Xem Nhiều 12/2022 #️ Truyện Cổ Tích Hay Rủ Nhau Đi Kiếm Mật Ong / 2023 # Top 18 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Truyện Cổ Tích Hay Rủ Nhau Đi Kiếm Mật Ong / 2023 # Top 18 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Cổ Tích Hay Rủ Nhau Đi Kiếm Mật Ong / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Truyện cổ tích hay rủ nhau đi kiếm mật ong

Ngày xửa ngày xưa có hai tên ngốc tên là Ngốc và Bự sống ở một vùng nọ. Cả hai đều là những tên ngu đần không ai sánh bằng. Tuy nhiên thì Bự vẫn luôn tự cho rằng bản thân khôn hơn là Ngốc nhiều. Một ngày nọ khi nghe được người ta bảo nhau rằng đi kiếm mật ong thì vừa có thể được ăn, lại vừa có thể bán mà lấy tiền, vì vậy hai người liền rủ nhau thử đi một chuyến xem thế nào. Nhưng mà cả hai đều quên không hỏi việc đi hướng nào sẽ tìm được tổ ong. Sau khi suy đi ngẫm lại hồi lâu thì Bự tỏ ra thạo lắm bảo với Ngốc là:

– Mày ạ! Theo như tao biết thì mật là một chất có nước, nếu vậy thì lên rừng làm sao mà có được, chúng ta phải xuống dưới nước mà tìm thì mới có chứ!

(Đọc truyện cổ tích hay Truyện anh khờ được kiện)

Ngốc cũng chẳng chối chẳng cãi gì, nghe Bự nói thế thì gật đầu theo ngay. Hai người lập tức lấy thuyền rồi chèo đi. Chèo thuyền đi mãi, mấy ngày liền nhưng chẳng tìm thấy cái tổ ong nào cả. Đến ngày thứ ba lúc trời đã bắt đầu tối thì hai người mới cắm thuyền ngay bên bờ sông để mà nghỉ ngơi lấy sức. Sáng ngày hôm sau thức dậy thì cả hai trông thấy ở dưới nước xuất hiện một tổ ong vô cùng lớn. Bự vui vẻ vỗ vào vai Ngốc mà nói:

– Đấy, mày thấy tao có nói sai bao giờ đâu. Nếu mà lấy được cái tổ ong này thì chúng ta vừa được ăn no, lại còn bán đi được khối tiền nữa, cũng bõ công mấy ngày nay chúng ta vất vả đi tìm. Mày thì giỏi lặn hơn tao thì nhảy xuống tìm nó đi!

Nghe lời Bự, Ngốc cởi áo để trên thuyền rồi nhảy tùm xuống dưới nước. Nhưng mà Ngốc cứ lặn mãi, lặn đến mức hai mắt đều đỏ ngầu cả nhưng vẫn chẳng tìm được gì cả. Nhìn thấy Ngốc ngoi lên với tay không thì Bự lại chỉ tay xuống dưới nước mà bảo:

– Mày nhìn ong nhiều thế sao mày lại chẳng lấy được chút gì thế hả. Cái giống ong là chúng nó hay bay lắm, mày phải lặn xuống lâu lâu mới được chứ!

Và chàng Ngốc lại lặn xuống lần nữa, tìm tòi dưới nước một lúc lâu lại trồi lên, nhưng vẫn lên tay không. Bự thấy Ngốc chẳng tìm được gì thì suy nghĩ một lúc lâu, sau đó đột nhiên reo lên:

– Bởi vì lần nào mày cũng vội vàng lên mới chẳng tìm được gì đấy. Cái giống ong ấy mà phải mất công mới tìm được cơ. Sẵn đây có nạng, tao lấy nó rồi ghìm mày dưới đấy thật lâu, có thế thì mày mới có thể tìm được.

Lần này Ngốc lại lặn xuống dưới nước, còn Bự ở trên thuyền thì cầm theo nạng để mà đè Ngốc xuống. Bự cứ cố dùng sức mà đè Ngốc gần nửa buổi, sau đó mới thả nạng ra nhưng mà Ngốc thì chết nhăn răng tự bao giờ không hay. Nhìn thấy xác của Ngốc nổi lềnh phềnh trên mặt nước thì Bự lại cứ ngỡ là Ngốc còn sống nên mới mắng to:

– Cái thằng Ngốc tham lam kia, đã ăn được một bụng mật dưới đấy bây giờ còn nhăn răng ra cười à.

