Xem Nhiều 2/2023 #️ Truyện Cười: Người Bán Hàng Siêu Đẳng – Hoàng Nguyễn Academy # Top 9 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Truyện Cười: Người Bán Hàng Siêu Đẳng – Hoàng Nguyễn Academy # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Cười: Người Bán Hàng Siêu Đẳng – Hoàng Nguyễn Academy mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Một anh chàng từ nông thôn ra thành phố xin được làm chân bán hàng tại cửa hàng bách hoá trung tâm, nơi đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm trên đời.

Ông chủ hỏi anh ta: – Cậu đã có kinh nghiệm trong công việc này chưa? – Rồi, thưa ông! Tôi từng bán hàng ở quê – Chàng trai đáp.

Một anh chàng từ nông thôn ra thành phố xin được làm chân bán hàng tại cửa hàng bách hoá trung tâm, nơi đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm trên đời.

Ông chủ hỏi anh ta: – Cậu đã có kinh nghiệm trong công việc này chưa? – Rồi, thưa ông! Tôi từng bán hàng ở quê – Chàng trai đáp.

– Tốt! Cậu sẽ bắt đầu thử việc vào ngày mai và tôi sẽ đến kiểm tra kết quả công việc sau khi hết giờ làm – Ông chủ nói.

Với chàng trai, ngày làm việc đầu tiên dài đằng đẵng và thật căng thẳng nhưng mãi rồi cũng tới 5h chiều.

Ông chủ xuất hiện và hỏi: – Hôm nay cậu phục vụ được bao nhiêu khách hàng? Nhân viên bán hàng mới đáp: – Một người thưa ông! Ông chủ nghe vậy liền nổi giận: – Mỗi một thôi à! Hàng ngày, mỗi nhân viên của tôi phục vụ được 20 đến 30 khách hàng kia! Thế cậu bán được bao nhiêu tiền? – Ba trăm nghìn đôla, thưa ông. Ông chủ ngạc nhiên. – Thế quái nào mà cậu bán được nhiều như vậy? Chàng trai giải thích: – Ông khách đó vào cửa hàng và tôi bán cho ông ta một lưỡi câu nhỏ, rồi một lưỡi câu vừa và cuối cùng là một lưỡi câu cỡ đại. Tiếp đó, tôi bán cho ông ta một sợi dây câu nhỏ, một sợi vừa và một sợi lớn. Tôi hỏi xem ông ta câu cá ở đâu và vị khách đáp: “Ở bờ biển”. Tôi gợi ý ông ta nên mua một chiếc xuồng câu rồi đưa ông tới bộ phận bán thuyền, thuyết phục ông mua một xuồng cao tốc dài 7 mét gắn 2 động cơ. Chiếc Wolkswagen của ông ấy không kéo nổi cái xuồng nên tôi bán cho ông một chiếc Cruiser Deluxe nữa. Ông chủ loạng choạng vì choáng: – Cậu bán tất cả những thứ đó cho một người vào mua lưỡi câu? Chàng trai đáp: – Không! Ông ta hỏi mua son môi cho vợ, và tôi bảo: “Kỳ nghỉ cuối tuần của ông thế là hỏng rồi. Có lẽ là ông nên đi câu cá!”.

(Sưu tầm)

Người Bán Hàng Siêu Đẳng

Một anh chàng từ nông thôn ra thành phố xin được làm chân bán hàng tại cửa hàng bách hoá trung tâm, nơi đáp ứng mọi nhu cầu mua sắm trên đời.

Ông chủ hỏi anh ta:

– Cậu đã có kinh nghiệm trong công việc này chưa?

– Rồi, thưa ông! Tôi từng bán hàng ở quê – Chàng trai đáp.

– Tốt! Cậu sẽ bắt đầu thử việc vào ngày mai và tôi sẽ đến kiểm tra kết quả công việc sau khi hết giờ làm – Ông chủ nói.

Với chàng trai, ngày làm việc đầu tiên dài đằng đẵng và thật căng thẳng nhưng mãi rồi cũng tới 5h chiều. Ông chủ xuất hiện và hỏi:

– Hôm nay cậu phục vụ được bao nhiêu khách hàng?

Nhân viên bán hàng mới đáp:

– Một người thưa ông!

Ông chủ nghe vậy liền nổi giận:

– Mỗi một thôi à! Hàng ngày, mỗi nhân viên của tôi phục vụ được 20 đến 30 khách hàng kia! Thế cậu bán được bao nhiêu tiền?

– Ba trăm nghìn đôla, thưa ông.

Ông chủ ngạc nhiên.

– Thế quái nào mà cậu bán được nhiều như vậy?

