Xem Nhiều 12/2022 #️ Truyện Kinh Dị : Y Tá Ăn Thịt Người / 2023 # Top 14 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Truyện Kinh Dị : Y Tá Ăn Thịt Người / 2023 # Top 14 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Truyện Kinh Dị : Y Tá Ăn Thịt Người / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Tiếc Gì 1 Like + Share Để Ủng Hộ Tác Giả Nhỉ:

Câu chuyện xảy ra vào những năm đầu thập niên 70 thế kỷ trước (khoảng 1972-1973).

Lúc đó chiến tranh phá hoại của Mỹ tại miền Bắc và cuộc chiến tại miền Nam đều rất gay go và ác liệt. Tại một bệnh viện quân y tuyến quân khu đóng ở Hải dương công việc cứu chữa thương binh và nhân dân bị thương do chiến tranh rất vất vả. Bệnh viện thu dung thương binh ở các đơn vị phía bắc và các thương binh từ chiến trường miền nam được phân bổ từ tuyến trên xuống. Chiến tranh ác liệt, ngày nào cũng có thương binh hoặc dân thường tử vong.

Bệnh viện có một nhà xác để chứa các xác chết trong các trận đánh để chờ làm công tác tử sĩ, trang thiết bị không có gì và nhà xác nằm ngay cạnh khu nhà dân nghèo nàn xung quanh. Xung quanh nhà xác không có các thiết bị chiếu sáng, không có hàng rào, nhà xác ngay cạnh một con sông nhỏ, đi qua một chiếc cầu nhỏ mới vào được bệnh viện và có một lối đi nhỏ mà dân vẫn thường đi qua nhà xác. Chỉ có một bác y tá già nam giới trông nom nhà xác. Công việc của bác chỉ sắp xếp các xác cho vào các bàn nhôm Liên xô, đậy bằng vải mưa, chờ đi chôn cất.

Các trường hợp tử vong đều rất tang thương sau khi bị thương nặng. Có xác chết mất đầu, mất chi thể hoặc tan nát cỏ bụng ngực, lòi các tạng ra ngoài. Tuy nhiên bác y tá già vẫn một mình thu gọn chu đáo vệ sinh. Mỗi ngày có thể có 1 dến 3 xác, cá biệt có ngày 5-7 xác. Bác y tá lặng lẽ làm việc.

Khu nhà xác này rất vắng vẻ, ban ngày chỉ có một vài người dân đi qua, những người chuyển xác đến và đi đều vội vã đi ngay. Buổi tối càng vắng lặng, cũng có khi có đôi tình nhân vào khu này để xxx xong lại đi ngay(ngày xưa xxx bờ bụi thôi mà). Khu nhà xác có khá nhiều chuột, ban ngày bác y tá vẫn diệt chuột nhưng vẫn không xuể.

Một thời gian, bác y tá ốm lắm, lúc đau khớp, lúc ho sốt mà không có ai thay để đi nằm chữa bệnh. Thiếu tá viện trưởng quan tâm nói với quân lực cho người thay nhưng không có người.

Một hôm có một cô gái trẻ, nhá nhem tối đi vào bệnh viện, lặng lẽ đến phòng trực, mọi người đang ăn cơm giật bắn người khi cô gái đứng cửa. Cô gái không ăn cơm mà tự giới thiệu là Đinh Thị Ngát, y tá đơn vị cao xạ bảo vệ cầu Phú lương, hôm nay trận địa pháo bị bom Mỹ đánh tan. Cô lạc đơn vị vào đây. Cô trình cho thủ trưởng kíp trực xem giấy tò tùy thân, đúng cả tên họ, chỉ có điều giấy tờ rách nát và thấm đầy máu. Cô xin ngủ nhờ và làm việc vì không còn đơn vị.

Hôm sau cô được phân công tạm thời trông nom nhà xác, cô y tá không tỏ vẻ sợ sệt như những người khác mà lặng lẽ nhận lời. Bác y tá già được đi chữa bệnh, bác chữa rất lâu rồi nghỉ chế độ vì sức khỏe yếu.

Mọi việc tại nhà xác vẫn đều đều, chiến tranh ngày càng ác liệt, số xác nhiều hơn. Tuy nhiên các cán bộ làm công tác tử thi để ý thấy một số việc bất thường trong bảo quản xác…

Những cán bộ nhận lại xác nhận thấy một số dấu vết thay đổi trên xác, cảm giác có sự mất mát trên xác. Họ bắt đầu chú ý. Nhưng những dấu vết không rõ ràng. Cho đến một hôm, xác một thương binh đã được cưa chân lại bị mất thêm một phần phía trên mỏm cụt, mặc dù mỏm cụt đã được khâu kín nhưng hôm sau không còn chỉ và bị ngắn hơn trước, lộ rõ xương đùi. Cô y tá không giải thích gì khi được hỏi. Các sự việc lặp lại nhiều lần và Ban cán bộ cũng để ý nhưng vì chiến tranh vội vã nên lơ là. Một hôm, sau 3 ngày bom đạn ác liệt các cán bộ tử thi phát hiện một xác mất hẳn một nửa người, các xác còn lại đều bị xâm phạm và lẫn lộn xác nọ vào xác kia, Ban chỉ huy phải họp nhưng cũng không tìm ra nguyên nhân và cách giải quyết. Mọi người đều nghi ngờ do chuột hoặc một loại thú lớn như cáo, méo hoang chẳng hạn

Sự việc nghiêm trọng khi mất hẳn một xác thương binh, không thể thực hiện công tác tử thi, Ban chỉ huy buộc phải báo cáo lên Bộ tư lệnh quân khu. Ban bảo vệ nội bộ(Tương tự công an trong quan đội) cử cán bộ về điều tra. Cán bộ điều tra là một thiếu úy trẻ mới học tại C500 (bây giờ là Học viện an ninh nhân dân ạ) ra trường về phục vụ quân đội.

