Xem Nhiều 2/2023 #️ Tuyển Chọn Những Bài Thơ Đêm Buồn Không Ngủ Được Yêu Thích Nhất Hiện Nay # Top 5 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Tuyển Chọn Những Bài Thơ Đêm Buồn Không Ngủ Được Yêu Thích Nhất Hiện Nay # Top 5 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tuyển Chọn Những Bài Thơ Đêm Buồn Không Ngủ Được Yêu Thích Nhất Hiện Nay mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nội Dung

– Hỡi người con gái anh yêu Giờ này em đã phiêu diêu giấc nồng Em mơ một giấc mơ hồng Còn anh lạnh vắng cô phòng tình si Hai tay ôm mảnh chăn ghì Mong manh hơi ấm tình si vào hồn Bồn chồn thao thức năm canh Mảnh trăng ngơ ngác dỗ dành ngủ đi Khát khao khao khát làm gì Khuya rồi sao cũng trốn đi ngủ rồi À ơi gió lạnh đưa nôi Vẳng nghe điệu hát thương đời tình si.

– Đêm buồn phố thị ánh đèn xa Màn sương che lấp ánh trăng ngà Phố vắng đêm khuya không người lạ Đêm buồn phố thị … Chỉ mình ta. Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa Màn đêm buông xuống mái hiên nhà Trái tim… Cô đơn mong người lạ Có lẽ… Chỉ mình ta …với ta .

– Nỗi buồn cố giấu chôn sâu Xoá đi ký ức buồn đau một thời Nhưng lòng nặng trĩu người ơi Nữa đêm thức giấc sầu khơi tìm về. Nỗi lòng băng giá tái tê Càng nghĩ càng thấy ê hề thương đau Cố dìm cho bớt nỗi sầu Nhưng nào có được, giấu đâu nỗi buồn.

– Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu ? Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước . Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương Một mình ta thao thức suốt canh trường Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng . Mình gặp nhau hẳn chi là duyên kiếp Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm !!!

– Thổn thức canh thâu nhớ một người Ân tình lắng đọng thuở đôi mươi Hằng mơ sánh bước về chung lối Vẫn ước bên nhau vọng tiếng cười Có lẽ duyên trời không kết chặt Nên đành trắc trở mộng xinh tươi Giờ đây nuối tiếc còn vương vấn Thổn thức canh thâu nhớ một người.

Nhà Thơ Không Ngủ Vì “Đêm Nay Bác Không Ngủ”

Nhà thơ không ngủ vì “Đêm nay Bác không ngủ”

Cách đây hơn chục năm, một lần lên Hà Nội, tôi nghỉ lại ở 37 Hùng Vương, tình cờ cùng phòng với nhà thơ Minh Huệ từ Nghệ An ra. Ngày còn học phổ thông, tôi thuộc lòng bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ”, nhưng giờ mới “mục sở thị” nhà thơ, nên cơm tối xong, về phòng, tôi pha ấm trà đặc mời nhà thơ “đối ẩm”. Vừa cạn tuần trà đầu, tôi hỏi ngay:

– Ông viết bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” trong hoàn cảnh nào?

Không nghĩ ngợi lâu, nhà thơ nói ngay:

– Một đêm cuối đông năm 1950, tôi vừa từ chiến trường Bình Trị Thiên ra Thanh Hóa, làm cán bộ tuyên huấn Khu ủy khu 4, thì gặp anh Trác. Tôi và anh Trác trước cùng công tác với nhau. Biết anh có đi Chiến dịch Biên giới, tôi hỏi: “Nghe nói Bác Hồ đi chiến dịch, cậu có được gặp Bác không?”. Thế là anh Trác kể luôn chuyện Bác Hồ đi Chiến dịch mà anh ấy là một trong những người được đi bảo vệ Bác. Trong những chuyện anh Trác kể hôm ấy, có một chuyện tôi nghe rất cảm động.

