. Mong thầy cô luôn giữ sức khỏe thật dồi dào, tâm hồn thật hạnh phúc để tiếp tục chèo lái vững vàng con thuyền tri thức, tiếp tục sự nghiệp trồng người cao cả của cuộc đời.

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 6

Ở Hà Nội có một ngôi trường được vinh dự mang tên của Bác Hồ kính yêu. Mang trong mình trọng trách của một trường thực nghiệm những phương pháp tiên tiến trong giáo dục, hơn một thập kỉ qua, trường THCS & THPT Nguyễn Tất Thành đã thực sự tạo ra một chỗ đứng, một bản sắc riêng của mình.

Nguyễn Tất Thành không phải là ngôi trường chuyên hướng học sinh tới mục đích học tập mang tính hàn lâm. Nó cũng không giống như bao nhiêu ngôi trường khác, chỉ biết chạy theo thành tích. Nơi này là điểm hội tụ của biết bao nhiêu tính cách và hoài bão khác nhau, nhưng đều hướng đến một mục đích cao quý. Ngôi trường trẻ trung này, một sản phẩm của trường Đại học Sư Phạm Hà Nội, đã thực hiện theo đúng lời dạy của Bác Hồ 50 năm về trước:

“… Làm thế nào để nhà trường này chẳng những là trường sư phạm mà còn là trường mô phạm của cả nước…”

Nói cách khác, đây là một lò lửa để rèn luyện học sinh thành những công dân toàn diện về kiến thức, kĩ năng và nhân phẩm- những “Con Người” như Các Mác đã viết hoa.

Cách mà mỗi thầy cô dẫn dắt học sinh tiếp cận kiến thức rất đa dạng. Dường như mỗi giáo viên đều đã đạt đến sự thuần thục của một nghệ sĩ trong từng bài giảng của mình để mài giũa những magnum opus – học sinh/di sản của mình. Với cách dạy rất nhanh, gọn, hiệu quả của thầy Nghiêm, thầy Toản; sự giải thích cặn kẽ và gắn chặt với cuộc sống của thầy Thiện; hay một tiết học đầy tính gợi hình của cô Võ Hải; mỗi học sinh có thể tìm thấy những phương pháp tiếp cận kiến thức phù hợp với mình. Điều đó cũng là một biểu hiện của phương châm “phát triển năng lực” của nhà trường.

Nhưng cái riêng của ngôi trường còn bao gồm một điều nữa, đó là những kỉ niệm riêng mà mỗi học sinh thu nhặt được. Hãy lấy tôi, một học sinh năm cuối, làm ví dụ:

Ba năm trước, tôi lần đầu tiên bước qua ngưỡng cửa ngôi trường này. Đó là một chiều đầu thu đẹp lắm: lá bàng chưa rụng, nhưng cái nắng gắt thì đã qua và gió đã thổi. Bước chân tràn đầy hào hứng của sự đổi mới, chen lẫn với một chút choáng ngợp trước một cái gì to lớn. Một thằng học sinh như tôi – sức học, tài năng, ngoại hình, gia cảnh đều bình bình – được nhận vào một ngôi trường có tiếng ở Hà Nội, nên sự choáng ngợp là không thể tránh khỏi. Tuy thế, tôi vẫn tin rằng sẽ có nhiều điều tốt đẹp sẽ đến…

Trong ba năm qua, tôi đã hoà mình vào học tập, hoạt động ngoại khoá và các quan hệ bạn bè. Tất cả mọi chuyện thật đẹp làm sao! Tuy không phải là hoàn toàn thành công, nhưng tôi cảm thấy cái mình của ngày hôm nay tiến bộ so với ngày xưa nhiều lắm. Được giáo dục trong một môi trường luôn luôn đổi mới, chính tôi cũng phải tự lột xác khỏi lớp vỏ cũ. Các thầy cô dạy dỗ tôi với một phương châm dân chủ và khuyến khích sự sáng tạo, và điều đó đã thúc đẩy tôi biết dũng cảm cố gắng đứng lên để tự chứng tỏ.

Quên làm sao được phong thái đặc trưng của từng thầy cô. Thầy Thiện với dáng đứng hơi ưỡn ra sau, hai tay chắp lại đầy nghiêm nghị; thầy Nghiêm lưng thẳng, đầu ngẩng cao với một chút tự kiêu,… Chất giọng nam cao của thầy Toản cùng với tiếng giảng bài sang sảng của cô Nhung vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Rồi sau những trò đùa với đám bạn, cuộc vui đi qua, tôi còn nhớ đến khuôn mặt phiền lòng của cô Huệ – cô giáo chủ nhiệm đầy tâm lí, chu đáo và có tấm lòng nhân hậu của một người mẹ. Ôi, cô ơi, chúng em thật là có lỗi biết bao!

Tôi tự hào khi được làm học sinh Nguyễn Tất Thành.

“Vi nhân gian” – làm người khó lắm. Thế mới cần những ngôi trường như Nguyễn Tất Thành để giáo dục thế hệ trẻ thành những cá nhân ra dáng con người. Chính vì vậy mà ngôi trường chúng ta mới được vinh dự mang tên của chủ tịch Hồ Chí Minh – hình mẫu lí tưởng của thanh niên Việt Nam.

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 7

Ai đó có thể ngưỡng mộ một chú công an dũng cảm, một bác sĩ giàu lòng nhân ái, hay một kiến trúc sư tài ba, một diễn viên điện ảnh, một ca sĩ nổi tiếng hoặc chính bố, mẹ, anh chị mình vì sự cần cù, chăm chỉ, thông minh, tự lập… Với riêng con, người con ngưỡng mộ và yêu mến là cô giáo Đinh Lưu Hoàng Thái.

Có thể, với những người xa lạ, cô chỉ là một người bình thường như bao người khác. Nhưng con biết, với chúng con – các “nhóc” học sinh 6A2 và 6A4 năm ngoái và cả các thế hệ học sinh sau này, cô luôn là một người rất đặc biệt. Cô không chỉ là một cô giáo, cô còn là một người mẹ, một người chị thân thiết, gần gũi với mỗi chúng con! Con tin rằng tất cả những thế hệ học sinh của cô đều yêu quý và kính trọng cô.

Ngay từ lần đầu gặp, con đã cảm thấy vô cùng yêu quý cô. Cô có dáng người nhỏ nhắn. Cô có đôi mắt tròn và sáng, toát lên vẻ hiền từ và cả nghiêm khắc. Mái tóc nâu dài, hơi rối của cô luôn là tâm điểm nghịch ngợm của bọn con gái chúng con… Cách nói chuyện của cô giản dị nhưng cuốn hút và gần gũi. Và những bài giảng say mê của cô luôn luôn là “thiên địch” của tất cả những cơn buồn ngủ.

Những bài giảng ấy đã được tạo nên bởi lòng nhiệt huyết và tình yêu với nghề, với học sinh của cô. Cô đã khiến cho con – một đứa học trò từng ghét cay ghét đắng văn miêu tả – có cái nhìn khác về thể loại văn ấy. Trước đây, con đã viết những dòng văn miêu tả với những hình ảnh trong trí tưởng tượng của… người khác. Nhưng từ khi học cô, con đã biết cách dùng óc quan sát và trí tưởng tượng của chính mình. Con cũng đã được học cách “lắng nghe trái tim lên tiếng”. Nhờ có cô, mà không chỉ con, các bạn học sinh 6A2, 6A4 cũng đã học Văn khá dần lên.

Cô của con không những dễ thương mà còn rất dễ gần. Cô để tâm đến tất cả chúng con. Cô thường dành thời gian bên chúng con, lắng nghe và trả lời tất cả các câu hỏi vu vơ, ngốc nghếch mà chúng con đặt ra. Và cô của con cũng dùng đúng những lối nói rất “tween” ấy để trả lời. Cô quan tâm đến chúng con từ những điều rất nhỏ bằng tình yêu thật lớn.

Chúng con đã cùng cô có những trải nghiệm tuyệt vời. Và cô ơi, cô còn nhớ những tin nhắn nhỏ xíu xiu, những giờ học đầy ắp tiếng cười và cả những giờ ngoại khóa bổ ích mà cô và chúng con đã có?

Con xin dành tặng văn bản “chưa rõ thể loại” này cho cô – cô giáo yêu quý của con. Cô biết không, dù năm nay chúng con không được tiếp tục học cô, nhưng chúng con biết sẽ không ai có thể thay thế được hình ảnh của cô trong trái tim con – một cô giáo tận tâm, lòng nhiệt huyết, nghiêm khắc, nhưng cũng rất dịu dàng và thấu hiểu.

Viết về thầy cô và mái trường – Bài 8

Có một người thầy mà khi nhắc tới, hầu hết NTTers đều biết: Thầy giáo Lê Đình Cương – người Thầy mà hẳn là khi đã có dịp được nghe thầy trò chuyện, bạn sẽ không bao giờ quên.