Hàng ngày đội vệ sinh phòng dịch vẫn diệt chuột và phát quang khu nhà xác. Mọi việc lắng xuống. Tuy nhiên những xâm phạm vẫn xảy ra. Anh cán bộ điều tra đóng vai cán bộ tăng cường cho nhà xác. Tối tối ngủ tại buồng bên cạnh buồng cô y tá. Sau 6 tháng cũng không phát hiện gì rõ rệt. Dần dần anh có cảm tình với một cô y tá khác trong bệnh viện làm việc tại khoa tim thận khớp và ** le thay anh này cũng rất quý cô y tá nhà xác, hai người thân nhau mặc dù anh thiếu úy vẫn thấy lành lạnh khi gần cô y tá nhà xác. Tối thứ 6 hàng tuần anh thường vào thị xã xem phim cùng cô y tá khoa tim thận khớp nhưng hôm nào cũng về sớm trước 9 giờ….

Bộ chỉ huy quân sự tỉnh nhận được báo cáo của công an thị xã có một số người dân nhìn thấy bóng người con gái áo trắng thướng xuất hiện ở khu vực nhà xác viện quân y. Ban chỉ huy bệnh viện cũng báo cáo vẫn có hiện tượng xác bị xâm phạm. Anh thiếu úy ít đi ra khỏi nhà xác hơn. Anh ta phát hiên cô y tá có một gói hành lý để trên bàn thờ nơi cô ta ở và thường thắp hương cho tử sĩ. Gói hành lý này thường có dấu vết được mở ra trùng vào những ngày mà có xác bị xâm phạm.

Một tối thứ sáu, lâu lắm mới đi xem phim, không may mất điện, anh thiếu úy đi chơi với cô y tá khoa tim thận khớp thêm một tý rồi trở về khu nhà xác vào lúc 8 giờ 30 phút. Khi vào phòng, đi ngang qua phòng cô y tá nhà xác anh bất chợt nhìn thấy…

Cô y tá mặt trắng bệch, vẻ mặt vô hồn đang ngồi đánh răng, trông thấy anh thiếu úy cô vội lên giường nằm. Anh thiếu úy nhận ra gói hành lý trên bàn thờ chưa buộc lại. Cả đêm anh không ngủ nhưng không phát hiện điều gì bất thường. Cán bộ thử thi báo cáo xác thương binh tối qua bị xâm phạm, vết cắt trên tử thi được cho là vết răng của một loại thú, khác những lần trước giống vết dao cắt.

Kế hoạch mới được triển khai, hàng đêm có thêm tổ cảnh vệ 3 người phục kích khu gần nhà xác nhưng có điều lạ là lai lịch cô gái vẫn chưa được xác minh. Sau 1 tuần phục kích, tổ công tác không tìm ra manh mối nào. Anh thiếu úy đề nghị ban chỉ huy mời cô y tá lên làm việc trong bệnh viện để anh có điều kiện kiểm tra gói hành lý đáng ngờ. Thật bất ngờ, gói hành lý của cô y tá bao gồm…

Một bộ quàn áo bằng vải diềm bâu trắng có cả mũ đội đầu, một đoạn tóc giả dài, một con dao lê 5 tác dụng, một chiếc khăn mặt bộ đội đầy máu. Anh thiếu úy liên kết các dữ liệu về các báo cáo và nhận định bóng cô gái áo trắng tóc xõa đi lại trong khu vực nhà xác chính là cô y tá này. Anh sợ rụng rời chân tay mặc dù đang là ban ngày. Anh gói gem lại túi hành lý, để vào chỗ cũ. Sự việc được báo cáo lên trên và kế hoạch giải quyết theo hướng: Phục kích bắt quả tang và nhờ cơ quan điều tra xác minh chính xác lai lịch cô y tá theo địa chỉ.

Cấp trên nhận định cần giải quyết việc này vì nó gây ảnh hưởng sâu sắc đến chính sách thương binh tử sĩ.

Tổ phục kích bao gồm các trinh sát được triển khai bí mật hàng đêm xung quanh nhà xác. Anh thiếu úy đóng vai đi xem phim vào tối thứ 6 tới.

Các cán bộ điều tra tìm phiên hiệu đơn vị cao xạ, chiến tranh đi lại khó khăn nhưng đến tận quê quán, nhóm khác đến đơn vị. Thông tin xác minh cho thấy đơn vị này bị bom đánh và bị thiệt hại hoàn toàn, đang chờ khôi phục phiên hiệu.

Tối thứ 6, anh thiếu úy trả vờ đi xem phim từ 7 giờ rồi bí mật quay lại phục kích cùng nhóm trinh sát. Khoảng 8 giò tối, trong phòng y tá leo lét ánh đèn dầu, bất ngờ một bóng cô gái dong dỏng mặc bộ quần áo trắng dài quét đất tóc xõa ngang và đi nhanh như lướt trên mặt đất không hề phát ra tiếng động tiến về khu nhà chứa xác. Bóng trắng mất hút phía trong nhà xác. Các trinh sát và anh thiếu úy hoàn toàn bất động và không còn khả năng phản ứng, chết lặng. Sau khoảng 5 phút mọi người như cựa quậy được và một người bất ngờ hô to: Người hay ma đứng lại, không tôi bắn. Từ khu nhà xác không một tiếng động phát ra. Trấn tĩnh lại các trinh sát tiến về khu nhà xác, đèn pin soi loang loáng, không còn ai, mọi người chỉ phát hiện thấy bộ quần áo và bộ tóc giả để lại. Tổ trinh sát cung nhiều người sục sạo đến sáng nhưng không tìm thấy ai, cô y tá biến mất.

