Xem Nhiều 12/2022 #️ Truyện Cười Về Các Chú Bộ Đội / 2023 # Top 21 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Truyện Cười Về Các Chú Bộ Đội / 2023 # Top 21 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Cười Về Các Chú Bộ Đội / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trung uý tập hợp đơn vị lại và hỏi: – Trước khi nhập ngũ, trong số các anh, ai từng uống rượu? – Tất cả im lặng. Rụt rè mãi, cuối cùng binh nhì Brarin mới bước ra khỏi hàng. – Tốt lắm! Anh đi uống rượu với tôi đi. Còn tất cả đi nhổ cỏ. Cây gỗ Đang trong giờ lao động của đơn vị, hạ sĩ gặp hai lính đi nối đuôi nhau, liền bảo họ dừng lại và hỏi: – Này, các anh đi đâu thế hả? – Chúng tôi khênh cây gỗ về kho? – Cây gỗ nào? – Trời ơi, quỷ thật, chúng tôi quên khuấy mất cây gỗ. Rất thấp Binh nhất hỏi chỉ huy: Thưa ông trung sĩ, cá sấu không thể bay được, đúng không ạ? – Tất nhiên là như thế, vậy đứa nào nói với anh cái điều ngu ngốckia? – Ngài thiếu tá ạ. – Vậy à, tôi quên mất đấy. Tất nhiên cá sấu bay được chứ. Nhưng nó bay rất thấp, thấp lắm lắm. Xử lý nước Tại một vùng bị bệnh dịch tả hoành hành, một sĩ quan thuộc ngành y tế của quân đội đến thămtrại lính và hỏi một hạ sĩ: – Các bạn xử lý thế nào để nước cóthể uống được? – Đầu tiên chúng tôi lọc nước. – Tốt! Rồi sau đó? – Chúng tôi đun sôi. – Khá lắm. Kế đó các bạn làm gì? – Để tránh mọi nguy cơ, chúng tôi uống bia. Nói với ai? Tại một doanh trại quân đội: – Chà, ở đây có nhiều xe chạy quá nhỉ! – Vâng, có 5 xe bọc thép, 10 khẩu pháo, 6 xe tăng, lại thêm chiếc xe con chở ông đại tá chết tiệt chạy lòng vòng… – Cậu có biết cậu đang nói chuyện với ai không, chính là ông đại tá chết tiệt ấy đấy! – Vậy chứ ngài có biết ngài đang nói chuyện với ai không? – Không. Chiến tranh và hòa bình Hai anh lính mới nói chuyện với nhau trong doanh trại: – Tại sao cậu tự nguyện tòng quân? – Tớ độc thân, tớ thích chiến tranh. Thế còn cậu? – Tớ thì đã có vợ, nhưng lại yêu hoà bình. Viên cuối cùng Peter gia nhập quân đội lúc 18 tuổi, nhưng dù huấn luyện thế nào, cậu ta cũng không thể bắn súng trúng đích. Một hôm, trong một buổi tập, Peter nhắm mục tiêu bắn 9 lần, nhưng đều không trúng. Viên sĩ quan thất vọng nói: – Peter, anh thật là vô vọng! Thôi đừng bắn phí viên đạn cuối cùng nữa. Đi ra sau tường kia và dùng viên đạn đó mà tự bắn vào mình. Khác nhau Viên sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn dự bị nổi giận trước đám lính của mình: – Tôi không thể hiểu nổi tại sao những người được huấn luyện tốtnhư các anh, mạnh khoẻ như các anh, thi bắn bia ai cũng được 10 điểm…, vậy mà khi ra trận chỉ rúc mặt trong công sự và nã đạn lên giời. Các anh hãy giải thích cho tôixem nào? – Chỉ một lý do thôi, thưa ngài. – Lý do gì? Mấy cái rồi? Một người lính trẻ ngoài mặt trận viết thư về nhà cho bố: “Bố ơi, bố hãy gửi cho con 50 đôla để con làm chân giả vì con bị mất một chân rồi”. __: Để đối phương làm Buổi diễn tập của một đơn vị tân binh. Trung uý hô: – Chuẩn bị phản công! Toàn trung đội cầm lấy xẻng để đào công sự. – Một người lính nói: Thưa trung uý! Sao không để chúng ta tấn công, còn đối phương đào công sự có hơn không ạ? Thực sự dũng cảm Bên hồ cá sấu, ba viên sĩ quan đang tranh cãi xem lính của ai dũng cảm hơn. Vị thứ nhất ra lệnhcho người lính của mình: – Hãy bơi qua cái hồ này! – Anh lính ái ngại tuân lệnh và bơi thật nhanh qua hồ, thoát hiểm. Chẳng mảy may ấn tượng, sĩ quan thứ hai hét lên với cấp dưới của mình: Nhảy xuống hồ và trụ lại đó 10 phút! Bị tiền bao vây Trong chiến luỹ, để động viên binh lính, viên chỉ huy treo thưởng: – Cứ mỗi tên địch bị hạ các cậu sẽ được thưởng một quan tiền. – Vài giờ sau, một tân binh lập cậpbò vào báo: Thưa xếp… chúng… chúng ta sắp giàu to rồi, quanh công sự cơ man… là…là “tiền”! Tự tay giết nó! Binh nhì Ivan gọi điện về nhà cho mẹ, giọng uất ức: – Mẹ mua ngay cho con một con lợn! – Được rồi, mẹ sẽ mua. – Mẹ đặt tên cho nó là Gienia. – Mẹ chưa hiểu… – Đó là tên thằng trung đội trưởngcủa con. – Trời ơi! Để làm gì hở con? – Khi nào về phép, con sẽ tự tay giết nó! Không thể chịu nổi Chỉ huy gọi một anh lính trẻ lên đểkhiển trách: – Vì sao trong đợt hội thao vừa rồi, đồng chí lại làm lộ trận địa maiphục của quân ta. Không những thế còn mắng nhiếc, sỉ nhục, thậmchí còn suýt hành hung hai người dân địa phương?