Từ khi còn là học sinh lớp sáu chúng tôi đã may mắn có dịp được gặp Thầy. Cái ấn tượng lần đầu gặp mặt với Thầy khắc sâu vào tâm trí của những cô cậu nhóc vẫn còn là “lính mới”, vẫn còn khá non nớt so với trong ngôi trường cấp hai như chúng tôi. Lần đầu đó là lần mà chúng tôi được Thấy thầy trên sân khấu, Thầy xuất hiện trước toàn trường với chiếc áo sơ mi trắng và quần dài giản dị. Dáng Thầy cao cao, gầy gầy, nên khi Thầy đứng một mình trên sân khấu thì trông có vẻ… gầy hơn. Với giọng nói dứt khoát và đầy sức thuyết phục, cả trường đều chăm chú lắng nghe Thầy. Là một giáo viên Lịch Sử nhưng theo những gì mà tôi (có thể dễ dàng) nhận thấy thì khả năng về Văn học – Nghệ thuật của Thầy rất tuyệt vời! Thầy có thể làm thơ – những bài thơ giản dị mà giàu cảm xúc. Thầy có thể hát – những giai điệu khỏe khoắn đầy nhiệt huyết. Đó là những ấn tượng đầu tiên của tôi về Thầy.

Qua một năm học đầy những trải nghiệm thú vị, tôi thấy lớp mình thật may mắn vì đến lớp 7 này được tìm hiểu và khám phá môn Lịch Sử dưới sự chỉ dạy của Thầy! Thầy tạo cho chúng tôi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Hẳn là vì đã qua nhiều năm kinh nghiệm nên thầy giảng bài rất nhanh gọn và dễ hiểu. Thầy không viết lên bảng nhiều, chỉ đọc cho chúng tôi viết từng dòng vào vở. Việc đó làm chúng tôi liên tưởng đến đủ mọi chuyện theo lời văn của thầy. Thầy vừa giảng bài, vừa kể chuyện, những câu chuyện lịch sử khiến bài học trở nên gần gũi hơn, sống động hơn. Không chỉ giờ học mà cả giờ kiểm tra với thầy cũng đầy ắp tiếng cười. Giống như một người ông thực sự, Thầy rất thương yêu chúng tôi. Hôm chúng tôi làm bài kiểm tra lịch sử đầu tiên, câu nói của thầy khi đọc đề làm chúng tôi rưng rưng xúc động: “…. Và một câu nữa – câu này không ghi vào giấy – đứa nào cúi thấp mặt trừ 8 điểm….” .

Thật ra, chúng tôi đã nhiều lần khiến thầy phật lòng vì sau mỗi tiết kiểm tra, câu cửa miệng của thầy khi đến lớp là: “Ghét nhất bọn 7A5!” Cả lớp thì luôn đáp lại: “Ơ…Ơ kìa thầy, sao thầy ghét bọn con?…” Đơn giản là vì kết quả của chúng tôi không được như thầy mong đợi.

Tôi rất yêu quý Thầy Cương. Mà không phải riêng tôi đâu, cả lớp chúng tôi, cả khối và thậm chí là cả trường! Thầy thật đáng kính. Cả trường kính trọng thầy đến độ mà mỗi khi thầy lên sân khấu, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt, và cả trường luôn im lặng dõi theo, lắng nghe Thầy.

Tôi vẫn luôn thấy Thầy tôi thật đáng khâm phục. Thầy đã gần tám mươi, cái tuổi mà giờ thì thầy có thể ở nhà cùng con cháu nhưng Thầy vẫn hằng ngày tới trường dạy cho những đứa nhóc này từng bài học Lịch Sử một cách cẩn thận. Tôi dám chắc là Thầy rất yêu nghề, yêu học sinh và yêu cả trường Nguyễn Tất Thành nữa! Các bạn thì không biết nhưng riêng tôi, tôi lúc nào cũng sẵn sàng cho tiết học của thầy. Luôn luôn khi tới giờ, sẽ có một đứa nào đó chạy ra ngó thầy và cả lớp đứng cực kỳ nghiêm túc còn nếu không ngó được thì dù có đang làm việc gì tụi nó cũng phải đứng bật dậy. Và tất nhiên, tôi đang mong đợi giờ Lịch Sử tiếp theo cùng “Ông giáo” đáng kính!

Bài Dự Thi Viết Về Thầy Cô Và Mái Trường / 2023

chúng tôi gửi đến các bạn độc giả những bài dự thi viết về thầy cô và mái trường của các bạn học sinh trường THPT chuyên Lê Quý Đôn tỉnh Điện Biên

Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường – Bài 1

Khoảng thời gian ba năm học cấp ba không phải là quá dài so với nhiều người nhưng chẳng hề ngắn. Trong thời gian ấy, có rất nhiều người chỉ biết học, chỉ mong sao cho nhanh hết cấp ba để được đi đại học, để được tự do. Còn tôi, tôi không nghĩ vậy, khoảng thời gian ấy tôi không đối với tôi là khoảng thời gian vô cùng quý báu là khoảng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời vì tôi được học tại nơi đây, được học tại mái trường THPT chuyên Lê Quý Đôn này.

Quả thật thời gian trôi qua không chờ cũng chẳng đợi một ai cả. Chớp mắt cái đã bay vèo hết ba năm nhiều lúc thể nào tin được rằng mình bây giờ đã già đầu nhất trường rồi. Còn nhớ mãi ấn tượng đầu tiên về trường của tôi là khi thấy các anh chị thi đỗ vào trường thì vô cùng ngưỡng mộ. Ngày ấy cứ mỗi lần bố mẹ cho lên Điện Biên chơi là lại đi vòng qua cổng trường, lúc ấy hai bên con dốc cao thoai thoải của trường còn có hai hàng cây xanh tỏa bóng mát cho học sinh đi học mỗi buổi chiều mùa hè oi bức nhìn xa hơn một chút là cái biển cũ kĩ sơn màu xanh làm nổi bật lên dòng chữ trắng “Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn tỉnh Điện Biên” ở đằng sau cánh cổng trường như hiện hữu bao điều bí mật kì thú chờ đợi tôi khám phá. Và đó cũng là động lực để tôi ước được bước chân vào học mái trường này. Và rồi tôi cùng đỗ mặc dù số điểm vào trường của tôi không cao như các bạn khác. Ngày biết điểm những cảm xúc trong tôi như được vỡ òa. Niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào và háo hức về một tương lai mới, môi trường mới, một cuộc sống tự lập xa gia đình của một cô bé 15 tuổi xâm chiếm hết tâm hồn tôi. Lúc đó tôi muốn hét lên cho cả thế giới biết “TÔI ĐỖ RỒI!!!” cái ước mơ mà tôi ấp ủ bao lâu cũng thành hiện thực rồi. Tôi bước vào trường ngày đầu tiên vào một buổi sáng mùa hạ tầm tháng 7 do trường có lịch học vào sớm hơn các trường khác. Mặc dù hôm ấy trời không lạnh nhưng chân tay tôi cứ run hết cả lên, có lẽ là vì quá hồi hộp. Khi ấy những sợi nắng len lỏi qua các tán cây như nhuộm một màu tươi sáng hân hoan đón chào những tân học sinh mới bỡ ngỡ bước vào cổng trường. Không thể không kể đến con dốc với độ nghiêng 45 độ đã đốn gục khá nhiều sức lực của tôi. Khép nép trong màu áo trắng, tôi cảm giác mình như trưởng thành lên và thấy tự hào khi đeo trên mình phù hiệu của trường, phải rồi tôi đang lớn dần. Khó có thể nào quên được những ngày đầu tiên bước vào lớp mới, phải dần làm quen với một sự thay đổi thực sự khi phải rời xa những gì đã quá quen thuộc đến nỗi như một phần của cuộc sống. và nó đối với tôi nó còn khó hơn gấp bội lần, vì tôi là một con người thích sống khép kín và gần như là khó có thể giao tiếp với những người bạn mới. Nhưng con người ai cùng phải thay đổi, phải thích nghi với cuộc sống này. Dần dần tôi cũng đã có thể làm quen được gần hết các bạn trong lớp. Ba mươi sáu con người mỗi người một vẻ, nhưng chúng tôi là một tập thể, chúng tôi luôn đoàn kết và gạt bỏ những cái tôi của mình. Những người bạn là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trong con đường học tập. Nhưng để nói tôi của ngày hôm nay một con người trưởng thành hơn rất nhiều thì thầy cố mới là những người có công rất lớn, thầy cô như là những người cha người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người. Nếu nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông, thì thầy cô giáo trường tôi là những người lái đò tận tâm. Ngôi trường của tôi không đồ sộ như các ngôi trường ở những thành phố lớp nhưng đối với tôi nó đặc biệt nhất. Đối với tôi nó còn quý giá hơn hàng vạn viên kim cương, bởi hàng ngày tôi đến nơi đây để biết thêm học hỏi thêm bao điều mới mẻ, tôi cảm nhận được thêm tinh thần yêu nước to lớn của dân tộc thấm đượm qua những áng văn qua nhưng vần thơ cô giảng tôi hiểu hơn nhữngrang sử hào hùng những chiến công kì tích của cha ông để bảo vệ đất và tôi còn được đưa đến với những vùng đất mới với bao điều lí thú về thiên nhiên, về phong tục và truyền thống lâu đời của con người ở đó qua các bài giảng của thầy cô đã thức khuya dậy sớm để chuẩn bị cho chúng tôi. Ngoài ra chúng tôi còn được khám phá những tính chất định lý toán học, vật lý, hóa học lạ lẫm và thú vị. có được tất cả những điều ấy là nhờ công lao của những người thầy cô giáo đã thầm lặng ngày ngày truyền đạt cho chúng tôi. Thầy cô dạy cho chúng tôi những đức tính tốt đẹp những đạo lý để làm người, thầy cô luôn luôn quan tâm đến chúng tôi, trăn trở vì những khuyết điểm mà chúng tôi vấp phải. Và những người thầy người cô những con người luôn tận tụy suốt những năm tháng ấy đã dìu dắt tôi đến bên bến bờ tri thức. không chỉ vậy, tình yêu mang tên “THPT chuyên LQĐ” còn được tạo nên qua những kỉ niệm qua những khung bậc cảm xúc cảu ngày khai giảng, ngày lễ 20/11… tôi yêu hàng cây lộc vừng luôn nở hoa vào lúc giao mùa từ xuân sang hạ, nó như tô điểm thêm cho mái trường này càng lung linh rực rỡ. Tôi yêu những giờ ra chơi tất cả ào ra sân tập thể dục như điệu như đàn ong vỡ tổ, đứa nào đứa nấy háo hức tập vui vẻ nở nụ cười, và cả những có tổ chức lễ khai giảng các dịp lễ lớn. các bạn nữ tung bay trong tà áo dài thướt tha của tuổi mới lớn vui tươi hớn hở chào mừng những ngày lễ. Tôi yêu lắm sân trường này mỗi khoảng nền đất, mỗi chiếc ghế dá đều in dánh dấu những kỉ niệm đẹp về mỗi lần chơi đùa nói chuyện rôm rả với lũ bạn. Nhớ lắm những kỉ niệm buồn vui những lúc sát cánh bên nhau những lúc vượt qua khó khăn trong học tập và những tình yêu “chớm nở” những rung động đầu đời những cảm xúc ngây ngô, vụng dại tuổi mộng mơ, tình yêu thời “cắp sách”. Nó thật đẹp !

