Xem Nhiều 2/2023 #️ Truyện Cười Gia Đình, Vợ Chồng Tình Yêu Hay Nhất # Top 9 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Truyện Cười Gia Đình, Vợ Chồng Tình Yêu Hay Nhất # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Cười Gia Đình, Vợ Chồng Tình Yêu Hay Nhất mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trong cuộc sống vợ chông hay trong những gia đình luôn có những tình huống hài hước vui vẻ mà chúng ta có thể nhiều lần bắt gặp. Vì thế những truyện cười về gia đình cũng được chia sẻ rất nhiều trên internet.

Con riêng Hai vợ chồng nhà nọ (đã có ba người con) đọc báo và tìm thấy một thông tin hấp dẫn như sau: “Nếu cặp vợ chồng nào có từ bốn mặt con trở lên sẽ được cấp một căn hộ”. – Bà vợ hồ hởi nói với chồng: “Ngày trước, hồi đi bộ đội, nghe nói anh cũng đã có một “thằng” với cô X người địa phương, bây giờ anh đi đón nó về đây, nhà mình sẽ đủ tiêu chuẩn để nhận căn hộ đấy”. Anh chồng nghe lời,vội vàng chuẩn bị đồ đạc, lên đường về nơi đóng quân năm xưa… – …Một tuần sau, ông chồng trở về. Mở cửa vào nhà, thấy bà vợ, ông ta nói ngay “Em ơi, anh đã về, thế các con chơi đâu rồi, gọi nó ra bố cho quà nào?”. – Bà vợ rầu rĩ trả lời: “Bố chúng nó đến đón đi hết rồi, họ cũng đọc báo như mình”.

Bắc thang nói chuyện với trời… Với các cậu bé, chuyện gì cũng có thể xảy ra, kể cả nói chuyện với ông trời. Một cậu bé theo dõi một thợ sửa điện thoại trèo lên cột điện, nối mạch bộ đồ nghề kiểm tra vào thử liên lạc với tổng đài. Có một sự cố nào đó trong việc nối mạch liên lạc. Chú nhóc đứng nghe một hồi rồi chạy ùa vào nhà la lên: – Mẹ ơi, ra mà xem mau lên. Có một ông trèo lên cột điện thoại đang nói chuyện với trời. – Cái gì khiến con nghĩ là ông ấy đang nói chuyện với trời? – Vì con nghe ông ta la lớn “A lô! A lô! Trời ơi, có chuyện gì trên đó, có ai chịu nghe không hả?”.

Bà vợ sư tử hà đông. Buổi tối, bà vợ là sư tử hà đông nấu nướng xong liền ra lệnh cho con gọi điện cho bố về ăn cơm ngay. Thằng con sau một hồi hì hục gọi chạy ra bảo mẹ Mẹ ơi, con gọi ba lần liền mà lần nào cũng có một cô trả lời. Bà vợ điên quá, đợi đến lúc chồng đi làm về liền nhảy ra đấm đá túi bụi. Ông chồng bị bất ngờ không hiểu vì sao chỉ kịp nằm lăn ra kêu cứu. Hàng xóm thấy vậy sang xem rất đông. Thấy thế, bà vợ lúc này mặt vẫn đang hầm hầm liền bảo thằng con. – Mày quay ra nói cho các bác ấy nghe đi, cái con kia nó trả lời máy của bố mày thế nào – Dạ, cô ấy bảo “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Thông minh và giữ chữ tín Ông bố dạy con trai: – Thông minh và giữ chữ tín là then chốt của thành công con ạ. Giả sử con đã chót hứa cái gì thì vì điều đó nếu có bị khuynh gia bại sản, con cũng phải thực hiện. Đó gọi là chữ tín. – Vậy thì thông minh là gì hả bố? – Đừng có hứa hẹn những lời như vậy.

Chữa bệnh nói nhảm Một bà than phiền với bác sĩ rằng chồng bà ta hay nói lảm nhảm trong lúc ngủ. Ông bác sĩ bảo: – Tôi có thể kê đơn giúp ông nhà thôi không nói nữa. – Bà khách phản đối: Ồ không! Ông làm ơn kê cho tôi loại thuốc nào khiến cho ông ấy nói rõ hơn một chút.

Thích chim bồ câu non Hai cậu bé nói chuyện với nhau: “Chuyến thăm sở thú hôm qua có vui không?”. – Thật tuyệt, tớ khoái nhất chú khỉ đột châu Phi, còn ba tớ thì chọn một con chim bồ câu non. – Làm gì có trưng bày chim bồ câu trong ấy? Chim câu thuộc loài gia cầm quen thuộc cơ mà! – Đúng rồi! Nhưng ba tớ gọi cái cô bán vé ở cửa ra vào bằng cái tên dễ thương đó. – !!!!!

Cấm hút thuốc – Vợ cậu có cấm cậu hút thuốc lá ở nhà không? – Cấm tuốt, ở nhà, ở cơ quan cũng như nơi công cộng. – Cô ấy bảo, trong gia đình một người hút thuốc là đủ tốn tiền lắm rồi.

Xử nhầm – Sau khi có phán quyết ly dị vợ, cậu thấy thế nào? – Bi đát! Chiếc xe hơi mua bằng tiền tớ kiếm được, toà lại xử cho cô ấy. Còn lũ trẻ, mà tớ đinh ninh là của người khác, toà lại xử cho sống chung với tớ.

Ai sợ ai? Một anh chàng ra vẻ ta đây là người không sợ vợ, hung hổ tuyên bố với bạn bè rằng: – Vợ tôi ý à, hư là tôi vả cho gãy hết cả răng ấy chứ. – Chà, thế bây giờ xin được hỏi rằng, răng vợ cậu là thật hay giả? – Thật 100% – Còn răng của cậu? – Có cái nào còn là thật đâu!

Bức thư đến từ địa ngục Một người đàn ông lên đường đi nghỉ hè lúc vợ của anh ta đi công tác chưa kịp về. Họ sắp xếp kế hoạch gặp lại nhau vào ngày hôm sau. Tới nơi, anh ta vội vàng gửi e-mail về cho vợ. Do đánh sai địa chỉ, bức thư của anh ta thay vì được chuyển về cho vợ, thì nó lại đến một phụ nữ có chồng vừa qua đời ngày hôm trước. Khi người vợ góa tội nghiệp nọ mở hộp thư, bức thư vừa hiện ra bà ta thét lên một tiếng khủng khiếp, té xuống sàn nhà và chết thẳng cẳng. Nghe tiếng thét, người nhà chạy vào phòng thì chỉ thấy một bức thư trên màn hình máy tính: “Vợ yêu quý nhất của anh, anh vừa đến nơi. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn để đón em vào ngày mai. Người chồng yêu quý nhất của em!”

Thịt người ngon lắm Cậu con trai hỏi mẹ: “Thịt người có ngon không hả mẹ?” – Không ai ăn thịt người bao giờ. Thịt người tanh lắm, kinh lắm. Ăn thịt người là dã man con ạ. – Người mẹ trả lời. Cậu con trai ngơ ngác thanh minh: – Thế tại sao sáng nay, khi thấy một cô mặc váy ngắn đi qua cửa bố lại bảo: “Trông ngon thế”. – !!!!!!