Đó là một đêm trên đường đi Chiến dịch, Bác Hồ cùng anh em bảo vệ dừng chân trong một cái lán có các chiến sĩ Vệ quốc đang trú quân. Trời tối om. Bếp lửa tắt tự lúc nào. Bác lặng lẽ đến ngồi bên bếp, tự tay nhóm lại lửa. Củi rừng khô nỏ, chỉ một loáng ngọn lửa đã cháy phừng phừng. Một anh Vệ quốc tỉnh giấc, nhận ra Bác Hồ đang ngồi bên bếp lửa. Anh rón rén dậy, đi lại chỗ bếp lửa, lễ phép thưa: “Bác ơi, Bác đi ngủ đi. Khuya lắm rồi ạ”. Nhưng Bác Hồ lại quay lại, giục anh: “Cháu cứ đi ngủ đi. Ngày mai còn đánh giặc”. Câu chuyện anh Trác kể, tôi viết lại gần như thật trong bài thơ. Với những câu, như: “Anh đội viên thức dậy/Thấy trời khuya lắm rồi/Mà sao Bác vẫn ngồi/Lặng yên bên bếp lửa”. Chỉ khác là khi viết, tôi để anh đội viên kia ba lần thức dậy: “Lần thứ ba thức dậy/Anh hốt hoảng giật mình”, để lột tả tình cảm kính yêu Bác của anh Vệ quốc quân, gói vào một khổ thơ với hai điệp ngữ “mời Bác ngủ”: “Anh đội viên nằng nặc/Mời Bác ngủ Bác ơi/Trời sắp sáng mất rồi/Bác ơi! Mời Bác ngủ”.

Tôi hỏi cắt ngang câu chuyện:

– Trước đây, đọc bài thơ, tôi cứ nghĩ người viết có vinh dự được gần Bác Hồ, hoặc ít ra cũng nhiều lần gặp Bác, mới viết được như thế.

Nhà thơ Minh Huệ nói ngay bằng một giọng chân thành và cảm động:

– Khi làm bài thơ ấy, tôi chưa được thấy Bác Hồ lần nào. Nhưng thực thì Bác Hồ đã ở trong tâm tưởng tôi rồi. Tôi tự hào được là người con của quê hương Bác Hồ. Trong tôi vẫn nung nấu viết một cái gì đó về Bác. Đến khi nghe anh Trác kể chuyện đi chiến dịch Biên giới, thì lập tức trong tôi bùng lên tình cảm mới và rất lớn lao về Bác. Sở dĩ trong bài thơ, tôi miêu tả từng cử chỉ của Bác: “Rồi Bác đi dém chăn/Từng người từng người một/Sợ cháu mình giật thột/Bác nhón chân nhẹ nhàng”. Là vì tôi nghĩ tình cảm và sự chăm sóc của Bác đối với các chiến sĩ cũng như mẹ mình đối với mình hồi còn nhỏ. Cho nên khi viết, cảm hứng của tôi về Bác Hồ là cảm hứng về người mẹ đối với con, vừa ân tình, cẩn thận, lại vừa cụ thể đến từng chi tiết nhỏ. Dù bài thơ không có chữ nào gọi, hay ám chỉ “mẹ”, nhưng đọc thơ thì lại cảm giác như viết về người mẹ rồi.

– Khi đã có cảm xúc như thế thì ông viết cũng nhanh, thưa nhà thơ?

Câu hỏi của tôi như làm nhà thơ Minh Huệ phải lần giở lại thời gian. Ông dừng lại giây lát, rồi mới chậm rãi:

– Không nhanh đâu. Tôi viết tháng 10-1950, qua Tết Nguyên đán, tất cả gần năm tháng mới xong. Lúc đầu tôi viết còn dài, rồi cứ sửa đi sửa lại. Cuối cùng chỉ còn lại mười sáu khổ thơ như hiện nay.

Nghe nhà thơ Minh Huệ nói đến đấy, rồi đột ngột dừng, tôi lại nghĩ câu chuyện đến đây hẳn là cũng vãn. Nhưng chiêu xong chén trà, nhà thơ lại quay nhìn tôi, đột ngột bảo:

– Cái kết bài thơ không phải của tôi đâu. Của bà vợ tôi đấy. Rồi dường như thấy tôi có phần bất ngờ, ông mỉm cười giải thích: Chả là khi viết đến câu: “Anh thức luôn cùng Bác”, tôi định kết bài luôn. Nhưng đọc đi đọc lại vẫn thấy thiêu thiếu cái gì nữa mới trọn ý. Thế là mấy đêm liền thức đến khuya để tìm ý tứ, câu chữ nhưng vẫn chưa ra. Một đêm, bà vợ tôi ngủ một giấc dậy còn thấy tôi ngồi trầm tư, liền hỏi: “Ông nghĩ gì mà nghĩ mãi mấy đêm nay thế?”. Tôi nói ngay: “Thì vẫn là bài “Đêm nay Bác không ngủ”. Nhưng nghĩ mãi chưa ra cái kết vừa ý”. Thế là vợ tôi vùng dậy, đi lại cái bàn tôi đang ngồi, chậm rãi: “Tưởng gì. Đêm nay Bác Hồ không ngủ vì một lẽ thường tình, Bác là Hồ Chí Minh, chứ sao phải nghĩ mãi”. Tôi thấy đúng ý mình quá, nên viết vội câu của vợ kẻo sáng ra lại quên: “Vì một lẽ thường tình/Bác là Hồ Chí Minh”. Tôi chỉ việc lấy hai câu này đặt sau hai câu tôi đã viết: “Đêm nay Bác ngồi đó/Đêm nay Bác không ngủ” là có một khổ thơ kết như mọi người đã biết.

