Xem Nhiều 12/2022 #️ Về Bài Thơ “Không Đề” Của Ônga Becgôn / 2023 # Top 16 Trend | Anhngucongdong.com

Xem Nhiều 12/2022 # Về Bài Thơ “Không Đề” Của Ônga Becgôn / 2023 # Top 16 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Về Bài Thơ “Không Đề” Của Ônga Becgôn / 2023 mới nhất trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

(Bằng Việt dịch)

“Trên đời này có những điều chỉ có thể giải quyết được bằng thơ!” Tôi đã nghĩ đến câu nói nổi tiếng ấy của Maiacôpxki khi đọc bài thơ “Không đề” của Ônga Becgôn, một nhà thơ cách mạng, song đọng lại trong lòng người hâm mộ thơ bà không phải là những dòng thơ lửa cháy mà lại là những vần thơ tình dạt dào sôi nổi của một trái tim khao khát yêu thương, đã yêu hết mình và cũng gặp nhiều trắc trở – kể cả những mất mát, đổ vỡ trong tình yêu. Thơ bà không phải là tiếng thơ của một tâm hồn viên mãn, hạnh phúc mà là tiếng thơ gai góc, lắng đọng nhiều suy tư, trải nghiệm sâu sắc về cuộc sống, về tình yêu. Và, như người ta nói: “Tình yêu đi qua, nỗi buồn ở lại”, những vần thơ của bà cứ ám ảnh hoài trong tâm trí tôi.

Âm điệu thơ chậm rãi, trầm buồn như tiếng vọng từ sâu thẳm trái tim của nhân vật trữ tình “em” khi ” nhớ lại chuyện ngày quá khứ”. Tình yêu của em và anh gắn liền với dòng sông Neva, với tiếng chim kêu trong những buổi chiều tà”, và ngôi sao cháy bùng” lên như khát vọng của tình yêu không bao giờ tắt trong trái tim của những đôi lứa đang yêu.

Tôi chú ý nhiều đến hình ảnh: “Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ”. Không hiểu sao trong tâm trí tôi lại hiện về câu thơ của Hàn Mặc Tử : “Bao cô thôn nữ hát trên đồi”. Các cô gái quê ấy đang hát đến tận cùng của tuổi trẻ và tình yêu trong “Mùa xuân chín” thời thiếu nữ của mình, để rồi: “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi”. Nhân vật trữ tình “em” trong “Không đề” của Ônga Becgôn – phải chăng cũng là hoá thân của tác giả đấy thôi – cũng có một thời bồng bột, say mê, đã từng yêu và được yêu, có lẽ cũng từng đốt cháy mình để hát lên bài tình ca say đắm. ấy là khúc ca hạnh phúc!

Khúc ca ấy (cùng với dòng sông, tiếng chim kêu…) đã trở thành chứng nhân của tình yêu quá khứ. Ðể bây giờ em nhận thấy:

Mạch thơ đi từ hồi tưởng lại những kỉ niệm quá khứ thoắt trở về với những buồn vui hiện tại. Cô gái yêu say đắm và bồng bột ngày xưa nay chín chắn hơn để có thể thấm thía một điều tưởng chừng đơn giản: “Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn”. Phải ngọt ngào và cay đắng, hạnh phúc và bất hạnh, sum họp và chia li…đó là tất cả những mặt đối lập luôn tồn tại trong cuộc sống này. Nhưng ngày ấy khi mới mất anh, em đã không hiểu – hay cố tình không hiểu. Em đã “bỏ chạy trong quay cuồng thác lũ, mặc cho mọi người kinh ngạc nhìn em” ( Không đề II) em đã ” đập nát tay vào năm tháng, để có anh dù thời gian hoang tàn” nhưng tất cả chỉ là vô vọng.

Thời gian đã làm em mất anh, nhưng cũng giúp em hiểu ra “bây giờ anh có lý”. Có thể ngày ấy khi yêu anh, em đã quá bồng bột say mê với “khúc hát ngây thơ” trên dòng sông Neva mà không nhận ra những nhịp đập khác thường của hai trái tim” không cùng chung suy nghĩ. Ðến khi em hiểu thì: “Anh đã xa cách thế” và cả em cũng khác em ngày xưa yêu anh: “Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa”.

Vâng, vẫn là khúc hát ấy, là giọt nước mắt ấy nhưng năm tháng cuộc đời đã nhuốm vị đắng cay mặn mòi trong lời hát. Ngay cả khi em hạnh phúc lẫn khi em đau khổ em cũng đã lớn lên…Tôi gọi đó là bài ca tình yêu dang dở bài ca được nhà thơ chiêm nghiệm bằng chính sự trải nghiệm của mình.

Khổ thơ cuối cùng của bài thơ đột ngột thay đổi về giọng điệu và cảm xúc. Những chứng nhân của tình yêu giữa em và anh nay lại trở thành nơi hò hẹn, chứng kiến tình yêu của bao đôi lứa khác. Khúc hát ấy cũng không còn là riêng của hai ta nữa mà là của lớp trẻ và nó bất diệt!

Bởi vì nghĩ cho cùng, họ không có lỗi trong tình yêu dang dở của chúng ta! Bởi vì, cả “sông Neva, chiều tà, ánh nước”…cũng đã trở thành một phần máu thịt của anh và em, của bài ca tình yêu dù đó là bài ca dang dở!

Bài ca ấy sẽ còn ngân xa mãi mãi trong tim của những người yêu thơ Ônga Becgôn.

Về Bài Thơ Quê Nghèo / 2023

Nghèo Đến Xót Xa Cõi Lòng

Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt

Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát

Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Phiên chợ còn èo ợt nghèo hơn

Í ới mời chào cao hơn mời cỗ

Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

Gặm nhấm nỗi đau nghèo khó

Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc

Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình.

Nước mắt rơi từ thời chị Dậu

Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ

Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp

Sừng sững bê tông cốt thép

Chiếc cổng làng thành tai hại

Hưng Yên, chiều 29 tháng 12 năm 2014

Hơn 60 năm trước, khi trọ học ở Hà Nội, tôi thường được ông chủ nhà cho cùng ông nghe buổi phát thanh ca nhạc của Đài phát thanh Pháp Á. Vì vậy, dần dà, tôi đã thuộc được lời và âm điệu của những bài ca mà tôi yêu thích, trong đó có bài ” Quê nghèo” của Phạm Duy mà tôi có cảm giác như cái quê nghèo trong bản nhạc ấy cũng chính là quê mình, cũng ” không xa kinh kỳ sáng chói“, cũng ” có lũy tre còm tả tơi”… Sau ngày giải phóng Thủ đô năm 1954, tôi vĩnh viễn không còn được nghe đài Pháp Á nữa, không phải vì không còn trọ học mà vì dân chúng chỉ được nghe đài Hà Nội mà thôi. Những bản nhạc bấy lâu đã thuộc trôi dần vào lãng quên trước nỗi vất vả kiếm sống của một thời trai trẻ cùng sự cấm đoán hát những bản nhạc ấy. Lại thêm khắp các làng quê được khơi dậy phong trào hợp tác xã, lòng người phơi phới hát vang lời ca ” Dân có ruộng dập dìu hợp tác/ Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/ Chiêm mùa cờ đỏ ven đê...”. Vì thế hai tiếng ” Quê nghèo ” cũng lặn mất tăm trong tâm trí của tôi.

Ai hay, hôm nay hai tiếng “” lại hiện lên rõ nét trước mắt tôi. Không phải là nhạc phẩm “Quê nghèo” một thời vang bóng của nhạc sĩ Phạm Duy mà là bài thơ “” còn như mới tinh nét chữ của nhà thơ Đặng Xuân Xuyến!

Bài thơ Quê nghèo gồm 4 khổ chính, khổ nào cũng cất lên câu mở đầu: Quê tôi nghèo lắm nghe như một tiếng thở dài buồn thảm và dai dẳng không hòng tìm thấy điểm ngừng. 4 khổ thơ chính và 2 câu thơ kết đã phô ra 5 cái nghèo lắm:

Trước hết là cái nghèo lắm về cảnh vật đến cuộc sống của người dân quê tôi:

Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt

Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát

Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Ba tiếng vẫn ở ba đầu ba câu thơ liên tiếp biểu thị sự tiếp tục, tiếp diễn của trạng thái nghèo nàn mà không gì có thể thay đổi được qua năm tháng. Tuy nhiên, vẫn lác đác nhà tranh thì phần nào còn hy vọng nhà tranh sẽ hết. Nhưng ” Vẫn tiếng thở dài những chiều giáp hạt/ Vẫn bát cơm chan mồ hôi mặn chát ” thì không dễ gì thoát được khi mà người dân quê đã lam lũ dốc kiệt sức vào việc kiếm ăn và đã phải một đời chắt chiu từ củ khoai nắm thóc, vậy mà hạt gạo không đủ nấu cơm. Bởi thế, từ Vẫn thứ tư phải tiếp nối:

Khoai sắn vẫn len vào giấc ngủ

Và biết bao tuổi thơ lâm vào cảnh:

Thương cánh cò bấu bíu lời ru.