Truyện Cười Chết Người, Cười Bay Nỗi Buồn / 2023

chúng tôi

Cỏ cây khô héo tưới cho tươi. Lom khom dưới núi vài thằng đái Lác đác bên sông mấy đứa nhìn ————————- Tớ nhớ cậu lắm ] ] ] Nếu đọc đk tn này thì.. ..cậu nhớ … . . .đừng . . .có . . .mà . ] ] ] ] ] ] Tưởg thật nhá, tớ đùa đấy ————————- Bước tới phòng thy bóng xế tà.. Điểm ghi trên gjấy thấy kon 3 Lon khom dưới lớp nguời ngậm bút. Lác đác bên trên kẻ ngó trời. Nhớ má đau lòng, kon bí wá. Thương thầy ở lại 1 năm chơi. Dừng tay viết lại nhìn gjấy trắng. Một nổj buồn riêng, ta với ta ————————- Thời buổi này đi hỏi vợ, sínhlễ phải: £-Xăng chín thùng £-Vàng 9 lượng £-Lương 9 ngàn đô ————————- A, chocopie chocopie kia. . . . . . . . . . . BIEN DI CHAU! ————————- Nửa đêm chàng nt tỏ tình: -E làm bạn gái a nhá? Tin nhắn phản hồi: -A ngủ rồi hả? Chàng: -Chưa! Nàng: -Chưa ngủ sao mơ? ————————- Nhờ có những đứa ngu – nênđời nó mới phong phú . . . . . . . . Nhờ những đứa thích đú – nên ta mới phát hiện thêm được nhiều đứa ngu ————————- Ê! đi đâu dzậy ? _ đi chơi đi sao không rủ tao _ nO Why ? _ Vì… sự hiện diện của mày là sự tốn kém của tao _ Mày hiểu điều này chứ ————————- Gương kia ngự ở trên tường Tối nay ai sẽ ra đường cùng ta? Gương gượng cười đáp thật thà… . . . . . Trông mầy như thế ở nhà đi con ————————- Muốn có người yêu £ £ £ £ £ ] ♥ ♥ ♥ ♥ ♥♥♥ ♥ ♥♥Nhưng kiêu không thèm nói ————————- Lớp đang chuẩn bị diễn kịch. . XX: Tui xung phong làm công chúa. . . Lớp trưởng: Rồi. Ai dám làm hoàng tử? Dũng cảm lên nào các thanh niên ————————- Sau nhiều năm tìm kiếm, 1 phụ nữ đưa ra nhận xét rằng: 1. Đàn ông tử tế thì xấu trai. 2. Đàn ông đẹp trai thì không tử tế. 3. Đàn ông đẹp trai và tử tế thì là gay. 4. Đàn ông đẹp trai, tử tế và không đồng tính thì đã kết hôn. 5. Đàn ông không đẹp trai, nhưng tử tế lại không có tiền. 6. Đàn ông không đẹp trai, nhưng tử tế và có tiền thì nghĩ rằng chúng ta chạy theotiền của họ. ————————- Ta là đứa ngây thơ £ Trái tim ta mộng mơ £ Mọi người bảo ta khờ £ Nhưng họ đâu có ngờ £ Rằng ta chỉ giả vờ ————————- Yêu mà ko nói ]như đói mà ko đc ăn ] như thấy chăn mà ko đc đắp ] như thấy ăn cắp mà ko dám hô ] như thấy ôtô mà vẫn fải đi bộ ————————- – Để giữ đc lòng tin of người khác thì ko nên: – Dùng 2 sim – Onl 2 nick – Nói 2 lời – Chơi 2 mặt -Đặc biệt là yêu 2người a khắc tên e ngàn lần trên cây mít Để trâu bò cọ đít vào tên e sr girl! ————————- Ngây thơ -Mẹ ơi, gà là cụ nhà mìh hả mẹ? -Sao con nój vậy? -Thì chúng tôi con thấy pa đặt con gà lên bàn thờ oy nój: con lạy cụ ạ ————————- Bố: Đẹp trai có gì sai?] Mẹ: tê tái vì xih gái] Con: mệt mỏi vì học giỏi] Cả nhà: đau đầu vì quá giầu, pùn phiền vì nhiều tiền ————————- bủm 1 tiếg kêu lên. con:cáj gì kêu đấy hả bố bố:ếck kêu con:ếck kêu sa0 thúi bố:ếck chết con:ếck chết sa0 kêu bố:ếck kêu xog chết ————————- Hôm nay. Các đại diện bên Làođã sang VN, bao