Chàng trai giải thích:

– Ông khách đó vào cửa hàng và tôi bán cho ông ta một lưỡi câu nhỏ, rồi một lưỡi câu vừa và cuối cùng là một lưỡi câu cỡ đại. Tiếp đó, tôi bán cho ông ta một sợi dây câu nhỏ, một sợi vừa và một sợi lớn. Tôi hỏi xem ông ta câu cá ở đâu và vị khách đáp: “Ở bờ biển”. Tôi gợi ý ông ta nên mua một chiếc xuồng câu rồi đưa ông tới bộ phận bán thuyền, thuyết phục ông mua một xuồng cao tốc dài 7 mét gắn 2 động cơ. Chiếc Wolkswagen của ông ấy không kéo nổi cái xuồng nên tôi bán cho ông một chiếc Cruiser Deluxe nữa.

Ông chủ loạng choạng vì choáng:

– Cậu bán tất cả những thứ đó cho một người vào mua lưỡi câu?

Chàng trai đáp:

– Không! Ông ta hỏi mua son môi cho vợ, và tôi bảo: “Kỳ nghỉ cuối tuần của ông thế là hỏng rồi. Có lẽ là ông nên đi câu cá!”.

Chùm Thơ Hay Viết Về Những Người Bán Hàng Rong

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về những người buôn bán hàng rong. Chùm thơ ca ngợi đức tính siêng năng, cần cù của người gánh hàng rong để mưu sinh, có tiền lo cho con cái.

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ viết về nghề lao công, quét rác hay nhất ♥ Chùm thơ viết về nỗi lòng công nhân nghèo, xa nhà

BÀI THƠ: TIẾNG RAO ĐÊM

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Ngoài trời mưa gió tả tơi

Tiếng rao khuya khoắt hay lời khóc than

Vai trần ướt sủng gánh hàng

Ai trong chăn ấm ai lang thang đời

Thân nghèo vất vưởng ngược xuôi

Dăm đồng bạc cắc đứng ngồi không yên

Mảnh đời bất hạnh bập bênh

Bữa cơm manh áo gập ghềnh bước đi.

Lanh lảnh trong trẻo xám ghi đêm trường

Ai mua giúp chút sẻ nhường

Đắng lòng muộn dặm tình thương kiếp người

Tiếng rao thức tỉnh nụ cười

Thừa tiền lắm của cuộc đời oái oăm

Kẻ thừa người thiếu miếng ăn

Như đôi đũa lệch nhập nhằn so le.

Tiếng rao chua chát đêm hè

Bốn mùa xơ xác thân ve cõi còm

Ai mua hôn…. ai mua hôn…

Bao giờ mới hết tiếng buồn trong đêm.

BÀI THƠ: TIẾNG RAO

Tác giả: Hương Hà

Cuộc đời đi bán hàng rong

Cho nên em phải long đong chợ chiều

Miếng cơm manh áo liêu xiêu

Tiếng rao em vọng khắp nhiều phố đông

Dù cho mưa nắng bão giông

Vai em vẫn nặng gánh gồng thấp cao

Cất lên tiếng gọi mời chào

Con tôm, con cá tiếng rao em mời

Ai mua rau muống, mồng tơi

Chân em lê bước dưới trời gió sương

Những ngày nắng cháy mặt đường

Ào ào xe cộ bụi vương trắng người

Trên môi vẫn nở nụ cười

Tiếng rao vang vọng những lời dịu êm

Dù cho buôn bán lấm lem

Chợ đông em vẫn giữ nguyên nếp người.

BÀI THƠ: GÁNH CHÈ ĐÊM

Tác giả: Khách Lãng Du

Tiếng rao lạc trong đêm thanh vắng

Mưa sục sùi thêm nặng đôi vai

Tiếng rao lọt thỏm mưa dai ngõ chìm

Chân trĩu bước qua đêm cố bán

Chè còn đầy quờ quạng đôi chân

Hẻm sâu chè ế tần ngần hạt mưa

Đời lam lũ sớm trưa tần tảo

Vai trĩu oằn đong gạo nuôi con

Sờn vai chân bước gót mòn

Hẩm hiu hắt bóng trên con đường buồn

Đêm nay lạnh mưa tuôn sầu rớt

Gió thổi tung mấy đợt áo tơi

Thi gan quang gánh với đời

Chè chưa vơi nửa chị ơi thật buồn

Nghèo với khổ đời luôn chua xót

Gánh đau thương bùi ngọt trên vai

Đêm nay chắc sẽ đường dài

Cơn mưa dai dẵng còn ai mua chè.

