Xem Nhiều 2/2023 #️ Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé # Top 8 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 2/2023 # Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé # Top 8 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Chuyện từ rất lâu trước đây kể rằng có đôi vợ chồng cùng nhau đến gia đình của một phú ông vô cùng giàu có để làm người ở. Tuy cả hai đều sống rất hiền nhưng là tuổi cũng ngoài 50 rồi mà chẳng có được một mụn con nào cả.

Vào một ngày nọ, trời hôm ấy nắng rất gay gắt, nhưng người vợ vẫn phải vào rừng để mà kiếm củi phục vụ cho nhà phú ông. Sau một hồi kiếm củi vất vả, trời lại nắng quá nên bà rất khát nước, nhưng mà tìm mãi thì chẳng thấy có con sông cái suối nào cả. Cuối cùng vì không chịu được nữa nên bà liều mình lấy số nước trong cái sọ dừa ở ngay dưới gốc cây mà uống cạn. Và một điều kì lạ đã xảy ra, khi bà uống chỗ nước ở trong chiếc sọ dừa thì lại cảm thấy cơ thể khoan khoái vô cùng, ruột gan cũng mát hết cả. Cũng kể từ ngày ấy, bà phát hiện mình mang thai, tuy nhiên, chẳng bao lâu sau thì người chồng qua đời.

Bà mang thai chín tháng mười ngày và sinh được một cục thịt tròn lông lốc, hình dáng bên ngoài giống hệt như một cái sọ, tuy có đầy đủ mắt mũi, miệng, tai nhưng mà lại không có tay có chân Chồng thì đã mất, bây giờ lại sinh ra thứ quái thai như vậy khiến cho bà vô cùng phiền lòng, chán nản quá nên bà định bụng sẽ đem nó đi chôn sống. Nhưng đột nhiên cục thịt ấy lại cất tiếng gọi:

– Mẹ ơi mẹ! Dù sao con cũng vẫn là con người mà mẹ. Mẹ đừng đem con vứt đi mà tội cho con!

Người mẹ nghe vậy thì xúc động lắm, vội vàng ôm cục thịt ấy vào trong lòng mình, nâng niu nó và cho nó bú. Sau đó thì bà đặt tên cho con là Sọ Dừa.

Khi chuyện bà đẻ ra quái thai truyền đến tai của phú ông thì ông ta bắt bà phải đem nó đi chôn sống. Đương nhiên là đời nào bà chịu làm theo. Vì cớ đó mà phú ông lệnh cho bà phải ra chiếc lều tranh rách nát ngoài góc vườn và sinh sống ở đó. Tuy nhiên thì ông ta vẫn bắt bà ngày ngày phải làm việc cho nhà mình

Hằng ngày, khi đi làm về thì bà lại mang theo một nắm cơm về cho Sọ Dừa. Ngày lại qua ngày, Sọ Dừa cứ thế lớn rất nhanh, và càng thêm khôn ngoan và hiểu biết. Hàng xóm ở chung quanh lâu dần cũng quen và thêm thương yêu Sọ Dừa.

Mỗi ngày, chờ cho mẹ rời khỏi lều tới nhà phú ông làm việc, Sọ Dừa ở nhà lập tức biến thành cậu bé vô cùng xinh xắn, cậu quét dọn cửa nhà ngăn nắp, dọn dẹp mọi thứ, khi công việc xong xuôi thì cậu lại biến trở lại thành cái sọ dừa như cũ. Ban đầu thì người mẹ cũng cảm thấy kì lạ vô cùng, sau đó bà thử theo dõi nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường, vì vậy cũng thôi.

Vào một ngày, người mẹ rất buồn rầu bảo Sọ Dừa là:

– Nhà của người ta, con được 7 – 8 tuổi thì đã biết đi chăn bò chăn trâu, nhưng con mẹ thì mẹ lại chẳng trông mong được điều gì! Nhà phú ông có đàn dê đang tìm người chăn dắt nhưng mẹ chẳng tìm được người nào cả.

Nghe mẹ nói vậy thì Sọ Dừa liền thưa:

– Mẹ ơi mẹ! Tưởng gì chứ chăn dê con cũng có thể làm được. Mẹ hãy đi bảo với phú ông để cho con đi chăn cho!

Vì thấy con mình quả quyết rằng có thể chăn dê tốt được nên người mẹ cũng mạnh dạn mà tới nhà phú ông để mà thưa chuyện. Lúc đầu thì phú ông cũng e ngại lắm, tuy nhiên về sau thì cũng miễn cưỡng mà đồng ý để Sọ Dừa thử chăn dắt vài bữa xem thế nào, nếu như làm tốt thì ông ta sẽ mướn.

Khi thấy phú ông đồng ý cho Sọ Dừa làm thử thì người mẹ vui mừng lắm. Quả nhiên là Sọ Dừa làm rất tốt công việc chăn dắt này, đàn dê của nhà phú ông được Sọ Dừa chăn thì con nào con nấy đều no căng bụng và càng ngày càng béo tốt hơn. Thấy vậy thì phú ông ưng lắm, đàn dê càng ngày lại càng béo hơn, mà Sọ Dừa ăn cũng rất ít, mỗi ngày chỉ ăn có hai nắm cơm nho nhỏ mà thôi.

Hằng ngày thì Sọ Dừa đều lùa đàn dê đến tận dãy núi xa làng để chăn, và phú ông phân công cho ba đứa con gái của mình thay phiên nhau để đem cơm đến cho Sọ Dừa. Hai người chị lúc nào cũng tìm cách để lánh xa Sọ Dừa, khi mang cơm tới thì để luôn ở gốc cây gần đấy rồi gọi, sau đó thì mặc kệ cho Sọ Dừa tự mình lăn tới mà ăn. Còn người con gái út thì khác, mỗi lần đem cơm tới thì cô lại mang tới tận chỗ Sọ Dừa.

Vào một ngày nọ, đến lượt của cô út đem cơm tới cho Sọ Dừa, lúc gần đến nơi mà Sọ Dừa thả dê thì cô bỗng nhiên nghe được có tiếng sáo văng vẳng đâu đây, lúc trầm lúc nhặt khiến cho cô thấy xuyến xao trong lòng. Cô út tìm mãi nhưng chẳng thấy Sọ Dừa ở đâu, mà chỉ trông thấy một chàng trai rất khôi ngô và tuấn tú ở đó, chàng trai tuổi cũng chỉ tầm mười bảy, nằm trên võng và mải mê thổi sáo.

Khi thấy có động thì chàng trai lập tức biến lại thành Sọ Dừa và lăn lông lốc ở đó. Kể từ ngày ấy thì cô út biết được Sọ Dừa chẳng phải là người trần, và cũng đem lòng yêu mến Sọ Dừa, mỗi khi có thức ăn ngon thì cô lại giấu đem thật nhiều cho Sọ Dừa.

Và rồi một hôm nọ, Sọ Dừa đột nhiên đòi mẹ mình phải đến nhà của phú ông để mà hỏi một trong số ba cô con gái của phú ông về làm vợ mình. Người mẹ lúc đấy đang uống nước, nghe vậy thì phì cười và bảo rằng:

– Con ơi con, con gái nhà phú ông đều rất xinh đẹp, làm sao mà người ta đồng ý gả cho mày được, trai làng tới hỏi đầy mà phú ông có ưng đâu.

Dù cho người mẹ có nói thế nào đi chăng nữa thì Sọ Dừa vẫn cứ tha thiết mà năn nỉ. Sau cùng, vì thương con nên bà cũng phải kiếm lấy buồng cau và liều mình để sang nhà phú ông hỏi thử.

Khi nghe bà nói xong thì Phú ông liền cười mỉa mà nói rằng:

– Nếu như mà nhà của mụ có thể sắm đầy đủ những thứ lễ vật ta yêu cầu, lúc ấy ta sẽ đồng ý mà gả một trong số ba đứa con gái của ta cho con trai của mụ. Lễ vật phải có đủ một chĩnh vàng cốm, có mười tấm lụa đào, có mười con heo béo và có mười thùng rượu tăm. Hơn nữa nhà mụ phải có được một ngôi nhà ngói năm gian cho con gái ta ở, chứ đời nào ta lại để cho con gái của ta phải ở trong cái túp lều tranh rách nát kia.