gồm: Vay Hẳn Xin Xin Hẳn, Xăm Thủng Kêu Van Hỏng, Ôm Phản Lao Ra Biển Say Xỉn Xông vô Hẻm ————————- Xưa kia ta ở trên trỜi… Ta dÙng thuỐc lắc trỜi đầy xuỐng đây Bây giờ ta ở nƠi đÂy… Ta dÙng thuỐc lắc,ta bAy lên trỜi. ————————- Thế giới cứ 100 người ] Có 50 người gian dối ] 40 người vì tiền ] 9 người lừa gạt ] ————————- Anh ơi! ]]tại sao khi châm lửa thì Tên Lửa mới bay hả anh? ] ]]Thế bây giờ tao châm lửa vào đít mày, mày có chạy không? ————————- Quần là quần nhiều khi không bị rách. Quần là quần nhiều lúc rách tự nhiên ————————- -vk: tkế jới này mà k có đàn bà lấy đâu ra ng khâu quần cho đànôg. – ck : thế jới này mà k có đànbà,đàn ông cần quái j fải mặc quần ————————- Tổng đài: “Số máy quý khách vừa mới nhắn tin đã k còn tồn tại! . . . . . Xin quý khách đừg có ngu dại mà nhắn lại lần thứ 2 ————————- Lông gà lông vịt với lông ngan. Công việc ve chai kể kũng”nhàn”. Hai sọt 1 xe dạo trời nắng. Cuộc đời đồng nát thật là sang ————————- Nếu 1 ngày e đứng giữa 2 lựa chọn . Bịch kim cương hay làlựa chọn a . Em sẻ trả lời thẳng thắn với anh rằng . ANH! . không đờj nào Em chọn !he he ————————- _K có a bầu trời vẫn sáng _K có a em vẫn có ng yêu _Luật giang hồ k cần anữa _Trả a về cho má a nuôi ————————- Khi điều khiển TV ngừng hoạtđộng: . . 1% mang đi thay pin.. . . 99% còn lại vỗ bồm bộp rồi giơ về phía TV nghiến răng bấm lia lịa ————————- _Ngẫu nhiên mìh liếc ng ta _Bỗng nhiên mìh thấy ng ta liếc mìh _Tự nhiên tim đập thìh thìh _Đột nhiên mìh thấy mắt mìh tím đen ————————- Tiền đi có nhớ ví không? € ví thì há mõm ngồi trông tiền về… € Tiền đi chẳng giữ lời thề… € Đây là 1 câu chuyện mà đoạn đầu thì kinh dị, giữa hài, kết thúc bi thảm: ] ] ] ] ] ] ] -Ngày xưa.. có 1 con quỉ, nó đánh rắm xong r chết ————————- … Trời cứ lạnh thía này, thì t chắc sẽ: . …. . . . . . Tắm theo tháng… Rửa mặt theo năm… Đánh răng theo đại hội Đảng… ————————- Có lần anh hỏi em: “Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu?” em suy nghĩ hồi lâu . . . . . .. . . “Từ đâu kệ mẹ nó “ ————————- Sv1:m biết cô bé kia học trg nàok? € Sv2:biết,hôm trc t hỏi rồi,học truờng đua ngựa € Sv2:? € Sv1:thì nó kêu:e học trườg..híhíhí ————————- ]-Quanh năm hút chích ở momsông ]-Hít đủ năm hơi chích một liều ]-Lặn lội thân cò khi hết thuốc ]-Eo sèo mặt nước buổi đò đông ]-Một duyên hai nợ với kiếp nghiện ]-Năm nắng mười mưa dám quản công ]-Cha mẹ thói đời ăn ở bạc ]-Có tiền hổng chích cũng như không ————————- *Trăm năm trog cõi ng ta *Ai ai cũg fảj hít ra thở vào *Trăm năm trog cõi ng nào *Ai ai cũg fảj hít vào thở ra *Xa xa như nước Cuba *Ng ta cũg fảj hít ra thở vào *Gần gần như cái nước Lào *Ng ta cũg fảj hít vào thở ra *Nói chug trog cõi người ta *Ai ai cũg fảj thở ra hít vào ————————- Chưa iêu chưa biết chữ “ngờ” . . . . . . . . . . . Iêu rồi mới biết chữ ngờ..u..”NGU” ————————- A đến đón B ra viện: A: Bác sĩ bảo sao mày? B: Bác sĩ bảo tao thiếu sắt. A nhìn B cảnh giác: Mày làm ơn đứng xa chiếc xe đạp củatao ra ————————- 1 bà lão đag hấp hối thì thào với cháu gái:”Bà muốn để lại trag trại cho cháu.Nó bao gồmgia súc,khu nhà,nhiều thiết bịkhác,và 22.650usd -Cô cháu gái, cảm thấy mình sắp sửa giàu có, liền sốt sắng hỏi: “Ôi bà ơi, bà thật hào phóng.Nhưg cháu ko hề biết bà có trang trại cơ đây Thế nó ở đâu vậy bà?” Trong hơi thở cuối cùng, bà lão thì thầm: . . . . . . . “ZING ME” ————————- Buồn buồn ngồi đánh rắm chơi. Ai ngờ thối quá tả tơi tâm hồn Gió đưa mùi rắm quanh thôn Cả làng ngất hết không còn một ai ————————- Buổi ság thức dậy, Tớ nhận đc tin nhắn tràn đầy iu thươg: ] ] ] “ck iu dậy đi nào, đáh răg rửa mặt rồi vk ck mìg cùg đi ăn ságnhá “ ] ] ] Tớ mỉm cười và nhẹ nhàng đáplại : ] ] ] ] ] “nhầm số rồi pà nội” ————————- Tiền là giấy …. Đốt là cháy …. Tìnhlà Bụi …. Thổi là bay …. Người yêulà rác …. Đầy là đổ …. MÀ đời là phù du …. Mà ngu là phù mỏ ————————- Em viết tên anh ngàn lần lên cát… cho sóng nó tát …. vỡ cả mặt anh ra Đi về trễ cẩn thận nhá em …. Nhỡ có bị chặn đường làm bậy…. Thì em phải vui vẻ vén váy lên … Bảo nó tụt quần xuống rồi mới bỏ chạy …. Kiểu đó thì đố nó đuổi theo em được , rõ chưa ————————- Người Tây:£ -Ăn chậm£ -Đi lẹ£ -Hôn công khai£ -Tè lén.£ Người Việt:£ -Ăn lẹ£ -Đi chậm£ -Hôn lén£ -Tè công khai. kaka ————————- -Con mà thi cua gái vs bố là con thua chắc -Thử đi ……… -E xinh wá,iu a nha! -Iu thằg cha mày -đấy,thấy chưa?đã bảo! ————————- Ni cô chải tóc bên bờ suối Hiệp sĩ mù đắm đuối nhìn theo Hàn Mặc Tử chơi ghi ta điện Mấy thằng điếc khoái chí vỗ tay! ————————- Đã 20 mấy mùa lúa trổ £ Chưa 1 lần cầm cổ tay ai £ Và cũg qua rồi từg ấy mùa khoai sọ £ Chưa 1 lần này nọ với ai… ————————- Nhưng ta. . . Đủ khôn ngoan . . .Và Khốn nạn để đểu vs đời. . Đểu vs những đứa đểu vs ta ————————- Bùn là bùn nhìu khi điên là hú. Bùn là bùn nhìu luc hú như điên. Bùn là bùn nhìu khi k thèm nói. Bùn là bùn nhìu lúc post bài như điên ————————- Girl: Tại sao có “mũ lưỡi trai” màkhông có “mũ lưỡi gái”? Boy: Thế hỏi tại sao có”đường cái” mà ko có “đườg đực”? Girl: ??? ————————- Đằg sau 1 người đàn ông thất bại là 1 người đàn bà xúidại Và.. Đằg sau 1 người đàn bà xúi dại là 1 thằg thứ 3 vô cùg lợi hại:) ————————- Đo nhiệt độ = nhiệt kế Đo cườg độ dòg điện = Ampe kế Đo hiệu điện thế = Vôn kế Vậy đo lý trí đàn ông bằng gì? . . . . ..Mỹ Nhân Kế ————————- -Cho a thêm 2 đĩa thịt dê e ơ!i Kùg lúk đó 2 ôg khách mớjvào:Cho 2 đĩa thịt chó! A bồi hướg vào bếp la lớn: -2 dê ăn thêm,2 chó mới vào! ————————- Râu tôm nấu với ruột bầu Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon Tội nghiệp cho mấy đứa con Cha chan mẹ húp thế con ăn gì ————————- Có 1 con mèo Trèo cây hóng gió. Có 1 con chó Nằm ngủ giữa nhà. Có 1 con gà La cà bới thóc. Có 1 đứa ngốc Đang đọc ME này.

