Top 19 # Viết Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Bạn Đến Chơi Nhà / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 12/2022 # Top Trend | Anhngucongdong.com

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Thơ Bạn Đến Chơi Nhà / 2023

Bài làm:

“Tình bạn” luôn là một chủ để lớn của thơ ca, bạn trong chiến đấu có “Đòng chí” của Chính Hữu, bạn giao hữu trong thơ của Tản Đà,… Và cũng không thể bỏ qua tình bạn trong bài thơ “Bạn đến chơi nhà” của Nguyễn Khuyến, tình bạn ở đây là tình cảm trân thành, đáng quý đến mức tri kỷ, tri âm không màn đến vật chất, của cải.

Nguyễn Khuyến vừa là nhà thơ trào phúng vừa là nhà thơ trữ tình mang đạm tư tưởng Lão Trang và triết lý Đông Phương, ông là người có học vấn và được làm quan nhưng giữa thời nước mất nhà tan, các cuộc đấu tranh bị dập tắt. Ông yêu nước như không thể chống lại, bất mãn nên đành cáo quan về quê ở ẩn. Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” được ông viết nhân dịp có bạn cũ đến chơi khi đã cáo quan về ở ẩn.

“Đã bấy lâu nay bác tới nhà. Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu nước cả, khôn chai cá, Vườn rộng rào thưa, khó đủổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây ta với ta.”

Câu thơ mở đầu tác giả viết nên thời điểm khách đến chơi nhà mình:

“Đã bấy lâu nay bác tới nhà”

Ý muốn nói trong thời gian tác giả về ở ẩn số người đến chơi nhà tác giả không nhiều và ít tới chỉ có một số người thân thuộc xưa kia chốn quan trường đến đàm đạo, tâm sự về việc đời.

“Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu nước cả, khôn chai cá, Vườn rộng rào thưa, khó đủổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có,”

Tác giả miêu tả ở nhà có một mình giữa vườn nhà nhiều cây cối đang độ đơm hoa, kết trái. Mặc dù có bạn đến chơi nhà nhưng đúng lúc hôm nay nhà tác giả trẻ nhỏ đi vắng hết không có ai đi chợ làm cơm canh được, hơn nữa chợ lại ở rất xa tác giả không thể bỏ bạn ở nhà mà ra chợ được.

Câu thơ tiếp theo là khung cảnh vườn cây, ao cá nhà tác giả, ao thì rất sâu, mà cá thì “khôn” không chịu chui vào chai “ao sâu nước cả, khôn chai cá” là cách nói đảo ngữ của tác giả. Ngoài ra vườn nhà tác giả rất “rộng” mà rào thì lại thưa vì vậy dù có nuôi gà nhưng không thể bắt được làm thịt mời bạn “vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà”.

Tiếp đến là cây cối, rau trong vườn nhà tác giả đều đang ở độ phát triển, sinh sôi chưa thể thu hoạch được cho nên cũng không thể hái vào cho bạn:

“Cải chửa ra cây, cà mới nụ, Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.”

“Cải” nhà tác giả mới đang ở mức hạt chưa nảy lên được thành cây, “cà” cũng chỉ mới có nụ chưa kết trái, “bầu” vẫn còn nhỏ “vừa rụn rốn”, “mướp” thì đang thì có hoa,… Tất cả đều đang ở lúc phát triển mà không thể thu hoạch được gì cả lúc này, tác giả vẽ ra một khu vườn với đầy đủ những loại cây trái, rau phụ vụ cuộc sống khi về ở ẩn của tác giả nhưng hôm nay nhân dịp bạn đến chơi lại chưa thể thu hoạch được thứ gì tiếp đãi bạn.

Hai câu thơ cuối tác giả viết:

“Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây ta với ta.”