Bà vợ đoản vị Hai vợ chồng lớn tuổi ghé vào ăn tại một quán ven đường. Ăn xong, khi đã lên xe đi được khá xa, bà vợ mới sực nhớ là mình quên cặp kính trên bàn ăn. Suốt quãng đường trở lại quán, ông chồng luôn mồm cằn nhằn tính đoản vị, hay quên của bà vợ. Đến chỗ cũ, khi bà vợ tất tả chạy vào tìm kính, ông chồng dặn với theo:

Màu tóc Vợ bảo chồng: – Này anh yêu, ít nữa khi tóc em bạc trắng, anh có yêu em nữa không? – Hừm… khi tóc em hết màu vàng rồi lại màu đen, màu tím, màu nâu, anh chả vẫn yêu em đấy thôi!

Ở đâu từ lúc tàu đắm? Tàu đắm, ông chồng bị sóng đưa vào một hoang đảo. Kiệt sức sau nhiều giờ vật lộn với thần chết, ông ta khó nhọc bò lên bờ đá. Người vợ đã dạt vào đó từ trước, vừa thấy mặt chồng, bà giận dữ rít lên: – Suốt thời gian qua anh ở đâu hả… ả… ả? Tàu đắm từ hôm qua cơ mà!

Tuyệt thật! Con gái hớt hải chạy vào bếp nói với mẹ: – Mẹ ơi, hình như bố sắp ngất. – Tại sao thế? – Có một người vừa đưa một gói hàng đến. Khi xem tờ hóa đơn, tự nhiên chân tay bố run lẩy bẩy, mặt mày tái mét… – Tuyệt thật! Vậy là chiếc váy mừng sinh nhật của mẹ đã đến rồi đấy!

Oái oăm Hai người đứng đợi trước cửa thiên đàng nói chuyện với nhau: – Vì sao anh chết vậy? – Tôi chết vì bị đông lạnh. – Dễ sợ nhỉ! Có bị đau đớn lắm không? – Chỉ bị lúc đầu thôi. Tôi run lẩy bẩy, rồi đau đớn khắp các ngón chân tay rồi sau đó bị tê cứng, tôi cảm thấy dễ chịu rồi đi vào cái chết như một giấc ngủ. Còn anh thì sao? – Tôi à? Tôi chết vì bị đau tim đột ngột! Ông biết không, tôi hay tin vợ đang ngoại tình ở nhà liền chạy về nhà để bắt quả tang. Nhưng khi về đến nơi thì tôi chỉ thấy cô ta một mình quấn quanh người một tấm chăn mỏng mà chẳng thấy gã nhân tình kia đâu. Tôi kiếm quanh nhà cả tiếng đồng hồ rồi chạy xuống tầng hầm nhưng chẳng thấy ai, tôi chạy lên tầng hai cũng không thấy. Cuối cùng, tôi hộc tốc chạy lên gác thượng, vừa lên tới nơi thì mệt quá và cơn đau tim ập tới, tôi lăn quay ra chết mà chẳng kịp trăn trối một lời. – Thật oái oăm thay! – Anh nói cái gì cơ? – Vì nếu anh chỉ cần dừng lại ở chỗ cái tủ lạnh thì cả hai chúng ta đâu có đứng ở đây!!!

Lợi và hại Một anh chàng kể chuyện với đồng nghiệp: – Tớ đã ly dị xong và thấy hóa ra mình làm thế rất hay cậu ạ. – Nghe lạ quá, thế nó hay ở chỗ nào? – Tòa buộc mỗi tháng tớ phải trả 60.000 đồng tiền cấp dưỡng cho cô vợ cũ. Nhưng từ khi mỗi người một ngả thì mỗi tháng tiền điện thoại nhà tớ giảm được 80.000 đồng.

Như bị điện giật Có một tai nạn vì điện, tại hiện trường, thanh tra cảnh sát hỏi ông chồng: – Ông nói là nghe thấy tiếng bà nhà kêu thét lên, tại sao ông không chạy vào bếp để cứu? – Mọi khi vẫn thế, bà ấy có làm sao đâu! – Ông muốn nói rằng, vợ ông vẫn thường xuyên bị điện giật? – À không, bà ấy vẫn thường xuyên thét lên như vậy.

Đổi màu Có cặp vợ chồng da trắng nọ, người chồng đi công tác xa dài ngày. Người vợ viết thư cho chồng sau khi sinh con: – Anh à, con chúng ta sinh ra trắng trẻo và xinh xắn lắm! Em bị thiếu sữa nên thuê một bà vú nuôi da đen. Sau một thời gian con chúng ta bú sữa của bà ta, da nó chuyển từ trắng sang đen anh à! Sau đó người vợ nhận được thư của người chồng: – Anh rất vui vì em đã sinh con, có lẽ nó giống anh hồi bé. Mẹ anh sinh anh cũng bị thiếu sữa nên anh toàn phải ăn sữa bò, vì thế đến giờ anh mới bị mọc sừng em ạ!

10 ly và hai giờ đêm Gần sáng, chồng khật khưỡng về nhà, vợ vừa mở cửa vừa đay nghiến: – Tôi đã dặn ông bao nhiêu lần rồi, đừng uống quá hai ly và phải về nhà trước 10 giờ đêm! – Ôi, xin lỗi bà, tôi cứ hay bị lẫn hai con số ấy.

Lỡ mồm Hai anh bạn hẹn nhau ở quán bia. Một anh trách: “Sao tuần trước hẹn mà không đến?”. – Tại lỡ lời – Là thế nào? – Vợ tớ trang điểm lâu quá, tớ nhắc, thế là nàng đùng đùng rút chìa khóa xe và cất biến. – Cậu nhắc kiểu gì thế? – Tớ bảo: “Em phục chế lâu thế?” – Đáng đời. Còn cái vết xước dài ngoằng trên tay kia? – Vẫn lỗi ấy! – Cái thằng… bị một lần rồi mà không rút kinh nghiệm à? – Rút rồi đấy chứ, tớ đã thay hẳn từ “phục chế” thành từ “trùng tu”. – !!!!!

Chồng là cái giống gì Một phụ nữ trả lời điện thoại: “Ông hỏi ai?”. – Có phải vườn bách thú đấy không ạ? – !!!!!

Nghĩ bằng gì? – Bé: Chị ơi , tại sao nói nghĩ nát óc ? – Chị: Nghĩa là con người ta suy nghĩ bằng đầu óc em ạ! – Bé: Không đúng. Hôm qua nói chuyện với bác Lan, mẹ – bảo: “Tôi nghĩ bụng…” vậy người ta nghĩ bằng bụng chứ – Chị: ???

Ai cũng phản đối Hans than thở với bạn: – Hễ tớ đưa cô nào về giới thiệu thì y như rằng mẹ tớ không đồng ý. – Người bạn khuyên nhủ: Vậy cậu thử giới thiệu một cô gái giống tính mẹ cậu xem. – Tớ cũng đã đưa một cô như thế về nhà, nhưng bố tớ phản đối gay gắt. Ông ấy nói thầm vào tai tớ: “Đừng ngu như bố ngày xưa con ạ”.

AI GIÀ HƠN Bé Phương hỏi mẹ: – Sao có người tóc bạc, có người tóc đen hả mẹ? Mẹ: – Người già hơn nên tóc bạc. Bé Phương lại hỏi: – Thế nào là già hơn hả mẹ? Mẹ: – Ai sinh ra trước thì già hơn chứ sao? Bé Phương làm lạ hỏi: – Thế sao con sinh nhật con trước sinh nhật của bà mà tóc bà lại bạc trắng vậy?