Đề Đọc Hiểu Truyện Cười Tam Đại Con Gà / 2023

Đề 1: Tam đại con gà Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “Xấu hay làm tốt, dốt hay chơi chữ”, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt. Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ. Một hôm, dạy sách Tam thiên tự, sau chữ “tước” là chim sẻ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì“. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy vậy, trong lòng thầy vẫn thấp thỏm. Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba. Thấy vậy, thấy lấy làm sắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: – Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì… Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: – Chết chửa! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì”? Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”, nhưng nhanh trí thầy vội nói gỡ: – Tôi vẫn biết chữ ấy là chữ “kê” mà “kê” nghĩa là “gà” nhưng tôi dạy cháu thế là dạy cho cháu nó biết tận tam đại con gà kia. Chủ nhà càng không hiểu, hỏi: – Tam đại con gà là nghĩa ra làm sao? ( SGK Ngữ văn 10,Trang 78-79,Tập I, NXBGD 2006) 1/ Xác định các tình huống gây cười trong văn bản ? Các tình huống đó được bố trí như thế nào ? 2/ Thầy đồ trong văn bản đáng bị cười ở những điểm nào ? 3/ Chi tiết thầy đồ xin ba đài âm dương đạt hiệu quả như thế nào về nội dung và nghệ thuật của truyện ? 4/ Viết đoạn văn ngắn ( 5 đến 7 dòng) bày tỏ suy nghĩ về bài học rút ra từ câu chuyện. Trả lời: 1/ Các tình huống gây cười trong văn bản : -Tình huống nhầm lẫn: ông bố tưởng anh học dốt ưa khoác lác kia là thầy đồ chính hiệu ; -Tình huống dốt nát: thầy đồ không đọc được chữ ( dù là chữ đơn giản nhất) -Tình huống mê tín dị đoan: bói chữ và tin vào quẻ bói ; -Tình huống bị bóc mẽ: ông bố chỉ ra chỗ thầy sai ; -Tình huống nguỵ biện: giải thích rằng thầy dạy Tam đại con gà ; Các tình huống đó được bố trí theo lối tăng cấp. Đỉnh điểm của sự tăng cấp ấy là lời nguỵ biện về ông tổ ba đời của con gà là …một loài vật không có trong thực tế. 2/ Thầy đồ trong văn bản đáng bị cười ở những điểm: -Xuất thân là một học trò dốt nhưng hay nói chữ, làm ra vẻ ta đây uyên bác. Đó là thái độ không trung thực. -Không chịu học hỏi lại đi tin vào thổ công nhà chủ: bị cười ở tội mê tín. -Đã dốt không chịu nhận mà lại biến báo quanh co: bị cười ở cách bịa đặt láo toét 3.Chi tiết thầy đồ xin ba đài âm dương đạt hiệu quả về nội dung và nghệ thuật của truyện : a/ Về nội dung: chi tiết mở rộng phạm vi và đối tượng bị phê phán, chế giễu. Ngoài thầy đồ còn có thêm ông thổ công cũng dốt. b/ Về nghệ thuật: tuy là hư cấu nhưng chi tiết đã làm cho câu chuyện phát triển nhanh hơn, mạnh hơn và độc đáo hơn. Nó khiến cho thầy đồ tin tưởng, từ chỗ bảo học trò đọc khẽ sang đọc to hơn câu Dủ dỉ là con dù dì, làm cho ông bố đang làm ngoài vườn nghe được cái chữ lạ đời ấy và chất vấn thầy đồ, dồn thầy đến chân tường, bộc lộ đầy đủ sự giấu dốt ngoan cố của mình. 4/ Đoạn văn đảm bảo các yêu cầu : -Hình thức: đảm bảo về số câu, không được gạch đầu dòng, không mắc lỗi chính tả, ngữ pháp. Hành văn trong sáng, cảm xúc chân thành ; -Nội dung : thí sinh hiểu được tiếng cười trào phúng từ câu chuyện, qua đó rút ra bài học cho bản thân, đó là phải luôn học hỏi, không nên che dấu cái dốt của mình, không nên sĩ diện hão.   Đề 2: Tam đại con gà Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “Xấu hay làm tốt, dốt hay chơi chữ”, đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt. Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy trẻ. Một hôm, dạy sách Tam thiên tự, sau chữ “tước” là chim sẻ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Dủ dỉ là con dù dì“. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy vậy, trong lòng thầy vẫn thấp thỏm. Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba. Thấy vậy, thấy lấy làm sắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: – Dủ dỉ là con dù dì! Dủ dỉ là con dù dì… Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: – Chết chửa! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì”? Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa”, nhưng nhanh trí thầy vội nói gỡ: – Tôi vẫn biết chữ ấy là chữ “kê” mà “kê” nghĩa là “gà” nhưng tôi dạy cháu thế là dạy cho cháu nó biết tận tam đại con gà kia. Chủ nhà càng không hiểu, hỏi: – Tam đại con gà là nghĩa ra làm sao? ( SGK Ngữ văn 10,Trang 78-79,Tập I, NXBGD 2006) 1/ Xác định nhân vật nào đáng bị cười trong văn bản ? Vì sao ? 2/ Những tình huống nào cho thấy thầy đồ rởm bị đặt vào thế bí ? 3/ Trong hai con dủ dỉ và dù dì, con nào là con bịa?Lập luận về Tam đại con gà ở cuối truyện có gì đáng cười ? 4/ Viết đoạn văn ngắn ( 5 đến 7 dòng) bày tỏ suy nghĩ về ý nghĩa tiếng cười từ văn bản. Trả lời: 1/ Nhân vật nào đáng bị cười trong văn bản : Thầy dạy trẻ và bố bọn trẻ. Lí do :

Kẻ dốt nát lại dám nhận làm thầy dạy trẻ ;

Ông bố cả tin nên rước kẻ dốt nát ( dốt hơn cả ông ta vì thầy đồ không biết chữ kê(gà), còn ông bố thì biết) về làm thầy con mình.