Đúng lúc ấy có chiếc thuyền chèo ngang qua đó, mấy người lái thuyền trông thấy một cái xác đang nổi bập bềnh thì bảo Bự là:

– Cái thằng kia chết rồi, mày sao không đem đi chôn đi, cứ để như thế thì thối hoắc ai mà chịu cho nổi.

Nghe người ta nói vậy thì Bự mới biết là Ngốc chết thật rồi, bèn đem xác Ngốc lên trên bãi để đào lỗ mà chôn đi. Chôn xác Ngốc xong thì hắn liền trở về thuyền. Tự dưng thì hắn lại đánh một cái rắm. Lại thấy có mùi thôi thối loanh quanh, nhớ tới lời của đám lái thuyền khi nãy thì hắn trong bụng thầm nghĩ:

– Thật là thối quá mà! Vậy mình cũng chết rồi nên có mùi thối như thế. Thôi đành, ta lại phải tự chôn ta vậy, không thì người khác làm sao mà chịu được.

Nghĩ thế nên hắn liền trở lại bãi và tự đào cho mình một cái lỗ rồi tự chôn. Tuy nhiên khi mới chỉ bốc được có mấy nắm bùn để lấp lên trên đầu thì hắn lại cảm thấy vô cùng ngột ngạt và khó thở, vì thế lại ló đầu lên trên. Khi nhìn thấy có mấy chiếc thuyền đang qua lại ở ngay gần bãi thì Bự liền hét to:

– Này thuyền kia! Đi xê ra một tí, lỡ như đụng vào mả người ta thì lại thối hoắc không chịu được đâu đấy.

Nghe thấy Bự nói, đám trẻ đang cho đàn trâu của mình ăn ngay gần đấy không nhịn cười được nữa. Chúng nó liền hùa nhau cầm theo một cây roi mây lên bãi, tới gần chỗ Bự tự chôn mà quất tới tấp lên người Bự, chúng vừa quất lại vừa hô:

– Nào, để xem thử là sống hay là chết!

Vì bị lũ trẻ đánh đau quá nên Bự bật dậy khỏi hố chôn rồi cắm đầu cắm cổ mà chạy chối. Đang chạy thì Bự đột nhiên nghĩ ra mình đã chết rồi, sau đó lại nhờ có cây roi kia của đám trẻ trâu đánh cho mấy cái thì lại được sống lại. Bự nghĩ ngay cây roi ấy chắc chắn là có được phép thần thông rồi. Và cứ đinh ninh đó là một cây roi quý, và tự nhủ phải trở lại và xin bằng được cây roi ấy.

Bự lập tức chạy quay lại chỗ mấy đứa trẻ chăn trâu xin chúng cho mình cây roi mây vừa nãy. Nhưng mà lũ trẻ nhất định không chịu cho, Bự đã phải lạy lục chúng mãi thì chúng mới chịu vứt cho cây roi. Khi lấy được roi thì Bực mừng rỡ vô cùng, thầm nghĩ bản thân từ nay đã có được phép thuật giúp cải tử hồi sinh. Vậy là Bự đem theo roi mây lên đường với suy nghĩ đi khắp thiên hạ cứu chữa chúng sinh. Bự đi một quãng dài thì nhìn thấy phía trước có một đám ma. Bự làm vẻ mặt vô cùng nghiêm trang mà tiến đến đòi được gặp mặt tang chủ. Người ta đưa Bự tới gặp tang chủ của gia đình, Bự lập tức khoe khoang:

– Ta có được cây roi phép biết cải tử hồi sinh, cũng đã từng thí nghiệm qua thấy rất công hiệu. Vì vậy mấy ông mấy bà hãy đem áo quan mở ra, rồi ta sẽ giúp cho người chết được sống lại, trở lại nhà mà làm ăn.

Khi nghe Bự tự tin tuyên bố như thế thì mọi người ở trong tang gia bấy giờ lập tức dừng tiếng khóc, sau khi im lặng thì họ đồng loạt quỳ sụp xuống mà lạy Bự, rồi đồng thanh hô vang:

– Nếu ngài thương cho mà giúp được cho cụ nhà tôi sống lại thì chúng tôi cũng cắn rơm cắn cỏ mà lạy ngài, đời này kiếp này cũng không bao giờ quên ơn của ngài.