Tin cấp trên báo về: Cô y tá Đinh Thị Ngát là đúng, đã hy sinh sau trận bom Mỹ đánh trận địa pháo đúng ngày cô đến xin việc ở bệnh viện. Liệt sĩ Ngát hy sinh trong tình trạng thi thể hoàn toàn tan nát.

Phần thông tin mình kể sau đây không rùng rợn như câu chuyện trên nhưng nó cung cấp các chi tiết làm rõ sự việc giúp các bạn suy luận và có các nhận định riêng về thế giới tâm linh huyền bí.

1. Anh thiếu úy an ninh quân đội là một học viên loại giỏi của trường C500, quê quán ở tỉnh Hải Hưng, anh này học chuyên ngành chống phản động, lý lịch trong sạch, điềm tĩnh, bản lĩnh, Được giáo dục bài bản về lòng yêu nước, đường lối chiến tranh cứu nước, thế giới quan, nhân sinh quan, phương pháp luận theo chủ nghĩa Mark. Đảng viên *** , như vậy anh ta là người của chủ nghĩa vô thần, không tin có ma quỷ. Nhiệm vụ của anh ta là tìm ra và đập tan một việc làm chống phá của bọn phản động, cụ thể ở đây là ngững kẻ phá hoại xác tử sỹ.

Trong một loạt các báo cáo, anh ta đưa ra các hành vi của cô y tá và những nhận định của riêng mình. Tất nhiên anh ta phải báo cáo cả những điều anh ta không muốn.

Báo cáo những điều bất thường từ cô y tá:

Về ăn mặc-trang phục: Có một điều lạ là cô gái luôn ăn mặc kín đáo quá mức cần thiết kể cả mùa hè, luôn mặc áo dài tay, đi giầy cao cổ, đi tất, quấn 1 khăn rằn ở cổ, cô hay mặc một bộ quần áo bộ đội cũ.

Thói quen ăn uống: chưa một lần viên thiếu úy chứng kiến cô y tá này ăn uống thứ gì, hầu hết cô ăn sau khi mọi người đã ăn. Có một lần buổi chiều anh thiếu úy thấy có tiếng chó của dân vào cắn nhau sau khu nhà xác, anh ra xem sao thì thấy toàn bộ số thức ăn cô y tá mang về sau buổi liên hoan gồm lòng lợn và xương hầm bị đổ đi, bọn chó đang tranh nhau ăn, lúc đó khó khăn số thức ăn này là rất ngon và ít khi có.

Tác phong, lối sống: Cô y tá này sồng hoàn toàn khép kín, không nói cả ngày, không bao giờ thấy cô cười, khi cần giao tiếp chỉ sử dụng các từ ngắn, cộc. Thường đứng lặng yên trong những chỗ tối trong phòng ngủ hoặc làm việc một mình trong phòng chứa xác. Cô làm việc rất trách nhiệm, mẫn cán. Không bao giờ có thư từ cá nhân. Một điều làm anh thiếu úy hết sức sợ hãi mặc dù rất bản lĩnh là hàng đêm cô y tá rất hay nằm khóc thút thít một mình, có lúc kêu gào thảm thiết. Khi anh đến gần có ý định động viên thì cô lại im bặt, nhiều lần anh nhìn thấy cô ngối bất động, mặt trắng nhợt quay ra cửa. Cô y tá có đặc điểm đi rất nhanh và nhẹ, hầu như không bao giờ nghe tiếng bước chân, nhiều lần anh thiếu úy giật bắn mình khi cô đột ngột đứng sau lưng trong nhà chứa xác khi anh kiểm tra các dấu vết.

Sinh hoạt cá nhân rất lập dị: trong khu nhà xác có một nhà vệ sinh chia làm 2 cho nam và nữ, anh thiếu úy quan sát khu nữ không có dấu vết của người sử dụng, các lối đi cỏ mọc ngập, trong chỗ vệ sinh nữ cỏ mọc rất cao và dầy, không thể ngồi vệ sinh được, anh ta thắc mắc cô ta đi vệ sinh ở đâu?

Tất cả những thông tin trên anh đều báo cáo nhưng anh và cấp trên cũng chỉ nhận định cô y tá là một người có lối sống trách nhiệm với công việc và lập di trong sinh hoạt có lẽ do tính chất công việc, bản tính và điều kiện khó khăn thời chiến, không ai nghĩ đó là một hồn ma.