2/ Những tình huống cho thấy thầy đồ rởm bị đặt vào thế bí : -Không đọc được chữ kê, bị học trò hỏi phải nói liều là dủ dỉ ;   -Ông bố chỉ ra chữ kê, thầy đồ rởm mới biết mình dạy sai ; -Ông bố hỏi về nghĩa của tam đại con gà. 3.Trong hai con dủ dỉ và dù dì, con dủ dỉ  là con bịa ; Lập luận về Tam đại con gà ở cuối truyện đáng cười ở chỗ : -Tam đại con gà bao gồm : dù dì(cụ hoặc cố)-dủ dỉ và công ( chị em với nhau, giữ vị trí ông)–con gà ; – Anh thầy đồ rởm, láu cá, lập luận vòng vo ; -Tuy có nhanh trí nhưng rốt cuộc vẫn lộ vẻ dốt nát, hổng kiến thức, bởi theo lập luận đó thì con gà không có bố mẹ mà chỉ có cụ và ông thôi.   4/ Đoạn văn đảm bảo các yêu cầu : -Hình thức: đảm bảo về số câu, không được gạch đầu dòng, không mắc lỗi chính tả, ngữ pháp. Hành văn trong sáng, cảm xúc chân thành ; -Nội dung : Tiếng cười mang ý nghĩa phê phán, hóm hỉnh, sâu sắc và mang đậm chất dân gian. Truyện cười có nói về chữ nghĩa nhưng không lỉnh kỉnh chữ nghĩa. Truyện có ý nghĩa đánh giá các hạng thầy trong xã hội phong kiến suy tàn, trong đó có thầy đồ dạy chữ. Mặt khác, truyện không chỉ phê phán các ông đồ phong kiến năm xưa mà còn nhắc nhở cảnh tỉnh những kẻ hôm nay cũng mắc bệnh ấy

Đọc Truyện Đồn Đại Hại Chết Người Ta / 2023

Đồn Đại Hại Chết Người Ta

Tác giả : Nhĩ Nhã &nbsp 

Ngoại Truyện 2: Nỗi Phiền Muộn Của Bạch Phu Tử

/

39

  &nbsp  Xuống cuối

Hôm nay là tròn một năm ngày thư viện Hiểu Phong mở cửa. 

Một trong những hoạt động trào mừng long trọng nhất chính là: kỳ thi cuối năm! Tài tử giai nhân trong thư viện Hiểu Phong mặc dù còn bận yêu đương, hoàng tử hoàng tôn còn mải tranh hoàng vị, nhưng dưới sự chỉ đạo nghiêm khắc của đệ nhất đại tài tử, sự nghiệp học hành vẫn có thành tích… đương nhiên, ngoại trừ Sách La Định. 

 Bạch Hiểu Phong nhìn bài thi đầy chữ xiêu vẹo như “cua bò” của Sách La Định, thở dài lần thứ 101. 

Bạch Hiểu Phong tự thấy yêu cầu của mình đối với Sách La Định không cao, cứ tưởng hắn học một năm rồi, tốt xấu gì cũng phải có chút tiến bộ chứ? Nào ngờ, một chút cũng không! Vốn dĩ, Bạch Hiểu Phong cảm thấy cũng chẳng quan trọng, nhưng vừa nghĩ đến đồ vô dụng này là em rể mình, lại nhìn bài thi của tiểu muội, hắn không khỏi tức đến giậm chân – Quá hời cho Sách La Định rồi! Bạch Hiểu Phong đang vận khí điều tiết lại tâm trạng thì nghe thấy một giọng nói êm tai: “Sao vậy? Bài thi này tốt lắm sao? Chàng xem đến ngây người cơ à?”. 

Bạch Hiểu Phong bất lực ngẩng đầu, thấy Đường Nguyệt Nhữ bưng bát canh đứng bên cạnh đang cười mình. 

Nàng đặt bát canh xuống trước mặt hắn, nói: “Chàng dùng chút đi”. 

Bạch Hiểu Phong mở ra nhìn, gà hầm tam thất, bất lực nhìn Đường Nguyệt Nhữ: “Ta đang ôm một bụng tức giận mà nàng còn cho ta ăn canh gà hầm?”. 

“Haizz, Sách La Định là võ tướng, chàng không nên yêu cầu quá cao, qua được là tốt rồi”. 

Đường Nguyệt Nhữ ngồi xuống, hờ hững nói: “Hơn nữa, văn có Bạch Hiểu Nguyệt, võ có Sách La Định, văn võ kết hợp chẳng phải rất tốt sao?”. 

“Tốt cái gì mà tốt, nhà ta nhiều đời là môn đệ thư hương…”. 

Bạch Hiểu Phong chưa nói xong, một tiểu nha đầu đã chạy đến: “Thiếu gia, lão gia đến rồi!”. 

Nàng không hiểu. 

“Giấu đi!”. 

Bạch Hiểu Phong đứng lên đi ra ngoài, dặn nàng: “Đừng để cha ta nhìn thấy…”. 

“Hiểu Phong…”. 

Bạch thừa tướng đi vào. 

“Cha”. 

Bạch Hiểu Phong ra cửa nghênh đón. 

Đường Nguyệt Nhữ cũng bước ra chào hỏi. 

“Ô, công chúa cũng ở đây à!”. 

Bạch thừa tướng thấy hai người nói chuyện riêng ở trong phòng, nghĩ mình đến không đúng lúc, liền cười ha ha, khoát tay: “Hai đứa nói chuyện tiếp đi, ta đi tìm con rể…”. 

Nói xong liền quay người đi tìm Sách La Định. 

Bạch Hiểu Phong thở phào nhẹ nhõm. 

Nhưng Bạch thừa tướng vừa đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi Bạch Hiểu Phong: “Nghe nói mấy hôm nay thư viện tổ chức kỳ thi cuối năm à?”. 

 “Ờ…”. 

Bạch Hiểu Phong há miệng. 

“Con rể ta thi thế nào? Có tiến bộ gì không?”. 