Tang chủ lập tức cho đám ma hạ đòn và đặt xuống ngay đám đất vệ đường. Tất cả mọi người đều xúm cả lại mà nạy đinh đóng ván thiên lên. Sau đó thì cái xác được đem lột trần ra rồi đặt nằm sấp ngay trên ván y theo lệnh Bự nói. Rồi lúc này Bự mới thong thả mà tiến lại gần, giơ cây roi mây lên cao mà thẳng tay quất xuống cái xác kia, tay quất miệng hô:

– Để xem thử là sống hay là chết! Để xem thử là sống hay là chết!

Bự cứ thế quất, nhưng là đến roi thứ mười thì da thịt của xác chết đã văng tứ tung khắp nơi nhưng “ông cụ” thì vẫn chẳng thấy tỉnh lại gì cả. Đám con cháu cùng người thân thuộc của cái xác kia lập tức xông tới kẻ đấm người đá một trận tơi bời để trút giận, Bự ta bị đánh đến mức lăn ra mà chết giấc luôn.

Nghĩ Vui Về Ong Và Mật… / 2023

(GLO)- Những cái đang viết, nói, hiểu về Tây Nguyên giờ vẫn còn nhiều cái đúng nhưng cũng nhiều cái chưa chính xác. Có những cái sai do nhận thức, do suy diễn, do sự hiểu biết có hạn, nhưng cũng có những cái sai do mặc định, do thói quen. Ví dụ, cứ nói tới tháng 3 Tây Nguyên là người ta lại nói “Tháng 3 mùa con ong đi lấy mật”. Hình như có gì đấy sai sai theo cách nói bây giờ?  