Là thể hiện cái thiếu thốn còn lại trong gia cảnh nhà tác giả đó là “trầu”, người xưa thường có tục ăn trầu và khi khách vào nhà dù không có thứ gì nhưng miếng trầu là sẽ có, nhưng đây nhà tác giả cũng không có. Câu thơ tuy hài hước, hóm hỉnh nhưng không thể làm khuất nấp đi sự nghèo đói, khó khăn trong chính cuộc sống khi cáo quan về ở ẩn của tác giả. Câu thơ cuối là cái kết cho tất cả những câu thơ trên “Bạn đến chơi nhà” tuy nhiều thứ thực đấy nhưng đang độ sinh sôi chưa thu hoạch được nên không thể làm cơm tiếp đãi nên chỉ còn “ta với ta” ngồi lại với nhau. Ngồi dãi bày tâm sự về chuyện cuộc đời về cuộc sống tránh xa chốn phồn hoa đô hội, xô bồ về làm bạn với tự nhiên. “Ta với ta” ở đây là tác giả và người bạn của mình tuy hai người nhưng nay hòa chung vào làm một, làm tri kỷ, thấu hiểu nhau,… không còn là khoảng cách xa lạ nữa tác giả coi bạn là mình, mình cũng là bạn.

Bằng giọng điệu hóm hỉnh, câu thơ tự nhiên bài thơ “Bạn đến chơi nhà” của Nguyễn Khuyến là tình bạn giữa nhân vật “bác” và tác giả, tình bạn gắn bó với nhau không màn tính chuyện vật chất hòa với nhau thành một “ta với ta”. Nhưng cái vui của thơ ca không thể che giấu đi hoàn cảnh nghèo khó khi sống dựa vào tự nhiên khi về ở ẩn của chính tác giả.

Hằng

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Bạn Đến Chơi Nhà / 2023

Phát biểu cảm nghĩ về bài Bạn Đến Chơi Nhà của Nguyễn Khuyến

Bài làm

Chủ đề viết về tình bạn là một đề tài luôn luôn khơi những nguồn cảm hứng cho các bậc thi nhân xưa. Và một trong những bài thơ hay và đặc sắc viết về tình bạn không thể bỏ sót bài thơ “Bạn đến chơi nhà” của tác giả Nguyễn Khuyến. Qua bài thơ “Bạn đến chơi nhà” người đọc cũng dễ dàng có thể cảm nhận thấy được tình bạn thật chân thành biết bao nhiêu.

Đã bấy lâu nay, bác tới nhà

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Ao sâu nước cả, khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Đầu trò tiếp khách, trầu không có

Bác đến chơi đày, ta với ta.

Từ xưa cho đến nay thì bạn hiền khi gặp lại nhau thì ai mà chẳng vui cơ chứ. Và ở đây cũng vậy, tác giả Nguyễn Khuyến cũng vui mừng xiết bao khi lâu ngày gặp lại bạn cũ. Đầu tiên chính là lời chào tự nhiên thân mật bỗng biến thành câu thơ:

Đã bấy lâu nay, bác tới nhà

Người đọc có thể nhận thấy được cách xưng hô bác, tôi luôn luôn tự nhiên gần gũi trong chính niềm vui mừng khi được bạn hiền đến tận nhà thăm. Chắc chắn phải thân thiết lắm mới đến nhà, có lẽ chỉ bằng một câu thơ – hay đây cũng chính là một lời chào thế hiện được hết niềm vui đón bạn của tác giả như thế nào. Thế rồi cũng chính sau lời chào đón bạn, câu thơ chuyển giọng lúng túng hơn khi tiếp bạn đến chơi bằng cây thơ:

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Nguyễn Khuyến cũng đã sử dụng cách nói hóm hỉnh cho thấy trong tình huống ấy tất yếu phải tiếp bạn và tiếp bạn theo đúng kiểu nhà có gì thì dùng nấy, cây nhà lá vườn chứ không câu lệ. Bạn đọc cũng sẽ cảm nhận được thấy rằng Nguyễn Khuyến lúc này đây cũng đã cường điệu hoá hoàn cảnh khó khăn thiêu thôn của mình đến nỗi chẳng có cái gì để tiếp bạn:

Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa

Ao sâu nước cả, khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Độc giả chúng ta cũng đã hiểu vì sao sau lời chào hỏi bạn, tác giả nhắc đến hình ảnh cái chợ. Chợ cũng chính là thể hiện sự đầy đủ các món ngon để tiếp bạn. Thế nhưng vì chợ thì xa mà người nhà thì đi vắng cả cho nên không thể nào đi mua được. Xây dựng lên một không gian nghệ thuật này chúng ta thấy được rằng ở đây cũng chỉ có tác giả và bạn mình có 2 người thôi nhưng đã sáng tạo được tình huống vô cùng hấp dẫn, có chút gây cười.

Đầu trò tiếp khách, trầu không có

Bạn đến chơi mà ngay cả miếng trầu cũng không có, thật là nghèo biết bao nhiêu, người xưa luôn nói miếng trầu là đầu câu chuyện cá, gà, bầu, mướp… Với những nguyên do này mà đọc giả thất chẳng có gì tiếp bạn hiền cả. Nhưng lạ thay cũng chính cái không có đó tác giả muốn nói lên một cái có thiêng liêng cao quý – tình bạn chân thành thắm thiết. Thế rồi Nguyễn Khuyến cũng thật tài tình biết bao nhiêu khi đã chốt lại được một câu như gửi gắm được cả ý cả tình trong đó nữa. Khi bạn thân đến chơi nhà, tiếp bạn chẳng cần phải có mâm cao cũng chẳng cần phải có cỗ đầy gì thế nhưng chỉ cần có “bác” có “ta” là đã đủ rồi.

Bác đến chơi đây, ta với ta

Bạn đọc dễ dàng có thể nhận thấy được trong lần thứ hai chữ bác lại xuất hiện trong bài thơ thể hiện sự trìu mến kính trọng. Người bạn “Bác” cũng đã không quản tuổi già sức yếu, đường xá xa xôi để đến thăm hỏi thì còn gì quý bằng cơ chứ. Thực sự rằng thì chỉ có tình bạn là trên hết, không một thứ vật chất nào có thể thay thế được tình bạn tri âm tri kỷ này. Đến đây mọi thứ vật chất đều không có thế nhưng lại có được tình bằng hữu thâm giao, tình bằng hữu keo sơn. Thêm với đó Nguyễn Khuyến cũng dùng chữ “ta” – là đại từ nhân xưng có trong bài thơ này là “bác” là “tôi” và đặc biệt nhất chính là hai chúng ta, không có gì ngăn cách nữa. Và đã là bạn thì họ đều có những suy nghĩ, tình cảm, lý tưởng sống của họ hoàn toàn giống nhau. Đã là bạn thân thì họ luôn luôn coi thường vật chất, trọng tình cảm, họ thăm nhau đến với nhau là dựa trên tình cảm, đồng thời cũng chính là một niềm gắn bó keo sơn thắm thiết. Thông qua đây chúng ta có thể cảm nhận được tình bạn của họ là thứ quý nhất không có gì sánh được.

Thi phẩm “Bạn đến chơi nhà” cũng được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật, niêm, luật bằng trắc và lại còn đăng đối chặt chẽ, hợp lý. Thêm với đó chính là ngôn ngữ thuần nôm nghe thanh thoát nhẹ nhàng tự nhiên. Thông qua thi phẩm đặc sắc này ta cũng sẽ có được những cảm giác như Nguyễn Khuyến xuất khẩu thành thơ vô cùng độc đáo và thể hiện được một thứ tình cảm chân thành.