Bạch thừa tướng đầy kỳ vọng, trước đây Bạch Hiểu Nguyệt hay khoe với ông ta, nói gần đây Sách La Định học hành tiến bộ, chữ viết cũng ngày càng đẹp. 

“Ờ…” Bạch Hiểu Phong lại há miệng. 

“Lấy bài thi của nó ra đây cho ta xem”. 

Bạch thừa tướng cười ha ha: “Tý nữa gặp ta còn khen nó vài lời”. 

Đường Nguyệt Nhữ đứng bên cạnh sắp bật cười thành tiếng. 

Bạch Hiểu Phong phong lưu phóng khoáng thường ngày, hôm nay lại học vịt kêu, cứ mở miệng ra lại “ờ”. 

“Ờ…”. 

“Ngươi ờ cái gì?”. 

Bạch thừa tướng nghiêm mặt, hỏi: “Hay là nó thi không tốt?”. 

“Ờ…”. 

Lần này Bạch thừa tướng không đợi Bạch Hiểu Phong “ờ” xong liền bước thẳng vào thư phòng, nhìn thấy một tập bài thi trên bàn, lật tìm: “Của Sách La Định đâu?”. 

Bạch Hiểu Phong vô thức nhìn Đường Nguyệt Nhữ. 

“Được được, công chúa đi thong thả”. 

Bạch thừa tướng tiễn nàng ra ngoài. 

Đường Nguyệt Nhữ cầm sách, nói với Bạch Hiểu Phong: “Cho ta mượn quyển sách này, xem xong ta gửi trả Bạch Hiểu Nguyệt sau”. 

Bạch Hiểu Phong hiểu ý gật đầu. 

Đường Nguyệt Nhữ ra khỏi cửa liền vội vàng đi về phía tiểu viện của Bạch Hiểu Nguyệt. 

Bạch thừa tướng tìm hồi lâu vẫn không thấy bài thi của Sách La Định đâu, khó hiểu hỏi Bạch Hiểu Phong: “Sao thế? Sách La Định chưa thi à?”. 

“Thi rồi ạ”. 

Bạch Hiểu Phong nói: “Bài thi của hắn Hiểu Nguyệt cầm đi rồi, nói muốn xem trước”. 

“Ồ…”. 

Bạch thừa tướng gật đầu tỏ vẻ thấu hiểu. 

 “Cha, hay là cha cứ tìm Sách La Định uống vài chén trước đi, lát Hiểu Nguyệt xem xong, con sẽ mang đến cho cha”. 

Bạch Hiểu Phong dối lòng: “Sách La Định thi khá tốt, quả thực có tiến bộ”. 

“Khà khà!”. 

Bạch thừa tướng vừa lòng vuốt râu, xoay người ra cửa tìm Sách La Định uống rượu. 

Bạch Hiểu Phong thở phào, trở về phòng lấy giấy bút ra, định viết luôn một bài thi mới cho Sách La Định, lát sẽ đưa cho Bạch Hiểu Nguyệt để nàng đưa cho cha xem. 

Để cha đọc được bài thi vừa nãy thể nào cha cũng bực bội cho xem. 

Hắn vừa ngồi xuống, đằng sau lại có tiếng hỏi: “Ngươi giấu giếm như vậy cũng không phải cách hay đâu, giấy không bọc được lửa!”. 

Bạch Hiểu Phong giật mình, quay đầu nhìn, quả nhiên Trình Tử Khiêm đang đứng phía sau ghi chép cái gì đó. 

Bạch Hiểu Phong có chút tò mò hỏi: “Có cách nào làm cho chữ viết của Sách La Định đẹp lên không?”. 

Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Tư thế cầm bút của lão Sách chẳng khác tư thế cầm đao là mấy, muốn viết đẹp quả thực rất khó”. 

Bạch Hiểu Phong bất lực, viết bằng tay trái, cố gắng viết thật xấu. 

“Ngươi làm vậy, nhỡ Bạch thừa tướng thật sự cho rằng lão Sách tài hoa phong lưu rồi đưa hắn ra ngoài để hắn thể hiện thì sao?”. 

Trình Tử Khiêm nhắc nhở Bạch Hiểu Phong: “Với mức độ hài lòng của thừa tướng với lão Sách, rất có thể thừa tướng sẽ làm như thế”. 

Bạch Hiểu Phong nhíu mày: “Vậy làm thế nào? Dù sao không sớm thì muộn cũng sẽ tức chết, vậy nên sống được ngày nào hay ngày đó!”. 

Trình Tử Khiêm bất lực lắc đầu. 

Đường Nguyệt Nhữ vội vàng chạy đến tiểu viện của Bạch Hiểu Nguyệt, thấy nàng đang bận chọn vải, liền hỏi: “Bận à?”. 

“Nguyệt Nhữ tỷ tỷ, tỷ đến thật đúng lúc, muội đang muốn chọn vài miếng vải may đồ cho Sách La Định. 

Tỷ giúp muội chọn đi”. 

Bạch Hiểu Nguyệt cười híp mắt chào Đường Nguyệt Nhữ. 

“Đừng chọn nữa, có chuyện gấp…”. 

Đường Nguyệt Nhữ nói rồi giở quyển sách ra, định đưa bài thi kia cho Bạch Hiểu Nguyệt để nàng nghĩ cách. 