Rất dễ hiểu ra, không phải là cánh cò bay lả bay la/ bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng hay những cánh cò trắng phau phau/ ăn no tắm mát rủ nhau đi nằm; mà phải là những cánh cò đi ăn đêm, những cánh cò lặn lội bờ sông…

Bài thơ Quê nghèo của Đặng Xuân Xuyến hôm nay nhắc tôi nhớ lại bản nhạc Quê nghèo từ năm 1948 của Phạm Duy với những cảnh mà từng ấy năm đã qua không một ai có thể vẽ lên hình ảnh môt quê nghèo tuyệt vời đến vậy: lũy tre còm tả tơi, những ông già rách vai cuốc đất bên đàn trẻ gầy... Rồi là một tiếng kêu thống thiết:

Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai

Nhưng trong tiếng kêu thống thiết ấy vẫn còn có niềm vui là nồi cơm độn đầy ngô. Người mẹ trẻ nghèo khó dẫu cũng thở dài nhưng trẻ thơ vẫn được đi vào giấc ngủ bằng sự vỗ về yêu thương của mẹ:

Sau hơn 60 năm đi theo con đường của chủ nghĩa xã hội rồi lại thực hiện đường lối đổi mới, những tưởng quê tôi sẽ đổi thay và phát triển đầy ấm no, hạnh phúc. Ai ngờ Quê tôi của nhà thơ, một làng quê của một tỉnh nằm ở trung tâm đồng bằng Bắc Bộ, cách thủ đô Hà Nội chỉ hơn sáu chục cây số, một vùng đất đã nổi danh từ 200 năm trước với Phố Hiến, một thương cảng đô hội quan trọng bậc nhất ở Đàng Ngoài trong câu: ” Thứ nhất Kinh Kỳ thứ nhì Phố Hiến ” vẫn không thoát cảnh Quê nghèo, vẫn chỉ là nhà tranh, là tiếng thở dài, là bát cơm mặn chát mồ hôi, là khoai sắn len vào giấc ngủ của người lớn, là cánh cò bấu bíu lời ru trong giấc đói ngủ của con trẻ.

Quê tôi nghèo lắm còn được phơi bầy không giấu giếm trong cảnh chợ làng:

Hàng hóa chỉ có thế, không thấy con tôm, con cá, con gà, miếng thịt lợn…

Chợ quê không nhiều người và phong phú hàng hóa như chợ huyện, chợ tỉnh nhưng từ nghìn đời nay chợ quê không chỉ là nơi đổi chác mua bán mà đối với dân làng còn là một nơi gần gụi thân thương chung của mọi người đồng thời cũng là một sắc thái riêng của văn hóa làng trong văn hóa chung của dân tộc. Bởi thế từ nghìn đời nay, bao người ao ước:

Gần sông tắm mát, gần nơi đi về

Nhưng bây giờ cái chợ quê của nhà thơ chỉ còn là một cái chợ “èo ọt’ với vài dăm món hàng rẻ tiền như nải chuối, mớ rau, mẹt sắn mẹt ngô thì hiển nhiên cảnh họp chợ phải gần như vắng hoe:

Kẻ bán người mua, tất cả đều chung một tâm trạng buồn chán trước một phiên chợ đang tàn tạ không còn sự sống:

Phiên chợ quê xác xơ già cỗi.

Quê tôi nghèo lắm, nghèo đến xót xa cõi lòng khi thấy hình hài lũ trẻ:

Nhìn lũ trẻ Quê nghèo trong thơ Đặng Xuân Xuyến, bỗng dưng tôi nghe vẳng tiếng hát trẻ trung trong câu ca dao:

Gió đưa gió đẩy… về rẫy ăn còng

Về sông ăn cá, về đồng ăn cua…

Rồi lại ùa về thêm trong tôi những lời kể của nhà văn Tô Hoài:

” cái thuở bé sao mà lâu thế, dài thế. Bắt châu chấu bán cho người chơi chim họa mi. Bán không hết thì vặt cánh, bóp bụng cứt, rang khan với muối, ăn vã. Rồi thì kéo bọn đi hun chuột đồng, chuột luộc, chuột rán đều ngon. Quả sấu, quả nhót dầm nước mắm ớt, bây giờ đến mùa vẫn nhớ thèm và nói đến vẫn còn tứa nước rãi. Hôm nắng hanh thì lùng các bụi tre bắt rắn ráo ra phơi mình, chúng nó là rắn, nhưng rắn ráo, rắn nước, rắn mỏng không có nọc độc, thịt mềm như thịt gà con luộc...” (trích Chiều chiều).

Bây giờ đâu còn dễ kiếm được con còng, con cá, con cua đồng, đâu còn bắt được châu chấu, chuột đồng, rắn ráo, rắn nước rắn mòng, đâu còn hái được quả sấu quả nhót nơi quê nhà…nên lũ trẻ mới ra cái hình hài, cá mắm mốc meo đáng thương kia.

Những thân hình đói khổ ấy làm sao chứa đựng được những tâm hồn lành mạnh mà trong họ chỉ có:

Nơm nớp âu lo đời như chiếu bạc

Với sự sống quẩn quanh chật hẹp tù hãm như những:

Mỏi cổ chồn chân trên đồng đất của mình

Quê tôi nghèo lắm. Vậy nguồn gốc của nông nỗi nghèo lắm ấy là từ đâu? Hãy nghe nhà thơ cắt nghĩa:

Trước hết là nỗi khổ đau truyền đời chưa dứt:

Nước mắt rơi từ thời chị Dậu

Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ

Chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp

Ô hay, sao lại là tội của chiếc cổng làng dựng lên thật đẹp ấy?

Cổng làng có từ xa xưa ở làng quê Việt Nam. Ngoài ranh giới phân chia, cổng làng thể hiện rõ hồn cốt của làng. Nó được dựng lên để bảo vệ làng khi có giặc giã, trộm cướp và thường được dựng bằng tre, nối liền với những lũy tre bao bọc quanh làng. Bên cạnh cổng làng có điếm canh, ngày cổng mở để dân làng đi lại, đêm làng cử người canh ở điếm, kiểm tra người lạ vào làng. Những chiếc cổng làng xưa cũ ấy đã đi vào thơ ca với những nét đẹp giản đơn mà thơ mộng:

Nhưng khi về đến cây đa đầu làng

Thì bao nhiêu cảnh mơ màng

Hiện ra khi thoáng cổng làng trong tre

Giờ cổng làng xưa không còn nữa. Quê thì nghèo rớt mồng tơi mà người ta lại xây cổng làng hoành tráng quá. Cổng làng không còn là nơi thông báo cho người khác biết về địa giới hành chính của làng nữa mà dường như chỉ để khoe mẽ:

Sừng sững bê tông cốt thép

Và chính vì thế, người ta đâu biết:

Chiếc cổng làng thành tai hại

Bài thơ kết thúc với hai câu nhưng câu thứ nhất cũng đai lại ba tiếng: Quê tôi nghèo. Và trong mọi cái nghèo đã nói, xót xa hơn cả là cái nghèo trong câu kết thứ hai:

Đến giấc mơ cũng nghèo thì nói gì đến hoài bão ước mơ lớn mà biết bao sự đổi thay tốt đẹp ở đời thì chỉ thuộc về những người có hoài bão, biết ước mơ!

Trong muôn vạn bài thơ của các kiểu người người làm thơ, nhà nhà làm thơ ngày nay với tràn ngập những bài thơ sáo mòn, nhạt thếch và cũ rích, thậm chí có nhiều bài như cỏ dại và nấm độc, thì bài thơ Quê nghèo của Đặng Xuân Xuyến là một bài thơ xứng đáng được những người yêu thơ đích thực đón nhận. Trước sự nghèo khổ của Quê hương, nhà thơ đã không câm lặng mà đã cất lên những tiếng thơ chân thật và đầy xúc động thể hiện những nỗi xót lòng đối với làng quê, với người dân quê của mình. Những tiếng thơ chân thật đến xót lòng ấy cũng là tiếng nói chung cho nhiều người đang còn có những ” Quê tôi ” chưa thoát cảnh đói nghèo.

Tôi mong rằng, trên mọi miền đất nước, bà con dân quê chúng ta sẽ tự cứu mình để sớm hết cảnh “Quê nghèo“, nghèo đến xót xa cõi lòng như trong thơ Đặng Xuân Xuyến.

Góp ý riêng với tác giả về một câu thơ:

Tiếng oan khiên từ thời Giáo Thứ

Tiểu thuyết “Sống mòn” đề cập đến một vấn đề nhức nhối của người trí thức trong thời đại cũ, những văn nghệ sĩ nhiều khao khát, giàu lý tưởng nhưng cuộc sống cứ mòn dần, lụi dần bởi mối lo cơm áo. Giáo Thứ trong tác phẩm “cũng mang tiếng ông giáo với bà giáo, quần áo là, sơ mi trắng, thắt ca vát, giầy tân thời, thứ Năm, Chủ Nhật diện ngất, tưởng mà mỡ lắm, thế mà kì thực bụng chứa đầy rau muống luộc”.

Chứ Giáo Thứ có oan khiên gì đâu?

Tôi nghĩ có lẽ nên là: ” Tiếng oan khiên từ thời anh Pha ”

Anh Pha trong “Bước đường cùng ” của Nguyễn Công Hoan, một nông dân nghèo khổ, sống thật thà, chân chất nhưng lại không tránh khỏi “tai bay vạ gió” từ những con người tưởng như cũng bần cùng như anh nhưng vẫn thiếu mất sự cảm thông và cái tình, cái nghĩa như Trương Thi rồi đến bọn thống trị hách dịch bạo tàn, ra sức cướp bóc tô thuế, không ngần ngại tra tấn những người nông dân cùng khổ như tên địa chủ Nghị Lại và bọn Quan huyện, lính lệ không ngừng tìm mọi cách vơ vét người nông dân đến khánh kiệt và đưa anh Pha đến bước đường cùng.

Những Bài Thơ Về Thơ Về Đà Nẵng Hay Nhất / 2023

Có những bài thơ nào hay về Đà Nẵng nhỉ?