Rất an toàn – Mẹ: Bánh của em con để đâu rồi? – Con: Một nơi rất an tòan! – Mẹ: Ở đâu vậy? – Con: trong bụng con nè! (Dọt lẹ)

Nguyên nhân chủ yếu Một anh chàng goá vợ quyết định đi bước nữa với em gái người vợ quá cố. Khi mọi người hỏi anh ta có yêu cô em vợ hay không, anh ta trả lời: – Không hẳn vậy, nhưng ở tuổi tôi, tôi không muốn phải làm lại từ đầu với một bà mẹ vợ mới.

Không dạy Bà mẹ kêu lên với cậu con trai nhỏ: – Chính con đã dạy con vẹt nhà mình những câu nói thô tục ấy phải không? – Không phải thế đâu mẹ ạ! Con chỉ cấm nó không được nói những câu đó thôi.

Định nghĩa chồng Nhà nữ triết học khẳng định: “Chồng là một dạng vật chất, nó không bao giờ bị mất đi, chỉ chuyển từ ‘người’ này sang ‘người’ khác”. Nhà nữ vật lý học thì nói: “Chồng chịu ảnh hưởng rất lớn của lực ‘vạn vật hấp dẫn’, khi xa thì hút khi gần thì đẩy”.

Cô nhân viên y tế thì cảnh báo: “Chồng là một loại vi khuẩn hay ‘lờn thuốc’, rất khó trị”.

Cô nhân viên ngân hàng thì than vãn: “Chồng là chuyên gia vay nóng, nhưng khả năng chi trả thì không có”.

Chị nông dân thì thú nhận: “Chồng là ‘lúa giống’, nếu ta không tranh thủ ‘sạ’ hết ở ruộng mình, có nguy cơ bị chị hàng xóm mượn giống”.

Béo vì phồng mang trợn mắt nhiều Cậu con trai đi trại du lịch về, bà mẹ vui mừng nói: – Má con phính hẳn ra đấy. Chắc ở đó họ cho ăn uống tốt lắm. – Không phải tại ăn uống đâu mẹ ạ! – Thế thì tại sao? – Vì tối nào trước khi đi ngủ con cũng phải thổi đệm cao su đấy!

Mèo mùa hạ.. Trong tiết trời giá lạnh của mùa đông, Minh hỏi mẹ: – Mẹ, chúng ta người nào cũng mặc bao nhiêu áo mà không thấy ấm, tại sao con mèo trên người chẳng mặc chiếc áo nào mà vẫn không bị chết rét? Mẹ cười: Con ngố lắm. Trên mình mèo có nhiều lông, có thể dày ngang với quần áo của chúng ta, thế còn cảm giác gì lạnh nữa? Mấy tháng sau, một hôm mẹ đi làm về, thấy con mèo từ trong nhà chạy ra liền hốt hoảng kêu lên: – Trời đất ơi, lông mèo rụng hết đi đâu rồi! Minh từ trong nhà bước ra bình thản nói: – Bây giờ thời tiết nóng lắm, da dẻ người mình còn chẳng chịu được. Con mèo có nhiều lông thế, chắc là nóng lắm nên con đã lấy kéo cắt trụi rồi.

Đứa nào Hai bà bạn thân tâm sự: “Không biết mấy đứa nhà chị thế nào? Chứ hai thằng cu nhà tôi, cùng một giống mà khác nhau một trời một vực”. – Ấy ấy, sao có thể thế được. – Thằng bé thì ngoan ngoãn, vâng lời, chăm chỉ, học giỏi. Thằng lớn thì thôi rồi, cục cằn, thô lỗ, suốt ngày túm tụm lại với mấy thằng bạn mà nhậu nhẹt bí tỉ, nói mãi không nghe, có khi còn cãi như chém chả ấy. – Nhưng mà cậu đẻ đứa nữa từ bao giờ thế? – Đẻ gì? – Thế sao lại có hai thằng? Thằng bé ngoan thì đúng rồi. Còn thằng lớn? – Bố nó chứ ai. – !!!!!

Buồn hơn Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình: – Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế? – Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la. – Xin chia buồn cùng anh! – Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la. – Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này. – Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la. – Anh thật là người bất hạnh. – Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.

Ghét nhất loại nhạc… Một buổi tối, cơm nước xong, vợ vui vẻ hỏi chồng: – Anh thích nhất loại nhạc gì? – Tất nhiên là loại nhạc trẻ, tươi mát, trữ tình. – Thế nhạc gì anh ghét nhất? – Ừm… Nhạc gia.

Chùm Thơ Hạnh Phúc Gia Đình Nói Về Tình Nghĩa Vợ Chồng Rất Hay

“Râu tôm nấu với ruột bầu Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon”

Hay là: “Rủ nhau lên núi đốt than Chồng đem đòn gánh vợ mang quang giành Củi than nhem nhuốm với tình Ghi lời vàng đá xin mình chớ quên”

Trong thơ ca từ ngàn xưa đã đề cập đến vấn đề hạnh phúc gia đình. Ngày này cụm từ này cũng được đề cập rất nhiều trong thông tin đại chúng và cả trong thơ ca. Không ít tác giả có những bài về hạnh phúc. Còn nhớ Nữ sĩ Xuân Quỳnh đã có câu thơ cảm ơn người mẹ chồng: ” Cảm ơn mẹ sinh anh là để bây giờ cho con “.

Hôm nay trong chuyên mục giao lưu thơ cuối tuần, tôi xin được đề cập đến vấn đề Hạnh Phúc Gia Đình với chủ bút là Nhà giáo – nữ sĩ Lưu Thuỷ phụ trách qua bài thơ HẠNH PHÚC.

Qua đây cũng rất mong góp một tiếng nói nho nhỏ để chúng ta sống tốt hơn hạnh phúc hơn trong nghĩa vợ tình chồng để bảo vệ hạnh phúc gia đình thân yêu của chúng ta.

NGÀY HẠNH PHÚC

Thơ: Ngọc Mai

Ngày hạnh phúc chắc anh còn nhớ Mình bên nhau mừng rỡ biết bao Em yêu anh biết nhường nào Hai ta quấn quít ngọt ngào yêu thương

Và từ đó con đường mơ ước Em cùng anh sánh bước lo toan Anh là chồng giỏi song toàn Em xây tổ ấm con ngoan vợ hiền

Anh hạnh phúc bên em là thế Sống bên nhau không kể gian nan Tình yêu càng đậm chứa chan Cho dù sóng gió vượt ngàn sẽ qua

Anh hạnh phúc vì em hiểu biết Em yêu anh tha thiết chân thành Kính cha kính mẹ thương anh Lo toan gánh vác học hành con ngoan

Hạnh phúc đó em luôn vun xới Với thời gian bước tới tương lai Cùng nhau xây đắp đường dài Vợ chồng hoà thuận tương lai thắm màu.

Mãi cứ thế ta vừa chia sẻ Em yêu à cô bé của anh Duyên kia trời đã se mành Em anh chắp cánh ngày xanh vui cười

Có thể nói cuộc đời mãi đẹp Bản tình ca đang chép nên thơ Mãi yêu nên chẳng hững hờ Mãi yêu nên chẳng thẫn thờ vì nhau

Ôi cuộc sống muôn màu yêu lắm Sống vì nhau say đắm làm sao Ước mơ trong trắng hôm nào Hôm nay sướng thật biết bao vui mừng

Hạnh phúc lắm tưng bừng gia thất Cháu cùng con cũng rất hiển vinh Công cha xây đắp gia đình Nghĩa mẹ nuôi nấng có tình của con

Mơ thấy được nay còn ước đến Hạnh phúc rồi thân mến gửi trao Tương lai tươi sáng tuôn trào Đôi mình đẹp lắm chiêm bao mơ màng.