Nhưng Đường Nguyệt Nhữ tìm mãi không thấy đâu. 

“Ối?”. 

Đường Nguyệt Nhữ lật qua lật lại: “Bài thi đâu rồi?”. 

“Bài thi nào?”. 

Bạch Hiểu Nguyệt sáp lại ngó. 

 398 Đường Nguyệt Nhữ ngẫm nghĩ rồi bụm miệng nói: “Chết rồi… 

Nói xong, nàng xoay người cúi đầu chạy ra ngoài tìm. 

Bạch Hiểu Nguyệt cũng hiếu kỳ đi theo, vẫn băn khoăn – Sao vậy nhỉ? Sách La Định ăn trưa xong liền chạy đi câu cá. 

Xách hai con cá chép to chạy về định giao cho đại nương nhà bếp làm món cá chua ngọt để nhắm rượu. 

Đi qua sân viện, nhìn thấy một tờ giấy, hắn cúi xuống nhặt lên, vừa mở ra xem liền trề môi: “Chữ tên khốn nào mà như cua bò vậy? Thư viện Hiểu Phong vẫn còn loại vô dụng như vậy sao?”. 

Hắn đang dè bỉu thì Bạch thừa tướng đi đến: “A Sách à!”. 

Sách La Định ngẩng đầu lên. 

Ồ! Nhạc phụ đại nhân đến rồi. 

Mặc dù hắn và Bạch Hiểu Nguyệt vẫn chưa thành thân, nhưng Hoàng thượng đã ban hôn rồi, hai người coi như đã đính hôn, chỉ còn đợi đến ngày hoàng đạo để bày rượu mừng nữa thôi. 

Bởi vậy Sách La Định cũng không khách sáo với Bạch thừa tướng, mở miệng là nhạc phụ. 

“Đúng lúc đang muốn tìm ngươi”. 

Bạch thừa tướng thấy hắn cầm hai con cá lớn, cười hỏi: “Đi câu cá về à?”. 

Sách La Định vẫn không phân biệt lớn nhỏ, đưa tay khoác vai Bạch từa tướng. 

“Ta cũng muốn uống vài chén, hợ…”. 

Bạch thừa tướng định nói thêm gì đó, nhìn thấy tờ bài thi trong tay Sách La Định thì giật mình: “Đây là cái gì?”. 

“Ai biết chứ”. 

Sách La Định thuận tay ném đi: “Chữ như gà bới ấy… 

hắt… 

hắt xì!”. 

“Bị cảm sao?”. 

Bạch thừa tướng liếc qua mấy chữ, đúng là chữ gà bới! Lại nghĩ, chàng rể nhà mình năm ngoái viết còn xấu hơn, thế mà giờ biết cười chê người khác, có thể thấy là tiến bộ rõ rệt! Lão thừa tướng hài lòng cùng Sách La Định đi uống rượu. 

Tờ bài thi bị Sách La Định tiện tay ném đi kia bị một trận gió thổi bay từ sân viện của thư viện Hiểu Phong ra ngoài. 

Nó bay, bay… bay đến nơi xa xôi nào đó. 

Cả buổi chiều, Bạch Hiểu Phong hết tay trái lại đến tay phải viết gần hai mươi bài thi. 

Viết được tờ nào liền đưa cho Trình Tử Khiêm xem, hắn đều lắc đầu: “Nhìn cái là biết ngay không phải do lão Sách viết”. 

Bạch Hiểu Phong sắp cởi giày dùng chân viết đến nơi rồi. 

 399 Ở bên kia, Đường Nguyệt Nhữ và Bạch Hiểu Nguyệt tìm khắp thư viện Hiểu Phong vẫn không thấy bài thi. 

Bạch Hiểu Phong cuối cùng mới viết được một tờ vừa ý, lúc mang đến tìm Bạch Hiểu Nguyệt thì nàng và Đường Nguyệt Nhữ đã mệt đến độ không đi nổi nữa. 

Ba người cầm bài thi giả đến tiểu viện của Sách La Định, lúc này hắn đang ngồi xỉa răng, lại còn hát nghêu ngao. 

“Cha ta đâu?”. 

Bạch Hiểu Phong hỏi. 

“Đi rồi”. 

Sách La Định chớp chớp mắt, có chút không hiểu: “Tâm tình nhạc phụ hôm nay rất tốt, còn khen ta tiến bộ một ngày ngàn dặm(1)… 

Mà, một ngày ngàn dặm nghĩa là sao? Thoạt nghe giống như truyện sắc dục gì đó”. 

“Phụt….”. 

Trình Tử Khiêm ngồi ngoài cửa không nhịn nổi mà phun ngụm trà trong miệng ra, vội vàng ghi chép lại. 

Bạch Hiểu Nguyệt và Đường Nguyệt Nhữ thẹn đỏ mặt chạy đi. 

Bạch Hiểu Phong nhìn Sách La Định ung dung bước ra ngoài dắt chó đi dạo tiện thể tiêu cơm bằng ánh mắt ghét bỏ – Hận đến nghiến răng nghiến lợi. 

/

39

  &nbsp  Lên đầu

196009

Bạn đang xem bài viết Truyện Cười Về Các Chú Bộ Đội / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!