Đấy là một câu trong bài hát “Tháng ba Tây Nguyên” của nhạc sĩ Văn Thắng, phổ thơ Thân Như Thơ. Bài hát một thời cực kỳ nổi tiếng, cứ nhắc tới Tây Nguyên là người ta nhắc tới nó và nhắc tới nó thì người ta nhớ “mùa con ong đi lấy mật”. Nhưng hóa ra có mấy điểm bị “mặc định”. Thứ nhất là ong không đi lấy mật, mà nó đi lấy phấn hoa về làm mật. Nếu ong đi lấy mật được rồi thì nó còn làm mật làm gì nữa? Từ phấn hoa thành mật là một chu trình tuyệt vời của loài ong để loài người phải xuýt xoa kinh ngạc, về khả năng… chế biến thực phẩm, khả năng kiến trúc (làm tổ, nghe nói các kiến trúc sư học bò ra để… bắt chước ong xây tổ). Và như thế thì tất cả các mùa có hoa nở thì ong đều đi lấy phấn hoa chứ không chỉ tháng 3. Ai chịu khó tìm hiểu thì biết, khí hậu Tây Nguyên chia làm 2 mùa rất rõ rệt, chỉ 2 mùa thôi, là mùa khô và mùa mưa. Mùa khô thường từ tháng 10 năm trước tới tháng 3 năm sau. Và, cũng là một điều hết sức dễ hiểu, chỉ mùa khô thì hoa mới nở được, dù nó khá khô khát, còn mùa mưa thì chịu. Loài hoa mà ong lấy về và làm mật ngon nhất, quý nhất là hoa cây sâm Ngọc Linh. Nó chỉ có ở đỉnh Ngọc Linh quanh năm mây phủ. Giờ đã rất hiếm loại này bởi sâm Ngọc Linh giờ cũng cực hiếm. Hoa trắng là thứ cũng được ong ưa chuộng và nghe nói mật thứ hoa này cũng tốt. Nó là một loài cây có bông hoa trắng nở đầy thảo nguyên, lá cây hăng và hơi giống cây cộng sản, người ta hay dùng để cầm máu và chữa đau bụng. Người Tây Nguyên bản địa không nuôi ong, mà họ đi lấy ong rừng. Gọi bắt ong cũng không đúng, vì ong không bị bắt. Họ đi lấy mật ở các tổ ong trong rừng, bằng cách đuổi ong đi, rất nhẹ nhàng. Và ong sẽ đi làm tổ ở nơi khác. Thường khi vào rẫy, vào rừng, họ gặp các tổ ong trên cây. Ai gặp đầu tiên thì tức là của người ấy. Chỉ cần đánh dấu lại bằng những ký hiệu thô sơ, báo rằng đã có người thấy nó rồi, là tổ ong ấy không bị ai lấy nữa. Đợi đến khi tổ ong ấy đầy mật thì người phát hiện ra đầu tiên đến lấy. Rất nhẹ nhàng, họ leo lên dùng khói xua ong. Leo cây là sở trường của người Tây Nguyên. Mới đây nhất, tôi chứng kiến 2 người đàn ông Jrai được một bà chủ quán mì Quảng ở đường Nguyễn Du (TP. Pleiku) thuê lấy tổ ong trên cái cây trước cửa quán. Họ làm rất gọn ghẽ, nửa tiếng là xong, dù cái cây rất cao và tổ ong bằng cái thúng trên tận ngọn cây. Giờ thì có áo mưa hoặc màn trùm người, chứ ngày xưa họ chỉ có cái khố, mà có khi cũng… tụt luôn ra cho dễ leo, thế mà chả làm sao. Mỗi ngày họ leo và lấy hàng chục tổ mật như thế, đựng vào những quả bầu khô, mang về cất dùng dần. Giờ thì mật ong rừng rất hiếm bởi nhiều lý do. Một là… rừng đang mất dần. Rừng hết thì hoa rừng cũng không còn, thậm chí chỗ cho ong làm tổ cũng chả có. Thứ 2, thấy tổ nào, dù mới nhu nhú, dù mới có vài giọt mật, thì cũng lo mà lấy, bởi mọi sự đánh dấu công nhận sở hữu giờ đây đều vô nghĩa khi mà ngay cửa nhà khóa mấy lớp cũng vẫn bị mất tài sản. Thế nên mật ong rừng nếu có, cũng là mật non; chưa kể, rất nhiều mật ong rừng mà… không phải rừng, được bán tràn lan, không biết đường nào mà lần. Chỉ người Kinh mới biết nuôi ong lấy mật. Thực ra thì mật ong đều tốt. Tuy thế mật ong rừng thì chất lượng tốt hơn. Dân dùng mật giờ chỉ thích mua mật ong rừng và đặt những người ở “gần rừng” mua loại mật ong hảo hạng này. Chính vì tâm lý ấy nên tôi đã từng thấy những người dân Tây Nguyên gùi mật ong rừng đi bán, nhưng lại là… ong nuôi, họ lấy của những người Kinh nuôi ong thả. Nói thêm về bài hát. Theo nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha thì nhạc sĩ Văn Thắng chả lấy một chữ nào trong bài thơ “Tháng ba Tây Nguyên” của nhà thơ Thân Như Thơ cả, mà ông lấy ý, lấy hồn trong cả chùm thơ của Thân Như Thơ. Thế nhưng ông vẫn rất trân trọng ghi rõ từ đầu và cho đến giờ là “nhạc Văn Thắng, thơ Thân Như Thơ”. Một sự trung thực và tôn trọng nhau đáng nể. Và bài hát ấy vẫn hay, vẫn đúng, chỉ có điều người dẫn lại và mặc định “Tháng 3 mùa con ong đi lấy mật” là hình như lại chưa chuẩn…

Văn Công Hùng

Thu Vàng Nắng Rót Mật Ong / 2023

Thu vàng nắng rót mật ong Cập nhật lúc 16:39 11/10/2019

Mùa thu, ta thường gọi là thu vàng. Thật ra đó là lá vàng, nắng vàng. Có một nhà thực vật học thật có lý khi ông cho rằng: Phần lớn thời gian trong năm, lá là thành phần nuôi sống cây. Lá liên tục chuyển đổi cacbon dioxide, nước và ánh sáng mặt trời thành năng lượng trong quá trình quang hợp. Thành phần đặc biệt trong quá trình này là các sắc tố diệp lục giúp lá có màu xanh tươi sáng. Khi mùa hè kết thúc, ngày thu ngắn lại, lá sẽ ít quang hợp. Sau đó nó chậm dần sản xuất chất diệp lục (xanh), và lúc đó sắc tố màu vàng có cơ hội tỏa sáng trước khi lá rụng để bảo toàn năng lượng cho cây.