Một phần quan trọng mà mãi sau này mới được báo cáo sau khi cô y tá đột ngột mất tích đó là chuyện tình cảm của viên thiếu úy với cô y tá (lúc này việc này rất cấm kỵ, hơn nữa thời gian này mọi người đã biết mối quan hệ của anh với cô y tá khoa tim thận khớp): theo thời gian, cảm tình của anh với cô y tá nảy nở mặc dù khi tiếp xúc với cô anh vẫn thấy lành lạnh. Sự kín đáo của cô lại có sự quyến rũ của nội tâm và duyên thầm. Anh ta tìm cách tiếp cận thì cô ta luôn lẩn tránh. Những đòi hỏi bản năng không tránh khỏi trỗi dậy trong một người đàn ông khỏe mạnh bình thường, khung cảnh vắng lặng dẫn đến một lần anh đã ngỏ lời với cô y tá, cô cúi mặt không nói gì, viên thiếu úy sấn lại gần cô y tá và có những cử chỉ âu yếm, cô y tá đứng yên bất động, không chống cự, anh ôm ngang lưng cô gái áp mặt vào ngực cô gái nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng con tim thổn thức, chỉ có sự im lặng như mộ địa. Bàn tay viên thiếu úy lần tim dưới làn áo nhưng anh không hề thất cảm giác của bầu vú đàn bà, cảm giác dưới tay của anh là những dẻ xương sườn trơ chọi, nhớp nháp và có cái gì đó từ từ chảy như một dòng máu, anh rút tay ra thì cô gái lấy vạt áo như muốn lau tay cho anh. Hơi bàng hoáng, anh ôm cô gái và đặt một nụ hôn lên môi cô nhưng trời ơi, một mùi máu tanh nồng khủng khiếp làm anh suýt lộn mửa, anh vội rời cô gái về phòng. Anh buộc phải báo cáo chi tiết này khi được hỏi. Cũng chính từ cảm giác này viên thiếu úy hoang mang và bắt đầu có ý nghĩ hay cô gái này là một hồn ma?? Anh ta thực sự sợ hãi và đã để ý kiểm chứng: anh bí mật bất ngờ soi ánh đèn pin vào cô gái trong bóng tối thì quả nhiên không thấy bóng của cô trên tường nhà! Cùng với kết quả kiểm tra gói hành lý của cô gái anh nhận định chính cô gái là một hồn ma xâm phạm các xác chết trong nhà xác, anh thiếu úy rất sợ hãi và yêu cầu cho tổ trinh sát đến hỗ trợ.

Anh thiếu úy dược điều động về quân khu công tác, anh làm việc tại phòng tình báo. Viên thiếu úy hoàn toàn thay đổi tính cách. Anh ta trở nên u uất, trầm tĩnh lạ lùng, lúc nào cũng như ở một nơi xa lắm. Đặc biệt tuyệt nhiên anh ta không bao giờ nhắc đến câu chuyện về cô y tá, không hiểu do nguyên tắc bí mật (chắc không đúng vì việc này không nằm trong phạm vi cần bảo mật) hay lý do nào khác. Anh không bao giờ lại gần các cô gái; không yêu ai; không bạn bè, anh chỉ quan tâm đến bà mẹ của mình một cách thực tình mà thôi. Anh nhiều lần phải đi viện điều trị suy nhược thần kinh và mất ngủ nhưng không khỏi hẳn.

Khoảng 4 năm sau khi cô gái mất tích, lúc đó đất nước đã giải phóng nhưng vẫn còn rất khó khăn, anh chuyển về công tác tại tỉnh đội, lúc này đã là đại úy, anh đã tìm được địa chỉ chính xác của nhà cô y tá. Một buổi sáng chủ nhật, anh đạp xe theo địa chỉ nhà cô gái- một ngôi làng ven đường ở Đông Triều, sát Mạo khê. Ngôi nhà cô gái xây lẻ loi, nhỏ, thấp, vắng lặng. Chiếc sân chỉ có một lối mòn dấu chân người đi, chứng tỏ nhà neo người. Một bà già mở cửa tiếp anh. Viên thiếu úy ngày nào bàng hoàng sững sờ khi nhìn thấy cô gái trên bức ảnh treo trên bàn thờ. Ánh mắt sâu thẳm nhìn anh ẩn chứa sự nuối tiếc một việc làm chưa hoàn thành trong quá khứ. Bà mẹ cho anh biết cô Ngát là con một, bố cô đi bộ đội đã hy sinh, cô là con liệt sỹ nên không phải đi thanh niên xung phong. Tuy vậy cô vẫn đi làm y tá phục vụ chiến đấu. Mẹ bảo mày đi mà chết như bố mày thì ai nuôi bu? Cô cười nói, con mà chết con sẽ sống lại nuôi bu, con còn lấy chồng chứ. Ông thày trong làng có họ với bà nói số con này cao lắm, nó không chết đâu, cho nó đi. Thế là cô đi vào quân đội, phục vụ một đơn vị phòng không cao xạ thuộc Bộ tư lệnh phòng không không quân đóng quân ở Nam sách Hải hưng bảo vệ cầu Phú lương. Cô rất thông minh, cười nói luôn mồm, không ai giận được cô. Cô rất giỏi giang, khéo léo, chưa có người yêu. Cô mất bà rất buồn, chỉ mong đến ngày sang thế giới bên kia gặp chồng và con. Anh thiếu úy năm nào lặng lẽ thắp hương cho cô y tá. Trong bức ảnh, mặt cô y tá bừng sáng không còn nhợt nhạt và như nở một nụ cười. Bà mẹ giữ anh ở lại ăn cơm nhưng anh từ chối, anh lên xe đạp về đơn vị. Mấy năm sau, bà mẹ cô gái mất. Ngôi nhà không ai ở nữa, thỉnh thoảng có người cháu thăm nom. Anh đại úy có để lại mấy trang viết về việc này cho bộ phận bảo vệ nội bộ. Rối anh ra quân, không ai còn biết anh này bây giờ nơi đâu.