Khi đưa ra những yêu cầu ấy thì phú ông cũng đã tính hết cả rồi, ông ta chắc mẩm nói thách như vậy thì nhà Sọ Dừa có làm thuê cả đời thì cũng chả có đủ. Bà mẹ buồn rầu trở lại nhà và bảo con trai mình rằng:

– Con trai à, phú ông đòi đồ cưới cao lắm, làm sao mà nhà mình sắm đủ được chứ. Thôi thì con hãy bỏ ý định xin cưới con gái của phú ông đi.

Khi nghe hết về những lễ vật mà phú ông đòi thì Sọ Dừa liền nói:

– Mẹ hãy yên tâm đi, con sẽ tìm cách mà lo được đầy đủ những thứ lễ vật ấy.

Quả nhiên như đã nói, sáng hôm sau thì Sọ Dừa đã chuẩn bị xong xuôi hết tất cả những thứ lễ vật hôm trước phú ông thách cưới. Lúc người mẹ ngủ dậy nhìn thấy thì cứ ngỡ là mình nằm mơ. Bởi vì túp lều tranh rách nát đột nhiên biến mất, bây giờ ở đó là căn nhà ngói năm gian rộng rãi. Bà bây giờ cũng đang nằm ở trên chiếc giường rộng có chăn hoa và nệm gấm đầy đủ. Ở ngoài sân thì có đến mấy chục kẻ hầu người hạ mặc quần áo sặc sỡ đang đứng nghiêm sẵn sàng để đưa hai mẹ con Sọ Dừa sang bên nhà phú ông để hỏi cưới.

Phú ông cũng chẳng còn cách nào để mà từ chối cả, tuy nhiên thì trong bụng vẫn thầm nghĩ dù có đủ hết lễ vật đi chăng nữa thì mấy đứa con gái của ông cũng chẳng đứa nào chấp nhận lấy một thằng quái thai người không ra người mà ngợm cũng không ra ngợm ấy. Ông cho gọi cả ba cô con gái của mình ra và hỏi:

– Nào, con gái cả của ta, con đồng ý gả cho Sọ Dừa, đứa con trai của mụ ta làm vợ không?

Cô con gái lớn lập tức bĩu môi rồi quay ngoắt người đi thẳng vào trong phòng, chẳng thèm nói lấy nửa lời. Phú ông lại tiếp tục hỏi đến đứa con thứ hai của mình:

– Giờ thì đến lượt con rồi con gái, con đồng ý gả cho Sọ Dừa làm vợ chứ?

Người con gái thứ hai của phú ông cũng chẳng khác gì cô chị cả của mình, cô ta khinh bỉ cười một cái rồi nói:

– Cha à, con gái cha có điên đâu mà lại lấy thằng đấy làm chồng chứ.

Còn cô con gái út, phú ông cũng hỏi cô:

– Giờ thì chỉ còn một mình con thôi, vậy con đồng ý không nào?

Ngoài dự đoán của mọi người, cô con gái út rất nhỏ nhẹ mà đáp lời:

– Thưa cha, con gái đồng ý ạ!

Phú ông vô cùng ngạc nhiên, nghe con gái út nói vậy thì miệng cũng há hốc cả ra. Tuy nhiên thì ông ta không thể nào đổi ý được bởi vì Sọ Dừa đã đem đầy đủ lễ vật tới, con gái ông ta cũng đã đồng ý rồi.

Buổi chiều ngày hôm ấy thì Sọ Dừa tới và đón dâu về. Lễ cưới tổ chức rất linh đình, người trong làng đều được mời tới, từ trong nhà ra ngoài ngõ đều vang lên những tiếng nói cười vui vẻ.

Khi trời tối, nhà trên và nhà dưới đều được thắp sáng bằng những cây nến to, nhưng mọi người lại chẳng nhìn thấy Sọ Dừa ở đâu. Đột nhiên, từ trong phòng, một chàng thanh niên tuấn tú khôi ngô bước ra, khuôn mặt chàng sáng ngời, tay nắm chặt tay của cô dâu, chàng nói:

– Kính thưa các cụ, kính thưa các ông các bà, các anh các chị cùng quan viên hai họ, tôi chính là Sọ Dừa đây. Vợ chồng tôi cũng cám ơn tấm lòng của tất cả mọi người vì đã tới chung vui với chúng tôi ngày hôm nay.

Bà mẹ quá xúc động, ôm chầm cô con dâu của mình, trong lòng mừng rỡ đến mức không nói thành lời. Tất cả mọi người trong đám cưới cũng đều vui vẻ chúc mừng, mừng Sọ Dừa thành người, mừng cô út nhà phú ông cưới được chồng tốt. Tuy nhiên thì hai cô chị lại vô cùng bực tức và đố kị.

Cưới vợ xong, Sọ Dừa vô cùng chăm chỉ đọc sách để dùi mài thêm kinh sử, khi thi bảng, chàng đỗ được Trạng nguyên, nhà vua cũng vô cùng trọng dụng bởi tài trí hơn người của chàng.

Không lâu sau đó, người mẹ cũng đã tuổi cao sức yếu nên qua đời, quan trạng Sọ Dừa rời kinh đô để về quê chịu tang mẹ mình. Nhưng về chưa được bao lâu thì đã nhận chiếu chỉ nhà vua phái chàng đi sứ.

Trước lúc rời nhà, chàng lấy một con dao cùng một hòn đá đánh lửa, thêm hai quả trứng gà đưa cho vợ, còn dặn dò rất kĩ là phải luôn đem theo bên người phòng thân, rồi có khi sẽ phải dùng đến.

Hai cô chị gái vốn đã nuôi lòng đố kị, ghen ghét từ xưa vì thấy cô em út lấy được một người chồng tuấn tú, giỏi giang, lại có quyền chức. Nay thấy quan trạng phải đi xa bèn lập mưu tính kế để hãm hại em gái hòng cướp chồng.

Vào một ngày kia, hai cô chị đột nhiên tới và rủ cô út đi chơi thuyền ở ngoài biển, đợi cho thuyền đi ra xa thì hai cô liền cùng nhau giấu hết mái chèo và đẩy thuyền cô em út ra xa tít khiến cho chiếc thuyền chìm nghỉm.

Cùng lúc đó có con cá kình lớn bơi ngang qua liền nuốt trọn cả thuyền cả người vào bụng. Cô út nhớ đến những vật mà chồng đưa cho, lập tức lấy ra con dao và đâm liên tiếp vào bụng con cá kình, con cá đau đớn vùng vẫy hồi lâu, sau đó thì chết nổi lên trên mặt nước.

Sau đó xác của con cá kình dạt vào bờ của một hòn đảo hoang ngoài biển, cô út liền khoét bụng cá để chui ra ngoài. Sẵn có dao bên người, cô đem xẻ cá thành miếng, một phần đem phơi khô, một phần đem muối ăn dần. Vì có đá đánh lửa nên cô út có lửa để sưởi ấm, cũng có lửa để mà nấu thức ăn. Còn hai quả trứng gà thì đủ ngảy đủ tháng ở trong bọc liền nở ra một gà trống một gà mái.

Và ngày tháng cứ thế trôi qua, cô út cứ sống một mình ở trên hoang đảo ấy, con gà mái thì đẻ ra không biết bao nhiêu là trứng, vì thế nên đàn gà mỗi lúc lại đông dần lên. Vào một buổi chiều nọ, cô út bỗng nhiên nghe được tiếng con gà trống của mình gáy to:

– Ó… ò… o… o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về!

Cô út vội vàng chạy ra bờ biển và trông thấy có một chiếc thuyền rất lớn đang đi về phía mình. Cô hết sức mừng rỡ vì biết rằng mình sắp được trở về đất liền rồi. Thuyền lớn cứ mỗi lúc lại gần thêm, khi nhìn trên mui thuyền, cô út có thể nhận ra được ngay người đang đứng đó chính là Sọ Dừa chồng mình. Khi gặp nhau thì hai vợ chồng mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, hạnh phúc đến mức nói không thành lời.

Sọ Dừa lập tức đón vợ lên thuyền và dong buồm trở về nhà. Khi chàng nghe vợ kể lại toàn bộ câu chuyện ngày trước thì vô cùng căm phẫn. Khi về tới nhà, Sọ Dừa liền giấu vợ trong phòng để không ai biết, sau đó thì sai người làm tiệc mừng linh đình, cho mời bà con lối xóm cũng như họ hàng gần xa tới mừng mình trở về.