Sự tuần hoàn biến đổi của thiên nhiên sao mà kỳ diệu thế. Lá vàng thu như một phiên bản thu vào mình bằng năng lượng nắng vàng để hồi quang cháy hết mình trước khi rụng về cội. Tôi mới hiểu vì sao chỉ hai câu thơ của Bích Khê trong bài “Tỳ Bà”: “Ơ hay buồn vui cây ngô đồng – Vàng rơi! Vàng rơi! Thu mênh mông… ” đã gói cả hồn cốt sắc màu của mùa thu để còn vương mãi dấu lưu luyến trong ký ức con người, thời gian, ký ức của sự chuyển dịch kỳ diệu của tạo hóa.

Nắng thu lạ lắm. Trời đang chói gắt, ngột ngạt và oi bức của mùa hè sau một cơn mưa nhuần nhị tươi mát của mùa thu như chiếc chổi lông thần kỳ quét đi bao bụi bặm để tỏa ra cái nắng vàng rực rỡ. Từng sợi nắng ngỡ như chuốt sợi tơ vàng sau kẽ lá cây vườn. Vòm trời như bỗng cao hơn. Mây bây giờ tơ vương và bàng bạc thảng thốt. Cánh chim trời cũng chớm sự vội vã, hun hút. Nắng thu mọng nước ngọt cho bưởi, sánh vị đường cát cho hồng. Tất cả đánh thức râm ran tuổi thơ nâng bỗng cánh diều bay lên trời thu lộng gió với bao ước vọng. Nắng thu cũng ngọt dậy những quả đồi sim treo từng túi mật chín. Sim như một tín hiệu để báo thu về. Ai bảo sim là loài cây dại, mọc hoang. Sim đã hút bao tinh chất của đất đồi sỏi đá cằn khô để hoa sim cứ thế mà tím, tím lặng lẽ bền bỉ qua bao gió mưa. Ôi cái miền sim cứ tưởng là cằn, mọc lúp xúp mà đội lên những mâm – xôi – sim ứa ngọt. Ta càng thương đất nghèo chiu chắt bao trọn vẹn thủy chung…

Nắng thu vàng như một hồi quang ấm no của mùa lúa chín. Đến miền cao của phía Bắc, những ruộng lúa bậc thang như có nhịp điệu từng ngấn, từng ngấn một như những bậc cầu thang lên nhà sàn. Nắng thu uyển chuyển theo thảm vàng của lúa đã tạo ra bao dào dạt như sóng vỗ, sóng lượn lòng người. Nắng của thu vàng như một hợp âm reo vang hồ hởi khi ta hòa chung nhịp trống tựu trường của con trẻ. Nắng như những dấu chân son lọt qua khe hở lá bàng rộn ràng chạy nhảy. Nắng thật vô tư và hiếu động như tuổi thơ. Nắng tỏa ra, nắng không viền lại. Nắng dệt tơ, nắng giăng mắc. Nhà thơ Hoàng Cầm có những câu thơ thật hay về nắng trong bài “Bên kia sông Đuống”: ” Những cô hàng xén răng đen – Cười như mùa thu tỏa nắng“. Ôi cái vị nắng đậm vị trầu cay, đậm vị tình người cứ lan tỏa, cứ rưng rức chắc bền bén duyên.

Ta cứ ngỡ nắng thu như một người bạn đồng hành có thể sẻ chia, bày tỏ tin cậy. Bởi tất cả đều trong veo, đều tươi sáng, đều thanh cao. Thu thì điềm tĩnh, nắng vàng lại dịu dàng lưu luyến. Lắng đọng thành múi quả tỏa hương mọng nước. Hoa mùa thu không tưng bừng rực rỡ, nồng nhiệt như hè mà chầm chậm bung nở chạm dần vào cái lõi của tâm trạng như một câu thơ xuất thần của Lưu Trọng Lư: ” Hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa “. Dây dưa lắm với nắng thu, bịn rịn lắm với bao hẹn ước. Cúc vàng là nhụy của nắng thu, thu hết bao nỗi niềm, bao e ấp. Chỉ một màu vàng của cúc thôi mà thổn thức lòng mình bao cung bậc. Cúc là chấm nhỏ điểm xiết của nắng như một lúm đồng tiền bén duyên vào thu. Chợt dâng lên, dào dạt trong mình ắp đầy bao hoài niệm: Thu vẫn ở lại, lắng lại trong tình đời, tình người không phôi phai. Bởi trong thu vàng, nắng vẫn rót mật ong…