3. Nhận định của chuyên gia tâm linh thuộcTrung tâm nghiên cứu tiềm năng con người- Bộ quốc phòng:

Những linh hồn mạnh ở những người thông minh nhanh nhẹn khi sống luôn có khả năng cảm giác nhận thức được số mệnh (sống khôn thì chết mới thiêng). Khi linh hồn không chấp nhận những cái chết quá đột ngột, dường như cái chết trái với số mệnh thì linh hồn này thường phản ứng mạnh mẽ, không siêu thoát được nên cứ lẩn quất trên dương thế, tìm đường sống lại, có trường hợp quay lại gây hại cho họ hàng người thân, bắt người thân đi cùng. Cô Ngat chết đột ngộit khi còn trẻ nên có thể trong trường hợp như vậy.

Muốn tái sinh trong vòng luân hồi thì linh hồn phải ra đi trong một thân xác nguyên vẹn, nếu linh hồn bị thoát ra từ thân xác không nguyên vẹn (chết không toàn thây) thì linh hồn không thể tái sinh trong vòng luân hồi được (Vì thế ngày xưa khi giết kẻ thù các chiến binh thường phân thây xé xác để kẻ thù không sống lại mà trả thù được). Vì vậy nên linh hồn cô Ngát có thể cố đi tìm sự toàn vẹn của thân xác để tái sinh như lời hứa về nuôi mẹ.

Sự kiện viên thiếu úy đến thắp hương cho cô Ngát là hành động cuối cùng mà linh hồn cô Ngát thúc giục để khép lại một hình trình thất bại tìm lại thân xác, cô đã mỉm cười siêu thoát. Các linh hồn đã yên nghỉ ngàn thu. Cô đã gặp lại mẹ và cha cô.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện lòng tự trọng bằng cách ghi nguồn chúng tôi và tên tác giả khi lấy truyện đi bất cứ đâu

Truyện Cười Kết Hợp … Kinh Dị / 2023

Lời tỏ tình lãng mạn nhất: Nếu em là bịch thuốc phiện Anh sẽ là thằng nghiện đầu tiên Nếu em là trại thương điên Anh sẽ là thằng điên mãi mãi *** Chàng quì xuống nâng tay nàng lên, mắt mờ… đi vì đắm đuối. Rồi chàng hỏi nàng: – Em có muốn sau này em chết đi, tên em nằm trong gia phả nhà anh không

 *******

*******

Có 1 chàng trai đi ngang nghĩa địa lúc 1h khuya , đi 1 lúc thì anh ta nghe tiếng lục cục ở phía các phần mộ , anh ta sợ quá thét lên: “MA…” Khi bình tĩnh lại nhìn thì thấy 1 cụ già đang làm gì đó trên phần mộ, anh ta hỏi “khuya rùi cụ còn làm gì ở đây thế?” cụ già trả lời: “Thằng nào khắc sai tên tao”

*******

Tại một nhà hàng:

– Kêu giám đốc ra đây! Sao trong món tôm hùm của tôi lại có con gián thế này? Một vị khách giận dữ nói. Giám đốc bước ra nói ngay: – Xin chúc mừng quí khách. Xin ông vui lòng nhận món quà mọn của chúng tôi là một dĩa tôm hùm không có gián. Đây là một chương trình khuyến mãi đặc biệt của nhà hàng chúng tôi, và ông là người may mắn trúng thưởng!

*******

Có 2 vợ chồng sinh được 1 đứa con trai rất kháu khỉnh. Tuy nhiên đến tận 2 tuổi nó vẫn chưa biết nói. Dù cả nhà cố gắng tập nói nhưng thằng bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ. Rồi đến năm 3 tuôi… rồi 4 tuổi… nó vẫn chẳng nói được câu nào. Phải đến lần sinh nhật thứ 5 thằng bé mới nói được 1 câu: “Ông Ngoại”!. Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên, mở tiệc ăn mừng tưng bừng. Nhưng đến ngày hôm sau thì ông ngoại thằng bé qua đời…

Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt 1 tháng. Sau 1 tháng đó thằng bé lại bật ra được 1 câu nữa: “Bà Ngoại”. Sáng hôm sau bà ngoại thằng bé qua đời.

Rồi nó lại rơi vào im lặng. Cả nhà bắt đầu thấy lo sợ…

Thế rồi ngày đó cũng đến, thằng bé cất tiếng gọi: “Bố ơi!”. Người bố buồn chán, ăn một bữa cơm ngon cuối cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng, đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất. Sáng sớm hôm sau ông ta bị đánh thức bởi tiếng kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm. Ông hàng xóm đã qua đời.

Chùm Thơ Hay Viết Về Người Bác Sĩ, Y Tá, Thầy Thuốc / 2023

BÀI THƠ: CHỊ TÔI – NGƯỜI BÁC SĨ GƯƠNG MẪU

Tác giả: Cố Lên Tôi Ơi

Nhưng thâm tâm chị vẫn nhiều lo âu

Chị thường thức suốt đêm thâu

Lo cho người bệnh ốm đau từng ngày

Với chị công việc hăng say

Có bệnh là phải chữa ngay mới lành

Chăm no chu đáo nhiệt tình

Người đau đâu khác thân mình khổ tâm

Vẫn tròn chữ hiếu người thân gia đình

Thà nghèo không hám lợi vinh

Không vì chút lợi mà khinh bần cùng

Với chồng con chị thủy chung

Với cha mẹ, chị tận cùng đảm đang

Tham gia việc nước việc làng

Chị luôn gương mẫu sẵn sàng xung phong

Bao năm chị chẳng quản công

Sống sao đúng nghĩa tấm lòng lương y

Người vui khi bệnh giảm đi

Chị cũng hạnh phúc khác gì họ đâu

Cũng tốt như chị sẽ giàu tình thương

Chị người bác sĩ khiêm nhường

Chúc chị hạnh phúc trên đường công danh

Muộn phiền rồi sẽ qua nhanh

Chị người bác sĩ hiền lành của dân.