Những bài thơ về thơ về Đà Nẵng hay nhất

1. Đà Nẵng

Đà Nẵng gió cứ mặn vào tôi thêm nắng lửa táp trên cát trắng bóng núi xưa lặng yên vịnh biển mây ba chiều vào phố sông xanh

Đà Nẵng cho tôi tìm thấy tên mình trong hạt bụi khớp xương mùa hạ cọng rêu chết khô trên ghềnh đá cỏ lông chông lăn ngược hướng con tàu

Hồn tôi có sóng biển bọt ngàu bến cảng lạnh dưới đường chim thả cánh hẻm phố giấu hoa bìm dại tím thao thức thần linh cổ viện Chàm

Bông lau trắng mây mù Hải Vân chiều khuyết vào mảnh trăng khói sóng nụ cười mùa thu cánh chim chớp sáng dấu chân hoàng hôn đỏ bãi Tiên Sa

Đà Nẵng buồn vui cất trong mấy ngôi nhà như một thứ gia tài truyền kiếp cuộc đời tôi ở riêng một góc biển xanh mở rộng mơ màng

Bài thơ là cảm xúc của tác giả khi viết về Đà Nẵng, với những địa danh nổi tiếng như: đèo Hải Vân, bãi Tiên Sa,… tác giả đã phát họa được một Đà Nẵng với biết bao nhiêu màu sắc cùng với đó là “biển xanh mở rộng mơ màng”.

2. Đà Nẵng – gương mặt người, gương mặt biển

Anh nói về một thành phố biển khơi Mưa tháng giêng rập rờn chim én Vịnh biển lặng như tấm gương xanh biếc Ngũ Hành Sơn cẩm thạch đá hoa vân Cánh phượng bay trên cát trắng Cửa Hàn Núi Sơn Trà sóng vỗ vào bán đảo Những bà má, muối mồ hôi đọng áo Bóng đổ dài trên bãi nghiêng nghiêng Vị cá nồng, lấp lánh tảng đường thơm Thành phố nắng, nụ cười trong gió mặn

Mấy mươi năm rừng sâu xa cách biển Đà Nẵng ơi, thành phố đã ra sao Ngày lũ lính “cổ da” bước xuống cầu tàu Chân rầm rập trong điệu kèn ma quỷ Chưa bao giờ đất dị hình đến thế Ngàn mắt mìn điện tử dưới rào gai Trong mù trời cánh quạt trực thăng quay Thành phố ra sao, gương mặt người và biển? Những con tàu ố hoen khói súng Những vành đai trơ trụi thuốc khai quang Những bin-đinh ánh điện tím bầm Moóc phin trắng nuôi cơn mê dã thú Rượu sủi bọt rót vào nỗi sợ Bên lề đường bao trẻ con lai Tờ Playboy trâng tráo những nụ cười Sẽ ra sao em, em gái nhỏ Mi-ni-giuýp và mái đầu rối xoã Nét son nhoè như máu đỏ trên môi Chúng tàn phá cỏ cây, bôi xoá mặt người Còn nguyên không, vườn mẹ, cây mai Bầy chim én có về bên giếng Bộng Hoa trìu mến mảnh mai như chấm nắng Như thơ ca như kỷ niệm của người Như tình yêu dưới bom đạn ngút trời Có sống nổi những mùa hè tàn khốc? Nhưng tình yêu chẳng bao giờ khuất phục

Chúng biến đây thành một cư xá lớn Cho lính viễn chinh, biệt kích, quân dù Quân cảng và sân bay cho tội ác trở về Một kho hậu cần, một chợ áp phe Và ngục tối cho những người chống lại Nhưng đêm đêm, giặc rùng mình run rẩy Sau mỗi lùm cây, cánh cửa, góc đường Gương mặt người vẫn sáng bừng lên Gương mặt em – dịu dàng nhỏ nhắn Tà áo dài trong đêm như lửa trắng Giấu hộp mìn dưới gánh cam tươi Giấu hờn căm sau những nụ cười Thành sét nổ ở khách, sân bay, ở dinh tỉnh trưởng Kho xăng cháy, những thân tàu vỡ toác Biển nhấn chìm dưới mặt sóng dầu loang

Tôi nhớ về thành phố quê anh Mùa xuân này chắc anh đang có mặt Bao vùng đất mênh mông vừa giải phóng Và hôm nay, Đà Nẵng đã về ta! Anh ở mũi quân nào tiến vào phía Nam Ô Từ Hội An hay từ Hiếu Đức Chiếm sân bay hay đánh vào quân cảng Gặp lại các ba, các má, các em Đã vùng lên, sau mấy mươi năm Đà Nẵng lại trở về gương mặt thực Hai ngàn lính nguỵ ở Hoà Cầm quay súng Mỗi cành cây mỗi góc phố hồi sinh Gương mặt người gương mặt biển long lanh Trong ánh sáng cờ sao lồng lộng Bầy chim én từ những cù lao biếc Lại dập dìu trên hải cảng thân yêu

Đà Nẵng là một thành phố nổi tiếng ở miền Trung với nhiều cảnh đẹp và di sản văn hóa lịch sử, từ lâu đã trở thành điểm đến của nhiều du khách trong và ngoài nước. Đọc hết bài thơ trên các bạn sẽ thấy được tất cả những địa danh du lịch nổi tiếng của Đà Nẵng được hiện ra.

3. Đà Nẵng

Khỏa nước sông Hàn lên mặt chiều nay thành phố chờ ai em người dưng không đón tôi giữa lối thế mà rơi cánh phượng vào Thu tôi lặng lẽ như con tàu ngủ mơ hải âu đậu lại trên mình

sẽ yên tĩnh nỗi niềm bão tố sẽ non cỏ trên vỉa hè gạch vỡ ánh đèn mờ sẽ đủ soi thơ một tiếng “dạ” dội lòng cát trắng cằn khô không mãi mãi điều gì ư Đà Nẵng?

Sông Hàn là dòng sông nằm trong lòng thành phố Đà Nẵng. Bài thơ viết về cảnh vào thu của Đà Nẵng, tác giả mượn hình ảnh “cánh phương” rơi và sông Hàn để tạo nên vẻ đẹp nên thơ, vẻ đẹp kiêu kỳ của Đà Nẵng.

4. Đà Nẵng

Giữa khúc căng của đất Giữa khúc xanh của trời Đà Nẵng – miền da thịt Phập phồng tuổi đôi mươi

Miền đất giàu sinh sôi Hồn nhiên bao bí mật Tóc chải về cao nguyên Biển căng cho lồng ngực

Máu thấm từng thớ đất Cho mùa màng xanh cây Hồn thiêng người đánh giặc Biển mặn thêm từng ngày

Mà đêm trong vườn cây Tiếng đàn anh mê mải Em ngồi như nai vàng Xôn xao thời con gái

Rồi từng ngày hoang dại Rồi từng đêm thơ ngây Em vỡ hoang quá khứ Để biển anh đong đầy

Ngày chưa vô Đà Nẵng Hồn em yên ruộng vườn Ngày em xa Đà Nẵng Hồn em treo cột buồm!

Nếu các bạn đi Đà Nẵng ngắm cảnh, vui chơi mà không tắm biển thì bạn có thể tới đây vào bất kỳ mùa nào trong năm cũng đều được. Đà Nẵng rất chiều lòng khách với những địa điểm du lịch nổi tiếng và con người nơi đây rất thân thiện và sống tình cảm.

Giữa khúc căng của đấtGiữa khúc xanh của trờiĐà Nẵng – miền da thịtPhập phồng tuổi đôi mươiMiền đất giàu sinh sôiHồn nhiên bao bí mậtTóc chải về cao nguyênBiển căng cho lồng ngựcMáu thấm từng thớ đấtCho mùa màng xanh câyHồn thiêng người đánh giặcBiển mặn thêm từng ngàyMà đêm trong vườn câyTiếng đàn anh mê mảiEm ngồi như nai vàngXôn xao thời con gáiRồi từng ngày hoang dạiRồi từng đêm thơ ngâyEm vỡ hoang quá khứĐể biển anh đong đầyNgày chưa vô Đà NẵngHồn em yên ruộng vườnNgày em xa Đà NẵngHồn em treo cột buồm!Nếu các bạn đi Đà Nẵng ngắm cảnh, vui chơi mà không tắm biển thì bạn có thể tới đây vào bất kỳ mùa nào trong năm cũng đều được. Đà Nẵng rất chiều lòng khách với những địa điểm du lịch nổi tiếng và con người nơi đây rất thân thiện và sống tình cảm.

Sáng Đà Nẵng bất chợt mưa rả rích, Những quán cà phê chật ních nói cười, Tôi trốn ướt, ngồi một mình phố lạ, Vô cớ thầm buột tiếng: Em ơi!

Đã xa quá cái hôn bên gốc đại Đêm Vu lan hoa huệ ngát hương hồ. Em ban phát một lần như rũ nợ, Ta một lần níu bám lấy ngu ngơ.

Hương tan khói, nhận ra mình phi lý Không có gì vẫn rắc những mầm thơ, Giờ ta chắc cũng như là khách trọ Chỉ một lần lưu trú trái tim si…

Muốn đi khuất để không nhớ nữa, Cách mặt rồi chắc đứt những tơ duyên. Nhưng bất chợt bên sông Hàn gió hạ Thổi mưa về, đẫm những nguôi quên…

Ôi Đà Nẵng, thành – phố – không – ruột – thịt, Lại tình cờ đánh thức nỗi đau tôi. Tê lịm quá ở dưới hàng phượng đỏ Hoá đá ngồi nghe thánh thót mưa rơi…

Bài thơ là một hình ảnh về Đà Nẵng vào ban sáng có mưa. “Những quán cà phê chật ních nói cười” một câu thơ rất hay của tác giả khi vừa thể hiện được sự đông đảo người trong quán cà phê, mà vừa thể hiện sự tươi vui trong ngày mưa.