Theo http://baohaiduong.vn

Huyền Trang (st)

Tuyển Chọn 99+ Bài Thơ Cô Đơn 2 Câu Được Yêu Thích Nhất

Nội Dung

Đôi khi lỡ hẹn một giờ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Em đi bỏ lại con đườngBờ xa cỏ dại vô thường nhớ em.

Buồn vô lý đau lại càng vô lý Lấy ơ hờ thưa chuyện với cô đơn

Vầng trăng không thể chia đôi Em là một nửa cuộc đời của anh.

Trời sinh con gái nhu mì quá Đồng tiền trên má lún làm chi?

Sao em giấu mùa thu trong ánh mắtĐể bây giờ anh chẳng có mùa thu.

Ta muốn nói bằng thơ bay nhè nhẹVào trong mơ em mộng giấc êm đềm.

Thà đau khổ vì tình yêu ta vỡ Còn hơn đau khổ vì không có tình yêu.

Người đi một nửa hồn tôi mất Một nửa hồn kia hóa dại khờ.

Người đâu gặp gỡ làm chiTrăm năm biết có duyên gì hay không?

Chân cứ bước theo nhịp hồn cứ động Em là em anh đợi khắp nẻo đường.

Cũng như em hiểu tình yêu vậy Nước mắt song song với nụ cười.

Anh đem thương nhớ ươm trong gió Ngàn dặm,em không lạc lối về.

Nụ cười em bao la vũ trụ Muôn vạn thiên hà lấp lánh trăng sao.

Ước gì gói được làn hương Để khi hoa rụng yêu thương chẳng tàn.

Hồn sỏi đá chưa một lần khuất phục Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân.

Đá dẫu vô tình còn nặng nợ Ngàn năm soi bóng giữa nhân gian.

Người thương nay dã thương nhớ người Người thương đâu biết cho người thầm thương.

Khi say một chén cũng say Khi nên tình nghĩa một ngày cũng nên.

Một chút tình để duy trì thế giới Một chút tài để tô điểm càn khôn.

Trái tim còn chút lửa hồng Cũng xin ơn cảm mênh mông tặng người.

Ta tự nhủ với lòng ta nhiều bận Thương thì thương nhưng chớ vương vấn tình.

Bên sông một đóa hoa cười Bèo trôi lãng đãng tình người an nhiên.

Những bài thơ một mình cô đơn một mình cô đơn hay và ấn tượng. Trong tình yêu nếu các bạn trao nhau tình yêu chân thành thì đó chắc chắn sẽ là một hạnh phúc nhưng không ít cặp đôi đối phương quá vô tâm khiến họ cô đơn trong chính tình yêu của mình. Để xoa dịu và bày tỏ sự cảm thông đến các bạn thì mời theo dõi những bài thơ một mình cô đơn ngay sau đây!

Đơn phòng quạnh quẽ một mình emGió thoảng bên song lệ ướt mèmRót chén trà thơm hồn vẫn đợiTrao miền cảnh cũ dạ hoài đêmÂm thầm tủi lệ bờ mi nhớLặng lẽ hờn tâm mái tóc thèmKhắc khoải vì sao người lỡ hẹnĐơn phòng quạnh quẽ một mình em.

Ngày không anh sao ngày dài đến thế Nắng chẳng hồng mây buồn trải lê thê Phố đơn côi buồn níu bước chân về Dáng liêu xiêu khi hoàng hôn ngả bóng Ngày không anh tim em như ngừng đập Cứ chờ hoài một lời hứa xa xăm Người đã quên sao ta mãi nặng lòng Tìm gì giữa chốn mênh mông hoang hoải Phố không anh chẳng còn chi mong đợi Chỉ mình em ở lại với mùa sang Rượu nhấp môi quên đi nỗi bẽ bàng Mượn vị đắng xua dỗi hờn trong mắt.