Đọc Truyện Cổ Tích Chú Mèo Đi Hia / 2023

Mời các bạn và các em cùng đọc truyện cổ tích Chú mèo đi hia, một câu chuyện rất nổi tiếng của anh em nhà Grim!

NGHE AUDIO TRUYỆN CHÚ MÈO ĐI HIA CHÚ MÈO ĐI HIA

Một bác thợ xay có ba người con trai, gia tài của bác cũng có ba thứ: một cối xay gió, một con lừa và một con mèo. Các con bác xay bột, lừa đi lấy ngũ cốc về xay và chở bột đi, còn mèo thì bắt chuột.

Khi bác thợ xay qua đời, ba người con chia nhau gia tài: người anh Cả lấy cối xay gió, người anh thứ Hai lấy con lừa, người em Út đành phải lấy con mèo, vì gia tài còn lại chỉ có thế.

Người em Út buồn rầu, lẩm bẩm một mình.

– Mình nhận được phần tồi tệ nhất. Anh Cả mình có thể xay bột, anh Hai mình còn được cỡi lừa, còn mình, mình làm ăn gì với con Mèo khốn khổ kia? Họa chăng lột da nó làm được đôi găng tay lông là hết sạch cả gia tài.

Nghe được hết đầu đuôi câu chuyện của chủ mình, Mèo nói:

– Cậu ơi, hãy nghe tôi nói, cậu chẳng cần giết tôi, lấy da làm một đôi găng tay loại tồi làm gì. Cậu cứ thuê thợ làm cho tôi một đôi hia để tôi có thể đi phố được, lúc đó mọi người sẽ lưu ý tới tôi, rồi chắc cậu cũng mở mày mở mặt, ăn nên làm ra.

Người con trai bác thợ xay rất đỗi ngạc nhiên khi nghe Mèo nói vậy. Ngay lúc đó, nhân tiện có thợ giày đi qua, anh vẫy gọi vào thuê làm cho Mèo đôi hia. Khi hia làm xong, Mèo xỏ chân vào, lấy một cái bao, đổ đầy lúa mạch rồi buộc miệng bao lại cho lúa mạch khỏi vãi ra ngoài. Đoạn Mèo quẩy bao lên vai, bước ra cửa, đi bằng hai chân như người.

Vua trị vì hồi đó là một người thích ăn chim đa đa. Nhưng thịt chim đa đa trở nên hiếm quí, vì hầu như không ai săn bắt được con nào cả. Khắp rừng, đâu cũng có chim đa đa, nhưng chim nhát quá, hễ hơi thấy động là bay nên không thợ săn nào tới gần được để săn bắn. Mèo biết được chuyện đó, bèn nghĩ cách để săn bắt chim đa đa.

Vào rừng, Mèo cởi nút thắt bao, rắc lúa mạch ra xung quanh, giấu dây bẫy lẫn trong cỏ, Mèo ẩn núp trong một bụi cây gần đó, nằm rình. Được một lát, chim đa đa bay sà xuống ăn lúa mạch. Ăn hết ở xung quanh, chim lần vào ăn trong bao. Khi số chim vào bao ăn khá đông, Mèo liền vác bao chim lên vai, cứ thẳng đường phía cung vua mà đi.

Lính canh hô: – Đứng lại! Đi đâu?

Mèo đáp ngắn gọn: – Vào gặp nhà vua.

– Mày có điên không đấy? Có đời thuở nhà ai lại có mèo vào gặp nhà vua?

Một tên lính khác nói xen vào:

– Cứ để cho nó vào. Nhà vua cũng hay buồn, biết đâu những trò gừ gừ và nhảy nhót nhố nhăng của nó lại làm cho hoàng thượng thấy khuây khỏa?