Mặc dù đã ngoại năm mươi Da nâu, má rám nụ cười héo hon Mắt đen hạt nhãn đâu còn Lưng eo đã mất môi son nhạt nhoà

Ngoài năm mươi tuổi làm bà Bà là cháu gọi mẹ là tiếng con Với anh em vẫn còn son Tình yêu đôi lứa vẫn còn như xưa

Thời gian dù trải nắng mưa Khi cơm không chín canh chưa vừa lòng Nhưng điều duy nhất em momg Bóng em mãi mãi trong lòng của anh

Cho dù tóc chẳng còn xanh Vẫn nghe em gọi câu anh ngọt ngào Cho dù tuổi tác càng cao Vẫn nghe anh gọi ngọt ngào EM ƠI

Tình yêu đi suốt cuộc đời Anh đừng có gọi BÀ NÓ ơi em buồn.

Ngoảnh nhìn lại đầu pha sương trắng Suốt một đời nghĩa nặng bên nhau Tình kia chẳng thể phai màu Dù cho ngày tháng qua mau cõi trần

Dù được mất đừng phân vân nữa Khó khăn từng thắp lửa bước đi Vân vi cũng chẳng ích gì Miễn sao vui khoẻ nghĩ chi lúc này

Ta đã rất đắm say hạnh phúc Dù gian lao nhiều lúc dã rời Đá mòn sông cạn bà ơi Vẹn tình son sắc một đời thủy chung

Giờ đây chỉ vui cùng con trẻ Dưỡng thân già mạnh khỏe an nhiên Màng chi của cải bạc tiền Gia đình xum họp ấm yên cõi lòng.

Là duyên nợ người ơi hãy nhớ Sống yêu thương tường tỏ lòng nhau Thuận hoà ý hợp tâm đầu Chung lưng đấu cật bền lâu trọn đời

Sống nhân đức dâu hiền rể thảo Hạnh phúc là hiếu đạo vững bền Nghĩa tình nội ngoại đôi bên Gia đình êm ấm thọ niên an bình.

Vậy cũng đã nhiều năm qua nhỉ Ta và nàng thủ thỉ bên nhau Mấy niên cũng chẳng phai màu Yêu thì sâu đậm như cau quyện trầu

Nồng môi ấm đan cài chẳng nhạt Ta cùng nàng dào dạt để đời Son sắc toả rạng sáng ngời Rạng rỡ hạnh phúc bên đời cháu con

Tóc bạc trắng răng còn đôi chiếc Thiếp bên Chàng đâu tiếc điều chi Đôi ta ân ái quyện ghì Ấm êm Hạnh Phúc xuân thì vui hơn.

Bốn mươi năm tình đầu vẫn thắm Ta cùng nhau chung tấm chung hình Em ơi ! hạnh phúc chúng mình Cái con ngoan ngoãn gia đình yên vui

Trải bao nỗi ngọt bùi san sẻ Lúc đói no đâu kể gian nan Giờ đây hết cảnh cơ hàn Ngoảnh đầu nhìn lại đã toan về già

Nắm tay nhau mãi là trọn vẹn Bởi duyên mình ước hẹn có đôi Em ơi ! da sạm tóc mồi Nụ cười vẫn nở rạng ngời tình ta

Rồi đến lúc phải xa đi mãi Cũng đừng buồn hoang hoải mà chi ! Cuộc đời là những bước đi Bên nhau ước nguyện hãy vì duyên ta.

Hạnh phúc nào đẹp hơn em nhỉ Ta cùng nhau thủ thỉ tâm tình Chữ tâm, chữ phúc bên mình Cha mẹ, gia đình sớm tối chăm lo

Tiền, bạc dẫu chất thành kho Đâu mua, đâu bán, đâu so cho bằng?

SỐNG ĐỜI TRỌN KIẾP

Thơ: Trần Bá Bích

Vợ chồng già vẫn bên nhau sớm tối Lại hồn nhiên nên rất đỗi thân thương Tuy giờ đây môi má đã phai hường Nhưng hạnh phúc vẫn phi thường lắm đấy

Ông ơi ông lời hứa rồi em sẽ Đáp đền ông cho vui vẻ suốt đời Em với ông mãi chia sẻ muôn nơi Điều kỳ diệu mình sống đời trọn kiếp.

Thật nhanh chóng thời gian trôi mãi Mới hôm nào tuổi hãy còn xanh Tình non như lá trên cành Phu thê nồng đượm chân thành mến trao

Em muốn được ngày sau vẫn thế Cạnh khoảng tay đâu dễ xa rời Anh tròn câu thệ chẳng vơi Níu vương mái ấm lòng khơi lửa tình

Mai màu tóc đen xinh úa nhạt Cũng không hề phai lạc lòng nhau Vẫn nguyên như mới hôm nào Nồng say ái nghĩa dạt dào yêu thương

Mình hạnh phúc vắn vương anh nhỉ Như thủơ còn tuổi chỉ đôi mươi Tựa hoa rạng rỡ môi cười Đón mùa xuân đến đẹp tươi sắc màu.

Nhân ngày HẠNH PHÚC, tháng ba Góp vui cùng Bạn gần xa … mấy điều. Hạnh phúc là hãy cứ yêu. Chân thành chia sẻ cơm chiều…có nhau,

Hạnh phúc là sống trước… sau, Gia đình hoà thuận, bên nhau… cuộc đời. Hạnh phúc có ở nơi nơi, Ông Bà, Con Cháu chung Trời… chung … sân.

Gia đình êm ấm quây quần, Cuối tuần Con Cháu xa , gần … gặp nhau. Mai sau dù có SANG – GIÀU, Ngọt bùi chia sẻ, nỗi đau cùng buồn.

Hạnh phúc là sống giản đơn Gia đình bền vững, vượt cơn sóng cồn. Hạnh phúc, không tính thiệt hơn, Công Cha, nghĩa Mẹ, nhớ ơn sinh thành

Hạnh phúc tuy vậy … mỏng manh Con thuyền Hạnh phúc chòng chành …biển sâu Hạnh phúc, Tổ ấm ta xây Vượt trùng bão tố, chung tay … xây đời.

Đôi mình đã xế chiều tuổi tác Răng đã long tóc bạc mái đầu Thề cùng giữ trọn một câu Tình yêu chung thủy trước sau vẹn tròn!

Sống nửa đời nuôi con vất vả Nay tuổi già cũng đã đến nơi Buồn vui sướng khổ đầy vơi Mình cùng chung hưởng một đời bên nhau!

Nhớ ngày nào trầu cau sính lễ Vợ chồng nghèo ai dễ đổi thay Thương nhau tay nắm chặt tay Vượt qua gian khó ngày ngày yên vui.

Nguyện trọn đời ngọt bùi chia sẻ Vợ chồng mình mãi khỏe như xưa Bên nhau ngày tháng nắng mưa Cùng hưởng hạnh phúc sớm trưa một đời!

