Xem Nhiều 12/2022 #️ Truyện Cổ Tích Ở Hiền Gặp Lành / 2023 # Top 20 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Truyện Cổ Tích Ở Hiền Gặp Lành / 2023 # Top 20 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Cổ Tích Ở Hiền Gặp Lành / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Truyện cổ tích ở hiền gặp lành 

[alert style=”danger”]

Truyện cổ tích ở hiền gặp lành cho các bé thấy phải biết sống tốt với mọi người xung quanh. Kẻ tham lam, ích kỉ sẽ không bao giờ có được kết cục tốt đẹp.

“Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác.”

[/alert]

[/alert]

Ngày xửa ngày xưa, có hai người láng giềng, một người tính tình bao dung, rộng rãi, rất sẵn lòng giúp đỡ người khác; còn kẻ kia thì bủn xỉn, nhỏ mọn, anh ta luôn thích chiếm đoạt tài sản của người khác. Có một ngày họ cùng nhau đi xa, đến bữa ăn tối, kẻ keo kiệt nói với người rộng rãi rằng: “Thật là đen đủi, tôi không mở được túi, xem ra tối nay tôi phải nhịn đói thôi”.

Sáng hôm sau, kẻ keo kiệt tỉnh dậy trước, anh ta nghĩ thầm: “Tối hôm qua mình đã ăn hết bánh của tên độ lượng rồi, hôm nay chắc sẽ đến lượt hắn ăn bánh của mình mất. Lẽ nào lại để hắn ta ăn bánh của mình chứ? Chẳng bằng ta tự mình thu dọn và lén đi một mình, bánh vẫn là của riêng ta”.

Vì thế, kẻ keo kiệt lén lút bỏ đi.

Khi người độ lượng tỉnh giấc thì kẻ keo kiệt đã bỏ đi rồi. Anh ta vội vàng ra đi với cái bụng đói meo.

Người độ lượng đi qua một khu rừng lớn, khi gần tối thì anh ta đến một ngôi nhà tranh. Anh mở cửa bước vào và phát hiện có một ổ bánh mì trên bàn. Sau khi anh ta ăn một miếng bánh nhỏ anh ta liền đến nằm nghỉ ở phía sau ghế.

Một lúc sau, có một chú gấu, một chú cáo và một chú chuột tiến vào. Chúng ngồi trên chiếc ghế và cùng nhau trò truyện vui vẻ.

Chú chuột nói: “Các anh có biết ở phía sau bếp lò có treo một túi bạc không? Tôi nằm trên bếp lò là có thể nghe tiếng bạc leng keng”.

Chú cáo nói: “Tôi đây không có gì là không biết. Các anh có biết rằng gốc cây đại thụ phía sau ngôi nhà tranh có chôn một đống bạc lớn bằng đầu dê không? Có người đến đó đào tìm nhưng không được”.

Chú gấu nói: “Tôi đây không có gì là không biết. Các anh có biết rằng ở bên đường phía sau ngôi nhà tranh này có chôn một đống vàng lớn như đầu ngựa không? Có người đến đấy đào bới tìm kiếm nhưng không thấy”.

Sau đó, chú gấu đứng dậy và chia ổ bánh mỳ còn lại thành ba phần. Các chú sau khi ăn no thì lăn ra ngủ một giấc ngon lành. Người độ lượng nằm phía sau ghế và nghe hết câu chuyện mà các con vật nói với nhau.

Sáng hôm sau, khi ba con vật đã đi rồi người độ lượng liền leo lên phía sau bếp lò và lấy túi bạc xuống, rồi đến gốc cây đại thụ ở sau căn nhà đào đống bạc to như đầu dê lên. Cuối cùng anh chạy đến bên đường để đào đống vàng to như đầu ngựa. Anh đem tất cả số vàng bạc đó về nhà.

Người keo kiệt nghe xong thì lập tức tìm đến ngôi nhà tranh trong rừng. Anh ta vào nhà và cũng nhìn thấy ổ bánh mỳ đặt trên bàn, anh ta liền ăn hết ổ bánh, sau đó núp dưới ghế.