BÀI THƠ: GÁNH HÀNG RONG

Tác giả: Sinh Hoàng

Một gánh hàng rong nặng gánh đời

Trưa nồng chợ ế quá đi thôi

Thiu thiu giúp qua cơn mỏi mệt

Vất vả từ chưa tỏ mặt người

Nặng gánh giang sang nặng bước chân

Mưa nắng đường xa nẻo phong trần

Chất cả buồn vui vào đôi gánh

Gói ghém nhọc nhằn giữa thế nhân

Mượn cánh tay gầy làm gối mộng

Ngọn gió nào qua mát tấm thân

Mượn trời, mượn đất làm điểm tựa

Dổ giấc phù vân giữa bụi lầm

Người đã mơ gì chợp giấc trưa

Đói no ấm lạnh tủi bao mùa

Con dại mẹ già mong từng bữa

Chợ đời ế ẫm chẳng ăn thua

Tôi đứng bên đời lặng lẽ trông

Bao kiếp gian nan mãi chạnh lòng

Đời tôi cũng bước đường phiêu dạt

Tỉnh giấc mơ đời vạn …số không!

BÀI THƠ: TIẾNG RAO ĐÊM Tác giả: Trần Văn Nghệ

Đêm thanh vắng đạp xe lọc cọc

Tiếng rao ai mời mọc vang xa

Não lòng lữ khách thiết tha đêm buồn.

Mưa lất phất…gió luồn khắp nẻo

Vẫn một mình vắt vẻo đạp xe

Trên đầu chiếc nón rách che

Gói mình tà áo tướp lè tứ thân.

Chân đi dép chẳng cần quai hậu

Vẫn đạp đều đường dẫu gian lao

Xung quanh gió vít như gào

Tiếng rao vời vợi thấy sao não nề.

Nào hột vịt, Pa-tê, mỳ nóng

Khoai lang vàng mọng mật ngon đây

Cháo gà, tim cật ngất ngây…

Mời ăn ấm dạ lòng này đâu chê.

Đèn khuya bóng lòng tê giá buốt

Mồ hôi hòa sương nhột bờ vai

Niềm vui khách gọi đan cài

Giỏ hàng sắp hết ban mai ùa về.

BÀI THƠ: TIẾNG RAO TRONG MƯA

Tác giả: Nam Phương Nguyễn Thị

Tiếng rao ướt đẫm giọt mưa

Mẹ tôi quang gánh sớm trưa một mình

Nhà cao mái ngói lặng thinh

Phố mưa lọt thỏm mỗi mình Mẹ tôi

Đường trơn Mẹ ướt mệt rồi

Cong đôi quang gánh đầy xôi, đầy chè

Tiếng rao buồn bã, não nề…Mẹ ơi

Gánh xôi, gánh cả cuộc đời các con

Áo manh Mẹ ướt, nhường con ấm lành

Quẩy đôi quang gánh bước nhanh

Đường đời Mẹ bước…Học hành nhường con

Nhường con giấc ngủ, miếng ngon

Xa con, Mẹ đã héo mòn chờ mong

Phố xưa tường cũ rêu phong

In hằn dấu Mẹ theo dòng thời gian

Tiếng rao nay đã đục khàn

Âm thầm ngõ vắng, muộn màng trong mưa

Tiếng rao chìm lẫn cơn mưa mùa hè

Tiếng rao hoà lẫn tiếng ve

“Ai ăn xôi Cúc, ăn chè giùm tôi”

Chè xôi chưa hết, mà trời tối thui

Phố xa con học vẳng lời Mẹ rao

Tiếng rao ướp đẫm ngọt ngào

Tiếng rao của Mẹ bay vào trong mơ

Tiếng rao dẫn bước con thơ

Mẹ ơi ! Mẹ gắng đợi chờ chúng con

Học tập con quyết điểm son

Mai sau thành đạt, chúng con đáp đền

Mẹ cười vẳng tiếng rao đêm

Các con gắng học, Mẹ quen khổ rồi

Thương sao…Thương quá…Mẹ ơi

Mong Mẹ mạnh khoẻ, rạng ngời niềm vui

Chúng con học tập nên người

Bay về ôm Mẹ… Mẹ ơi… Mẹ à.

BÀI THƠ: THƯƠNG CHA GÁNH HÀNG RONG

Tác giả: Chưa rõ

Thân cha mòn mỏi lưng còng

Ngược xuôi cùng gánh hàng rong tháng ngày

Mong con thành đạt sau này

Thoát cảnh lam lũ dân cày quê ta

Áo mỏng sờn rách vai cha

Màu nâu đất cát cùng da quện hoà

Thương cha nước mắt nhạt nhòa

Cố gắng học tập, ơn cha nhọc nhằn

Hai quai hai sọt lội lăn

Lưng còng cha đã in hằn thời gian

Công ơn sinh dưỡng con mang

Gánh nặng cuộc đời không màng bản thân

Một đời vất vả gian truân

Quanh năm lam lũ tảo tần vì ai.