Anh thấy gì trong đôi mắt của em? Đó là quầng thâm…bao đêm không ngủ Con tim mỏi bởi sầu đau…ủ rũ Vì vết thương lòng xưa cũ chưa quên. Khao khát tìm một chốn thật bình yên Bỏ hết ưu tư lụy phiền trăn trở Trong đêm tối chẳng còn buồn…than thở Anh có thể làm chỗ dựa được không? Một người đàn bà dang dở tình duyên Muốn được ai ngồi cạnh bên…bớt nhọc Không biết anh có dối gian lừa lọc Làm em buồn…rồi lại khóc như mưa Nếu yêu em thì đừng có bông đùa Vì ngoài kia…nhiều lời chua chát lắm Anh có dám giơ tay cho em nắm Sánh bước cùng trên những dặm đường xa Vượt cản ngăn cùng em ngắm trăng ngà Hát với nhau một bài ca chung thủy Mặc kệ người đời dèm pha kể lể Sống hết mình dẫu dâu bể đục trong. Anh dám yêu người con gái này không?

Ôi cảm giác cô đơn, buồn, chán lạ Nhìn quanh mình sau tất cả…còn ai? Chỉ riêng ta làm bạn tiếng thở dài Hỏi tri kỷ…có hoài là tri kỷ Trong cuộc sống bộn bề nhiều suy nghĩ Chợt rùng mình một cảm giác không tên Còn lại gì khi ta vốn lênh đênh Đời hối hả người quên ta rất vội Ôi sợ lắm những phúc giây nhàn rỗi Sợ đêm dài tựa gối nghĩ bâng quơ Nghe tâm tư trống trải đến không ngờ Nghe tim óc lạnh trơ trơ như sỏi đá́ Có những lúc thấy mình như gục ngã Những nợ đời cố trả mãi chưa xong Nước mắt rơi cho nhẹ vết thương lòng Để mai sáng ta không còn phải khóc

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn Hay tại sao mà tình tan heo hút Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ Đời cô đơn phải chăng buồn như thế Hay tại vì mình không thể bên nhau Nếu đã không thể chung một mái đầu Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

Tình yêu trong Em thật mệt nhoà.. Từng ngày em lại phải cố quên.. Từng nổi đau em vật vã Từng đêm trôi qua không yên lòng .. Tình mình sao nỡ đổi Thay .. Tình kia ai nỡ quên Đi hết… Tình này còn lại gì đây.. Tình nay đã lỡ nhạc phai lâu rồi..

Chùm Thơ Đêm Khuya Thao Thức, Không Ngủ Được

Tuyển chọn những bài thơ thao thức trong đêm khuya, không sao ngủ được. Đó là những vần thơ tâm trạng suy tư, trằn trọc trong đêm..

CHÙM THƠ LIÊN QUAN: ♥ Chùm thơ tâm trạng về đêm buồn, cô đơn nhất ♥ Chùm thơ suy tư bên làn khói thuốc trong đêm buồn

BÀI THƠ: MẤT NGỦ

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Đêm ru giấc ngủ mộng mơ ngọt ngào

Đêm say mơ ước đi vào hồn thơ

Nay ta thao thức bơ vơ đêm dài

Nay trong đêm tối lo âu cuộc đời

Không còn vang vọng trong đêm

Không ngủ thao thức đêm thêm muộn phiền

Không ngủ đêm muốn điên lên

Không cho giấc ngủ một đêm yên bình

Ngủ đi đêm vắng lặng thinh

Ngủ đi một giấc yên bình đêm ơi

Ngủ đi đêm sắp hết rồi tôi ơi.

BÀI THƠ: TÌNH SI

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Hỡi người con gái anh yêu

Giờ này em đã phiêu diêu giấc nồng

Còn anh lạnh vắng cô phòng tình si

Mong manh hơi ấm tình si vào hồn

Bồn chồn thao thức năm canh

Mảnh trăng ngơ ngác dỗ dành ngủ đi

Khát khao khao khát làm gì

Khuya rồi sao cũng trốn đi ngủ rồi

Vẳng nghe điệu hát thương đời tình si.

BÀI THƠ: PHỐ KHUYA

Tác giả: Phú Sĩ

Màn đêm rơi lạnh lùng trên phố vắng

Gió đông tàn xa vắng bóng người qua

Đêm chìm sâu trong giấc ngủ muôn nhà

Đây đó vẫn còn dòng đời thao thức

Đêm buông dần theo dòng đời mộng thực

Xót xa lòng câu ước hẹn ai rơi

Một cuộc tình khoảng lặng cứ chơi vơi

Câu duyên nợ ai quên lời vứt lại…

Đêm tĩnh lặng bản nhạc buồn man mác.