6. Đà Nẵng cảm hoài

Thử địa hà do khởi chiến phong, Kỳ kim đáo xứthỉ xàtung. Thuyền lâm nội phụtam tàitriển, Xa sử trùng quan nhất lộ thông. Cố quốc sơn hà lân địch lý, Thuỳ gia lâu các tịch dương trung. An năng tái khởiTrần Hưng Đạo, Cộng vãnĐằng giangvĩ đại công.

Đây là bài thơ đã có từ rất lâu đời, chính xác là từ thời Pháp thuộc. Đà Nẵng là thương cảng lớn nhất miền Trung trên cửa sông Hàn ở Quảng Nam, tàu bè ngoại quốc lui tới nhiều, buôn bán phát đạt, xưa là nhượng địa của Pháp.

7. Đà Nẵng không đề

Đà Nẵng cùng tôi cạn chén thôi sông Hàn lảo đảo núi lẫn trời bạn bè quen lạ lang thang phố tôi đến hay là em đến tôi?

Đà Nẵng cùng tôi mưa nắng nhiều mây hờn gió giỗi hay tình yêu ở đâu em trốn trong trời đất tôi lạc em về ngõ phong rêu…

Đà Nẵng cùng tôi giã từ chăng Hải Phòng, Trần Phú… gió Bạch Đằng những con đường ấy chân ta bước rồi một khuya nào chỉ còn trăng!

Rồi một khuya nào rượu ngà say bạn bè mỗi đứa mỗi ban ngày nhớ nhau cười nói vang đêm vắng trái đất như là giọt rượu bay…

Một thành phố được thiên nhiên ban tặng cho rất nhiều cảnh quan thật đẹp, sông nước hữu tình … Mà bất kỳ du khách nào khi được đến Đà Nẵng cũng không thể nào bỏ qua được những địa danh du lịch nổi tiếng như khám phá bán đảo Sơn Trà với những dãy rừng nguyên sinh bạt ngàn, được đắm chìm không khí trong lành.

8. Đà Nẵng vào xuân

Đèn cao áp ai khêu sáng tỏ Đèn thuyền câu lưới bủa dăng dăng Đêm cuối năm như người vội vã Còi tàu âm vang chào bến cảng Bạch Đằng

Đà Nẵng về đêm nằm nghe sóng vỗ Tạm lắng đi náo nhiệt phố phường Sớm xuân nay trên những công trường Xe đưa đón đi về tấp nập…

Mười bay tuổi, áo cũ rồi hoá chật Không khỏi suy tư khi ngắm lại chính mình Như ngắm màu xanh sông Hàn quê ta vậy Bao luồng lạch cần khơi thông dòng chảy Cho nước sông xanh liền biển với trời

Đỉnh Sơn Trà đón gió mặn biển khơi Chất ngất Hỉa Vân bạc đầu mây trắng đợi…

Tôi đi trên cầu mang tên anh Trỗi Đà Nẵng vào xuân hồ hởi những dòng người Thược dược và hoa hồng Cà chua và bắp cải Đất quê tôi hồi xuân trẻ lại Biển cũng tiềm tàng dâng hiến trọn màu xanh Những làng cá vòng cung Ấp yêu thành phố biển Mùa con thu trắng xanh Long lanh con hố bạc Mập mạp chú tôm hùm Lộng lẫy sắc mai vàng phố biển vào xuân! Ơi những Hoà Mỹ – Phước Tường – Mỹ Khê – Cẩm Lệ… Xuân duyên dáng bồi hồi con sóng bể Cảng Tiên Sa đang rộng hướng con tàu Đêm giao thừa cần trục vẫn thay nhau Nhà máy giao ca mở đầu năm mới Và người thương gọi người thương đi tới! Đà Nẵng quê ta tấp nập vào xuân…

Bài thơ tả về cảnh ngày xuân của Đà Nẵng. Hoa Tết ở Đà Nẵng phổ biến và truyền thống nhất vẫn là hoa mai, hoa cúc, mãn đình hồng hay hoa thược dược. Nhiều chủ vườn các tỉnh ngoài Bắc, trong Nam cũng vào mang theo về Đà Nẵng những cây hoa đẹp như hồng mai, hoa ly, hoa tulip…

9. Gặp lại Đà Nẵng

Trên đường vàng, đỏ, tím, xanh Mắt đen, tóc trắng, long lanh, bụi hồng Bàn tay còn giữ gì không? Đi trên phố tưởng bềnh bồng trên mây

Tôi đi tôi tưởng tôi bay Ngồi trong nắng ngỡ nằm dài dưới mưa Em từ trong cõi ngày xưa Bước ra hiện tại lại chưa luân hồi

Tôi quỳ tôi tưởng tôi ngồi Muốn lên tiếng nói nhưng lời trốn đâu? Tâm linh nào ở phía sau Đẩy tôi lên trước ngoái đầu chào lui?

Tôi buồn tôi tưởng tôi vui Vừa tỉnh giấc nhắc ngủ vùi nữa đi Tôi gặp tôi giữa chia ly Bàn chân hội ngộ thầm thì tiễn đưa

Em từ trong cõi ngày xưa Dẫm vào hiện tại lại mưa bất ngờ Trên đường người ngợm như mơ Bàn chân lững thững hững hờ âm dương

Với tựa đề “gặp lại Đà Nẵng” thì ta cũng cảm nhận được ý nghĩa bài thơ ở đây là cuộc chia ly của tác giả đối với thành phố xinh đẹp Đà Nẵng. Với những cảm xúc chân thật cùng với lời thơ cảm động, dù là vô tình hay hữu ý thì tác giả cũng đã mang lại cho ta một bài thơ rất hay về Đà Nẵng.

10. Gửi Đà Nẵng

tôi không phải Lorka khi chết được chôn với cây đàn tôi chỉ ao ước sau này khi nhắm mắt thân thể đốt cháy thành tro than đem vung vãi khắp con đường Đà Nẵng ngày mai cây cối sẽ mọc lên che rợp mát những tà áo trắng tôi thèm uống hết tiếng chim ngân thèm rướn người lên ôm lấy trời xanh thèm hoá thành giọt nước lẫn chìm vào cội nguồn Thu Bồn ngày rong chơi Sài Gòn đêm nằm ngủ thả hồn về Đà Nẵng tôi mơ thấy Ngũ Hành Sơn trên đỉnh trời muôn đời nhà sư ngồi gõ mõ lâu lắm mơ về thành phố cũ lạ lẫm đất trời sao trở về quê như người lạ quê mẹ lại là khách của tôi? tôi mơ tri kỷ dăm ly rượu chật chội áo cơm một chỗ nằm bạn bè đơn độc con mắt trắng ai cười nhọn hoắt vết dao đâm? Hoàng ơi! Nhắm mắt là tôi mơ thấy em những hẹn hò sóng biển lênh đênh những cuộc tình của một thời ngây dại có còn quay trở lại? xin đừng quên tôi hỡi thành phố lạ lùng như huyền thoại: bất cứ ai hẹn hò trước cổng trường sẽ đều biết làm thơ để tặng người thương hỡi Hiền, Chiến, Lâm, Hùng, Vũ, Bảo… hỡi quán cà phê xin dành chỗ tôi ngồi em có những những đêm mưa ướt áo lời tự tình còn nóng bỏng trên môi? xin đừng quên tôi hỡi biển bờ giữ dùm trên cát trắng những dấu chân tôi đừng cuốn ra khơi còn mẹ già đêm nay khóc cười thầm lặng mội giọt lệ cay đắng mỗi nụ cười yên vui đang đau nhói tim tôi hỡi ngôi trường, hỡi kỉ niệm… mà thôi có Đà Nẵng là tôi bất tử sống từng ngày yêu từng đêm là tôi đang hít thở với vòm trời Đà Nẵng tận chiêm bao

Một bài thơ thể hiện quan điểm rất rõ của người con Đà Nẵng. So sánh mình với Lorka và mong muốn được như ông ấy “chôn với cây đàn” còn tác giả thì chôn tại mảnh đất quê hương Đà Nẵng. Bài thơ thể hiện được tình yêu quê hương sâu đậm của tác giả.

11. Gửi Đà Nẵng

gió xoáy bụi mịt mờ đứa con xa quê từng đêm nằm nhớ thèm trong mơ được thấy quê nhà những con đường chật hẹp vang vọng còi tàu ở sân ga tôi uống cà phê với người em môi đỏ uống cạn từng hơi thở mỗi lúc chia tay những mái ngói phơi trong nắng mai chim chóc bay về làm tổ hót ríu ran vườn cây nhà ông ngoại ngày giỗ chạp mẹ tôi về lại thắp nén nhang thơm ngát tuổi thơ tôi Đà Nẵng như một lằn roi quất vào trí nhớ những vết hằn đau điếng mười tám tuổi ngậm nỗi buồn trong miệng làm hành trang xuôi ngược vào đời đứa vào Phú Ninh, đứa xuống An Điềm đứa đạp xe thồ, đứa nửa tỉnh nửa điên đứa lên rừng cầm súng người tình dại dột đã vượt biên Đà Nẵng ơi đừng xốc tung dĩ vãng thời gian là tiếng thở dài ngao ngán những vòm cây rợp bóng mát tôi qua không còn ai bình thản đứng đọc thơ xe chạy ầm ầm rú ga như nhả đạn bắn vào ngực tôi người tình cũ đã có chồng tay bồng tay bế xin nâng niu vệt son đỏ trên môi bãi bờ Mỹ Khê từng đêm gió lộng tâm hồn tôi ngu ngơ căng ra làm mặt trống nghìn năm sóng vỗ âm vang bến thơ tôi chính là bến sông Hàn một đời mẹ chỉ đi từ nhà đến chợ bà ngoại bán thuốc rê Cẩm Lệ ở chợ Cồn thời gian ơi đừng xốc tung dĩ vãng tôi yêu Đà Nẵng như mẹ yêu con, như vợ yêu chồng như tôi yêu em tử thuở mới lọt lòng

Khách du lịch khi đến với Đà Nẵng vẫn bâng khâng không biết chọn địa điểm nào để tham quan bởi ở thành phố đáng sống này có rất nhiều nơi lý tưởng, bên cạnh đó Đà Nẵng còn là nơi giao kết giữa những di sản văn hóa thế giới phố cổ Hội An yên bình và thành phổ Huế mộng mơ.