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ

Tác giả: Hoa Nắng

Gánh hàng rong ruổi chợ tan

Sinh ra trong cảnh lầm than

Đói lòng chạy ăn từng bữa

Nhường con từng phần cơm nhỏ

Ngậm ngùi khi trẻ đòi thêm

Ngược xuôi lo lắng sớm hôm

Đêm mưa giật mình thảng thốt

Trời lại tuôn mưa nặng hạt

Ngày mai hàng vẫn còn nhiều

Ngày mai chợ đắt người đông.

CHÙM THƠ GÁNH HÀNG RONG

(Thất Ngôn Bát Cú)

Chẳng ngại lo gì quẩy gánh rong

Gian truân khó nhọc tháng ngày ròng

Băng rừng lội suối tìm cơm bát

Vượt thác trèo non kiếm gạo đong

Nước mắt vơi đầy thương số phận

Mồ hôi thấm ướt xót thân còng

Hy sinh vất vả nào đâu quản

Chẳng ngại lo gì quẩy gánh rong.

(Tác giả: Kim Chi Ban Mai)

Một gánh hàng rong bán cả đời

Quẩn quanh quanh quẩn thế mà thôi

Nắng mưa sương lạnh âu đành vậy

Sớm tối sinh nhai số tại trời

Sự nghiệp gia tài nằm một thúng

Giang san dồn đổ cả đôi vai

Dẫu là duyên phận trời ban tặng

Cũng để đằng sau một nụ cười.

Này rong ruổi bữa đặng cho đời

Cứ quẩn quanh là sẽ vậy thôi

Chở nắng sương cùng duyên mãi vậy

Ngày qua tháng trải phận do trời

Sinh tồn phải gượng trong vành thúng

Phát triển luôn dồn tại hõm vai

Cả gánh càn khôn trời đã tặng

Rằng khôn với dại vẫn luôn cười.

Truyện Cười Vợ Chồng … Bán Kẹo

Vợ chồng … bán kẹo

Hai vợ chồng nhà nọ muốn ghẹo nhau giữa ban ngày, nhưng sợ đày tớ biết. Hôm ấy, ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể cho nó đi khuất mắt.

Người đầy tớ nghĩ bụng: “Quái! Sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây”. Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà, rình xem.

Vợ chồng nhà chủ đưa nhau vào buồng, chồng hỏi đùa vợ:

– Về sau tôi chết, thì mình khóc là gì nào?

– Tôi khóc mình là: “Anh ơi! Chứ là gì nữa?”

Vợ lại hỏi đùa chồng:

– Về sau tôi chết, thì khóc là gì?

– Tôi khóc là: “Em ơi chứ là gì nữa?”

Người đày tớ nghe thấy thế, liền rao lên:

– Ai mua kẹo ra mua!

Anh chồng vội chạy ra quát:

– Sao không xuống dưới mà bán!

– Thưa ở đây có những hai đám ma còn không bán được đồng nào, nữa là đằng kia chỉ có một đám.

Đọc truyện cười vợ chồng bán kẹo

Trong lúc đầy tớ đi ra ngoài, ông chủ đưa bà chủ vào phòng và hỏi sau này tôi chết bà khóc là gì. Bà vợ trả lời là khóc anh ơi, bà cũng hỏi ngược lại chồng, ông chồng trả lời sau này bà chết thì ông sẽ khóc là em ơi. Tên đầy tớ nghe thấy vậy rao ai mua kẹo không? Ông chủ nghe thấy vội chạy xuống quát sao không ra làng dưới mà bán. Tên đầy tớ lém lỉnh trả lời: tại ở đây có 2 đám ma còn chưa bán được cái kẹo nào huống hồ là 1 cái.

Trong làng Quỳnh ở, các chức sắc thấy Quỳnh được chúa gọi vào hầu luôn thì khâm phục lắm, chẳng ai bảo ai mà kẻ nào người nấy đều đến nhờ cậy Quỳnh giúp đỡ, mong được hưởng chút ấm nhà chúa.

Một hôm Quỳnh ở kinh đô về, cho gọi các chức sắc đến, bảo có muốn làm ông nọ bà kia thì tối đến nhà Quỳnh đánh chén, rồi ngày mai Quỳnh đưa lên kinh đô sớm.