NGHĨA TÀO KHANG

Thơ: Thương Hoài Vũ

Bà có biết tôi thương bà lắm Kể từ ngày lạ lẫm làm dâu Vợ chồng đã hứa bạc đầu Trăm năm giữ vẹn một câu chung tình

Mấy mươi năm đôi mình chung sống Nghĩa tràn đầy đất rộng trời cao Khó khăn bao bận dễ nào Vợ chồng chung sức trời cao chứng lòng

Chắc bà nhớ thuở trông luyến ái Quá si tình chả ngại xa xôi Khi mà cưa đổ bà rồi Thật tình vui sướng bồi hồi canh thâu

Yêu lắm đấy thề câu son sắc Hứa trọn đời gắng chặt keo sơn Đôi khi bà cũng dỗi hờn Nhưng mà tôi biết ai hơn tình bà

Hai mươi năm đã trôi qua Mà em cứ ngỡ như là hôm nao Ước mơ từ cái thuở nào Hôm nay lòng thấy vui sao, vui vầy !

Xuân về hoa lá cỏ cây Bừng lên hương sắc tình này đậm hơn Xa anh, em thấy bồn chồn Nhớ anh, nhớ cả nụ hôn ban đầu.

Hai mươi năm dù chưa lâu Hai mươi năm đủ đậm sâu tình nồng Vượt bao sóng gió long đong Qua bao vất vả, nụ hồng còn đây.

Ta bên nhau thắm mỗi ngày Xoá tan bao nỗi đắng cay cuộc đời Tình ta mãi mãi đẹp tươi Chúng mình trọn kiếp trọn đời bên nhau!

Cũng có những hạnh phúc rất giản đơn bình dị. Là cái gì đó rất đời thường. Một người vợ viết cho chồng bức thư như sau, dù có nôm na, kề cà đôi chút nhưng lại thể hiện tình cảm vợ chồng thắm thiết:THƯ VIẾT GỬI CHỒNG !! Thơ: Liên Vũ

: 24/4 (hai bốn tháng tư) Lâu rồi em chẳng viết thư cho chồng Hôm nay ra đứng bờ sông Thấy đàn cò trắng trụi lông bay về.

Tự nhiên thấy nhớ chồng ghê Vội vàng cầm bút rồi đề đôi câu Chồng đi độ ấy đã lâu Ở nhà em vẫn nhớ câu chung tình.

Ngày đêm em chỉ một mình Chúi đầu thơ phú rồi rình đăng faay Thỉnh thoảng cũng có mấy tay Vì mê thơ quá, nên hay nhiễu nhường.

Nhưng em đâu có dễ thương Ở xa chồng cứ tin tường em nha À quên: có mấy con gà Hôm qua có đám bạn già đến chơi

Em mang ra thịt hết rồi Cùng mấy chai rượu lâu đời chồng mua Ăn uống bù khú đến trưa Đứa nào đứa nấy say sưa tới chiều

Đến giờ vẫn thấy liêu xiêu Đành mở fay, bắt chước Kiều lẩy thơ Vui chơi đến tận bây giờ Hoàng hôn đã lặn bên bờ sông Ngân.

Thôi, em chúc chồng bình thân Đến giờ em phải quét sân lau nhà Thơ em có chút kề cà Gắng mà đọc chứ đừng la,,, em buồn,,,

Nhớ chồng nước mắt đang tuôn Như hai dòng suối trong nguồn đổ ra,,, Bao giờ chồng mới về nhà Để em ra chợ mua hoa tặng chồng,,,?

Nhớ rằng: em rất là mong Ở nơi xa ấy, chồng về cùng em….

Truyện Cười, Sưu Tầm Truyện Cười, Tổng Hợp Truyện Cười, Truyện Cười Gia Đình

Một gia đình trùm xã hội đen sau một ngày tổ chức tiệc cưới mệt nhọc. Tối sắp đến đêm tân hôn, chú rể bảo với cha “Đêm nay là đêm tân hôn của con, con xin nhờ cha đứng ở ngoài làm trọng tài cho con và vợ con” Ông bố:” OK. Con trai và con dâu cứ yên chí lớn. Ta không thiên vị đâu. Đêm nay 2 đứa nhất định phải phân thắng bại.” Cả ba người đâu bít lúc này trên trần nhà có một tên ăn trộm chuyên nghiệp đã đột nhập vào nhà từ lúc xế chiều, đợi khuya xuống cả nhà đi ngủ hết sẽ khuân hết đồ đạc. Nhưng chẳng may cho hắn là chọn phòng nào nấp không chọn, lại đi chọn ngay phòng hoa chúc của cô dâu chú rể   Đợi mãi nên tên trộm đuối quá, phần vì đói nên ngủ quên lúc nào không hay. Lúc này Ông bố đứng ngoài phòng trịnh trọng rống lớn:” Nào, rút kiếm ra” Tên ăn trộm đang ngủ nghe tiếng thét giật mìh, lại nghe ông bảo rút kiếm, ngỡ mình bị phát hiện nên lật đật trổ mái nhà phóng xuống bụi cây um tùm gần đó ẩn nấp, run như cầy sấy ^^ Ông bố lại rống lên:”Đâm dzô bụi lùm” ” Chết mẹ, không lẽ ổng phát hiện ra mình thật rùi?” Tên trộm hoảng hồn vội chui ra khỏi bụi cây, nhảy tọt xuống cái giếng gần đó nấp cho chắc ăn. Trong lúc đó ông bố vẫn hăng say với “nhiệm vụ” làm trọng tài của mình. Ông gào to:” Cố lên con trai. Khuấy động giếng sâuuuuuu…” “Lần này thì hết đường thoát”. Không thể tin được gia đình xã hội đen này công phu lại cao thâm đến thế, quyết truy sát mình. Tên trộm đành tiu nghỉu leo lên khỏi giếng, đến trước mặt ông bố đầu thú xin được tha mạng trong sự ngơ ngẩn tò te của ông ta cùng cô dâu chú rể đang “bất phân thắng bại” 

Đọc Truyện Cười Vợ Chồng A Thủ

Lúc nào cũng vậy, dù nhổ cỏ, đá cột, gặm bi hay cưỡi ngựa, cô ấy cũng mặc bộ bikini màu xanh nõn chuối, mặt buồn rười rượi. Cô ấy tên Mẹo, là vợ của A Tự Xử, con trai thống lý Cá Tra, em ruột của thống lý Cá Ba Sa.

Mẹo trở thành vợ của A Tự Xử chẳng bởi yêu thương, chẳng bởi con tim dẫn lối chỉ đường, mà chỉ bởi thứ hủ tục cướp vợ đầy hãi hùng đã tồn tại hàng trăm năm nay ở cái vùng núi heo hút này. Đó là vào một đêm mùa thu, trời âm u, ngoài vách núi từng cơn gió rừng ù ù, thốc vào cửa sổ vù vù làm Mẹo giật mình tỉnh giấc. Gió mang theo sương núi lạnh buốt phả qua mấy song cửa làm bằng nứa rừng khiến Mẹo thấy người gai gai lạnh. Cái lạnh thấm qua lớp da thịt căng tràn, mỡ màng của cô sơn nữ tuổi đôi mươi, len lỏi vào tới tận ngõ ngách của trái tim non nớt đơn côi, trái tim chưa một lần được nếm trải vị ngọt ngào, chưa một lần cồn cào, thổn thức vì yêu.

Mẹo cố nhắm mắt, nhưng không thể ngủ lại được. Trằn trọc một hồi, rồi Mẹo nhổm dậy, nhẹ nhàng lách cửa ra ngoài đi đái. Không hiểu sao những đêm mất ngủ Mẹo rất thích đi đái, nó làm Mẹo thấy sảng khoái. Thế nhưng mới chỉ kịp vén váy, chưa kịp đái, Mẹo đã bị hai bóng đen từ lùm cây phía sau nhào tới rồi ụp chặt cái bao tải lên đầu Mẹo. Mẹo hốt hoảng, hét lên! Ngay lập tức, một bàn tay siết chặt lấy cổ Mẹo, khiến tiếng hét của cô bị nghẹt lại, bưng bức nơi cuống họng.