12. Gửi Quảng Nam – Đà Nẵng

Quảng Nam – Đà Nẵng quê ta đó Tháng tám mùa thu năm bốn lăm Cách mạng bùng lên như ngọn gió Tan mây để lộ ánh trăng rằm

Không phải nơi chôn rau cắt rốn Nhưng khi lịch sử ngoặt con đường Lứa tuổi hai mươi chào độc lập Nơi đời đổi mới đó quê hương

Kháng chiến những ngày đầu bốn bảy Ta đi cùng bạn chống quân thù Trái tim dào dạt như sông chảy Tiếng hát lên đường khúc nhạc ru

Mây Sơn Chà thắm màu cờ đỏ Giòng Thu Bồn rộn bước hành quân Muỗi đốt, đêm rừng, thêm bạn mới Tình yêu quên cả nỗi gian truân

Chín năm chống Pháp bao đau khổ Nhưng đất với người đều lớn lên Dâu Điện Bàn xanh, tằm lứa rộ Cùng khoai Tiên Đoả, lúa Duy Xuyên

Núi rừng Đại Lộc ngọt lòn bon Khơi lộng Tam Kỳ tôm cá ngon Quả bom Bùi Chát kinh hồn giặc Trận Hải Vân quan, sấm vẫn còn

Giặc Pháp rút đi giặc Mỹ đến Tội ác chất chồng mười một năm Núi thù cao ngất ơi Đà Nẵng Biển giận không bờ ơi Quảng Nam

Chợ Được bãi cồn chưa ráo máu Vĩnh Trinh nước đập rã thân người Bốn lăm em bé Mân Quang học Bom Mỹ ném bừa máu thịt rơi

Chúng ập vào Cẩm Lệ, Châu Sơn Triệt hạ từng nhà giết sạch trơn Một thằng Mỹ giày trên xác chết Vừa la: Giết đi! Giết đi hết!

Nhưng Quảng Nam – Đà Nẵng anh hùng Quyết đập tan tành lũ ác ôn Bây đến càng nhiều càng bỏ mạng Đất này không chỗ xác bây chôn

Bóng anh Trỗi trên từng cột điện Mỗi chiếc thuyền đi, anh Độ chào Chị Lý chị Vân truyền sức mạnh Cho từng bụi lúa lá xôn xao

Đánh lui cả một tiểu đoàn giặc Chiến sĩ bảy người giếng Điện Ngọc Thắng lớn năm lần trận Việt An Lưỡi lê núi Thành, Mỹ nát tan

Lửa cháy căm thù! Lửa khắp nơi Sân bay Đà Nẵng xác tơi bời Hai mươi triệu lít xăng Liên Chiểu Trừng phạt loài gian lửa ngút trời

Quảng Nam – Đà Nẵng quê ta đó Hai mươi năm trời máu vẫn đỏ Trước mặt sóng gầm Thái Bình dương Sau lưng Trường sơn trời nổi gió

Tiến lên! Dải đất quê ta ơi Miền Bắc miền Nam súng sẵn rồi Hãy làm quả bộc phá lao vào dinh luỹ Mỹ Nghìn triệu đứng bên ta như tuyến thép ngời ngời

Bài thơ vừa nói về Quảng Nam và vừa nói về Đà Nẵng. Khi xưa thì Đà Nẵng là thành phố của tỉnh Quảng Nam, tuy nhiên thì hiện tại Đà Nẵng đã tách ra và trở thành thành phố trực thuộc trung ương. Trong bài thơ nhắc đến rất nhiều danh lam thắng cảnh, địa danh nổi tiếng ở Quảng Nam và Đà Nẵng.

13. Hẹn về Đà Nẵng

Hẹn về Đà Nẵng cùng em Phố xưa chừ đã vui thêm mấy phần Phượng hồng nở đỏ tháng Năm Chiều vương hoa nắng em cầm trên tay

Mười lăm năm trở về đây Ly cà phê, nhắc lại ngày xa nhau Từng con đường cũ lao xao Nỗi niềm riêng, biết khi nào mới thôi

Mười lăm năm, cuộc tình trôi Hàn giang còn giữ những lời cho nhau Con sông đã nối nhịp cầu Cuộc tình còn đợi kiếp sau về nguồn…

Cầm tay cho kịp hoàng hôn Em thương xứ Huế, anh buồn Quảng Nam Mười lăm năm, mười lăm năm Giấc mơ yêu, chỉ có cầm, rồi buông…

Người dân Đà Nẵng hiền hòa, mến khách và rất chân thực. Đà Nẵng không chỉ có công trình đẹp, nhà cao tầng nhiều như các thành phố khác nhưng ở nơi đây hội tụ rất nhiều yếu tố tạo nên thương hiệu riêng của một thành phố. Đà Nẵng còn là nơi tổ chức cuộc thi bắn pháo hoa quốc tế.

14. Lời từ biệt Đà Nẵng

buổi sáng có mưa bay ngang ngôi nhà cũ người tình phụ đôi mắt đen gió lạnh làn da cong cóng lên đang mỉm cười trong gió váy mỏng phất phơ đôi hài màu đỏ ném xuống dòng sông nước cuốn trôi đi tôi lại nhặt về đời sống qua mau như một chuyến xe đang lùi về dĩ vãng nàng khoe hàm răng ánh sáng cắn vào miệng mắt môi tình mặn mà như ma mộng mị rủ tôi bước vào nhà hát karaoke ru con nàng thiên thần trong nôi nằm ngủ tôi tưởng tượng như hoa đang nở thơm ngát tâm linh tôi lạy trời thời gian ngừng trôi và mưa cứ rơi để tôi yên tâm trong nhà nàng nhớ lại vâng, ngày xưa thuở mười lăm, mười bảy trên môi tôi nguyên vẹn nụ hôn nàng

Để được gọi là một thành phố đáng sống, không phải chúng ta tự phong mà có được. Do vậy khi mà chia tay với Đà Nẵng tác giả đã bùi ngùi, thể hiện cảm xúc buồn bã không muốn rời xa nơi đẹp đẽ như thế, từng lời thơ đã thể hiện rõ điều này.

buổi sáng có mưa bay ngang ngôi nhà cũngười tình phụ đôi mắt đengió lạnh làn da cong cóng lênđang mỉm cười trong gióváy mỏng phất phơ đôi hài màu đỏném xuống dòng sôngnước cuốn trôi đitôi lại nhặt vềđời sống qua mau như một chuyến xeđang lùi về dĩ vãngnàng khoe hàm răng ánh sángcắn vào miệng mắt môitình mặn mà như ma mộng mịrủ tôi bước vào nhàhát karaokeru con nàng thiên thần trong nôi nằm ngủtôi tưởng tượng như hoa đang nởthơm ngát tâm linh tôilạy trời thời gian ngừng trôivà mưa cứ rơiđể tôi yên tâm trong nhà nàng nhớ lạivâng, ngày xưa thuở mười lăm, mười bảytrên môi tôi nguyên vẹn nụ hôn nàngĐể được gọi là một thành phố đáng sống, không phải chúng ta tự phong mà có được. Do vậy khi mà chia tay với Đà Nẵng tác giả đã bùi ngùi, thể hiện cảm xúc buồn bã không muốn rời xa nơi đẹp đẽ như thế, từng lời thơ đã thể hiện rõ điều này.

chỉ còn lại đêm nay nghe gà gáy vọng qua sông sao thấy buồn như nghe thơ cổ điển? xin em cứ nhìn tôi cười lúng liếng rướn tay chèo theo ngọn gió đầu năm sông Hàn muôn đời lấp lánh tiếng chim ngân tôi chưa dám nhảy xuống sông giặt áo có phải không gian mênh mang màu huyền ảo nên tôi tần ngần như tỉnh như say? tiếng em cười rúc rích núp sau vai sông lao xao nhịp chèo mạnh khoẻ tôi nhảy tắm giữa vầng trăng vàng choé uống ngụm nước sông mát rượi trong lòng chợt nghe tiếng gà vọng lại thong dong tôi xao xuyến ngày mai xa Đà Nẵng xin giữ lại vầng trăng tĩnh lặng soi bóng đò về trên sông nước tuổi thơ xin được lỡ lời buột miệng nói bâng quơ: chỉ một điều riêng tôi biết trước xa Đà Nẵng thì tôi còn sống được nhưng một đời chỉ sống nửa trái tim

Bài thơ là nỗi niềm của tác giả khi sắp phải xa Đà Nẵng. Đọc hết bài thơ ta có thể cảm như được sự xót xa, nuối tiếc của tác giả. Đặc biệt là hai câu thơ cuối đã thể hiện lên tình yêu của tác giả đối với Đà Nẵng như thế nào “xa Đà Nẵng thì tôi còn sống được, nhưng một đời chỉ sống nửa trái tim”