Các chức dịch bao phen mong đợi, nay thấy Trạng hẹn đưa vào kinh đều chắc mẩm phen này hẳn phải lên chức ông nọ bà kia. Vì thế, ông nào ông nấy vênh vang về nhà quát vợ sắp sếp áo quan để tối đến nhà Trạng uống rượu, ngủ đấy, mai trẩy kinh sớm. Các bà vất vả một buổi sắm sanh cho chồng, nhưng cũng mở cờ trong lòng vì sắp được thành ông nọ bà kia.

Tối đến Trạng đãi các vị chức dịch một bữa rượu túy lúy càn khôn. Ông nào, ông nấy say đứ đừ, lăn chiêng ra ngủ.

Lúc ấy đã quá nửa đêm, Trạng mới sai đem võng tới, võng ông nọ về nhà bà kia và bảo rằng ông bị trúng cảm, phải xoa dầu, đánh gió ngay kẻo nguy hiểm đến tính mạng.

Các bà hoảng hốt, đang đêm vùng dậy, đèn đóm nhập nhoạng ra sức mai cà tóc gáy, cứu chữa các ông gần đến sáng mới tỉnh. Trời tảng sáng, nhìn rõ mặt người thì hóa ra không phải chồng mình. Các bà ngớ người ra, thẹn quá hóa giận:

– Phải gió các nhà ông này, ở đâu lại đến đây nằm vạ!

Ông kia tỉnh dậy, không biết đầu đuôi xui ngược ra sao, thấy mình nằm ở nhà người khác, đâm hoảng, thẹn thùng và lủi ra về. Đến nhà, lại chứng kiến cảnh vợ mình cũng đang mắc cỡ trong cảnh “ông nọ bà kia” hệt như thế.

Bấy giờ các ông mới biết là bị Trạng lỡm, ức quá vặc nhau:

– Nào, được làm ông nọ bà kia đã sướng chưa!

Đọc truyện cười ông nọ bà kia

Thấy trạng Quỳnh được chúa gọi vào hầu suốt nên ai nấy trong làng đều phục lắm, ai nấy đều đến nhờ Quỳnh giúp đỡ. Một hôm, Quỳnh từ kinh đô về, gọi các chức sắc lại bảo nếu ai muốn lên ông nọ bà kia thì tối sang nhà Quỳnh uống rượu rồi sáng Quỳnh đưa lên kinh đô. Nghe xong mọi người mừng lắm, về bảo vợ sắm sửa quần áo để mai lên kinh đô với Quỳnh. Chắc phen này phải lên được ông nọ bà kia. Tối đến trạng đãi các ông một bữa rượu no say, ai nấy say khướt. Lúc này Quỳnh mới sai cáng ông nọ về nhà bà kia, bảo với các bà vợ ông bị trúng cảm, phải xoa dầu, đánh gió ngay không nguy hiểm đến tính mạng. Đang đêm nghe thấy vậy, các bà vùng dậy, đánh gió xoa dầu. Vì đèn mờ mờ nên đến sáng mới nhận ra đó không phải chồng mình. Lúc đó biết Quỳnh lừa thì tức lắm nhưng không làm gì được.

Có một ông lâu ngày đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả. Chủ kiếm trầu mời khách nhưng giữa cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.

Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.

Thấy bạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.

Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng trầu và khẩn khoản mời.

Ông khách khen cơi trầu đẹp và nể lời cầm miếng trầu lên tay ngắm nghía:

– Thứ cau của nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên nó lắm xơ nhỉ?

– Không đâu ạ, đó chính là miếng trầu bác mời dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nên nó hơi bị giập ra.

Một ông đến nhà bạn thân chơi. Hai người lâu ngày mới gặp nhau nên trò chuyện rôm rả. Chủ đem trầu ra mời khách nhưng cơi trầu chỉ có mỗi một miếng. Chủ cứ mời mãi nên ông khách cũng đành phải ăn cho phải phép. Một thời gian sau, ông này lại sang thăm trả. Thấy bạn đến chơi ông này mừng lắm, mời lên nhà rồi lại mời trầu. Trong cơi trầu lần này lại chỉ có một miếng trầu. Ông khách khen cơi trầu đẹp và cầm miếng trầu trên tay, ngắm nghía và bảo: thứ cau nhà bác chắc bổ vào dịp trời mưa nên xơ lắm nhỉ. Chủ nhà bảo: đó là miếng trầu bác mời dạo nọ, tôi ngậm nên hơi bị giập ra đấy.

Bạn đang xem bài viết Truyện Cười: Người Bán Hàng Siêu Đẳng – Hoàng Nguyễn Academy trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!