Khi hai cô chị thấy người chồng của em gái mình trở về và mở tiệc mừng thì vội vàng lựa quần áo đẹp đẽ, trang điểm xinh đẹp tới ăn tiệc, mong muốn có thể lôi kéo được sự chú ý của chàng. Vừa lúc ngồi vào mâm thì cả hai liền thi nhau kể lại chuyện em gái út của mình chết đuối như thế nào, và cả chuyện bọn họ đã cố gắng ra sao nhưng đành lực bất tòng tâm.

Sọ Dừa chẳng nói chẳng rằng, vẫn chỉ cười cười nghe họ làm trò, đợi cho tiệc vào lúc vui thì Sọ Dừa liền đứng dậy xin phép được vào trong buồng để dẫn bạn mình ra chào tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc ngày hôm nay.

Từ trong buồng trong, cô út theo chồng bước ra ngoài trước sự ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của mọi người. Hai cô chị trông thấy em gái mình thì chân tay bủn rủn hết cả, nhân lúc tất cả mọi người mừng rỡ chúc mừng cô út còn sống mà trở về, cả hai vội vàng lẻn ra ngoài và trốn biệt tăm kể từ đấy.

Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Cho Bé Nghe Trước Khi Đi Ngủ

Kể truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ không chỉ giúp bé dễ ngủ và ngủ ngon hơn, mà còn góp phần thúc đẩy sự phát triển toàn diện của trẻ.

Kể truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ là hoạt động mà bé nào cũng thích mê. Giọng nói trầm ấm của bố mẹ cùng với những câu chuyện hấp dẫn thú vị không chỉ đưa con vào giấc mơ dễ dàng hơn, mà còn đem lại rất nhiều lợi ích đối với sự phát triển của con.

Kho tàng truyện cổ tích nổi tiếng Việt Nam đều có những câu chuyện chứa đựng những triết lý nhân văn, đem đến cho trẻ những bài học bổ ích về cuộc sống, thông qua đó, trẻ biết cách đối nhân xử thế, đồng thời có cơ hội rèn luyện khả năng ngôn ngữ của mình.

Truyện cổ tích tiếng Việt số 1 – “Ba lưỡi rìu”

Xưa có một anh chàng tiều phu nghèo, cha mẹ anh bệnh nặng nên qua đời sớm, anh phải sống mồ côi cha mẹ từ nhỏ và tài sản của anh chỉ có một chiếc rìu. Hàng ngày anh phải xách rìu vào rừng để đốn củi bán để lấy tiền kiếm sống qua ngày. Cạnh bìa rừng có một con sông nước chảy rất xiết, ai đó lỡ trượt chân rơi xuống sông thì rất khó bơi vào bờ.

Một hôm, như thường ngày chàng tiều phu vác rìu vào rừng để đốn củi, trong lúc đang chặt củi cạnh bờ sông thì chẳng may chiếc rìu của chàng bị gãy cán và lưỡi rìu văng xuống sông. Vì dòng sông nước chảy quá xiết nên mặc dù biết bơi nhưng anh chàng vẫn không thể xuống sông để tìm lưỡi rìu. Thất vọng anh chàng tiều phu ngồi khóc than thở.

Bỗng từ đâu đó có một ông cụ tóc trắng bạc phơ, râu dài, đôi mắt rất hiền từ xuất hiện trước mặt chàng, ông cụ nhìn chàng tiêu phu và hỏi:

Này con, con đang có chuyện gì mà ta thấy con khóc và buồn bã như vậy?

Anh chàng tiều phu trả lời ông cụ:

Thưa cụ, bố mẹ cháu mất sớm, cháu phải sống mồ côi từ nhỏ, gia cảnh nhà cháu rất nghèo, tài sản duy nhất của cháu là chiếc rìu sắt mà bố mẹ cháu trước lúc qua đời để lại. Có chiếc rìu đó cháu còn vào rừng đốn củi kiếm sống qua ngày, giờ đây nó đã bị rơi xuống sông, cháu không biết lấy gì để kiếm sống qua ngày nữa. Vì vậy cháu buồn lắm cụ ạ!

Ông cụ đáp lời chàng tiều phu:

Ta tưởng chuyện gì lớn, cháu đừng khóc nữa, để ta lặn xuống sông lấy hộ cháu chiếc rìu lên.

Dứt lời, ông cụ lao mình xuống dòng sông đang chảy rất xiết. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm một chiếc rìu bằng bạc sáng loáng và hỏi anh chàng tiều phu nghèo:

Đây có phải lưỡi rìu mà con đã làm rơi xuống không ?

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng bạc thấy không phải của mình nên anh lắc đầu và bảo ông cụ:

Không phải lưỡi rìu của cháu cụ ạ, lưỡi rìu của cháu bằng sắt cơ.

Lần thứ hai, ông cụ lại lao mình xuống dòng sông chảy xiết để tìm chiếc rìu cho chàng tiều phu. Một lúc sau, ông cụ ngoi lên khỏi mặt nước tay cầm chiếc rìu bằng vàng và hỏi chàng tiều phu:

Đây có phải là lưỡi rìu mà con đã sơ ý làm rơi xuống sông không?

Anh chàng tiều phu nhìn lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, anh lại lắc đầu và bảo:

Lần thứ ba, ông cụ lại lao mình xuống sông và lần này khi lên ông cụ cầm trên tay là chiếc rìu bằng sắt của anh chàng tiều phu đánh rơi. Ông cụ lại hỏi:

Vậy đây có phải là lưỡi rìu của con không!

Thấy đúng là lưỡi rìu của mình rồi, anh chàng tiều phu reo lên sung sướng:

Vâng cụ, đây đúng là lưỡi rìu của con, con cảm ơn cụ đã tìm hộ con lưỡi rìu để con có cái đốn củi kiếm sống qua ngày.

Ông cụ đưa cho anh chàng tiều phu lưỡi rìu bằng sắt của anh và khen:

Con quả là người thật thà và trung thực, không hề ham tiền bạc và lợi lộc. Nay ta tặng thêm cho con hai lưỡi rìu bằng vàng và bạc này. Đây là quà ta tặng con, con cứ vui vẻ nhận.

Anh chàng tiều phu vui vẻ đỡ lấy hai lưỡi rìu mà ông cụ tặng và cảm tạ. Ông cụ hóa phép và biến mất. Lúc đó anh chàng tiều phu mới biết rằng mình vừa được bụt giúp đỡ.

Truyện cổ tích cho bé ngủ ngon số 2 – “Cây tre trăm đốt”

Ngày xưa, có một ông già nhà quê có một cô gái đẹp. Trong nhà phải thuê một đầy tớ trai, ông ta muốn lợi dụng nó làm việc khỏi trả tiền, mới bảo nó rằng: “Mày chịu khó làm ăn với tao rồi tao gả con gái cho”. Người ở mừng lắm, ra sức làm lụng tới khuya không nề hà mệt nhọc. Nó giúp việc được ba năm, nhà ông ta mỗi ngày một giàu có.

Ông nhà giàu không còn nghĩ đến lời hứa cũ nữa, đem con gái gả cho con một nhà phú hộ khác ở trong làng.

Sáng hôm sắp đưa dâu, ông chủ gọi đứa ở lên lừa nó một lần nữa, bảo rằng: “Bây giờ mày lên rừng tìm cho ra một cây tre có trăm đốt đem về đây làm đũa ăn cưới, thì tao cho mày lấy con gái tao ngay”.

Đứa ở tưởng thật, vác dao đi rừng. Nó kiếm khắp nơi, hết rừng này qua rừng nọ, không tìm đâu thấy có cây tre đủ trăm đốt. Buồn khổ quá, nó ngồi một chỗ ôm mặt khóc. Bỗng thấy có một ông lão râu tóc bạc phơ, tay cầm gậy trúc hiện ra bảo nó: “Tại sao con khóc, hãy nói ta nghe, ta sẽ giúp cho”. Nó bèn đem đầu đuôi câu chuyện ông phú hộ hứa gả con gái cho mà kể lại. Ông lão nghe xong, mới bảo rằng: “Con đi chặt đếm đủ trăm cái đốt tre rồi đem lại đây ta bảo”.