Tuệ Tuệ

Cảm Nghĩ Của Em Về Bài Thơ Bạn Đến Chơi Nhà / 2023

Cảm nghĩ của em về bài thơ Bạn đến chơi nhà

Cảm nghĩ của em về bài thơ Bạn đến chơi nhà

Bài Làm

Nguyễn Khuyến là một nhà thơ lớn của nước ta. Ông có những đóng góp không nhỏ vào nền thơ ca trung đại Việt Nam. Ông sáng tác nhiều bài thơ về làng quê dân dã nên được mệnh danh là nhà thơ của làng cảnh Việt Nam. “Bạn đến chơi nhà” là một bài thơ xuất sắc của Nguyễn Khuyến, được sáng tác trong thời gian ông về quê ở ẩn. Bài thơ thể hiện những cảm xúc và hoàn cảnh thiếu thốn của nhà thơ khi bạn đến chơi nhà, qua đó khẳng định quan niệm sâu sắc của nhà thơ về giá trị của tình bạn thật sự.

Bài thơ Bạn đến chơi nhà được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú đường luật. Mở đầu bài thơ, tác giả đã nói lên tâm trạng vui tươi, phẩn khởi khi đã lâu mới gặp lại người bạn của mình:

“Đã bấy lâu nay bác tới nhà”

Với cách gọi thân mật người bạn là “bác”, câu thơ vang lên gần gũi, thân thương như một lời chào hỏi thân tình. Cụm từ “đã bấy lâu nay” thông báo cho người đọc hiểu được rằng, lâu lắm rồi hai người bạn mới có dịp gặp gỡ. Nó là một cuộc gặp gỡ đầy vui vẻ như được mong chờ từ lâu của những người bạn tri âm, tri kỷ. Câu thơ như một lời chào hỏi thân mật, và đằng sau lời chào ấy, người đọc cảm nhận được một sự mừng vui, hân hoan xen lẫn niềm xúc động khó tả của nhà thơ.

Ngạc nhiên và bất ngờ khi người bạn cũ lâu năm tới chơi, do vậy chưa kịp chuẩn bị để thiết đãi bạn hiền, nhà thơ lần lượt giãi bày:

“Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa”

Đối với tình bạn thâm giao lâu năm, mỗi khi có người bạn tới chơi, hẳn ai cũng vui mừng muốn đi chợ làm một mâm cơm thịnh soạn để thiết đãi bạn hiền. Nhà thơ Nguyễn Khuyến cũng vậy, ông tỏ ý muốn đãi người bạn hiền một bữa ngon nhưng hoàn cảnh “trẻ” thì “đi vắng” mà “chợ” lại xa. Điệp từ “thời” được điệp lại hai lần trong câu thơ thể hiện thành ý của nhà thơ nhưng tiếc thay hoàn cảnh không cho phép.

Không có rượu thịt ngon ngoài chợ tiếp bạn, nhà thơ quay về với cây nhà lá vườn:

“Ao sâu nước cả khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà.”

Nhà thơ tiếp tục giãi bày mong muốn chiêu đãi bạn cá dưới ao, gà nhà nuôi để thể hiện sự nhiệt tình, nồng hậu với người tri kỷ. Nhưng “ao sâu nước cả”, “vườn rộng rào thưa” nên khó lòng “chài cá” “đuổi gà”.

Không bắt được cá cũng không bắt được gà, Nguyễn Khuyến quay ra nhìn mảnh vườn để tìm một bữa rau dưa, cà muối đạm bạc:

Cải chửa ra cây cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn mướp đương hoa”

Không chỉ có ao cá, nuôi gà, nhà thơ còn có một mảnh vườn nho nhỏ có “cải”, có “bầu” và “mướp”. Nhưng dù có lại vẫn chưa đến kỳ thu hoạch. Bởi “cải” thì chưa ra cây, “cà mới nụ”, bầu mới rụng rốn còn mướp thì mới chỉ toàn hoa chứ chưa ra quả.

Thôi thì không rượu thịt, không gà cá, không rau dưa, những người bạn hiền có thể ngồi nhâm nhi chén trà cùng ăn một miếng trầu. Nhưng:

“Đầu trò tiếp khách trầu không có”

Xưa nay, người xưa vốn quan niệm “miếng trầu là đầu câu chuyện”. Vì thế, mỗi khi cóc khách tới nhà, việc đầu tiên là mời nước mời trầu. Nhưng trong hoàn cảnh của Nguyễn Khuyến, ông giãi bày một cách chân tình rằng “trầu không có”.