Và bạn ơi, tôi biết mỗi ai trong chúng ta ai cũng đã từng có một thời học sinh hồn nhiên với bao kỉ niệm như thế! Tôi cũng vậy, tôi có một thời học sinh vô cùng vui vẻ, ý nghĩa. Một thời học sinh không bao giờ quên với những lần quên không làm bài tập bị thầy cô phạt. Thời gian thì cứ trôi, trôi mãi chẳng chờ đợi một ai, khoảng thời gian ba năm trôi qua nhanh như chớp mắt và rồi mỗi chúng ta cũng sẽ đến lúc nói lời tạm biệt mái trường nơi đây để đến với những cuộc sống mới, môi trường học mới nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ quên những ngày tháng tràn ngập kỉ niệm đẹp đẽ này. Dù có đi đâu thì ngôi trường này vẫn chiếm trọn vị trí cao nhất trong tôi – Ngôi trường THPT chuyên Lê Quý Đôn thân yêu !

Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường – Bài 2

Người lái đò Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa Con đò trí thức thầy đưa bao người Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương

Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Có lẽ khoảng thời gian này là lúc chúng ta -lớp lớp lứa học trò đang hướng về một ngày mà tôi cho đó là ngày đặc biệt nhất của những “người lái đò ” đó là ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11.Nhưng có lẽ với tôi ,có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng chúng tôi ,khóa học sinh 2014-2017 được tham dự lễ kỉ niện này ,quan trọng hơn cả là được ngồi cầm bút viết và bắt đầu nhìn lại cả một quãng thời gian gắn bó với biết bao kỉ niệm đẹp với thầy cô cũng như mái trường -Trường THPT Chuyên Lê Qúy Đôn .

Trong giây phút xúc động này, tôi nhìn lại chặng đường mà tất cả chúng ta đang và chuẩn bị đi qua, đó là gần ba năm học tại trường THPT chuyên Lê Qúy Đôn, tôi không khỏi bồi hồi và dạt dào khi nhớ lại những kỉ niệm của chúng ta đã dành cho nhau cũng như những tình cảm mà thầy cô dành cho chúng ta. Đã hơn 2 năm, khoảng thời gian không dài với một đời người, nhưng đủ để lưu giữ nhưng kỉ niệm tốt đẹp về bạn bè, thầy cô và mái trường …Vào lúc này đây tôi cảm thấy thật tiếc , tôi tiếc vì không còn nhiều thời gian ở lại mái trường yêu dấu này, cũng như giây phút chúng tôi chia tay nhau và chia tay thầy cô sắp đến…Tôi muốn viết để nói lên cảm xúc lúc này nhưng không dễ , bởi có quá nhiều kỉ niệm biết viết sao cho đủ đây , viết sao cho thỏa những suy nghĩ lúc này đây . Tự dưng thấy nhớ, nhớ thầy cô ,bạn bè quá .Làm sao để nói hết được tình cảm mà thầy cô trong ngôi trường này đã “nuôi dưỡng” chúng tôi như những đứa con gia đình như thế nào… Tôi lo sợ mất đi một điều gì đó đã quá quen thuộc trong suốt gần 3 năm học , hằng ngày được các thầy cô giảng bài , được học ,được rèn cả kỹ năng sống . Sợ phải chia tay những đứa bạn vẫn ngày ngày cùng mình học tập và lô đùa cùng nhau, và nhất là phải xa đứa bạn cùng bàn… và tôi sợ nhất là khi mình mất phương hướng mà không có cô ở bên khuyên bảo và an ủi.

Mái trường này-ngôi nhà thứ 2 của tôi , nơi mà có khi tôi yêu hơn cả nhà ,đó là nơi tôi ngồi học ngày ngày, nơi luôn có những đứa bạn sẵn sàng giúp đỡ , quan tâm tôi, tôi yêu tất cả mọi thứ và quan trọng hơn tôi đã yêu cô, cô giáo dạy tôi học,nhất là cô giáo chủ nhiệm của tôi ,cô Trần Hương Giang .Cô dạy tôi trưởng thành ,dạy cách làm người để sống tốt sống đẹp… Nhiều lúc tôi chỉ muốn nói với cô rằng: ” Cô ơi cô thật tuyệt “. Khi em vấp ngã, khi em thất bại luôn có cô ở bên, luôn có cô mở rộng vòng tay đón em về như đứa con lạc đàn . Nếu như không có cô em cảm giác như đã mất đi một người yêu mình, một người hiểu , quan tâm mình … và lo sợ rằng cô sẽ quên em khi em rời xa mái trường này cô à! … Cô ơi, em quý và yêu cô nhiều lắm và em chỉ muốn dừng lại mãi khoảng thời gian này để được ở bên cô và được cô dạy dỗ, được cô quan tâm mãi thôi!.

Và nỗi nhớ thì không thể đo được ít hay nhiều ,tình cảm cũng vậy sẽ không kết thúc. Hiện tại hay tương lai thì hình ảnh thầy cô bạn bè mái trường sẽ mãi trong trái tim . Nỗi nhớ theo thời gian sẽ ngày một đong đầy, những gì thầy cô và chúng em dành cho nhau sẽ còn mãi và luôn là những hoài niệm tươi đẹp trong quá khứ.

Xa mái trường này, mỗi người một ngả, mỗi người sẽ có cho mình lối đi riêng, cái gì cũng riêng… nhưng em biết rằng các thầy cô vẫn luôn ở đây, luôn in ấn hình ảnh của chúng em ở trong trái tim và ngay cả khi lúc chúng em đã rời xa mái trường yêu dấu này, vẫn mỉm cười chào đón chúng em khi chúng em quay lại … Bao nhiêu lời cảm ơn cũng không đủ. Nhưng vẫn xin cảm ơn mái trường này đã cho em gặp được những người thầy,người cô tận tâm và tận tụy như vậy, những người bạn tốt và những bài học sẽ chẳng bao giờ quên được . Đặc biệt là với lớp chuyên Văn của tôi xin gửi lời chúc tốt nhất đến cô chủ nhiệm lớp -cô Trần Hương Giang .Chính cô đã nâng đỡ thay vì là người cô người dẫn dắt, cô đã thay cả phần là người bạn , một người bạn có thể am hiểu và quan tâm chúng tôi, … xin cảm ơn tất cả và em cũng như các bạn sẽ luôn nhớ mãi nơi đây – trường THPT chuyên Lê Qúy Đôn , nơi đã chắp cánh cho tâm hồn em và dẫn lối em thực hiện ước mơ !

Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường – Bài 3

Thời cắp sách tới trường là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Ngày bé, cứ ngỡ chỉ có bố, có mẹ là yêu thương ta hết mực. Đến tuổi đi học, ta nhận ra còn có những người cha, người mẹ của hơn 35 đứa con đang đến tuổi ẩm ương. Họ từng bước dạy ta nên người, dạy kiến thức, dạy cuộc sống, dạy ta biết ta phải làm gì trong cuộc đời khó khăn này. Cô Hương Giang – giáo viên chủ nhiệm tôi 3 năm học ấy đã cho tôi biết được những điều quý giá ấy.

Cô còn dạy cho chúng tôi biết yêu thương, chia sẻ với những người bất hạnh. Biết cảm thông, biết trân trọng những điều quý giá qua từng trang sách,từng bài văn.

Tôi luôn cảm thấy mình may mắn vì được làm học sinh của cô trong suốt những tháng năm cấp ba. Có lẽ cô là báu vật vô giá mà đám học sinh chuyên văn lớp tôi được nhận. Tôi luôn nhớ, luôn trân trọng từng khoảnh khắc đẹp đẽ được bên cô, bên lớp.

Không chỉ cô Giang, mà tất cả thầy cô , họ đều là những điều đẹp nhất làm nên tuổi học trò, làm nên một thời áo trắng tinh khôi đáng nhớ.

Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường – Bài 4

Mái trường hai tiếng thân thương mà bao nhiều cảm xúc.Cấp 3 ngắn lắm,trôi nhanh lắm và giờ đây thì tôi cũng là học sinh năm cuối.Ngỡ vừa mới bước vào trường tôi thấy thời gian trôi nhanh quá.Vừa quen lớp,quen bạn,quen thầy,..mà giờ lại là lúc tôi lại phải sắp xa lìa nó.Những hàng ghế đá nơi sắc đỏ của hoa lộc vừng thường rơi xuống,..rồi sẽ đến một ngày tôi không còn được nhìn thấy nó nữa.Thời gian như càng làm tôi muốn khóa chặt lại trong mình những hình ảnh về ngôi trường.Dù chỉ là 3 năm thôi nhưng để lại trong tôi cả bầu cảm xúc một cái rung động,một cái bồi hồi,một cái da diết,một cái tự hào và một cái thân thương.

Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngại ngần,e dè và có chút sợ sệt khi mới bước tới trường.Tôi vẫn ghi lại trong mình hình ảnh những người bạn xa lạ khi chúng tôi mới làm quen nhau. Tôi dường như thấy chút xao xuyến khi nhớ về giây phút ấy. Giây phút từ xa lạ hóa thân chúng tôi được nghe những nội quy của nhà trường tôi đã đôi lần nhăn mặt mình lại ” Sao nghiêm khắc quá vậy?”. Nhưng chính cái nghiêm khắc ấy tôi càng trở nên nề nếp hơn trong các giờ học và hoạt động của nhà trường,tôi dường như được rèn giũa đạo đức nhiều hơn.Và chính bởi vậy tôi thấy mình trưởng thành hơn và có ý thức hơn trong cách sống của mình.Đôi lần tôi cũng thấy sức học căng thăng lắm,nặng lắm,..nhưng người tôi thấy vất vả hơn đó chính là những người thầy, người cô. Cái tuổi nhiều lo toan, bộn bề mà các thầy vẫn hăng say,tận tụy với những học trò mới lớn.Tình cảm yêu thương đó là cả một bầu nhiệt huyết với nghề,với cả một thế hệ tương lai để dẫn dắt từng ngày không quản nhọc nhằn,khó khăn.Những bài học của thầy,cô dạy không chỉ là kiến thức trong sách vở mà còn là cả kiến thức xã hội: kĩ năng sống,cách ứng xử giao tiếp, lối sống,….

Sắp phải xa rời lớp,xa rời bàn học,..tôi mới biết trân trọng những điều đơn giản hàng ngày ấy.Tôi tranh thủ kịp ghi lại những bức ảnh ngắn về trường.Có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi được ngồi trong buổi khai giảng nữa, rồi sẽ không được tham gia những hoạt động của nhà trường nữa và cũng sẽ chẳng được ngồi nghe bài giảng của các thầy,cô. Nên tôi bồi hồi lắm khoảnh khắc cuối cùng ấy và lo lắng cái cảm giác phải xa nó mãi.Thời gian không còn dài nữa để tôi có thể cảm nhận hết vẻ đẹp ở trường nhưng tôi sẽ không thể quên nó.Nơi đã nuôi dưỡng những ước mơ,khát vọng trong tôi.Tuy nhiên,dù có những cảm xúc lẫn lội của một học trò cuối cấp nhưng cũng phải kìm lại để dành thời gian trú tâm cho việc ôn thi đại học.Thời gian gấp rút dần cho việc ôn luyện.Bằng những sự quan tâm của nhà trường trong việc ôn luyện,những hoạt động ngoại khóa,những chương trình câu lạc bộ,..dường như càng tiếp thêm động lực cho việc học tập trở nên hiệu quả hơn.Và như vậy mỗi học trò chúng tôi càng nhận rõ được những gì cần phải nỗ lực.

20-11 cũng sắp tới rồi,ngậm ngùi gửi lời cuối cùng tri ân cho những người cha,người mẹ những người âm thầm nơi miền đất vẻ vang lịch sử hào hùng.Những người đã và đang nỗi lực vì những thế hệ học sinh.Bụi phấn rồi sẽ cũng như mái tóc bạc người thầy nên tôi quý lắm cái chữ thầy dạy.Ngày chúng con xa rời nơi đây,tôi hy vọng rằng các thầy các cô vẫn luôn giữ trong mình cái ngọn lửa truyền thống vẻ vang của trường Lê để truyền tiếp cho những thế hệ tiếp theo.Ngày bên thầy,cô cũng không còn được lâu.Ngàn lời chúc gửi tới trường tới các thầy cô với quyết tâm dỗ đại học.Để xứng đáng với tất cả sự quan tâm mà nhà trường đã dành cho,đặc biệt là những người thầy,người cô.

Bài dự thi viết về thầy cô và mái trường – Bài 5

Người ta vẫn nói : ” Đời học sinh thì cấp ba vẫn là vui nhất “, niềm vui đó với tôi sắp khép lại. Và có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên những ký ức, những kỷ niệm khi được học tập dưới mái trường THPT chuyên Lê Quý Đôn thân yêu này.

Cũng lâu lắm rồi, cái cảm giác của lần đầu tiên đặt chân vào trường với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, vui có, hồi hộp có, lo sợ cũng có … Thời gian trôi thật nhanh, thấm thoát cũng đã ba năm học, sẽ không còn cái cảm giác bỡ ngỡ của học sinh lớp 10, cảm giác ” sắp trở thành tướng, thành giặc ” của lớp 11. Là học sinh lớp 12 – cái lớp bị gọi là ” già nhất ” trong trường, tôi đã có những kỷ niệm, những câu chuyện mà có lẽ nó sẽ đi theo tôi suốt cuộc đời.

Khoác trên mình chiếc áo đồng phục trường THPT chuyên Lê Quý Đôn, tôi cũng có những tự hào của riêng mình, tự hào vì đây là ngôi trường chuyên có nền nếp tốt, với đột ngũ giáo viên tận tình và vô cùng chu đáo với học sinh cũng như những ấn tượng khó phai mà dù bao lâu đi chăng nữa tôi mãi luôn khắc ghi.

Nhớ ngày nào đó khi lần đầu tiên bước chân vào trường đã được nghe danh của những thầy cô “nổi tiếng” nghiêm khắc : Cô Hà dạy Hóa, cô Phương dạy Toán,… Sẽ nhớ lắm cái cảm giác mỗi lần đi học muộn, chỉ cần nhìn thấy thầy Tuấn ( làm ở bên Đoàn trường ) là không khỏi run sợ mặc dù đã tự nhủ nhiều lần : ” Là con gái chắc thầy không bắt làm gì nặng nhọc đâu ” nhưng sao vẫn sợ đến lạ lùng. Cũng sẽ nhớ mãi thầy Lê Hồng Phong – Hiệu trưởng nhà trường, với tác phong luôn giản dị, gần gũi nhưng rất nghiêm khắc với học trò, thầy đã mang lại nhiều đổi mới tích cực cho nhà trường trong thời gian qua. Tôi cũng sẽ nhớ mãi hình ảnh thầy luôn luôn quan tâm, lo lắng, động viên, khích lệ học sinh mỗi khi có kì thi hay dịp gì quan trọng.