THƠ TẶNG THẦY THUỐC NHÂN NGÀY 27-2

Tác giả: Liên Phạm

Trái tim ươm những nụ cười,

Dịu dàng thăm khám cho người ốm đau.

Với bao câu nói ngọt ngào.

Như có phép thuật, gửi vào bệnh nhân.

Người bệnh hơn cả người thân,

Sớm, khuya chăm sóc, ân cần hỏi han.

Khiến cho người bệnh trút ngàn âu lo.

Quan tâm, lo lắng, dặn dò,

Động viên đã xoá nỗi lo cho người.

Ôi bông hoa giữa cuộc đời!

“Lương y từ mẫu” như lời Người răn…

Chẳng quản vất vả khó khăn,

Thiên thần áo trắng cứu người ngày đêm…

Tấm lòng thầy thuốc, mẹ hiền, ngát hương!

BÀI THƠ: MỪNG NGÀY 27-2

Tác giả: Phan Nguyen

Ngày vui thầy thuốc tới rồi

Dấu ghi còn đó một thời đã qua

Đông y còn đó mãi là niềm tin

Phát huy nhưng phải giữ gìn

Tiếp thêm truyền thống niềm tin với đời

Lương y – Từ mẫu ai ơi!

Chữ Tài, chữ Đức chớ dời tách xa

Theo nghề tâm huyết nhắc ta Nhân từ

Vài lời nguyện chút tâm tư

Nhớ ngày truyền thống, kính thư chúc mừng.!

BÀI THƠ: EM LÀ NGƯỜI THẦY THUỐC

Tác giả: Đoàn Việt

Em vẫn mãi là người thầy thuốc

Như mẹ hiền.. khoa dược em ơi!

Áo Blouse dâng hiến cho đời

Âm thầm lặng lẽ cứu người hồi sinh

Đời vô tận… chính mình học hỏi

Muốn làm thầy thuốc giỏi thăng hoa

Ngành y có rất nhiều khoa

Tận tâm dâng hiến, tim ta yên lòng

Em nuôi dưỡng, tâm hồn tính cách

Đặt tình yêu, huyết mạch từ tâm

Âm thầm phát thuốc, bao lần giờ tan

Bao thế hệ, vô vàn gương sáng

Em băn khoăn, cứu mạng sống người

Bôi nhòa đi hết cái “tôi”

Làm người “từ mẫu” suốt đời vị tha…

BÀI THƠ KỶ NIỆM NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27/02

Tác giả: Romooc Nguyễn

Hôm nay hai bảy tháng hai

Chúc các thầy thuốc luôn tài, lại ngoan

Cuộc sống còn nhiều lo toan

Mong rằng ai cũng chu toàn vì dân

Đừng ai làm việc bất nhân

Như Thẩm mỹ viện, mất dần lòng tin

Làm việc theo kiểu mẹ mìn

Y đức phải có niềm tin dân lành

Vài lời xin chúc thật nhanh

Bệnh viện thực sự đất lành của dân

Không còn bác sỹ bất nhân

Mà toàn thầy thuốc chuyên cần sớm hôm

Ai cũng nức tiếng thảo thơm

Y thuật, Y đức, sớm hôm chuyên cần

Thuật phải là chính, đức cần sánh đôi

Nhưng nhớ lời Bác sáng ngời tương lai

Hôm nay hai bảy tháng hai

Chúc các thầy thuốc luôn tài, lại ngoan./.

BÀI THƠ: NỤ CƯỜI LƯƠNG Y

Tác giả: Nguyễn Văn Ngữ

Ngàn xưa công đức lương y

Mấy ai quên lãng, so bì được đâu

Chăm lo người bệnh quí nhau muôn vàn

Chăm sóc sức khỏe nhân gian

Hết tâm vì bệnh chẳng màng công danh

Luôn luôn giữ mãi tâm lành

Danh Y thời trước sản sanh như là

Lãn Ông, Tuệ Tĩnh, Hoa Đà

Thần y xuất thế vậy mà không kiêu

Ngày nay kinh tế đa chiều

Những tâm y đức vẫn nhiều lắm thay

Bờ- lu áo trắng ngày ngày

Quên thân vì bệnh, không hay thân mình

Bác Tùng, Bác Bách, bình sinh

Cùng bao Bác khác quên mình vì dân.

Tiếng thơm vang khắp xa gần

Hy sinh vì bệnh chẳng cần xa hoa

Âm thầm lặng lẽ nay đà hiến thân

Chăm lo sức khỏe toàn dân

Giản dị, thanh bạch, bản thân đàng hoàng

Yêu thương, lời nói dịu dàng

Ân cần chăm sóc nhẹ nhàng như con

Bờ – lu tỏa sáng trời non

Tâm Y rạng rỡ, dân càng mến yêu

Lòng dân ấm áp tình người

Làm sao quên được nụ cười lương y.