Tiếng đàn cầm ai gãy khúc thở than

Ta tìm mình trong nốt nhạc chứa chan

Tiếng thổn thức trong mênh mông tình lặng.

Đêm lặng thầm trên góc phố xa xăm,

Ta lê bước trên nẻo đường vạn dặm,

Dưới đèn ảo phủ màn sương thấp thoáng.

Hướng về ai đang trong giấc mơ hoang

Rồi đêm tàn, ngày mai lại sang trang

Tiễn nhau đi trong tâm tình chưa cạn

Bỏ cuộc đời bao mãi mê chê chán

Ngược thời gian tìm lại lúc đêm về!..

BÀI THƠ: ĐÊM KHÔNG NGỦ

Tác giả: Phú Sĩ

Đêm không ngủ tự tình trong hoang vắng

Đếm thời gian trôi nổi quảng đời qua

Những niềm vui đọng lại chỉ gọi là

Giọt nước nhỏ lặng thầm trên phiến lá

Đêm không ngủ nghe bước ai vội vã

Tiếng rao khàn lạnh lẽo chạnh lòng ta

Nẻo đường về con phố nhỏ còn xa

Thân còm cỏi lướt qua đời nghiệt ngả

Đêm không ngủ nghe gió đùa trong lá

Khúc giao mùa còn đó những cơ duyên

Người tươi cười kẻ thấp thoáng ưu phiền

Nghe chơi vơi giữa muôn trùng sóng biển

Đêm không ngủ nghe thương yêu lên tiếng

Chốn vô thường đâu biển lặng sầu vơi

Nghe xót xa những góc khuất bên đời

Cùng san sẻ phận người còn khốn khó

Đêm không ngủ mong vầng trăng sáng tỏ

Chiếu ánh vàng nhân ái tỏa nhân gian

Sưởi ấm lòng từng góc phố đêm tàn

Đời vẫn đẹp buổi sớm mai thức dậy….

ĐÊM MƠ HOANG

Tác giả: Diệp Ly

Đêm lại về với những giấc mơ hoang

Dòng ký ức chảy tràn qua miền nhớ

Con tim si mong manh từng nhịp thở

Gió thì thầm nhắc nhở bóng hình ai.

Chiếc lá vàng lần cuối khóc heo may

Ôm hờn tủi vụt bay theo làn gió

Rồi buông mình nằm dài trên lối cỏ

Khi bóng trăng mờ tỏ một góc trời.

Nén thương sầu lặng lẽ đếm sao rơi

Gọi thật khẽ tên người từ quá khứ

Những niềm riêng hóa thân thành câu chữ

Thành lời thơ nức nở giữa canh tàn.

Tìm được gì từ khúc hát dở dang

Điệu hoài lang lỡ làng câu chung thủy

Sóng đời xô nhịp cầu xưa đã gãy

Giữa dòng trôi đưa đẩy cánh lục bình.

Từng gánh sầu đè nặng kiếp nhân sinh

Đêm mơ hoang một mình bên chiếc bóng

Mộng đã tan niềm đau còn lắng đọng

Để trọn đời hoài vọng một mùa thương.

NỖI BUỒN BẤT CHỢT Tác giả: Tùng Trần

Có đôi khi giữa canh trường thức giấc

Khi vô tình những tiềm thức xa xăm

Ngỡ ngủ vùi vĩnh viễn với tháng năm

Chợt ùa về trong âm thầm lặng lẽ

Bổng giọt sương bờ mi rơi nhè nhẹ

Lòng chênh vênh như một kẻ dại khờ

Kể từ ngày tan vỡ cả ước mơ

Thấy chán nản và thờ ơ mọi thứ

Dù đã cố nhắc mình thôi lưu giữ

Chuyện hợp tan do bởi ở duyên trời

Chữ sang hèn là số phận vậy thôi

Đừng oán than ngậm ngùi hay cay đắng

Vốn dĩ đời có bao giờ bằng phẳng

Có suy tư cũng chẳng ích lợi gì

Nhưng nét buồn cứ mãi đọng trên mi

Giữa canh thâu khi ùa về bất chợt.

Bạn đang xem bài viết Tuyển Chọn Những Bài Thơ Đêm Buồn Không Ngủ Được Yêu Thích Nhất Hiện Nay trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!