Nó làm theo y lời dặn, ông dạy nó đọc: “Khắc nhập, khắc nhập” (vào ngay, vào ngay) đủ ba lần, thì một trăm khúc tre tự nhiên dính lại với nhau thành một cây trẻ đủ một trăm đốt. Nó mừng quá, định vác về, nhưng cây tre dài quá, vướng không đi được. Ông lão bảo nó đọc: “Khắc xuất, khắc xuất” (ra ngay, ra ngay) đúng ba lần thì cây tre trăm đốt lại rời ra ngay từng khúc.

Nó bèn bó cả lại mà gánh về nhà. Đến nơi thấy hai họ đang ăn uống vui vẻ, sắp đến lúc rước dâu, nó mới hay là ông chủ đã lừa nó đem gả con gái cho người ta rồi. Nó không nói gì, đợi lúc nhà trai đốt pháo cưới, bèn đem một trăm khúc tre xếp dài dưới đất, rồi lẩm bẩm đọc: “Khắc nhập, khắc nhập” cho liền lại thành một cây tre trăm đốt, đoạn gọi ông chủ đến bảo là đã tìm ra được, và đòi gả con gái cho nó. Ông chủ lấy làm lạ cầm cây tre lên xem, nó đọc luôn: “Khắc nhập, khắc nhập”, thì ông ta bị dính liền ngay vào cây tre, không làm sao gỡ ra được. Ông thông gia thấy vậy chạy đến, định gỡ cho, nó lại đọc luôn: “Khắc nhập, khắc nhập”, thì cả ông cũng bị dính theo luôn, không lôi ra được nữa.

Hai họ thấy thế không còn ai dám lại gần nó nữa. Còn hai ông kia không còn biết làm thế nào đành van lạy xin nó thả ra cho. Ông chủ hứa gả con gái cho nó, ông thông gia xin về nhà ngay, nó để cho cả hai thề một hồi rồi nó mới đọc: “Khắc xuất, khắc xuất” thì hai ông rời ngay cây tre, và cây tre cũng rời ra trăm khúc.

Mọi người đều lấy làm khiếp phục đứa ở, ông chủ vội gả con gái cho nó, và từ đó không còn dám khinh thường nó nữa.

Truyện cổ tích Việt Nam tiếng Việt vô cùng nổi tiếng – “Cậu bé Tích Chu”

Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà.

Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:

Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.

Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!

Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:

Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:

Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!

Cúc chúng tôi muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!

Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:

Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?

Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.

Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.

Truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ số 4 – “Sự tích hoa đại”

Từ thuở xa xưa, có hai mẹ con sống rất nghèo, hằng ngày phải đi làm mướn để kiếm bữa ăn tạm qua ngày. Cậu bé chỉ mới lên mười, dù rất thương mẹ nhưng em đành phải xa mẹ đi ở cho một lão nhà giàu chuyên nghề mổ lợn.

Ngày ngày, lão đồ tể bắt em lên rừng hái củi để đun nước giết lợn, cạo lông. Những ngày đầu lên rừng, em còn phải đi theo các bác đốt than để khỏi phải lạc đường, rồi sau đó em tự đi một mình. Cứ vài ngày một lần, em đi đường vòng xa hơn để ghé qua nhà thăm mẹ cho đỡ nhớ. Nhân tiện, em để cho mẹ một mớ củi và một ít sim rừng, ổi rừng.

Một hôm, em đang chặt củi ở bên sườn núi thì bỗng thấy một con hươu con bị sa xuống hố. Chú hươu con lo lắng và kêu lên một cách tuyệt vọng. Chú cứ mở to đôi mắt, ngẩng đầu lên nhìn quanh như đợi mẹ mình đến cứu. Chú bé cũng nhìn quanh tìm kiếm xem có hươu mẹ ở đâu đây không, nhưng chỉ thấy cây rừng và tiếng gió thổi xào xạt. Em liền lần xuống hố ẵm chú hươu con lên. Thấy có người, lúc đầu chú hươu con sợ sệt né tránh, nhưng chỉ một lúc, chú để yên cho cậu bé vuốt ve. Cậu bứt một ít cỏ non cho hươu con ăn, rồi lại bẻ một miếng cơm từ nắm cơm – bữa trưa ít ỏi của mình chấm muối bón thử cho hươu ăn. Hươu con chưa quen ăn cơm, nhưng hình như rất thích vị mằn mặn của muối. Cậu bé rất muốn đem hươu con về nhà mẹ nuôi nhưng sợ lão chủ biết. Còn nếu đem về nhà lão đồ tể, chắc chắn lão sẽ thịt hươu con mất, bởi lão vẫn thường nói với mọi người rằng lão rất thèm thịt hươu. Cậu có ý trông đợi hươu mẹ trở lại để giao hươu con vì không ai là không muốn sống với mẹ. Cậu nhủ thầm với con hươu mà như là nói với chính mình vậy.

Trời đã xế chiều nhưng vẫn không thấy hươu mẹ đâu cả, cậu bé đành tìm một cái hang nhỏ, cho hươu con vào đó và lấy đá chặn kín lại.

Hôm sau, cậu bé lại lên rừng. Em thở phào mừng rỡ khi thấy hươu con vẫn còn đó. Gặp lại em, hươu con tỏ vẻ mừng rỡ, cứ lấy mũi ngửi ngửi vào tay em.

À! Mày muốn ăn cơm với muối chứ gì? – Cậu bé bẻ một miếng cơm chấm vào muối rồi bón cho hươu con, sau đó đi hái cỏ non cho nó. Trong lúc chặt củi, em cho hươu con đứng bên cạnh. Có hươu con, em chặt củi không biết mệt một chút nào cả. Từ đó, cậu bé và hươu con trở thành đôi bạn thân, ngày nào cũng gặp nhau, chỉ có đêm là cả hai đành phải tạm xa nhau. Thương hươu con không có mẹ nên quấn quít với mình, nhiều đêm em nằm mơ gặp hươu con và đùa giỡn với nó. Một đêm nọ, lão đồ tể thức dậy ra sân xem trời gần sáng chưa để giết lợn. Bỗng hắn nghe ở dưới bếp tiếng cậu bé đang nằm nói mê rất rõ như đang thức:

Lần ấy lão không để ý mấy, nhưng sau đó lão nghe bọn người làm mách là cậu bé cứ thường nói mê như thế. Lão đồ tể cau mày nghĩ bụng:

Thế là lão sai người nhà lén theo cậu lên rừng. Hắn chứng kiến cảnh em cùng chú hươu con gặp nhau và quấn quýt bên nhau suốt ngày nên liền về mách với lão chủ. Lão chủ liền nói:

Đúng vậy thì ngày mai tao sẽ đi xem, chúng mày theo tao bắt cho kỳ được con hươu đem về.

Hôm sau, cậu bé lại lên rừng và mong gặp hươu con biết bao. Chỉ trong một thời gian ngắn, hươu con đã to lớn trông thấy và ngày càng tỏ ra khôn ngoan hơn. Hình như cậu bé nói gì, nghĩ gì, hươu con đều hiểu được cả và ngoan ngoãn làm theo. Nhưng hôm đó, khi em vừa đón hươu con từ trong hang ra, chưa kịp cho ăn, thì lão đồ tể cùng hai tên người làm ập tới chỗ hươu đứng. Cậu bé đành quát to:

Thấy hươu còn chần chừ, cậu bé bèn phát vào cổ nó một cái thật mạnh và quát:

Hươu con hiểu ý phóng như bay vào rừng. Lão đồ tể và hai tên người làm đuổi theo nhưng không kịp. Hươu con đã phóng mất dạng khiến bọn họ không biết đâu mà tìm. Lão đồ tể giận lắm, quay lại đánh cậu bé một trận. Trong cơn điên tiết, lão lấy một hòn đá nện vào lưng cậu. Không may hòn đá đánh trúng vào đầu khiến cậu bé ngã lăn ra nằm không động đậy. Lão đồ tể bỏ mặc em giữa rừng, cùng hai tên người làm trở về nhà. Hươu con chạy rất xa, lên đỉnh đồi nhìn xuống. Thấy lão đồ tể độc ác cùng hai tên người làm đã về thật rồi, hươu con chạy xuống với người bạn thân thiết của mình. Hươu con hà hơi ấm vào lưng và ngực của cậu bé. Một lúc sau, cậu bé tỉnh dậy. Thấy hươu con, cậu mừng quá, ôm lấy cổ hươu mà khóc.