Một lúc sau, gấu, cáo và chuột bước vào. Chúng ngồi trên ghế, chú gấu nói: “Các anh có biết không, đống vàng to như đầu ngựa đã bị người ta đào mất”.

Chú cáo nói: “Điều đó có là gì chứ, các anh có biết rằng đống bạc to như đầu dê cũng bị đào mất rồi?”.

Chú chuột vội nhảy lên và chạy đến bếp lò rồi kêu lên: “Thế này là thế nào, có người cũng lấy túi bạc đi mất rồi các anh ơi!”.

“Chắc là có người đã nghe trộm câu chuyện của chúng ta”. Sau đó chú gấu đứng lên định chia phần bánh mỳ. Nhưng bánh mỳ không còn nữa, nó kêu lên: “Trời ơi, ai đã ăn hết bánh mỳ của ta rồi?”. Mau lên, anh chuột hãy nhìn xem có phải có người đang trốn trong nhà của chúng ta không?”.

Chú chuột tìm một lúc, cuối cùng tìm thấy anh chàng keo kiệt dưới ghế. Chúng liền chạy đến và hô nhau xông vào đánh người keo kiệt.

Truyện cổ tích ở hiền gặp lành – chúng tôi –

[alert style=”danger”]

[alert style=”danger”]

[/alert]

Ở Hiền Nhất Định Sẽ Gặp Lành” Là Triết Lí Của Truyện Cổ Tích Thần Kì / 2023

Đề bài: “Ở hiền nhất định sẽ gặp lành” là triết lí của truyện cổ tích thần kì. Em nghĩ gì về cách kết thúc có hậu đó.

Trong mỗi chúng ta, ai lại không một lần được lắng nghe bà kể chuyện, những câu chuyện luôn luôn được mở đầu hết sức nhẹ nhàng và lắng sâu ngày xửa, ngày xưa… để từ ấy, biết bao điều kì ảo, thơ mộng dần dần như thể hiện trước mắt ta. Chúng ta đã tìm thấy trong lời kể của bà, những cô Tấm, những anh Khoai hiền lánh chất phác nhưng gặp nhiều bất hạnh. Tuy nhiên, các câu chuyện cổ ấy luôn thể hiện sự công bình. Vâng, đúng thế: Truyện cổ tích thần kì thể hiện người ờ hiện nhất định sẽ gặp lành.

Ở hiền nhất định sẽ gặp lành” là triết lí của truyện cổ tích thần kì

Cùng đi sâu để làm sáng tỏ nhận định ấy, chúng ta lại sẽ hiểu thêm về cách kết thúc có hậu của các truyện cổ tích.

Vậy ở hiền là gì? Có phải đó là nói về những người lao động hiền lành tốt bụng và chăm chỉ, không hề nghĩ tới việc hại người. Thế còn gặp lành đó là gặp những điều may, điều phúc, mà nhiều điều tốt đẹp ấy nhất định sẽ đến với người ở hiền. Chắc hẳn, chúng ta không quên được một cô Tấm siêng năng, chịu khó bên người người dì ghẻ cay nghiệt. Như thế, Tấm là người ở hiền, thế sao Tấm lại gặp nhiều đau khổ? Một điều tất yếu của xã hội: người ác thì lúc nào cũng ghét những người hiền. Và ở đây Tấm bị dì hành hạ hết sức tàn nhẫn, qua biết bao gian lao. Nhưng rồi cuối cùng, Tấm bị dì hành hạ hết sức tàn nhẫn, qua biết bao gian lao. Nhưng rồi cuối cùng, Tấm lại sống trong hạnh phúc, sung sướng. Đấy là một chân lí của người xưa, nó thể hiện ý thức của con người thời trước. Những người thật thà như Tấm dù qua nhiều khó khăn nhưng rồi họ sẽ gặp lành, sẽ gặp phúc lớn. Đó chính là phần thưởng mà truyện cổ tích đã tặng cho họ một cách xứng đáng!

Cũng như Tấm, anh Khoa một anh nông dân đi ở rể cho nhà giàu – người hiền lành là thế, vậy mà, anh cũng bị bất công đè nén. Nhưng rồi, chân lí vẫn là chân lí. Anh được sống trong vui sướng, hạnh phúc bên cô út – dù anh đã phải tìm kiếm qua bao khó khăn để có cây tre trăm đốt.