Đến trước nhà vua, Mèo dừng lại, Mèo đứng hai chân sau, gập người cúi chào nhà vua rồi nói:

– Tâu bệ hạ, chủ tôi là bá tước… – Mèo bịa ra một cái tên quí phái thật dài – xin trân trọng kính gửi hoàng thượng lời chúc sức khỏe và xin kính dâng hoàng thượng số chim đa đa vừa mới bẫy được.

Những con chim đa đa béo ngon làm vua rất hài lòng. Quá đỗi vui mừng về chuyện đó, nhà vua truyền lệnh cho phép Mèo vào kho, muốn lấy bao nhiêu vàng cho vào bao cũng được. Vua phán:

Trong lúc đó, người con Út khốn khó của bác thợ xay ngồi rầu rĩ bên cửa sổ, hai tay ôm đầu suy nghĩ: có bao nhiêu tiền của thì đã đổ hết vào việc sắm hia cho Mèo, chẳng biết nó có làm nên trò trống gì không? Đúng lúc chủ đang buồn rầu thì Mèo bước vào, đặt bao lên nền nhà, cởi nút thắt, trút vàng trong bao ra ngay trước mặt chủ và nói:

– Thưa cậu chủ, đây gọi là chút ít bù đắp lại tiền sắm đôi hia. Nhà vua còn gửi lời hỏi thăm và đa tạ cậu chủ.

– Giờ thì cậu chủ đã có đủ tiền rồi, nhưng không phải chỉ có vậy thôi đâu. Sáng mai tôi lại xỏ hia vào, cậu chủ còn giàu có hơn bây giờ. Tôi cũng đã tâu với vua rằng cậu chủ là một vị bá tước.

Ngày hôm sau, đúng như lời Mèo nói, Mèo xỏ hia vào, rồi đi săn, và mang tới biếu vua một bao đầy chim đa đa.

Mọi việc cứ trôi chảy đều đều như vậy, ngày nào Mèo cũng có chim dâng vua, ngày nào Mèo cũng mang vàng về nhà, Mèo được vua yêu quí như cận thần tin cẩn, ra vào cung vua không bị hỏi xét, tha hồ tung tăng trong cung điện.

Một hôm, Mèo đang sưởi ấm trong bếp nhà vua thì thấy người đánh xe vừa đi vừa nguyền rủa:

– Mình mong vua cùng công chúa bị đao phủ giết chết đi cho rồi! Mình đang khoái ra quán nhậu và chơi bài cho thỏa chí thì lại phải đánh xe cho họ ra bờ hồ dạo cảnh.

Sau khi nghe hết câu chuyện, Mèo rón rén lẻn về nhà và nói với chủ:

– Nếu cậu chủ muốn thật sự trở thành bá tước và trở nên giàu có cậu hãy đi với tôi ra hồ rồi nhảy xuống hồ tắm.

Người con Út bác thợ xay không hiểu sự tình sẽ ra sao, chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng theo Mèo ra hồ, cởi quần áo rồi nhảy ùm xuống nước. Mèo cầm quần áo của chủ mang giấu đi một chỗ. Vừa mới giấu xong thì nhà vua tới. Mèo liền lên tiếng la lối nghe thật là thảm thiết:

– Trời ơi là trời! Muôn tâu bệ hạ, bá tước chủ tôi đang tắm ở hồ thì có một tên trộm đến lấy cắp tất cả quần áo để trên bờ. Giờ thì chủ tôi làm sao mà lên được? Ở lâu dưới nước chắc sẽ bị cảm lạnh mà chết mất thôi!

Nghe vậy vua cho dừng xe lại, phán bảo một cận thần quay ngay trở về lấy một bộ quần áo của nhà vua đem tới.

“Bá Tước” mặc bộ quần áo lộng lẫy vào. Nhà vua tưởng chính bá tước là người bẫy và dâng biếu mình chim đa đa nên rất biệt đãi bá tước, mời bá tước lên ngồi cùng xe. Còn công chúa thì cũng chẳng có lý do gì để khó chịu, vì bá tước vừa trẻ, lại đẹp trai, thậm chí công chúa còn cảm thấy bá tước là một con người dễ thương là đằng khác.

Bạn đang xem bài viết Truyện Cổ Tích Hay Rủ Nhau Đi Kiếm Mật Ong / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!