Thế là người và hươu kéo nhau đi sang khu rừng khác, tránh ngày mai lão đồ tể có thể đưa người và chó lên lùng sục. Phải đi nhanh thật xa nơi này. Nghĩ vậy, dù trời đã tối và đau đớn khắp người, nhưng cậu bé và hươu con vẫn nương vào nhau mà đi nhanh. Vết thương trên đầu đau nhức nhưng muốn cứu hươu và cứu mình, cậu bé cố bước đi. Đến những lúc mệt quá, cậu lại ngồi bệt xuống cỏ nghỉ ngơi. Lúc đó, hươu con lại quấn quýt bên cạnh như vỗ về, an ủi và lại hà hơi ấm vào lưng và ngực cho cậu. Hôm sau, lão đồ tể đưa người và chó lên thật. Nhưng lùng sục mãi, lão vẫn không tìm thấy hươu và cậu bé đâu cả nên đành hậm hực trở về. Cậu bé ở với hươu mấy ngày liền trong khu rừng sâu và tự tìm lá để chữa vết thương. Cả người và hươu cố kiếm quả rừng, cỏ rừng để ăn tạm. Nhưng được mấy ngày nhớ mẹ quá, cậu bé nói với hươu con rằng:

Hươu ơi, ta nhớ mẹ quá. Ta muốn về thăm nhà một bữa rồi sẽ trở lên ngay với hươu.

Hươu con như hiểu ý của cậu bé. Nó mở to đôi mắt nhìn người chủ nhỏ và rơm rớm nước như đang khóc, rồi gật đầu liền mấy cái. Hươu con đưa người chủ nhỏ ra tận bìa rừng, sau đó đứng trên một hòn đá to nhìn theo cho đến khi dáng nhỏ nhắn của cậu bé khuất hẳn.

Đã vậy thì cháu nên đi theo chú. Chú sẽ giúp cháu ăn học nên người.

Nhưng cậu bé lo lắng nói:

Nhưng còn hươu con thì sao?

Hươu con ở trong rừng thì cháu cần lo gì?

Cháu đã hẹn với hươu con là sẽ trở lại với nó mà!

Hươu làm sao hiểu được lời người nói?

Chú ơi, nó hiểu được đấy! Nó tiễn cháu đi và còn khóc nữa kia mà!

Thì cháu cứ theo chú ăn học. Ngày sau khôn lớn trở về, lúc đó cháu gặp lại hươu con vẫn không muộn mà.

Liệu hươu con có chờ cháu không?

Có chứ! Nó khôn vậy thì nó sẽ biết chờ.

Cháu chỉ thương nó sống một mình như thế thì sẽ buồn lắm!

Cháu đừng lo! Rồi nó sẽ tìm bầy đàn của nó để sống mà.

Nhưng như thế nó có quên cháu không?

Nó thương cháu nhiều như thế thì chắc sẽ không quên cháu đâu.

Lòng cậu bé muốn vậy, nhưng cuộc đời đâu phải muốn gì được nấy. Cậu bé đi với chú mình, và được ông gửi cho đi học ở một ông đồ nghèo nhưng rất thương người. Và trong một chuyến đi xa, thuyền của chú cậu bé bị đắm và ông mãi mãi không trở về nữa. Cậu bé được ông đồ nuôi dạy, nhưng từ đó phải ở luôn với ông. Đường về quê mẹ xa quá, cậu càng nhớ thương mẹ gấp bội. Sau đó vài năm, cậu nghe tin mẹ mình đã mất. Hết thương mẹ, cậu lại nhớ đến hươu. Chú hươu con ngày nào không biết bây giờ đã lớn và đã nhập đàn sống với đồng loại chưa? Chú hươu con còn nhớ mình hay đã quên rồi?

Nhưng con hươu không hề quên. Nó vẫn nhớ người bạn, người chủ nhỏ của mình. Hằng ngày nó vẫn đến nơi chia tay với cậu bé để ngóng trông người bạn đã từng hứa sẽ trở lại với mình, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu cả. Nhiều năm trôi qua, hươu lớn lên, sừng bắt đầu mọc. Đôi sừng ngày càng to lớn, nhưng chú hươu vẫn hiền lành như xưa. Hươu vẫn luôn mong chờ người bạn cũ của mình. Nhưng đời hươu không dài bằng đời người được.

Bây giờ hươu đã trở thành con hươu đầu đàn. Một hôm, hươu bỗng gặp một đoàn người đốt than. Hươu muốn đến gần nhưng rất ngại họ. Chờ cho đến khi mọi người về hết, hươu mới rời đàn, một mình đến gần chỗ họ đã ngồi trước đó. Trông thấy một ít muối rơi vãi dưới đất, hươu nếm vị mằn mặn của muối mà bỗng nhớ người bạn của mình khôn tả xiết. Thế là, nó để bầy đàn lại cho một con hươu khác dẫn đầu, rồi một mình tìm đến chốn cũ, nơi có cái hang năm xưa hươu đã sống ở đó hằng ngày và chờ cậu bé. Cái hang vẫn như xưa và nó sống quanh quẩn ở đó. Bấy giờ cỏ mọc quanh miệng hang um tùm và hươu mỗi ngày một già đi. Đến một ngày nọ, mặt trời sắp lặn, hươu già nằm xuống, giấu mình trong bụi rậm ở ngay bên cạnh hang và chết. Lúc này, người bạn của hươu đang ở một nơi rất xa và đã có vợ con. Một hôm, thấy người đi bán sừng hươu, anh bỗng nhớ lại chuyện cũ và kể cho vợ con nghe. Anh nhắc lại câu nói năm xưa mỗi khi cho hươu ăn:

Đứa con lập tức đòi bố đưa về thăm quê, viếng mộ bà và lên rừng tìm xem chú hươu còn không? Thương con, nhớ mẹ và nhớ hươu, anh liền thu xếp đưa vợ con về quê. Về đến làng xưa, hỏi ra mới biết lão đồ tể độc ác một hôm dẫn chó lên rừng đi săn đã bị rắn độc cắn chết. Sau khi thăm mộ mẹ xong, anh liền đưa con lên rừng. Thỉnh thoảng cơn gió rừng thổi thoang thoảng đem lại mùi hương vừa gần gũi, vừa xa xôi như chào đón như dẫn đường anh. Theo mùi hương, hai bố con đến ngay cái hang ngày xưa mà anh đã giấu chú hươu con. Cả hai bố con chợt sửng sốt và đứng im lặng mãi với cảnh tượng trước mắt. Bên cạnh miệng hang mọc lên một loài cây lạ và đang nở đầy hoa. Mùi hương của nó thật đậm đà. Nhìn kỹ thì cành cây rất giống sừng hươu. Lúc đó, có mấy người đốt than đi ngang. Họ kể rằng, trước đây ngay tại chỗ cây hoa đang nở, có một con hươu già từ đâu không biết, đến ở đó rồi nằm chết luôn. Sau đó, ở gần miệng hang bỗng mọc lên loài cây này, lá to giống tai hươu và cành giống sừng hươu. Người bố nghe nói, liền đoán ngay đấy là chú hươu con ngày xưa. Thì ra chú vẫn nhớ tới người bạn nhỏ của mình và vẫn chờ đợi mình. Lòng đầy ân hận, anh liền nói:

Hươu ơi, ta muốn về với hươu nhưng nào có được. Dù sao bây giờ ta cũng đã gặp lại nhau.

Hai bố con cùng khấn xin hươu cho mình mang giống cây lạ về quê trồng, và để luôn nhớ tới hươu. Ngày nay, loài cây trổ hoa có cành giống như sừng hươu ấy được gọi là cây hoa Đại. Có người bảo, chữ Đại là từ chữ Đợi, chờ đợi mà có.

Truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ số 5 – “Bà chúa Bèo”

Ngày xửa ngày xưa ở một làng nọ có một cô bé hiền lành, chịu thương chịu khó. Một ngày cô ngồi ở bờ ruộng lặng nhìn những cây lúa nghẹn đòng ở ruộng nhà.

Cô thương cho lúa và lo cho gia đình mình. Năm nay mất mùa thì lại bữa cơm bữa cháo!