BÀI THƠ: TẤM LÒNG NGƯỜI THẦY THUỐC

Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Bàn tay em xoa dịu những vết đau

Nụ cười em hiền hòa như từ mẫu

Bao căn bệnh em đã từng chiến đấu

Với tấm lòng đầy nhân hậu lung linh

Khoát lên mình màu áo trắng nguyên trinh

Ươm cuộc đời… cho niềm tin, hạnh phúc

Những tiếng khóc xé lòng trong ca trực

Cũng làm em thao thức những đêm dài

Biết bao lần em đành phải bó tay

Và cái chết hiện tiền ngay trước mắt

Sống và chết chỉ là trong tích tắc

Đấu tử thần là khoảnh khắc khó khăn

Động viên mình với đầy những trở trăn

Phải luôn giữ thăng bằng trong cuộc sống

Rèn y đức giữa tiền tài danh vọng

Để tâm mình không xao động linh tinh

Đời thực hư em luôn nhắc nhở mình

Giữ lương tâm như bình minh rực sáng

Xem bệnh nhân như người thân, người bạn

Lời sẻ chia như hàng vạn thuốc thần

Mỗi ngày trôi âm thầm những bước chân

Em tận tụy bao người cần giúp đở

Sống hết mình với những điều ghi nhớ

Và nụ cười luôn hiện nở trên môi.

BÀI THƠ: NÀNG TIÊN ÁO TRẮNG Tác giả: Sen Nguyễn

Khoát trên mình chiếc áo blue trắng

Em dịu dàng như một nàng tiên

Dáng em đi nhanh nhẹn dịu hiền

Tay thoăn thoắt mang niềm hy vọng

Em là ai hỡi nàng tiên áo trắng

Mang cho đời bông đẹp hoa xinh

Không ngại ngần em đã quên mình

Bàn tay nhỏ ôi…sao kỳ diệu

Em là ai hỡi nàng tiên áo trắng

Đau buốt kia em xoa dịu ngọt ngào

Bờ môi em luôn nở nụ cười trao

Trong khao khát em là dòng nước mát

Em là ai chúng tôi em là cô Tấm

Trong tim ta em là dòng huyết quản

Ta muốn mình cháy bỏng trong em

Để muôn đời mãi miết vẫn bên em.

TÌNH NGƯỜI THẦY THUỐC Thơ: Trần Hữu

Ơn biết mấy những người thầy thuốc

Trọn một đời vui được cứu người

Miệng luôn nở nụ cười tươi

Những bông hoa đẹp cho đời mãi xuân

Quên sao được những lần châm cứu

Tại nơi đây như níu tình thương

Gian nan trên mọi cung đường

Tình người thầy thuốc còn đương tươi hồng

Người thầy thuốc đang trồng cây HẠNH

Chăm cây tươi bên cạnh cây YÊU

Cùng nhau sớm sớm chiều chiều

Bên người thầy thuốc tình yêu thêm nồng

Em xinh tươi bông hồng tươi thắm

Khoác trên mình áo trắng một màu

Kim châm mà chẳng thấy đau

Vậy mà khỏi bệnh nhớ nhau ơi người!

CHÚC MỪNGNGÀY THÀY THUỐC VIỆT NAM 27- 02 Thơ: Trần Hữu

Dáng ai thấp thoáng xa xa

Áo blouse trắng như là em ơi!

Giảng đường đại học em ngồi

Luyện tâm rèn trí như tôi luyện người

Ngắm nhìn nở nụ cười tươi

Nghe thăm, khám bệnh cho người bệnh nhân

Như ong làm việc chuyên cần

Bệnh nhân như thể người thân của mình

Lương y – từ mẫu thật vinh

Còn gì đổi được chữ tình là đây

Những ca phẫu thuật làm say lòng người

Nhẹ nhàng nở nụ cười tươi

Bệnh nhân nhẹ nhõm bên người lương y

Ngày thày thuốc biết nói gì

Ơn sâu, nghĩa nặng khắc ghi trong lòng.

Truyện Ma Ngắn: Top 4 Truyện Siêu Kinh Dị Không Nên Đọc Khi Một Mình / 2023

1. Những truyện kinh dị ngắn về trẻ em

Tôi bước vào thang máy thì đã thấy một cô bé tầm 6 tuổi mặc váy trắng ở đó trước. Tôi mỉm cười rồi lên tiếng chào thế mà cô bé vẫn im lặng. Đèn trong thang máy chạy bỗng chập chờn, cô bé hét lên: “có ai trên thang máy, con sợ lắm”! Tôi nhìn ngược lên. Không thấy gì. Điện đã có trở lại. Tôi mỉm cười, cúi xuống bảo “không sao”. Nhưng cô bé không còn đó nữa. Thang máy vẫn chưa dừng!

Tôi chuyển đến chung cư mới, ở tầng 13, vị khách đầu tiên là một cậu bé thân thiện. Tôi tặng cậu bé mọi thức ăn tôi có, ngược lại cậu san sẻ cho tôi rất nhiều đồ chơi. Một hôm cậu bé rủ tôi chơi trò mới. Tôi gật đầu. Thế là cậu bé nhảy liền nhảy ra ngoài cửa sổ. Tôi hét lên sợ hãi cực độ. Nhưng tìm mãi vẫn không thấy cậu bé đâu.

Tôi trằn trọc mãi mà vẫn không sao ngủ được. Tôi nghĩ về cậu bé kia. Thực lòng thấy thiếu vắng khi nó không còn chơi với tôi nữa. Bỗng có tiếng gõ nhẹ vào cửa sổ làm tôi tỉnh giấc. Tôi vừa định xuống giường xem thì có tiếng vang đến: “Sao chú không chơi cùng con”!

Tôi hay chơi game đến tận khuya. Thói quen khó bỏ của tôi là vừa chơi vừa ăn bỏng ngô. Hôm nay cũng vậy nhưng khi với tay lấy bỏng ngô thì tôi nắm lấy một bàn tay khác, lạnh toát. Tôi sống một mình mà?