Được học tập tại lớp 12C5 chính là niềm vinh dự của tôi nói riêng và cả tập thể lớp nói chung. Ba năm học đã trôi qua, giờ đây chỉ còn lại những kỉ niệm, câu chuyện nhớ mãi không quên, tôi đã hiểu được những tình thương, sự quan tâm mà thầy cô dành cho chúng tôi. Cũng biết nhiều lúc chúng tôi chưa thực sự nghe lời làm thầy cô phải buồn lòng, chúng tôi cũng biết những lời trách mắng của thầy cô là muốn tốt cho chúng tôi. Nhưng là học sinh, có mấy ai mà không có sự hiếu động, tinh nghịch của tuổi “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”?

Người đầu tiên mà tôi muốn gửi lời cảm ơn đó chính là cô Phương dạy Toán. Có lẽ cô là giáo viên nghiêm khắc nhất trong tất cả các thầy cô dạy chúng tôi. Vì là lớp chuyên Văn nên các môn tự nhiên chúng tôi đều không học được tốt, đôi khi còn lơ là, chểnh mảng. Cô nghiêm khắc dạy những kiến thức cơ bản nhất để chúng tôi có nền tảng bước vào kì kiểm tra hay học kì đạt điểm số tốt. Nghiêm khắc là vậy nhưng cô luôn luôn quan tâm, tận tình dạy chúng tôi những kiến thức Toán học ” khó nhằn”. Nhờ vậy, môn Toán không còn là rào cản của những lo âu, sợ hãi với chúng tôi nữa. Ban đầu tôi không có ấn tượng gì đối với cô, lớp tôi cũng vậy. Cô biết, cô vẫn quan tâm, vẫn dạy hết sức nhiệt tình với chúng tôi. Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi đã hiểu rõ tình cảm đặc biệt của cô dành cho chúng tôi.

Cô giáo thứ hai mà tôi muốn gửi lời cảm ơn đó chính là cô Hồng dạy Sử.Cô rất thẳng tính, nhanh nhẹn, ăn mặc vô cùng giản dị. Năm học lớp 10 cô đã nói với tôi vào đội tuyển Sử nhưng tôi đã từ chối thẳng thắn. Năm học lớp 11, cô giáo chủ nhiệm và gia đình khuyên tôi nên vào đội tuyển Sử vì lối văn của tôi hợp với phong Sử hơn. Tôi đã suy nghĩ kĩ và gặp cô. Nhờ cuộc nói chuyện đó, tôi đã theo Sử ba năm học. Cái cảm giác sợ sệt ở buổi học đầu tiên làm tôi gần như nhục chí. Cũng nhờ cô mà tôi vượt qua được và là người có kiến thức Lịch Sử gọi là kha khá của lớp. Ba năm học trôi qua thật nhanh, đâu còn những bài giảng Lịch sử của cô, đâu còn tiếng nói mà không biết bao giờ mới gặp lại,…

Không chỉ thầy cô dạy Toán, Sử, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến cô Vi – dạy Địa, cô Hòa – dạy Sinh, cô Hà – dạy GDCD, thầy Hoàng -dạy Thể dục,… những người đã trực tiếp giảng dạy, luôn ân cần và truyền đến cho chúng tôi nguồn tri thức và tinh thần hăng say học tập từ khi chúng tôi mới bước những bước chân đầu tiên vào ngôi trường thân yêu này.

Và lúc này đây, người cô mà tôi muốn gửi lời cảm ơn, lời tri ân sâu sắc nhất chính là cô giáo chủ nhiệm của lớp – Cô giáo Trần Thị Hương Giang.

Thời gian trôi qua thật nhanh phải không ? Mới ngày nào bắt đầu nhận lớp, cũng chính là lần đầu tiên gặp cô. Ấn tượng của tôi về cô lúc ấy là một người cô giản dị, nói chuyện từ tốn. Còn bây giờ, cô đã nghiêm khắc hơn, cô đùa với chúng tôi ” vì là đàn anh đàn chị, đã quá thân thuộc với trường nên bây giờ định làm tướng, làm giặc hả? ” Cô là người rất tâm lí, thường xuyên tâm sự với chúng tôi, vì lớp toàn là con gái nên cô nói gì chúng tôi đều hiểu cả.

Còn nhớ những ngày đầu khi mới bước vào trường, mọi thứ đối với tôi thực sự quá xa lạ, bạn bè mới, thầy cô mới, trường lớp mới , bấy nhiêu đó thôi cũng đã làm cho tôi bỡ ngỡ và thu mình lại khỏi tập thể. Khi cô bước vào lớp, nhìn từng nét bút, dáng đi của cô đặc biệt là nụ cười thân thiện của cô, tôi cảm nhận được tình thương, lòng nhiệt huyết của cô đối với học sinh. Ngày học cấp hai tôi học Văn cũng bình thường lắm, không có gì nổi trội so với các bạn trong lớp, nhưng khi đứng trên ngưỡng cửa cấp 3 được học tập và rèn luyện dưới sự giảng dạy của cô tôi đã tiến bộ nhiều hơn, kết quả tôi trong suốt quá trình hai năm học là điểm Văn khá cao. Cô còn khuyên tôi vào đội tuyển Sử vì cô nhận rõ lối viết của tôi hợp với Sử hơn. Lớp học thì đông học sinh nhưng trong quá trình giảng dạy cô vẫn luôn để tâm và khơi dậy trong con niềm say mê đối với văn học.

Là giáo viên dạy Văn , ngoài những tác phẩm văn thơ cô còn mang đến cho tôi nhiều bài học làm người quý giá, những thử thách của cuộc sống, cách đối nhân xử thế mà cô tích lũy đều được rồi truyền đạt lại cho thế hệ học sinh từ khóa này sang khóa khác. Ai đó đã từng nói rằng ” tuổi học trò cũng như người thợ đang xây nền móng cho tòa nhà” . Chúng tôi cũng như bao đứa trẻ kia, vô tư đùa nghịch để đôi khi làm vỡ những viên gạch của cuộc đời mình. Chúng tôi đâu biết sau lưng mình là bóng dáng cô theo năm tháng mong mỏi từng bước trưởng thành để đến khi nhận ra chợt bâng khuâng nuối tiếc. Nhớ những lời căn dặn, những cái vỗ vai hay cả những lời răn đe nghiêm khắc của cô mỗi khi chúng tôi mắc lỗi. Nhìn vào sâu trong đôi ấy, một chút buồn, một chút lo lắng, thất vọng nhưng cô không trách mắng, quát tháo mà ngược lại cô còn động viên, chỉ ra sai lầm trong mỗi việc làm để rút kinh nghiệm lần sau. Mỗi lần như thế chúng tôi thấy ân hận vô cùng, làm phụ lòng cô, làm cô phải suy nghĩ vì cái tuổi nông nổi của chúng tôi. Nhớ lại những hình ảnh cười nói thắm thiết, chân tình giữa cô và trò, nhớ lại những kỉ niệm đầy ắp tiếng cười chúng tôi cảm thấy ” mắc nợ ” với cô. Sau những lần như vậy, kiến thức và kĩ năng sống của chúng tôi giờ đây được bồi đắp phần nào. Cuộc sống gian nan thử thách, chông chênh đang chờ ở phía trước. Giờ đây tôi và những người bạn đã lớn, đã có đủ dũng cảm để đứng dậy nếu vấp ngã, sẽ tự chùi nước mắt nếu có thất bại để cô được thấy những học trò của cô thực sự mạnh mẽ và bản lĩnh.

Mây vẫn bay sau những cơn giông bão, thời gian vẫn nhẹ nhàng trôi đi trong vô hình. Chỉ có công ơn cô là không bao giờ đếm được, cô đã chắp cánh cho bao thế hệ học sinh vào đời. tôi cũng may mắn là một trong số đó được cô chuẩn bị cho một hành trang tri thức để bước vào cuộc sống, tự do quyết định cho tương lai. Cô và con đã sát cánh bên nhau hai mùa phượng nở rồi đấy ! Mùa phượng nở năm nay cô trò ta sẽ lại xa chúng tôi sẽ phải xa cô, xa mái trường THPT chuyên Lê Quý Đôn thân yêu, xa bạn bè, xa cả những gì thân thuộc đối với con trong suốt ba năm học cấp 3. Thời gian không còn nhiều, tôi sẽ học tập thật tốt, sẽ đạt giải cao trong kì thi học sinh giỏi và xa hơn nữa là kì thi đại học sắp tới quyết định tương lai của tôi.

Cám ơn cô – người mẹ thứ hai của con!

Những Bài Thơ Hay Về Thầy Cô Và Mái Trường Yêu Dấu / 2023

– Thơ về ngày Nhà giáo Việt nam 20/11 luôn là những dòng cảm xúc bất tận không bao giờ cạn của các thế hệ học trò dành cho thầy cô của mình.