Cô nhìn cánh đồng làng rộng thẳng cánh cò bay. Ðất bạc màu, lúa ốm yếu, xanh một màu vàng vọt. Cô thương cho lúa và lo cho làng xóm. Năm nay mất mùa thì lại có người chết đói!

Cô ôm mặt khóc. Bỗng Bụt hiện ra sáng lòa, hỏi:

Cô bé vừa mếu máo vừa thưa:

Con khóc vì con thương cây lúa nghẹn đòng.

Nhưng nước mắt của con có làm cho cây lúa trổ bông, sây hạt được đâu?

Nghe Bụt nói thế, cô bé càng khóc to hơn. Bụt lại hỏi:

Con có muốn cứu lúa không?

Muốn cứu lúa, thì con phải đưa cho ta một vật gì con quý nhất.

Cô bé nhìn áo mình thì áo nâu vá, sờ vào túi thì túi nhẵn không, nhòm vào giỏ thì giỏ chỉ có mấy con cua vừa mới bắt được. Sực nhớ đến đôi hoa tai bằng ngọc quý, cô vội gỡ ra, rồi hai tay dâng lên Bụt:

Thưa Bụt, con chỉ có đôi bông tai hoa dâu, mẹ con trước khi chết đã trao lại. Mẹ con dặn rằng: “Bông hoa tai ngọc này là của quý của dòng họ ta đấy”.

Nói đến đây, cô bé ngừng lại. Bụt giục nói tiếp. Cô bé nhìn đôi hoa tai lóng lánh:

Mẹ con còn bảo: “Dòng họ có lời nguyền hễ ai được đeo hoa tai mà làm mất hoặc đem bán đi, thì người đó suốt đời sẽ bị dòng họ xa lánh, hắt hủi, suốt đời sẽ sống một cuộc sống lẻ loi, buồn tủi”.

Con đưa cho ta vật quý, con không sợ bị trừng phạt sao?

Nhìn ruộng lúa nhà mình, nhìn cánh đồng làng, cô bé mạnh dạn thưa:

Cô bé quỳ xuống, hai tay dâng đôi hoa tai lên cho Bụt. Bụt nâng cô bé dậy, chỉ vào một đám ruộng nước, bảo:

Con hãy ném đôi hoa tai bằng ngọc quý này xuống ruộng kia!

Cô bé làm ngay theo lời Bụt. Lạ chưa! Bông hoa tai sáng rực lên một màu xanh rồi chìm xuống nước. Sau đó nổi lên một cây bèo hình hoa dâu, giống hệt hoa tai của cô bé.

Con hãy nhân cây bèo lên hàng triệu triệu cây mà bón cho lúa. Lúa sẽ xanh, hết nghẹn đòng, sây hạt, nặng bông. Con xuống ruộng, đụng vào cây bèo đi! Khi nào con làm cho cánh đồng làng này xanh tốt, dòng họ sẽ rút lời nguyền cho con.

Dứt lời, Bụt biến mất. Cô bé xuống ruộng, đụng vào cây bèo xanh mượt. Hễ đụng vào một cây hóa thành hai, đụng vào hai cây, hóa thành bốn, đụng vào bốn cây, hóa thành tám. Thoạt đầu, cô lấy một ngón tay đụng vào bèo, dần dần lấy cả năm ngón tay rồi cả bàn tay mà nhân bèo. Cô mải mê làm đến chiều tối, bèo đã xanh kín cả ruộng. Hôm sau, cô lại đem một ít bèo sang ruộng bên cạnh, và cứ thế nhân lên.

Ruộng nào có bèo hoa dâu, thì lúa xanh tốt, mập khỏe hẳn lên. Dân làng thấy thế, ai cũng mừng rỡ và cùng cô bé ra sức nhân bèo. Chẳng bao lâu, cả cánh đồng mênh mông được phủ một lớp bèo hoa dâu xanh mượt.

Mùa năm ấy, lúa chín vàng trĩu hạt. Dân làng chung quanh thấy bón bèo hoa dâu lúa tốt, đến mua giống. Bèo hoa dâu dần dần lan rộng ra nhiều làng, nhiều huyện.

Một hôm, bố nhìn hai tai cô bé, hỏi:

Cô bé cúi đầu, ngập ngừng, rồi kể hết cho bố nghe câu chuyện cô ngồi Khóc thương lúa và gặp Bụt.

Bố cảm động, ôm con vào lòng, nói:

Bụt nói đúng. Dòng họ, dân làng nhờ con mà được ấm no, dòng họ sẽ bỏ lời nguyền, và thương con, yêu con mãi mãi. Ngày nay, không phải chỉ có một đôi hoa tai làm đẹp cho một người mà có hàng triệu triệu hoa tai làm cho mọi người ấm no.

Người ta kể lại rằng: sau khi cô chết, để tỏ lòng nhớ ơn cô, dân làng La Vân, tỉnh Thái Bình lập đền thờ và gọi cô là: “Bà Chúa Bèo”.

Truyện cổ tích cho bé nghe trước khi đi ngủ số 6 – “Thầy lang bất đắc dĩ”

Ở làng kia có một người nung đất làm chén đĩa tên là Tâm, sống với mẹ già. Trong làng cũng có cô Thắm khá xinh đẹp, nên một thanh niên trong làng ve vãn cô, chọc ghẹo cô, đòi lấy cô làm vợ. Một hôm chàng ghẹo cô ngay ngoài đường, Tâm thấy thế, cầm đá ném vào bụi rậm gây tiếng động để giải thoát cô Thắm. Người thanh niên quyền thế kia để bụng trả thù.

Một hôm có tiếng loa gọi “ai có tài chữa bệnh, mời đến dinh quan tuần phủ chữa bệnh cho vợ ông”. Người thanh niên kia gài bẫy cho lính đến bắt người nung đất về chữa bệnh. Dù hết sức từ chối, lính cứ lôi anh ta đi. Vào dinh anh ta chối không biết chữa nên bị quan tuần đánh đòn, đau quá anh ta phải liều. Anh ta vào phòng bệnh nhân, biết là bị hóc xương cá. Anh ta vén quần lộ chỗ vừa bị đánh bầm tím , kêu xuýt xoa, người nhà và bệnh nhân cười rũ. Anh ta xin muối xát vào mông cho tan chỗ bầm, xót quá, anh ta la lối, bệnh nhân cười tới ho sặc sụa, cục xương hóc bật rớt ra. Anh ta bất đắc dĩ nhận tiếng khen và phần thưởng.

Quan tuần phủ lại giới thiệu thầy thuốc bất đắc dĩ này cung vua, chữa bệnh cho Công Chúa. Công Chúa không rõ mắc bệnh gì mà không nói. Vua phán: “Nếu làm cho Công Chúa nói được 3 câu sẽ được trọng thưởng và được lấy nàng”.

Vào cung vua, anh ta lấy gạo vo sạch, rồi bắc lên bếp trên kiềng 2 chân nên nồi cứ đổ hoài, Công Chúa đi qua, thấy gai mắt, Công Chúa nói: “Anh kia sao ngu quá vậy, thêm một chân nữa đi”. Anh chàng nghe theo, nồi không đổ nữa. Anh chàng lấy viên đá cuội đánh vào nhau để lấy lửa nhưng không để mồi, Công Chúa thấy ngứa mắt lại nói câu thứ hai:”Đặt bùi nhùi vào đi”. Lần thứ 3 Công Chúa lại nói:”đặt một cây đũa vào đi, người gì ngu chịu không nổi”. Vua rất vui mừng thấy Công Chúa đã nói.

Nhưng Vua thấy thầy lang nghèo quá nên tính rút lời không gả Công Chúa cho anh ta. Sau cùng anh ta vâng lời đi chữa bệnh cho dân làng nếu không sẽ bị vua chém đầu.

Tới đình làng, anh ta bảo những ai không phải bệnh nan y thì ra về. Người ta ra về rất đông. Anh ta nói:”Cần một người bị bệnh nặng nhất để thiêu sống”. Không ai chịu ra, mọi người từ chối ra về, không ai muốn chết.

Vua khen, nên đã gả Công Chúa cho anh ta, nhưng anh ta xin phép từ chối để về làng lấy cô Thắm.

Lúc ấy, anh thanh niên quyền thế lại tới ve vãn cô, đang lúc đó Tâm về, hô lính đến giải cứu. Chàng này xấu hổ chạy mất dạng. Thế là Tâm và cô Thắm đẹp đôi.