Có những kẻ ác? Dĩ nhiên, học cũng được thưởng đấy. Nhưng là phần thưởng trái với người ở hiền. Thật thế, trong trí tưởng tượng của người xưa, mọi hành động, suy nghĩ, việc làm đều có giá của nó, cái hâu sau cùng ấy tốt hay xấu tuỳ thuộc vào ý nghĩa, hành động của chính họ.

Và chính chúng ta đã thấy, có mặt qua hai truyện tiêu biểu trên, là hình ảnh ông Bụt chuyên làm các việc phúc lành. Ồng mang đến cho những người đau khổ niềm vui sướng, ông như cơn mưa mát lành rào rào đổ xuống trên cây xanh. Thực vậy, hình ảnh Bụt chính là hình ảnh của người cầm cán cân công lí, ông hiện lên trong lúc bị áp bức, lừa gạt như đang mất hạnh phúc và niềm tin vào cuộc đời. Ông hiện đến như khẳng định thêm lí tưởng trong niềm tin của nhân dân ở hiền thì nhất định sẽ gặp lành.

Cái kết thúc có hậu này như một dòng suối đối với người đang đi trên sa mạc. Họ, những người bất hạnh – luôn có một sự tin tưởng vững chắc vào tương lai, vào công bằng. Tuy rằng cũng có lúc họ khóc lóc một cách tuyệt vọng, nhưng những lúc ấy, nhân dân – hiện đến giải thoát họ khỏi hoạn nạn khổ sở. Điều này chính là một niềm khát khao của người xưa, họ mơ ước trong cuộc sống sẽ không có bất công, con người sẽ luôn được sống xứng đáng với những gì mà họ mang đến cho xã hội, cho mọi người. Đúng như thế, cô Tấm có bao giờ muốn làm điều gì xấu cho ai, ngay cả đứa em xấu bụng, anh Khoai sống trong lao động cực nhọc có bao giờ kêu ca phàn nàn, người em trong truyện Cây khế thật chăm chỉ, hiền lành, tốt tính. Vì họ biết việc họ làm, cố làm để mang đến cho mình sự yên lành, hạnh phúc. Niềm khao khát của người xưa cũng là sự ước mong của chúng ta ngày nay. Mong sao không có ngưởi quá khổ trong xã hội, mong sao những kẻ ác sẽ không có đất để phát huy bản tính của họ và mong sao mọi người làm việc và sống bằng chính công sức của mình. Cũng như ngôi vị hoàng hậu của Tấm, ngôi vua của Thạch Sanh, hoặc việc lấy được vợ của anh Khoai là chính công sức, phẩm chất, trí tuệ của họ. Ngày nay, nghe lại các câu chuyện ấy, chúng ta còn thương cảm sâu sắc với những nhọc nhằn mà người ở hiền đã phải gánh chịu, thì ngày xưa ông cha ta đã có một niềm thương xót mà đòi hỏi sự bình đẳng trong xã hội đến đâu? …

Chúng ta ngày nay, được lớn lên, phát triển từ niềm tin ngây thơ lành mạnh, tươi đẹp của ông cha ta từ xưa. Lẽ tất nhiên, chúng ta phải biết trân trọng những suy nghĩ không hề vụ lợi của thuở ấu thơ nhân loại và phải biết thực hiện những ước mơ ấy của người xưa, phải làm sao trên đời không còn những cô Tấm với nét đẹp của tính tình, mà phải gánh chịu đau khổ, bất công của xã hội. Làm sao chúng ta có thể chịu được một ông phú hộ giàu có sống trên sự lao động nhọc nhằn sớm tối của anh Khoai? Cho nên, đúng là truyện cổ tích thần kì thể hiện người ở hiền nhất định sẽ gặp lành và không chỉ ở người xưa mà chúng ta ngày nay cũng mong muốn và phấn đấu để có được chân lí ấy! …