Rồi mặc cho Mẹo vẫy vùng, chống cự, hai đứa nó, thằng ôm chân, thằng vác đầu, khênh Mẹo chạy băng băng xuống con đường mòn gập ghềnh, cắt qua dòng suối dập dềnh, men theo vách núi chênh vênh. Vẫy vùng một hồi cũng mệt, Mẹo chán chả muốn vẫy nữa! Mẹo nghĩ: “Thôi, có khi thế lại hay, chứ nếu không chả biết bao giờ mình mới lấy được chồng! Con gái bản này giờ ế nhiều lắm, huống hồ mình cũng có xinh đẹp gì cho cam, nhà nghèo, tính tình lại dở dở, hâm hâm”.

Về tới nhà thống lý Cá Tra, chúng nó tống Mẹo vào một căn buồng tối om rồi chốt cửa lại. Cái này thì Mẹo cũng không lạ, bởi theo phong tục, cô dâu sau khi cướp về sẽ bị nhốt vài ngày, không cho ra ngoài, đến tối, chú rể vào động phòng, rồi sau đó hai vợ chồng mang lễ và tiền sang nhà cô dâu chính thức hỏi cưới.

Bị nhốt trong phòng tối đã 3 ngày đêm, dù vẫn được ăn uống, nhưng Mẹo thấy trong người bí bích, bức bối và khó chịu lắm! Hì hục cả buổi tối, cuối cùng Mẹo cũng đã cạy được cái chốt cửa rồi nhẹ nhàng lách ra ngoài. Căn nhà khá bề thế, nhưng vắng vẻ, khoảng sân trước mặt vốn đã rộng, lại thêm thứ ánh sáng len lét từ ngọn đèn măng-sông phảng ra, sáng tối chập chờn, khiến nó càng thêm mênh mang, sâu thẳm. Hình như có người đang lúi húi ở góc sân thì phải?! Đúng rồi, là một ông lão lụ khụ, lưng còng, thỉnh thoảng lại ho lên từng tràng khòng khọc đầy mệt nhọc. Mẹo rón rén lại gần…

– Cụ ơi! Cụ là người cướp con về làm vợ hả?

– Không! Ta yếu rồi, có cho cũng chịu, hơi đâu mà cướp! Người cướp là thằng A Tự Xử, con trai ta!

– Vậy anh Xử đâu rồi hả bố? Theo phong tục là bắt dâu về thì tối hôm đó phải động phòng luôn, tại sao con đợi đã 3 đêm rồi vẫn chưa thấy gì?

– Con đừng nóng! Đợt này bản ta đám cưới liên miên, cỗ bàn nhậu nhẹt suốt, nó về đến nhà là say nhũn ra, nằm bẹp dí ở đầu ngõ, động đậy còn chả nổi, nói gì đến động phòng!

Cuộc nói chuyện giữa Mẹo và thống lý Cá Tra bị cắt ngang bởi một người đàn bà chạy xồng xộc từ ngõ vào, giọng hớt hải:

– Bẩm ngài! Cậu A Tự Xử vừa về, đang say rượu, đòi đi bắt gà ạ!

– Bắt gà ở đâu?

– Ở trên nóc nhà ạ!

Thống lý Cá Tra thở dài ngao ngán rồi quay sang bảo Mẹo:

– Đấy, chồng mày đấy, ra lôi nó về đi!

Mẹo chạy vùng ra đầu ngõ, đã thấy xúm xít một toán người tụm lại ngó nghiêng, ngấp nghến. Phía trên mái nhà, A Tự Xử đang bò lổm ngổm hệt như con cua đực bò trên mép ruộng trong một ngày nóng nực. Mẹo đưa tay lên mồm làm loa rồi hét lớn:

– Anh Xử ơi! Đừng bắt gà nữa! Xuống đây! Xuống đây em cho bắt bướm, nhanh lên!

Thế mà A Tự Xử chịu nhảy xuống thật! Mẹo hăm hở nắm tay chồng lôi về buồng, chốt cửa luôn! Không hiểu vì say rượu hay vì con bướm này bay khỏe quá mà hai vợ chồng nhà đó cứ rầm rập, huỳnh huỵch rồi gào thét trong buồng cả đêm. Mãi đến khi trời gần sáng mới thấy tình hình dịu đi và có phần im ắng. Người động phòng là A Tự Xử, thế nhưng cả ngày hôm sau đó, thống lý Cá Tra cứ ủ rũ, vật vờ, phờ phạc như người mới ốm dậy. Ngay chiều hôm đó, thống lý đuổi hai vợ chồng Mẹo ra cái lều ngoài đầu ngõ, không cho ở trong buồng cùng nhà nữa. Ông làm vậy cũng không hẳn vì ghét bỏ vợ chồng Mẹo, mà bởi với người già, giấc ngủ là thứ quý giá nhất!

Đêm ấy, buồn quá, nghĩ quẩn, Mẹo lủi thủi ra vìa rừng, bứt nắm lá ngón định cho lên mồm nhai để thoát khỏi cái cảnh sống nhục nhã này. Nhưng Mẹo lại nhớ đến bố mẹ ở nhà, Mẹo muốn chào họ lần cuối trước khi chết. Vậy là Mẹo chạy băng băng về nhà bố mẹ, nắm lá ngón vẫn giữ chặt trong tay. Đến nơi, Mẹo quỳ xuống giữa nhà, khóc tu tu:

– Con là đứa con bất hiếu! Bố mẹ hãy tha tội cho con!

– Mày vừa ăn lá gì đấy? – Bố Mẹo hỏi.

– Lá ngón ạ!

– Đấy mà là lá ngón à? Đấy là lá sung, để ăn kèm với nem chua, nem tai khi uống bia! Mày ăn cái thứ ấy vào chỉ tổ táo bón chứ chết được à? Nếu chết thì bọn quán bia đi tù hết! Mày không còn trò gì khác sao? Cứ vài hôm lại chạy về đây hồng hộc như con điên rồi dọa tự tử! Mà lý do tự tử là gì? Là vì thằng chồng mày cả tháng trời nó không phục vụ mày lần nào sao? Nếu vậy mẹ mày mới là người phải tự tử trước, bởi hơn chục năm nay rồi, tao có phục vụ mẹ mày được lần nào đâu!

Bị bố chửi, Mẹo lủi thủi quay về túp lều lạnh lẽo ấy, tiếp tục chuỗi ngày buồn như con đường mòn bên vách núi buổi chiều mưa, và xác xơ như đám lau rừng đương mùa dông bão…

Vào một đêm tháng bảy, gió rừng hây hẩy, mặt trăng tròn e ấp, lấp ló sau lùm cây trên ngọn núi phía Tây. Mẹo ngồi cô đơn trước cửa lều ngắm trăng, lòng buồn mênh mang! Nay là ngày bao nhiêu mà trăng tròn thế nhỉ? À phải rồi! Hôm qua là ngày mười tư, ngày giỗ cụ Cá Chim, bố của thống lý Cá Tra, nếu vậy thì nhiều khả năng hôm nay là rằm! Rằm tháng bảy! Ngày lễ cô hồn!