Liên tiếp trong sáu câu thơ, nhà thơ đã sử dụng rất thành công thủ pháp liệt kê và nghệ thuật đối. Thủ pháp liệt kê thể hiện ở chỗ nhà thơ đã lần lượt liệt kê ra những vật nuôi, cây trái trong nhà như “ao cá”, “gà”, “cải”, “cà”, “bầu”, “mướp”. Bằng cách liệt kê này, câu thơ cho thấy được sự nhiệt tình, nồng hậu của chủ nhà đối với người bạn tâm giao. Qua đó, người đọc cũng nhận thấy được một lối sống thanh cao, dân dã, bình dị của một vị quan sau khi đã về quê ở ẩn. Đó là cuộc sống rất đơn giản nhưng yên bình giống bao vị hiền triết thời xưa. Nghệ thuật đối không chỉ thể hiện ở luật đối bằng chắc nghiêm ngặt, mà còn đối giữa cái có và cái không trong hoàn cảnh của nhà thơ: có gà, có cá nhưng không bắt được; có cải có cà, bầu, mướp nhưng lại chưa đến ngày thu hoạch. Nghệ thuật đối cùng cách diễn đạt thân tình trong những câu thơ cho ta hiểu được tấm chân tình của người bạn cũ luôn muốn sẵn lòng mời bạn mọi thứ có thể nhưng hoàn cảnh lại không có. Câu thơ với giọng điệu chân tình nhưng cũng rất vui tươi, hóm hỉnh.

Bài thơ kết thúc với một câu thơ kết thể hiện sự gần gũi thân thiết giữa hai người bạn vượt qua thứ vật chất bình thường:

“Bác đến chơi đây ta với ta”

Tới đây, tình bạn giữa hai người tri kỷ trong bài thơ dường như không có khoảng cách. Không cần mâm cao cỗ đầy, cũng chẳng có chén rượu miếng trầu, chỉ có hai tâm hồn đồng điệu “ta với ta”. Nhà thơ đã sử dụng rất thành công cụm từ “ta với ta” để cho thấy một tình bạn cao đẹp, thân thiết vô cùng. Một câu thơ mà có đến hai từ “ta”. Từ “ta” vừa chỉ “nhà thơ” lại vừa chỉ “người bạn”, tuy hai mà lại là một. Chỉ có tình bạn đẹp đẽ, thân tình và hiểu nhau lắm mới có được sự hòa quện, gắn kết đến thế. Tình bạn thắm thiết ấy không màng vật chất, chỉ cần hiểu nhau là đủ. Đó thực sự là một tình bạn đẹp hiếm có và đáng trân trọng.

“Bạn đến chơi nhà” là một bài thơ đặc sắc của Nguyễn Khuyến viết về tình huống khi người bạn thân tình lâu năm tới chơi trong hoàn cảnh không có gì tiếp đãi. Qua đó, nhà thơ thể hiện quan niệm về một tình bạn đẹp không màng vật chất, chỉ cần tâm hồn giao cảm và hiểu nhau. Với hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi, lời thơ nhẹ nhàng hóm hinh, bài thơ đã đi sâu vào trái tim biết bao thế hệ bạn đọc, khơi gợi trong tâm hồn mỗi người quan niệm về một tình bạn chân thành.

Theo Nguồn: chúng tôi

Phát Biểu Cảm Nghĩ Về Bài Bạn Đến Chơi Nhà Của Nguyễn Khuyến / 2023

Đề bài: Phát biểu cảm nghĩ về bài Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến

“Đã bấy lâu nay bác tới nhà

Trẻ thời đi vắng chợ thời xa

Ao sâu, sóng cả khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Đầu trò tiếp khách, trầu không có

Bác đến chơi đây ta với ta”

Mở đầu là lời tâm tình đậm đà nghĩa tình khi tác giả ướm lời giới thiệu về vị khách đặc biệt của mình. Tức cũng chính là người bạn tâm giao, người bạn tri kỉ của cuộc đời mình.