Từ khóa tìm kiếm

Nghị Luận: “Ra Đi Vừa Gặp Bạn Hiền; Cũng Bằng Ăn Quả Đào Tiên Trên Trời” / 2023

Nghị luận: “Ra đi vừa gặp bạn hiền; Cũng bằng ăn quả đào tiên trên trời”

“Bạn là của cải chứ không phải của cải là bạn”. Câu danh ngôn đó đã dành tất cả sự trân trọng, ưu ái cho tình bạn. Thế gian sẽ đơn điệu biết mấy, con người sẽ nghèo nàn, nhạt nhẽo nếu tình bạn không tồn tại. Tình bạn, ấy hai tiếng thiêng liêng, cao đẹp. Ca da từng đề cao tình cảm bạn bè :

“Ra đi vừa gặp bạn hiền Cũng bằng ăn quả đào tiên trên trời”

Bao nhà thơ, nhà văn cũng ca ngợi tình bạn. Nhà thơ Trần Lê Văn viết:

“Mỗi con người thêm nhiều con mắt Mỗi con người thêm nhiều cảm rung Trời cũng thêm nhiều màu sắc Đất cũng thêm chiều mênh mông”

Bốn câu thơ bao hàm một quan niệm, một cách nhìn nhận sâu sắc và đầy đủ về tình bạn của Trần Lê Văn. Qua bao tháng trầm biến động của cuộc đời, tình bạn vẫn tồn tại bền bỉ trong tâm hồn mỗi con người, vẫn là ngọn lửa nồng ấm nhen lên giúp chúng ta gắn bó, đoàn kết, yêu thương nhau hơn.

Có lẽ phải từng trải, sống chan hòa với bạn bè, nhà thơ mới cảm nhận được một cách chính xác:

Mỗi người thêm nhiều con mắt Mỗi người thêm nhiều cảm rung

Vạn vật đều không thể hoàn thiện, cũng như mỗi con người không thể biết hết thế gian. Nhưng con người được tạo hóa ban cho đôi mắt để thấu hiểu cuộc đời, để cảm nhận thế giới xung quanh. Tục ngữ nói “giàu hai con mắt”, lại nói “giàu vì bạn, sang vì vợ”. Phải chăng thêm bạn thêm giàu, thêm những đôi mắt, thêm những góc nhìn để tránh phiến diện hoặc sai lầm. “Học thầy không tàt học bạn” là lời khuyên phải biết mở rộng tầm nhìn và sự hiểu biết bằng cách học hỏi bạn bè.

Nếu có nhiều bạn hiền thì sẽ có bao nhiêu cơ hội để học hỏi, để mở rộng tầm nhìn, trí tuệ. Mỗi người bạn làm nên một thế giới trong ta, giúp ta hiểu thêm một cuộc sống mới. Tình bạn nảy nở sẽ là phương thuốc quý báu chống lại phong ba bão táp, giúp ta nhận rõ đúng sai, phải trái trong ứng xử, nuôi dưỡng và làm mát dịu tâm hồn ta. Khi chúng ta có những tình bạn đẹp, tâm hồn không chỉ phong phú mà còn sâu sắc hơn. Có thể trước đây ta vô tình hoặc ít tình cảm, chỉ biết sống cho mình với những “giấc mơ con” đủ cho một “cuộc đời con”. Khi có bạn cuộc sống của ta sẽ khác, “cảm rung” của ta cũng sẽ khác: sẽ nhiều lên, sẽ tinh tế hơn, chân thành hơn. “Người ta là hoa của đất”. Hoa đã phong phú, làm sắc màu thì cuộc sống cũng sẽ đậm đà biết mấy:

Trời cũng thêm nhiều màu sắc Đất cũng thêm chiều mênh mông

Có thêm những người bạn hiền, cuộc sống trở nên tươi thắm hơn. Trời thêm nhiều màu sắc, không chỉ nguyên một vẻ xanh mà lung linh bảy sắc cầu vồng. Đất như cũng mênh mông hơn, mở ra cho chúng ta thêm nhiều hiểu biết, hi vọng, nhiều ước mơ và hoài bão.