1.THẦY  Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay  Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng  Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn  Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi  Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …  Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại  Mái chèo đó là những viên phấn trắng  Và thầy là người đưa đò cần mẫn  Cho chúng con định hướng tương lai 

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi  Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa  Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu … 

2.LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn  Sẽ bay xa đến tận cùng trời  Có bao giờ nhớ lại các em ơi  Mái trường xưa một thời em đã sống  Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng  Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao  Thủa học về cái nắng xôn xao  Lòng thơm nguyên như mùi mực mới 

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới  Thầy trò mình cũng có lúc chia xa  Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha 

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ  Các em mang theo mỗi bước hành trình  Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:  Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá… 

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã  Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên  Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền  Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ 

3.Khi thầy về nghỉ hưu 

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao  Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:  “Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”  Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao. 

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào  Con nao nức bước vào trường trung học  Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc  Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao. 

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?  Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?  Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi  Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau? 

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao  Vai áo bạc như màu trang vở cũ  Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ  Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi! 

4.Không đề 

Cầm bút lên định viết một bài thơ  Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo  Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo  Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. 

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ  Đâu là cha, là mẹ, là thầy…  Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…  Biết bao giờ con lớn được,  Thầy ơi !  Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”  Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…  Những con chữ đều đều xếp thẳng  Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người . 

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu  Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh  Cửa sổ xe ù ù gió mạnh  Con đường trôi về phía chẳng là nhà… 

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a  Thầy gần lại thành bóng hình rất thực  Có những điều vô cùng giản dị  Sao mãi giờ con mới nhận ra.

5.Người lái đò

Một đời người – một dòng sông… Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ, “Muốn qua sông phải lụy đò” Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa … 

Tháng năm dầu dãi nắng mưa, Con đò trí thức thầy đưa bao người. Qua sông gửi lại nụ cười Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

6.Thầy Cô Thầy chính là những vì sao thắp sáng Là đèn đường soi rạng lối em đi Còn Cô là người mẹ hiền phú quí Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô Học trò bao nét điểm tô Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

Trời thu nắng đẹp tưng bừng Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh Tung tăng biểu lộ ân tình Bao ngày mệt nhọc Thầy – Cô dỗ dành

Bây giờ vài phút mỏng manh Chúng em họp lại, kính Cô, kính Thầy Ngày vui nhà giáo sum vầy Mong thầy – cô khỏe, trồng người tiếp sau

7.Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề có một lời ru Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày Trong em hạt chữ xếp dày Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường Xin lời ru được dẫn đường em đi (Con đường thầy ngỡ đôi khi Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em Thì dù phấn trắng bảng đen Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

8.Trời Sao…

Bầu trời ngàn sao lấp lánh Lung linh ước vọng học trò Mái trường long lanh mắt sáng Ngời ngời ước vọng thầy cô…

Trường ơi, là dòng sông mát Giọt trong kiến thức loài người Cho em tắm trong sự thật Lớn dần nhân nghĩa – tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy Tuổi thơ gởi mãi nơi này Bảng đen nở dòng chữ trắng Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh Búp hoa còn giấu trong cành Tuổi thơ cần nhiều cá tính Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng Ôm em siết chặt vào lòng Để đôi mắt em ngấn lệ Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói Bây giờ đời thiếu tiếng ru Tình thương chảy trên trang giấy Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng Niềm tin trong mắt học trò Ngàn sao giữa trời ước vọng Sáng ngời ánh mắt nên thơ.

9.Mãi trong tôi, ngôi trường ấy

Ngày nào còn bỡ ngỡ Loay hoay trước cổng trường Chưa một chút bâng khuâng Với ngôi trường mới ấy

Mấy hàng cây phượng vĩ Mấy gốc lá bàng to Hình như muốn thầm thì

Kia rừng dương vẫy gọi Hoà quyện tiếng chim chuyền Như một khúc giao tình Cùng đón chào bạn mới .

Vậy mà giờ thấm thoát Đã bao niên học rồi Ngôi trường ngày nào ấy Là một phần trong tôi .

Cũng hàng cây phượng vĩ Cũng mấy gốc bàng to Giờ là bạn tri kỷ Ngày nào cùng có nhau

Mỗi khi lá xào xạc Như những nốt nhạc vui Cùng hoà vào điệu hót Của lũ chim trên cành .

Đến khi hoa phượng nở Đỏ rực cả sân trường Cũng là khi ve khóc Cho tình bạn chia ly

Ôi ! Mái trường yêu dấu Ôi ! Thầy cô thân yêu Chắp cho tôi đôi cánh Bay cao trên đường đời .

Thời gian sao nhanh quá Đã bao năm xa trường Nơi phương xa xứ người Nhìn cảnh nhớ trường xưa .

Tôi mong ước một ngày Được về lại trường xưa Tìm lại chút kỷ niệm Của một thời mộng mơ .

Đừng phủ mờ kỷ niệm Đừng phủ lớp rong mờ Để còn mãi trong tôi

10.Bụi Phấn

Nay đã xa rồi yêu dấu ơi Nhớ thầy cô nhớ….đến chơi vơi Trường xưa cánh phượng ngày nao đã Dõi theo ta để nghẹn muôn lời

Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn Viết lên đôi chữ cười vui vẻ Bảng cũng như ta cũng có ” hồn “…!

Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy Phấn chì bụi phủ tóc như mây Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy

Có phải thầy đang nảy hạt mầm ? Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm ! Bụi thời gian cứ bay theo gió Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm

Rơi như lá úa nay lìa cành Trên đường gian khổ hóa mong manh Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã Giảng giải từng câu thiếu niên thành…………

Có biết ngày mai sẽ ra sao Hạt mầm thầy nảy biết là bao Bụi trần phấn toả mau phai thắm Nào biết ngày sau sẽ thế nào !

Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo Trên mái trường xưa nhạt ngói màu Tóc người xưa cũng chen sợi bạc Thầy đó trường đây lệ cứ trào….

Con vẫn yêu sao những điểm 10 Yêu thầy trách phạt học mà chơi Phút giây ngày ấy như sống lại Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời

Làm sao để trở lại ngày xưa Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa Nào ai không nhớ mình ” hưởng ” phạt Quên những trận đòn đã từng chưa?

Ngày nay con vẫn giữ ân tình Xưa còn non trẻ đã miệt khinh Thầy – Cô nâng sách tay dìu dắt Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình

Khi con cất bước xa mái trường Tuổi người đã đủ để vấn vương Còn lưu luyến Bạn – Thầy – Cô mãi Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương

11. Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương Những ngày vui của 1 thuở đến trường Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng. Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm Cô dạy con từng nét chữ vần thơ Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời Và duyên dáng của một người con gái. Tâm hồn con,một nỗi buồn dài Cô ôm ấp , xoa đầu khi con khóc Vầng trán cô những vần nhăn se sắt Âu yếm nhìn chúng con Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ” Và chúng con là những con cừu bé nhỏ Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la. Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ Một tình thương bao la và vô tận Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con.

12. Lời chúc cô thầy

Ngày xửa, ngày xưa…… Tự lúc ấy, tôi đã chào đời. Tiếng trống trường vang dội trong tôi. Khi chập chững mẹ đã dắt tôi đến đó. Buổi ban đầu tôi bỡ ngỡ âu lo. Nhìn thấy cô, tôi hốt hoảng la to. Cô nhìn tôi , tôi nhìn cô như hai người xa lạ. Cô bước tới, đón tôi vào lớp học. Lúc ấy tôi òa khóc…giờ không quên. Cô nâng tôi , nhè nhẹ xoa vào đầu. Giọng cô thánh thót như lời ca của mẹ. Bàn tay cô, dịu mát và êm ái. Mái tóc cô ngày ấy đen óng ả. Khi nhìn lại , cô đã đưa tôi vào lớp học. Ngày đầu tiên , cô hát cho chúng tôi nghe. Giọng cô hát như lời mẹ ru con. Rồi dần dần , chúng tôi yêu quý cô. Lớp học ấy trở thành ngôi nhà mới Một mẹ hiền và hàng chục đứa con thơ ngây Cô mến yêu , giờ đây con khôn lớn. Nhớ về cô, con như muốn òa khóc loa to. Chắc giờ đây, tóc cô đa bạc màu. Giọng của cô, chắc yếu hơn rồi nhỉ ‘. Bàn tay cô , vết nhăn nhiều lắm không ạ ‘. Con không quên , ấm ốp ngày tựa trường. ƠN cô nặng nghĩa trong lòng con. Cô ạ ‘. 19 ngày 20/11 rồi cô nhỉ Qua cuộc thi , con gửi lời tốt đẹp nhất đến cô. Chúc mẹ hiền ngày 20 tháng11 vui khoẻ hạnh phúc.