Vào ngày lễ hội cô hồn, các chàng trai vùng này thường xuống hội thổi kèn gọi bạn tình, mời chào các cô sơn nữ đi cùng để thổi kèn chung, rồi làm nhiều chuyện lung tung. Thảo nào, tối đến giờ Mẹo cứ nghe thấy tiếng kèn sắc-sô-phôn văng vẳng, chập chờn, làm lòng Mẹo cũng mơn man, bồn chồn. Mẹo còn trẻ, Mẹo muốn đi chơi! Nhưng nếu đi mà chẳng may thằng A Tự Xử nó ghé lều, không thấy Mẹo đâu, nó đánh cho bẹp đầu. Quá bế tắc, chán chường, và buồn bực, Mẹo chạy vào trong lều hùng hục, cầm bầu rượu lên tu ừng ực. Mẹo muốn uống say, say cho quên hết những tủi hổ, đắng cay, cho tan đi những tháng ngày lắt lay, sống không ai biết, chết chẳng ai hay!

Thế nhưng càng uống Mẹo càng tỉnh, càng thấy tiếng kèn thêm xôn xao, tha thiết, càng thấy những ham muốn trong lòng mình nôn nao, da diết. Mẹo còn trẻ, má hồng hây hẩy, ngực căng, mông mẩy, Mẹo muốn quẩy! Nhưng quẩy thì phải có nhạc, mà phải là nhạc sàn, chứ chả lẽ lại quẩy suông? Mẹo chạy vào trong, với lấy cái đài FM bán dẫn chạy bằng pin tiểu, phương tiện giải trí duy nhất của Mẹo, rồi vặn volume to hết cỡ, rồi dò sóng. May quá, đang có chương trình ca nhạc theo thư yêu cầu trên sóng VOZ tần số 69 Mê-ga-hẹc. Giọng chị dẫn chương trình vang lên khàn khàn, dở ẹc:

“Một bạn nữ ở bản Teo-bờ-ím gửi tặng một bạn nam ở bản Teo-chờ-im bài hát “Chiếc Ăn Đờ Goe”, sáng tác của nhạc sĩ Nhãn Nho do ca sĩ Chùn Dương trình bày với lời nhắn: “dù đã lấy chồng và có hai đứa con nhưng em vẫn mãi yêu và chờ đợi anh”. Xin mời quý vị và các bạn cùng nghe…

Quẩy một hồi, người Mẹo mỏi rã rời, thở không ra hơi. Thế nhưng cái men rượu thì vẫn còn đầy trong người, và cái ham muốn của cơ thể cô gái đôi mươi vẫn thôi thúc khôn nguôi. Và giống như có quỷ dẫn đường, ma đưa lối, Mẹo lững thững men xuống ngõ, đi vào nhà thống lý Cá Tra. Bình thường, chẳng mấy khi Mẹo dám tới chỗ đó, bởi người nhà đó ghét Mẹo như chó. Nhưng hôm nay, có men rượu trong người, Mẹo chẳng sợ!

Muốn ăn thì phải liều, A Tự Xử không ra lều với Mẹo thì Mẹo sẽ vào trong nhà tìm hắn! Đêm đã khuya nên đèn của nhà thống lý Cá Tra đã tắt hết. À, không phải, hình như trong gian buồng đèn vẫn thắp, dù những tia sáng lọt ra ngoài qua khe cửa sổ là rất hiếm hoi và yếu ớt. Mẹo còn nghe được cả tiếng người thì thào, xì xào trong ấy. Mẹo tò mò tiến lại gần, ghé mắt qua khe…

Bên trong buồng, đèn thắp sáng trưng, trên chiếc giường, bốn người đàn ông ngồi quây tròn, nghiêm ngắn! Thì ra bọn họ đang đánh phỏm! Mẹo nhận ra được ba người là thống lý Cá Tra, thống lý Cá Ba Sa, và A Tự Xử, còn người thứ tư thì Mẹo không biết là ai. Chỉ biết rằng đó là một anh chàng khá bảnh trai, cặp lông mày dài, đôi mắt nhanh và sắc, bắp tay bắp đùi cuồn cuộn, săn chắc. Anh chàng ấy đang thắng thì phải, bởi ngay trước mặt anh ấy xếp một đống tiền rất to, trong đó khá nhiều những tờ polime màu xanh. Cuộc đỏ đen dường như đang tới hồi gay cấn, nhìn mặt ai cũng đầy vẻ căng thẳng, đăm chiêu…

– Đánh nhanh lên ông ơi! Nghĩ đéo gì mà lâu thế?! – A Tự Xử nói bằng giọng bực bội khi anh chàng lạ mặt kia mấy lần định rút bài ra nhưng rồi lại ngập ngừng rụt lại.

– Cây chốt đấy ông ạ! Đánh bừa nó ù ông có chịu trách nhiệm không?

– Mày bảo ai là nó hả? Đấy là bố tao đấy! Mà từ đầu đến giờ toàn mày ù chứ tao với bố tao đã thằng đéo nào ù được ván nào đâu!

– Đánh ngu mà đòi ù!

– Mày bảo ai đánh ngu? Mày thích chết không, thằng chó?!

– Tao có nói mày đâu, tao bảo bố mày cơ mà!

– Ừ, thế thì được!

Cuộc chơi lại tiếp tục! Công nhận là anh chàng này đỏ thật, Mẹo đứng đó có một lúc mà thấy anh ấy ù ba bốn ván liền, có ván chửa đánh cây nào, vừa lên bài phát ù luôn, đống tiền trước mặt ngày càng xanh và cao. Có vẻ như ngồi lâu mỏi lưng, Mẹo thấy anh ấy vặn người răng rắc, ngáp một hơi dài, giọng uể oải:

Rồi anh chàng đẩy cửa ra ngoài, tiến tới chỗ lùm cây um tùm nơi góc sân, kéo khóa quần, đứng dạng chân, mặt đần đần. Mẹo không bỏ lỡ cơ hội, lập tức áp sát lại gần, giọng ân cần:

– Anh đang tè hả? Sắp xong chưa?

– Chưa! Còn tí nữa! Sao?

Nói rồi, Mẹo búng mạnh một cái vào dái tai của anh chàng rồi nhẹ nhàng trở về lều. Anh chàng ấy dù đã xong việc nãy giờ nhưng vẫn đứng đó một hồi ngẩn ngơ vì không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ấy thế mà chỉ một lát sau, trong lúc Mẹo còn đang lúi húi dọn dẹp chăn màn và kê lại cái chân giường cho chắc chắn thì đã nghe tiếng gõ cửa cộc cộc ở bên ngoài…

– Ai đấy? – Giọng Mẹo run run.

– Anh đây! Anh vừa bị em búng vào dái tai đây!

Cánh cửa lều của Mẹo mở ra, bóng đàn ông ập vào, đèn trong lều tắt phụt, tối om, chả nhìn thấy gì. Dù là chả nhìn thấy gì thì ai cũng biết trong cái lều ấy đang xảy ra chuyện gì. Trăng càng về khuya càng sáng, soi mênh mang trên đỉnh núi cao sừng sững, hiên ngang, lan cả sang những cánh rừng tràm vời vợi, thênh thang; trăng chảy theo con đường mòn, dịu dàng tràn xuống tận chân lều của Mẹo. Một khung cảnh thanh bình và đẹp đến ngỡ ngàng.