Từ xưa đến nay, người ta đã có bao nhiêu tình bạn cao đẹp, thiêng liêng, biểu hiện sâu sắc của tình bạn là tấm lòng tri âm, tri kỉ. Tiếng đàn của Bà Nha chỉ mình Chung Tử Kì nghe và hiểu được. Đến khi Từ Kì chết Bá Nha treo đàn không đánh vì không còn một Tử Kì thứ hai nữa.

Song bạn bè, hiểu nhau chưa đủ mà còn phải biết quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Tình bạn giữa Nguyễn Trãi và Nguyễn Mộng Tuân cũng rất đẹp. Nguyễn Trãi nói về bạn và mình:

Nghèo ốm ta thương bạn Ngông cuồng bạn giống t a

Nguyễn Mộng Tuân mừng nhà mới của bạn đã tạ lại tấm lòng của bạn mình. Mang rượu đến cùng ông thưởng thức. Say theo người, chớ tỉnh mình ta. Quả thật đó là những tấm lòng tri kỉ, tri âm.

Khác với Nguyễn Trãi và Nguyễn Mộng Tuân, Nguyễn Khuyến và Dương Khuê không cùng một tư duy chính trị. Song không vì thế mà họ không trở thành bạn bẹ. Dương Khuê mất, Nguyễn Khuyến đã khóc bạn bằng những vần thơ đầy xúc động, chân thành:

Rượu ngon không có bạn hiền Không mua không phải không tiền không mua

Câu thơ nghỉ đắn đo không viết

Viết đưa ai, ai biết mà đưa Giường kia treo những hững hờ Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn

Viết tiếp những trang ngợi ca tình bạn, Thạch Lam đã đem đến một câu chuyện nhẹ nhàng, trong sáng: Gió lạnh đầu mùa. Trong gió lạnh rét mướt, tình bạn ngây thơ, hồn nhiên trong sáng làm ấm áp lòng người. Chị em Sơn quyết định thật nhanh chóng. Khi đợi chờ, Sơn thấy “lòng ấm áp vui vui”. Niềm vui ấy có lẽ chỉ có thể có ở những con người biết cảm thông và chia sẻ với bạn bè.

Tình bạn cao cả và thiêng liêng chúng ta có thể tìm thấy trong tình cảm của những anh bộ đội, những “đôi tri kỉ” trở thành đồng chí sát cánh kề vai “súng bên súng đầu sát bên đầu” (Chính Hữu – Đồng chí) chiến đấu vì độc lập, tự do.

“Sống không có bạn là chết cô đơn” (Giooc-giơ Hê-be). Ai cũng muốn có những người bạn rất tốt của mình. Nhưng kết bạn vốn đã khó, mà giữ gìn tình bạn gắn bó thủy chung còn khó hơn nhiều. Lí Thông từng kết nghĩa với Thạch Sanh nhưng sau lại lừa chàng đi vào chỗ chết và cướp công của chàng.

Trịnh Hâm âm mưu hãm hại Lục Vân Tiên chỉ vì sự ghen ghét nhỏ mọn, tầm thường. Những tấm gương phản bạn, vong ân bội nghĩa đó cho thấy nếu hẹp hòi, nếu chỉ ích kỉ thì sẽ mù quáng, sẽ mất bạn bè và trở thành kẻ ác.

Sẽ ra sao khi ta phát hiện ra một trong những người bạn của ta mắc khuyết điểm trầm trọng? Đây là một chuyện rất khó. Đừng vội chê trách, xa lánh hay từ bỏ. Đã là bạn thì phải khuyên bảo nhau, giúp đỡ nhau thay đổi từ xấu đến tốt, đó mới là bạn hiền của nhau.

Nếu ta chỉ chọn những người hoàn hảo để kết bạn thì biết đâu đến lúc nào đó, bạn phát hiện ra nhược điểm của người ta cũng sẽ bỏ rơi ta? Nhưng là một người bạn chân thành cũng không có nghĩa là im lặng, không dám can ngăn, không dám phê bình, thậm chí đấu tranh với sai lầm khuyết điểm của bạn mình. Thái độ tốt nhất trong quan hệ bạn bè là nghiêm khắc với mình và độ lượng bao dung với bạn. chỉ có như thế ta mới là một người được bạn bè tin cậy, ta mới có nhiều bạn và sẽ trở nên người giàu có.