Review Sách 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2)

Độc giả Mss My nhận xét về tác phẩm 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2)

Cuốn sách là tập hợp những câu truyện cổ Grimm, Truyện cổ Andersen được các em nhỏ trên thế giới yêu thích. Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay Bố mẹ hãy đọc cho trẻ nghe trước lúc đi ngủ để bé có thể làm phong phú thêm thế giới trẻ thơ của trẻ. Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay. Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay

Cũng như quyển tập 1, quyển tập 2 này cũng có những câu truyện khá hay cho các bé đọc và cảm nhận. Nội dung cũng đơn giản tùy thuộc vào độ tuổi cảm nhận của các bé. Tuy nhiên, Có những câu truyện mình cũng phải ngẫm nghĩ và đưa ra các câu nhận xét, phân tích hợp lí nhất cho các bé hiểu hơn Các câu truyện gần giống với các câu truyện ngụ ngôn trên thế giới chứ không hẳn là truyện cổ tích, vì vậy tình tiết của nó rời rạc và đôi khi không ăn nhập lắm

Độc giả Sasha Lê nhận xét về tác phẩm 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2)

101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2). Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay

Sau khi đọc quyển sách này, mình có một vài nhận xét như sau: @Hình thức: bìa màu, bóng, đẹp. Các câu chuyện được trình bày font chữ to, rõ ràng. Tổng cộng có 35 câu chuyện, được dịch từ truyện cổ Grim và Andersen. Mình khá hài lòng với hình thức quyển sách. @Nội dung: hơi thất vọng. Dù sách đẹp nhưng câu chữ khá vụng về, khó hiểu và dài dòng. Văn phong cũ kỹ, mang hơi hướng mấy thập niên trước, không mượt mà. Tựa sách là truyện cổ tích nhưng theo mình thì đây chỉ là những câu chuyện kể, không có hoặc có ít chất liệu cổ tích, và nhiều câu chuyện không mang lại bài học nào cho bé cả (và mình cảm thấy tức giận khi đọc những câu chuyện đó – Người Tuyết, những câu chuyện về con cóc) và cũng có những truyện na ná nhau về nội dung (những gì ông già làm đều đúng, anh Hans may mắn). Tóm lại, mình có yêu cầu khá cao với các tác phẩm văn học, dù là thể loại gì. Những câu chuyện này mình đọc đôi khi thấy còn khó hiểu, thì làm sao mà các bạn nhỏ hiểu và rút ra bài học được (dù thực tế là k có bài học gì). Đây là những ý kiến chủ quan của mình về quyển sách, dù khá thất vọng nhưng mong sẽ giúp ích cho các bạn.

Độc giả Mss My nhận xét về tác phẩm 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2)

Đọc truyện cổ tích cho bé nghe ngay từ lúc bé còn nhỏ là một trong những cách giáo dục tốt bởi lẽ mỗi câu chuyện cổ tích đều rút ra những bài học cho bản thân. Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay Nghe truyện cổ tích cũng là cách giúp bé bồi dưỡng tâm hồn, tin vào những điều tốt đẹp trong đời và đồng thời giúp rèn luyện nhân cách của bé ngay từ nhỏ. Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2) được biên soạn cũng không nằm ngoài mục đích đó. Em sẽ cố gắng hoàn thành trong hôm nay. Cũng bình thường thôi!

Cũng như quyển tập 1, quyển tập 2 này cũng có những câu truyện khá hay cho các bé đọc và cảm nhận. Nội dung cũng đơn giản tùy thuộc vào độ tuổi cảm nhận của các bé. Tuy nhiên, Có những câu truyện mình cũng phải ngẫm nghĩ và đưa ra các câu nhận xét, phân tích hợp lí nhất cho các bé hiểu hơn Các câu truyện gần giống với các câu truyện ngụ ngôn trên thế giới chứ không hẳn là truyện cổ tích, vì vậy tình tiết của nó rời rạc và đôi khi không ăn nhập lắm

Độc giả Sasha Lê nhận xét về tác phẩm 101 Truyện Cổ Tích Mẹ Kể Cho Bé (Tập 2)

Sau khi đọc quyển sách này, mình có một vài nhận xét như sau: @Hình thức: bìa màu, bóng, đẹp. Các câu chuyện được trình bày font chữ to, rõ ràng. Tổng cộng có 35 câu chuyện, được dịch từ truyện cổ Grim và Andersen. Mình khá hài lòng với hình thức quyển sách. @Nội dung: hơi thất vọng. Dù sách đẹp nhưng câu chữ khá vụng về, khó hiểu và dài dòng. Văn phong cũ kỹ, mang hơi hướng mấy thập niên trước, không mượt mà. Tựa sách là truyện cổ tích nhưng theo mình thì đây chỉ là những câu chuyện kể, không có hoặc có ít chất liệu cổ tích, và nhiều câu chuyện không mang lại bài học nào cho bé cả (và mình cảm thấy tức giận khi đọc những câu chuyện đó – Người Tuyết, những câu chuyện về con cóc) và cũng có những truyện na ná nhau về nội dung (những gì ông già làm đều đúng, anh Hans may mắn). Tóm lại, mình có yêu cầu khá cao với các tác phẩm văn học, dù là thể loại gì. Những câu chuyện này mình đọc đôi khi thấy còn khó hiểu, thì làm sao mà các bạn nhỏ hiểu và rút ra bài học được (dù thực tế là k có bài học gì). Đây là những ý kiến chủ quan của mình về quyển sách, dù khá thất vọng nhưng mong sẽ giúp ích cho các bạn.

ĐÁNH GIÁ SÁCH

Tổng Hợp Truyện Cổ Tích Việt Nam Hay Nhất Cho Bé

Truyện cổ tích đối với trẻ em giống như cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn mới, hoàn toàn khác biệt với đầy phép màu và những điều kỳ diệu.

[the_ad id=”1585″]

Ngày còn nhỏ, tôi lúc nào cũng say sưa đắm chìm trong thế giới cổ tích. Thời đó chưa có tivi, máy vi tính rồi smart-phone như bây giờ, những câu chuyện cổ tích mà tôi nghe được đều là từ những trang giấy hoặc do thầy cô, cha mẹ kể lại. Có lẽ chính vì thiếu thốn nên bất cứ lúc nào có thể tôi cũng nghiền ngẫm từng trang truyện, hoặc chăm chú nghe không sót một từ nào.

Giờ thì tôi đã là một bà mẹ, và bà mẹ này mong muốn sẽ chọn lọc và tổng hợp cho con trai của mình và các bạn nhỏ khác những truyện cổ tích Việt Nam hay nhất để các bé thoả sức đọc và học hỏi chứ không phải kiếm tìm mỏi mắt như thời xưa nữa.

Top Truyện cổ tích Việt nam hay nhất cho bé

Trong bài viết này tôi xin được tổng những truyện cổ tích Việt Nam hay nhất dành cho các bé, những câu truyện dân gian vô cùng quen thuộc và gắn bó với tuổi thơ của trẻ em Việt Nam. Các bé sẽ bắt gặp trong đó hình ảnh quê hương với luỹ tre, cây khế, con trâu cánh đồng… và hơn cả, các bé sẽ có được những bài học sâu sắc mà ông cha ta muốn gửi gắm và lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Đọc truyện cổ tích nào cho con nghe

Truyện cổ tích là một thể loại văn học có xu thế HƯ CẤU. Đó là lý do tại sao lúc nghe truyện các con dường được như bước vào một thế giới khác, nơi mà các con vật biết nói tiếng người, cây bút có thể vẽ tranh thành thật, người chết có thể sống lại… Cũng chính vì tính hư cấu mà nhân vật trong các câu chuyện của chúng ta thường rất là đa dạng, khi thì là thần tiên, lúc lại là yêu tinh, người khổng lồ, người cá, phù thuỷ…

Những câu chuyện hay nhất, được yêu thích nhiều nhất.

Đó phải là những truyện phù hợp với lứa tuổi thiếu nhi: nhẹ nhàng, trong sáng, tránh những truyện quá kỳ dị hoặc mang yếu tố giới tính, dị đoan.

Những truyện mang tính giáo dục, có thể giúp các bạn nhỏ rút ra bài học bổ ích về tình yêu thương, những đức tính tốt, những kiến thức về văn hoá, tín ngưỡng của dân tộc…

Những truyện kích thích trí tưởng tượng và sáng tạo của trẻ.