2. Truyện ma ngắn cho những người sống một mình

Đèn sáng. Tôi thấy bóng của mình hắt lên sàn nhà. Bên cạnh nó là một cái bóng khác. Tôi sống một mình.

Ma quỷ à? Tôi không sợ! Vì tôi luôn thấy trong căn nhà mình. Bạn không tin ư? Bạn có thể nhìn sang phải, nhìn sang trái, dưới gầm giường, sau tủ đồ hay sau lưng bạn. Nhưng đừng nhìn lên trần nhà, họ không thích bị nhìn thấy đâu.

Khuôn mặt cười toe toét ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm vào tôi lúc 2 giờ sáng. Tôi sống trên tầng 14.

Cái bóng trong gương đang nháy mắt với tôi.

Tôi ngả lưng xuống giường sẵn sàng cho một giấc ngủ ngon, nhưng có ai đó sát bên thầm thì tên tôi. Tôi sống một mình.

Sống một mình rất vui. Thích nhất là cảm giác sáng nào mở điện thoại ra cũng thấy ảnh chụp mình đang ngủ.

Tôi đi khám bác sĩ bảo nên tập hít vào thở ra thật nhẹ. Tôi làm đúng y chang. Thế mà tôi nào tôi cũng nghe tiếng ai thở mạnh phải lại sau gáy.

Cánh cửa nhà tôi có vấn đề. Bằng chứng đêm nào cũng tự nó mở vào và đóng lại.

Tôi nghe thấy tiếng thét ở cuối hành lang. Thế rồi điện đột ngột tắt. Trời tối om. Và hai chân tôi cứng lại.

Nhờ bác sĩ tâm lý và vài liều thuốc an thần, cuối cùng tôi cũng ngủ được. Tôi ngủ một mạch đến sáng, thoải mái và tỉnh táo. Nhưng khi thõng 2 chân xuống đất, có một bàn tay lạnh ngắt nắm chân tôi. Kèm tiếng nói quen thuộc “sao chú ngủ say thế?”.

3. Truyện kinh dị tổng hợp siêu ngắn

Tôi bị cụt tay. Bác sĩ nói tôi phải đeo tay giả một thời gian. Sáng nay tôi cảm thấy có một bàn tay lạnh cóng đang đặt lên chiếc tay giả của mình.

Mọi thứ đều tối đen, tôi không thể thở, không thể cử động, không thể nói chuyện. Nếu biết trước mình phải cô đơn như thế này thì thà chọn hỏa thiêu còn hơn.

Nó đang ngồi trên kệ sách của tôi với đôi mắt suy tư, bên cạnh nó là những chiếc áo đầm búp bê màu hồng đẹp nhất tôi từng thấy. Nó được sinh ra làm gì chứ?

Tôi ở lại công ty làm thêm ca đêm. Trong camera an ninh dưới tầng hầm xuất hiện một bóng người.

Những con ma-nơ canh mới được đem đến, họ gói chúng trong những bọc xốp bong bóng. Từ căn phòng kế bên, anh có thể nghe thấy tiếng lốp bốp của bong bóng vỡ.

Trở về nhà sau một ngày dài làm việc mệt mỏi, bạn với tay bật đèn. Nhưng có ai đó đã để tay trên công tắc.

Tôi hôn vợ và con gái, chúc họ ngủ ngon. Khi tỉnh giấc tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh, các y tá xung quanh bảo đó chỉ là một giấc mơ.

Bạn bước vào thang máy, có một anh chàng đẹp trai đứng sẵn trong đó. Anh ấy lên tầng 14, bạn lên tầng 15. Đến tầng 14, anh ta bước ra ngoài, rút dao, cười điên dại: “Hẹn gặp cô ở tầng trên.” Cửa thang máy đóng lại.

4. Truyện ma ngắn khiến bạn không dám đi ngủ

Tôi đang mơ một giấc mơ đẹp thì tiếng búa gõ côm cốp làm tôi tỉnh giấc. Sau đó tôi chỉ còn nghe tiếng đất chạm vào nắp hòm. Tôi hét lên nhưng không ai nghe thấy cả.

Bạn nghe mẹ gọi bạn dưới bếp. Nhưng vừa định bước xuống thì trên lầu có tiếng gọi: “Đừng xuống, mẹ cũng nghe thấy tiếng gọi đó!”

Tôi nhớ là mình không đi ngủ bao giờ. Nhưng tôi cứ tỉnh dậy trên giường của mình mãi.

Cô nhẹ nhàng lên lầu để kiểm tra thằng nhóc. Cửa sổ mở, cái nôi trống rỗng.

“Anh ơi em không ngủ được.” – cô ấy thì thầm, nhẹ nhàng nép vào tay tôi. Tôi tỉnh giấc, tay vẫn còn nắm chặt bộ váy người ta mặc cho cô ấy lúc chôn cất.

Là một viên cảnh sát, tôi cảm thấy rất đau thương khi lúc nào cũng là người có mặt đầu tiên trong những vụ tai nạn xe chết người. Hôm nay, khi đang kéo xác một cậu bé bị nghiền nát ở ghế sau của chiếc xe hơi bị tai nạn ra, tôi biết đây là ngày cuối cùng tôi phải làm công việc này: cậu bé mở mắt ra cười khúc khích.

Tôi nghĩ con mèo của mình có vấn đề, nó cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi bất động. Cho đến khi tôi nhận ra nó đang nhìn phía sau lưng tôi.

Đức Lộc

Bạn đang xem bài viết Truyện Kinh Dị : Y Tá Ăn Thịt Người / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!