13. Lời Cảm Tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả Để một lần nhớ lại mái trường xưa Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa Áp dụng – chắc nhơ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi Bài học đời đã học đc những gì Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ Để cây đời có tán lá xum xuê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô

14. Mười bảy và thầy

Mười bảy năm tới trường, Mười bảy năm vất vả Thầy dạy dỗ chúng con. Từ lúc còn chập chững, Chưa biết đọc,biết viết Nói năng còn chưa vững Rồi nghịch phá lung tung. Gieo bao nhiêu rắc rối Rồi giả vờ không biết, Làm thầy phải lo âu.

Mười bảy năm tới trường, Mười bảy năm thầy dạy Bao lẽ phải điều hay. Dạy từ cách đi đứng, Đến cách học nói năng. Dạy chúng con tri thức, Dạy lẽ phải tình thương. Thầy dạy biết bao điều, Giản dị mà ý nghĩa, Cho mỗi đứa chúng con.

Và rồi hôm nay đây, Mười bảy năm khôn lớn Mười bảy năm con hiểu Tình thương và tấm lòng Mà thầy luôn dành tặng Cho mỗi đứa chúng con. Mười bảy năm tóc thầy Bạc thêm mười bảy sợi Già thêm mười bảy lần Vì đàn con nghịch ngợm

Mười bảy năm con biết Mười bảy ngày nhà giáo Mười bảy những lời chúc Con xin dành tặng thầy Với mười bảy ý nghĩa Rằng:mười bảy năm rồi Con sẽ không quên được Mười bảy lớp kiến thức Con học được từ thầy Một kho tàng tri thức Và tấm lòng nhân ái… Thầy đã dạy chúng con !

15. CÔ ƠI Rời mái trường thân yêu Bao năm rồi cô nhỉ ? Trong em luôn đọng lại Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu Bước chân em rộn rã… Cô không lời từ giã Xa trường tự lúc nào

Em ngỡ như chiêm bao Cô về đâu, chẳng biết? Vẫn vang lời tha thiết Từ giọng cô dịu hiền

Thời gian bước triền miên Cô chưa lần quay lại Chúng em nhớ cô mãi Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về… Nay chúng em khôn lớn Ngày rời trường gần đến Bao giờ gặp lại cô ?!

Gặp lại Thầy

Con dừng lại phía hàng cây Bồi hồi khi gặp dáng thầy hôm nao Trường xưa vẫn nét ngày nào Và đây vẫn dáng thấy cao cao gầy Vẫn bao la một vòng tay Đón con như thể chưa ngày cách xa Kiềm lòng để lệ khỏi nhoà Giọng thầy trầm ấm “thật thà phải con?” Cái tên thấy gọi riêng con Đến giờ con thấy vẫn còn mới nguyên Ước mong con mãi không quên “thật lòng vững trí đừng phiền nghe con” Lợi danh – danh lợi sẽ mòn Những điều thấy dạy còn hoài khắc tâm Nhớ tóc thấy điểm hoa râm Cùng lời chỉ dạy âm thầm con mang

Ai quên đi chuyến đò ngang Quên sao người lái thuyền sang bến đời

16. RỂ THẦY!

Một đám con trai nghịch ngợm Đứa gọi bố, đứa gọi thầy “Cho con về làm… Rể” Thầy cười hiền – nhẹ khói thuốc bay

Trách thầy sớm “Kế hoạch hóa” Mà em con đến là xinh Chẳng lẽ thầy ừ một đứa Để lũ còn lại… “thất tình”?

Ấm áp mắt cười, thầy dặn:

“Cần lo nhiều đến tương lai Các trò học hành cho giỏi Đứa nào cũng là con thầy Lớp 12 cả rồi đấy Thầy mong các trò gắng lên Rồi trò nào muốn làm RỂ Để thầy…sinh thêm mấy EM”.

Những Bài Thơ Về Thầy Cô, Bè Bạn Dưới Mái Trường Thân Yêu / 2023

“Những bài thơ về thầy cô, bè bạn dưới mái trường thân yêu” tập hợp các bài thơ của tác giả Hồng Phương và một số tác giả khác về tuổi học trò đầy kỷ niệm. Thơ Hồng Phương có những nét riêng: mượt mà và sâu lắng. Ông làm thơ để ghi lại những chặng đường ông đi qua, những con người ông đã gặp. Qua thơ ông, những miền quê, đường phố, mái trường… và những con người thuộc đủ mọi tầng lớp đã được khắc họa rõ nét, phản ảnh chân thực cuộc sống. Mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11

Dù qua bao năm tháng Em vẫn là trò ngoan Vẫn nhớ cô dạy văn Vẫn nhớ ngày đi học.Hà Nội, 11-2011

Khiêm tốn mấy vẫn muôn lời ca ngợi Ngày dành riêng giản dị nhớ ơn ThầyHà Nội, 20-11-2011

Kính tặng Trường THPT Hồng Quang Hải Dương, 4-2012

Bạn đã đến nước Nga, Rừng Bạch dương tuyết trắng Bohemian đầy nắng Sứ pha lê diệu kỳ Hay Paris hoa lệ Tháp soi dòng sông Sen Bạn đã đến Berlin Bên bức tường lịch sử Tượng Nữ thần Tự do Sứ cờ hoa rực rỡ Trung Hoa gần gũi đó Đến thực mà như mơ Vì ta mãi bất ngờ Với Trường Thành một dải

Thân tặng cô giáo N.T.A.T

Thân tặng các bạn khóa VI Trường THPT Hồng Quang, Hải Dương

Hải Dương, 3-2012 Hải Dương, 01-2011 Thân tặng trường Mầm non Họa Mi

Con yêu biết bao nhiêu Đường hàng ngày đi học.

Hà Nội, 9-2010

Trường con có mấy tranh tường Khi con đến trường là thấy thích ngay:

Họa mi cùng với mây bay, Gấu con đang tập trèo cây nô đùa, Thỏ cùng thi chạy với rùa Đố xem ai được, ai thua keo này, Bạn thì cô giáo dắt tay Bạn thì cưỡi cá lượn bay giữa trời, Cả tranh cổ tích đấy thôi Chuyện nàng Bạch Tuyết dạo chơi trong rừng Quây quần bên bảy chú lùn…

Xem tranh vui mắt càng thêm yêu trường.

Bao nhiêu hình vẽ Cháu ngắm thật vui: Cá Heo tươi cười Kéo đàn “miễn dịch” Mũ cử đội lệch Trông lại càng duyên, Mấy cô Ốc tiên, Mấy cây Dong biển, Mấy chú Sao hồng Như từ biển Đông Về vui cùng bé;

Cá Heo tài tử Ngả mũ phớt cao Gửi cháu lời chào Của nhà Dumex; Thước đo thẳng tắp, Chữ cái nghiêng nghiêng Trên nền biển xanh Bềnh bồng hoa Sứa; Hàng dọc là số Đủ cả mười màu: Đen, đỏ, vàng, nâu, Da cam, mận chín, Lục, lam, chàm, tím Cho dễ học bài…

Cháu sẽ thành tài Từ bàn ghế nhỏ.

Cây thông Noel Cùng cô và bé Đón mừng Giáng Sinh

Cây thông Noel Nhấp nháy, nhấp nháy Ánh đèn lung linh

Cây thông Noel Có bao nhiêu quả Trên cành rung rinh

Cây thông Noel Kết cùng dải bạc Như tuyết trắng tinh

Cây thông Noel Điểm bao hoa trắng Cho mình thêm xinh

Cây thông Noel Có sao lấp lánh Đậu trên nhiều cành

Mừng Ngày Giáng Sinh Bé đứng quay quần Quanh cây Noel Mơ đàn Tuần Lộc Cùng Già Noel Từ sứ tuyết trắng Tặng quà cho em

Chiều nào cũng vậy Cháu đòi ra xem Mấy chiếc xe ben, Mấy anh máy xúc, Mấy cần cẩu cao Tay dài như sào, Dây quăng đưa võng, Hàm gầu ngoạn chặt, Vung đá, vung cát Từ xà lan lên Đổ thành núi con.

Hỏi: “Sao tài thế?” Mấy chú tài xế Ngồi ghế cao cao Trông oai làm sao, Tay làm như múa. Gầu ngoan ngoãn quá Xúc xa, xúc gần Màu sáng cát vàng, Màu sẫm cát đen, Lổn nhổn đá con… Gầu đều xúc tất.

Thân tặng trường Mầm non Nguyễn Công Trứ

Em viết những dòng này

Bởi ngày mai là ngày cuối cùng của năm học

Khi hè đến trong tiếng ve ngân rạo rực

Bởi ngày mai…

Ngày cuối cùng em được gặp thầy…

Em viết những dòng này. Bởi ngày mai là ngày cuối cùng của năm học…

Thời gian trôi thật nhanh

Em biết!