16. Mùa xuân về Đà Nẵng

người bao giờ trở lại? tình ngày xưa đi mãi trời vào xuân mưa bay lòng mình xanh mấy bãi

trán nào phơi dĩ vãng mắt nào hong tủi hờn cúi đầu đi quên lãng đốt thuốc ngồi cô đơn

vẫn đau từng tiếng nói xót xa cả nụ cười con chim chiều cánh mỏi mùa xuân vàng đôi nơi

về thăm em lần này con đường xưa đã lạ bờ sông nước đã đầy với tay, lòng nổi gió

đêm giao thừa mưa bụi một mình trong quán xưa nhớ thuở còn hai đứa chung nhau từng nụ cười

tôi về đây đêm nay kỷ niệm đầy mắt cay mùa xuân còn im tiếng cho hồn mình mưa bay

17. Trước khi về Đà Nẵng

Đã nát buổi chiều nay, phố cũ Mây đen nằng nặng xoá bôi ngày Ta nghe gió rách tươm trong não Máu chẳng tuần hoàn, thôi trả vay

Tóc chẳng còn xanh, mắt đã sâu Dành cho em hết cả vòm râu Bốn mươi, ừ há, đời vô hại Còn đấy, tranh cùn, thơ mấy câu

Cái hôm ta ghé về Châu Đốc Chợt nhớ Sài Gòn như ghét em Một khắc hồn ta thơm bánh pía Để chiều lơ đãng chập chùng quên

May, ở quanh ta có nụ cười Cho ta hoài niệm nét son môi Chiều nay một buổi chiều đen quá! Giã biệt, lòng buông một tiếng: Trời!…

18. Về Đà Nẵng

đi trên đường phố mỗi viên gạch xanh rêu như gọi tên tôi dưới gót giày sao linh hồn tôi không nhập vào cây kiên nhẫn đứng chào hai mùa mưa nắng? sao tôi còn tồn tại nơi đây không tan ra giữa muôn trùng im lặng? sao tôi không hoá thành mây bay phiêu lãng dưới vòm trời Đà Nẵng? sao tôi không hoá thân làm cơn sóng tan trong hư vô réo gọi bến sông Hàn? tôi thầm mong từng đêm rét cóng được hoá thành cây bạch đàn run lên tiếng hát những con phố ngày xưa đã khác chẳng ai nhận ra tôi sao em không còn đặt trên môi những âm thanh Quốc ơi tôi già nua mà phố xá bình minh như trẻ nhỏ mơ hồ nghe trong gió ai đó gọi tên tôi dưới gót giày

19. Viết từ Đà Nẵng

Cần phải cười đi, đùa đi, nếu không muốn rưng nước mắt Ngoài kia Sơn Trà đã phủ sương…

Biết bao tin cậy giữa lòng mình Khi mình giữa lòng Đà Nẵng Ở đây anh không dễ trôi ra biển Cũng không chịu dạt lên ngàn Cùng một lúc anh có thể sinh tụ với muối Khoác cẩm thạch lên mình và vẫy bàn tay hải âu Trước cửa biển, đôi mắt mở lớn…

Đà Nẵng Đà Nẵng của những con tàu nặng hàng ra đi Lân tinh nhập nhoè hơi đèn thuỷ ngân Tiếng động nghề nghiệp trong mỗi căn nhà Sức lực em tràn ra như một trái dưa hấu Những bông lúa lại rực vàng trên cánh đồng kỷ lục Tiếng sóng đằm nền, tiếng xe ben đổ đất Điện lực, điện lực Nồng cháy hơi thở biển Đà Nẵng tự đẻ ra mình từ khơi xa…

Dẫu sau những bức tường kia còn nhộn nhạo mưu mô những tên kẻ cắp Tôi tin giấc mơ lành trong đêm có thể lấy lại được Miễn là dám bước qua giới hạn của mình Theo cách Đà Nẵng Trước thềm biển

Ấy thế, mà em Ơi cây rong xanh của biển chiều nay Tôi làm sao bắt gặp em bên kia ngưỡng cửa đời mình Khi ngoài kia, Sơn Trà phủ sương…

Cần phải cười đi, đùa đi, nếu không muốn rưng nước mắtNgoài kia Sơn Trà đã phủ sương…Biết bao tin cậy giữa lòng mìnhKhi mình giữa lòng Đà NẵngỞ đây anh không dễ trôi ra biểnCũng không chịu dạt lên ngànCùng một lúc anh có thể sinh tụ với muốiKhoác cẩm thạch lên mình và vẫy bàn tay hải âuTrước cửa biển, đôi mắt mở lớn…Đà NẵngĐà Nẵng của những con tàu nặng hàng ra điLân tinh nhập nhoè hơi đèn thuỷ ngânTiếng động nghề nghiệp trong mỗi căn nhàSức lực em tràn ra như một trái dưa hấuNhững bông lúa lại rực vàng trên cánh đồng kỷ lụcTiếng sóng đằm nền, tiếng xe ben đổ đấtĐiện lực, điện lựcNồng cháy hơi thở biểnĐà Nẵng tự đẻ ra mình từ khơi xa…Dẫu sau những bức tường kia còn nhộn nhạo mưu mô những tên kẻ cắpTôi tin giấc mơ lành trong đêm có thể lấy lại đượcMiễn là dám bước qua giới hạn của mìnhTheo cách Đà NẵngTrước thềm biểnẤy thế, mà emƠi cây rong xanh của biển chiều nayTôi làm sao bắt gặp em bên kia ngưỡng cửa đời mìnhKhi ngoài kia, Sơn Trà phủ sương…

dìu sóng biển thanh khê đi chơi trên cát chốc chốc giẫm phải mấy chú còng nằm vùng nắng khô cong cong con mực lép cong cong con mắt khói cong cong dáng tàu bão đớp nắng u u trên trời nắng u mê trong đời nắng nổi từng cục u trên lưng trắng muối của mẹ già nhà ai lom khom nhặt sự sống

chờ hanh hao trên cầu phú lộc chờ đen thui dòng trôi thúi nực chờ net 19 chờ vu gia café chờ mì quảng ngã ba trần cao vân chờ huỳnh lâu lắc lắc chờ thằng cu huy vọc nắng vỉa hè chờ buổi trưa nồng giòn bánh tráng nướng larue larue larue rue ue e!

lời giang hồ tung bọt sóng tiếng chuông chùa linh ứng ngân rung tin nhắn em qua mơ hồ dáng cầu thuận phước môi hồng hố hợi hò khoan hò khoan hố hợi hồng đào gợi nhớ đêm trăng mỹ khê tròn tròn vú cát mềm mềm mùa lên tê tái rẽ gió sông hàn xốc ngược metro cẩm lệ tròng trành đò xu

lời giang hồ tung bọt vén cái nửa ngày lên cho bõ ghét phố đi vòng không nón bảo hiểm người đi vòng tam toà nhẩm câu thơ phụng lam lấm mùi còi xe lửa nắng rụng sau lưng tóc rụng xuống đời

lời giang hồ vẽ tranh không bán vẽ cái mặt đời méo méo ngu ngu phố trưa thiếu ngủ lù đù em trưa thiếu ngủ tù mù trưa em.

21. Pháp đánh Đà Nẵng (1858)

Nã Phá Luân mở đầu cuộc chiến Cử đi ngay pháo hạm chiến thuyền Genouilly trung tướng toàn quyền Ba ngàn lính thuỷ được đem theo cùng

Espagnol hợp chung với Pháp Hội ý nhau bèn lập liên quân Quảng Nam trực chỉ dong buồm Ra sức bắn phá hạ đồn An-Ton (1858)

Lê Đình Lý cùng quan Đào Trí Dàn binh vùng Cẩm Lệ giao tranh Chẳng may trúng đạn trên thành Rút về hậu cứ chia quân chặn đường

Nguyễn Tri Phương tăng cường giữ ải Đồn Liên Trì, An Hải, Trấn Quan Dằng dai lựa thế cầm chân Lính Tây bệnh dịch thất thần rút ngay

22. ĐÀ NẴNG NHỚ

Đà Nẵng chiều nay biển tuyệt vời Sóng xô bãi cát lúc đầy vơi Thuyền neo cánh võng luôn đưa đẩy Khách đến kỳ quan mãi chẳng ngơi Non Nước thông reo nhìn góc biển Ngũ Hành gió thổi ngắm chân trời Bà Nà mây phủ vườn hoa mộng Thiền Tự Linh Phong vẫn đón mời ./.

23. SƠN TRÀ THƯƠNG

Linh Ứng bên nhau dạ chẳng vời Thuyền Môn màu nhiệm khó lòng vơi Bà Nà chung bóng khi tâm sự Non Nước kề đôi lúc nghỉ ngơi Tháp Nhạn thẩn thờ nghe gió núi Sông Đà lững thửng ngắm mây trời Sơn Trà dạo biển chiều Xuân đó Nhớ đến vườn hoa hương sắc mời .

24. ĐÀ NẴNG CITY

Đến ĐÀ NẴNG – phố biển kiên cường Với Bà Xã đó quê hương Đong đầy kỷ niệm thân thương của đời.

Mỹ Khê đó bãi tắm tuyệt vời Đảo Sơn Trà non nước trong xanh Người dân thân thiện hiền lành Du lịch hấp dẫn , Đô thành phồn hoa

Đỉnh Bà Nà non cao lộng gió Sông Hàn cầu chín kỳ tích hay Cầu Rồng phun lửa , mưa bay Thuận Phước huyền ảo , cầu Quay xoay mình .