Thế nhưng, đó chỉ là sự bình yên giả tạo, bởi giữa nơi tâm bão, người ta vẫn thấy trời yên gió lặng, vằng vặc trăng sao; giống như ngọn núi lửa với cỏ cây hoa lá xanh tươi bao phủ, nhưng trong lòng nó là dòng nham thạch sục sôi, chỉ chực phun trào. Cái lều của Mẹo cũng thế, nhìn bề ngoài tưởng là êm ả, bình yên, nhưng bên trong đấy lại đang diễn ra một cuộc chiến cam go, quyết liệt, gay cấn và không kém phần cuồng nhiệt! Mẹo quằn quại trong thứ xúc cảm mê man, tưởng sẽ được tận hưởng một đêm hạnh phúc ngập tràn, nhưng không, đúng lúc hăng nhất, Mẹo lại nghe tiếng gõ cửa cộc cộc bên ngoài…

– Ai đấy?

– Anh đây! A Tự Xử đây! Mở cửa cho anh!

Cuộc đời sao mà lắm trái ngang! Nằm không cả tháng trời chẳng ai gõ cửa, vậy mà đêm nay lại gõ tới hai lần! Nó giống như bạn nuôi con lô cả tháng không về, đùng một phát nó về hai nháy! Tuy nhiên, lô về thêm một nháy thì mừng, chứ thêm một người gõ cửa lại khiến Mẹo cuống cuồng, chưa biết xử lý ra sao…

– Nhanh lên! Làm gì mà lâu thế?

Cửa hé mở, A Tự Xử hồng hộc lao vào. Cũng giống như mọi lần, hắn bế bổng Mẹo lên rồi quẳng xuống giường, sà vào vồ vập, dồn dập. Nhưng đột nhiên, Mẹo thấy hắn khựng lại, nhìn chằm chằm về phía cuối giường…

– Quần sịp của ai kia? Tại sao lại có quần sịp đàn ông ở đây?

– Nói láo! Tao làm gì có sịp vàng?

– Vậy chắc em lấy nhầm của bố rồi!

– Nói láo! Bố tao từ bé đến giờ chưa khi nào mặc quần sịp! Mày muốn sống thì khai mau, quần này của thằng nào? Mày dám đưa giai về đây hả?

A Tự Xử gầm lên như con thú bị thương, chồm tới siết chặt lấy cổ Mẹo. Đàn ông là một giống ích kỷ và hẹp hòi vô cùng. Dù hắn chỉ coi Mẹo là thứ búp bê tình dục, cả tháng hắn bỏ bê Mẹo, không ngó ngàng tới Mẹo, nhưng khi biết có thằng đàn ông khác đụng chạm đến Mẹo, hắn lồng lộn, điên cuồng như vừa bị ai chọc tiết, như vừa bị người ta cướp đi thứ quý giá nhất của mình. Ở điểm này, có lẽ đàn ông giống như những đứa trẻ. Một đứa trẻ cũng sẽ gào khóc và lao vào giành giựt lại bằng được đồ chơi của mình từ tay một đứa trẻ khác, dù rằng mấy thứ đồ chơi đó, từ mấy tháng nay, đã bị nó vứt dạ dập ở gầm giường, góc tủ…

Mẹo ú ớ muốn nói gì đó, nhưng không thể, bởi hai bàn tay của A Tự Xử vẫn như cái chão khổng lồ thít chặt lấy cổ Mẹo, bởi ánh mắt của A Tự Xử vẫn đang đỏ ngàu điên dại, bởi hai hàm răng của hắn vẫn nhe ra hằn học như con sói hoang đang nhăm nhe chực cắn xé con mồi, bởi giọng hắn vẫn gằn lên, rin rít, khè khè nơi cuống họng…

– Mày dám đưa giai về à? Tao giết mày!

Mẹo không còn sức chống cự nữa, tay chân Mẹo lỏng dần, chực buông xuôi. Đúng lúc ấy, một bóng đàn ông từ phía sau chồm tới, lưỡi dao vung lên rồi bổ xuống, máu túa ra, phọt cả vào mặt, vào mồm Mẹo, ấm nóng, tanh nồng. A Tự Xử lãnh trọn nhát chém từ người đàn ông đó thì lập tức buông Mẹo ra, lảo đảo ôm lấy bả vai đang nhỏ máu tong tong. Hắn gượng dậy loạng choạng, nhìn chằm chằm vào kẻ vừa chém mình, giọng lặng đi vì đau đớn:

– Ra là mày à? Thằng A Thủ! Mày đợi đó! Tao về tao gọi bố tao!

Dứt lời, A Tự Xử xô cửa chạy vùng ra ngoài. Mẹo lúc này mặt đã tái xanh vì sợ! Sợ vì vừa bị chồng mình siết cổ gần chết, và sợ vì cái họa đang đang treo lơ lửng trên đầu cô và người đàn ông mới quen này…

– Sao anh chém hắn nặng tay thế? Đúng ra, anh chỉ cần dọa cho hắn sợ thôi! Bây giờ thì họa lớn rồi!

– Anh xin lỗi! Anh không cố ý!

– Anh chém thẳng tay vậy mà bảo là không cố ý sao?

– Không cố ý thật mà! Thực ra, anh chỉ định chém vào đầu thôi, ai ngờ, nó xoay người lại nên mới trúng vai!

– Anh có nghe thấy hắn nói gì không? Hắn bảo sẽ về gọi bố hắn đấy! Chúng ta phải trốn đi thôi, ở lại là chết chắc!

– Em yên tâm! Không việc gì phải trốn! Anh tập thể hình đã 6 năm nay, có thể nâng mức tạ 120 kg, liên tục ba chục cái không cần nghỉ, bằng gần gấp đôi trọng lượng của bố con nó cộng lại!

– Nhưng thống lý Cá Tra có một đội quân chuyên đi đòi nợ thuê, rất đông và hổ báo, anh không biết sao?

– Thế à? Vậy em có biết chỗ nào trốn không? Cho anh theo với!

– Mình sẽ trốn xuống dưới xuôi, chứ nếu quanh quẩn ở vùng núi này, sớm muộn cũng bị chúng tìm ra!

– Dưới xuôi là chỗ nào?

– Quất Lâm! Em có bà ở đó! Bà em là chủ một quán kinh doanh sò lông ở Quất Lâm, quán thì bé nhưng nhân viên rất đông. Em sẽ về đó làm cho bà. Còn nếu anh không thích, thì mình thuê nhà, thuê ruộng ở gần đó sinh sống. Ngày ngày, hai đứa mình vác cày ra đồng, cày mệt thì ta lại ra bờ ruộng móc cua. Chiều về, em sẽ tranh thủ xay lúa, giã gạo, chăm sóc vườn dưa, vườn cà, nhổ cỏ, dọn vệ sinh, còn anh sẽ nấu cám cho lợn, tắm cho lợn, rửa sạch chuồng lợn, vét máng cho lợn. Tối mình ra bãi biển cưỡi ngựa! Chúng ta sẽ sống một cuộc sống thật bình dị, thanh cao, anh thấy sao?

– Thế thì đi thôi, anh đã ao ước cuộc sống thanh cao này từ lâu lắm rồi!

Vậy là trên con đường mòn ngoằn ngoèo vắt qua vách núi cheo leo, người ta thấy hai bóng người thoăn thoắt, chạy băng băng. Con đường mòn dẫn họ xuyên qua cánh rừng u tối, ra tới đường lớn thênh thang. Đâu đó, đã nghe tiếng gà rừng báo sáng gáy te te, đằng Đông, chân trời hừng lên những mảng sáng lập lòe…

Bạn đang xem bài viết Truyện Cười Gia Đình, Vợ Chồng Tình Yêu Hay Nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!