“Đã bấy lâu nay bác tới nhà”

Đã lâu lắm không gặp nhau để được cùng ngồi lại với nhau mà tâm sự những chuyện buồn vui trong cuộc sống. Điều đó khiến cho nhân vật trữ tình có chút chạnh lòng, nhưng ngày hôm nay đây, bạn đến chơi nhà, niềm vui khôn xiết, những câu chuyện của tuổi già lại được bắt đầu từ đây. Tuy nhiên, hoàn cảnh của buổi gặp gỡ lại có chút gì đó khiến cho đôi bên cảm thấy ngại ngùng.

“Trẻ thời đi vắng chợ thời xa

Ao sâu, sóng cả khôn chài cá

Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà

Cải chửa ra cây, cà mới nụ

Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Đầu trò tiếp khách, trầu không có”

Biện pháp phóng đại được sử dụng một cách triệt để và hài hước. Nhân vật trữ tình trong bài thơ mang trong mình một tâm trạng thật khó xử, gia cảnh của nhân vật trữ tình thật sự có khó khăn. Thật đáng buồn khi ngày vui được đón tiếp bạn đến chơi thì hoàn cảnh gia đình có nhiều thiếu thốn, nhìn khách quan có thể thấy được sự ngại ngùng của nhân vật trữ tình khi hiểu được như vậy là sẽ khoản đãi bạn không được trọn vẹn như mong muốn. Cũng vì sự ngại ngùng mà tác giả cố tình khuếch trương, phóng đại mọi việc một cách hài hước để cho bầu không khí được tự nhiên. Tụi nhỏ đi chơi, chẳng có ai để sai đi mau đồ tiếp khách. Chợ thì lại xa nhà. Bí bách quá, chủ nhà đành đi tìm kiếm những thứ thuộc diện cây nhà lá vườn để tiếp khách, ấy thế mà cũng chẳng có gì, vườn rộng khó bắt gà, rau chưa tới vụ ” cải chửa ra cây”, “cà mới nụ”, rồi “bầu vừa rụng rốn”, rồi thì ” mướp đương hoa”… Thiếu thốn đủ thứ đến nỗi “miếng trầu là đầu câu chuyện” cũng thiếu. Chắc hẳn cũng có chút ngại ngùng nhưng sau tất cả, điều tuyệt vời nhất được thể hiện giải tỏa tất cả những sự cố hi hữu trên:

“Bác đến chơi đây ta với ta”

Đúng vậy, bác với ta, điều gì khiến chúng ta trở thành tri âm tri kỉ của nhau. Tiền bạc vật chất ư, chắc chắn là không. Điều đáng quý nhất của tình bạn này chính là tấm chân tình, sự yêu thương chân thành mà hai người bạn dành cho nhau. Điều quý giá nào cho bằng khi được nhìn thấy nhau, được thấy nhau sống vui sống khỏe, gặp nhau được hàn huyên tâm sự, được giãi bày nỗi lòng, tình đời, đó mới là sự trân quý nhất. Tình bạn giữa tác giả và người bạn của mình đã vượt lên trên những toan tính vật chất từ rất lâu, vậy nên, cớ sao phải ngại ngùng với nhau về hoàn cảnh thực tại của mình bởi người bạn của mình chắc chắn sẽ thấu hiểu cho mình. Điều đó là điều rất chắc chắn.

Bài thơ đã cho người đọc thấy được một cách thấm thía và sâu sắc về một tình bạn đẹp giữa Nguyễn Khuyễn và bạn của mình, tình bạn cao quý vô cùng, thấm thía tình đời và tình người vô cùng.

Minh Tuệ