Chùa Linh Ứng Phật Bà độ thế Ngũ Hành Sơn tay Phật hứng đời Lăng Cô cát trắng tuyệt vời Cù Lao Chàm đó , biển trời mênh mang .

Đến Tía Loan cái nôi mỳ Quảng Chốn đô thành bánh tráng cuộn rau Người dân sát cánh cùng nhau Dựng xây ĐÀ NẴNG đẹp giàu , phồn vinh!

Sông Hàn đẹp chuyến đò con Mười năm về trước sông còn đò đưa Ngang sông qua đảo Sơn Trà Đò ngang mỗi chuyến ghé nhà em thương

Bờ thương, bờ nhớ vấn vương Giao đêm gió thổi con đường như tơ Mười năm nỗi nhớ trong mơ Tình cờ gặp lại đôi bờ phố xưa !

Chiều buông ướt đẫm cơn mưa Heo may se lạnh đội mưa em về Mười năm mong đợi tái tê Nhớ em cố quận đường về mưa rơi

Tình yêu năm tháng theo tôi Mười năm đổi mới phố thời ấu thơ Anh về nỗi nhớ ngẩn ngơ Nhớ thương còn đọng bên bờ sông xưa.

26. ĐÀ NẴNG TÔI YÊU

Trưa nắng hè anh đã đến quê em Chân dạo bước trời êm đềm Đà Nẵng Biển thoai thoải sóng rì rào trong nắng Lá rơi đầy trên lối vắng anh qua

Lâu lắm rồi lòng cứ mãi thiết tha Chốn tiên cảnh nơi Bà Nà tuyệt đẹp Lòng bỡ ngỡ ngồi theo đường cáp thép Thành phố giờ khuôn phép tuyệt làm sao

Đà Nẵng ơi ta biết mấy tự hào Người với đất đẹp biết bao tên tuổi Mình tay nắm ta cứ hoài rong ruổi Ngắm cầu Rồng mình đắm đuối bên nhau

Thành phố đêm em rực rỡ sắc màu Như thân lắm! dành cho nhau tất cả Yêu biết mấy con đường về trăm ngã Mai xa rồi chắc là dạ xuyến xao

Sẽ có ngày mình thấy lạ biết bao Khi chân bước chẳng thể nào xa được Bên nhau mãi dẫu mình không hẹn trước Mà tim mình như hẹn ước từ lâu.

27. ĐÀ NẴNG TÌNH NGƯỜI

Nếu anh về qua cửa ngõ miền Trung Hãy ghé lại đất anh hùng Đà Nẵng Một thành phố thật thà luôn ngay thẳng Đượm tình người và sâu nặng tình quê

Nếu đến thăm anh chẳng muốn quay về Nơi phố biển say mê nhiều kỳ lạ Những cầu mới vươn mình như hối hả Đón đoàn người từ mọi ngả về thăm

Bà Nà Hiu soi bóng ánh trăng rằm Nơi tỏa mát quanh năm như Đà Lạt Sơn Trà đảo luôn cuộn trào suối nhạc Cảng Tiên Sa ru khúc hát gọi mời

Nơi tuyệt vời để du lịch nghỉ ngơi Bờ biển đẹp câu ru hời sóng vỗ Chùa Non Nước nơi trang nghiêm đồ sộ Cảnh quan này không thể có nơi đâu

Người Đà Nẵng luôn dạt dào tình cảm Luôn hiếu khách và thắm tình bè bạn Mời anh dùng những đặc sản nơi đây

Món ăn ngon dân dã tại nơi này Kèm những cái bắc tay hiền và ấm Anh hãy đến mùa hạ này đẹp lắm Bờ biển dài những bãi tắm xanh trong

Tay dang rộng và chờ mong khách đến Đang mời gọi bạn bốn phương quý mến Về Sông Hàn cùng đếm nhịp cầu quay….

28. VỀ THĂM ĐÀ NẴNG

Nhớ buổi ấy… em về Đà Nẵng Ánh nắng cười mây trắng quyện thơ Làng xưa phố cũ đâu ngờ Bao năm xa vắng bây giờ đổi thay

Bãi biển cũ còn đây lưu dấu Đất bao dung chim đậu người hiền Trăng ngà soi bóng bên hiên Cầu quay tỏa nét bình yên sông Hàn

Thuở đất trời non ngàn say ngủ Nay trở về bến cũ bình yên Mỹ Khê bờ biển thần tiên Dạt dào sóng vỗ như miền lãng du

Cầu Rồng lượn sương mù mỗi sáng Biển hiền hòa quang đãng dòng trôi Như vòng tay mẹ ru hời Vỗ về ôm ấp dòng đời dịu êm

Chùa Linh Ứng bên thềm biển rộng Đón đất trời rộng lượng bao dung Đẹp như ngàn đóa phù dung Quê bình yên lắm…ta cùng về nha !

29. MỜI ANH VỀ HÀN PHỐ

Mời anh về thăm Hàn phố cùng em Đi dọc bờ sông ngắm những cây cầu mới Đường Bạch Đằng đêm về vui như hội Khách xa gần ai cũng muốn ghé qua

Em sẽ đưa anh đi trên những chiếc cầu Chân rộn bước trong lòng thành phố trẻ Mỗi chiếc cầu đẹp lung linh một vẽ Say đắm bao người khi có dịp đi qua

Em lại đưa anh lên ngắm núi Sơn Trà Tắm biển Mỹ khê, thăm chùa Linh Ứng Ngũ Hành Sơn năm ngọn cao sừng sững Biểu tượng muôn đời cho thành phố chúng ta

Lên cáp treo chinh phục đỉnh Bà Nà Ở trên ấy bốn mùa sương phủ trắng Như Đà Lạt giữa miền trung đầy nắng Là thiên đường, là tiên cảnh đó anh

Ta lại về tắm nước biển trong xanh Tối thứ bảy đi xem rồng phun lửa Cầu Sông Hàn giờ không còn quay nữa Cảng cập tàu nay đã được dời ra

Càng yêu thêm thành phố của chúng ta Đang vững bước vươn lên tầm cao mới Anh hãy về vào tháng tư năm tới Ngắm sông Hàn lung linh đêm pháo hoa.

30. Chùa Linh ứng (Sơn Trà)

Sơn Trà tráng lệ cảnh chùa đây Núi, biển, trời, mây…tuyệt trải bày Tượng phật Quan Âm cao lướt gió Khuôn chùa Linh Ưng rộng xòe cây Thiện nam tín nữ say lòng ngắm Dị thảo kỳ hoa đẹp mắt đầy Cứ ngỡ Bồng Lai đang lạc bước Đắm lòng du khách ngỡ ngàng say !

31. Ngũ Hành Sơn

Nơi đây thắng tích Ngũ Hành Sơn Vẻ đẹp như tranh, ngắm mắt sờn Vào động Huyền Không lòng ngưỡng mộ Lên chùa Chiêu Ưng dạ vinh tôn Thăm đài Vọng Hải vờn mây bạc Viếng đỉnh Nghinh Phong ngợp tháp son Nghe tiếng chuông chiều ngân cửa Phật Tưởng đời thanh thoát … khách mê hồn !

Nơi đây thắng tích Ngũ Hành SơnVẻ đẹp như tranh, ngắm mắt sờnVào động Huyền Không lòng ngưỡng mộLên chùa Chiêu Ưng dạ vinh tônThăm đài Vọng Hải vờn mây bạcViếng đỉnh Nghinh Phong ngợp tháp sonNghe tiếng chuông chiều ngân cửa PhậtTưởng đời thanh thoát … khách mê hồn !

Đệ nhất hùng quan cửa ải này Đắm nhìn thắng cảnh Hải Vân đây Đường quanh uốn khúc men sườn lượn Đỉnh dốc trườn lên đón gió bay Nắng sớm biển xanh xa ngút mắt Sương chiều khói bạc sát tầm tay Bức tranh thủy mặc thiên nhiên tạc Non- nước- trời- mây…khéo trải bày !

33. Bà Nà thơ mộng

Bà Nà thắng cảnh thật nên thơ Du khách đến thăm, mắt thẫn thờ Tượng Phật, nhà hàng tô nắng thắm Rừng cây, đỉnh núi phủ sương mờ Lung linh Vọng nguyệt, trăng soi mộng Lướt thướt Nghinh Phong, gió vẫy mơ Bay lượn cáp treo vui thích ngắm Đây vùng nghỉ mát…tuyệt vô bờ !

34. Cầu quay sông Hàn

Hãy về Đà Nẵng ngắm cầu quay Tác phẩm nên thơ thuộc đất này Dáng đứng hiên ngang thân đón gió Trục vươn hoành tráng đỉnh vờn mây Người qua chín khắc dây văng chắc Tàu tới hai canh nhịp chuyển xoay Biểu tượng quang vinh thành phố cảng Sớm chiều nhộn nhịp, khách nhìn say !

35. Đêm trăng Vịnh Hàn

Vịnh Hàn lấp lánh vạn sao sa Rực rỡ đèn viềng những dãy hoa Sừng sững Hải Vân canh vịnh rộng Vững vàng Hòn Chỗ trấn khơi xa Triều dâng sóng vỗ mừng tàu tới Biển lộng thuyền băng đón gió qua Thuận Phước tươi màu vui điện nháy Tưởng như cảnh trí diễu Hằng Nga !

36. Cầu Rồng Đà Nẵng

Năm nhịp cây cầu hớng biển đông Vàng tơi lộng lẫy uốn thân Rồng Dựng xây sáng tạo vui thành phố Thiết kế tân kỳ đẹp núi sông Bên bắc Cầu Quay in nớc biếc Phía nam Chị Lýchạm mây hồng Điểm tô bích họa xinh màu sắc Đà Nẵng huy hoàng, thỏa mắt trông !