Chúng ta không thể chỉ đọc truyện cho con nghe với mục đích là khiến con buồn ngủ. Mỗi khi đọc xong một chuyện cổ tích, các bố các mẹ hãy cho con một bài học, một kết luận ngắn gọn và dễ hiểu về ý nghĩa của truyện.

Tôi cũng có phần gợi ý về ý nghĩa của truyện ở phần dưới cùng của mỗi bài, hy vọng sẽ có ích cho các bố các mẹ tham khảo.

Tại sao nên đọc truyện cổ tích cho con nghe?

Truyện cổ tích luôn ẩn chứa bài học về đạo đức và giúp đỡ trẻ em khám phá – phân biệt được đúng sai, dạy con kỹ năng tư duy phê phán.

Đối với các bố mẹ, việc dạy chọn biết phân biệt và lựa chọn việc làm nào đúng, việc làm nào sai là rất quan trọng. Đối với riêng tôi, đây quả thực là thách thức lớn trong số những kinh nghiệm làm mẹ ít ỏi của mình. Và tôi nhờ đến các nhân vật trong truyện cổ tích để dạy con.

Các nhân vật trong truyện liên tục phải đối mặt với những lựa chọn lớn nhỏ. Đôi khi họ có những lựa chọn đúng, và đôi khi là sai. Và kết thúc mỗi một câu chuyện, các nhân vật sẽ được tận hưởng kết quả hoặc gánh chịu hậu quả từ những lựa chọn trước đó. Hãy nhấn mạnh thêm với con, sự lựa chọn đúng sẽ được khen thưởng, lựa chọn sai lầm thì không thậm chí có thể bị phạt.

Truyện cổ tích giúp trẻ xây dựng vốn từ vựng và giới thiệu tới trẻ ngôn ngữ giàu tính văn hóa.

Đọc các loại sách truyện, đặc biệt những câu chuyện cổ tích là cách tuyệt vời để xây dựng vốn từ vựng. Thậm chí, nó còn giúp chúng ta giới thiệu cho trẻ em các câu từ và thuật ngữ không thông dụng mà rất ít có cơ hội nhắc tới trong cuộc sống thường ngày. Đồng thời mang tới cho con một nền văn hóa phong phú của ngôn ngữ và ý nghĩa chứa đựng trong đó.

Chuyện cổ tích kích thích trí tưởng tượng cho trẻ.

Các tuyến nhân vật trong thế giới cổ tích quả thật vô cùng phong phú: nào là bà tiên đỡ đầu, động vật biết nói chuyện, những đứa trẻ biết bay… Điều này sẽ giúp các con giàu trí tưởng tượng và nâng cao khả năng sáng tạo hơn rất nhiều. Các phụ huynh chắc hẳn đồng ý với tôi rằng khi được sự cho phép và khích lệ, ý tưởng và sáng tạo của các con có thể phát triển một cách đáng kinh ngạc.

Trong cuộc sống, khi đứng trước một vấn đề hoặc thách thức, trẻ em có trí tưởng tượng sống động sẽ tìm ra cách tuyệt vời nhất để vượt qua thách thức đó.

Mặc dù những điều xấu xảy ra đầy rẫy trong thế giới cổ tích, đến phút cuối điều tốt sẽ giành chiến thắng.

Hãy dạy con thế giới này là một nơi thật tuyệt vời và hãy nhìn nhận mọi người mọi vật theo cách tích cực. Tất nhiên, những điều xấu vẫn xảy ra. Các bài học từ truyện cổ tích sẽ tăng thêm cho bé niềm hy vọng và lòng can đảm để đối mặt với những tình huống khó khăn và giữ trong trái tim chúng “lý tưởng” về việc “ở hiền sẽ gặp lành”.

Một số chuyện cổ tích có thể mang nội dung khá đáng sợ đối với trẻ con. Bạn có quyền lựa chọn đọc hoặc không đọc cho con những câu chuyện như thế. Tôi vẫn đọc một vài truyện đáng sợ cho con và các cháu của mình nghe, chúng thậm chí còn cảm thấy thích thú. Các truyện đó có thể mang lại những cảm xúc thực sự “lớn” – chẳng hạn như sự sợ hãi và đau buồn, nhưng là trong một môi trường an toàn và thoải mái, bên cạnh bố mẹ và các bạn. Đây là một trải nghiệm rất nên có phải không?

Toàn bộ cấu trúc của chuyện (cốt truyện, bối cảnh, nhân vật, sự kiện kích động, cao trào, và kết thúc) được thể hiện tròn vẹn dù là chỉ qua một câu chuyện tương đối ngắn.

Các truyện tranh hoặc sách truyện cho trẻ thường khá là đơn giản và đáng yêu nhưng lại thiếu đi “dòng chảy” và sự “cao trào”. Còn đến với truyện cổ tích, cấu trúc và tính logic của truyện sẽ cung cấp cho trẻ những kiến ​​thức quan trọng để có thể hoà quyện vào nội dung truyện, như được sống với từng nhân vật và có thể khóc cười cùng họ vậy.

Tiêu chí biên tập truyện cổ tích

Cũng như các bậc phụ huynh khác, tôi là một bà mẹ thường hay lang thang ở các nhà sách và cả trên mạng internet để tìm truyện hay đọc cho con nghe trước giờ đi ngủ. Các bố mẹ đừng lo lắng liệu con có hiểu hết những gì mình kể không. Đọc truyện cho bé 2 tuổi, 3 tuổi hay 4 tuổi và đã đi học mầm non… thì đều có những tác dụng rất tốt, nó giúp kích thích trí não con phát triển, hình thành một thói quen và nếp văn hoá rất đẹp.

Trong quá trình tìm hiểu của mình, tôi bắt gặp những cuốn chuyện cổ tích tổng hợp dù ngắn hay dài thì đều được biên tập rất dở, cùng một nội dung nhưng câu từ lủng củng, nhất là trên mạng internet khi mà một truyện có đến trăm ngàn phiên bản. Mỗi lần đọc cho con nghe tôi lại phải cố vừa đọc vừa sửa lại nội dung câu từ cho phù hợp và “đẹp” hơn. Cuối cùng, tôi quyết định sẽ tự lựa chọn và biên tập truyện cho con trai mình.

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam là do “quần chúng vô danh” sáng tác, sau đó được truyền miệng trong dân gian và lưu giữ từ đời này qua đời khác. Thế nên trong quá trình làm trang web này, cùng 1 câu chuyện tôi lại bắt gặp rất nhiều những phiên bản khác nhau. Có bản thì cơ bản giống nhau về nội dung nhưng khác về câu chữ, xưng hô. Có những bản khác nhau đôi chỗ về các chi tiết cụ thể trong nội dung câu chuyện. Truyencotichhay đã chọn lọc, biên tập những phiên bản hay nhất, gần gũi nhất và phù hợp với lứa tuổi của các bạn nhỏ để tập hợp thành một bộ truyện hoàn chỉnh.

Ví dụ như truyện cổ tích Tấm Cám – câu chuyện vô cùng nổi tiếng của kho tàng truyện cổ nước ta. Những người thuộc thế hệ chúng tôi khi còn nhỏ tuổi đã quá quen thuộc với phiên bản cũ của truyện, đặc biệt là đoạn kết, khi mà cố Tấm hiền lành trả thù mẹ con Cám bằng cách dội nước sôi cho Cám chết rồi sai quân hầu xẻ thịt Cám đem muối thành mắm và gửi cho mẹ Cám ăn. Trong ấn tượng của tôi thì đó là một cái kết “kinh dị” – tôi đã từng tự hỏi tại sao cô Tấm hiền lành là vậy mà lại nghĩ ra được cách trả thù kinh khủng và ác độc không thua gì mẹ con Cám? Liệu đó có phải là sự đáp trả của người hiền khi bị trà đạp và dày xéo quá mức không?

Vậy nên khi biên tập câu chuyện này, tôi đã cân nhắc lựa chọn cái kết “nhẹ nhàng” hơn cho mẹ con Cám. Hy vọng, các bậc làm cha làm mẹ cũng sẽ giống như tôi, có sự lựa chọn phù hợp với tuổi thơ của con trẻ.

Bạn đang xem bài viết Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Hay Cho Bé trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!