Chẳng thể nào níu giữ một phút giây…

Chẳng thể nào trong tâm trí của thầy…

Chẳng thể nào thầy biết…

Ngày mai…

Chỉ ngày mai là hết

Không gặp thầy không còn những thương yêu

Ánh mắt ấy không bao giờ gặp lại

Nụ cười kia chẳng thấy ở trên môi

Ngày cuối cùng em được gặp thầy…

Ngày mai…

Phải làm bài kiểm tra

Em biết là sẽ khó

Thầy sẽ nhìn thấy em nhăn nhó

Bằng ánh mắt vô tình, ánh mắt của xa xăm…

Toán là phép tính thấp cao, Văn như những cánh hoa đào mùa Xuân. Chính xác là thứ Toán cần, Văn là rung động rộn ràng con tim.

Văn là hạnh phúc nhân sinh Văn là khúc hát tâm tình trao nhau Văn cho mơ ước thêm giàu Nụ cười thêm đẹp, lời chào thêm duyên.

Hồng Phương

Bạn đã đến nước Nga, Rừng Bạch dương tuyết trắng Bohemian đầy nắng Sứ pha lê diệu kỳ Hay Paris hoa lệ Tháp soi dòng sông Sen Bạn đã đến Berlin Bên bức tường lịch sử Tượng Nữ thần Tự do Sứ cờ hoa rực rỡ Trung Hoa gần gũi đó Đến thực mà như mơ Vì ta mãi bất ngờ Với Trường Thành một dải

Bạn là người ở lại Gắn bó cùng quê hương Nơi tuổi thơ yêu thương Vươn lên cùng năm tháng

Xốn xang ta tự hỏi Bạn về phương trời xa Sẽ nhớ mãi bài ca Đắm say nơi tình bạn Cùng nhau ta ước hẹn Một ngày mai, ngày mai…

Hồng Phương

Trên chuyến đi lên vùng biên giới, Tôi đã gặp bao em nhỏ trên đường, Những em trai, em gái người Mông, Chỉ chân đất và đầu không nón, mũ, Có lẽ đã quen từ khi còn rất nhỏ.

Ở nơi non cao, núi đá, đường đèo Các em đi tiếng rộn rã cùng theo Chân nhanh bước, mồ hôi nhễ nhạiTrường em học nơi nào trong núi? Hay nương nào em đến tra ngô?

Hà Giang, 5-2011 Hồng Phương

Tình bạn thường có những mốc son, Là vào lúc chẵn tròn năm tháng. Thời gian trôi, mốc son còn vương vấn, Để lại trong ta những kỷ niệm không quên.

Bạn mến thân ơi! cuộc đời là vậy Hãy khắc sâu những giây phút hôm nay 50 năm rồi ta còn hẹn ngày mai Bởi tình bạn luôn luôn là bất tận.

Hồng Phương

Ai cũng nhớ về thời đi học Vì đó là khoảng thời gian đẹp nhất. Ai cũng nhớ một mái trường thân thiết Để lại trong ta những kỷ niệm không quên, Nơi cho ta cả kiến thức, niềm tin, Nuôi mơ ước như chắp cho đôi cánh.

Nhớ ơn thầy cô, nhớ tình bè bạn, Nhớ tiết giảng bài, nhớ phút ra chơi, Nhớ những giờ vui tập ngoài trời, Cùng chạy nhảy dưới bóng đa mát rượi, Nhớ hương hoàng lan mùa ra hoa mới, Nhớ buổi bình thơ dã ngoại ven sông…

Và giờ đây ngôi trường mới khang trang, Lấp lánh trên sông bên hàng phượng vĩ Cây học trò luôn mang lời thủ thỉ Báo hiệu hè về lưu luyến chia tay.

Hồng Phương

Bao em nay đã trưởng thành Vẫn luôn ghi nhớ những năm học trò Nhớ trường lớp, nhớ thầy cô Ơn người chắp cánh ước mơ đầu đời.

Hồng Phương

Từ mọi nơi về đây là trở lại Nơi có bao kỉ niệm tuổi học trò Nét thân quen xưa vẫn mãi ngây thơ Dù mái tóc đã pha sương, điểm bạc

Có sao đâu vì một khi đã hẹn Thì nơi nào cũng thấp thỏm mong chờ, Cũng rộn ràng nhớ tình bạn tuổi thơ, Được hạnh phúc bên nhau thỏa nguyện.

Hồng Phương

Dạy học là nghề cao quí nhất Bởi thầy cô là nghệ sĩ của tâm hồn Giáo dục là ngành vinh quang nhất Bởi con người là tinh túy của trần gian

Bao niềm vui hạnh phúc dâng tràn Bao khát vọng hiến dâng cuộc sống Bao mơ ước vươn xa nơi biển rộng Đều do người dẫn bước đầu đời

Khiêm tốn mấy vẫn muôn lời ca ngợi Ngày dành riêng giản dị nhớ ơn Thầy

Hồng Phương

Tôi đã trải hơn hai mươi năm trên cõi đời

Và tôi biết dòng đời luôn cuộn sóng

Học sinh là những trang giấy trắng

Các em có biết cuộc đời là gì đâu!

Đứng trước các em, tôi biết phải làm sao đây ?

Xây dựng cho các em những ước mơ

Hay mang đến cho các em sự thật cuộc đời?

Để các em biết rằng: Ngày hôm qua không giống ngày hôm nay

…và ngày mai cũng sẽ khác nữa!

Để các em biết rằng: Khi ta sinh ra ta khóc mọi người cười

…khi ta chết đi, ta cười mọi người khóc!

Thiên đường chỉ có trong ánh mắt của trẻ thơ và những cậu chuyện cổ tích của các cụ già

Con người được nuôi dưỡng bởi ước mơ nhưng lớn lên từ những bi kịch

Đứng trước các em, những trang giấy trắng…

Tôi biết viết gì cho ngày mai ?

Cô như làn gió mát Thổi vào những ước mơ Mà đến tận bây giờ Vẫn theo em tiếp bước

Hà Nội, 11-2011 Hồng Phương

Ta trở về cuộc sống thường ngày

Những gương mặt thân quen, khoảng sân trường đầy nắng

Với sách vở, với ngổn ngang bài soạn

Tiếng chim hót bình dị đón nắng dưới vòm cây

Trời Hà Nội có trong xanh lơ lửng những đám mây?

Gấp trang sách, gấp ước mơ, gấp bầu trời kỉ niệm

Bước lặng lẽ trên con đường đã chọn

Đẩy Hà Nội về một thế giới xa xăm…

Hà Nội vẫn như xưa, ồn ào, nhộn nhịp

Không khí thị thành vội vã, đua chen

Không vì vắng ta mà bớt đi âm điệu

Cũng không vì vắng ta mà nhịp sống chậm hơn

Trở lại Hà Nội đi tìm sự thân quen

Ngồi trong quán ăn ngắm phố phường rực rỡ

Một chiều Hồ Tây bình yên lộng gió

Bên người bạn đồng hành chung một li kem

Tìm lại con đường tình yêu, hàng lộc vừng đã lớn

Những gương mặt lướt qua, đâu bè bạn năm xưa?

Thăm xóm trọ cũ, cũng đã nhiều đổi khác

Mới ngày nào… Giờ đã quá xa xăm…

Hà Nội vẫn như xưa hay Hà Nội của hôm nay?

Lòng ta còn như xưa hay cũng đổi thay theo năm tháng?

Ta đến Hà Nội là đi hay trở lại?

Ta trở về cuộc sống thường ngày…

hay chỉ giản đơn…

bước tiếp …

cuộc hành trình?

Bình Yên

Tuổi học trò là một phần của tuổi thơ và nơi đây có những ký ức không bao giờ quên.

Ký ức về những ngày đầu đến trường, nhìn gì cũng bỡ ngỡ, lep lép sau lưng cha mẹ, nhìn bạn bè ai cũng lạ, thấy chơi vơi…

Những tiết học mà ta chả hiểu mô tê gì, chỉ lo lắng sao để thầy cô đừng gọi trong giờ kiểm tra đầu tiết dạy. Kẻo lại lĩnh cọc trâu.

Nhưng rồi, sau những buổi đầu đầy tâm trạng đó, ta dần dần cảm thấy yêu quý nơi này. Tình bạn giữa những con người xa lạ dần nảy nở và ở đâu đó, thấp thoáng một tâm trạng yêu đương. Những buổi học cũng nhẹ nhàng hơn khi ta đã quen được nhịp điệu của chương trình học.

Ngày ngày ta mong đến lớp để gặp bạn bè và người ấy, lúc đó ta cảm thấy cuộc đời thật ý nghĩa.

Nhưng cuộc đời là vậy, hợp rồi ly, ly lại hợp. Nhiều đêm ta mơ thấy ác mộng, ta bật khóc vì thời gian trôi quá nhanh. Những người bạn thân như anh em, ngôi trường như mái nhà thứ hai,… đã phải xa nhau rồi…

Thôi đành gửi lại những vần thơ như một lưu bút của tuổi học trò!