37. Biển Mỹ Khê

Chiều hạ đi bơi biển Mỹ Khê Ngắm bao du khách thích đê mê Nước trong gió mát luôn ham tắm Nắng nhẹ người vui chẳng muốn về Dăm chị lượn dù trông phải phục Mấy anh lướt sóng thấy không chê Sắc màu sinh động tươi thành phố Cuộc sống thanh bình dạ thỏa thuê !

38. Núi Sơn Trà

Cảnh quan hùng vĩ núi Sơn Trà Tựa bức trường thành án ngữ xa Chinh chiến góp phần ngăn bước giặc Hòa bình gắng sức chặn phong ba Điện giăng sườn núi như cườm ngọc Đèn sáng đầu non tựa dãy hoa Cứ tưởng sao trời rơi rụng xuống Điểm tô màu sắc đẹp thành Đà !

39. Bảo tàng Chàm

Trưng bày điêu khắc Bảo tàng Chăm Nghệ thuật tạc hình nổi tiếng tăm Người Pháp sưu tầm non thế kỷ Dân ta bảo quản ngót trăm năm Kinh đô Trà Kiệu nơi khai quật Dãi đất Miền Trung chốn ẩn nằm Dấu cũ Chiêm Thành nay mắt thấy Chạnh lòng du khách nhớ Huyền Trân !

40. Thành Điện Hải

Di tích ngày xưa rạng chốn này Tường thành Điện Hải hãy còn đây Tri Phương thống chế lo đôn đốc Đà Nẵng dân tình quyết dựng xây Phòng tuyến vững vàng ngăn lũ giặc Lũy đồn kiên cố chống quân Tây Hải Châu chiến địa gìn sông núi Lịch sử oai hùng vọng đến nay !

41. Cảnh Suối Hoa

Thơ mộng Suối Hoa đẹp tuyệt vời Thảnh thơi khách đến dạo xem chơi Sờn non thắm mượt cây xòe bóng Triền núi reo vui suối tỏ lời Ríu rít chim ca vang khắp chốn Chập chờn bướm lượn nhộn nhiều nơi Hoa vàng, đỏ, tím…khoe hương sắc Say ánh bình minh tắm nắng trời !

Thơ mộng Suối Hoa đẹp tuyệt vờiThảnh thơi khách đến dạo xem chơiSờn non thắm mượt cây xòe bóngTriền núi reo vui suối tỏ lờiRíu rít chim ca vang khắp chốnChập chờn bướm lượn nhộn nhiều nơiHoa vàng, đỏ, tím…khoe hương sắcSay ánh bình minh tắm nắng trời !

Những Bài Thơ Ngắn Về Bác / 2023

Con dâng kính tặng Người mộc mạc mấy vần thơ!!!

Bác đã đi xa nhưng Bác vẫn đợi chờ

Lời Bác dặn chúng con luôn ghi nhớ!!!

Độc lập tự do là hơi thở

Đất nước mạnh giàu là duyên nợ với tiền nhân!!!

Chúng con đang đi trong lớp lớp trùng trùng

Xây dựng lại một non sông gấm vóc!!!

Cả dân tộc đời đời thương nhớ Bác

Một vầng trăng sáng rọi nhân gian!!!

Đinh Bạt Tuyền

Ngày sinh nhật Bác đến rồi Thứ ba bạn ạ chúng tôi đi làm Đến chiều cả bọn hân hoan Cùng nhau ăn kẹo liên hoan nhẹ nhàng

Tháng năm mười chín hè sang Bằng lăng nở tím chói chang nắng hè Đâu đây văng vẳng tiếng ve Mừng sinh nhật Bác mừng hè tháng 5

Việt Nam đẹp nhất tên Người

Hôm nay 19 tháng 5

Mừng sinh nhật Bác 125 lần

Bác đã vì nước vì dân

Mở ra trang sử như vầng thái dương

Bác là tia sáng dẫn đường

Cho cả dân tộc noi gương tên người

Tháng 5 hoa nở rực trời

Cả Nước tưởng nhớ tới người Cha yêu

Chúng con ghi nhớ những điều

Nhớ lời Bác dạy kính yêu thủa nào

Trên trời đẹp nhất vì sao

Mỗi vì sao sáng công lao Bác Hồ

Ngày Sinh nhật Bác đến rồi

Chúng con lại thấy bồi hồi trong tim

Nhớ lời bác, đã dạy khuyên

Âm vang sông núi đi lên mạnh giàu

Lời Bác mãi mãi khắc sâu

Chúng con ghi nhớ năm Châu biển trời

Việt Nam đẹp nhất tên Người

Làm theo lời Bác cho đời ấm no

Xứng danh con cháu Bác Hồ

Đời đời ghi nhớ Bác Hồ Chí Minh

Theo Lời Bác Dặn

Bốn mươi năm trước Bác “đi xa”

Cả nước đau thương mắt lệ nhoà

Ngoài Bắc mưa tuôn – trời vĩnh biệt

Trong Nam gió nổi – đất chia xa.

Năm châu bè bạn cùng đưa tiễn

Bốn biển đồng bào kính viếng hoa

Thương nhớ Bác Hồ – Dân, Đảng quyết

Làm theo di chúc, nước vinh hoà.

Làm theo di chúc nước vinh hoà

Tự do, độc lập giải sơn hà

Giao lưu thế giới – trời xanh lại

Hội nhập toàn cầu – đất nở hoa.

Xoá đói, giảm nghèo Dân hạnh phúc

Diệt tham, trừ nhũng Đảng tăng đà

Bốn mươi năm chẵn theo lời dặn

Di chúc Bác Hồ – nước tiến xa

Nhớ Về Bài Thơ “Tây Tiến” / 2023

Nhắc đến bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng, có lẽ ai ai cũng cảm nhận được thi vị lãng mạn, chất tráng ca của đoàn quân cách mạng trong những năm kháng chiến chống Pháp vô cùng gian khổ. Họ là những học sinh, sinh viên, trí thức trẻ Hà Nội, vì độc lập tự do của Tổ quốc đã xếp bút nghiên, bỏ lại sau lưng Hà Nội phồn hoa, bạn bè, người yêu, gia đình… cầm súng bảo vệ nền độc lập non trẻ của đất nước. Đơn vị bộ đội này hoạt động chủ yếu trên địa bàn núi rừng miền Tây Bắc sang tới Thượng Lào, có nhiệm vụ đánh tiêu hao lực lượng quân đội Pháp bảo vệ biên giới Việt-Lào. Sinh hoạt vô cùng thiếu thốn và gian khổ nhưng người lính Tây Tiến vẫn phơi phới tinh thần lãng mạn, lạc quan cách mạng. Cũng như những học sinh, sinh viên Hà Nội Tây tiến năm nào, chúng tôi, lứa học sinh năm cuối cấp ba (tháng 12 năm 1972) tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu, là lực lượng dự bị cho “mùa hè đỏ lửa”. Đó là lúc chiến tranh hết sức ác liệt với nhiều hy sinh mất mát…

Năm 1977, Đại đội chúng tôi đóng quân ở phía Đông thị xã Saravane (Sa-la-vẳn) miền Nam nước bạn Lào, cách Pakse (Pắc-xế) chừng 125 km, nơi tiếp giáp biên giới Thái Lan và Campuchia. Chúng tôi cùng các đơn vị bạn khôi phục tuyến đường huyết mạch chạy từ Nam Lào đến biên giới Campuchia. Công việc làm đường chủ yếu dùng sức người vô cùng vất vả nhưng gian lao hiểm nguy nhất lại là những cơn sốt rét rừng dai dẳng tàn phá sức khoẻ của bộ đội, là lũ phỉ Vàng Pao đeo bám tấn công bất cứ lúc nào. Vậy nên chúng tôi hệt như “Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc - Quân xanh màu lá dữ oai hùm - Mắt trừng gửi mộng qua biên giới”. Vừa làm đường vừa tiễu phỉ bảo vệ mình và bảo vệ nước bạn, có những cán bộ, chiến sĩ hy sinh bởi sốt rét rừng, bởi đạn giặc đã nằm lại trên đất bạn như các anh bộ đội Tây Tiến xưa “Tây Tiến người đi không hẹn ước - Đường lên thăm thẳm một chia phôi-Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy-Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi”.

Thế đấy, con người ta thường nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào, những bước thành đạt còn chúng tôi lại nhớ về thời gian khổ, hy sinh, nhớ bài thơ Tây Tiến, nhớ những cậu học trò “trói gà không chặt” nhưng khi mặc áo lính thì dũng cảm anh hùng. Có lẽ ngoài lý tưởng cách mạng, nhiệt huyết, sức trẻ còn có sự tiếp sức của những “Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm” mà họ có thể là bóng kiều, là bạn bè, là người chị, người mẹ, là dòng người thân thương nơi phố phường và hơn cả là sức mạnh của dân tộc Việt Nam yêu hoà bình dưới sự dẫn dắt của Đảng ta. Đa số họ chưa là đảng viên nhưng họ đi theo Đảng, họ chiến đấu vì Tổ quốc. Trong thời khắc cả nước đang nô nức chuẩn bị chào mừng kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, nhớ về bài thơ “Tây Tiến”, chúng tôi nhớ đến thời kỳ cách mạng oai hùng của dân tộc, về Đảng quang vinh.

Mỹ Hạnh

Bạn đang xem bài viết Về Bài Thơ “Không Đề” Của Ônga Becgôn / 2023 trên website Anhngucongdong.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!