“Ra đi vừa gặp bạn hiền; cũng bằng ăn quả đào tiên trên trời”. Cuộc sống thật bao la, rực rỡ sắc màu. Mỗi người nếu biết độ lượng, sống cởi mở, khoan dung hơn thì tình bạn sẽ đơm hoa kết trái, sẽ chẳng bao giờ lụi tàn. Lúc ấy con người sẽ sống nhân ái, trong sáng và đẹp hơn nhiều trong tình hữu ái bạn hiền.

Lời Bài Hát Xuân Nhớ Mẹ Hiền (Vọng Cổ) / 2023

Lý Con Sáo Xuân năm nay, con vẫn chưa về thăm quê.Ôi cái lạnh tái tê,nơi xứ lạ quê người,sao trong dạ ngậm ngùi.Nhớ mẹ hiền tần tảo sớm hôm.nuôi nấng cho chúng con thành nhân.Xuân đã về con đây uớc mongMẹ mãi luôn sống đời với con.

Vọng Cổ (Câu 1) Mẹ ơi, đã bao mùa xuân qua nơi phương trời xứ lạ.Con đón mừng xuân trong nỗi nhớ quê… nhà.

Xuân ở nơi xa, con nào có vui gì.Mái tóc đã điểm sương đang nhai trầu bõm bẽm,đôi mắt buồn dõi bóng đứa con xa.Đã bao năm dài xa cách quê xưa,tuổi của mẹ nay đã già rồi.Từng chiều buồn mỏi mắt chờ trông,mong thằng con trở về từ miễn viễn xứ.

Nói Lối Nửa vòng trái đất xa quá xa.Con luôn mong mỏi đến quê nhà.Mẹ con ngồi đó đang sàng gạo.Mắt buồn dõi bóng đứa con xa.

Vọng Cổ (Câu 2) Mẹ ơi bao năm dài phiêu bạt,nhưng lòng con luôn hướng đến quê nhà.

Con mong đuợc về quê để dâng mẹ chung trà.Trong những ngày đầu xuân mới,con kính chúc mẹ già trăm tuổi bên con.Con giờ trong dạ héo hon,thương cha nhớ mẹ vẫn còn đợi trông.Mỗi khi trời trở gió Đông,huớng về quê mẹ trong lòng con đau.

Nói Lối Năm nay xuân lại đến nữa rồi.Mẹ ơi con nhớ lắm mẹ ơi.Đêm đêm cô độc trong phòng vắng.Xuân ở xứ người lệ con rơi.

Vọng Cổ (Câu 5) Mẹ ơi, con lại đón xuân năm nay với đôi dòng nước mắt.Nỗi nhớ mẹ hiền xưa cứ dằn vặt mãi trong… lòng.

Con đón chào xuân lạnh lẽo cô phòng.Văng vẳng đâu đây đì đùng pháo nổ,xuân lại đến rồi con có vui đâu.Mẹ của con còn mãi quê xa,đôi mắt đã mờ đi vì mong nhớ đứa con này.Con mong sẽ có một ngày,con về bên mẹ đắp xây quê nghèo.

Lý Chiều Chiều Chiều chiều con vẫn mong hằng mong.Một ngày kia, con đây sẽ về quê cũ.Đắp xây cho quê hương nghèo.Mẹ hỡi hãy yên lòng.Con về bên mẹ kính yêu.Quê hương nhớ mãi trong lòng.

Vọng Cổ (Câu 6) Về vọng cổĐã hơn một giờ khuya,không khí đêm giao trừa đã trở nên vắng lặng.Lác đác đâu đây tiếng chim đêm lạc bầy,làm con như thấy mình thêm cô đơn trống trải.Gió ơi đừng thổi gió ơi, ta thêm cảm thấy tim gan rối bời.Đầu năm con có đôi lời,chúc mẹ yêu dấu sống đời với con.Con còn phiêu bạt nước non,hẹn mẹ năm tới gia đình đoàn viên./.

Bạn đang xem bài viết Truyện Cổ Tích Ở Hiền Gặp Lành / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!